Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1009
Các bạn học, các thầy cô kinh ngạc cảm thán (3/4)

❊ ❊ ❊

Lại là một tuần mới, Giang Thành bước vào tháng Ba đúng là lúc xuân sắc mê người, khuôn viên tiểu học Hối Gia cũng tràn ngập hơi thở mùa xuân!

Những cây liễu trổ ra những cành liễu mảnh mai, bên trên đón ánh mặt trời buổi sớm nở đầy những lá non màu vàng nhạt, đẹp nhất vẫn là mấy cây đào kia, hoa màu hồng phấn đính đầy cành nhánh, cứ như khuôn mặt tươi cười đáng yêu của đám nhỏ, hồng hào mềm mại, khiến người ta không kìm được niềm vui trong lòng.

Trong buổi sáng tươi đẹp này, Hi Hi sau khi uất ức suốt một cuối tuần, cuối cùng cũng tạm quên đi nỗi sợ phải thay răng, cùng Lan Hinh là hai cô bé, mặc đồng phục chỉnh tề, đeo những chiếc cặp sách cùng kiểu khác màu, nắm tay nhau, nhảy chân sáo quay lại lớp học của các em.

Các em đến cũng khá sớm, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ đọc sách buổi sáng, nhưng các bạn học đã đến lớp 3 khối 1 của các em lại đang vây quanh phía sau lớp học, tiếng kinh ngạc vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Đã xảy ra chuyện gì?

Hi Hi và Lan Hinh tò mò cũng xúm lại gần.

Khi hai cô bé chen vào đám đông để xem, đám trẻ này đang nhìn bảng tin cuối lớp với vẻ mặt kinh ngạc, tất nhiên, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào hình Tiểu Đinh Đang to lớn đáng yêu trên bảng đen.

Sáng thứ Bảy Dương Dật đưa Hi Hi tới vẽ Tiểu Đinh Đang, đã vẽ xong tất cả những phần còn lại, bao gồm cả việc tô màu cho Tiểu Đinh Đang, cũng là dùng bút chì màu, từng chút một tô xong!

Mặc dù so với bản gốc Dương Dật vẽ, tông màu có hơi nhạt hơn một chút, nhưng dù sao đây cũng là hạn chế của tranh phấn, ngoài vấn đề nhỏ này ra, hình Tiểu Đinh Đang cỡ lớn này, Hi Hi vẽ thật sự là sống động như thật!

Đặc biệt là khuôn mặt tươi cười đáng yêu kia, đôi môi mèo cong lên, khiến người nhìn vào đều không nhịn được mà muốn cười vui vẻ theo.

Hơn nữa hiện tại những đứa trẻ này đều chưa từng xem nguyên tác, Tiểu Đinh Đang này đối với các em mà nói, giống như mở ra một thế giới hoàn toàn mới!

Lúc này, Vương Lỗi Lỗi được cho là đã đọc qua rất nhiều sách đang giúp mọi người đọc mẩu chuyện nhỏ đính kèm bên cạnh bức vẽ, vì vẫn có một số chữ mới từ mới mà mọi người chưa học, nên tất cả đều nghe rất chăm chú.

"Trong ngăn kéo đột nhiên chui ra một chú mèo máy."

"Đại Hùng giật nảy mình: Cậu, cậu rốt cuộc là ai?"

"Tiểu Đinh Đang: Tớ là mèo máy đến từ tương lai, tớ tên là Tiểu Đinh Đang."

"Đại Hùng: Cậu đến từ tương lai ư? Tớ không tin."

"Tiểu Đinh Đang từ trong chiếc túi bách bảo trên bụng mình, lấy ra hai chiếc chong chóng tre."

"Tiểu Đinh Đang: Chúng ta cùng lên bầu trời chơi đi!"

"Đại Hùng: Tớ lại không biết bay, làm sao có thể lên bầu trời được?"

"Rất nhanh, Đại Hùng và Tiểu Đinh Đang đội chong chóng tre trên đầu giống như máy bay trực thăng, bay vút lên bầu trời."

"Đại Hùng: Oa, Tiểu Đinh Đang, cậu giỏi quá!"

"Tiểu Đinh Đang: Đương nhiên rồi, tớ còn rất nhiều đạo cụ thú vị trong túi bách bảo này, sau này sẽ cho cậu xem thử."

Mẩu chuyện nhỏ này không liên quan gì đến câu chuyện thực sự của Tiểu Đinh Đang, lúc tối Dương Dật kể cho Hi Hi nghe, còn phức tạp và đặc sắc hơn cái này nhiều!

Nhưng do diện tích trên bảng đen có hạn, Dương Dật chỉ có thể tự biên soạn một mẩu chuyện nhỏ, để các bạn nhỏ có thể thông qua mẩu chuyện này, hiểu được một chút về nhân vật này.

Nhưng, hiệu quả lại tốt đến mức Dương Dật không ngờ tới!

Khi Vương Lỗi Lỗi chậm rãi đọc câu chuyện, trong mắt từng đứa trẻ đều tỏa ra ánh sáng kinh ngạc, vui mừng, thậm chí là ngưỡng mộ!

Có bạn nhỏ nhìn chằm chằm vào cả hình Tiểu Đinh Đang.

Có bạn nhỏ lại nhìn chong chóng tre trên đầu Tiểu Đinh Đang với vẻ ngưỡng mộ.

Còn có những bạn nhỏ khác, thì nhìn chằm chằm vào chiếc túi bách bảo trên bụng Tiểu Đinh Đang!

