Hử? Phía trước bên bờ sông có một cái vườn, nhìn từ xa thấy người đông đúc ồn ào, hình như đang mở tiệc?
Tô Trình không khỏi nuốt nước miếng, nếu có thể lẻn vào kiếm chút gì ăn thì tốt biết mấy.
“Dám hỏi công tử quý tính? Có thiệp mời dự thi hội không?”
Không ngoài dự đoán, quả nhiên bị chặn lại. Thi hội? Thiệp mời? Đương nhiên là không có!
Tô Trình hất tay áo, lỗ mũi chĩa lên trời bốn mươi lăm độ, sa sầm mặt mũi đầy kiêu ngạo nói: “Thiệp mời của bản công tử làm mất rồi!”
Thế trận này chắc là trấn được nhỉ? Đời người như kịch, tất cả đều nhờ diễn xuất, Tô Trình âm thầm tự khen mình trong lòng.
“Vậy phiền công tử cho biết quý danh, để tiểu nhân vào trong thông báo xác nhận một chút!”
Tô Trình hừ lạnh: “Bản công tử chịu hạ mình giá lâm đã là nể mặt lắm rồi, vậy mà còn dám hỏi quý danh của bản công tử? Hừ, thi hội này không đi cũng chẳng sao!”
Hất vạt áo, Tô Trình xoay người rời đi với vẻ đầy kiêu ngạo.
“Mau gọi ta lại đi chứ! Mau gọi ta lại đi chứ!” Bước chân Tô Trình rất chậm, nhưng âm thanh mong đợi mãi vẫn không vang lên.
Cảnh trí rất đẹp, gió rất nhẹ, nhưng bụng Tô Trình lại rất đói, hắn ngửa mặt thở dài: “Ta thật là khổ quá mà!”
“Ký chủ, có rút thẻ không?”
Tô Trình im lặng một lát: “Hay là… rút một lá?”
“Được thôi, chúc mừng ký chủ rút được 'Ám độ Trần Thương'!”
Tô Trình cười tới mức không khép được miệng: “Mau! Sử dụng Ám độ Trần Thương, ta muốn vào trong vườn!”
“Sử dụng Ám độ Trần Thương!”
Vèo một cái, Tô Trình xuất hiện trong vườn.
Thế là vào được rồi? Hệ thống vẫn còn chút tác dụng, Tô Trình rất mừng rỡ. Trong khu vườn người tới người lui, không một ai chú ý tới sự xuất hiện đột ngột của Tô Trình.
Một dòng suối trong vắt róc rách chảy qua, khúc thủy lưu thương, tiếng đàn sáo, tiếng ngâm thơ không dứt bên tai, nhưng ánh mắt Tô Trình ngay lập tức bị đồ ăn trong đình thu hút.
Bụng kêu như đánh trống, Tô Trình tay trái một con gà, tay phải một con vịt, hì hì ha ha.
“Công tử cũng là tới tham gia thi hội sao?”
Tô Trình quay đầu lại, lúc này mới phát hiện mấy thanh niên đã xuất hiện sau lưng mình, đang nhìn hắn bằng vẻ ghét bỏ và nghi ngờ. Người lên tiếng là một tiểu cô nương điệu đà.
Không được hoảng! Lúc này nhất định phải bình tĩnh!
Tô Trình cắn mạnh một miếng đùi gà, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Đương nhiên!”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.
“Sao có thể là người tham gia thi hội được?”
“Đúng đó, kẻ này làm sao biết làm thơ? Nhìn xem kìa, trông như quỷ đói đầu thai vậy!”
“Là ai cho hắn thiệp mời vậy?”
Tiểu cô nương hơi nhíu mày, trên gương mặt nhỏ nhắn là nụ cười gượng gạo mà vẫn giữ phép lịch sự: “Ồ? Thi hội Vịnh Xuân lần này, công tử có thơ tác không?”
Vịnh Xuân? Vịnh Xuân quyền thì có lẽ không biết, nhưng thơ về Vịnh Xuân thì… hì hì.
Tô Trình lập tức cười, vung vẩy đùi gà và vịt quay trong tay, hắn chậm rãi đi dạo: “Ồ, làm thơ sao? Xuân miên bất giác hiểu, xứ xứ văn đề điểu. Dạ lai phong vũ thanh, hoa lạc tri đa thiểu. Cô xem có được không?”
Vậy mà thực sự biết làm thơ? Người xung quanh vốn đã sẵn sàng chế giễu, nhưng nghe đi nghe lại, dường như bài thơ này khá ra trò.
Tiểu cô nương nghe câu đầu tiên thì mắt khẽ sáng lên, nghe xong liền lẩm nhẩm lại một câu, ngẩng đầu nhìn Tô Trình, trong mắt tràn đầy vẻ kinh diễm.
Vừa nãy dáng vẻ Tô Trình gặm đùi gà trong mắt nàng vô cùng thô bỉ, thế mà bây giờ, nàng lại cảm thấy hắn phóng khoáng bất kham như vậy.
Tiểu cô nương khẽ nhún người hành lễ: “Công tử đại tài, vừa rồi là tiểu nữ có mắt không tròng, mong công tử thứ lỗi!”
Tô Trình tiện tay vẩy vẩy đùi gà, thản nhiên nói: “Không sao!”
Người bên cạnh đều nhìn đến ngẩn ngơ, Khổng tiểu thư đã hành lễ tán thưởng rồi, kẻ này vậy mà không mảy may động lòng?
Khổng tiểu thư là tài nữ nổi danh Trường An, ông nội nàng là Khổng Dĩnh Đạt, giữ chức Quốc tử Tư nghiệp, tuy quan vị không hiển hách nhưng thắng ở chỗ thanh quý, danh tiếng lẫy lừng trong giới sĩ lâm.
Kẻ này quá vô lễ!
Thế nhưng điều khiến họ rớt cả cằm là Khổng tiểu thư lại chẳng hề bận tâm, trái lại còn đích thân cầm bút cười nói: “Nếu công tử không chê, ta muốn chép lại bài thơ này cho công tử, ta thấy bài thơ của công tử rất có khả năng đoạt giải nhất đấy!”
Đoạt giải nhất? Bài thơ này vậy mà có thể đoạt giải nhất? Bài thơ này vậy mà tốt đến thế sao?
Người xung quanh lúc này mới thực sự kinh ngạc, bởi vì họ nghe lần đầu không thấy hay ho gì, từ ngữ cũng chẳng hoa mỹ chút nào.
Nhưng nghe Khổng tiểu thư tán thưởng như vậy, họ mới cẩn thận nghiền ngẫm, càng nghiền ngẫm càng thấy bài thơ này rất có dư vị.
“Xin hỏi quý danh của công tử?” Khổng tiểu thư cười hỏi.
Tô Trình thản nhiên đáp: “Tô Trình!”
“Tô công tử quả là có tài làm thơ, không biết công tử còn tác phẩm nào khác không?” Khổng tiểu thư nhìn chằm chằm Tô Trình, trong đôi mắt sáng ngời tràn đầy vẻ mong chờ.
Có, đương nhiên là có, nhưng tại sao phải nói cho cô biết? Tô Trình thản nhiên lắc đầu: “Hôm nay tâm trạng không tốt, không tiện làm thơ nữa.”
Khổng tiểu thư nghe vậy có chút thất vọng, nhưng vẫn cười nói: “Chỉ cần bài thơ này thôi, tài danh của công tử cũng đủ truyền khắp Trường An rồi!”
Nghe vậy không khỏi hơi ngẩn ra, tài danh? Tài danh có thể ăn được sao? Đương nhiên là được. Không chỉ ăn được, như đại từ nhân Liễu Vĩnh đời Tống còn có thể...
Rất nhanh, bài thơ này của Tô Trình đã lan truyền trong thi hội. Bài “Xuân Hiểu” của Mạnh Hạo Nhiên này là tác phẩm thiên cổ truyền tụng, Tô Trình tung ra tại thi hội, giống như một quả bom nổ tung trong vườn vậy.
Bảy tám ông lão cầm bản chép bài thơ bước nhanh vào đình, hỏi: “'Xuân miên bất giác hiểu' là tác phẩm của ai?”
Tô Trình cắn miếng đùi gà, thản nhiên nói: “Là ta làm!”
Mấy ông lão nhìn Tô Trình đầy kinh ngạc, dường như không tin nổi bài thơ hay như vậy lại do một kẻ đang gặm đùi gà sáng tác.
Khổng tiểu thư theo phía sau xác nhận: “Ông nội, quả thực là do Tô công tử đây làm!”
Khổng Dĩnh Đạt nhìn lên nhìn xuống thanh niên trước mặt, kinh ngạc hỏi: “Quả thực là ngươi làm sao?”
Tô Trình thản nhiên đáp: “Đương nhiên, chút thơ cỏn con mà thôi, có gì khó?”
Chút thơ cỏn con mà thôi? Ngươi có biết bài thơ vừa rồi khiến người ta kinh diễm đến mức nào không? Ánh mắt mọi người nhìn Tô Trình tràn đầy nghi hoặc.
Chẳng lẽ bài thơ này thực sự là do thanh niên này làm? Thanh niên này còn có thể làm ra bài thơ hay như vậy sao?
Khổng Dĩnh Đạt cười nói: “Bài thơ này xứng đáng là tác phẩm truyền thế! Không khó sao? Chẳng lẽ công tử còn tác phẩm nào khác về Vịnh Xuân nữa?”
Tô Trình thản nhiên nói: “Làm thơ thôi mà, chẳng phải mở miệng là có sao!”
Làm thơ thôi mà? Mở miệng là có? Khẩu khí thật lớn! Thanh niên này ngông cuồng quá!
Tuổi trẻ ngông cuồng, đây là đánh giá của những ông thầy đồ như Khổng Dĩnh Đạt dành cho Tô Trình, còn các thanh niên khác thì đều thầm mong đợi, mong chờ Tô Trình không làm nổi bài thơ hay để bị vả mặt.
Khổng Dĩnh Đạt cười nói: “Bài thơ Vịnh Xuân vừa rồi khiến người ta dư vị vô cùng, thực sự là thượng thượng chi tuyển của thi hội hôm nay, quả nhiên khiến người ta kinh diễm, chỉ là bọn ta vẫn chưa thỏa mãn, công tử không bằng làm thêm một bài nữa đi!”
“Phải đó, phải đó, Tô công tử làm thêm một bài đi!” Những thanh niên khác cũng hùa theo.
Tô Trình cười nhạt: “Được thôi, vậy thì làm thêm một bài!”