Diễn Đàn » Nhật Ký online

Thì Thầm Ta Với Ta...

777 trả lời, 131.509 lượt xem — Trang 5 / 26
Thử lại xem - Sao mình cứ thấy số 2222 hoài vậy ta???

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-06 01:46:02Viet duong nhan>
7 sẽ đi Tiệp Khắc từ ngaỳ 11 đến 16 [:)] - Đi cho biết "đá" biết "mệt" - chứ hổng có biết "vàng" đâu á [:)]- Rồi sẽ ra sao ??? Vì đi bằng Autocar = bus ha ! Đi chung với 5 đứa cháu (tạp tàn) - Có ngươì xách valise dùm - Lần đầu tiên mới đi du lịch kiểu này - Phải đi cho biết mùi đời - Chắc chắc là "cực" lắm rùi... À, có couchette ngủ đêm...[:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Bây mình đi ăn cơm trưa với 2 ngươì bạn NET (PNV) - Mình chưa từng biết mặt - SA ở Paris - LH ở bên Mỹ...
Hy vọng có một ngày đẹp trời mình trở về SG sẽ gặp nạn NET đông đảo và vui lắm đó. Chỉ 3 DĐ; VNTQ - ĐT & CLVN thì cũng xôm tụ rùi --- Nhớ mua Loto ha ha ha....[:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
7 sửa soạn lên đường - Chúc tất cả gia đình VNTQ mình đều bình an hạnh phúc

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Được tin Ô ĐNY vĩnh viễn ra đi lòng buồn rười rượi - Ôi, một kiếp người 66 năm tuổi đời !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng gió vẫn còn đâu đây... !!!![:(]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn lao chao như bay vào hư không - Chẳng buồn làm gì cả - Cứ lấp ló ra vào ! Nghe thương đau nức nở nghẹn ngào - Bởi tại vì sao ??? Vì sao ? Vì sao ? Vì sao ?

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-21 14:44:38Viet duong nhan>
Đêm nay phải "làm việc" - Hãy trở lại cái mùa hè năm rồi... Vui nhộn trân quí đầy tình thân thiết - Hãy quay về cái lạc quan với những niềm tin phấn khởi vui tươi để hữu ích cho đời...

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 13:10:05Viet duong nhan>
Hai Mươi Tám Mùa Thu Trước


28 mùa Thu trước Người bỏ tôi đi - Tôi ôm đau thương & oán hận. Nhưng... A DI ĐÀ PHẬT... Lành thay ! Lành thay ! Bắt đầu từ năm đó tôi được cơ duyên gặp "Phật" - Tôi chẳng đi tìm mà có Phật ngay trong nhà - Đó là quyển Kinh Thượng Thừa "Diệu Pháp Liên Hoa" nằm sẵn trên kệ sách. Vì ở đâu có quyển Kinh đó thì xem như ở đó có Phật...(?).
Khi tôi gần kiệt quệ... Một hôm tôi thò tay lấy quyển Kinh xuống, miệng niệm Phật rồi mở ra đọc... Đọc chừng vài trang là "hắc ám" ồ ạt ùa đến và trong thâm tâm thấy toàn là những phim X. Tôi nghĩ và nhớ những ngươì lớn tuổi hay nói : "Mấy người có tâm ý muốn gởi tâm với Phật thì hay bị quỉ ma phá".
Tôi đọc quyển Kinh mà có hiểu gì đâu. Nhưng tôi vẫn cố lì đọc... Hễ mỗi lần đọc đều "hắc ám" ùa vào... Liền nghĩ : "À, mình phải gọi hỏi Thầy TMT mới được " - Tôi liền gọi hỏi Thầy -
Bạch Thầy.....
- Trời, làm sao T. hiểu được ! Giống như học trò chưa học hết bậc tiểu - trung học mà lại nhày thót lên Đại Học làm sao hiểu biết gì nổi...
- Bạch Thầy ! Bây giờ con phải làm sao ?
- Trước hết hãy đọc học "Phật Học Phổ Thông" từ khóa 1 đến 12...
- Mô Phật - Con sẽ nghe lời Thầy.
...
Thế thì tôi vào chùa KA thỉnh Kinh sách đó về đọc học... Rồi từ từ học đến Thiền căn bản và tiếp nối tiếp nối... Đọc học hành..
Đôi khi trong cái rủi nó có cái may - May may rủi rủi cứ loanh quanh lòng vòng trong cuộc sống của con người...

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tày Khôn Mất Bạn..!


Tui nghi nghi là vậy vậy ...???

Tui taỳ khôn cho mail ngươì bạn với một ngươì bạn khác (cũng tạm gọi là bạn bè thân thiện chung) - Nhưng tui ỷ y không hỏi trước người bạn ấy - Nay Ngươì giận tui - Thật là xui xẽo cho tui quá - mà hổng lẽ cái chuyện "nhỏ nhoi" ấy mà giận tui - Cắt đi tình bạn thân thiện cả chục năm nay sao cà ? Tui mail hỏi chuyện, Ngươì gởi mail lại tui mà không nói một câu nào ? Tui nghĩ Ngươì bất cẩn bấm nhanh nên lộn - Tui mail lại hỏi... Nhưng ngươì nín thinh luôn - Thôi thì nhận lỗi tại tui - Nếu đứt luôn tinh bạn_bè - thì xem như đến ngày giờ "HẾT NỢ (tình BẠN) duyên tan" - Hay là có chuyện gì khác nữa đây ??? Tui có mail xin lỗi và phân trần - Mà Ngươì cũng im ru. Thế đứt đuôi xong một món "BẠN" trên đời nữa.
Đáng đời cho tui, tại tào lao bao đồng - Đúng với câu "làm ơn mắc oán"... Buồn hay vui đây?
Không BUỒN cũng chẳng VUI - Tới ngày giờ là nó khiến xui như vậy là như vậy..

- Đây cũng là bài học "đời" tui ráng nhớ - Từ đây ai hỏi tin ai cái gì của ai và địa chỉ, mail, điện thoại của ai dù thân cách mấy đi nữa.. tui cũng sẽ trả lời 2 chữ :
KHÔNG BIẾT

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-01 00:53:06Viet duong nhan>
Bạn tui hổng có giận tui... Mừng quá ...

Nhưng tui cũng lấy làm kinh nghiệm này (tự nhận tui làm sai) để cảnh tỉnh tui là, trước khi ai hỏi xin địa chỉ, mail, phone của ngươì bạn khác thì phải hỏi trước khi cho người ta . Đó là điều tế nhị và tốt nhứt, vì có ngươì ko thích cho kiểu như vậy.
Hú hồn... [8|]
....................

Tày Khôn Mất Bạn..!


Tui nghi nghi là vậy vậy ...???

Tui taỳ khôn cho mail ngươì bạn với một ngươì bạn khác (cũng tạm gọi là bạn bè thân thiện chung) - Nhưng tui ỷ y không hỏi trước người bạn ấy - Nay Ngươì giận tui - Thật là xui xẽo cho tui quá - mà hổng lẽ cái chuyện "nhỏ nhoi" ấy mà giận tui - Cắt đi tình bạn thân thiện cả chục năm nay sao cà ? Tui mail hỏi chuyện, Ngươì gởi mail lại tui mà không nói một câu nào ? Tui nghĩ Ngươì bất cẩn bấm nhanh nên lộn - Tui mail lại hỏi... Nhưng ngươì nín thinh luôn - Thôi thì nhận lỗi tại tui - Nếu đứt luôn tinh bạn_bè - thì xem như đến ngày giờ "HẾT NỢ (tình BẠN) duyên tan" - Hay là có chuyện gì khác nữa đây ??? Tui có mail xin lỗi và phân trần - Mà Ngươì cũng im ru. Thế đứt đuôi xong một món "BẠN" trên đời nữa.
Đáng đời cho tui, tại tào lao bao đồng - Đúng với câu "làm ơn mắc oán"... Buồn hay vui đây?
Không BUỒN cũng chẳng VUI - Tới ngày giờ là nó khiến xui như vậy là như vậy..

- Đây cũng là bài học "đời" tui ráng nhớ - Từ đây ai hỏi tin ai cái gì của ai và địa chỉ, mail, điện thoại của ai dù thân cách mấy đi nữa.. tui cũng sẽ trả lời 2 chữ :
KHÔNG BIẾT

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-04 03:21:43Viet duong nhan>
Chiều nay có Nh.N, BS toàn khoa từ SG (VN) được Paris (Pháp) cấp học bổng... chuyên Khoa trị về phổi.

Chiều nay 2 cô cháu ăn cơm với cá muối sả và đậu hủ xào hẹ - Ăn xong lên NET đọc báo - Có tờ báo TDDC mới ra lò tại HN... Sau đó đến salon ngồi kể chuyện bốn_phương_trời đã đời - cuối cùng rồi vòng về VN...
Cũng vui cho đời tui - Quen LT_CDQ ở VNTQ, quen Th. TR. ở ngoaì nhà hàng SG , TT vừa học xong đã trở về SG làm việc - Tui còn buồn buồn - bữa hôm ra quán SG than : "Hổng biết có gặp đứa nào nữa không đây ?" - H. chủ nhà hàng SG nói : "Thế nào cũng gặp nữa hà Dì 7 ơi !" - Thì có mấy bữa sau... nhận PM : "KN muốn làm quen với cô 7...."... OK, tưởng nó con gái ai dè là trai.. Và cho mail ,YIM hỏi (lý lịch) mới biết.. như kể trên - Vài ngày sau hẹn (vẫn ở n/h SG) gặp mặt ... Kết nghĩa cô cháu... "tình đồng hương" xa quê ngái cảnh. Thế là NN điền chỗ trống của TT. Tui lại có cháu thường dìa ăn cơm với tui cho vui rồi.

Nói tới TT - Tui nhớ nó quá - Trước khi trở về SG - TT mua cho tui 2 bao gạo 10 ký - 6 lít sửa tươi - 1 chai nước mắm và nước suối "Vitel" - Gạo, sửa, nước mắm gì cùng còn. Bây giờ tới phiên NN thế chỗ của TT [:)]. Nghĩ đời tui NGỘ thật !


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0


Hạ sắp ra đi cho mùa thu đến.... Hôm nay Paris nóng 28°C - làm tui muốn ra khỏi nhà đi bộ và đi mua thuốc... - Nghe Méteo nói, ngày mai sẽ lên 30, 31 ° thế là cơn nóng quành trờ lại để vào Thu. Ngàn ngàn chiếc lá nửa xanh nửa vàng đong đưa trưóc gió đang chờ rụng !

Tui đi... hong nắng ngoài vườn............. Và đi Paris 13.


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-05 16:32:11Viet duong nhan>
Mắc cái gì hôm nay ngày bạn bè nhớ đến tui quá dậy cà ? Mới đặt lưng trở lại - Mắt lim dim mơ màng thì TNH gọi...?? "Không có gì quan trọng , gọi thăm chị...".
Nhắm trở lại... tiếng đt.. tít tít... Tui tự hỏi : "Nữa... ai đây ?" -
Tui nhấc đt hỏi lớn : "Alô ! Ai đầu dây ?"
Tui thật vô duyên (vì ngây ngủ). Tiếng trả lời :
- Anh đây !
Tui không nhận ra tiếng của ai , bèn nhẹ giọng hỏi :
- Dạ, xin lỗi ông cho biết quí danh ?
- Anh là, BS LTS đây - Ba của M. đó Tuyết ! (với Anh tui tên là T.)
Tui tỉnh ngủ liền :
- Rồi, rồi nhớ rồi ? Anh và cháu M khỏe ?... Lâu quá lâu... nên không nhận ra tiếng của Anh !
Thật ra LTS đã lâu lắm rồi không gọi đt cho tui. Và tui cũng quên mất Anh. Hôm nay Anh gọi nói, sẽ hẹn đến nhà tui để nhờ tui chỉ cách chơi máy PC và lên NET.
......
Chúng tui nói chuyện cả tiếng đồng hồ... lòng vòng cũng nhắc chuyện thuở xa xửa xưa hơn 40 năm về trước...
Tôi mãi mãi nhớ câu nói của tôi lúc anh và tôi là như đôi tình nhân đẹp tuyệt vời : "Trai tài gái sắc" hồi tui còn tuổi đôi mươi : "Không. Em không thể làm vợ anh - Vì anh là BS - Còn em là "Gái Bụi Đời"....". Tui thấy mắt anh buồn ướt và lắc đầu...: "Đáng lẽ câu ấy anh là ngươì nói ...?".
Nhưng tui "ngửi" và nghĩ gia đinh anh ấy sẽ có "thành kiến" nên tui mở lời nói trước cho xong - và tui nói với tấm lòng chân thật... Thế là anh vẫn quí thương tui - Thời gian ngắn, tui lấy chồng con, sau 75 anh mới có vợ con và sang Paris .... - Cuối cùng bây giờ hai đứa lại "cô đơn dưới ánh mặt trời" như hôm nay khắp vòm trời Paris tỏa ra những tia nắng cuối Hạ và nóng 31°C.
Ôi, bao kỷ niệm của tuổi thanh xuân đang quay trở về trong lòng tui đây nè ! Ô.. là la lá la la la la... 3 cú đt - chỉ cú thứ ba thay đổi hồn tui rồi. Đúng là con người tui thật là nhạy cảm. Chắc cảm lại người xưa khó à nghen (?)

Hôm nay tui nhìn đời bằng màu HỒNG - giữa chiều cuối Hạ dưới ánh nắng vàng lung linh....
Ha ha... Tui "tới số" hay "trúng số" đây ???
Nhưng giây phút này tui vui là đủ rồi - Vui hiện tại "có còn hơn không !". [:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Trời yên mây tạnh - Tui sửa soạn đi Paris 13 - Vì có hẹn cô bạn NET NTKH ở n/h SG.
Chúc tất cả ACE VNTQ vui vẻ hạnh phúc cuối tuần. Ánh nắng chan hoà tràn vào nhà tui đây - Được thêm một ngaỳ đẹp nữa. [:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-09 14:43:49Viet duong nhan>
Thất Quốc sầu trôi theo vận nước,
Tha hương tủi nhục vướng nghiệp nhà.
(LV)


Biết rằng trong cõi Ta Bà
Vòng quanh bốn biển có xa xăm gì
Dù cho cách biệt sơn khê
Tao phùng sắp đến, ngày về chẳng xa.

Tà dương ngả bóng trời tây
Bình mình ló dạng, hây hây nắng vàng.
.............


Giờ này tự nhiên cóc_nhái nhảy ra tại đây[:)]... Chiều nay lại đi họp hội bàn tròn tiếp [:)]... Cha chả nghe nói có "Người Hùng" LAT tha hồ mà đấu... LAT sẽ kể lể chuyến về VN tháng rồi, gặp ai và ai... Tui có cho nó mấy địa chỉ - Hổng biết cậu ta có đi gặp không mà sao chẳng nghe nói - Thôi, chiều nay biết - và chắc chắn sẽ hấp dẫn. Thơ thẩn sẽ trào ra ào ào...
Thui, sửa soạn đi chơi tiếp............. Ghé nhà sách Nam Á mua quyển "Đạo Sống Tiền Nhân" của Học Giả Vũ Kỹ (Thầy Việt Văn của tui).
.......
Chợt nhớ câu : "Ai nhứt, tui nhì - Ai nhì, tui thì thứ ba...".

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Nói nói đi ra gặp bạn bè tối qua - mấy cú phone - rồi mắc làm biếng đi - Tụi nó gọi... kêu om xòm... ra quận 13 ăn "tả bín lù".
Trưa mai đàng Cao Đài làm Lễ ... và có bữa cơm Xã Hội... Mình đã nói rồi - tất cả thuộc về buổi trưa là hổng có mình nữa. Ngoại trừ những việc gì khẩn cấp thì là khác rồi - Cứ sống thong thả tự tại vô chướng ngại - cho tâm hồn thơi thới không phiền não lo âu gì hết - ... Bây giờ chẳng ham đám tiệc gì nữa cả. [8|]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

ui...bà chị của Walker ui... Tỷ mở cái topic này ,rùi bảo là " thì thầm với ta " ;cái này thì đi ngược lại với đệ... nếu là đệ thì topic mang tên là " thầy chùa Walker thì thầm với nàng".....

khà khà.... có ăn mà bỏ qua uổng lắm tỷ à ! thui để khi nào có dịp gặp tỷ tại paris,đệ dẫn tỷ vào tiệm tàu ăn món " ngầu píng ' nha...
Mấy ngày nay nghe tin chiến sự nóng bỏng quá , nào là tiếng súng lên cò,dao thớt bày ra mài láng e, kêu loảng choảng..
mấy thứ này mần đệ kinh hồn, ui...nhắc đến là hồn vía muốn thăng thiên.

Thui thì không mong gì hơn nhà của tỷ bình an, cái chùa ăn nhậu của đệ không bị phá sụp....

buồn thì về nhà bên kia,vào nhà đệ quậy nha ! nhổ lông con cò vàng nữa. [:D]
mến tỷ
Walker
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-10 16:05:13Viet duong nhan>
Trích đoạn: hiepelina

ui...bà chị của Walker ui... Tỷ mở cái topic này ,rùi bảo là " thì thầm với ta " ;cái này thì đi ngược lại với đệ... nếu là đệ thì topic mang tên là " thầy chùa Walker thì thầm với nàng".....

khà khà.... có ăn mà bỏ qua uổng lắm tỷ à ! thui để khi nào có dịp gặp tỷ tại paris,đệ dẫn tỷ vào tiệm tàu ăn món " ngầu píng ' nha...
Mấy ngày nay nghe tin chiến sự nóng bỏng quá , nào là tiếng súng lên cò,dao thớt bày ra mài láng e, kêu loảng choảng..
mấy thứ này mần đệ kinh hồn, ui...nhắc đến là hồn vía muốn thăng thiên.

Thui thì không mong gì hơn nhà của tỷ bình an, cái chùa ăn nhậu của đệ không bị phá sụp....

buồn thì về nhà bên kia,vào nhà đệ quậy nha ! nhổ lông con cò vàng nữa. [:D]
mến tỷ
Walker

Hi hi... tối ngày 7 cứ "Thì Thầm , thầm thì..."... Với bóng của mình....[:)] Cảm on đẹ ghé thăm 7 - để 7 bước qua "nhà" đệ đọc tiếp nữa nha !

Lo gõ mõ tụng "kệ nó đi" thầy Wắc ui ! Hì hì ăn nhiều mập ù đi ko nổi - Hù truớc 7 ham ăn lắm đó.
Ừà, lâu lâu 7 "bay" dìa bênn kia là gặp Cò Vàng trong "nhà" cứ nõng a õng ẹo lắc lắc hà... [:)] - Đúng rùi, Cò hổng còn sợi lông nào ráo... Bởi vì , tại vì lớp bị wợ nhổ , Wắc nhỏ, 7 nhổ, TH, HP, MT gì cũng nhổ lông Cò tết ráo hì [:)]...
Chúc Đệ vui vẻ chiều chủ Nhật.
7_Hũ_Chìm[:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều nay nắng vàng buông
Sao lòng tôi buồn buồn....

- Buồn hồi nào ? Có gì đâu mừ bùn ? Hổng buồn mà bày đặt lùm thơ bùn, sao bùn được đây hi hi [:)][:)][:)]
Thôi đi một vòng hong nắng cuối hạ và chụp những lá ướm vàng vàng xanh xanh......... đang chờ rụng [:(]

...........[sm=chay.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-06 22:40:12Viet duong nhan>
Thơ của Thiên Kim (con gái 7_vdn) được tất cả 4 người phỏng dịch ra tiếng Việt. Tui đọc hiểu - Nhưng tui "bất tài" không dịch thơ của con gái tui nổi... Cũng may có người đọc cảm hứng dịch sang việt ngữ dùm.
.........
Thiên Kim Angès Hiver (Ái nữ của 7_VDN)

Vài nét về Thiên Kim Agnè HIVER
Sanh : 27 tháng 8 năm 1969
Tại : SàiGòn (Việt Nam)
Cha Pháp - Mẹ Việt
Bắt đầu làm thơ tặng Mẹ trong những dịp "Lễ Mẹ" lúc 9, 10 tuổi
.........
Thơ & bài viết đã đăng trong Đặc San "Ridder Express" tại Paris từ năm 2000

Je me demande

Je me demande :
Si un jour tu reviendras
Tu poseras sur ma main
Ton nénuphar blanc
De rosée du matin
Je couvrirai ta main
Est-ce que tu oseras
Revenir sur tes pas ?

Je me demande :
Si tu oublieras
Tout ce que nous chantâmes
Ensemble dans ce cocon
De neige et de coton
Ces années passionnées
Maintenant ce n’est plus
De ton éclat que je suis éclairée
Ce ne l’est plus.

Thiên Kim Agnès HiIVER
......

Em Tự Hỏi

Nếu ngày nao anh trở lại
Trên tay em
Anh cài hoa súng trắng
Đẫm sương mai
Em sẽ đặt tay mình lên tay ai
Tự hỏi
Bước chân anh
Có dám quay về ?

Tự hỏi
Nếu rồi anh sẽ quên
Những gì ta cùng hát
Xưa kia
Nơi hang ổ trắng xóa
Hoa gòn hoa tuyết
Năm tháng đam mê không còn nữa
Từ anh rực lửa
Tươi vui em cười
Đã qua rồi
Ngày cũ
Đã qua rồi

Em thầm hỏi
Sao anh tự xóa đời mình ?
Sao tình phải rời xa ?
Sao đành để em
Một mình
Hiu quạnh
Khi lòng em đã lạnh
Với đời
Mà vẫn gọi
Tên người
Thiết tha

Hồng Khắc Kim Mai
Tạm dịch như thế , từ thơ dịch ra để hiểu thì dễ
mà từ thơ dịch ra thành thơ, khó quá !!!!

(Hồng Khắc Kim Mai dịch 1 đoạn)

((°_°))

Em Tự Hỏi

Tự hỏi lòng mình anh trở lại !
Cành hoa trắng ướt đẫm sương mai
Anh vắng mặt trên đường quan tái
Em đặt tay mình trong tay ai !

Đã qua rồi chuyện tình đã chết !
Những bài ca cùng hát ngày qua
Những bông tuyết không hề tan hết
Năm tháng đam mê thiếu tình ta !

Bài ca ta hát anh đành quên?!
Gọi mãi tình xưa chẳng thấy tên !
Tim lạnh nhưng sao còn tưởng nhớ !
Để gọi tên chàng chẳng thể quên !!!

Hương Việt

)°_°(

Je me demande
Thiên Kim Agnès Hiver

Je me demande :
Si un jour tu reviendras
Tu poseras sur ma main
Ton nénuphar blanc
De rosée du matin
Je couvrirai ta main
Est-ce que tu oseras
Revenir sur tes pas ?

Je me demande :
Si tu oublieras
Tout ce que nous chantâmes
Ensemble dans ce cocon
De neige et de coton
Ces années passionnées
Maintenant ce n’est plus
De ton éclat que je suis éclairée
Ce ne l’est plus.

Je me demande :
Pourquoi tu t’effaçais ?
Pourquoi je t’ai quitté ?
Pourquoi tu m’as laissée solitaire
Pendant que je t’appelais ?
Rien d’autre m’imtéressait

Je me demande :
Si nous ne sommes plus là
Sur cette berge d’autrefois
C’est que Dieu l’a souhaité
Pour une raison bien sage :
Qu’on puisse s’aimer davantage
Chaque jour et chaque nuit
Dans les couleurs de l’âge
Sur notre beau nuage
Bleu et blanc
Le bleu que tu aimes tant
Le blanc que j’aime tant

Je me demande :
Le bleu avec le blanc ?
Crois-moi un jour
Je suis sous l’abat-jour
Je t’attendrai toujours :
Que ton cygne revienne
Pour m’emmener vers toi sans peine

Je me demande :
Si je pourrais remercier le ciel
Et l’arc en ciel
Du Seigneur Éternel
Il nous réunirait tout deux
De nouveau mais dans un vrai milieu de nuages blancs et bleus.

Em Tự Hỏi

Rồi anh trở lại ngày nào
Cành hoa súng trắng đặt vào tay em
Tay anh, em phủ sương mềm
Ngỡ chừng nghe bước chân quen tìm đường

Lỡ anh quên thuở vấn vương
Bao năm vang khúc luyến thương tuyệt vời
Hạ nồng đông ấm chơi vơi
Nay còn đâu buổi rạng ngời tin yêu

Lòng em bỗng thấy quạnh hiu
Đời anh vụt tựa cánh diều bay xa
Gọi tên sao mãi thiết tha
Gọi người nên mãi lơ là cùng ai

Tình xa tình vẫn chưa phai
Thuyền xa thuyền vẫn nhớ hoài bến xưa
Tình ta theo gió cùng mưa
Sắc xanh sắc trắng đong đưa mây trời

Trắng xanh mong nhớ không nguôi
Mộng ngày em tựa vai người em mơ
Cô liêu dưới ngọn đèn mờ
Thiên nga vỗ cánh xuôi bờ ái ân

Ơn trên ngó xuống dương trần
Nghe lời em tạ thâm ân cao dày
Cầu vòng bảy sắc buông dây
Đưa ta gặp lại màu mây thuở nào

Đào Hùng dịch ý ra thơ lục bát
July 5th 2006

*

Je t’ai attrapé

Je t’ai attrapé
Tu es sous mon aile
Où que tu sois
Où tu iras
Je serai là
Avec toi
Ici bas
Au-delà
Je te suivrais
Je t’accompagnerais
Tu ne seras plus seul
Mon atmosphère
Est la tienne
Ton atmosphère
La mienne
Nous volons
Nous planons
Au-dessus des terres et océans
Nous nous moquons
De la mort
Et du temps
Nous nous aimons
C’est la seule loi
A laquelle nous obéissons
Et nous sommes libres
De notre choix
Toi et moi,
Unis pour la vie

ThiênKimAgnèsHIVER


Tìm được anh rồi

Em tìm được anh rồi
Vòng tay em anh náu
Chung cánh bên nhau
Ta rảo buớc tiêu dao

Đó đây ta sẽ
Đẫy bước đơn côi
Luôn mãi có đôi
Không gian ta cùng sống
Đồi núi hay trùng khơi
Ta nhẹ lướt chơi vơi

Thôi còn nghe sợ Chết
Thôi ngại hết Thời gian

Theo tiếng lòng réo rắt
Ta vui đến bên nhau
Trọn đến kiếp sau…

Song Anh thoát dịch
Ngày 17/03/2006*


*

Sáng nay tôi lại tìm vào hồn thơ của Thiên Kim, bất chợt cảm nhận được một chút gì man mác, xa vắng. Gởi đến tác giả niềm rung cảm ấy. Chúc mọi sự tốt lành.

*****


Chiếm Được Tình Anh

Em đã chiếm được tình anh
Nhốt trong trái tim yêu huyền diệu
Ta sẽ mãi bên nhau
Bước trên đường âm vang nhạc điệu

*

Này người yêu em hỡi
Lối mình đi dệt mộng yêu thương
Khúc tình ca trải mộng thiên đường
Âm vọng khắp đất trời biển rộng

*

Anh yêu ơi
Chúng mình sẽ sống
Gạt qua bên lão thần chết, thời gian
Ta bên nhau trong hạnh phúc ngập tràn
Đường trần thế …
mình trong nhau …
trọn kiếp

***
Nguyễn Tâm Hàn
20.7.2006

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi cô 7.
Hôm nay thực sự tình cờ đọc những bài cô 7 viết...và cũng đồng cảm với cô 7.....cuộc sống sao cứ làm khổ nhau mãi...khi mà ai cũng đi tìm cho mình 1 Hanh Phúc...nhưng ít ai biết chấp nhận hôm nay đây...đó là 1 Hạnh Phúc...có lẽ cô 7 chắc cũng đã từng long đong,lận đận với mọi chuyện...đã qua hết những đau khổ,cay đắng,chua xót của đời thường...và rồi..."Chín bỏ làm Mười".................Chân-Thiện-Mỹ............
................
Nghe Đâu đó...".....Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được
. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.
Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...........................................!"
mailbo123@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-20 15:14:30Viet duong nhan>
Trích đoạn: colorado

Gởi cô 7.
Hôm nay thực sự tình cờ đọc những bài cô 7 viết...và cũng đồng cảm với cô 7.....cuộc sống sao cứ làm khổ nhau mãi...khi mà ai cũng đi tìm cho mình 1 Hanh Phúc...nhưng ít ai biết chấp nhận hôm nay đây...đó là 1 Hạnh Phúc...có lẽ cô 7 chắc cũng đã từng long đong,lận đận với mọi chuyện...đã qua hết những đau khổ,cay đắng,chua xót của đời thường...và rồi..."Chín bỏ làm Mười".................Chân-Thiện-Mỹ............
................
Nghe Đâu đó...".....Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.
Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được
. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.
Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...........................................!"

Colorado mến,
Xin lỗi, cả ngày bị bận nên trả lời trễ - Cảm ơn C vào chia sẻ với 7 và có những lời thật dễ thương, nhẹ nhàng ... Nhưng có pha chút buồn buồn.. [:(]
Xem như 7 nếm đủ mùi đời rồi C à ! .......
Đã quá khuya... Mong gặp lại C nha ! Chúc C & gia đình an vui
7_nn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-21 19:09:02Viet duong nhan>
Hôm nay trời nắng thật đẹp - Nhiệt độ 29°C ...............
Hồ như... Hồ như...... Hồ như.......

"Sóng Đời" tạm yên
Trở về hồn nhiên
Nhìn áng mây trắng
Chẳng chút ưu phiền.

***
Chạnh lòng bỗng nhớ Mỹ Yên
Băng qua Bình Chánh vòng lên Bình Điền
Chợ Đệm, Tân Nhựt, Tân Kiên
Bước chân thuở bé... bưng biền ghé qua....

Bà con Cô, Bác gần xa
Đôi giòng Nội_Ngoại, cảnh nhà ra sao ??
Chấp tay khấn vái trời cao
Ban cho tất cả thương nhau cuối đời.

HY VỌNG & NIỀM TIN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 15:46:45Viet duong nhan>
... Bốn bề im vắng
Nắng thu tỏa vàng
Chẳng tiếng thở than
Trần gian (đang) hạnh phúc ...?!

* * *

Yên tịnh và yên tịnh
Dưới ánh nắng lung linh
Ta ngồi im lặng thinh
Thả hồn vào tĩnh mịch
Xóa lục dục thất tình
Diệt diệt Tham_Sân_Si
Không buồn_vui vướng bận
Gương trong soi bóng hình...
..................


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 21:24:20Viet duong nhan>
Đọc lại những lời cũ...

Tu là gì ?

"Tu. Tu nghĩa là sửa mình. Tu là giữ gìn thân khẩu ý được thanh tịnh, để nhằm loại bỏ tam đc tham-sân-si, và những tánh hư nghiệp xấu mà từ vô thủy kiếp đến nay mình đã mắc phải. Tu là để tâm bình thường thoải mái, để hơi thở nhẹ nhàng luôn giữ chánh niệm không để chút lãng xao, cũng là để cho không ô nhiểm chút bụi trần nào...".
"Vui trong tham dục vui rồi khổ,
Khổ để tu hành, khổ quá vui,
Nếu biết có vui là có khổ,
Thà rằng đừng khổ cũng đừng vui,
Mong sao giữ tâm không vui khổ
Mới thoát ra ngoài lối khổ vui.
Ở đời sống đạo hãy tùy duyên
Tâm trí an vui chẳng lụy phiền
Ngoại cảnh sáu trần không dính mắc,
Ni tâm bát thức hãy điềm nhiên
Niệm tưởng khởi lên liền buông xả,
Chân tâm vắng lặng thấy bình yên,
Ấy là chân thật cho cuc sống
Không bị lụy phiền cảnh đảo điên".

"Nhất nhân thành đạo Cửu Quyền siêu thăng"

Tứ Hiếu :

"Một, dưỡng nuôi là hiếu dưỡng bình thường
Hai, hiếu hạnh là việc làm hiếu thảo
Ba, hiếu tâm là lòng thành con, cháu,
Dù ở xa cũng hướng đến cha mẹ hiền
Ba hiếu trên chỉ giúp thể xác được bình yên
Nhưng không thể cứu ti căn cho Phụ-Mẫu
Chưa tạo phước lành ai hiểu thấu
Khi lâm chung siêu đọa ai tận tường
Hiếu thứ tư, hiếu đạo vượt bình thường...!".
(Trích : "Bước Chân Xuất Thế")

"Tâm tức Phật, Phật tức Tâm"

"Đạo gốc bởi lòng thành Tính ngưỡng..."


Tôi vốn đã có chút ít nghiệp duyên với Đạo-Phật, (nương dựa theo lời giảng giải những Kinh sách Phương-Đẳng Đại-Thừa Phật-Học tổng quát...: Diệu-Pháp-Liên-Hoa, Kim-Cang, Hoa-Nghiêm, Lăng-Già-Tâm-Ấn và những quyển Thiền Học v.v...).
Tôi tự thoáng thấy dường như tâm được thấm thấu ít nhiều về Tâm-Linh-Phật-Học...Từ đó lòng luôn cầu nguyện với tâm trong, ý thành. Nên được toại nguyện gần như tất cả những sở cầu. Nay lòng tự thấy đã vừa đủ. Chỉ biết đủ, tâm mới được hòa trong vũ trụ. Chỉ biết đủ, lòng mới yêu thương được hết muôn loài vạn vật. Chỉ biết đủ, mới đem sự an lành cho ta và cho Người.

Nhân đêm nay đọc bài:"Lời Nguyện" của (N.T.H.) viết trên báo "Áp-Phe" số 15 tháng 10 năm 2000. Do ông Trần Trung Quân chủ nhiệm kiêm chủ bút.
Xin trích lại sau đây "Lời Nguyện : Nam Mô Đại Từ Đại Bi, Tâm Thanh Cứu Khổ, Cứu Nạn, Linh Cảm Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô A Di Đà Phật. Đọc lời nguyện này nhiều lần, bạn sẽ cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng an lạc. Nếu cầu xin điều gì hãy đọc chín lần trong ngày, liên tục trong chín ngày, bạn sẽ được như ý. Khi được như ý hãy đăng lại lời nguyện để giúp người khác".

Thật là đúng !

Vậy, nếu ai ai có lòng thành tính ngưỡng , thì cứ Nguyện như thế, sớm mun gì cũng sẽ đạt thành ý nguyện. Tôi kính xin có vài lời nhắn nhủ cùng quý Đạo-Hữu Đồng-Tâm Tính-Ngưỡng và tất cả Nhân Sinh, là hãy kiên nhẫn cầu Nguyện thì sẽ đạt được.
Nhưng lòng hãy nhớ điều này. Khi cầu nguyện : " Đừng nên mống khởi những gì quá tham lam đến hại ta và hại Người..." - Mà chỉ cầu xin cho mình được bình an và cho tất cả những người chung quanh như Cha, Mẹ, con, cháu, thân bằng, quyến thuc, bạn bè thân hữu và tất cả đều được hưởng chung Phước-Lộc như mình hoặc hơn thế nữa...

"Ta sống, tất mọi người được sống".


Ráng định-thần, bắt tâm dừng lại cho dứt Phiền-Não thì Bát-Phong-Vô-Nhập. Dứt Tam-Độc để Giải-Trừ Tham-Sân-Si. Quán tưởng cho Tâm luôn nhớ đến Từ-Bi-Hỉ-Xả... - Xin quý vị tìm thỉnh quyển "Tứ-Vô-Lượng-Tâm" của dịch giả Phạm Kim Khánh, thường có trong chùa "Khánh Anh", trong đó giảng và giải nghĩa rỏ ràng : Từ là gì ? Bi là Gì ? Hỉ là gì ? Xả là gì ?

Tâm bất dục, Tâm tươi, Tâm sáng,
Tâm dục tình như áng mây đen,
Tâm đảo điên bao phen lận đận,
Tâm-Bình-Tâm chẳng bận ưu-phiền.

Nam-Mô-Bổn-Sư-Thích-Ca-Mâu-Ni-Phật.
Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật


(Paris 13ème , đêm thu 22-10-2000)
(Có tâm phổ biến "Công-Đức-Vô-Lượng")

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyễn thị khánh Hoà

Cô này cũng ở Paris bữa nào giới thiệu với 7 nghen, tại thấy tử vi nói ba của cổ có nhiều cái đúng nên cổ mới tin đó, không lấy chồng không biết có lý do nào khác, KH chỉ nghe cô ấy nói thế thôi....

Sáng nay dậy từ 7 giờ sáng lo nấu nướng đãi khách từ bên... Mỹ qua, giờ đang chờ họ đến. Chị Miên Thụy nói có thể sẽ qua thăm Paris vào mùa thu, và Lúa nữa... có dịp tụi mình lại hò hẹn nữa rồi 7 nhỉ ! Chúc 7 ngày cuối tuần thật vui

....... [:)]
Còn 7, tuy không tin Tử Vi 100% - Nhưng cũng tin chút chút - Cái Tết năm 1978 - 7 đến nhà Bác Ích (7 thường gọi bằng Bác)... Bác soạn ra lá Tử Vi của 7 - và bàn tiếp - Bác bảo : "Năm nay coi chừng giữa vợ chồng một mất một còn..." - 7 giựt mình, tự nhủ : "Ha, vào 33 tuổi nguy hiểm !" - 7 nói với Bác : "Cái gì ghê quá vậy Bác ? Thôi, thà "sanh ly hơn tử biệt" Bác ơi !". Bác xem tiếp của Thiên kim (con gái Út) - Bác nói bên Nội nhỏ sẽ có đại tang. Chợt nhớ ông bà Nội TK cũng khá già rồi. 7 về hỏi ông chồng : "Papa có khỏe không?" - Ông trả lời : "Papa khỏe mạnh lắm !"
Thế là Hè năm ấy, ông chồng 7 đệ đơn xin ly dị... Cuối năm Ông Nội các con đứng tim "ngũm cù đèo".
Trọn năm 1979 đời 7 như "thuyền nhỏ chơi vơi giữa biển đời" với 2 con. Tết 1980, 7 lò mò đến gặp Bác Ích nữa. Bác giảng giải lại : "Đừng lo, sắp có "Thuyền Rồng" tới rước rồi"- 7 nghe cũng vui và đặt niềm HY VỌNG tràn trề (vì đang trong cơn tuyệt vọng - nghĩ có gì 3 mẹ con gởi xác cho đầu Métro). Nhưng... Đúng y chan lời nói của bác Ích - Vào đầu tháng Ba gặp... và cuối tháng 6 "được" rước vào "Lâu Đài" bên (Vương Quốc Bỉ). Đến nơi...7 biết là chỉ ở tạm thôi.. Vì các con không "hạp" với người bạn của 7. Ráng ở 2 năm cho các con học vì 7 không muốn đổi trường mỗi năm cho sắp nhỏ - Thế là "thả thuyền" trở về Paris trong màn đêm tăm tối... Cũng may là 7 "thủ" appt. 2 pièces. Nếu không thì "tiêu tùng".
Vẫn tìm Bác Ích - thật sự Bác ở gần nhà 7. Đi chợ Lecourbe là leo lên nhà Bác hà ! Nay Thầy Tử Vi Trần Hữu Ích đã Quy Tiên. Nghĩa là Bác Ích đoán giảng Tử Vi của 7 trúng 75, 80% từ thuở 7 cỡ 18, 19 tuổi tới giờ.
Trong vòng 28 năm - 7 chỉ có "bồ" - Nhưng khi họ hỏi cưới là 7 từ chối - Dù cho Tình_Tiền_Chức_Vị cao sang cỡ nào đi nữa cũng không lung lay cái đầu của 7 đã nói "KHÔNG" "KHÔNG" ! - Hi hi... Vì cung Phu của 7 có sao "Tang Môn" - sao "sát chồng" hu hu - Nhờ ly dị mới không "chôn chồng" và không mang 2 tiếng "Sát Phu". 7 tin là tin vậy đó KH ui !
**@ Hi hi... Chừng nào hội họp "Karaokê" nhà em hay làm ở n/h "Sài Gòn" ? Nếu ở nhà em thì 7 "thầu" món salade cá hồi nha ! .
Chúc em một ngày thứ Bảy tiếp bạn bè thật vui vẻ.

7_

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 01:22:48Viet duong nhan>
Trường đời nay đã thành công
Sau bao năm tháng long đong cõi trần

Thân tâm này tự hiến dâng
Không màn báo đáp, chẳng cần cảm ơn.
............

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-26 11:03:43Viet duong nhan>
Vừa nhận được CD Ngày Giỗ Tổ Cải Lương của Soạn Giả Nguyễn Phương - Nghe thật cảm động vả cũng vui vui ... Chủ Nhật tới này vào nhà NS Kiều Lệ Mai & Minh Đứccác Nghệ Sĩ Cổ Nhạc tụ họp để cúng Tổ Cải Lương - Hy vọng có ngươì để mình quá giang - Nếu không thì kể như "cùi" khỏi đi được.[:(]
Chiều nay mình ra Paris 13 ăn cơm chung với KV [:)]..........



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-27 20:49:32Viet duong nhan>



Nợ Nước Trước Tình Nhà
(Kể cho Anh nghe - Cha Em Anh Hùng)

(Phỏng theo lời của Mẹ em kể. Cha em, tên Nguyễn Huê Hùng, sanh năm 1912 (Nhâm Tý), tại Bình Trường- Bình Chánh (Chợ Lớn). Cùng anh-em đứng lên chống Pháp vào giữa thập niên 1940. Cha em đã hy sinh vì Tổ Quốc, ngày 26-04-1950 (mùng 10 tháng 3 năm Canh Dần.)

((°_°))


Lối chín, mười giờ sáng cuối tháng Tư, năm 1950. Mặt trời đã lên mấy sào, ánh nắng vàng chói chan khắp bốn phương. Ngoài vườn sương mai còn đọng trên lá trúc, cành tre, nhánh ổi, đọt chuối, tàu dừa... và đàn chim bay nhảy, hót líu lo...

... Tiếng gõ cửa phía nhà sau và gọi nhỏ : "Chú Hùng ! Chú Hùng ! Có Tây bố. Chú mau thoát thân, nhanh lên nhanh lên đi Chú... !’’. Đó là tiếng của ông Ba Trượng, người Tá-điền của ông Nội em (Cả Hạnh), Ông Ba Trượng rất thương quý Ba em. (Đến nay, hễ ai về Tân-Bửu phải đi qua chợ Bình-Chánh, quẹo tay mặt mà người ta vẫn thường gọi "Ngã Ba Tân-Bửu", trước khi đi qua cầu "A-Thàng" phía bên tay trái, người ta vẫn nhớ, "vườn dừa ông Cả...". Người trong xóm-làng cũng thường còn nhắc nhở về ba em: "Chú Bộ Hùng rất thương người. Còn ông Cả thì... !". Thật sự Ba em rất giàu lòng nhân ái.

Để trở lại lời ông Ba Truợng kêu ba em tẩu thoát... Nhưng tiếng của ông Ba vừa dứt thì chung quanh nhà đã bị bao vây. Cả chục Việt Gian tháp tùng với một ông Tây râu-xồm. Trong nhà chúng em có đào hầm trú ẩn dưới đít giuờng ở trong phòng, ngụy trang làm chỗ chất gạo và củi lên trên miệng hầm. Hết đường tẩu thoát, Ba em phải lánh thân nơi ấy. Tuy khi đào hầm rất kín đáo và bí mật. Nhưng vẫn có người biết điềm chỉ.
Trong đám Tây bố, có một ông Tây trên mặt lộ ra nét dữ tợn, bởi bộ râu-xồm của hắn, trên đầu đội nón cối, mặc quần cụt, áo ngắn tay bằng vải "trây-vi" màu vàng vàng, bên hông mang cây súng lục (hay súng sáu). Hắn xông vô nhà, theo sau có bốn năm
Việt-gian, họ trâm tiếng Pháp với nhau, rồi người cận vệ của ông Tây đi thẳng vô cửa phòng, quát to : "Hùng ! Mầy chui ra khỏi hầm mau lên. Nếu không thì có lệnh thảy lựu đạn xuống sẽ nát thây mầy đó !".
Chắc trong đầu Ba em nghĩ : "Tụi này, nó sẽ thực hiện, chớ không phải hâm dọa đâu !". Bất chợt, chị Duyên chạy lại cửa phòng dan hai tay chận lại. Ba em tự biết mình tới ngày mạc vận ! : "Thôi, xong rồi ! Tụi nó phát giác ra rất rõ ràng rồi !’’. Ba em không cần suy nghi nữa. Người đẩy mạnh những gì chất trên miệng hầm, từ từ chui đầu lên. Vừa ra khỏi phòng thì cả chục họng súng trực chỉ nhắm vào, cả bọn đều quát to : "Đưa tay lên ! Nếu nhúc nhích thì bắn nát óc mầy đó. Đưa tay lên mau !". Ba em đứng yên với nét mặt điềm tĩnh, đôi mắt nhìn vào từng người. Chắc chắn lúc ấy, trong lòng Ba em tràn đầy khí-phách hào-hùng, chẳng hề nao núng trước những họng súng. Lý tưởng duy nhứt, chỉ muốn hy sinh thân trai để cứu dân, cứu nước ra khỏi ách đô hộ của Thực-dân Pháp, nên máu Anh Hùng càng sôi sụt dâng tràn bao bọc tâm hồn lẫn thân xác Ba em. Nên Người trầm tĩnh, rút chân bước nhè nhẹ để nhắm hướng tìm đường thoát lưới, thì có tiếng nói nho nhỏ : " Hùng ! Hùng ! Mầy đưa tay lên đầu hàng đi. Sau đó có Bác Cả sẽ lo cho mầy ra liền...". Đó là tiếng nói của Thường, người cận vệ của ông Tây kia, mà cũng là bạn học đồng lớp với ba em khi còn nhỏ. Ý chí bất khuất, lại cộng thêm tiếng bảo Ba em đầu hàng, (chắc chắn không bao giờ có chuyện đầu hàng rồi) lời nói của Thường càng làm máu anh hùng của Ba em dâng cao thêm.
Ba em vì dân tộc, vì tổ quốc quê hương, Ba quên mất người vợ trẻ đẹp và năm đứa con thơ trước mặt... Ba em mạnh dạn đưa thẳng hai cánh tay đẩy thằng bạn học không đồng lý tưởng,... bốn năm tiếng súng đồng nổ "bùm-bùm-bùm" ầm lên. Một viên đạn vô tình ghim ngay ngực trái của Ba xuyên qua sau lưng máu phung vọt ra - khủng khiếp, thật khủng khiếp ! Em lại chứng kiến cảnh ấy... Khi trúng đạn, Ba em chết đứng... rồi từ từ ngả quỵ bên cạnh bồ lúa cao 3 từng. Trước mắt em, lúc em là một đứa bé lên năm, em hét lên vì sợ điếng nguời, anh Hà, anh Hữu, chị Duyên (anh-chị em) cũng sợ khóc thét lên, bé Phúc, đứa em út mới năm tháng, Mẹ em bồng trên tay. Rồi tất cả bị giữ ở một góc nhà. Trong lúc lộn xộn, Hai Tần, người kèm giữ Mẹ và anh-chị của em, bỗng dưng chẳng biết trong lòng Hai Tần nghĩ gì...? Ông bảo Mẹ : "Thím Hùng, thím tải mấy đứa nhỏ ra khỏi nhà nhanh lên, sẽ có người chia ra mỗi đứa mỗi nơi. Vì tôi thoáng nghe, có lệnh thủ tiêu vợ con của chú Hùng luôn đó !". Mẹ em vừa nghe Hai Tần nói, trong lòng lo sợ điếng lên. Trên tay Mẹ nách bé Phúc, rồi đùa đùa anh Hữu và chị Duyên ra theo. Còn anh Hà và em được ông Ba Trượng dắt đi. Xem như chúng em và Mẹ đã thoát thân. Còn Ba em ! Thật tội nghiệp ! Ba em ngả gục nằm trên vũng máu đào. Ông Thường từ từ đến gần, cúi xuống xem coi Ba bị thương hay chết. Nhưng hỡi ơi ! Ba em chết thật rồi. Nhưng đôi mắt Người vẫn mở trừng trừng như đang còn căm thù, oán hận lắm. Ông Thường đưa tay vuốt mắt Ba, nhưng không nghĩa lý gì, đôi mắt Ba em vẫn mở trao tráo. Thường quay lại nhìn đồng đội và lắc đầu, ông trâm tiếng Pháp với ông Tây : "Il est mort" (Nó chết rồi !).
Dường như có sự xúc động tận đáy lòng của Thường chăng ? Tất cả mọi người đều im lặng vài giây. Sau đó, ông Tây nói nhỏ với Thường lời gì không biết ? Thường ra lệnh mấy người kia bằng một giọng nhè nhẹ : "Thằng Hùng, nó chết rồi ! Các anh em muốn lấy gì cứ lấy đi. Còn riêng tôi, tôi chỉ muốn nó bị thương thôi ! Nhưng... điệu này Bác Cả sẽ...". Thường thở ra... đứng dậy bỏ đi ra ngoài sân ngồi dấn thuốc rê hút. Trong nhà, bầy tùy tùng của ông, chúng xông vào, kẻ lục lạo, moi móc, người dành bộ ghế trường kỹ, kẻ giựt khiêng bàn thờ... Họ chia nhau hai bộ ván gỗ mung, kẻ xúc lúa, người bắt heo, lùa gà, rượt vịt..., giống như một bầy quạ đói. Thật là một cảnh thảm thương !
Tậu đồ đạc xong, có lệnh đốt nhà luôn. Thương thay cho Ba em ! Người còn nằm trong nhà, không một ai có chút từ-tâm kéo ra, nên ngọn lửa vô tình thiêu xác Ba em cháy đen co quặp. Xem như Ba chết tới 2 lần !
Khoảng ba bốn giờ chiều lửa đã tàn, chỉ còn chút khói. Ông Nội em (Cả Hạnh) nghe tin dữ lòng chết lịm, nhưng Ông không làm gì đượcc. Vì lúc đó, ông là đương kiêm Ông Cả, nên chẳng dám nhìn con. Riêng bà Nội em (bà Cả Lớn) thiểu não đến nơi. Bà nhờ hàng xóm dập tắt lửa thang còn nghi ngút khói, và xới đống tro tàn tìm xác con. Xác Ba em cháy đen thu nhỏ lại như con heo quay.
Có vài người hàng xóm đến nhìn, họ cho mượn hai chiếc ghế mây kê giao nhau để xác ba em nằm lên, và lấy một tấm chăn nhỏ đủ phủ trên cái xác bị cháy đen thui nhỏ xíu. Trong khi đó, ông Ba Truợng cõng em trở về nhà. Vì vậy mà em được chứng kiến thân xác Ba em chết bắn, rồi bị thiêu cháy, thật là thảm cảnh ghê rợn... Tuy còn nhỏ, nhưng cảnh xẩy ra quá kinh hoàng - khủng khiếp trước mắt một đứa trẻ mới lên 4, 5 tuổi. Nên trong trí óc của em vẫn còn ám ảnh và ẩn hiện lờ mờ cái chết thê thảm của Ba em từ ngày tháng năm ấy đến nay.

Lúc bấy giờ, sự tang chế, chôn cất cho Ba em cũng không được đàng hoàng. Thân xác chỉ quấn chiếu đem chôn giữa đêm khuya. Vì ông Nội em sợ Thực-dân Pháp làm khó dễ. Bây giờ nấm mồ đất vẫn còn nằm bên cạnh và chung quanh những ngôi mộ "mả vôi" khá khang trang trên đất nhà "hương quả" của giòng Họ Nguyễn... đã hơn 56 năm qua.
.............

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»