Mẩu chuyện nhỏ đầy màu sắc khoa học viễn tưởng như vậy, khiến các em đều nảy sinh sự khao khát. Thử hỏi đứa trẻ nào không hy vọng bên cạnh mình cũng có một người bạn thú vị như Tiểu Đinh Đang? Đứa trẻ nào không từng tưởng tượng mình có thể bay lên bầu trời để ngắm nhìn một chút? Đứa trẻ nào không muốn sở hữu một chiếc túi bách bảo có rất nhiều đạo cụ thần kỳ?

"Cái này là ai vẽ vậy?" Không biết là bạn nhỏ nào đã đặt câu hỏi này, lập tức, các bạn nhỏ đang vây xem đều có chút xao động, thi nhau nhìn người này người kia ngó nghiêng xung quanh.

Lúc này, Hi Hi vẫn còn hơi ngại ngùng.

Vẫn là Lan Hinh đắc ý dào dạt, giống như là chính cô bé vẽ vậy, lớn tiếng la hét nói: "Tớ biết, tớ biết."

Giọng to của Lan Hinh lập tức khiến ánh mắt của tất cả các bạn nhỏ đổ dồn lại.

"Là Hi Hi vẽ đấy!" Lan Hinh chỉ vào Hi Hi bên cạnh mình, ưỡn cái ngực nhỏ đầy tự hào, đắc ý nói: "Lúc tan học thứ Sáu, tớ đều đã ở cùng Hi Hi vẽ rất lâu đấy!"

Phải đó, có thể vẽ ra bức tranh bảng xinh đẹp này, huân chương chiến công cũng nên có một nửa của cậu, Hinh Nhi nhỉ! Ai bảo cậu ở bên cạnh đồng hành vất vả như vậy, mệt mỏi như vậy chứ?

Hi Hi nhìn ánh mắt kinh ngạc, sùng bái của các bạn, trong lòng cũng thấy vui sướng, cô bé cười hì hì, hơi ngượng ngùng nói: "Là ba ba mình dạy mình vẽ đấy, vẽ như thế này, bảng tin của chúng mình đẹp hơn nhiều rồi!"

"Vậy Hi Hi, cậu và ba của cậu giỏi quá đi!" Vương Lỗi Lỗi ngưỡng mộ nói.

Tuy nhiên, chưa đợi Hi Hi vui xong, các bạn học khác đã hào hứng hỏi dồn dập: "Hi Hi, còn nữa không? Tiểu Đinh Đang còn đạo cụ nào thú vị khác không?"

"Tiểu Đinh Đang có phải là mèo thật không?"

"Tiểu Đinh Đang có phải là cần sạc điện không?"

Quá nhiều câu hỏi, Hi Hi có chút không trả lời kịp, may mà, cô bé mới chỉ trả lời được một món đạo cụ là cửa thần kỳ, thu hoạch được từng đợt tiếng hò reo kinh ngạc của các bạn, chuông báo giờ đọc sách buổi sáng vang lên, Hi Hi mới được cứu.

---❊ ❖ ❊---

Không chỉ những đứa trẻ còn nhỏ tuổi này, mà ngay cả mỗi giáo viên bộ môn đến lớp hôm nay, nhìn thấy hình ảnh hoạt hình to lớn và đáng yêu này trên bảng tin phía sau, đều không kìm lòng được mà tìm vài cái cớ để đi xuống phía sau ngắm nghía tỉ mỉ.

Lưu Huyên Huyên được coi là người hiểu rõ sự thật nhất trong các giáo viên, thứ Bảy Dương Dật đưa Hi Hi đi tìm Lý Nhược Lam mượn chìa khóa lớp học, cô cũng ở bên cạnh, cũng nghe Lý Nhược Lam nói những cô bé ở bảng tin lớp mình lợi hại đến mức nào.

Nhưng hiệu quả thực tế thì đây là lần đầu tiên cô thấy, tiết ba buổi sáng khi cô đến dạy toán, cái nhìn đầu tiên cô đã bị hình Tiểu Đinh Đang ở cuối lớp làm cho kinh ngạc.

"Đây... đây vẫn là tranh bảng mà trẻ con có thể vẽ ra sao?" Lưu Huyên Huyên cảm thán trong lòng, cô biết Dương Dật không hề nhúng tay vào, để Hi Hi tự vẽ, cho nên mới kinh ngạc như vậy, "Cho dù là người lớn, ừm, để cái con bé Nhược Lam kia qua vẽ, chắc cũng không vẽ được đẹp thế này đâu nhỉ?"

Tất nhiên, sau khi kinh ngạc, Lưu Huyên Huyên vẫn không kìm được cảm thán về hình ảnh hoạt hình đáng yêu này.

"Tranh tuy là do bạn nhỏ vẽ, nhưng thiết kế chắc chắn là do ba cô bé góp công." Lưu Huyên Huyên nhìn mẩu chuyện nhỏ bên cạnh, thầm nghĩ trong lòng, "Ai, ai bảo đứa nhỏ Dương Hi này là con nhà người ta? Ai bảo người ta có một người ba tốt như vậy chứ?"

Lưu Huyên Huyên nhớ tới bảng tin của lớp mình, còn phải tự mình tốn bao nhiêu tâm tư tổ chức, giúp đỡ hướng dẫn, giúp đỡ xây dựng ý tưởng, rồi so sánh với cảnh trước mắt này.

"..." Cô giáo Lưu tim đang rỉ máu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:969
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »