Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 4192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiểu được

❊ ❊ ❊

Lý Thế Dân cảm thấy khó hiểu khi Tô Trình cầu tình cho Lý Thừa Càn, Tô Trình suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: "Mưu phản là đại tội không thể tha thứ, thực ra những lời Ngụy đại nhân nói, thần cũng đều tán đồng."

Lý Thế Dân nghe lời Tô Trình nói càng thêm mơ hồ, nghi hoặc hỏi: "Nếu ngươi cũng tán đồng lời của Ngụy Trưng bọn họ, tại sao còn cầu tình cho Thái tử?"

Tô Trình khẽ thở dài: "Bởi vì Hoàng hậu nương nương đó, trên đời này làm gì có người phụ nữ nào không xót con mình, mặc dù Thái tử phạm thượng tác loạn tội đáng muôn chết, cho dù Hoàng hậu nương nương trong lòng hiểu rõ, nhưng cũng khó tránh khỏi vẫn sẽ đau lòng, vô cùng đau lòng."

"Chuyện ở Cửu Thành cung lần trước vẫn còn khiến thần sợ hãi, lần này nếu Hoàng hậu nương nương phải chịu nỗi đau lớn như vậy, ai, thần rất lo lắng, cho nên thần mới muốn mở lời giúp Thái tử, để Hoàng hậu nương nương không quá đau thương."

Lý Thế Dân nghe vậy không khỏi thở dài một tiếng thật sâu: "Đây cũng chính là nơi trẫm lo lắng, trẫm cũng sợ Hoàng hậu quá đau thương mà tổn hại thân thể, thằng nhóc tốt, Hoàng hậu không uổng công thương ngươi! Trẫm chỉ cảm khái, ngay cả ngươi là con rể mà còn lo lắng cho Hoàng hậu như vậy, trong khi Thái tử là con ruột lại chẳng mảy may để tâm đến cảm nhận của Hoàng hậu."

"Nói đi cũng phải nói lại, trẫm nên cảm ơn ngươi, nếu không phải ngươi đưa ra kiến nghị vẹn cả đôi đường, hôm nay trẫm và quần thần còn không biết sẽ tranh cãi thành ra bộ dạng gì nữa!"

Được Lý Thế Dân nói lời cảm ơn thật đúng là hiếm thấy, bình định phản loạn cũng không khiến Lý Thế Dân nói cảm ơn, trái lại giúp Lý Thừa Càn cầu tình lại khiến Lý Thế Dân nói cảm ơn.

Tô Trình nói: "Bệ hạ quá lời rồi, đây là bổn phận của thần."

Mặc dù đêm hôm vội vã trở về Trường An vô cùng mệt mỏi, nhưng Trưởng Tôn Hoàng hậu lại hoàn toàn không có ý ngủ, bà dựa người lên nhuyễn tháp thất thần, đôi mày khẽ nhíu, sắc mặt có chút tái nhợt.

Tiểu thái giám vội vã đi vào, nói khẽ: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, buổi tảo triều đã kết thúc rồi."

Trưởng Tôn Hoàng hậu chống người dậy, ngạc nhiên hỏi: "Tảo triều kết thúc nhanh vậy sao? Nói chi tiết xem nào, đã xảy ra chuyện gì."

Tiểu thái giám hơi khom người, giọng nói không cao không thấp, không nhanh không chậm: "Bệ hạ đã nói về chuyện Thái tử mưu phản đêm qua, quần thần vô cùng chấn kinh, Chử Toại Lương đại nhân đứng ra đầu tiên, nói mưu phản là tội chết, Hầu Quân Tập, Đỗ Hà và những người khác theo luật nên xử tử, Thái tử cũng nên ban chết. Sau đó Khổng Dĩnh Đạt và các quan văn khác lần lượt bước ra tán đồng lời của Chử Toại Lương đại nhân."

Mặc dù trong lòng sớm đã có chuẩn bị, nhưng Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe đám quan văn đồng thanh đòi ban chết cho Thái tử vẫn thấy trong lòng thắt lại.

Hầu Quân Tập, Đỗ Hà đám người có chết hay không bà không quan tâm, theo bà thấy, nếu là đám người này xúi giục, Thái tử cũng sẽ không đến mức mưu phản.

Trưởng Tôn Hoàng hậu vội hỏi: "Sau đó thì sao? Bệ hạ nói thế nào?"

Đám đại thần yêu cầu ban chết cho Thái tử, điều này cũng không tính là ngoài ý muốn, điều Trưởng Tôn Hoàng hậu quan tâm nhất là hoàng đế rốt cuộc nghĩ thế nào.

Tiểu thái giám vội nói: "Sau đó Bệ hạ hỏi Trưởng Tôn đại nhân và Phòng tướng, Trưởng Tôn đại nhân và Phòng tướng cũng tán đồng việc ban chết cho Thái tử."

"Sau đó Bệ hạ nói, hổ dữ còn không ăn thịt con, huống chi là người, tuy Thái tử mưu phản là đại tội, nhưng Thái tử dù sao cũng là cốt nhục của Bệ hạ, Bệ hạ không nỡ."

"Sau đó Ngụy Trưng đại nhân và những người khác lần lượt ra can gián Bệ hạ, vì để chính pháp độ, vì để cảnh tỉnh người đời sau, vì giang sơn xã tắc, chỉ có thể ban chết cho Thái tử."

Ngay cả huynh trưởng cũng ủng hộ việc ban chết cho Thái tử, nghe đến đây Trưởng Tôn Hoàng hậu trong lòng có chút tuyệt vọng, đắng chát nói: "Chẳng lẽ cả triều văn võ không ai cầu tình cho Thái tử sao?"

Thực ra với sự thông tuệ của Trưởng Tôn Hoàng hậu, sao bà lại không hiểu rõ, ngay cả những người trước kia đầu quân cho Thái tử đều hận không thể vạch rõ giới hạn với Thái tử, huống chi là những đại thần trung lập kia.

Quan trọng hơn là, mưu phản là đại tội, ai dám bao che? Ai dám cầu tình?

Chẳng lẽ Thái tử định sẵn phải bị ban chết sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Trưởng Tôn Hoàng hậu dâng lên từng đợt bi thương, Thái tử mới vừa trưởng thành thôi mà, đã phải kết thúc cuộc đời ngắn ngủi đó rồi.

Giây phút này, Trưởng Tôn Hoàng hậu đột nhiên cảm thấy rất hối hận khi ở trong hoàng gia, không biết Thái tử có hối hận khi sinh ra trong nhà đế vương hay không.

Tiểu thái giám vội nói: "Hoàng hậu nương nương không cần đau thương, mặc dù cả triều văn võ đều can gián Bệ hạ ban chết cho Thái tử, nhưng Vinh Quốc công lại đưa ra dị nghị."

Tô Trình đưa ra dị nghị? Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy đầu tiên là ngẩn người, sau đó trong lòng cảm thấy một trận kinh hỉ, giống như người tuyệt vọng đột nhiên vớ được cọng rơm cứu mạng vậy.

Đối mặt với cả triều văn võ đồng thanh kiên trì muốn ban chết cho Thái tử, cho dù là hoàng đế cũng rất khó xoay chuyển, cho dù là huynh trưởng cũng không có cách nào, nhưng Tô Trình có lẽ có cách.

Dù sao Tô Trình luôn có thể tạo ra kỳ tích, Trưởng Tôn Hoàng hậu đầy mong đợi hỏi: "Tô Trình đã nói những gì?"

Tiểu thái giám vội nói: "Vinh Quốc công nói, Bệ hạ lấy nhân nghĩa trị thiên hạ, nếu ngay cả con trai mình cũng không thể đối xử bằng nhân, thì còn bàn chuyện nhân nghĩa gì nữa? Cho nên, nên xét hỏi một chút, nếu Thái tử mưu phản có ý thí quân thí phụ, vi phạm nhân luân như vậy thì đương nhiên nên ban chết, nếu Thái tử mưu phản chỉ là muốn ép Bệ hạ thoái vị, thì chứng tỏ Thái tử vẫn còn nhớ tình phụ tử, nên xử lý khoan dung."

Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy mắt sáng lên, gật đầu liên tục: "Đúng, đúng, Tô Trình nói rất có lý! Quá có lý rồi!"

Tiểu thái giám vội nói: "Bệ hạ nghe xong cũng cảm thấy Vinh Quốc công nói rất đúng, Bệ hạ nói, nếu Thái tử không đoái hoài tình phụ tử, thì ngài cũng không cần đoái hoài tình phụ tử, nếu Thái tử còn nhớ tình phụ tử, thì ngài cũng nên nhớ tình phụ tử."

Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy trong lòng trút được gánh nặng, hỏi: "Vậy quần thần nói thế nào?"

Tiểu thái giám vội đáp: "Trưởng Tôn đại nhân lập tức ra khỏi hàng tán đồng đề nghị của Vinh Quốc công, sau đó Trình đại nhân, Uất Trì đại nhân và các vị quốc công khác cũng lần lượt ra khỏi hàng tỏ ý tán đồng, tuy nhiên Ngụy đại nhân và những người khác vẫn bày tỏ nghi vấn, hỏi Vinh Quốc công dự định thẩm vấn thế nào."

Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy tâm tư xoay chuyển cực nhanh, huynh trưởng cuối cùng đã không khiến bà thất vọng, Trình Giảo Kim, Uất Trì Cung đám người nhảy ra tán đồng là vì Bệ hạ tán đồng và còn là chủ ý của Tô Trình, còn sự truy vấn của Ngụy Trưng đám người cũng vô cùng đâm trúng chỗ hiểm.

Vậy vấn đề là thẩm vấn thế nào, nếu hỏi Thái tử, thì dù có hay không ý định thí quân thí phụ, Thái tử chắc chắn sẽ trả lời là không.

Trưởng Tôn Hoàng hậu hỏi: "Vinh Quốc công nói thế nào?"

Tiểu thái giám vội nói: "Vinh Quốc công nói, hãy để Bệ hạ tự mình đi hỏi Hầu Quân Tập, Bệ hạ cảm thấy chủ ý này hay, bây giờ đã cùng Vinh Quốc công tới đại ngục rồi."

Hỏi Hầu Quân Tập? Chủ ý này của Tô Trình cũng khá tốt, Trưởng Tôn Hoàng hậu đối với Hầu Quân Tập cũng có chút hiểu biết, người này tuy tâm cơ công lợi cực nặng, nhưng lại tự phụ tự cao.

Tuy có gan tạo phản, nhưng nếu Bệ hạ đích thân hỏi hắn chuyện gì, hắn chắc chắn sẽ nói lời thật lòng.

Nghe đến đây, Trưởng Tôn Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm, có thể có kết quả như hiện tại đã là nằm ngoài dự liệu rồi, còn việc Lý Thừa Càn rốt cuộc có thể sống sót hay không, thì phải xem Lý Thừa Càn rốt cuộc có ý định thí quân thí phụ hay không.

Nếu Lý Thừa Càn còn sót lại một chút tình phụ tử, thì có thể sống sót.

Nếu Lý Thừa Càn ngay cả một chút tình phụ tử cũng không có, vậy thì coi như bà chưa từng sinh ra đứa con trai này vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1125
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »