Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 581
Bởi vì ràng buộc nên mới mỹ lệ (2/4)

❊ ❊ ❊

Ngày mười tháng mười, một ngày cuối tuần hiếm hoi. Mục Ngọc Thành không ở lì trong nhà mà xuất hiện tại một trung tâm thương mại lớn gần nơi ở. Tất nhiên, Mục Ngọc Thành không thích dạo phố, cậu đang ở trong hiệu sách, cũng giống như bao người khác, trên tay cầm cuốn sách mới phát hành hôm nay của Dương Dật, đang xếp hàng chờ thanh toán.

Thân phận hiện tại của Dương Dật đã khác xưa, không chỉ là tác giả sách bán chạy, mà còn là một nhạc sĩ, một ca sĩ. Thế nên để trục lợi cho bản thân, ông chủ hiệu sách rất nhiệt tình sắp xếp một vị trí nổi bật để quảng bá cho cuốn sách mới của Dương Dật!

Những chiếc banner quảng cáo dựng ngoài cửa, những tấm áp phích dán trên tủ kính sát đất, tất cả đều nói về cuốn sách mới trên tay Mục Ngọc Thành.

"《Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa》: Nơi đây không chỉ bán tạp hóa, mà còn cung cấp dịch vụ tư vấn nỗi buồn. Dù bạn đang đấu tranh do dự, hay tuyệt vọng khổ đau, đều hoan nghênh ghé thăm!"

"Tiếp nối sau 《Bạch Dạ Hành》, đây là tác phẩm mới không thuộc dòng văn học thiếu nhi của Dương Dật. Nó không phải văn học mạng, cũng chẳng phải tiểu thuyết trinh thám, nhưng lại hội tụ những tinh hoa của các thể loại này. Cốt truyện đặc sắc tuyệt luân, lôi cuốn, đồng thời lật đổ cả trí tưởng tượng của độc giả!"

"Những thứ mà người hiện đại đang dần đánh mất trong thâm tâm, tiệm tạp hóa này có thể giúp bạn tìm lại..."

Từng câu từng chữ quảng cáo đầy ẩn ý khiến Mục Ngọc Thành nhìn vào cũng thấy muốn mở ra đọc kỹ. Tuy nhiên, vẫn cần phải trả tiền trước đã!

Thật ra Mục Ngọc Thành đã đặt trước trên mạng rồi, cũng như mọi lần, đến trưa là dịch vụ chuyển phát Sahara sẽ giao sách tận tay cậu. Nhưng Mục Ngọc Thành cả buổi sáng nay không đợi nổi nữa, đành chạy đến hiệu sách lớn nhất gần nhà mua một cuốn.

Tuy giá niêm yết ở hiệu sách đắt hơn một chút, nhưng Mục Ngọc Thành thấy không sao cả, cậu mua thêm một cuốn cũng là một sự báo đáp nhỏ nhoi dành cho Dương Dật, người tác giả đáng yêu đã vì cảm kích mà mời cậu đi ăn.

Trong lúc xếp hàng, Mục Ngọc Thành nghe thấy mấy khách hàng đứng trước, cũng là fan của Dương Dật, đang trò chuyện.

"Nghe nói 《Vượt Ngục》 sắp được chuyển thể thành phim truyền hình rồi hả?"

"Biết chứ, sáng sớm nay đây này, không xem tin tức à? Nhà xuất bản Sahara tổ chức họp báo, một là thông báo việc cuốn sách này mở bán, hai là chú trọng giới thiệu 《Vượt Ngục》, nói rằng không chỉ bán được bản quyền mà còn bắt đầu lập dự án chuẩn bị tuyển diễn viên quay phim rồi!"

"Ê, hai người nói là thật đấy à? Ai quay? 《Vượt Ngục》 là bối cảnh nước Mỹ đấy, hơn nữa cốt truyện xuất sắc thế kia, tôi không muốn mấy công ty điện ảnh trong nước làm hỏng tác phẩm kinh điển đâu!"

"Yên tâm đi, bán cho Đài truyền hình Woolf rồi, nghe bảo không chỉ đơn thuần là bán, mà còn có cả ăn chia tỉ suất người xem nữa. Đạo diễn là Palton Yi, từng nghe qua chưa? Một đạo diễn phim truyền hình rất nổi tiếng ở Mỹ, 《Tư Duy Tội Phạm》 chính là ông ấy đạo diễn đấy."

"《Tư Duy Tội Phạm》 cái này tôi xem rồi, một bộ phim Mỹ rất kích thích! Nếu là đạo diễn của nó đến quay 《Vượt Ngục》 thì tôi yên tâm hơn nhiều rồi..."

Nghe đến đây, Mục Ngọc Thành buồn cười vỗ vỗ vai người kia, nói: "Này ông bạn, nghe các anh tán gẫu về bản quyền 《Vượt Ngục》, tôi thấy các anh hoàn toàn không cần lo lắng đâu. Đại thần Dương Dật rất chú trọng việc chuyển thể bản quyền tác phẩm của mình, như 《Binh Sĩ Đột Kích》, 《Lượng Kiếm》, chẳng phải anh ấy đã chọn một đạo diễn rất giỏi cho hai tác phẩm đó sao? Nếu Trần Phong Trần mà không quay tốt, thì e rằng toàn Trung Hoa cũng chẳng còn mấy đạo diễn quay tốt được đâu!"

"Cũng phải!" Mấy fan của Dương Dật đều cười rộ lên.

"Hơn nữa, tôi nói cho các anh nghe, trước khi bản quyền 《Vượt Ngục》 được bán ra còn có một câu chuyện, không biết các anh có biết không?" Mục Ngọc Thành cố ý úp mở.

"Này ông bạn, đừng thế chứ, biết gì thì nói nhanh đi!" Mấy fan kia nôn nóng kêu lên.

"Được rồi, được rồi, các anh nghe tôi nói đây. Nghe nói trước khi Đài truyền hình Woolf đến, Global Pictures đã để mắt tới 《Vượt Ngục》 rồi, nhưng điều kiện họ đưa ra không tốt, hơn nữa lại muốn đại thần Dương Dật sửa tác phẩm thành câu chuyện diễn ra trong nước. Đại thần Dương Dật không đồng ý, thế là đá bay Global Pictures luôn. Tất nhiên, giờ bán cho Đài truyền hình Woolf rồi, đại thần Dương Dật cũng coi như đắc tội với Global Pictures." Mục Ngọc Thành nhún vai, nói.

Đây là điều cậu thấy trên một bài đăng dưới trang web cá nhân của Dương Dật, người của nhà xuất bản Sahara không thanh minh cũng chẳng thừa nhận, điều này chứng tỏ khả năng cao chuyện này là thật!

"Thật à? Global Pictures đấy! Đó là tập đoàn khổng lồ, đắc tội với họ thì làm sao bây giờ?" Các fan đều trở nên lo lắng.

"Không sao, hậu thuẫn của Đài truyền hình Woolf cũng không kém gì Global Pictures, được Tập đoàn Thời Quang bảo kê, đại thần Dương Dật không sợ họ đâu!" Mục Ngọc Thành an ủi.

Thế nhưng, có thực sự không sợ không? Bản thân Mục Ngọc Thành cũng không biết. Ở nước ngoài thì có lẽ không sao, nhưng tấm khiên của Tập đoàn Thời Quang không vươn tới trong nước.

Không muốn nghĩ tới những chuyện đấu đá đó nữa, sau khi thanh toán mua sách, Mục Ngọc Thành ngồi ở quán cà phê ngoài trời giữa trung tâm thương mại, tìm một chỗ thoải mái, yên tĩnh, không kìm được nóng lòng mở sách ra đọc.

Vài trang đầu, Mục Ngọc Thành xem mà thấy hơi khó hiểu.

Hình như là ba tên trộm, một tên gọi Liễu Tường, một tên gọi Ngô Đôn, một tên gọi Quan Hạnh, gây ra chuyện xấu gì đó nên phải trốn tránh, sau đó chui vào một tiệm tạp hóa đổ nát.

Tiếp đó là những miêu tả ở giữa, ví dụ như chiếc máy giặt rỉ sét trong tiệm, đôi dép lê đầy bụi bặm, và cả lá thư đột ngột xuất hiện, khiến Mục Ngọc Thành vừa hoang mang, vừa cảm thấy hơi rợn tóc gáy.

Chẳng lẽ đây sẽ là một câu chuyện kinh dị ư?

Nếu là truyện kinh dị thì không ổn lắm! Mục Ngọc Thành không thích truyện kinh dị, cậu sợ ma...

Tháng mười ở Dương Thành vẫn là giữa hè, mặt trời nóng bỏng ngoài kia đang thiêu đốt mặt đất, hầm hập nóng. Nhưng trong trung tâm thương mại đang bật điều hòa mà! Mục Ngọc Thành mặc chiếc áo phông ngắn tay mà sau lưng vẫn rịn mồ hôi, đủ thấy cậu bài xích truyện ma đến mức nào.

Tuy nhiên, vì tin tưởng đại thần Dương Dật, Mục Ngọc Thành vẫn cố nhịn để đọc tiếp.

Nhưng vừa đọc vào, Mục Ngọc Thành liền không thể dứt ra được!

Cuốn 《Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa》 này không dày, hơn nữa còn khá nhỏ, so với 《Bạch Dạ Hành》 thì số chữ ít nhất cũng đã giảm đi một nửa!

Cốt truyện cũng chỉ có năm chương, tất nhiên mỗi chương cũng có vài tiểu tiết, nhưng chẳng biết từ lúc nào, Mục Ngọc Thành đã đọc được hơn một nửa rồi...

Cốt truyện đặc sắc nằm ngoài dự đoán của Mục Ngọc Thành - mặc dù cậu đã đặt kỳ vọng cực lớn vào đại thần Dương Dật, nhưng cậu hoàn toàn không ngờ tới, so với 《Bạch Dạ Hành》, độ "hack não" của cuốn sách này chỉ có hơn chứ không kém!

Trước hết, nó đúng là như Dương Dật nói, vận dụng yếu tố phổ biến nhất trong tiểu thuyết mạng - "xuyên không", tuy nhiên ngòi bút càng lúc càng lão luyện trong cuốn sách này khiến Mục Ngọc Thành căn bản không nhìn ra chút bóng dáng tiểu thuyết mạng nào.

Thứ hai, một trò chơi giải đáp thắc mắc vốn là giữa ông chủ tiệm tạp hóa - ông Giang với đám trẻ con, đã diễn biến thành "công việc" mà ông Giang kiên trì để chỉ ra phương hướng tâm hồn cho những người đang lạc lối. Mà giờ đây trong câu chuyện này, ba tên trộm khiến người ta nghi ngờ về nhân cách kia lại vô tình trở thành người giải đáp thắc mắc cho những con người có những mối dây liên hệ ẩn hiện trong cái tiệm tạp hóa đang rơi vào lỗi bug thời không này.

Những câu chuyện dẫn dắt người ta suy ngẫm này, những lựa chọn mà có lẽ mỗi người đều vô tình đưa ra này, giống như những hòn đá ném xuống mặt hồ, tạo nên những vòng gợn sóng, những vòng gợn sóng này từ từ lan rộng, cuối cùng hình thành nên mối dây liên hệ đáng kinh ngạc, quá khứ, hiện tại, tương lai dần dần giao thoa vào nhau.

Rất đặc sắc...

Cà phê của Mục Ngọc Thành đã nguội ngắt, cậu chẳng màng uống lấy một ngụm, xem đến mức không nỡ đặt xuống.

Trong lúc đó, nhân viên chuyển phát của Sahara đã gọi điện cho cậu, Mục Ngọc Thành cũng không nỡ về, đành gọi điện nhờ hàng xóm ký nhận hộ, cậu vẫn muốn tiếp tục đọc.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Mục Ngọc Thành bỗng rơi nước mắt!

Đúng vậy, một người đàn ông to xác, ngồi ở quán cà phê ngoài trời giữa trung tâm thương mại, ôm cuốn sách mà nước mắt lã chã rơi.

Cảm xúc ập đến quá đột ngột, Mục Ngọc Thành quên cả lau nước mắt để đề phòng người khác nhìn thấy mà chê cười.

Những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là chương hai này, tất cả câu chuyện phía trước đều kể về một người đàn ông tên Tống Khắc, không có tài năng âm nhạc xuất chúng, nhưng anh ta vẫn kiên trì nỗ lực vì ước mơ âm nhạc của mình...

Mục Ngọc Thành nhìn thấy trong thư của bộ ba tên trộm gửi cho Tống Khắc viết rằng: "Sự theo đuổi kiên trì của anh đối với âm nhạc tuyệt đối không phải là công cốc... sẽ có người vì bài hát của anh mà được cứu rỗi... âm nhạc anh sáng tác nhất định sẽ được lưu truyền..."

Cậu đã tưởng Tống Khắc sắp thành công rồi!

Thế nhưng, ai ngờ, Tống Khắc lại hy sinh trong một hoạt động biểu diễn ở trại trẻ mồ côi vì cứu đứa trẻ trong vụ hỏa hoạn!

"Ánh sáng đỏ và bóng tối bao vây lấy anh cùng lúc.

Dường như có người đang gọi anh, nhưng anh đã không còn sức để đáp lại...

À, là thế này sao! Hiện tại chính là thời khắc cuối cùng, mình chỉ cần bây giờ vẫn kiên định tin tưởng là được rồi phải không?

Nếu đúng như trong thư nói, bố à, con cũng coi như đã để lại dấu chân rồi nhỉ? Dù con đã đánh một trận thua..."

Độc thoại nội tâm trước khi chết của Tống Khắc khiến Mục Ngọc Thành rơi lệ như mưa.

Cậu cuối cùng cũng hiểu tại sao trong thư trước đó của bộ ba tên trộm lại nói câu đó: "Xin anh hãy luôn luôn kiên định tin tưởng vào điều này, tin tưởng cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời..."

Hóa ra, bộ ba tên trộm đã biết Tống Khắc chắc chắn sẽ chết, mà cô bé anh cứu cũng sẽ mang âm nhạc của anh bước lên sân khấu âm nhạc, khiến âm nhạc của anh được lưu truyền!

... Buổi chiều, Mục Ngọc Thành cuối cùng cũng xem xong 《Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa》, khoảnh khắc khép sách lại, cậu không kìm được lộ ra một nụ cười, còn có bao nhiêu lưu luyến.

Câu chuyện của cả cuốn sách thoạt nhìn bình đạm, nhưng mỗi câu chuyện nhỏ trong từng chương đều lên xuống thất thường, lôi cuốn lòng người.

Nhưng điều tuyệt vời nhất, chẳng phải chính là sự kết nối đan xen giữa người với người trong những bức thư tay đó sao?

Mục Ngọc Thành bỗng nhớ tới một câu mình từng đọc: "Mặt nước bị gió thổi nhăn, hương thơm nhàn nhạt truyền đến từ loài hoa dại không tên ở phía xa, đám cỏ nước nhẹ nhàng nhảy múa dưới làn nước trong vắt, và cả nụ cười khẽ gật đầu của người lạ khi tàu bè lướt qua nhau, tất cả đều là những yếu tố tất yếu tạo nên bức tranh hạnh phúc này, cũng là những ràng buộc không thể dễ dàng vứt bỏ, giống như cuộc đời mỗi người chúng ta vậy."

Những dòng chữ đẹp đẽ này nguồn gốc từ đâu đã không thể tìm ra, nhưng cảm khái mà cuốn sách này mang lại cho cậu cũng chính là như vậy.

Mục Ngọc Thành uống một ngụm cà phê đã nguội ngắt nên có chút đắng chát, bên tai vang lên bài hát mới của Dương Dật. Không phải cậu ảo thính, mà trung tâm thương mại thực sự đang phát bài hát do Studio Phỉ Dật Tư tung ra vài ngày trước, sau đó nhận được sự yêu thích của rất nhiều người.

"Vì vừa hay gặp được em, để lại dấu chân mới mỹ lệ, gió thổi hoa rơi lệ như mưa, vì không muốn chia lìa..." Giọng giả thanh giống như giọng nữ của Dương Dật khuấy động dây đàn trong lòng Mục Ngọc Thành.

Bài hát này rất hay, cũng giống như cuốn sách mới của anh ấy vậy, rất tuyệt!

"What a beautiful day! (Một ngày thật tuyệt vời!)" Mặc dù chưa ăn trưa bụng đói cồn cào, nhưng Mục Ngọc Thành đang tâm trạng cực tốt vẫn tinh tướng thốt lên một câu tiếng Anh, kẹp sách, vừa đi những bước nhảy nhỏ, mặc kệ ánh mắt tò mò đầy thú vị của người khác, bập bùng bập bùng bước ra ngoài.

Nam sinh khối tự nhiên cũng có thể rất tinh tướng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:567
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »