Má kính thương,
Đọc đâu đó có câu này :
"Một người sướng mà bao nhiêu người khổ". Bất chợt, con nhớ ngược lại, mắt rưng rưng nghe cổ họng nghèn nghẹn má ơi ! Rồi tự nhủ :
"Một người khổ cho bao nhiêu người sướng"...- Cổ họng con thông liền và nghe lòng nhẹ nhàng trở lại như uống được ly thuốc bổ vậy ! Má biết là ai rồi phải không Má ?
Hồi xưa, Má đã từng nói hoài :
"Sao con "ngu" quá ! Nuôi hết người này đến người kia..." - Con giúp người mà Má nói con "ngu"??? Mà không phải một mình Má nói con "ngu" đâu - Những người bạn thân hay quen sơ sơ, hồi đó "ở tạm" nhà con, tụi nó cũng hay nói con "ngu" nữa - Với Má thì con không bao giờ dám "trả treo" lại - Nhưng với người ngoài thì con có trả lời : "Nếu mình "ngu" thì làm sao mình có nhà cho bạn ở được ?...". Chỉ mấy lời nhẹ nhẹ đó thôi. Chẳng biết những đứa bạn ấy có hiểu con muốn nói gì không ?
Nhờ Trời - Phật thương tình cho con cái
"TÂM hiền" để hành sự với đời - Con thường tự nhận mình "đức mỏng - tội dầy" - Bởi nên hồi nhỏ hay gặp cảnh oan khiêng - nghiệt ngã. Mỗi lần gặp vậy thì con nhìn lên trời hoặc nhìn hình tượng Chúa - Phật mà nhủ :
"Đây, con xin bằng lòng trả những gì con vay bao kiếp trước...". Con cứ
"trả" và
"xả" hằng mấy chục năm nay rồi. Giờ này thì "cánh hoa tàn - tàng hoa héo". Có giúp gì được ai đâu ! Ý, thỉnh thoảng cũng còn giúp được cho người đó Má à ! Tâm hồn con thì thanh thản lắm.
Hơn 43 năm nay, Má không làm gì hết - mà chỉ hằng ngày tụng Kinh niệm Phật thì Má không có gây tội gì cả - Con cầu xin Ơn Trên cho tâm thần của Má thật minh mẫn đến giờ phút cuối cùng theo hầu Phật.
........