Nhìn bộ dạng kích động của Lý Vân, Tô Trình lập tức hiểu ra, xem ra lời chào hỏi khi đó của mình đã phát huy tác dụng.
“Được rồi, đứng lên đi! Nhìn cái bộ dạng đó của ngươi kìa! Có chút chuyện nhỏ mà cứ quỳ tới quỳ lui!”
Lý Vân vừa đứng dậy vừa cười cảm kích nói: “Đối với Công gia mà nói có lẽ chỉ là nhấc tay chi lao, nhưng đối với mạt tướng mà nói thì đó là đại ân đại đức.”
“Ngồi xuống đi, nhà họ Ngụy đã từ hôn rồi sao?” Tô Trình hỏi.
Lý Vân cung kính ngồi xuống, liên tục gật đầu nói: “Từ rồi, từ rồi, Ngụy Thanh Dự còn chưa kịp uống rượu đã chạy biến về nhà, Ngụy đại nhân quay đầu liền tới nhà họ Quách từ hôn.”
Tô Trình cười nói: “Xem ra thâm tình giữa ngươi và cô nương nhà họ Quách đã làm cảm động Ngụy đại nhân, không nỡ lòng chia rẽ hai người, Ngụy đại nhân đúng là người nặng tình!”
Cái gì mà nặng tình chứ? Nếu thật sự là người nặng tình, thì nhà họ Ngụy đã chẳng đi hỏi cưới nhà họ Quách, rõ ràng là do Quận công dọa cho nhà họ Ngụy sợ rồi.
Nhưng Lý Vân cũng hiểu, Công gia không hề làm chuyện gì thái quá, cũng chẳng nói câu nào thái quá, có những chuyện vốn dĩ không nói cũng tự hiểu.
Lý Vân kích động nói: “Hơn nữa, theo lời Hương Du nói, khẩu khí của cha nàng ấy cũng đã thay đổi rồi.”
Tô Trình cười nói: “Vậy thì phải chúc mừng ngươi rồi, bản thân ngươi cầu tiến, ngay cả Bệ hạ cũng đánh giá cao ngươi, sau này nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn, Quách đại nhân coi trọng ngươi cũng là chuyện bình thường.”
“Mạt tướng nào có tài cán gì, tất cả đều là nhờ Công gia, cũng vì mạt tướng đã gia nhập Thần Cơ Doanh, cho nên Quách đại nhân mới nhìn mạt tướng với con mắt khác.” Lý Vân cảm kích nói.
Tô Trình cười nói: “Chuyện tốt mà, vậy ta chờ uống rượu mừng của ngươi!”
“Quách đại nhân cũng chỉ mới thay đổi thái độ thôi, vẫn chưa đồng ý gả Hương Du cho mạt tướng.” Lý Vân giải thích.
Nhà họ Quách đã thay đổi thái độ, chứng tỏ vẫn coi trọng Lý Vân, đã như vậy, thì giúp Lý Vân thêm một tay vậy.
Tô Trình cười nói: “Ngươi chờ ta một chút.”
Nói xong, Tô Trình rời khỏi đại sảnh.
Nhìn theo bóng lưng Tô Trình rời đi, Lý Vân đầu tiên là nghi hoặc, sau đó trong lòng đột nhiên vừa mong đợi vừa thấp thỏm.
Tô Trình sải bước trở về hậu viện.
Công chúa Trường Lạc đã chỉnh đốn y phục xong xuôi, đang ngồi trước cửa sổ chờ Tô Trình trở về.
“Lang quân, có chuyện gì vậy?” Thấy Tô Trình trở về, công chúa Trường Lạc vội vàng đứng dậy hỏi.
“Lý Vân và cô nương nhà họ Quách vốn là lưỡng tình tương duyệt, cô nương nhà họ Quách lén dắt ngựa của mình đưa cho Lý Vân, để chàng ấy tham gia đại hội đua ngựa, Lý Vân cũng rất cố gắng, thu hút sự chú ý của phụ hoàng nàng, sau khi bị phụ hoàng nàng khảo sát một phen liền được điều vào Thần Cơ Doanh…”
“Nhà họ Quách kia cũng quá hám lợi rồi? Rõ ràng đã có hôn ước mà sao có thể bội ước? Hơn nữa người ta lại là lưỡng tình tương duyệt!” Công chúa Trường Lạc nghe xong vô cùng bất bình, vì nàng và Tô Trình cũng là lưỡng tình tương duyệt mới thành thân, cho nên đặc biệt ghét chuyện chia uyên rẽ thúy như thế này.
Tô Trình tiếp tục kể lại chuyện xảy ra ở tửu lâu, cười nói: “Nay nhà họ Ngụy đã từ hôn, nhà họ Quách cũng đã thay đổi khẩu khí, đối với Lý Vân cũng bắt đầu coi trọng.”
“Lang quân làm đúng lắm, nên cho bọn họ nếm chút màu mè!” Công chúa Trường Lạc nghe xong trong lòng cảm thấy vô cùng hả hê.
Anh Lạc cười nói: “Công gia chẳng qua chỉ là chào hỏi một tiếng, vậy mà đã giúp vị Lang tướng kia đại việc! Chẳng trách chàng ấy phải chạy tới tận đây để cảm ơn.”
Tô Trình cười nói: “Ta định giúp cậu ta thêm một tay nữa, Trường Lạc nàng viết một tấm thiệp mời cho cô nương họ Quách kia, mời nàng ấy tới Tô gia trang tiêu khiển.”
Công chúa Trường Lạc nghe vậy đôi mắt sáng lên, đúng rồi, việc này có lẽ sẽ giúp ích cho cô nương họ Quách kia.
Nghe Tô Trình kể lể một hồi như vậy, nàng cũng cảm thấy tò mò về cô nương dám lén dắt ngựa cho người yêu đi đua ngựa, công chúa Trường Lạc vui vẻ gật đầu nói: “Được thôi, ta viết thiệp mời ngay đây.”
Tô Trình cầm thiệp mời trở lại đại sảnh, Lý Vân đang ngồi đứng không yên chờ đợi.
“Công gia!”
“Đây là thiệp mời công chúa viết, ngươi chuyển giao cho Quách cô nương đi, nếu Quách cô nương rảnh rỗi thì tới Tô gia trang, cùng công chúa chơi mạt chược, đàn tranh luận họa.” Vừa nói, Tô Trình vừa đưa tấm thiệp trong tay qua.
Lý Vân cả người kích động đến sững sờ, vậy mà là thiệp mời của công chúa gửi cho Hương Du!
Hóa ra vừa rồi Công gia đi là để nhờ công chúa viết một tấm thiệp mời cho Hương Du!
Cậu ta chỉ theo Công gia uống rượu một lần, khẩu khí của Quách đại nhân đã thay đổi, chưa kể đến tác dụng của tấm thiệp công chúa viết cho Hương Du!
Tác dụng này quá lớn!
Kích động, kinh hỷ, cảm kích, hai tay Lý Vân cầm lấy tấm thiệp hơi run rẩy.
Một tấm thiệp nhẹ bẫng trên tay, cậu ta lại cảm thấy nặng tựa nghìn cân.
Đây là một tấm thiệp vô cùng trân quý, thiệp mời của công chúa Trường Lạc trân quý đến mức nào cơ chứ?
Đối với cậu ta, tấm thiệp này còn trân quý hơn, bởi vì nó có lẽ liên quan đến chuyện chung thân đại sự của cậu ta, liên quan đến việc cậu ta có cưới được cô nương mình yêu thương nhất hay không!
“Đại ân của Công gia và công chúa, Lý Vân suốt đời không quên, nếu Công gia có sai bảo, Lý Vân dù có nhảy vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ nan!” Lý Vân ôm quyền cảm kích nói, trong đôi mắt đỏ hoe đầy vẻ nghiêm túc.
“Được rồi, luyện tập cho tốt, ta đặt kỳ vọng rất lớn vào các ngươi đấy!” Tô Trình cười nói: “Chỉ có một ngày nghỉ ngơi này thôi, đi nhanh đi, gặp Quách cô nương, thăm mẹ ngươi đi, ngày mai đừng có trễ giờ luyện tập!”
“Rõ, Công gia, vậy mạt tướng không làm phiền Công gia nữa!”
Cậu nhóc này cũng biết làm phiền cơ đấy, Tô Trình lẩm bẩm trong lòng đầy bất lực.
Bước ra khỏi cửa phủ, Lý Vân vẫn như đang nằm mơ.
Cậu ta cúi đầu nhìn tấm thiệp mời trong tay, trên tấm thiệp hoa lệ là một hàng chữ nhỏ thanh tú:
Quách gia tiểu thư Hương Du thân khải.
Đúng là thiệp mời công chúa gửi cho Hương Du, có thể tưởng tượng Hương Du nhìn thấy thiệp mời sẽ kích động vui mừng đến mức nào.
Quá cổ vũ! Quá kích động!
Cất tấm thiệp mời một cách cẩn thận như bảo vật vào trong ngực, Lý Vân lập tức nhảy lên ngựa, vung roi phi nước đại đi mất.
Khoảnh khắc này, cậu ta hận không thể bay ngay tới Quách phủ!
Đến Quách phủ, Lý Vân lại bắt đầu lo lắng, làm sao để truyền tin cho Hương Du đây?
Hiện giờ người trong Quách phủ phòng cậu ta như phòng trộm, e rằng rất khó giúp cậu ta truyền tin.
Đến chỗ cửa nhỏ, Lý Vân lấy ra một xâu tiền rồi bước lên gõ cửa.
Két một tiếng, cửa nhỏ mở ra, lộ ra một kẻ dáng vẻ tiểu tư, hắn nhìn rõ người bên ngoài, chưa đợi Lý Vân lên tiếng, bành một tiếng lại đóng cửa vào.
“Vị tiểu ca này, xin hãy giúp đỡ chuyển lời cho tiểu thư nhà các người, ta tuyệt đối không để ngươi giúp không công, xâu tiền này mời tiểu ca uống rượu!” Lý Vân vừa gõ cửa vừa gọi.
“Lý công tử, ngài mau đi đi, không ai dám giúp ngài truyền tin đâu, để Lão gia biết được lại bị đánh cho một trận đấy!” Tiểu tư bên trong dù nghe thấy có tiền cũng không hề động tâm.
“Ta thực sự có việc vô cùng quan trọng muốn tìm tiểu thư nhà các người, phiền thông cảm một chút, chỉ cần lén truyền một lời nhắn thôi, ta tuyệt đối không bạc đãi ngươi, ngươi muốn bao nhiêu bạc cũng đều dễ nói!”