Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 4149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1177
Buông em gái ta ra

❊ ❊ ❊

Tô Trình vừa đếm đầu ngón tay vừa lẩm nhẩm, đột nhiên phát hiện, nếu nói người cực kỳ nhớ hắn thì hình như chỉ có Kim Thắng Mạn.

Tất nhiên, có lẽ Tiết Nhân Quý hay một số người khác cũng sẽ nhớ hắn, nhưng cứ cảm thấy có chút là lạ.

Xuân quang tươi đẹp, cỏ mọc chim bay, Tô Trình thong dong điều khiển ngựa, vừa đi vừa thưởng ngoạn phong cảnh mùa xuân.

Kể từ khi trở về Trường An, hắn cứ bận rộn suốt, vậy mà chẳng hề để ý xuân đã trở lại trên mặt đất.

Trên con đường xi măng dẫn tới Tô Gia Trang, phía trước có một đội ngũ dài dằng dặc đang từ từ đi tới, người dẫn đầu Tô Trình cũng quen mặt, không phải Vương Thanh Vân thì là ai.

Chỉ là đội ngũ dài dằng dặc này trông có vẻ phong trần mệt mỏi, dường như là từ nơi rất xa vội vã trở về Trường An, chỉ là điều khiến Tô Trình cảm thấy rất khó hiểu là, về Trường An sao lại đi con đường này chứ?

"Tô, Tô Trình?" Vương Thanh Vân ánh mắt ngưng lại, có chút kinh ngạc lên tiếng.

Tô Trình cười nói: "Hóa ra là Thanh Vân huynh, hôm nay thật khéo quá, huynh đây là vừa mới về Trường An sao?"

Khéo? Khéo cái nỗi gì! Đường về Trường An căn bản không phải con đường này, vậy mà em gái cứ nhất quyết đòi đi đường vòng qua đây, nói là cái gì mà ngắm cảnh, ngắm cái quái gì mà ngắm! Tâm tư của em gái hắn chẳng lẽ hắn còn không biết sao?

Thế nhưng, hắn cũng thực sự không lay chuyển nổi em gái, đành phải đi đường vòng qua đây để về Trường An, trong lòng hắn nghĩ, dù có đi qua Tô Gia Trang thì đã sao, chẳng lẽ còn thực sự gặp được Tô Trình trên đường hay sao? Kết quả, mẹ kiếp đúng là gặp thật! Cái duyên phận chết tiệt này!

"Đúng vậy, đây không phải vừa mới về tới Trường An sao, tiện đường đi ngang qua đây, không ngờ lại gặp được đệ! Quả thực rất khéo!" Vương Thanh Vân cười gượng, mặt hơi đỏ lên, bởi vì về Trường An thì tuyệt đối không thể đi qua Tô Gia Trang được.

Kỳ thực trong lòng Tô Trình cũng có chút tò mò, không biết tại sao Vương Thanh Vân về Trường An lại đi con đường này, dù tò mò nhưng hắn cũng không định truy cứu đến cùng, có lẽ người ta có việc gì đó chăng.

"Đã là vừa về Trường An, vậy đệ không mời huynh uống chén rượu nữa!" Tô Trình khách sáo cười nói.

Nói cứ như không phải vừa về Trường An thì đệ sẽ mời ta uống chén rượu không bằng, Vương Thanh Vân vừa thầm mắng trong lòng vừa cười nói: "Sau này có dịp sẽ lại làm phiền..."

Vừa nói, Vương Thanh Vân còn vừa âm thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng ra, tuyệt đối đừng ra...

Dường như nghe thấy lời cầu nguyện của hắn, thùng xe ngựa mở ra, Vương Thắng Nam yểu điệu từ trên xe ngựa bước xuống.

Trọn một năm không gặp Tô Trình, cũng chính quãng thời gian chia cách hơn một năm nay mới khiến Vương Thắng Nam hiểu rõ tâm ý của mình hơn.

Cho nên, sau khi biết Tô Trình đã trở về Trường An, nàng liền không thể chờ đợi được nữa mà khởi hành tới Trường An.

Cho nên, nàng mới khăng khăng đòi đi đường vòng qua Tô Gia Trang.

Kỳ thực nàng cũng biết đi đường vòng qua Tô Gia Trang cũng không mấy khả năng gặp được Tô Trình, dù sao khả năng tình cờ gặp nhau trên đường là quá nhỏ, trừ khi nàng trực tiếp đi vòng đến Tô phủ, nhưng nàng làm sao có thể tới Tô phủ chứ?

Thế nhưng nàng vẫn cứ tùy hứng đi đường vòng qua đây, dù biết rõ không thể gặp Tô Trình, nàng vẫn muốn đi về hướng này, chỉ vì nơi này gần Tô Trình hơn, chỉ vì trên con đường này có lẽ có hơi thở của Tô Trình.

Không ngờ tới, lại thực sự gặp được Tô Trình. Chẳng lẽ đây chính là duyên phận trong cõi u minh sao? Nhất thời ngay cả Vương Thắng Nam cũng không kìm được mà suy nghĩ miên man, bởi vì ngoài điều này ra nàng thực sự không thể nghĩ ra lý do nào khác.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Tô Trình, trái tim nàng hồi hộp đến mức muốn nhảy ra ngoài.

Hơn một năm không gặp, nàng không biết đã bao nhiêu lần nằm mơ thấy Tô Trình, có lúc mơ thấy Tô Trình khải hoàn, có lúc mơ thấy Tô Trình bị thương, thậm chí có lúc mơ thấy Tô Trình bại trận tàn phế bị công chúa đuổi ra khỏi nhà...

Nghe thấy giọng nói của Tô Trình, nàng càng không thể chờ đợi được nữa mà muốn nhìn thấy khuôn mặt ngày đêm nhung nhớ kia.

Thế nhưng, nàng không lập tức bước xuống xe ngựa, mà cầm lấy gương tỉ mỉ ngắm nghía chỉnh trang lại, mặc dù từ sau khi đi đường vòng, nàng đã không biết cầm gương soi bao nhiêu lần rồi.

Nhìn thấy em gái thướt tha bước xuống xe ngựa, Vương Thanh Vân không kìm được đưa tay vỗ trán, vốn dĩ hắn đã không biết giải thích thế nào, bây giờ em gái đột nhiên bước ra, hắn lại càng không cách nào giải thích nổi.

Tên Tô Trình kia vốn là một kẻ tinh ranh, chắc chắn sẽ đoán ra được.

Kỳ thực Tô Trình sớm đã chú ý tới chiếc xe ngựa sang trọng trong đội ngũ, vốn dĩ hắn đã đoán người trong xe là Vương Thắng Nam. Nhưng sau đó lại phủ định, bởi vì hắn cảm thấy nếu người trong xe là Vương Thắng Nam thì hẳn là sẽ vén rèm ra chào hỏi một tiếng. Dù sao hắn và Vương Thắng Nam cũng vô cùng thân thiết, không chỉ thân thiết, thậm chí còn có chút mập mờ.

Giờ đây Vương Thắng Nam đã bước xuống xe ngựa, Tô Trình cũng hiểu ra tại sao Vương Thanh Vân bọn họ lại đi đường vòng qua đây. Xem ra hơn một năm không gặp, hảo cảm của Vương Thắng Nam dành cho hắn vẫn không hề giảm bớt, Tô Trình trong lòng có chút cảm khái, cười nói: "Hơn một năm không gặp, dạo này cô vẫn khỏe chứ?"

Vương Thắng Nam không đáp lời, cứ thế đi thẳng về phía Tô Trình. Năm trượng, bốn trượng, ba trượng, hai trượng, một trượng...

Tô Trình có chút ngơ ngác, tuy nhiên Vương Thắng Nam vẫn tiếp tục tiến lại gần, gần như đã dán sát vào người hắn, đây là muốn làm gì? Nếu người này không phải Vương Thắng Nam, Tô Trình đã phải nghi ngờ liệu có phải nàng muốn hành thích hắn hay không.

Ngay lúc hắn đang nghi hoặc, Vương Thắng Nam giơ tay lên, bất ngờ ôm lấy Tô Trình, hít sâu một hơi rồi khẽ nói: "Hơn một năm không gặp, rất nhớ chàng, chúc mừng!"

Tô Trình sững sờ tại chỗ. Phải nói phong khí Đại Đường cũng khá cởi mở, nam nữ trẻ tuổi tình đầu ý hợp hoặc đã có hôn ước cũng sẽ hẹn hò ôm ấp nhau, nhưng Vương Thắng Nam dù sao cũng xuất thân từ thế gia đại tộc, trước đây hắn làm thế nào cũng không nghĩ tới, Vương Thắng Nam lại chủ động ôm hắn.

Không chỉ Tô Trình ngây người, Vương Thanh Vân cùng đám hộ vệ và nha hoàn cũng đều ngây dại. Việc Vương Thắng Nam thích Tô Trình trong đám hộ vệ nha hoàn cũng không phải là bí mật gì, họ cũng có thể hiểu tâm tư muốn đi đường vòng của tiểu thư, nhưng họ cũng nằm mơ cũng không ngờ tới tiểu thư vừa nhìn thấy Tô Trình đã trực tiếp ôm chầm lấy Tô Trình. Chuyện này cũng quá mức chấn động rồi đi?

Vương Thanh Vân là người phản ứng lại đầu tiên, đôi mắt suýt chút nữa phun ra lửa, quát lớn: "Tô Trình, buông em gái ta ra!"

Tô Trình có chút bất lực nhún nhún vai, huynh đài huynh gọi sai rồi thì phải? Huynh nên gọi em gái huynh buông ta ra mới đúng chứ! Hai tay ta đây còn chưa chạm vào em gái huynh đâu đấy!

Nếu không phải vì nỗi nhớ nhung suốt một năm bị đè nén quá dữ dội, nếu không phải vì bất ngờ nhìn thấy Tô Trình mà tâm tình kích động, e rằng cả đời này Vương Thắng Nam cũng không biết liệu mình có dũng khí bước ra bước này hay không, hơn nữa lại còn là ở nơi đông người thế này.

Tuy nhiên, sau khi bước ra bước này, dũng khí của nàng cũng đã dùng hết sạch, nghe thấy tiếng quát của Vương Thanh Vân, nàng giống như bị kim châm, vội vàng buông Tô Trình ra, lùi lại một bước. Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã đỏ bừng lên, tuy chỉ là một lát ngắn ngủi, nhưng đã đủ để nàng dư vị mãi.

Vương Thắng Nam không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Tô Trình, có chút khẩn trương vén lọn tóc, hơi cúi đầu khẽ nói: "Ta chỉ là, muốn chúc mừng chàng một chút."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1125
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »