Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Học Sinh, Sinh Viên Xuất Sắc

114 trả lời, 42.069 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-06 16:07:22Ct.Ly>
Cô học sinh Việt đoạt giải “Học giả của năm”

11:05:24, 30/05/2005



Khiết Nguyễn(áo tím) trong niềm vui chiến thắng


Khiết Nguyễn, cô học sinh năm cuối trường trung học Memorial, Mỹ đã giành danh hiệu “2005 Francis Wayland Parker - Học giả của năm”.


Buổi lễ trao giải vừa được tổ chức tại thành phố Manchester (Mỹ). Học bổng mang tên Parker - nhà giáo dục Mỹ sinh quán ở Manchester và là một anh hùng thời Nội chiến, người đã cách mạnh hóa cách học ở trường trong những năm 1870. Ông khuyến khích cách suy nghĩ độc lập của học sinh và đả phá lối học sách vở thuộc lòng như vẹt.

Khiết Nguyễn đã chiến thắng 9 đối thủ khác của các trường trung học thuộc bang New Hampshire (Mỹ) để nhận học bổng trị giá 2.000 đô la.

Mùa thu năm nay, sau khi tốt nghiệp trung học, cô dự định theo học môn luật quốc tế ở Đại học Darmouth.


Với học bổng này, cơ hội được tiếp nhận của Nguyễn sẽ rất cao. Cô nói: “Học bổng này sẽ có ích cho tôi. Hiện giờ tôi rất vui sướng”.

Cha mẹ của cô đến Hoa Kỳ năm 1994 cùng 2 con gái, với toàn bộ tài sản là hai cái túi bằng vải và 170 đô la tiền mặt.

Tuy nhiên, vượt qua khó khăn, Diệu Thi, chị của Khiết Nguyễn, cũng từng theo học ở đại học Darmouth và đoạt giải “Francis Wayland Parker of the Month” năm 2002.

Đây không phải là lần đầu tiên Khiết Nguyễn giành được học bổng nhờ năng lực học tập của mình. Sẽ không ngoa nếu gọi cô là “chuyên gia giật học bổng”.

Cô từng đoạt học bổng 25.000 USD AXA Achievement Scholarship, một học bổng trị giá 1.000 đô la mỗi năm của Elks Clubs, một giải của Wellesley Book Club và một học bổng của AP.

Giành giải thưởng Francis Wayland Parker Scholarship thật sự không dễ chút nào, vì ngoài học lực xuất sắc, các thí sinh còn phải có một thành tích phục vụ cộng đồng và hoạt động ngoại khóa sáng chói nữa.

Tuy Khiết Nguyễn chỉ xếp hạng 6/465 học sinh toàn trường, nhưng các hoạt động khác của cô rất xuất sắc. Cô tham gia viết báo tường và chơi đàn violin trong ban nhạc trường.

Ngoài ra, Nguyễn còn là thông dịch viên tiếng Việt, một “y tá” ở dưỡng đường Villa Crest và Bệnh viện Elliot. Cô cũng là “cô giáo” dạy các em lớp 5 và lớp 6 ở Summerbridge. Cuối cùng, Nguyễn còn theo học các lớp hè ở Phillips Exeter và Trường St.Paul’s.

Hiệu trưởng Arthur Adamakos của trường Memorial nhận xét về Khiết Nguyễn: “Em có ý thức học tập rất cao. Đúng là một cô gái tuyệt vời.”

(Theo Tiền Phong)


http://www3.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2005/5/31/111510.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Mời:



Trích đoạn: HongYen

Thứ Năm, 02/06/2005, 10:43

“Cô bé đèn lồng” và tấm bằng xuất sắc của Đại học Cambridge

“Tý hon” nhất trong số những học sinh được trao bằng Anh văn Quốc tế của Trung tâm Anh - Việt - Mỹ, nhưng Trần Nguyễn Diễm Quỳnh đã vượt các anh chị để là người duy nhất chiếm số điểm tuyệt đối.


Đây là trường hợp đặc biệt nhất từ khi Trung tâm Anh - Việt - Mỹ (AVIEC - Đà Nẵng) thành lập cho đến nay. Thông tin mà ông Đặng Xuân Nghĩa – Giám đốc điều hành AVIEC cung cấp gợi cho tôi niềm háo hức khi tìm về với phố Hội.

Ngôi nhà đơn sơ 115 Trần Phú (thị xã Hội An) một buổi chiều đầu hạ nóng nực, trong suốt cuộc nói chuyện, Diễm Quỳnh hầu như chỉ “khoe” với tôi về những chiếc đèn lồng tuyệt đẹp mà em đã cùng mẹ – nghệ nhân đèn lồng, chị Nguyễn Thị Thu Hà làm được.

Chỉ đến khi nhắc đến tấm bằng Anh văn xuất sắc của Đại học Cambridge, Quỳnh mới bẽn lẽn: “Em chỉ may mắn, còn nhiều bạn học giỏi hơn, nhưng không có dịp để thi lấy bằng thôi”.

Nhìn thành tích học tập của Diễm Quỳnh từ lớp 1 đến lớp 5 trường tiểu học Phù Đổng (TX Hội An – Quảng Nam), ít ai nghĩ rằng những kết quả đạt được trong ngày hôm nay nhờ vào ... may mắn.

Chị Hà kể: Tôi phát hiện Quỳnh có năng khiếu học tiếng Anh từ nhỏ. Cách đây 2 năm, khi còn học lớp 3, lớp tiểu học bắt đầu học tiếng Anh, có mấy khách Tây tới mua đèn lồng, cầm cuốn cẩm nang du lịch Hội An, QuỳnhDiễm Quỳnh bên những chiếc đèn lồng phố Hội đã đọc một số câu tiếng Anh trong cuốn sách đó, tôi ngạc nhiên và quyết định đầu tư cho Quỳnh học nhiều hơn nữa môn ngoại ngữ. Từ lớp 3 đến lớp 5, môn Anh văn của Quỳnh luôn đạt điểm 10”.

Diễm Quỳnh hồn nhiên: “Trong lớp học, em mê nhất môn tiếng Anh, nhưng cũng rất thích môn Văn và kể chuyện nữa. Những giờ tiếng Anh, em phải cùng cô giáo giúp các bạn viết đúng ngữ pháp đấy”.

Say mê tiếng Anh và sở thích văn học nhưng trong kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh năm học vừa rồi, Diễm Quỳnh đã đạt giải 3 môn Toán và giải khuyến khích môn tiếng Việt.

Cô Phan Liên Chi (thuộc AVIEC), người trực tiếp dìu dắt, bồi dưỡng năng khiếu ngoại ngữ cho Diễm Quỳnh từ hồi lớp 3 nhận xét: “Điều mà tôi khâm phục nhất ở Quỳnh chính là nghị lực vượt khó và ý thức học tập của em. Không dễ gì khi một cô bé lớp 5 phải ngày ngày vượt gần 30km từ Hội An ra Đà Nẵng học ròng rã 3 tháng để đạt thủ khoa bằng Starters”.

Cô Liên Chi kể: Quỳnh nhập học lớp Anh văn dành cho thiếu nhi ở Trung tâm AVIEC muộn đến... 6 tháng. Lúc đầu Trung tâm không nhận nhưng tôi xin cho Quỳnh được vào đối thoại trực tiếp với các giáo viên người Mỹ. Cô giáo người Mỹ Nicole (ĐH Cambridge) sau hơn 30 phút “phỏng vấn” Quỳnh đã phải thốt lên: “Lisa thật là tuyệt” (Lisa là tên tiếng Anh của Quỳnh khi được vào phỏng vấn).

Ngay sau đó, Quỳnh được nhận vào học lớp Anh văn hệ Starters dù lớp này đã khai giảng... 6 tháng và được miễn phí hoàn toàn tiền học phí. Tại AVIEC, cô giáo người Mỹ Nicole đã say sưa khi nhắc đến Quỳnh: “Dạy tiếng Anh ở Việt Nam đã 6 năm, tôi chưa thấy một học sinh nào có khả năng đặc biệt như Lisa.

Cả 4 năng khiếu viết, đọc, nghe, nói em đều thực hành rất tốt, nhất là khả năng đối thoại trực tiếp với giáo viên, vì thế tấm bằng thủ khoa hệ Starters của Lisa cũng chẳng làm tôi quá ngạc nhiên”.

Những ngày hè của Diễm Quỳnh cũng chẳng được nghỉ ngơi thoải mái như các bạn cùng trang lứa ở phố Hội. Bởi em phải hằng ngày phụ giúp mẹ làm những chiếc đèn lồng lưu dấu ấn cổ xưa của vẻ đẹp phố Hội, sông Hoài và thực hiện nốt ước mơ giản dị mà em nói nhỏ với tôi khi chia tay: “Được ra Đà Nẵng học tiếp hệ tiếng Anh giao tiếp (Movers) để hoàn thiện hơn nữa kỹ năng đối thoại”. Diễm Quỳnh nói nhỏ, giọng phố Hội gần như thầm thì, vì “để mẹ Hà nghe thấy, mẹ lại lo lắng tiền học phí cho em đi học. Tội mẹ lắm”.

Nam Cường
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=11196&ChannelID=4




Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Năm, 14/07/2005, 09:27

Nữ học sinh đầu tiên đoạt HCV Olympic Vật lý quốc tế

Nguyễn Thị Phương Dung là nữ sinh duy nhất trên thế giới đoạt Huy chương Vàng Vật lý năm 2005. Trong số 400 thí sinh của 74 đoàn tham gia kỳ thi này, chỉ có 2 nữ em đoạt huy chương. Một nữ sinh khác của Hà Lan đạt Huy chương Đồng.

Nguyễn Thị Phương Dung là nữ học sinh Việt Nam đầu tiên đoạt HCV Olympic Vật lý quốc tế.

Tối qua (13/7), chiếc máy bay chở đoàn HS Việt Nam tham dự kỳ thi Olympic quốc tế môn Vật Lý tại Tây Ban Nha đã về tới Hà Nội, cả nhà ga hành khách sân bay Nội Bài tràn ngập hoa và những ánh mắt học trò rạng rỡ.

Từ 18 giờ, người ta đã thấy thứ trưởng Bành Tiến Long và Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc Nguyễn Ngọc Phi có mặt tại nhà ga cùng chờ đón những chàng trai cô gái trở về sau khi làm rạng danh đất nước.

"Khi Ban tổ chức đọc tên em Nguyễn Thị Phương Dung đoạt HCV, cả hội trường vỗ tay rền vang. Cuộc thi lần này chỉ có 2 HS nữ đoạt huy chương". Thầy Nguyễn Thế Khôi, trưởng đoàn Olympic Vật Lý Việt Nam xúc động nói khi vừa xuống đến sân bay.

Còn lớp trưởng lớp 12 Lý PTTH Chuyên Vĩnh Phúc thì tả về cô bạn của mình: "Bạn ấy tóc hơi ngắn, người hơi béo, học cực siêu mà đóng kịch cũng rất tài. Bạn ấy đóng vai phù thủy thì không ai bằng đâu anh ạ".

4 HS Việt Nam đoạt HC tại cuộc thi: Nguyễn Thị Phương Dung, học sinh lớp 12 chuyên Vĩnh Phúc đoạt HCV. Nguyễn Quang Huy, học sinh lớp 11 chuyên Lý trường ĐHKHTN,HN đoạt HCĐ; Nguyễn Minh Hải và Văn Sỹ Chiến, học sinh lớp 12A chuyên Lý trường ĐHKHTN, HN đoạt HCB.


Cô Nguyễn Thị Yến, mẹ Dung đứng lên ngồi xuống hồi hộp chờ đứa con xa nhà đã 10 ngày. Chị Yến cho biết: "Dung từ nhỏ đã thích học toán, nhưng tôi thấy học toán vất vả quá nên định hướng cho con học Lý. Từ nhỏ tôi chỉ thấy cháu nó có một nét rất đặc biệt là Dung cực kỳ dị ứng khi thầy giảng sai. Thầy nhầm dù một con tính hoặc một dấu cộng, trừ dù đã trao đổi với thầy nhưng về là nó ca thán với tôi cả ngày: sao thầy lại nhầm được chứ".


Nguyễn Thị Phương Dung, đeo băng đỏ và Thứ trưởng Bành Tiến Long (áo trắng, thứ hai từ trái sang) và ông Nguyễn Ngọc Phi (áo đen).


Sau một hồi làm thủ tục, những "hành khách đặc biệt" cũng bước ra trong tiếng vỗ tay của gần 100 người chờ đón.

Thầy Khôi thông báo, Dung được 45,6 điểm, trở thành nữ HS đầu tiên của Việt Nam giành HCV Olimpic quốc tế. Văn Sĩ Chiến (đoạt HCB) chỉ còn thiếu 0,7 điểm nữa là đủ điểm để nhận HCV, Hải đoạt HCB và Huy đoạt HCĐ.

Thầy Khôi cho biết: Kỳ thi này, chỉ có 2 em đoạt huy chương, Dung đoạt HCV và một HS nữ của Hà Lan đoạt HCĐ. Sau khi thông báo kết quả, rất nhiều đoàn các nước như Mỹ, Cu Ba, Tây Ban Nha, Mexico...đến chúc mừng đoàn chúng ta rất nồng nhiệt.

Vén mái tóc ngắn lộ vầng trán thông minh, Dung cười thật tươi: "Sang Tây Ban Nha tham dự kỳ thi này, em thấy rất thoải mái, tự tin, chưa lúc nào em thấy mình run cả. Chỉ tiếc là tiếng Anh chưa siêu lắm để giao lưu được nhiều hơn với các bạn".

Hồi tháng 5, tham dự Olympic Vật Lý Châu Á Thái Bình Dương tại Indonesia đoạt giải khuyến khích, Dung đã nói với mẹ: "Con phải tập trung vào học tiếng Anh thôi", trong lần này, theo lời Dung, cô và các bạn đã hòa nhập khá tốt trong hầu hết các hoạt động do nước chủ nhà tổ chức.

Theo thầy Nguyễn Đức Phi, giáo viên dạy Vật Lý trường chuyên Vĩnh Phúc, người trực tiếp ôn tập cho Dung từ khi vào đội tuyển thi quốc gia: Điểm mạnh của Dung là tâm lý làm bài rất tốt và trình bày bài làm cẩn thận, rõ ràng.

Theo đuổi niềm đam mê Vật Lý, Dung đã đăng ký tuyển thẳng vào lớp Cử nhân tài năng khoa Vật Lý trường ĐH KHTN, ĐHQGHN. Ông Nguyễn Ngọc Phi, Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc khẳng định: "Em Dung đoạt HCV Olympic môn Vật Lý là niềm vinh dự của tuổi trẻ và toàn thể lãnh đạo tỉnh. Chúng tôi sẽ tạo điều kiện tối đa cả về vật chẫt lẫn tinh thần để những tài năng như em Dung có điều kiện học tập và phát huy khả năng phục vụ quê hương, đất nước".

Káp Thành Long

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=15629&ChannelID=71

📎 apd
Đăng nhập để trả lời
0
Chủ nhật, 17/7/2005, 07:30 GMT+7

10 tuổi đã được công nhận là kỹ sư của Microsoft


Kỹ sư 10 tuổi Arfa Karim Randhawa của Microsoft.


Cô bé Arfa Karim Randhawa đến từ Faisalabad (Pakistan), mới 10 tuổi đã trở thành kỹ sư lập trình đẳng cấp của hãng phần mềm hàng đầu thế giới sau khi vượt qua các kỳ thi tuyển của hãng hồi năm ngoái.

Cô bé vừa mới gặp Bill Gates để đi tham quan một vòng quanh cơ sở tại Redmond, bang Washington (Mỹ) của Microsoft.

Tất nhiên là Randhawa chưa thể đi làm như các nhân viên bình thường khác và điều này khiến cô bé thắc mắc. Nhưng câu trả lời là em cần phải tập trung vào việc học tập trước đã. Bill Gates cũng cho biết hãng sẽ sắp đạt chương trình tập sự cho cô bé khi cô lên cấp 3.

Randhawa còn thắc mắc tại sao lại có ít phụ nữ làm việc cho công ty và cho rằng cần phải lập lại "thế cân bằng". Ông chủ tập đoàn phải giải thích rằng điều này là do phụ nữ ít ham thích công nghệ mà thôi.

Sau khi làm quen với máy tính lần đầu tiên vào lúc 5 tuổi, Randhawa đã đòi cha mình mua cho một chiếc PC. Cô bé vừa được nhận vào Viện công nghệ máy tính ứng dụng của Pakistan.

Randhawa giờ đây đã là một nhân viên phát triển phần mềm ứng dụng được Microsoft công nhận nhưng cô còn muốn trở thành nhân viên phát triển giải pháp công nghệ của hãng (vị trí này đòi hỏi xây dựng các chương trình cho những hệ thống lớn trong doanh nghiệp).

Kế hoạch dài hạn của Randhawa là hướng tới trường đại học danh tiếng Harvard.

Thuỳ Hương (theo VNUNet)

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Vi-tinh/2005/07/3B9E02ED/



&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=48735&mpage=7&key=&#60487
Đăng nhập để trả lời
0
Nhịp Sống Trẻ
Thứ Bảy, 30/07/2005, 15:38 (GMT+7)

Cậu bé nghèo và giấc mơ Liên Hiệp Quốc


Việt và người bạn Mỹ tại New York

TTCN - Có một câu chuyện “thần kỳ” về cậu bé đói rách khổ nghèo, một ngày nào đó bừng mở mắt và hóa thành một trong 50 sinh viên giỏi nhất thế giới, được dự cuộc gặp gỡ với tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, chủ tịch UNICEF, tổng biên tập tạp chí Time…

Cậu bé đó chính là Huỳnh Minh Việt, sống với ước mơ giành được một chỗ ngồi tại trụ sở Liên Hiệp Quốc để “giúp được nhiều hơn cho xứ sở của mình…”.

Từ xóm Gò Nổi, có một người cha cứ đến mùa tựu trường lại dẫn thằng con trai bé choắt của mình đến ngôi trường mới và năn nỉ với bất kỳ một nhà nào đó gần trường. Câu năn nỉ ấy bao giờ cũng như vầy: “Thằng con tui nó muốn đi học nhưng nhà tui nghèo lắm, ông bà hãy rộng lòng cho tôi gửi nhờ để nó được ăn học, tui không bao giờ quên ơn được”.

Câu chuyện này lặp đi lặp lại từ năm lớp 4 cho tới lớp 10 và nó trở thành câu trả lời trong buổi phỏng vấn xin học bổng ASEAN của Việt sau này: “Đã có quá nhiều người giúp em và em muốn được đi du học để trở về giúp đỡ những đứa trẻ quê nghèo khó như em hồi xưa vậy!”. Câu trả lời này đã giành được một suất học bổng và cuộc đời của đứa trẻ Gò Nổi sang trang như một phép mầu. Vậy là cậu gói ghém hành trang sang Singapore, lần này thì cha cậu có giỏi cách mấy cũng không thể gửi cậu cho ai được. Việt phải bắt đầu tự lo hết mọi thứ cho tương lai của mình…

Từ chối làm người… nước ngoài

Sang Singapore, anh chàng ốc tiêu này xoay xở với một cuộc sống mới, vật giá cao gấp nhiều lần, cuối cùng tìm được chân phụ giảng ở Trường trung học Anglo Chinese để có thêm thu nhập... Tốt nghiệp trung học, Việt ngần ngừ trước học bổng toàn phần bậc đại học của Chính phủ Singapore, đơn giản là vì kèm theo đó là yêu cầu nhập quốc tịch Singapore.

Năm nay 22 tuổi, Việt đại diện cho sinh viên toàn nước Mỹ lọt vào danh sách 50 sinh viên xuất sắc nhất thế giới để dự chương trình lãnh đạo toàn cầu do Quĩ Goldman Sachs và Viện Giáo dục quốc tế (IIE) tổ chức tại New York.

Tiêu chí tuyển chọn của chương trình gồm ba phần: học vấn, khả năng lãnh đạo và kỹ năng giao tiếp. Việt vượt qua hầu hết các ứng viên khác vì những gì mà bạn đã và đang làm: chưa bao giờ là sinh viên xuất sắc nhất lớp nhưng lại theo học cả hai chương trình của trường; chưa có những đề án nghiên cứu nổi trội nhưng lại có những đóng góp thầm lặng cho xã hội.

Đặc biệt, yếu tố quyết định thành công sau cùng trong lượt tuyển chọn cuối cùng tại New York chính là chuyện Việt thành lập tổ chức các nhà lãnh đạo tương lai ASEAN. “Việt chỉ muốn qui tụ những người trẻ tuổi, tài năng và có khát vọng cống hiến cho khối Đông Nam Á để kích thích sự phát triển của khu vực này.

Có thể mai này chẳng có ai làm lãnh đạo, nhưng ít nhất mình cũng đã tạo được mối liên kết giữa những người cùng chí hướng và tạo tiền đề cho một tổ chức thật sự lớn mạnh hơn trong thời gian không xa”.

- Sáng lập viên kiêm chủ nhiệm Tổ chức các nhà lãnh đạo tương lai Đông Nam Á của Mỹ.

- Đại diện của chương trình chăm sóc sức khỏe cộng đồng Mỹ tại VN.

- Một hiện tượng của Đại học Stanford (Mỹ) khi chuẩn bị tốt nghiệp với hai bằng cử nhân kinh tế và thạc sĩ quản trị kinh doanh.

- Tháng 8 sẽ sang Nhật tham dự hội nghị về giới trẻ.

- Tháng 9 sẽ sang Đại học Oxford đào tạo chuyên sâu.

“Tôi không muốn làm người nước ngoài, vì mình chưa báo hiếu cha mẹ được ngày nào... và chưa đóng góp được gì cho quê hương”. Quyết định như thế, Việt bắt tay vào việc “săn” học bổng mà không nhờ cậy Chính phủ Singapore. Một bộ hồ sơ hoàn chỉnh với những thành tích và kinh nghiệm chuyên môn đã mang Việt đến cửa Trường đại học Stanford, nơi sản sinh ra những nhân tài cho Yahoo và Google...

Rồi đột ngột một ngày năm ngoái, người ta thấy anh chàng nhà quê ngày nào dẫn theo quá chừng “ông tây, bà đầm” về khám bệnh, phát thuốc cho bà con nghèo ở rừng Cúc Phương trong một dự án chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Và hè này Việt lại xuất hiện tại trụ sở của Ngân hàng Thế giới để làm thực tập sinh…

Sống ở nước ngoài gần 10 năm nhưng tướng mạo Việt trông vẫn quê mùa như thửa ruộng: dáng người nhỏ xíu xiu, da đen sạm và giọng đặc sệt chất Quảng. Anh chàng thật thà: “Hồi mới qua Singapore theo học bổng ASEAN, mình phải tập nói giọng Bắc và cả giọng Nam vì bạn bè người Việt không ai nghe được giọng quê mình cả. Nhưng giọng nói đã ăn vào máu rồi nên cũng không sửa được, cuối cùng thì nó thành một món “đặc sản” của riêng mình, hết sức tự hào được giới thiệu với mọi người địa chỉ nhà: xóm Gò Nổi, thôn Thi Phương, xã Điện Phong, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam”.

Việt khoe ra hàng loạt bức ảnh về những ngày Cúc Phương: “Cái gọi là kỷ niệm thì kể hoài không hết. Đến giờ vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác sáng sáng cả nhóm lỉnh kỉnh balô, túi xách lội bộ vào đến các thôn nằm sâu trong núi, nơi nào có trạm xá thì thuận tiện hơn, nơi nào chưa có trạm xá thì đành mượn tạm một ngôi nhà trong làng. Điều hạnh phúc nhất là khi bọn mình đến, lúc nào người dân cũng đã chờ sẵn và rất háo hức...”. Năm nay, Việt lại kêu gọi “bà con” trong trường tiếp tục tham gia chương trình này và mở rộng nó từ Cúc Phương về đến huyện Duy Xuyên quê mình.

Khát vọng “chuyền đuốc”

Một ngày tháng tám năm ngoái, trước khi lên đường sang Singapore thực hiện buổi nói chuyện với sinh viên trung học về ngưỡng cửa đại học, Việt ghé lại tòa soạn Tuổi Trẻ chỉ vào tờ báo ngày 3-8-2004: “Anh Lương Việt Quốc viết hay quá. Nhưng mình nghĩ chuyện săn học bổng cao học không thông dụng bằng việc săn học bổng đại học. Mình muốn chia sẻ những kinh nghiệm thực tế của bản thân trong việc này, với cương vị của một thành viên ban tiếp đón sinh viên Đại học Stanford...”.

Vài ngày sau, Việt gửi về tòa soạn một bài viết dài về chuyện săn học bổng. Bẵng đi một thời gian, lại thấy anh chàng xuất hiện ở TP.HCM trong chương trình tư vấn du học mang tên “Chuyền đuốc”. Việt bảo: “Mình là thành viên của ban lãnh đạo VietAbroader - một tổ chức do nhóm SV VN đang học tại Mỹ thành lập nhằm giúp đỡ những bạn muốn đi du học. Tiếc rằng hè này mình quá bận rộn với những dự án đang theo đuổi nên chỉ tham gia tư vấn một số trường hợp, chia sẻ vài kinh nghiệm và giải đáp thắc mắc mà thôi…”.

Vẫn cái giọng đặc Quảng Nam, Việt kể công việc hiện tại của mình: Ban đầu Việt chỉ dự định nghiên cứu về các quan hệ giữa Ngân hàng Thế giới với các tổ chức phi chính phủ ở VN thôi, nhưng sau đó Việt được giáo sư phụ trách giới thiệu nên thực tập luôn ở đây. Bây giờ thì đang phụ giúp các anh chị thực hiện một số dự án phát triển về môi trường và xã hội. Ngoài ra, Việt cũng đang tính toán thêm các hoạt động cho Tổ chức SEALNet ở Stanford. Đó là một tổ chức do Việt sáng lập nhằm tập trung những sinh viên Mỹ và người Mỹ muốn giúp đỡ các quốc gia Đông Nam Á phát triển hơn.

Tất nhiên, chương trình này cũng sẽ giúp họ rèn luyện các kỹ năng về công tác xã hội, làm việc nhóm cũng như kết nối với nhau trong một hệ thống ngày mai. Hiện nhóm đã thực hiện xong phòng máy tính ở Thành đoàn TP.HCM, khoảng 50 máy khác đang trên đường từ Mỹ sang VN để phân phối cho các vùng quê nghèo. Bọn Việt cũng lên kế hoạch tập huấn cho các em học sinh những kỹ năng quốc tế về làm việc, học tập cũng như lãnh đạo.

“Trả về cho thế giới”


Việt với trẻ em nghèo tại Cúc Phương
“Pay it for world” (trả về cho thế giới) - đó là câu mà Việt chọn làm châm ngôn để sống, học tập và làm việc. Thật ra nó chỉ là tựa đề của một bộ phim, nhưng nó lại đúng với cuộc sống và sự vươn lên của Việt. Anh chàng này chỉ mong có một ngày làm được chút gì đó cho quê nhà. “Đến giờ thì Việt học được một điều quan trọng trong cuộc sống: cho đã khó, mà nhận lại càng khó hơn. Mình phải làm sao để nhận mà không thấy khó chịu thì mới là giỏi.

Trước đây, Việt luôn ái ngại khi suốt ngày nhờ người này, người khác và lúc nào cũng canh cánh trong lòng chuyện trả nghĩa. Nhưng giờ thì Việt biết là mình không cần phải đền ơn trực tiếp những người đã giúp mình, vì khi giúp họ không chờ đợi ngày mình trả ơn. Mà điều cần làm là đóng góp cho xã hội, giúp đỡ những người khó khăn hơn trong thế giới quanh mình mới là điều cần làm”.

Câu chuyện dẫn tôi tìm đến cha Việt: ông Huỳnh Trung, một nông dân đặc quánh nhọc nhằn của quê nghèo. Ông nói về con trai mình, chầm chậm và hết sức đôn hậu: “Thằng cu Việt bây chừ được hơn năm ngoái ở chỗ không về nhà xin tiền nữa”. Ông kể thêm về những ngày rất xa, về nồi cơm thiếu trước hụt sau của gia đình có ba người con sàn sàn tuổi nhau, về ước mơ của hai vợ chồng mua cho Việt chiếc xe đạp để đi học mà dành dụm mãi vẫn không đủ…

Chúng tôi đề nghị Việt nói một kinh nghiệm gì đó với bạn trẻ quanh mình, chàng trai trẻ này chỉ nói một điều: “Hãy chia sẻ!”. “Ngày xưa Việt cho rằng nói ra những điều mình biết là huênh hoang, còn nói những điều mình không biết thì là dốt nát. Bây giờ Việt nghĩ khác: biết mà không nói ra thì ích kỷ, mà nếu nghĩ nó là sai mà không nói ra thì muôn đời mình chẳng biết mình sai cả!”.

TRẦN NGUYÊN - TIẾN HÙNG

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=91293&ChannelID=7

📎 ah
Đăng nhập để trả lời
0
Chàng Hiệp sĩ bại liệt

23:18:14, 14/08/2005


Công Hùng và bố đẩy xe lăn


Nhìn vào tấm hình này, bạn nghĩ người ngồi trên chiếc xe lăn có thể làm được gì? Chắc chắn các bạn sẽ nghĩ rằng người ngồi trên xe lăn không thể làm được gì ngoài việc nhờ người khác giúp đỡ. Thực tế chứng minh một sự thật khác hẳn.


Chàng trai bại liệt với trọng lượng chỉ 12 kg và gần như mất hoàn toàn khả năng vận động ấy đã không chỉ trở thành một chuyên gia về tin học mà còn xứng đáng với danh hiệu Hiệp sĩ thời @.

Kể từ khi sinh ra đã mắc chứng bệnh bại liệt quái ác, Nguyễn Công Hùng (xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, Nghệ An) không có một cuộc sống bình thường như những bạn trẻ khác. Khi đến tuổi đi học, Hùng cắp sách đến trường với bố hoặc mẹ "hộ tống" bởi Hùng không thể tự đi được. Đến năm lớp 7, Hùng buộc phải bỏ học bởi sức khỏe quá yếu. Ngoài chứng bại liệt bẩm sinh làm cho tay và chân của Hùng cứ teo tóp dần, Hùng còn bị căn bệnh viêm phổi hành hạ làm cho sức khỏe ngày càng suy kiệt. Kể từ khi không được đi học, cuộc đời Hùng kể như đi vào... ngõ cụt bởi ngoài việc xem ti vi, đọc truyện và... chán đời, Hùng cũng không biết làm gì.

Thế nhưng, năm 2001, cuộc đời Hùng đã rẽ sang một ngả khác kể từ khi Hùng "gặp" chiếc máy vi tính. Hơn 2 năm tự mày mò với chiếc máy vi tính cùng các giáo trình dạy tin học, Hùng chỉ có thể làm bạn với "con chuột" bởi đôi tay bại liệt không cho phép Hùng sử dụng bàn phím. Kể từ khi bén duyên với máy vi tính, Hùng trở nên "mạnh khỏe" hơn dù chân và tay Hùng giờ đây teo lại chỉ bằng que tre dùng để chống gậy. Toàn bộ hoạt động ăn, uống, đi vệ sinh... của Hùng đều do mẹ giúp đỡ.
Khi ngồi trên chiếc xe lăn, bộ phận duy nhất khiến người ta cảm thấy sự sống của Hùng là cái đầu. Thế nhưng cái đầu đó lại dựa trên một cơ thể bại liệt nên cứ oặt lên, oặt xuống. Thông thường, mẹ Hùng phải dựng chiếc "que chân" bại liệt bên trái để làm giá đỡ cho đầu của Hùng. Chiếc "que chân" còn lại được xếp tự do trên chiếc xe lăn nhưng thỉnh thoảng lại bị trượt ra bên ngoài nhưng Hùng không làm cách nào có thể thu nó lại được. Chiếc xe lăn của Hùng còn phải thiết kế một dải băng đặc biệt ở phía trước để Hùng không bị trượt về phía trước. Trước khi làm quen với chiếc máy vi tính, Hùng cân nặng 20 kg, sau hơn 4 năm làm bạn với chiếc máy vi tính, Hùng không còn ốm đau như trước nhưng giờ chỉ cân nặng khoảng 12 kg.

Trái ngược với việc suy giảm cân nặng và bị teo tóp chân tay nhanh chóng, Hùng đã quyết định đi xa hơn rất nhiều so với việc trở thành một người hiểu biết về tin học dù vẫn phải ngồi bất động trên xe lăn. Năm 2003, Hùng thành lập nhóm "Nối vòng tay lớn" tại xã Nghi Diên - nhóm tình nguyện của những người khuyết tật - chuyên đi hướng dẫn sử dụng máy vi tính và phổ cập kiến thức tin học cho những thanh thiếu niên khuyết tật và cả những thanh thiếu niên lành lặn. Sự nhiệt tình, lòng quyết tâm và kiên trì của chàng trai bại liệt này đã thu hút được nhiều người quan tâm và nỗ lực của Hùng đã đem lại những kết quả nhất định.



Công Hùng được mẹ bế và các bạn


Tháng 4/2004, Nguyễn Công Hùng được Giám đốc Trung tâm Đào tạo và nâng cao thuộc Liên hiệp Khoa học sản xuất phát triển miền Trung bổ nhiệm làm Giám đốc Cơ sở Đào tạo tin học và ngoại ngữ nhân đạo Công Hùng. Hùng đã tiến được một bước lớn trong việc thực hiện ước mơ giúp đỡ nhiều hơn những người khuyết tật, những người có hoàn cảnh kém may mắn. Kể từ khi làm giám đốc, Hùng có nhiều cơ hội hơn để giúp đỡ những bạn khuyết tật, trẻ em mồ côi, những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Hùng không chỉ giúp đỡ, dạy miễn phí tin học cho những người khuyết tật mà còn cùng với bố mẹ mình đón nhận những trẻ em khuyết tật và bị di chứng của chất độc da cam về nuôi dưỡng. Trong số 10 trẻ em khuyết tật đang được gia đình Hùng chăm sóc và ăn ở như những người con trong gia đình, có 4 em liệt hẳn chỉ nằm một chỗ và 6 em lành lặn hơn được đến trường đi học.

Ngày 11/8, Nguyễn Công Hùng được Ban Biên tập Tạp chí e-Chip mời ra Hà Nội đón nhận danh hiệu "Hiệp sĩ công nghệ thông tin năm 2005" (trao danh hiệu và truyền hình trực tiếp vào sáng 14/8) vì những đóng góp không vụ lợi của mình cho cộng đồng. Hai ngày trước khi tham dự chương trình truyền hình trực tiếp, Hùng bồn chồn bứt rứt vì không được làm việc. Khi trò chuyện với chúng tôi, Hùng nói: "Em sắp ốm rồi anh ạ. Ba ngày không có máy vi tính, không được vào mạng, toàn đi tham dự họp báo, giao lưu... người em nó cứ làm sao ấy. Bây giờ em chỉ muốn về đi làm tiếp thôi...".

Ngoài việc trực tiếp tham gia giảng dạy các kiến thức tin học cho các bạn thanh thiếu niên khuyết tật, Hùng còn đào tạo chính những học viên khuyết tật này trở thành những giáo viên phổ cập tin học miễn phí cho những bạn khác ở Nghệ An. Hùng cùng các bạn của mình còn xây dựng website www.conghung.com giúp các bạn yêu thích tin học tìm hiểu thêm các thủ thuật máy tính, Internet... Tại xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, Nguyễn Công Hùng đã trở thành một tấm gương cho những bạn khuyết tật về sự dũng cảm chiến đấu với bệnh tật và lòng hào hiệp đối với những người có số phận không may mắn. Tháng 5/2005, Nguyễn Công Hùng được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) đưa vào "Danh mục kỷ lục Việt Nam" về người khuyết tật bị bại liệt toàn thân đầu tiên làm giám đốc.

Tháng 6/2005, Tập đoàn Sara Việt Nam chính thức mời Nguyễn Công Hùng về làm việc với nhiệm vụ quản trị và cập nhật thông tin cho website của tập đoàn này (www.sara.com.vn). Cùng một lúc đảm nhận công việc tại 2 nơi (Cơ sở Đào tạo tin học Công Hùng và Tập đoàn Sara), Hùng gần như không có thời gian để nghỉ ngơi dù sức khỏe của Hùng không cho phép làm việc quá sức. Thế nhưng chàng trai này lại rất vui, Hùng nói: "Được làm việc nhiều thì em lại thấy khỏe. Nếu không làm việc, không được giúp ai đó thì em lại nghĩ vẩn vơ lung tung có khi lại sinh bệnh".

Hoàng Ly

http://www3.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2005/8/15/118977.tno
Đăng nhập để trả lời
0

Phạm Thu Trang: Người sở hữu 6 điểm 10 tuyển sinh đại học [/image]


Cập nhật cách đây 44 giờ 43 phút


Phạm Thu Trang, ảnh: Quý Hiên


Như Thanh Niên đã đưa tin, kỳ thi đại học năm nay, thí sinh Phạm Thu Trang (ảnh) - học sinh chuyên Hóa Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) đã đạt điểm tuyệt đối ở cả 2 khối thi A, B. Có lẽ đây là một trường hợp duy nhất được phát hiện từ trước đến nay.


Vừa mới thi xong kỳ thi với số điểm gây ngạc nhiên cho nhiều người nhưng Trang vẫn chưa chịu “xả hơi” mà vẫn đăng ký học ngay ngoại ngữ buổi tối. Từ nhỏ Trang đã luôn là cô học trò giỏi của Trường Tiểu học Thành Công A, rồi Trường cấp II - Amsterdam (Hà Nội). Trang đã từng đoạt giải nhì quốc gia môn Toán bậc tiểu học, giải ba thành phố Hà Nội môn Toán bậc trung học phổ thông. Điểm tổng kết cuối năm của Trang bao giờ cũng đạt loại giỏi. Giỏi toán nhưng Trang lại thích cả môn Hóa vì thế em quyết định thi vào khối chuyên Hóa của ĐH Khoa học tự nhiên. Trang cho biết kinh nghiệm học tập của em là học hỏi bạn bè. Mặc dù bố là tiến sĩ toán học nhưng Trang ít khi hỏi bố vì theo em hỏi bạn bè sẽ hiệu quả hơn. Trang nói: "Khi hỏi bạn bè, em sẽ hiểu tại sao bạn biết mà mình không biết và sẽ tìm ra lỗ hổng để bù đắp".

Bố Trang là giảng viên khoa Toán - Tin Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội), mẹ là bác sĩ công tác ở Viện Nhi trung ương. Kinh tế gia đình cũng tương đối đầy đủ, nhưng không vì thế mà Trang ỷ lại để nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ. Em hoàn toàn có ý thức tự giác học tập ngay từ nhỏ. Mẹ Trang cho biết: "Công việc của chúng tôi đều khá bận rộn nên không kèm cặp được cháu nhiều nhưng Trang rất ham học và đều tự mình quyết định phương pháp học tập". Năm lớp 10, Trang đã chủ động xin rút khỏi đội tuyển Hóa đi thi quốc tế vì em muốn dành thời gian học đều các môn. Quyết định này đã giúp Trang có điểm số các môn xã hội rất cao, mặc dù sở trường của Trang vẫn là các môn tự nhiên. Ngay việc ôn thi đại học cũng vậy, Trang quyết định chỉ học ở nhà mà không đi ôn luyện. Trang lên kế hoạch học tập từng môn rồi tự quy định lịch học một cách nghiêm túc.

Một người trong gia đình đã khích lệ Trang rất nhiều là chị gái Phạm Thu Thủy, từng là học sinh có điểm thi tốt nghiệp THPT cao nhất Hà Nội. Sau đó Thủy là học sinh khoa Toán - Tin Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) và hiện đang là sinh viên năm thứ 3 khoa Công nghệ thông tin ĐH Tokyo Nhật Bản. Trang cho biết đã học hỏi được rất nhiều ở chị gái mình. Với hai cô con gái như thế, bố mẹ Trang chắc chắn sẽ rất tự hào nhưng họ không bao giờ "khoe" về thành tích của con mình. Có lẽ sẽ chẳng ai biết có một cô học trò thủ khoa cả hai trường ĐH với số điểm tuyệt đối như thế nếu như không có sự phát hiện của Trung tâm Tin học Bộ GD-ĐT. Khi Trang "bị" nhiều nhà báo hỏi thăm, bố mẹ Trang vẫn chỉ nói những lời khiêm tốn về con mình. Có lẽ chính từ những bài học khiêm tốn này đã giúp cho con cái họ những nỗ lực không ngừng để phấn đấu vươn lên.

Vũ Thơ

http://www3.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2005/8/17/119228.tno
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-18 09:33:40HongYen>
Thứ Tư, 17/08/2005, 16:06

Công trình lớn của những người nhỏ


Trương Ngọc Đại

Dù còn nhỏ tuổi nhưng Trương Ngọc Đại, Nguyễn Đức Lân, Võ Thành Minh Tuệ đã có những công trình lớn đoạt giải thưởng Hội thi Tin học không chuyên toàn quốc lần thứ 11.

Trương Ngọc Đại: Cậu bé lớp 5 và cả “thế giới động vật”

Làm quen với máy tính từ năm lên 6, Đại dường như có niềm đam mê mãnh liệt với các thuật toán, phần mềm...Tám tuổi, cậu đã học xong Turbo Pascal và Borland Delphi, 9 tuổi Đại học qua Microsoft Access và Visual Basic.

Năm lên 10, cậu làm quen với môi trường Web và Adobe Photoshop. Đến nay, Đại đã “nghiền” xong ngôn ngữ lập trình HTML và ASP, ngôn ngữ kịch bản JavaScrip.

Đại đã vận dụng tất cả những điều học được để tạo nên website “thế giới động vật” của mình. Một thành viên BGK đã phải thốt lên khi chấm sản phẩm của Đại: “Chúng tôi hoàn toàn bị “chinh phục” bởi đây là một website có dung lượng đồ sộ về dữ liệu, được xây dựng trên môi trường ngôn ngữ lập trình rất mạnh thường chỉ dành cho sinh viên đại học”.

Website được hoàn thành trong 3 tháng ngắn ngủi, có đầy đủ những công cụ của một site mạnh như: công cụ tìm kiếm từ tên các con vật; thư viện hình ảnh về các loài vật trong website; phần hướng dẫn sử dụng; có thể kiểm tra xem con vật đã tồn tại trong cơ sở dữ liệu hay chưa ...

Đặc biệt, duy nhất site của Đại trong cuộc thi lần này là có tính năng có thể thêm các dữ liệu vào một cách đơn giản.

Cậu học sinh lớp 5 trường tiểu học Bạch Mai cho biết, thời gian tới cậu sẽ nâng cấp website của mình các phần như: “Trắc nghiệm kiến thức về các con vật” và “Âm thanh các con vật” để các bạn yêu động vật có thể tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về thế giới động vật.

Trở thành lập trình viên cũng là ước mơ của Đại. Và “lập trình viên” nhí này còn đang ấp ủ một website về “Thế giới thực vật”.

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=19090&ChannelID=4

📎 atnd
Đăng nhập để trả lời
0
Trương Ngọc Đại


Trao giải Hội thi tin học trẻ không chuyên

(05/08/2005) - Với phần mềm "Website thế giới động vật", em Trương Ngọc Đại ở Hà Nội đã đoạt giải nhất cấp tiểu học tại vòng thi chung khảo phần mềm sáng tạo trong khuôn khổ Hội thi tin học trẻ không chuyên toàn quốc lần thứ XI-2005.



Giải nhất cấp trung học cơ sở thuộc về em Võ Thành Minh Tuệ (TP. Hồ Chí Minh) với phần mềm "Môi trường thiên nhiên Việt Nam-Điểm hẹn du lịch sinh thái" và Giải nhất khối trung học phổ thông thuộc về em Nguyễn Đức Lâm (Đà Nẵng) với phần mềm "Website đào tạo trực tuyến - E-learning". Trong khối chuyên toán-tin, giải nhất thuộc về em Nguyễn An Khương (Đà Nẵng) với phần mềm"Xây dựng hệ thống tra cứu bản đồ Đà Nẵng trên điện thoại di động".

Nhằm khuyến khích học sinh từ cấp tiểu học đến trung học phổ thông tích cực học tập tin học, Hội thi tin học trẻ không chuyên toàn quốc lần thứ XI diễn ra từ ngày 3-6/8 tại Hà Nội, với sự tham gia của 192 thí sinh trong cả nước.

(Theo TTXVN)

http://itc.vnn.vn/chitiet.asp?PostID=4671
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Đức Lân: Ý tưởng về website bầu cử trực tuyến


Nguyễn Đức Lân
Đây cũng là thí sinh duy nhất “ẵm” tới 2 giải Nhất của Hội thi phần mềm sáng tạo và phần thi chung giải toán bằng Pascal. Sản phẩm đoạt giải Nhất phần thi Phần mềm sáng tạo của thí sinh đoàn Đà Nẵng này là website đào tạo trực tuyến.

Điều đáng nói là phần mềm chỉ được Lân viết trong vòng 2 tháng trước khi diễn ra Hội thi toàn quốc. Là người rất đam mê CNTT ngay từ khi còn học lớp 7, Lân thường xuyên phải vào mạng tìm kiếm thông tin để mày mò tự học.

“Dù có thể tìm kiếm được rất nhiều thông tin nhưng việc lựa chọn lại rất khó khăn. Do vậy em đã nảy ra ý tưởng viết phần mềm này để mọi người có thể dễ dàng tiếp cận với những thông tin cần thiết không chỉ trong lĩnh vực CNTT mà tất cả những lĩnh vực khác nữa” – Lân kể.

Theo đánh giá của BGK, phần mềm có rất nhiều tiện ích và tác giả đã có nhiều cải tiến so với những website đào tạo trực tuyến hiện tại. Để sử dụng website, chỉ cần sử dụng account (tài khoản) đăng nhập là có thể “vào” được lớp hoặc chương trình mình đang theo học.

Với rất nhiều tiện ích, giáo viên có thể post (đưa) bài giảng đến các lớp học ảo và kiểm tra năng lực học sinh. Nếu thi đạt học viên mới có thể tiếp tục được “vào” học ở những chương trình cấp cao hơn.

Rất tiếc, hiện website này mới chỉ có bản trình diễn (demo) chưa có trên mạng Internet. Lân cho biết sẽ “kêu gọi” sự giúp đỡ của các thầy và Thành Đoàn Đà Nẵng để mọi người có thể sử dụng website miễn phí trong thời gian tới.

Năm ngoái, cậu học sinh lớp 11/6 THPT Lê Quý Đôn (Đà Nẵng) đã mang website bầu cử trực tuyến - sản phẩm ấp ủ từ lâu đi dự thi Hội thi Tin học không chuyên toàn quốc lần thứ 10. Tuy nhiên, do tính bảo mật chưa cao nên sản phẩm đã không đoạt giải.

Song, ban giám khảo đã đánh giá cao ý tưởng độc đáo này. “Em sẽ theo đuổi ý tưởng này đến cùng. Hy vọng khi Nhà nước có hệ thống tin học hóa hoàn chỉnh, sản phẩm của em sẽ hữu ích” - Lân nói.

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=19090&ChannelID=4
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Đức Lân: website bầu cử trực tuyến

Năm ngoái, cậu học sinh lớp 11/6 THPT Lê Quý Đôn (Đà Nẵng) đã mang website bầu cử trực tuyến - sản phẩm ấp ủ từ lâu đi dự thi Hội thi Tin học không chuyên toàn quốc lần thứ 10. Tuy nhiên, do tính bảo mật chưa cao nên sản phẩm đã không đoạt giải.


📎 andl
Đăng nhập để trả lời
0
Võ Thành Minh Tuệ


Võ Thành Minh Tuệ: Làm website xem cho... đỡ ghiền


Võ Thành Minh Tuệ
Khi chấm sản phẩm của Võ Thành Minh Tuệ, thí sinh đoàn TP.HCM, BGK đã rất ấn tượng với câu nói chân thành: “Em rất muốn đi du lịch khắp mọi miền đất nước, thăm thú danh lam thắng cảnh nhưng chưa có điều kiện nên em làm phần mềm này để xem cho đỡ ghiền”.

Sản phầm “Môi trường thiên nhiên Việt Nam - Điểm hẹn du lịch sinh thái” đoạt giải nhất của Tuệ là phần mềm khá đồ sộ về quy mô và nội dung thông tin .Đây là phần mềm nghiên cứu về môi trường thiên nhiên Việt Nam bao quát nhiều lĩnh vực môi trường như khí hậu, đất đai, sông ngòi, động thực vật, lãnh thổ…

Trong đề tài nghiên cứu động vật, ngoài việc sưu tầm các loài động vật, các bài viết còn hướng đến mô tả đặc điểm sinh học, cũng như sự phân loại, phân bố trong môi trường tự nhiên. Trong đề tài nghiên cứu thực vật, các bài viết là một hệ thống chủng loài các loại thực vật ở nước ta.

Theo đánh giá của BGK, chỉ riêng phần động, thực vật, phần mềm này có thể sử dụng cho việc giảng dạy và nghiên cứu sinh học. Nhìn tổng quát, sản phẩm có thể ứng dụng trong giáo dục, nghiên cứu khoa học cũng như trong du lịch.

Điểm độc đáo của phần mềm là phần địa hình, lãnh thổ đã được bổ sung một số đoạn phim tư liệu quí về quần đảo Trường Sa. “Việc khai thác, ứng dụng tin học để nghiên cứu môi trường thiên nhiên và quảng bá du lịch sinh thái là hướng đi chính của phần mềm này”. – Tuệ nói

“Theo em, việc bảo vệ môi trường cần phải đặt lên hàng đầu. Hy vọng sản phẩm của em sẽ góp phần giúp mọi người hiểu thêm về môi trường và tầm quan trọng của môi trường, đồng thời qua đó cũng góp phần quảng bá nền du lịch sinh thái của đất nước mình”.

Tuệ cho biết: Em sẽ tiếp tục nâng cấp sản phẩm để tham gia tiếp cuộc thi “Nhân tài Đất Việt” và “Sáng tạo thanh thiếu nhi toàn quốc”, nếu có cơ hội em cũng không bỏ lỡ tham gia những cuộc thi quốc tế.

Nhiều người đã ví Tuệ là “người của giải thưởng”. Quả vậy, mới là học lớp 9, Tuệ đã là chủ nhân của gần 30 giải thưởng từ cấp quận đến quốc gia. Không chỉ Tin học, cậu còn là học sinh xuất sắc Toán và tiếng Anh.

Lê Huế - Minh Tiến

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=19090&ChannelID=4
Đăng nhập để trả lời
0
Theo đánh giá của BGK, chỉ riêng phần động, thực vật, phần mềm này có thể sử dụng cho việc giảng dạy và nghiên cứu sinh học. Nhìn tổng quát, sản phẩm có thể ứng dụng trong giáo dục, nghiên cứu khoa học cũng như trong du lịch.


📎 avmt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-20 10:45:33HongYen>
Post: #110

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=48735&mpage=8&key=


&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

Thứ Sáu, 19/08/2005, 20:22 GMT+7

Bài văn thi đại học đạt điểm 10

Cập nhật cách đây 43 giờ 27 phút


Nguyễn Thị Thu Trang tại góc học tập của mình


Đại học Huế vừa công bố điểm tuyển sinh, có một bài văn đạt điểm tuyệt đối, đã qua tay của gần 50 giáo viên chấm thi đọc và đều đồng thuận đã làm "chấn động" dư luận theo hướng tích cực. Được sự giúp đỡ của Bộ GD-ĐT và Trường Đại học Huế, Thanh Niên xin giới thiệu toàn bộ bài văn đạt điểm 10 của thí sinh Nguyễn Thị Thu Trang (sinh năm 1987), học sinh chuyên của Trường Quốc học Huế, thi vào khối D, ngành Tài chính ngân hàng của Trường Đại học Kinh tế Huế.


Đề chính thức môn: Văn, khối D

Câu I (2 điểm): Anh/chị hãy trình bày những nét chính trong sự nghiệp thơ văn của Xuân Diệu.

Câu II (5 điểm): Phân tích vẻ đẹp của tình người và niềm hy vọng vào cuộc sống ở các nhân vật: Tràng, người vợ nhặt, bà cụ Tứ trong truyện ngắn Vợ nhặt (Kim Lân).

Câu III (3 điểm): Bình giảng đoạn thơ sau trong bài Kính gửi cụ Nguyễn Du của Tố Hữu:


Tiếng thơ ai động đất trời
Nghe như non nước vọng lời ngàn thu
Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày
Hỡi Người xưa của ta nay
Khúc vui xin lại so dây cùng Người !
(Văn học 12, tập một, NXB Giáo dục, tái bản 2004, tr.160)




tiếp....

http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/huynhthang/232/7pb.jpg
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Sáu, 19/08/2005, 22:53 (GMT+7)

Bài văn đạt điểm 10 trong kỳ thi tuyển sinh ĐH, CĐ 2005

TTO - Cảm nhận đầu tiên của nhiều người khi đọc bài văn này, đó là tác giả đã có một “bút lực” rất đáng nể: 15 trang. Đó là chưa kể thí sinh còn có kiến thức chắc chắn đến mức ngạc nhiên.

Và còn gì nữa? Hãy xem các nhà giáo, nhà nghiên cứu và giảng dạy văn học đánh giá, nhận định về bài thi này...

Hôm nay, 19-8, ĐH Huế đã công bố bài văn đạt điểm 10 của thí sinh Nguyễn Thị Thu Trang dự thi vào khối D ngành tài chính - kế toán Trường ĐH Kinh tế thuộc ĐH Huế. Tất nhiên trong bối cảnh không thiếu những bài văn “dựng tóc gáy” ở lứa tuổi “cô tú cậu tú”, đây quả là một bài thi vượt trội và đặc biệt là sự vững vàng về kiến thức.

Đáp ứng nguyện vọng của đông đảo bạn đọc, Tuổi Trẻ Online xin đăng nguyên văn bài thi này:

Câu 1:

tiếp.....

&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

“Tôi nghĩ rằng nếu bây giờ làm lại bài văn này, có lẽ tôi chỉ làm được 70% số điểm là cùng, chứ không hay hơn như vậy đâu. Bởi vì khi làm bài thi, có nhiều áp lực buộc mình phải tập trung huy động tối đa mọi nguồn kiến thức; mặt khác, lúc đó cũng có một chút “thăng hoa” nên mới làm bài được như vậy.

Tuy nhiên, sau khi thi xong, ngồi kiểm tra lại, tôi thấy câu 3 chưa thật sự như ý muốn của mình, bởi vì lúc đó đã sắp hết giờ; nếu cho thêm 30 phút nữa, tôi sẽ viết hoàn hảo hơn.

Riêng câu 2, tôi thật sự rất hài lòng, vì vốn rất thích truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân và đã học rất kỹ bài giảng tác phẩm này.

Hiện nay tôi đang theo ngành tài chính - kế toán nên phải dồn sức theo học bên đó đã. Tuy nhiên, cho dù có là ngành gì đi nữa thì tôi vẫn xem văn chương như món ăn hằng ngày. Đọc văn, tâm hồn mình trở nên phong phú và cuộc đời sẽ đẹp hơn rất nhiều”.

Nguyễn Thị Thu Trang

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=94426&ChannelID=13
Đăng nhập để trả lời
0
Bài làm


Câu 1:

Xuân Diệu (1916 - 1985) - một nghệ sĩ lớn, một nhà văn hóa lớn của dân tộc, đã để lại cho đời một sự nghiệp sáng tác thật lớn lao và rất có giá trị. Hơn năm mươi năm lao động miệt mài trong thế giới nghệ thuật ấy, con người và thơ văn của Xuân Diệu đã có sự chuyển biến rõ nét từ một nhà thơ lãng mạn thành nhà thơ cách mạng. Đó là bước chuyển tất yếu của một trí thức yêu nước, một tài năng nghệ sĩ. Thơ văn Xuân Diệu có đóng góp lớn vào quá trình phát triển của văn học Việt Nam. Có thể tìm hiểu sự nghiệp văn học của nhà thơ qua thơ và văn xuôi:

Về lĩnh vực thơ ca, chúng ta có thể tìm hiểu qua hai giai đoạn chính trước và sau Cách mạng Tháng Tám.

Trước Cách Mạng Tháng Tám, Xuân Diệu là một nhà thơ lãng mạn. Các tác phẩm chính tập thơ Thơ thơ (1938) và Gửi hương cho gió (1945). Nội dung của thơ Xuân Diệu trong thời kỳ này là:

Niềm say mê ngoại giới, khát khao giao cảm trực tiếp, cháy bỏng, mãnh liệt với cuộc đời (Vội vàng, Giục giã).

Nỗi cô đơn rợn ngợp của cái Tôi bé nhỏ giữa dòng thời gian vô biên, giữa không gian vô tận (Lời kỹ nữ).

Nỗi ám ảnh về thời gian khiến nhà thơ nảy sinh một triết lý về nhân sinh: lẽ sống vội vàng (Vội vàng).

Nỗi khát khao đến cháy bỏng được đắm mình trọn vẹn giữa cuộc đời đầy những hương sắc và thể hiện nỗi đau đớn, xót xa trước khát vọng bị lãng quên thật phũ phàng trước cuộc đời (Dại khờ, Nước đổ lá khoai).

Sau Cách Mạng, thơ Xuân Diệu đã vươn tới chân trời nghệ thuật mới, nhà thơ đã đi từ "cái tôi bé nhỏ đến cái ta chung của mọi người" (P.Eluya). Xuân Diệu giờ đây đã trở thành một nhà thơ cách mạng say mê, hăng say hoạt động và ông đã có thơ hay ngay trong giai đoạn đầu. Xuân Diệu chào mừng cách mạng với Ngọn quốc kì (1945) và Hội nghị non sông (1946) với tấm lòng tràn đầy hân hoan trước lẽ sống lớn, niềm vui lớn của cách mạng.

Cùng với sự đổi mới của đất nước, Xuân Diệu có nhiều biến chuyển trong tâm hồn và thơ ca. Ý thức của cái Tôi công dân, của một nghệ sĩ, một trí thức yêu nước trước thực tế cuộc sống. Đất nước đã đem đến cho ông những nguồn mạch mới trong cảm hứng sáng tác. Nhà thơ hăng say viết về Đảng, về Bác Hồ, về Tổ quốc Việt Nam, về quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội miền Bắc và công cuộc thống nhất nước nhà. Các tác phẩm tiêu biểu: tập Riêng chung (1960), Hai đợt sóng (1967), tập Hồn tôi đôi cánh (1976).

Từ những năm sáu mươi trở đi, Xuân Diệu tiếp tục viết thơ tình. Thơ tình Xuân Diệu lúc này không vơi cạn mà lại có những nguồn mạch, cảm hứng mới. Trước cách mạng, tình yêu trong thơ ông hầu hết là những cuộc tình xa cách, cô đơn, chia ly, tan vỡ... nhưng sau cách mạng, tình yêu của hai con người ấy không còn là hai vũ trụ bé nhỏ nữa mà đã có sự hòa điệu cùng mọi người. Tình cảm lứa đôi đã hòa quyện cùng tình yêu Tổ quốc. Xuân Diệu đã nhắc nhiều đến tình cảm thủy chung gắn bó, hạnh phúc, sum vầy chứ không lẻ loi đơn côi nữa (Dấu nằm, Biển, Giọng nói, Đứng chờ em).

Về lĩnh vực văn xuôi có thể nói Xuân Diệu quả thật tài tình. Bên cạnh tố chất thơ ca bẩm sinh như thế, Xuân Diệu còn rất thành công trong lĩnh vực văn xuôi. Các tác phẩm chính Trường ca (1939) và Phấn thông vàng (1945). Các tác phẩm này Xuân Diệu viết theo bút pháp lãng mạn nhưng đôi khi ngòi bút lại hướng sang chủ nghĩa hiện thực (Cái hỏa lò, Tỏa nhị Kiều).

Ngoài ra Xuân Diệu còn rất tài tình trong việc phê bình văn học, dịch thuật thơ nước ngoài. Các tác phẩm tiêu biểu Ký sự thăm nước Hung, Triều lên, Các nhà thơ cổ điển Việt Nam, Dao có mài mới sắc...

Dù ở phương diện nào, Xuân Diệu cũng có đóng góp rất to lớn với sự nghiệp văn học Việt Nam. Vũ Ngọc Phan từng nhận xét "Xuân Diệu là người đem nhiều cái mới nhất cho thơ ca hiện đại Việt Nam". Sự đóng góp của Xuân Diệu diễn ra đều đặn và trọn vẹn trong các thể loại và các giai đoạn lịch sử của dân tộc. Chính vì thế có thể nói rằng Xuân Diệu xứng đáng là một nhà thơ lớn, nhà văn hóa lớn.

tiếp....
Đăng nhập để trả lời
0
tiếp...

Câu 2:

Nạn đói khủng khiếp và dữ dội năm 1945 đã hằn in trong tâm trí Kim Lân - một nhà văn hiện thực có thể xem là con đẻ của đồng ruộng, một con người một lòng đi về với "thuần hậu phong thủy" ấy. Ngay sau cách mạng, ông đã bắt tay vào viết ngay tiểu thuyết Xóm ngụ cư. Khi hòa bình lập lại (1954), nỗi trăn trở tiếp tục thôi thúc ông viết tiếp thiên truyện ấy. Và cuối cùng, truyện ngắn Vợ nhặt đã ra đời. Trong lần này, Kim Lân đã thật sự đem vào thiên truyện của mình một khám phá mới, một điểm sáng soi chiếu toàn tác phẩm. Đó là vẻ đẹp của tình người và niềm hy vọng vào cuộc sống của những người nông dân nghèo tiêu biểu như Tràng, người vợ nhặt và bà cụ Tứ. Thiên truyện thể hiện rất thành công khả năng dựng truyện, dẫn truyện và đặc sắc nhất là Kim Lân đã có khám phá ra diễn biến tâm lý thật bất ngờ.

Trong một lần phát biểu, Kim Lân từng nói: "Khi viết về nạn đói người ta thường viết về sự khốn cùng và bi thảm. Khi viết về con người năm đói người ta hay nghĩ đến những con người chỉ nghĩ đến cái chết. Tôi muốn viết một truyện ngắn với ý khác. Trong hoàn cảnh khốn cùng, dù cận kề bên cái chết nhưng những con người ấy không nghĩ đến cái chết mà vẫn hướng tới sự sống, vẫn hy vọng, tin tưởng ở tương lai. Họ vẫn muốn sống, sống cho ra con người". Và điểm sáng mà nhà văn muốn đem vào tác phẩm chính là ở chỗ đó. Đó chính là tình người và niềm hy vọng về cuộc sống, về tương lai của những con người đang kề cận với cái chết. Bằng cách dẫn truyện, xây dựng lên tình huống "nhặt vợ" tài tình kết hợp với khả năng phân tích diễn biến tâm lý nhân vật thật tinh tế và sử dụng thành công ngôn ngữ nông dân, ngôn ngữ dung dị, đời thường nhưng có sự chọn lọc kỹ lưỡng ấy, nhà văn đã tái hiện lại trước mắt ta một không gian năm đói thật thảm hại, thê lương. Trong đó ngổn ngang những kẻ sống người chết, những bóng ma vật vờ, lặng lẽ, giữa tiếng hờ khóc và tiếng gào thét kinh hoàng của đám quạ. Bằng tấm lòng đôn hậu chân thành nhà văn đã gửi gắm vào trong không gian tối đen như mực ấy những mầm sống đang cố vươn đến tương lai, những tình cảm chân thành, yêu thương bình dị nhưng rất đỗi cao quý ấy và nhà văn đã để những số phận như anh Tràng, người vợ nhặt và bà cụ Tứ được thăng hoa trước ngọn cờ đỏ phấp phới cùng đám người đói phá kho thóc Nhật ở cuối thiên truyện.

Có thể nói rằng, Kim Lân đã thật xuất sắc khi dựng lên tình huống Nhặt vợ của anh cu Tràng. Tình huống ấy là cánh cửa khép mở để nhân vật bộc lộ nét đẹp trong tâm hồn mình. Dường như trong đói khổ người ta dễ đối xử tàn nhẫn với nhau khi miếng ăn của một người chưa đủ thì làm sao có thể đèo bồng thêm người này người kia. Trong tình huống ấy, người dễ cấu xé nhau, dễ ích kỉ hơn là vị tha và người ta rất dễ đối xử tàn nhẫn, làm cho nhau đau khổ. Nhưng nhà văn Kim Lân lại khám phá ra một điều ngược lại như ở nhân vật anh cu Tràng, người vợ nhặt và bà cụ Tứ. Chúng ta từng kinh hãi trước "xác người chết đói ngập đầy đường", "người lớn xanh xám như những bóng ma", trước "không khí vẩn lên mùi hôi của rác rưởi và mùi ngây của xác người", từng ớn lạnh trước "tiếng quạ kêu từng hồi thê thiết" ấy nhưng lạ thay chúng ta thật không thể cầm lòng xúc động trước nghĩa cử cao đẹp mà bình thường, dung dị ấy của Tràng, bà cụ Tứ và cả người vợ của Tràng nữa. Một anh thanh niên của cái xóm cư ngụ ấy như Tràng, một con người - một thân xác vạm vỡ, lực lưỡng mà dường như ngờ nghệch, thô kệch và xấu xí ấy lại chứa đựng biết bao nghĩa tình cao đẹp. "Cái đói đã tràn đến xóm này tự lúc nào", vậy mà Tràng vẫn đèo bồng thêm một cô vợ trong khi anh không biết cuộc đời phía trước mình ra sao. Tràng đã thực liều lĩnh. Và ngay cô vợ Tràng cũng thế. Hai cái liều ấy gặp nhau kết tụ lại thành một gia đình. Điều ấy thật có lý và xót thương vô cùng. Và dường như lúc ấy, trong con người của Tràng kia đã bật lên niềm sống, một khát vọng yêu thương chân thành. Và dường như hắn đang ngầm chứa đựng một ao ước thiết thực về sự đầm ấm của tình cảm vợ chồng, của hạnh phúc lứa đôi. Hành động của Tràng dù vô tình, không có chủ đích, chỉ tầm phơ tầm phào cho vui nhưng điều ấy cũng hé mở cho ta thấy: tình cảm của một con người, biết yêu thương, biết cưu mang, đùm bọc những người đồng cảnh ngộ. Như một lẽ đương nhiên, Tràng đã rất ngỡ ngàng, hắn đã "sờ sợ", "ngờ ngợ", "ngỡ ngàng" như không phải nhưng chính tình cảm vợ chồng ấy lại củng cố và nhen nhóm ngọn lửa yêu thương và sống có trách nhiệm với gia trình trong hắn. Tình nghĩa vợ chồng ấm áp ấy dường như làm cho Tràng thay đổi hẳn tâm tính. Từ một anh chàng ngờ nghệch, thô lỗ, cộc cằn, Tràng đã sớm trở thành một người chồng thật sự khi đón nhận Hạnh phúc của gia đình. Hạnh phúc ấy như một cái gì đó cứ "ôm ấp, mơn man khắp da thịt Tràng tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ sống lưng". Tình yêu, hạnh phúc ấy khiến "Trong một lúc Tràng dường như quên đi tất cả, quên cả đói rét đang đeo đuổi, quên cả những tháng ngày đã qua". Và Tràng đã ước ao hạnh phúc. Mạch sống của một người đàn ông trong Tràng đã trở dậy. Hắn có những thay đổi thật bất ngờ nhưng rất hợp lôgich. Những thay đổi ấy không gì khác ngoài tâm hồn đôn hậu, chất phác và giàu tình yêu thương hay sao? Trong con người của Tràng khi trở dậy sau đó khi chào đón hạnh phúc ấy thật khác lạ. Tràng không là anh Tràng ngày trước nữa mà giờ đây đã là một người con có hiếu, một người chồng đầy trách nhiệm dù chỉ trong ý nghĩ thấy mẹ chồng nàng dâu quét tước nhà cửa, hắn đã bừng bừng thèm muốn một cảnh gia đình hạnh phúc, "Hắn thấy hắn yêu thương căn nhà của hắn đến lạ lùng", "Hắn thấy mình có trách nhiệm hơn với vợ con sau này". Hắn cũng xăm xăm ra sân dọn dẹp nhà cửa. Hành động, cử chỉ ấy ở Tràng đâu chỉ câu chuyện bình thường mà đó là sự biến chuyển lớn. Chính tình yêu của người vợ, tình mẹ con hòa thuận ấy đã nhen nhóm trong hắn ước vọng về hạnh phúc, niềm tin vào cuộc sống sẽ đổi thay khi hắn nghĩ đến đám người đói và lá cờ đỏ bay phất phới. Rồi số phận, cuộc đời của hắn, của vợ hắn và cả người mẹ của hắn nữa sẽ thay đổi. Hắn tin thế.

Nạn đói ấy không thể ngăn cản được ánh sáng của tình người. Đêm tối ấy rồi sẽ qua đi để đón chờ ánh sáng của cuộc sống tự do đang ở phía trước, trước sức mạnh của cách mạng. Một lần nữa, Kim Lân không ngần ngại gieo rắc hạnh phúc, niềm tin ấy trong các nhân vật của mình. Người vợ nhặt không phải ngẫu nhiên xuất hiện trong thiên truyện. Thị xuất hiện đã làm thay đổi cuộc sống của xóm ngụ cư nghèo nàn, tăm tối ấy, đã làm cho những khuôn mặt hốc hác, u tối của mọi người rạng rỡ hẳn lên, từ con người chao chát chỏng lỏn đến cô vợ hiền thục, đảm đang là một quá trình biến đổi. Điều gì đã làm thị biến đổi như thế. Đó chính là tình người, là tình thương yêu, thị tuy theo không Tràng về chỉ qua bốn bát bánh đúc và hai câu nói tầm phơ tầm phào của Tràng nhưng chúng ta không khinh miệt thị. Nếu có trách thì chỉ có thể hướng vào xã hội thực dân phong kiến kia bóp nghẹt đời sống con người, thị xuất hiện không tên tuổi, quê quán, trong tư thế "vân vê tà áo dài đã rách bợt", điệu bộ trông thật thảm hại nhưng chính con người lại gieo mầm sống cho Tràng, làm biến đổi tất cả, từ không khí xóm ngụ cư đến không khí gia đình. Thị đã đem đến một luồng sinh khí mới, nguồn sinh khí ấy chỉ có được khi trong con người thị dung chứa một niềm tin, một ước vọng cao cả vào sự sống, vào tương lai, thị được miêu tả khá ít song đó lại là nhân vật không thể thiếu trong tác phẩm. Thiếu thị Tràng vẫn chỉ là anh Tràng của ngày xưa, bà cụ Tứ vẫn lặng trầm trong đau khổ, cùng cực. Kim Lân cũng thật thành công khi xây dựng nhân vật ấy để góp thêm tiếng lòng ca ngợi sức sống của vẻ đẹp, tình người, niềm tin ở cuộc đời phía trước trong những con người đói khổ ấy. Và thật ngạc nhiên, khó nói về ước vọng ở tương lai, niềm tin vào hạnh phúc, vào cuộc đời người ta dễ nghĩ đến tuổi trẻ như Tràng và người vợ nhưng Kim Lân lại khám phá ra một nét độc đáo vô cùng tình cảm, ước vọng ở cuộc đời ấy lại được tập trung miêu tả khá kỹ ở nhân vật bà cụ Tứ. Đến nhân vật này, Kim Lân tỏ rõ ngòi bút vững vàng, già dặn của mình trong bút pháp miêu tả tâm lý nhân vật. Bà cụ Tứ đến giữa câu chuyện mới xuất hiện nhưng nếu thiếu đi nhân vật này, tác phẩm sẽ không có chiều sâu nhân bản. Đặt nhân vật bà cụ Tứ vào trong tác phẩm, Kim Lân đã cho chúng ta thấy rõ hơn ánh sáng của tình người trong nạn đói. Bao giờ cũng thế, các nhà văn muốn nhân vật nổi bật, có cá tính của mình thường đặt nhân vật vào một tình thế thật căng thẳng. Ở đó dĩ nhiên phải có sự đấu tranh không ngừng không những giữa các nhân vật mà độc đáo hơn là ngay chính trong nội tâm của nhân vật ấy. Bà cụ Tứ là một điển hình. Việc Tràng lấy vợ đã gây một chấn động lớn trong tâm thức người mẹ nghèo vốn thương con ấy. Bà ngạc nhiên ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của một người đàn bà trong nhà mình mà lâu nay và có lẽ chưa bao giờ bà nghĩ đến. Hết ngỡ ngàng, ngạc nhiên và cụ đã "cúi đầu nín lặng". Cử chỉ hành động ấy chất chứa bao tâm trạng. Đó là sự đan xen lẫn lộn giữa nỗi tủi cực, nỗi lo và niềm vui nỗi buồn cứ hòa lẫn vào nhau khiến bà thật căng thẳng. Sau khi thấu hiểu mọi điều bà nhìn cô con dâu đang "vân vê tà áo đã rách bợt" mà "lòng đầy thương xót". Bà thiết nghĩ "Người ta có gặp bước khó khăn này, người ta mới lấy đến con mình, mà con mình mới có được vợ". Và thật xúc động, bà cụ đã nói, chỉ một câu thôi nhưng sâu xa và có ý nghĩa vô cùng:

"Thôi, chúng mày phải duyên phải kiếp với nhau u cũng mừng lòng".

Đói khổ đang vây lấy gia đình bà, cuộc sống của bà sẽ ra sao khi mình đang ngấp nghé trước vực thẳm của cái chết. Nhưng trong tâm thức người mẹ nghèo ấy, đói khổ không phải là vật cản lớn nữa. Đói rét thật nhưng trong lòng bà cụ vẫn sáng lên tấm lòng yêu thương chân thành. Bà thương con, thương dâu và thương cho chính bản thân mình. Bà cụ Tứ từ những nỗi lo, nỗi tủi cực về gia cảnh vẫn không bùng cháy lên ngọn lửa của tình người. Bà đã giang tay đón nhận đứa con dâu, lòng đầy thương xót, trong tủi cực nhưng vẫn ngầm chứa một sức sống thật mãnh liệt. Chính ở người mẹ nghèo khổ ấy, ngọn lửa của tình người, tình thương yêu nhân loại ấy bùng cháy mạnh mẽ nhất. Trong bóng tối của đói nghèo đang hùng hổ vây quanh, bà lão vẫn gieo vào lòng những con niềm tin về cuộc sống. Bà nhắc đến việc Tràng nên chuẩn bị một cái phên nuôi gà, rồi việc sinh con đẻ cái, bà lão nói toàn chuyện vui trong bữa cơm ngày đói thật thảm hại ấy. Bà đã đón nhận hạnh phúc của các con để tự sưởi ấm lòng mình. Đặc biệt, chi tiết nồi chè cám ở cuối thiên truyện thể hiện khá rõ ánh sáng của tình người, nồi chè cám nghẹn ứ cổ và đắng chát ấy lại là món quà của một tấm lòng đôn hậu chất chứa yêu thương. Bà lão "lễ mễ" bưng nồi chè và vui vẻ giới thiệu "Chè khoán đây - ngon đáo để cơ". Ở đây nụ cười đã xen lẫn nước mắt. Bữa cơm gia đình ngày đói ở cuối thiên truyện không khỏi làm chạnh lòng chúng ta, một nỗi xót thương cay đắng cho số phận của họ song cũng dung chứa một sự cảm phục lớn ở những con người bình thường và đáng quý ấy.

Kim Lân bằng nghệ thuật viết văn già dặn, vững vàng đã đem đến một chủ đề mới trong đề tài về nạn đói. Nhà văn đã khẳng định ánh sáng của tình người thật thành công ở ba nhân vật. Điều làm chúng ta trân trọng nhất chính là vẻ đẹp của tình người và niềm hy vọng vào cuộc sống một cách mạnh mẽ nhất ở những thân phận nghèo đói, thảm hại kia. Ba nhân vật: Tràng, vợ Tràng và cụ Tứ cùng những tình cảm, lẽ sống cao đẹp của họ chính là những điểm sáng mà Kim Lân từng trăn trở trong thời gian dài để thể hiện sao cho độc đáo một đề tài không mới. Tác phẩm đã thể hiện thành công nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, khả năng dựng truyện và dẫn truyện của Kim Lân - một nhà văn được đánh giá là viết ít, nhưng tác phẩm nào cũng có giá trị là vì lẽ đó.

“Cái đẹp cứu vớt con người” C.Đôtôiepki). Vâng, Vợ nhặt của nhà văn Kim Lân thể hiện rõ sức mạnh kỳ diệu ấy. Ánh sáng của tình người, lòng tin yêu vào cuộc sống là nguồn mạch giúp Kim Lân hoàn thành tác phẩm, ông đã đóng góp cho văn học Việt Nam nói chung, về đề tài nạn đói nói riêng một quan niệm mới về lòng người và tình người. Đọc xong thiên truyện, dấu nhấn mạnh mẽ nhất trong tâm hồn bạn đọc chính là ở điểm sáng tuyệt vời ấy.

tiếp....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-22 09:57:26HongYen>
Nguyễn Thị Thu Trang * Huế


Câu 3:

Tố Hữu, một nhà thơ chiến sĩ, một người thư ký trung thành của thời đại ấy đã cùng hành trình làm cách mạng tiếp cận với thơ ca. Thơ ca đối với ông không ngoài mục đích chính trị, phục vụ lý tưởng của Đảng, của cách mạng. Trong nguồn mạch về các đề tài chính trị của đất nước ấy, Tố Hữu đã tìm về quá khứ lịch sử của cha ông, một thế hệ hôm nay vọng về thế hệ cha ông xưa để đồng cảm, thấu hiểu, để tìm nguồn sinh lực mới cất bước cho cuộc kháng chiến hôm nay. Một trong những bài thơ tiêu biểu cho đề tài này không thể không kể đến bài thơ Kính gửi cụ Nguyễn Du trích trong tập Ra trận.

Tháng 11/1965 khi giặc Mỹ bắn phá ác liệt, nhà thơ có dịp đi qua quê hương của Nguyễn Du và nhân kỷ niệm đúng hai trăm năm ngày sinh của Người, Tố Hữu xúc động viết bài thơ này. Bài thơ đã thể hiện một cách cảm nhận, suy nghĩ và đánh giá của Tố Hữu - tiêu biểu cho thế hệ hôm nay nhìn về quá khứ, lịch sử của cha ông xưa để từ đó khẳng định cuộc kháng chiến chống Mỹ hôm nay của dân tộc.
Trong tiếng vọng của tấc lòng tri âm tri kỷ ấy, Tố Hữu đã thốt lên:

"Tiếng thơ ai động đất trời
Nghe như non nước vọng lời ngàn thu
Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tiếng thiêng như tiếng mẹ ru những ngày
Hỡi Người xưa của ta nay
Khúc vui xin lại so dây cùng Người!".


Bài thơ trừ bốn câu thơ đầu và cuối, tất cả có năm khổ thơ với ba cặp lục bát tương xứng. Bằng hình thức tập Kiều nhuần nhuyễn, sáng tạo, ngôn ngữ trong sáng, giản dị, giàu hình ảnh, những so sánh bất ngờ... ấy đã diễn tả thật thành công một tấm lòng của một người con cúi mình trước đại thi hào vĩ đại của dân tộc Nguyễn Du, một thi hào kỳ tài ấy đã chắp bút nên Truyện Kiều, một công trình đồ sộ và có giá trị thật lớn lao, góp phần tăng giá trị đạo đức, nhận thức vào kho tàng văn học Việt Nam. Cảm khái và ngưỡng mộ trước tài năng ấy kết hợp với một tấm lòng khát vọng tìm về quá khứ xưa, Tố Hữu đã viết:

"Tiếng thơ ai động đất trời
Nghe như non nước vọng lời ngàn thu"


Tố Hữu đã ca ngợi giá trị nhân bản của tiếng thơ Nguyễn Du, một tiếng thơ vang động đến hồn thiêng sông núi, đến tạo vật muôn loài. Bằng cách sử dụng lối so sánh, ẩn dụ tài tình, nhà thơ đã nâng cao tầm vóc, giá trị của thơ ca Nguyễn Du, ông đã ví tiếng thơ ấy là "non nước" vọng về từ ngàn năm trước, của thời gian xa xưa, của quá khứ. Tiếng thơ ấy vọng về đây trong niềm tự hào, hân hoan, đón nhận của tấm lòng hậu thế muốn đền đáp tấm lòng cha ông xưa. Nỗi niềm ấy, tình cảm ấy thật đáng ngưỡng vọng. Hai câu thơ không những khái quát được tầm vóc giá trị to lớn của tài năng Nguyễn Du mà còn thể hiện sâu sắc tình cảm cao đẹp của Tố Hữu - thế hệ hôm nay ngưỡng vọng về quá khứ của cha ông.

Lời thơ ấy, tiếng lòng hân hoan Tố Hữu lại tiếp tục rộng mở, vươn tới những giá trị vĩnh hằng khác:

"Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày"


"Nghìn năm" là khoảng thời gian của hồi tưởng, của ngưỡng vọng, của khát vọng mãnh liệt, của tấc lòng tri kỷ biết ơn của thế hệ hôm nay. Đó còn là khoảng thời gian của thế hệ hôm nay trả lời cho nỗi đau lịch sử của cha ông trong quá khứ. Một lần nữa, cảm hứng ngợi ca chắp bút cho Tố Hữu cất tiếng lòng tự hào trong khúc hát tràn đầy hân hoan, hứng khởi, trong sự ngưỡng vọng trước một thiên tài. Tiếng thơ của Nguyễn Du được ví như "tiếng mẹ", mà "tiếng mẹ" thì gần gũi, thân thiết quá. Đó là lời ru nhẹ nhàng, ân tình, chan chứa tình yêu thương và trong ấy gửi gắm bao mơ ước, thật cao đẹp. Và vì thế tiếng thơ của Nguyễn Du là tiếng ru của mẹ, ân tình, ngọt ngào thổi vào lòng bao thế hệ, có sức mạnh thật lớn lao. Tình cảm ấy, khúc hát ru ân tình ấy là lời nhắc nhở, thủ thỉ cho con thế hệ hôm nay vững bước trưởng thành.

Tiếng lòng đồng vọng của cõi xưa nhập cùng thế hệ hôm nay để con lại vang lên lời ca tự hào:

"Hỡi người xưa của ta nay
Khúc vui xin lại so dây cùng Người!"


Trên trục kết cấu "xưa nay", "Người" cùng vang lên tiếng lòng khát khao tìm kiếm tri ân. "Con" sẽ cùng "Người" hát tiếp khúc tráng ca ấy chào đón cách mạng.

Chữ "cũng" đã thể hiện đầy đủ ước vọng của chúng con và Người. Tình cảm ấy, nghĩa cử ấy thật đáng tự hào và trân trọng.

Sáu câu thơ, ba cặp lục bát song hành ấy là tình cảm, tiếng lòng của chúng em thế hệ hôm nay đáp lời quá khứ.

Đó cũng là lời hứa chân thành nhất của thế hệ hôm nay cùng ngân vang theo nhịp đập quá khứ.

Bằng lối tập Kiều nhuần nhuyễn, sử dụng hình ảnh có tính gợi hình, giọng điệu ân tình, ngọt ngào, đậm chất dân tộc, khổ thơ đã thể hiện trọn vẹn phong cách thơ Tố Hữu. Khuynh hướng thơ trữ tình chính trị, một giọng điệu tâm tình ngọt ngào và đậm đà tính dân tộc. Khổ thơ khép lại nhưng lại mở ra một chân trời mới, tương lai mới trong hành trình chống Mỹ hôm nay.

"Sông Lam nước chảy bên đồi
Bỗng nghe trống giục ba hồi gọi quân".


http://www3.thanhnien.com.vn/Giaoduc/2005/8/20/119536.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Thị Thu Trang và "Một bài văn Đẹp"

Đó là một cô bé có dáng người hơi gầy nhưng nét mặt rất có duyên và đầy cá tính Nguyễn Thị Thu Trang (sinh năm 1987), hiện ở tại khu tập thể đường sắt, cạnh ga Huế. Bố Trang là một cán bộ công chức của Trạm đầu máy xe lửa Huế, mẹ nội trợ. Trang là con út trong gia đình chỉ có hai chị em gái và cũng là học sinh chuyên của trường Quốc học Huế, ba năm liền em đều là học sinh giỏi. Trang đã từng được chọn vào đội tuyển thi văn của trường tham gia kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh năm 2005 và đạt giải khiêm tốn... giải khuyến khích! Kết quả 3 môn thi đại học của Trang có số điểm khá ấn tượng: Văn 10; Toán 8,5 và Anh văn 7,5. Trước khi có kết quả điểm thi, Trang chỉ tự chấm cho mình môn Văn khoảng 9 đến 9,5 điểm! Sau khi biết mình đạt điểm tuyệt đối, cô bé cũng bất ngờ vì ngay cả bản thân cũng không dám nghĩ tới điểm đó.

Người đã chấm bài thi của Trang đầu tiên và phát hiện ra năng khiếu của cô bé này là thạc sĩ Hoàng Xuân Vinh - giảng viên khoa Ngữä văn Trường Đại học Sư phạm Huế. Bà Vinh cho biết: “Tôi từng tham gia chấm thi hơn 15 năm nay, số bài đạt điểm 10 môn Văn của Đại học Huế tuy không hiếm, nhưng đây là bài thi đặc biệt mà tôi được gặp và cũng là điểm 10 đầu tiên của hơn 10 năm trở lại đây. Sau khi chấm, thấy bài viết quá xuất sắc tôi đã chuyền tay cho cả hội đồng gần 50 người tham gia chấm thi hôm đó xem và tất cả đều thừa nhận bài văn xứng đáng được nhận điểm tuyệt đối. Bài viết có tới 4 tờ, tức 8 trang đầy cho cả thời gian làm bài 120 phút đã là một điều hiếm thấy (thường thì một thí sinh giỏi văn cũng chỉ viết được khoảng 2 trang trong vòng 60 phút). Điều đó chứng tỏ mạch văn của em rất trôi chảy. Bài văn hầu như thỏa mãn một cách tuyệt đối tất cả những yêu cầu của đáp án, cả kiểu tư duy cũng trùng với người làm đáp án, nhưng lại vượt trội về tính nghệ thuật, tư duy lôgic, ngữ pháp, chính tả đều vững vàng và đặc biệt rất có cá tính làm cho bài văn có rất nhiều điểm lóe sáng... Tóm lại đây là một bài văn đã vượt qua ngưỡng của một bài văn hay chữ tốt mà đã đạt đến một bài văn Đẹp". Sau thạc sĩ Hoàng Xuân Vinh bài văn tiếp tục đến tay PGS -TS Bửu Nam là người chấm thứ hai cũng đồng thuận cho em điểm 10.

Bùi Ngọc Long

Bài văn thi đại học đạt điểm 10
00:08:24, 20/08/2005
http://www3.thanhnien.com.vn/Giaoduc/2005/8/20/119536.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ sáu, 19/8/2005, 19:18 GMT+7

Bài văn điểm 10 của thí sinh ĐH Huế

[image]http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/08/3B9E14D0/thu-trang[2].jpg[/image]

Thí sinh duy nhất được điểm 10 môn văn. Ảnh: Sông Lam


Hôm nay, ĐH Huế công bố bài văn điểm 10 của thí sinh Nguyễn Thị Thu Trang. Chuyện về thí sinh duy nhất toàn quốc đạt điểm tuyệt đối môn văn đang gây sự quan tâm chú ý đặc biệt của dư luận. VnExpress đăng nguyên văn bài văn này.

......................

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/08/3B9E14D0/
Đăng nhập để trả lời
0
Post #: 17

Có thể nói rằng, Kim Lân đã thật xuất sắc khi dựng lên tình huống Nhặt vợ của anh cu Tràng


Thứ Ba, 23/08/2005, 08:33

Nhà văn Kim Lân:

Bài văn điểm 10 đã nâng tầm truyện Vợ nhặt


“Tôi thật cảm động trong khi giới trẻ đang bị chi phối bởi nhiều vấn đề của xã hội, vẫn có một học sinh cảm nhận được vẻ đẹp sâu sắc của dòng văn học hiện thực trước Cách mạng. Bài văn của em thật xứng đáng được điểm 10”- Nhà văn Kim Lân đã nói như vậy về bài văn được điểm 10 của Nguyễn Thị Thu Trang


Nhà văn Kim Lân

Nhà văn Kim Lân tâm sự: “Sau khi thấy báo chí đăng tin em Trang được điểm 10 môn Văn, tôi bị bất ngờ. Tôi xin số điện thoại trực tiếp gọi cho Trang. Nhưng khi đó, cháu rất rụt rè. Thế là từ bất ngờ, tôi chuyển sang nghi ngờ “Chắc có ai nâng đỡ, chứ làm gì lại có thí sinh đạt 10 điểm môn Văn, kiểu như trong bóng đá, đưa U16 đi đá ở lứa tuổi U12…”.

Thế sau khi được đọc bài văn của Trang, ông có còn nghi ngờ?

Khi các báo đăng bài văn, ngay buổi sáng hôm đó, cháu Trang đã chủ động gọi điện cho tôi nói: “Báo đã đăng bài văn của cháu”. Lần này tôi thấy cháu tự tin hơn rất nhiều.

Đọc xong bài văn, chỉ với 3 tiếng đồng hồ mà cháu làm được như vậy thì điểm 10 là hoàn toàn xứng đáng. Tôi nghĩ nếu mình đi thi chắc cũng chỉ được đến 8 điểm là cùng. Và bây giờ, nếu các anh có hỏi tôi về nội dung, những cái hay của câu chuyện, tôi cũng không thể nói được hết.

Khi viết Vợ nhặt, tôi viết theo tình cảm, một cách tự nhiên, nó như là sự thăng hoa nhưng cốt truyện lại hóa ra rất chặt chẽ. Bởi mình đã có sự say mê tự nhiên, mình đã có một chủ đề tư tưởng sẵn rồi. Chính cái chủ đề nó bắt mình, làm mình phải viết như thế, phải nghĩ về những con người ấy như thế. Và tự nhiên những chi tiết đó đã xuất hiện ra như thế.

Những chi tiết như: quạ kêu, mùi đống rấm, tất cả hình ảnh về những xác chết... đều đến rất tự nhiên. Chính bạn đọc, người đọc đã khám phá ra cho tôi nhiều hơn. Bài viết của Trang đã thêm một lần khám phá ra cái mới của tác phẩm…



Thu Trang bên góc học tập của mình

Ý ông muốn nói, bài viết của Trang đã khám phá thêm những cái mới về tác phẩm của ông, mà những người trước đó chưa hề đề cập đến?

Đúng thế ! Khi tôi được đọc bài văn của cháu tôi thực sự bị bất ngờ ghê gớm. Tôi không thể tưởng tượng được một đứa trẻ với vốn sống chưa có được bao nhiêu, mà cái vốn sống về những năm của nạn đói lại càng không có, thế mà làm sao cháu lại nhìn ra cái đói đó để phân tích được một cách kỹ càng mà lại hợp tình hợp lý, nâng cao được những nội dung của câu chuyện đến như thế. Tôi nói thật, nói như thế này hơi buồn cười, nhưng nó lại là sự thật thế: Thủ khoa là Trạng chứ gì? Cháu Trang đã là Trạng Văn rồi chứ còn gì nữa!

Khi đọc toàn bài văn của Trang phân tích về “Vợ nhặt” của tôi, nói thật Trang đã tìm ra sự mới mẻ hơn so với những bài của những cây “đại thụ” như GS Đỗ Đức Hiểu, GS Đỗ Kim Hồ... Dù họ là những vị giáo sư đã từng viết rất hay.

Nhưng bài văn của cháu viết cũng không kém phần tinh xảo, sâu sắc và cũng không kém phần khám phá, không kém phần có những phát hiện mới ở trong đấy. Ví dụ như cháu lại ví truyện của tôi có cái gì giống với Đôtôiepki của Nga-một nhà văn viết về những người cùng khổ.

Từ trong hoàn cảnh đen tối, lòng thương nó nâng con người lên. Từ ví dụ như thế, tôi thấy cháu này không phải chỉ đọc của tôi mà đã đọc của nhiều người. Vì vậy, trình độ cảm nhận về văn chương của cháu cũng rất tinh tế. Tôi tâm phục, khẩu phục và thấy điểm 10 rất là đích đáng.

Trước đây những người viết phê bình về văn của ông chưa có ai ví “Vợ nhặt” với văn của Đôtôiepki?

Đúng thế ! Và cũng chưa có ai nói đến chữ hiếu của anh cu Tràng cả, mà trong này cháu lại nói đến chữ hiếu của Tràng. Quả nhiên đúng như thế thật. Trước đây nhân vật Tràng rất nhố nhăng đến khi có vợ thì về nói chuyện với mẹ rất lễ phép và tự dưng quý trọng mẹ mình vô cùng. Cảm thấy yêu thương ngôi nhà, yêu thương mảnh vườn của mình, yêu thương cả những công việc rất đỗi bình thường. Sự phát hiện đó của Trang rất đẹp đẽ.

Vậy sự phát hiện đó của em Trang có nằm ngoài ý đồ của nhà văn khi ông viết “Vợ nhặt” không?

Thông thường thì bạn đọc phát hiện, mổ xẻ tác phẩm giúp nhà văn, chứ nhà văn khi viết thì cũng chưa nghĩ được sâu sắc đến thế. Tôi thấy bài viết của cháu Trang đã nâng tầm truyện “Vợ nhặt” của tôi.

Trong bài viết của mình, Trang có trích dẫn một câu của ông, khi ông nói về ý đồ viết chuyện “Vợ nhặt”. Điều đó chứng tỏ, từ lâu Trang đã theo sát hoạt động của nhà văn ?

Trong một lần đi nói chuyện về tác phẩm này, tôi có nói với mọi người đại ý rằng: Người ta viết về cái đói, cái khát thì nó bi thảm, đau thương và tối tăm, nhưng tôi muốn viết trong cái đói, cái khát ấy, con người ta hướng về sự sống, khao khát về sự sống. Chính sự khao khát ấy đưa đến một sự thật là, có cùng khổ người ta mới thành thương yêu đùm bọc được nhau, chứ cùng sướng thì chưa chắc đã có sự thương yêu.

Sau đó báo chí có đăng. Trong bài viết của mình, cháu Trang đã trích dẫn rất đúng ý mà tôi đã nói. Đây có lẽ là ý không có trong sách vở, nhưng cháu lại biết để trích dẫn, rồi lấy đó làm chủ đề xuyên suốt để phân tích trong bài viết của mình. Tôi cho rằng, không phải tự nhiên nắm bắt được đâu, mà phải yêu câu chuyện mình đọc, phải yêu người viết thì Trang mới có tình cảm, mới dõi theo và biết được câu nói ấy của tôi.

Điều đặc biệt nữa là nhà văn không thích hình ảnh cờ đỏ sao vàng ở cuối truyện, bởi vì tình yêu đến, thương yêu nhau đến như thế, đến buổi sáng quét sân là hết chuyện rồi. Họ cho rằng, việc đưa hình ảnh sao vàng lấp lánh là gượng ép.

Thế nhưng Trang đã phân tích hình ảnh đó thật đẹp và rất hợp với logic của câu chuyện. Bởi vì, thương yêu nhau đến mấy mà không có Cách mạng thì cũng chôn vùi hết cả. Mà mở cho những con người này sống thì phải đi theo Cách mạng, phải có Cách mạng. Tràng sẽ tham gia Cách mạng, sẽ đi bộ đội. Đấy là thực tế của xã hội lúc bấy giờ. Khi tôi viết xong anh Nguyễn Đình Thi cũng khen tôi chỗ đấy.

Theo tôi đấy là sự tinh tế trong việc cảm nhận của cháu Trang. Và tất nhiên, tôi hiểu để viết được như thế cháu cũng phải đọc nhiều bài của các bậc thầy đã từng viết về tác phẩm. Dù học thầy nhưng khi viết, Trang lại viết theo cảm nhận của mình chứ không phải viết theo lối bắt chước thầy. Đấy là sự sáng tạo. Và theo tôi cháu Trang là một người già dặn hơn nhiều so với lứa tuổi. ở tuổi của cháu mà lại thích được đến thế, phân tích được sâu sắc như thế thì thật cảm động. Tôi phải cảm ơn Trang !

Ngoài việc phân tích, Trang còn nhận xét “thiên truyện thể hiện rất thành công khả năng dựng chuyện, dẫn chuyện…”. Một học sinh phổ thông lại dám nhận xét về bút pháp của một nhà văn, ông có tự ái ?

Sao lại tự ái? Trang nói thế là trúng đấy. Chính tôi viết là có cảnh, bao giờ cũng vào một cảnh ngộ. Nhận xét đó làm sao mà có thể tự ái được, mà phấn khởi quá đi chứ. Phải cảm ơn cháu nữa chứ. Tôi nói thật, một ông khác mà khen thì thiên hạ chú ý ít thôi, nhưng bây giờ một học sinh ít tuổi mà khen thế thì báo chí cũng phải chú ý. Trong thời điểm hiện nay, thanh niên quan niệm về văn học có nhiều rắc rối lắm, nên việc một người trẻ như thế mà phân tích kỹ càng, đến nơi đến chốn lại phân tích rất ngay ngắn về tư tưởng như vậy là đáng quý lắm.

Thưa ông, được biết đã có nhiều người làm luận văn thạc sĩ về truyện ngắn này, nhưng dường như chưa ai có những phân tích mới mẻ như của Trang, dù bài văn viết rất ngắn?

Tôi đã gặp rất nhiều người làm luận văn thạc sĩ về tác phẩm này, và hiện có một số người cũng đang làm. Họ đã gặp tôi và nói chuyện, nhưng nói thật, cái này (bài văn của Trang-PV), lại ngang với bậc thầy. Nó chẳng khác gì so với bài của các vị.

Nhưng tôi cũng phải nói đi nói lại, chắc là cháu Trang có đọc bài viết của các bậc thầy thì mới có được những nhận xét, đánh giá sâu sắc như thế. Vì vậy, nếu trước đây nghi ngờ thì bây giờ (sau khi được đọc bài văn của Trang-PV) trong tôi cái sự nghi ngờ đấy đã biến mất và thay vào đó là sự cảm phục, quý mến. Nhân gặp các anh, tôi muốn nói lời cảm ơn cháu Trang, cảm ơn cả các thầy cô đã dạy cháu.

Nhưng thật buồn, khi một học sinh giỏi văn như vậy lại thi vào Đại học Kinh tế-ngành Tài chính, kế toán?

Tôi nghĩ, cháu là người yêu văn, kính trọng nghề văn. Nhưng nghề văn không phải là trò chơi, nên việc theo được là gian truân lắm. Sự thực tôi nghĩ nếu Trang mà đi vào văn chương, tôi tin rằng sẽ viết rất khá. Việc phân tích tác phẩm của Trang thật là đáng nể, có khẩu khí và văn phong của một nhà phê bình, một nhà lý luận.

Tôi thấy gia đình Trang không phải dồi dào về kinh tế cho lắm, cho nên cháu phải đi vào một nghề gì đấy thiết thực hơn. Ngày xưa có ai sống chuyên về nghề văn đâu, như Nam Cao, Nguyễn Công Hoan viết văn nhưng kiếm sống bằng nghề dạy học, còn Ngô Tất Tố thì kiếm sống bằng nghề thuốc... Người ta có thể làm tài chính kế toán để kiếm sống nhưng vẫn có thể viết văn. Tôi tin rằng, nếu Trang thực sự đam mê nghề văn thì sau này dù làm tài chính cháu cũng sẽ viết văn.

Xin cảm ơn ông !

Bá Kiên - Nguyễn Tú (thực hiện)

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=19617&ChannelID=71

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=19617&ChannelID=71

📎 akl
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-03 02:15:10HongYen>
Thứ bảy, 1/4/2006, 09:58 GMT+7

Nữ sinh VN đoạt học bổng gần 350.000 USD của Mỹ


Nguyễn Bảo Nguyên (Thanh Niên)


Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) của Mỹ vừa quyết định trao học bổng học trình độ tiến sĩ trị giá gần 350.000 USD cho Nguyễn Bảo Nguyên, một nữ sinh viên VN đang theo học năm cuối khoa CNTT ĐH quốc gia Singapore (NUS).

Cùng với MIT, Bảo Nguyên còn nhận được lời mời trao học bổng tiến sĩ của 7 ĐH danh tiếng khác của Mỹ trong đó có Stanford University, Carnegie Mellon University (xếp đồng hạng nhất các trường ĐH CNTT của Mỹ với MIT)...

Nguyễn Bảo Nguyên là cựu học sinh chuyên Tin của Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn (Đà Nẵng). Nguyên dành huy chương vàng kỳ thi Olympic môn Tin học các tỉnh phía Nam năm 1999 với số điểm tuyệt đối 30/30, đoạt giải 3 môn Tin học lớp 12 quốc gia năm 2001. Năm 2002, Bảo Nguyên được học bổng ASEAN theo học tại NUS và 3 năm liên tiếp (từ 2003 - 2005) đều đạt danh hiệu "Sinh viên ưu tú" của NUS.

(Theo Thanh Niên)

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/04/3B9E841F/
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Bảy, 08/04/2006, 03:11 (GMT+7)

Nữ SV gốc Việt nhận học bổng của Quốc hội Mỹ

TT - Nguyễn Tống Mỹ Linh (ảnh), sinh viên năm 3 khoa hóa sinh Trường đại học Virginia (Mỹ), vừa được trao học bổng Barry Goldwater niên khóa 2006-2007.

Đây là học bổng do Quốc hội Mỹ đề xướng từ năm 1986 để vinh danh thượng nghị sĩ Barry Goldwater, một chính khách nổi tiếng có nhiều đóng góp cho đất nước.

Học bổng này nhằm giúp những sinh viên giỏi có thể tiếp tục học lên cao hơn, trở thành những nhân tài trong lĩnh vực khoa học, toán học và ngành kỹ sư.

Từ khi còn là sinh viên năm 2 Mỹ Linh đã tham gia trợ giảng môn hóa cho các sinh viên học những khóa sau. Tài năng và niềm say mê đối với môn hóa của cô đã được giảng viên Trường ĐH Virginia là ông William Dean Harman đánh giá cao.

Ông nhận xét Mỹ Linh là học trò giỏi nhất mà ông từng gặp trong 17 năm dạy học tại ĐH Virginia.

Năm 2002, khi còn học lớp 11 Trường trung học Thomas Jefferson, Mỹ Linh đã đoạt giải hóa quốc gia Mỹ với phần thưởng là đợt tập huấn hai tuần ở Viện hàn lâm Không quân Mỹ (bang Colorado).

Một năm sau đó, cô đoạt tiếp giải thưởng khoa học quốc gia Bowl Championship do Cơ quan Năng lượng Mỹ tổ chức. Với những thành tích học tập xuất sắc, Mỹ Linh đã được đến Úc tham dự trại hè do Trường Khoa học quốc tế Úc tổ chức.

Xuất thân từ một gia đình coi trọng học vấn, cô sinh viên gốc miền Trung Nguyễn Tống Mỹ Linh đang biến giấc mơ của cha mẹ và gia đình thành hiện thực. Đó là thành công, thành danh, trở thành người hữu ích và luôn giữ được nguồn gốc Việt Nam của mình.

T.TRÚC (Theo Cali Ngày Nay)

http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=131560&ChannelID=312


📎 ac
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Bảo Nguyên: Học giỏi, công tác xã hội cũng giỏi!

22:43:24, 13/04/2006


Bảo Nguyên (phải) vui chơi với các em thiếu nhi ở Nhà tình thương Đà Nẵng - Ảnh: Song Nguyễn


Nguyễn Bảo Nguyên - cô gái 23 tuổi người Đà Nẵng - vừa vinh dự được 8 trường ĐH danh tiếng hàng đầu về công nghệ thông tin (CNTT) của nước Mỹ mời nhận học bổng học tiến sĩ. Bảo Nguyên đã có một quá trình học tập xuất sắc qua các cấp học như: đoạt giải quốc gia môn Toán lớp 5, lớp 9 và môn Tin lớp 12, sinh viên ưu tú 3 năm liền khoa CNTT ĐH quốc gia Singapore (NUS).

Không chỉ học giỏi, Bảo Nguyên còn là một người hăng say với công tác xã hội. Hiện đang học ở nước ngoài nhưng Nguyên vẫn tích cực tổ chức và tham gia các hoạt động xã hội ở Việt Nam.

Từ nhỏ, bé Lu (tên gọi thân mật của Bảo Nguyên) đã ham thích các hoạt động vì cộng đồng. Sau đó, Nguyên đến với Đội công tác xã hội (CTXH) của Trường chuyên Lê Quý Đôn. Cô Trần Thị Ngọc Điền, nguyên Phó hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, người khai sinh đội CTXH kể: "Nguyên để lại cho tôi nhiều ấn tượng đẹp về một nữ sinh có nghị lực, bản lĩnh, học rất giỏi mà lại giàu lòng nhân ái. Năm 2000 - khi đang còn học lớp 11 - Nguyên là 1 trong 10 thanh niên tiêu biểu của VN được cử tham dự Trại thanh niên châu Á chào đón thế kỷ 21 tại Hàn Quốc". Đến bây giờ, dù đã ra trường và đi học xa, Bảo Nguyên vẫn luôn tranh thủ thời gian nghỉ hè để sinh hoạt, tham gia các hoạt động cùng đội CTXH.

Sang Singapore, năm học thứ 2, Nguyên tham gia nhóm sinh viên tình nguyện của NUS với suy nghĩ "phải hành động vì cộng đồng từ những việc nhỏ". Hằng tuần, Nguyên vào khu bệnh viện của trường để dạy các em bé làm thiệp, tô màu, vẽ tranh và vui chơi với các em, giúp các em quên đi nỗi sợ khi đợi bác sĩ khám bệnh. Năm thứ 3, Nguyên tham gia sinh hoạt cùng Hội chữ thập đỏ Singapore tại NUS. Thấy người ta làm một chương trình tình nguyện đến các nước, Nguyên nghĩ: "Mình là người Việt, sao không đề nghị mọi người đến với những người dân còn khó khăn ở VN?". Thế là Nguyên trở thành cầu nối giữa Hội chữ thập đỏ Singapore với Hội chữ thập đỏ Việt Nam và Đà Nẵng, tổ chức chuyến công tác tình nguyện quốc tế 3 tuần về xã Hòa Khương, một xã nghèo ở huyện Hòa Vang (huyện ngoại thành Đà Nẵng) vào hè 2005. Đoàn tình nguyện đã xây được 4 ngôi nhà tình thương, sinh hoạt với các em nhỏ trong xóm, dạy các em tiếng Anh... Bản thân Nguyên vừa lo tổ chức các sinh hoạt, vừa lo ẩm thực và cả việc... phụ hồ. Ba má Nguyên (vợ chồng nhà giáo Nguyễn Bảo - Trần Thị Xuân Lang) nhớ lại: "Sau mấy ngày công tác, thấy con đen thùi lùi khi bước về nhà mà thật thương. Nhưng hắn thích làm như rứa là phải rồi, chúng tôi ủng hộ !".

Nhựt Quang

http://www.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2006/4/14/145356.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Cậu bé mù và giải thưởng quốc tế

SGGP:: Cập nhật ngày 28/04/2006 lúc 20:59'(GMT+7)

Vũ Văn Tuấn là kết quả của tình yêu giữa ông bố mù bẩm sinh Vũ Văn Dần và mẹ là Lê Thị Hoa (thôn Trung Đông, xã Yên Trung, huyện Yên Định, Thanh Hóa). Ngay từ lúc chào đời vào mùa thu năm 1990, “đôi cửa sổ tâm hồn” của cậu đã không bao giờ hé mở để cho em được nhìn người mẹ yêu và ông bố hiền mù lòa. Tưởng chừng cuộc đời Tuấn sẽ mãi chìm trong bóng tối, nhưng ý chí và nghị lực phi thường của em đã khiến bao người phải khâm phục, coi đó như một tấm gương.

“Mẹ ơi, con muốn đi học”


Vũ Văn Tuấn và bằng chứng nhận giải thưởng quốc tế.

Gia đình Tuấn nghèo lắm, có lẽ vào thuộc vào diện nhất, nhì của làng, xã. Cả nhà chỉ có 5 sào ruộng, bao nhiêu công việc chính đều dựa vào một mình người mẹ. Vì đều bị mù, nên bố con Tuấn không giúp mẹ được gì. Đến bây giờ, Quỳnh (em gái Tuấn) cũng đã mù một mắt, mắt còn lại chỉ nhìn thấy lờ mờ. Hôm tôi đến nhà, chị Hoa cho biết anh Dần đang đi làm nghề tẩm quất trong thành phố Hồ Chí Minh để kiếm tiền gửi về cho chị nuôi con. Còn chị Hoa vẫn ngày hai buổi tần tảo đi lượm sắt vụn, đồng nát trong lúc nông nhàn để kiếm thêm tiền chi tiêu và mua sách vở cho anh em Tuấn học. Chị Hoa cho biết thêm, năm 2003, vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, dù chồng đã vào thành phố Hồ Chí Minh, chị cũng phải bỏ quê ra Hà Nội làm “ôsin” hơn một năm trời.

Tuấn lớn hơn em 2 tuổi, nhưng hai anh em lại cùng học một lớp, bởi lẽ Tuấn đi học muộn và như lời Tuấn thì học cùng vậy để mỗi khi đến lớp, hai anh em dắt nhau đi không phải phiền đến bạn bè dẫn đường. Chuyện Tuấn đi học cũng chứa đầy những quyết tâm. Nhà Tuấn nằm cạnh một ngôi trường làng. Năm lên tám tuổi, mỗi khi nghe tiếng trống trường vang lên từng hồi, Tuấn cứ nằng nặc đòi mẹ cho đi học. Nhiều hôm, nghe tiếng bạn í ới gọi nhau, Tuấn gào lên “Mẹ ơi, con muốn đi học”.

Chị Hoa cứ tưởng con mình đòi vu vơ, đành an ủi con cho qua chuyện. Nhưng rồi ngày nào Tuấn cũng đòi như vậy, thế là chị phải nuốt nước mắt vào lòng, dẫn con đến trường mẫu giáo. Những ngày đầu Tuấn đến trường là những lần xước mặt, bầm tím do vấp ngã. Khi vào lớp một, em không thể học được như các bạn, đành phải ở nhà. Rất may trong thời gian đó, Hội người mù huyện Yên Định mở lớp dạy chữ nổi cho người khiếm thị trong huyện. Vậy là Tuấn được đến trường huyện học chữ Braille. Tuấn học rất thông minh và chăm chỉ.

Sau một năm, (tháng 3 năm 2000) Tuấn được Tỉnh Hội người mù Thanh Hóa cho về thành phố học chữ Braille hệ nâng cao. Ngồi sau xe đạp để mẹ chở đi thành phố học, lần đầu tiên trong đời Tuấn được nghe nhiều tiếng còi ô tô, xe máy mà lòng rộn ràng. Buổi đầu vào lớp, Tuấn bỡ ngỡ vì cách học của hệ nâng cao. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, được sự chăm sóc dạy dỗ nhiệt tình của các thầy, cô giáo, Tuấn tự tin hơn và vươn lên trong học tập.

Hai tuần đầu, em được xếp học lực thứ năm của lớp, sau đó Tuấn vươn lên đứng đầu. Sáu tháng theo học chữ Braille, Tuấn đã có được một lượng kiến thức khá cơ bản và được chuyển thẳng về lớp ba Trường Tiểu học Yên Trung để học. Đây là giai đoạn khó khăn nhất của em vì phải học với những người sáng mắt, phương pháp dạy của giáo viên cũng hoàn toàn xa lạ với em. Tuấn tâm sự: “Em biết không còn con đường nào khác, phải tự mình phấn đấu học và học anh ạ”.

Điều đặc biệt ở cậu bé mù lòa này là em học giỏi ở tất cả các môn học văn hóa (kể cả ngoại ngữ). Từ khi vào bậc tiểu học đến nay đã là học sinh lớp 8, năm nào em cũng đạt học sinh giỏi của trường. Khi nhận xét về Tuấn, cô giáo Vũ Thị Thông, Phó hiệu trưởng Trường THCS Yên Trung không giấu được niềm tự hào: “Em là một học sinh ngoan, chăm chỉ và rất thông minh. Trong học tập, em là người biết tự vươn lên. Trong quan hệ thầy trò và bạn bè, Tuấn là một học sinh mẫu mực. Hiện nay, nhà trường đang phát động phong trào học sinh noi theo gương điển hình Vũ Văn Tuấn...”.

Cô Thông cho biết thêm, nhà trường phải áp dụng chấm điểm các bài kiểm tra, bài thi của Tuấn bằng một cách riêng: khi Tuấn làm bài xong, em sẽ đọc to bài của mình lên cho giáo viên nghe cách diễn đạt và kết quả để giáo viên chấm điểm, vì thầy cô giáo… không đọc được chữ Braille.

Giải thưởng quốc tế và những ước mơ

“Hình như Tuấn được “Trời ban” cho sở thích tham dự các cuộc thi. Hễ cứ nghe đài thông báo phát động cuộc thi nào đó là Tuấn lại mày mò tìm tài liệu để làm bài tham dự”, mẹ Tuấn nói với tôi như vậy. Năm 2001, Tuấn tham dự cuộc thi “Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh của chúng em”, được Trung ương Đoàn tặng giấy khen.


Hai anh em Tuấn - Quỳnh cùng học bài. Ảnh: THÁI DƯƠNG


Các cuộc thi “Tìm hiểu 60 năm nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”; “Tìm hiểu 75 năm lịch sử vẻ vang của Đảng Cộng sản Việt Nam” v.v..., em đều làm bài dự thi và được Ban tổ chức tặng bằng khen, giấy khen. Tháng 9-2005, Tuấn tham gia cuộc thi “Chữ Braille trong cuộc sống của tôi” do Hiệp hội người khuyết tật châu Á - Thái Bình Dương tổ chức. Khi vào xét giải, ở vòng 1 của quốc gia, bài của Tuấn đoạt giải nhất và được gửi đi tham dự quốc tế. Rồi Vũ Văn Tuấn đã vinh dự được nhận giải nhì khu vực Đông Nam Á.

Ngày Tuấn nhận giải, các thầy, cô giáo, bạn bè cùng trường ùa đến chúc mừng em trong niềm hân hoan. Cả nhà Tuấn, ai cũng mừng. Người vui nhất là chị Hoa, vì Tuấn đã không phụ công chăm sóc của cả gia đình và thầy, cô giáo. Theo đề nghị của tôi, gia đình Tuấn cho xem tập bản thảo bài dự thi. Trong đó, có đoạn Tuấn viết: “Tôi nghĩ, mình không thể phụ lòng cha, mẹ và thầy, cô giáo, đặc biệt là sẽ có lỗi với ông Lu-i Bơ-rai nếu như mình bỏ học. Vì ông ấy đã sáng tạo ra chữ Braille và muốn rằng tất cả người mù trên thế giới này đều được học tập và hòa nhập với cộng đồng...”.

Hằng ngày, ngoài giờ đến trường, Tuấn ở nhà giúp mẹ làm những việc nhẹ nhàng, chăm chú nghe các chương trình phổ biến kiến thức của Đài Tiếng nói Việt Nam, rồi ghi lại những kiến thức về kỹ thuật chăn nuôi, trồng trọt bằng chữ Braille, sau đó tính toán kỹ lưỡng và chỉ cho mẹ áp dụng vào sản xuất. Nhờ vậy, kinh tế gia đình Tuấn dần dà đỡ hơn.

Chia tay với Tuấn, trên đường về tôi vẫn nhớ mãi lời thổ lộ của em về những mơ ước sau này: “Có thể là quá cao so với một người mù như em nhưng em sẽ cố gắng phấn đấu hết sức mình, trở thành một thầy giáo dạy chữ nổi cho các em nhỏ cùng cảnh ngộ. Rồi nữa, em muốn được theo học một lớp tin học dành cho người khiếm thị. Nhưng em đang lo rằng khi lên cấp III, liệu có ngôi trường nào nhận em vào học như mái trường ở quê em không, hả anh? ’’.

Tuấn ơi, mọi người không ai bỏ mặc em đâu. Hãy cố gắng lên, em nhé!

THÁI DƯƠNG


http://www.sggp.org.vn/phongsudieutra/2006/4/46469/
Đăng nhập để trả lời
0


http://www.thanhnien.com.vn/Chaobuoisang/2006/8/13/158674.tno

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=186957&mpage=1&key=&#190318

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56860&ChannelID=73

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?SearchQuery=%22Ho%C3%A0ng+Th%C3%B9y+Nhi%22&cboInputMethod=1&image.x=7&image.y=15
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Hai, 07/08/2006, 06:52

Điểm 10 văn của cô bé bán rau

TP - Ba tờ giấy thi gần kín, với nét chữ tròn đều tăm tắp... Hoàng Thùy Nhi giành điểm 10 môn Văn đầu tiên trong “lịch sử” ĐH Đà Nẵng.

&gt;&gt; Toàn văn bài thi văn của Hoàng Thùy Nhi

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=65478
Hoàng Thùy Nhi trong ngày tốt nghiệp
Thạc sĩ Lê Vinh An, người đã 27 năm trong nghề nhận xét về bài làm trên như sau: “Tôi chưa thấy học sinh nào có tư duy mạch lạc, sáng tạo hay đến như thế”.

Ngành Sư phạm, khối M chưa cập nhật xong số liệu, nhưng với sự giúp đỡ của Ban Đào tạo ĐHĐN, chúng tôi đã tìm được “thân chủ” của điểm 10 đột phá này. Đó là một học sinh khá “đặc biệt”.

... Đông Hà vẫn nắng như đổ lửa, gió Lào che mấy lớp khăn còn lùa rát mặt. Con đường về làng Điếu Ngao vắng vẻ, nhà cửa khá thưa thớt bởi đây là vùng ven thị xã.

Cô bé da ngăm đen, lui cui từ trong nhà bếp bước ra, tay còn lấm lem than củi, nhìn khách ngạc nhiên. Thùy Nhi vừa đi chợ về và đang chuẩn bị nấu cơm trưa.

*Những thí sinh “tốp đầu” của ĐH Bách khoa Đà Nẵng (28,5 điểm)

1. Phạm Thanh Sơn (14/1/1989) - Học sinh trường Lê Quý Đôn, Đà Nẵng

2. Nguyễn Hữu Trường (01/05/1988) - HS trường Quốc học, Huế

3. Dương Đức Quân (25/10/1988)- HS trường Hoàng Hoa Thám, Đà Nẵng

4. Phạm Xuân Hùng (20/02/1988)- HS trường THPT Diễn Châu 2, Nghệ An

5. Nguyễn Duy Hoàng (14/12/1988)- HS trường Phan Châu Trinh, ĐN

6. Dương Thị Ngọc Trâm (08/04/1988)- HS trường Lê Quý Đôn, ĐN

7. Nguyễn Thanh Trí (13/01/1988)- HS trường Lê Quý Đôn, ĐN

8. Nguyễn Bá Anh Nguyên (14/11/1988)- HS trường Lê Quý Đôn, ĐN

*Thủ khoa ĐH Kinh tế ĐN (28 điểm):

1. Lê Văn Duy (10/06/1988)- HS trường THPT Kon Tum

2. Lê Nguyễn Ngọc Ánh (113/8/1988)- HS trường Lê Quý Đôn, ĐN

*Thủ khoa Sư phạm ĐN, khối A (27,5 điểm):

Lê Thị Phương Thảo (09/10/1988) - HS trường

Lê Quý Đôn, ĐN

Bố làm công tác hành chính tại trường tiểu học, mẹ bị bệnh tim nặng, sức khỏe rất yếu, nhà có 4 anh em nhưng chỉ Nhi là gái, nên kể cả những ngày ôn thi cao điểm, em vẫn sắp xếp thời gian để giúp mẹ.

Cả nhà trông chờ vào đồng lương của bố và hơn sào đất cằn cỗi. Thi thoảng có buồng chuối chín, Thùy Nhi lại chở ra chợ, còn hầu hết các sáng, em vẫn cùng chiếc xe đạp đứng bên ngã ba đường làng, bán những mớ rau lang, rau cải do tự tay mình trồng...

“Cũng bởi đứng ngoài đường bán rau miết, hắn mới đen thui rứa đó!”- Chị Nguyễn Thị Hiếu đang nằm trên giường, dáng vẻ mệt mỏi, đã bật dậy và oà khóc khi nghe tin con gái đạt điểm 10 môn Văn.

“Tui mừng quá, bé Nhi là niềm hy vọng của cả nhà...”- Chị nói. Chưa từng thấy người nào gầy gò như chị, và chính chị cũng vui vẻ “xác nhận” với khách: “Tui đi thi gầy, chắc đoạt giải nhất!”. Cả nhà cùng cười...

Anh Hoàng Chất, bố của Thùy Nhi đang họp ở trường, nghe tin đã tức tốc bỏ họp chạy về nhà. “Có thiệt không cô? Thực ra thì khi đi thi về, hắn đã nói nắm chắc điểm 9, cùng lắm là 8 môn Văn, tui tin nhưng cũng lo lo. Chừ mới tin là thực. Tui hạnh phúc quá”...

Anh Chất cho biết năm lớp 9 Nhi bị bệnh nặng, kết quả học tập giảm sút không đủ tiêu chuẩn vào trường THPT công lập, em trở thành học sinh của Khối văn hoá THPT, thuộc Trung tâm Kỹ thuật tổng hợp hướng nghiệp và dạy nghề tỉnh Quảng Trị.

Tuy phải đi trên con đường ít người muốn, nhưng ý chí tiến thủ và lòng hiếu học của cô bé không hề suy giảm. Thậm chí, Nhi càng phấn đấu học giỏi “để chứng tỏ trong môi trường nào cũng có thể học tập tốt”- Em tâm sự.

Thầy giáo Xuân Phùng, vừa nhắc tên Nhi đã nhớ ngay: “Hắn bí thư Đoàn lớp chớ mô, mấy năm liền lận. Hắn học giỏi, chăm ngoan và đặc biệt hát hay lắm!”.

Nhi gần như tự học, và cách học Văn của em rất khoa học. Em nói như một nhà triết lý “Cuốn sách nào cũng có cái hay của nó nếu chúng ta biết tìm kiếm và sàng lọc”. Với quan niệm đó, Nhi đọc rất nhiều. Đọc, nghiền ngẫm từng lời văn và những ý hay được em ghi chép lại rất cẩn thận.

Tập làm văn với Thùy Nhi gồm 2 công đoạn: Đọc sơ lược tác phẩm- tìm sườn ý- đọc lại tác phẩm- lập dàn bài và viết tự do theo cảm xúc và ý tưởng sẵn có trong đầu- xem lại sách và các tài liệu, bổ sung hoàn chỉnh các dẫn chứng- sắp xếp lại nội dung, chau chuốt ý tứ, câu chữ- viết hoàn chỉnh.

Tất cả các bài làm xong Nhi đều nhờ thầy cô xem giúp. Nếu có phần bị sửa chữa, em tự bắt mình xem xét thật kỹ, làm lại đến mức hoàn thiện.

“Thời gian Thùy Nhi dành cho môn văn như thế nào?”. “Những lúc thanh tịnh nhất, đầu óc tỉnh táo nhất, lúc bắt đầu vào ngày mới. Vừa trải qua giấc ngủ dài, tinh thần minh mẫn sẽ nhớ lâu và nghĩ ra nhiều ý tưởng mới lạ”.

PG.STS Nguyễn Phong Nam, Chủ nhiệm khoa Ngữ văn trường Sư phạm ĐN, đã hết lời khen bài làm của Thùy Nhi đặc biệt xuất sắc ở phần bình thơ. Em đã có cách học đúng và kết quả hôm nay hoàn toàn xứng đáng với sự dày công đó.

Lâm Chiêu Tranh

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56148&ChannelID=4
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Tư, 09/08/2006, 09:10

Toàn văn bài thi văn đạt điểm 10

TPO - Báo Tiền phong đã giới thiệu về Hoàng Thùy Nhi, thí sinh đã đạt điểm 10 Văn duy nhất trong kỳ thi tuyển sinh ĐH tại Đà Nẵng. Tiền phong giới thiệu với bạn đọc toàn văn bài thi này.


Trang đầu bài thi đạt điểm 10
Đề thi tuyển sinh Đại học Đà Nẵng năm 2006
Môn: văn học. Khối D

Đề:

Câu 1 (2đ): Anh (chị) hãy trình bày hoàn cảnh ra đời bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu. Nêu những đặc điểm nghệ thuật của tác phẩm đó (đoạn trích được học).

Câu 2 (5đ): Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Anh (chị) cảm nhận được gì về vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu qua hình tượng này?

Câu 3.a. Theo chương trình PTTH không phân ban (3 đ)

Phân tích hình tượng Cây xà nu trong truyện ngắn Rừng xà nu của Nguyễn

Trung Thành. Nhận xét ngắn gọn về nghệ thuật miêu tả cây xà nu của nhà văn.

Bài làm của thí sinh Hoàng Thuỳ Nhi


Câu 1. Hoàn cảnh ra đời của bài thơ “Việt Bắc” - Tố Hữu:

Cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi, hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết. Tháng 10 năm 1954 cơ quan Trung ương của Đảng và Chính phủ rời căn cứ Việt Bắc về thủ đô Hà Nội. Trong không khí buổi tiễn đưa mang tầm vóc lịch sử ấy, Tố Hữu đã xúc động viết bài thơ “Việt Bắc”. “Việt Bắc” trở thành khúc hát ân tình thuỷ chung giữa người miền ngược với người miền xuôi, giữa nhân dân với Đảng, giữa cách mạng với Bác Hồ. “Việt Bắc” là bài thơ có giá trị, để viết nên một bài thơ hay như thế, Tố Hữu đã sử dụng những hình thức nghệ thuật:

- Sử dụng thể thơ dân tộc, thơ lục bát.

- Những hình ảnh so sánh ví von, gần với lời ăn tiếng nói của dân tộc.

- Giọng văn tâm tình, ngọt ngào, tha thiết.

- Ngôn ngữ giàu nhạc điệu như những câu hát giao duyên. Câu hỏi lời đáp giữa hai nhân vật Ta và Mình trong bài thơ thực chất chỉ là một. Đó là sự phân thân, hoá thân của tác giả để cảm xúc được thể hiện một cách tự nhiên, tha thiết.


Hoàng Thùy Nhi
Câu 2:

“Sóng” được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, xuất bản năm 1968 của nữ nhà thơ tình nổi tiếng Xuân Quỳnh. Bài thơ nói về tâm trạng, tình yêu mãnh liệt của người con gái khi yêu. Hãy đến với bài thơ bằng nhạc điệu, bài thơ là âm điệu của một cõi lòng bị sóng khuấy động, đang rung lên đồng điệu đồng nhịp với sóng biển. Rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải, có một hình tượng sóng được vẽ lên bằng âm điệu, một âm điệu dập dồn, chìm nổi, miên man như hơi thở chạy suốt cả bài.

Sắc điệu trữ tình của bài thơ được gợi lên từ hình tượng sóng. Cả bài thơ là những con sóng tâm tình xôn xao trong lòng người con gái đang yêu khi đứng trước biển ngắm nhìn những con sóng vô hồi, bất tận. Sóng là một hình tượng ẩn dụ, đó là sự hoá thân của cái tôi trữ tình của nữ sĩ, lúc thì hoà nhập, lúc sự phân thân của “em” - người con gái đang yêu một cách say đắm. Sóng đã khơi gợi một hồn thơ phong phú, hồn nhiên, sôi nổi. Thông qua hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã có một cách nói rất hay để diễn tả tâm trạng của người con gái.

Sóng biến hoá, sóng vỗ liên hồi, triền miên và bất tận:

“Dữ dội và dịu êm
ồn ào và lặng lẽ”

trạng thái của sóng cũng là tâm trạng khi yêu, là khát vọng to lớn, mạnh mẽ về một tình yêu chân thành. Hành trình của sóng từ sông ra đại dương:

“Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể”

nơi mênh mông dạt dào, có đến nơi biển rộng trời cao sóng mới được vẫy vùng, mới thực sự tìm thấy mình trong sức sống mạnh mẽ với những khát khao to lớn. Sóng được làm biểu tượng của tình yêu. Miêu tả sóng biến hoá là cũng để nói lên cái phức tạp, đa dạng, khó hiểu của tình yêu. Cũng giống như sóng biển, tình yêu là một hiện tượng kỳ diệu của con người. Con sóng “ngày xưa” và con sóng “ngày sau” vẫn thế - triền miên, bất tận. Cũng như tình yêu mãi mãi là khát vọng của tuổi trẻ, của đôi lứa, cuả anh và em:

“Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ” .

Con sóng tìm đến biển, đến đại dương là để tự hiểu mình. Cũng như em “khát” được đến bên anh, đến với một tình yêu đẹp để hiểu rõ hơn về tâm hồn em về con người đích thực của em. Người con gái hỏi sóng hay đang tự hỏi chính mình:

“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau”

cái giây phút giao duyên của đôi lứa. “Khi nào ta yêu nhau” tìm được một câu trả lời thật khó, bởi tình yêu là một hiện tượng, một thứ tình cảm khó có thể cắt nghĩa được. Bởi vậy trong bài thơ tình số 21 của thi hào Tagor đã viết rằng :

“Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy
Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu”

Câu thơ “khi nào ta yêu nhau” đã diễn tả đúng nỗi niềm điển hình của những trai gái đang sống trong tình yêu đẹp. Sóng vỗ “dữ dội - dịu êm” , “ồn ào - lặng lẽ”, sóng “dưói lòng sâu” “sóng” trên mặt nước”, sóng nhớ bờ, đó là biểu hiện của tình yêu và nỗi nhớ. Yêu chân thành tha thiết, nhớ bồi hồi triền miên. Nỗi nhớ ấy day dứt, dày vò, choán đầy cả không gian, thấm trong chiều sâu, bề rộng, trải trong chiều dài thời gian:

“Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được”

Thật tự nhiên và thơ mộng, con sóng nhớ bờ nên ngày đêm sóng vỗ, sóng thao thức với thời gian và đại dương. Cũng giống như bên đợi thuyền, thuyền nhớ bến, lúc nào lòng người con gái cũng bồi hồi nhớ thương:

“Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

“Còn thức” tức là lúc nào em cũng nhìn thấy rõ hình bóng anh, ánh mắt anh ... Một tình yêu cuồng nhiệt, say mê. Con sóng khao khát được đến bờ để được vỗ về, ve vuốt:

“Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi”
(Xuân Diệu)

Cũng như “em” muốn được gần bên anh, được hoà nhịp vào trong tình yêu với anh. Tình yêu của người con gái thật mãnh liệt, nồng nàn. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được tới bờ, cũng như anh và em sẽ vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau, để sống trong hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi.

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng nhỏ
Con nào cũng tới bờ
Dù muôn vời cách trở”

Người con gái đã bày tỏ lòng mình một cách chân thành, say đắm, thắm thiết. Chân thật và thuỷ chung là đặc tính của tình yêu:

“Dẫu xuôi về phương Bắc ...

Hướng về anh một phương”.

Sóng đã bày tỏ nỗi lòng của người con gái, khát vọng được sống hết mình trong một tình yêu đẹp, sắt son thuỷ chung. Người ta thường nói xuôi vào Nam, ngược ra Bắc; nhưng ở đây, trong nỗi nhớ chất đầy nhà thơ lại dùng ngược lại. Từ đó nhà thơ đã nói đến nỗi nhớ bất chấp vạn vật, khoảng cách, tình yêu là sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn không có giới hạn.

Cuối cùng sóng đã nói hộ nhà thơ nỗi khát vọng được sống trọn vẹn trong tình yêu. Tình yêu lứa đôi đẹp đẽ, nồng nàn như trăm ngàn con sóng nhỏ giữa đại dương mênh mông, muốn được hoà nhịp vào biển lớn của tình yêu cộng đồng:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ” .

Cả bài thơ, nếu kể đến nhan đề, thì tác giả đã mười một lần nhắc đến từ “sóng”. Sóng vỗ như tâm tình xôn xao. Sóng cho ta nhiều ấn tượng về âm điệu của sóng, cũng như giọng điệu tâm tình, nhịp điệu của bài thơ. Thơ hồn nhiên, liền mạch về cảm xúc, trong sáng trong cách diễn đạt của tác giả. Sóng vỗ trên đại dương mênh mông cũng chính là sóng vỗ trong lòng người con gái.

Từ hình tượng “sóng” Xuân Quỳnh cho ta thấy rõ vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu. Với tình yêu chân thành, thắm thiết, người phụ nữ muốn sống hết mình, sống trọn vẹn trong tình yêu đẹp. Yêu là nhớ ngày mong đêm, người phụ nữ khát khao được hoà nhập gần gũi trong tình yêu ấy. Họ yêu thật nồng nàn, say đắm, thủy chung !

Xuân Quỳnh viết bài thơ này vào những năm 1967, khi cuộc kháng chiến của nhân dân miền Nam ở vào giai đoạn ác liệt, khi thanh niên trai gái ào ào ra trận “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, khi sân ga, bến nước, gốc đa, sân trường diễn ra những cuộc chia ly màu đỏ. Cho nên có đặt bài thơ vào trong hoàn cảnh ấy ta mới càng thấy rõ nỗi khát khao của người con gái trong tình yêu.

“Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được” .

Đọc xong bài thơ “Sóng” ta càng ngưỡng mộ hơn những con người phụ nữ Việt Nam, những con người luôn thuỷ chung, luôn sống hết mình vì một tình yêu. Xuân Quỳnh xứng đáng là một nhà thơ nữ của tình yêu lứa đôi, bà đã làm phong phú hơn cho nền thơ nước nhà.

Phần tự chọn:

Câu 3. a:

Nguyễn Trung Thành là nhà văn có duyên nợ gắn bó với mảnh đất Tây Nguyên. Qua hai cuộc kháng chiến cùng vào sinh ra tử với những người dân nơi đây đã cung cấp cho Nguyễn Trung Thành một vốn hiểu biết vô cùng sâu rộng về mảnh đất âm vang rộn tiếng cồng chiêng trong mùa lễ hội, nơi có những người con trung dũng, kiên cường. Nếu trong kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Trung Thành - bút danh Nguyên Ngọc nổi tiếng cùng “Đất nước đứng lên”; thì trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là những năm 1965 khi cuộc kháng chiến của nhân dân miền Nam đang diễn ra gay go ác liệt thì Nguyễn Trung Thành cho ra mắt người đọc truyện ngắn “Rừng xà nu”. Tác phẩm này đã là một bản hùng ca, ca ngợi cuộc sống và con người Tây Nguyên trong cuộc chiến tranh vĩ đại. Và nổi bật hơn cả trong tác phẩm chính là hình tượng cây xà nu.

Cây xà nu là một hình tượng nhân vật trung tâm trong truyện ngắn “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành. Xuyên suốt trong tác phẩm ta bắt gặp những cánh rừng xà nu nối tiếp nhau chạy đến chân trời. Cây xà nu là một loài cây quen thuộc, có mặt trong cuộc sống hàng ngày của người dân Tây Nguyên. “Củi xà nu cháy trong mỗi bếp lửa gia đình, khói xà nu nhuộm bảng đen cho con trẻ học chữ, đuốc xà nu rọi sáng sân nhà Ưng trong những đêm lễ hội...”. Tất cả mọi hoạt động dù lớn dù nhỏ của người dân Tây Nguyên đều có sự góp mặt của cây xà nu. Sự sống của dân làng Xô Man đều gắn liền với những cánh rừng xà nu. Khi Nguyễn Trung Thành viết : “Làng ở trong tầm đại bác của đồn giặc, chúng nó bắn đã thành lệ, ngày hai lần, hoặc buổi sáng sớm và xế chiều, hoặc đứng bóng và xẩm tối, hoặc nửa đêm và trở gà gáy. Hầu hết đạn đại bác của đồn giặc đều rơi vào những ngọn đồi xà nu, cạnh con nước lớn”, nhà văn đã phản ảnh không khí căng thẳng của thời đại, gợi lên sự đối mặt quyết liệt giữa sự sống và cái chết. Nổi bật trên nền bối cảnh ấy, Nguyễn Trung Thành đã đi sâu miêu tả những đặc điểm nổi bật của câu xà nu. Cũng như bao loài cây khác, cây xà nu là một loài cây ham ánh sáng và khí trời “trong rừng ít có loài cây nào sinh sôi nảy nở khoẻ đến vậy... ít có loài cây nào ham ánh sáng đến thế” cũng có nghĩa là ham sống, khao khát muốn được vươn lên giữa bầu trời cao rộng.

Thế nhưng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, cũng như bao cánh rừng khác của Việt Nam, rừng xà nu đã bị tàn phá rất dữ dội “Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào là không bị thương. Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình đổ ào ào như một trận bão; ở chỗ vết thương nhựa ứa ra tràn trề, thơm ngào ngạt, long lanh nắng hè gay gắt rồi dần dần bầm lại đen và đặc quyện thành từng cục máu lớn”. Tuy vậy, bất chấp mọi sự tàn phá huỷ diệt của chiến tranh, cây xà nu vẫn vươn lên với một sức sống mãnh liệt “cạnh cây mới ngã gục đã có bốn, năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời”. Tư thế vươn lên mạnh mẽ ấy của cây xà nu như để thách thức với bom đạn của chiến tranh “đố chúng nó giết được cây xà nu đất ta”. Sức sống mãnh liệt đã giúp những cánh rừng xà nu vươn lên trong một màu xanh, hiện lên hiên ngang, kiêu dũng như một tráng sĩ “cứ thế hai ba năm sau, rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn của mình ra che chở cho dân làng Xô man”.

Bằng nghệ thuật so sánh, nhân hoá, ẩn dụ, Nguyễn Trung Thành đã dựng lên thật thành công và rõ nét, ấn tượng về hình tượng cây xà nu. Không dừng lại ở đó, Nguyễn Trung Thành còn đặt hình tượng cây xà nu vào trong quan hệ đối chiếu sóng đôi với con người mảnh đất Tây Nguyên. Nếu cây xà nu là một loại cây ham ánh sáng và khí trời, thì người dân Tây Nguyên yêu tự do, tin vào Đảng, đi theo bước chân cách mạng như muôn cây vẫn hướng vào ánh sáng mặt trời. Nếu cây xà nu bị tàn phá, huỷ diệt bởi đạn bom, khói lửa thì những người dân Tây Nguyên phải chịu bao đau thương mất mát do chính kẻ thù gây ra. Bao nhiêu người bị giặc giết chết như những cây xà nu bị chặt đứt ngang nửa thân mình, bao nhiêu người còn sống mà phải mang trong mình bao nỗi thương đau. Bằng cách miêu tả hình ảnh cây và người trong quan hệ sóng đôi như thế, Nguyễn Trung Thành đã khắc sâu tội ác dã man của kẻ thù để qua đó tác giả giúp ta hình dung rõ hơn những thảm cảnh dân ta phải chịu do bọn giặc gây ra.

Cũng giống như những cánh rừng quê hương, như những con người Việt Nam vẫn ý thức được rằng:

“Gươm nào chia được dòng Bến Hải
Lửa nào thiêu được dãy Trường Sơn
Căm hờn lại giục căm hờn
Máu kêu trả máu đầu van trả đầu”

Các thế hệ nhân dân Tây Nguyên đã thay nhau tiếp nối đứng lên. ánh sáng của niềm tin “Đảng còn thì núi nước này còn” đã soi đường chỉ lối cho những bước chân đến với cách mạng. Thế hệ này ngã xuống, thế hệ sau tiếp nối đứng lên; anh Sút bà Nhan bị giặc giết, đi thay họ tiếp tế nuôi quân đã có T Nú và Mai. Cứ như thế, các thế hệ người Tây Nguyên đã thay nhau giữ vững ngọn lửa truyền thống, thay nhau giữ vững ý chí đánh giặc kiên cường, để giữ làng, giữ nước của dân làng Xô man nói riêng và của người Tây Nguyên nói chung.

Dưới ngòi bút miêu tả của Nguyễn Trung Thành, cây xà nu hiện lên sừng sững, đồng hành với những bước đi, cuộc sống của dân làng Xô man. Gắn bó với cánh rừng anh dũng, kiêu hùng, những người dân Tây Nguyên như được tiếp thêm sức mạnh để đứng lên chiến đấu. Và gắn bó với con người Tây Nguyên ân tình, thuỷ chung, trung dũng như thế. Cây xà nu cũng luôn luôn sánh bước cùng họ để họ có cuộc sống bình yên hơn; để “hầu hết đạn đại bác của đồn giặc đều rơi vào những ngọn đồi xà nu, cạnh con nước lớn” chứ không nhằm vào những người dân vô tội lầm than.

Cây xà nu là hình tượng mang đậm chất lý tưởng, tiêu biểu cho phẩm chất, số phận của người dân Tây Nguyên. Hình tượng cây xà nu trong tác phẩm mang đậm chất sử thi, tính hào hùng, nó làm rõ chủ đề tư tưởng của truyện ngắn “Rừng xà nu”. Để xây dựng một hình tượng xà nu như thế, Nguyễn Trung Thành đã sử dụng những câu văn miêu tả, những từ ngữ, hình ảnh chọn lọc đặc sắc, cùng nghệ thuật so sánh, nhân hoá, ẩn dụ, giọng văn miêu tả trong tác phẩm rất linh hoạt.

Có đọc “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành ta mới cảm nhận hết vẻ đẹp hình tượng cây xà nu. Hình tượng này đã góp phần tạo nên một “Rừng xà nu” trọn vẹn, mang đậm giá trị văn học. Nguyễn Trung Thành đã góp phần làm phong phú thêm cho nền văn học dân tộc./.

&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

Nhận xét về bài văn đạt điểm 10


Người chấm 1: Thạc sĩ Lê An Vinh, giảng viên khoa Ngữ văn - Đại học Sư phạm Đà Nẵng.

“Bài làm hoàn chỉnh cả 3 câu, nếu áp với đáp án của Bộ thì vẫn còn thiếu một vài ý nhỏ. Nhưng bù vào đó, là sự cảm thụ văn học rất tốt, tư duy mạch lạc, chất văn bay bổng, cảm xúc dồi dào, đặc biệt giàu sáng tạo.

Người chấm 2: Thạc sĩ Lương Vĩnh An, giảng viên khoa Ngữ văn ĐH Sư phạm Đà Nẵng:

“So với đáp áp của Bộ, bài làm chưa đạt tuyệt đối 100%. Nhưng sự sáng tạo trong tư duy, ngôn ngữ, xúc cảm văn chương... thì thật đáng ngạc nhiên. Đọc câu một, nghĩ người làm học thuộc bài, nhưng càng đọc càng không tin đó là một bài làm của thí sinh trong thời hạn 180 phút! Chữ viết đẹp, câu cú rành mạch. Nếu có điểm 11, tôi sẽ là người cho bài viết điểm đó!”.

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56375&ChannelID=71
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Hai, 14/08/2006, 10:04

Từ điểm 10 Văn, nhìn lại phương thức giáo dục

&gt;&gt; Tranh luận quanh bài văn duy nhất đạt điểm 10

Sự kiện bài văn đạt điểm tối đa trong kỳ thi tuyển sinh ĐH, CĐ vừa qua giống với bài văn mẫu cho thấy một thực trạng đáng buồn của ngành giáo dục: dạy và học theo kiểu “mì ăn liền”.


Trang đầu bài thi đạt điểm 10
Cốt lõi của vấn đề này là, phải thay đổi phương thức dạy và học hiện nay, nếu không muốn những chuyện tương tự xảy ra…

Mấy năm gần đây trong đời sống giáo dục có một hiện tượng đáng chú ý. Sau mỗi kỳ thi lại xảy ra sự bàn luận sôi nổi trong xã hội chung quanh việc thi môn văn. Sự bàn luận ở góc độ này hay góc độ khác đều cho thấy cái bất ổn của việc dạy văn - học văn.

Mới năm nào cả xã hội xôn xao vì "bài văn lạ", thì năm nay cả xã hội xôn xao vì bài văn duy nhất được điểm 10 của một nữ sinh thi tuyển vào Ðại học (ÐH) Ðà Nẵng, phân tích hình tượng sóng trong bài thơ "Sóng" của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh.

Xôn xao bởi xưa nay, khác với các môn khoa học tự nhiên như toán, lý, hóa, được điểm 10 văn là cực hiếm. Bởi văn chương nói chung, làm văn nói riêng là sự cảm nhận của con tim, của tâm hồn con người trên một nền tảng kiến thức. Bài văn được điểm 10, điểm tối đa hẳn phải có sức thuyết phục hoàn toàn người chấm cả về ý, cả về tình, cả về câu chữ.

Thế cho nên xã hội mới xôn xao, mừng vui có, tò mò có... Nhưng mừng vui chưa lắng xuống, một thông tin bất ngờ - báo chí phát hiện bài thi của thí sinh đó hầu như giống hoàn toàn bài văn mẫu trong các cuốn sách "99 bài văn chỉnh lý, bổ sung - 198 bài văn và đề văn" của tác giả Tạ Ðức Hiền và cuốn "Cẩm nang bài văn" của cùng tác giả.

Bài thi này còn giống bài văn mẫu trong cuốn sách tham khảo "Kiến thức cơ bản văn học 12" do tác giả cùng tên chủ biên, Nhà xuất bản Tổng hợp TP Hồ Chí Minh ấn hành.

Tin vui bỗng thành tin không vui, hoặc chí ít cũng khiến không ít người hẫng hụt và thất vọng.

Nhưng công bằng mà nói, lỗi không phải ở thí sinh. Em Hoàng Thùy Nhi, thí sinh được điểm 10 bài văn đó là một học sinh rất yêu môn văn và cũng rất chăm chỉ. Em đọc rất nhiều các loại sách tham khảo về môn văn, sách lý luận văn học. Ðó là điều đáng khen, nhất là trong tình trạng giáo dục hiện nay, học sinh chưa thích học văn. Mỗi lần làm văn em cũng rất kỳ công: làm bài theo lối tự do, rồi tham khảo các bài văn mẫu, viết lại một lần nữa mới nộp cô giáo để cô sửa...

Không phải không có lý khi Thạc sĩ Lương Vĩnh An (giảng viên Khoa Ngữ văn Trường ÐH Sư phạm Ðà Nẵng), với tư duy theo kiểu "trường ốc", người đã chấm điểm 10 cho em, lên tiếng: "Trong quá trình chấm bài thi, tôi có cảm giác hình như thí sinh này làm theo bài văn mẫu nào đó, nhưng càng đọc tôi thấy sự kết hợp của thí sinh này khá nhuần nhuyễn, đặc biệt là câu cú, ngữ pháp rất chuẩn. Nếu so với đáp án Bộ Giáo dục và Ðào tạo (GD và ÐT) đưa ra, thì điểm 10 cho bài viết hoàn toàn xứng đáng.

Nhưng cũng không ít số giảng viên các trường ÐH khác cho rằng bài văn đó chỉ nên cho 9 điểm, thậm chí 8 điểm, là vì không có ý tưởng sáng tạo riêng mà chỉ có hơi hướng "học gạo".

Ðiều hẫng hụt, lấn cấn trong tâm lý xã hội nói chung và tính thiếu thuyết phục của bài thí sinh làm là ở chỗ này: văn học có sức làm rung động và thức tỉnh con người trước hết là ở chỗ cảm nhận đích thực của chính người viết, nó hoàn toàn không thể và không bao giờ là cảm nhận vay mượn của người khác. Thế cho nên thật có lý khi người ta xếp thứ tự ba khái niệm bản chất của văn học: chân, thiện, mỹ.

Một câu chuyện thật về làm văn khiến ta phải suy nghĩ. Có một cậu bé tiểu học giờ tập làm văn, cô giáo ra đề bài: "Em hãy kể về cha em". Cả lớp cắm cúi làm bài. Chỉ có cậu bé duy nhất, cứ ngồi gằm mặt cắn bút, cuối cùng em nộp giấy trắng. Cô giáo đã gặp riêng em hỏi nguyên do. Bất ngờ cậu bé khóc nức nở. Ba em suốt ngày say xỉn, rồi về đánh má, đánh em. Em làm sao có thể viết ca ngợi ba em khi mà người má, người em lúc nào cũng thâm tím vết đòn roi. Cậu bé có thể bị điểm 0, nhưng cô giáo tiểu học nhận được bài học trung thực của một học sinh và hơn nữa là bài học sâu sắc về dạy văn.

Cũng chung quanh sự kiện bài văn được điểm 10, có rất nhiều ý kiến phân tích của các nhà chuyên môn. Tập trung nhất, phê phán nhất là những ý kiến chỉ trích về cách ra đề, cách chấm thi theo đáp án chi ly đến từng 0,25 điểm như các môn toán, lý, hóa. Với cách chấm văn theo kiểu đó, vô tình người ta biến môn văn thành môn toán, biến giám khảo chấm thi thành những "thợ chấm", "máy chấm" vô hồn. Ðiều đó sẽ chỉ đẻ ra hàng loạt những người "giỏi mà không giỏi".

Còn những cán bộ ra đề thi như PGS, TS Hà Văn Ðức (ÐHQG Hà Nội) tổ trưởng tổ làm đề thi văn thì than thở: "Phạm vi ra đề, sau khi loại bỏ những dạng đề đã ra năm trước, đề thi học sinh giỏi, đề thi tốt nghiệp THPT, rồi phải tìm ra được phần giao thoa giữa hai bộ sách giáo khoa phân ban..., thì còn lại rất hẹp. Quanh đi quẩn lại chỉ có mấy tác phẩm "Sóng", "Rừng Xà nu" đó thôi... Ðể xã hội tìm được một cái gì mới mẻ trong đề thi hoàn toàn không dễ cho người ra đề. Bản thân người ra đề cũng hiểu dư luận cũng mong đề thi phải có tính sáng tạo để học sinh không học tủ, học vẹt và phát huy được tư duy sáng tạo. Nhưng ra những dạng đề như vậy học sinh và xã hội có chấp nhận được không, hay có khi dư luận lại ồn ào hơn?". Ðó là một thực tế.

Cách đây không lâu, tại kỳ thi của một địa phương phía nam, người ta đã ra đề thi văn theo dạng "mở" rất hay: "Trái tim có điều kỳ diệu". Ôi thôi, đa phần học sinh, các bậc cha mẹ la ó vì "nó không nằm trong sách giáo khoa". Với cách dạy và học nói chung, dạy văn và học văn nói riêng theo kiểu thầy đọc, trò chép như lâu nay, thì học sinh có đâu được sự biết, sự hiểu, sự vận dụng bài học để sáng tạo mà không la ó? Chính cách dạy và học đó đã "bó tay, bó trí" cả những người ra đề thi văn. Người ra đề thi có lý, mà dư luận chê bai cũng có lý. Vậy lỗi do đâu?

Cách dạy văn - học văn và thi văn như hiện nay phản ánh sự bất cập của một phương thức giáo dục theo kiểu thực dụng có từ rất lâu, hàng mấy chục năm nay, không chỉ ở môn văn mà ở cả những môn học nào dính líu thi cử, mà thí sinh Hoàng Thùy Nhi chỉ là một trường hợp cụ thể. Ðó là kiểu dạy và học theo kiểu "mì ăn liền".

Ði học, ngoài sách giáo khoa, học sinh có cả "rừng" sách tham khảo không phải viết theo hướng nâng cao kiến thức mà viết theo kiểu giải sẵn bài tập, học văn thì có sẵn bài văn mẫu. Thậm chí trước đây đi thi ÐH, thí sinh còn có hẳn bộ đề thi 150 đề thi được giải sẵn.

Vì lợi ích kinh tế, cộng với sự buông lỏng, thả nổi trong lĩnh vực xuất bản, không ít giảng viên, giáo viên góp phần tích cực nhào trộn ra những thế hệ học sinh "ăn sẵn", hoàn toàn đi ngược lại nguyên tắc dạy học: dạy để nhận biết, thông hiểu và vận dụng. Ngay bài văn mẫu được thí sinh Hoàng Thùy Nhi tham khảo để làm bài cũng có mặt ít nhất tại ba cuốn sách tham khảo (được phát hiện) do cùng một tác giả đứng tên(?).

Cái gốc của phương thức tổ chức giáo dục theo kiểu thực dụng này là gì? Là ngành GD và ÐT không kiểm soát được quá trình giáo dục và đào tạo, không kiểm soát và kiểm chứng được chất lượng giáo dục và đào tạo, từ nội dung, chương trình đến chất lượng đội ngũ, các điều kiện dạy học.

Quá trình GD và ÐT đã không kiểm soát được thì thi cử, một khâu quan trọng đánh giá chất lượng đương nhiên phải có sự "thỏa hiệp" từ nhiều phía vì lợi ích cá nhân: học sinh có sách giải hộ bài, được điểm cao, tác giả sách có tiền, ngành GD và ÐT có tiếng. Sách tham khảo viết sẵn đáp án, sách giải bài tập đương nhiên mới có đất sống.

Chuyện đề văn chỉ là chuyện của một kỳ thi. Quan trọng hơn là chuyện dạy văn - học văn phải được đổi mới. Và lâu dài hơn, cốt lõi hơn là chuyện phương thức tổ chức dạy học thực dụng như hiện nay, phải thay đổi.

Theo Kim Dung
Nhân Dân

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56938&ChannelID=71
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 07:16:37HongYen>
"bài văn lạ"


Chủ Nhật, 15/05/2005, 11:58

Tranh luận của độc giả về "bài văn lạ" : Cần lấy người học làm trung tâm


Nguyễn Phi Thanh, lớp 11A18 Trường THPT Việt Đức, Hà Nội -Tác giả "bài văn lạ". Ảnh : Tuổi trẻ.

(TPO) Hai ngày qua, TPO đã nhận được rất nhiều ý kiến của bạn đọc xung quanh "bài văn lạ" của một học sinh giỏi văn ở Hà Nội. Có nhiều ý kiến gay gắt phản đối, song cũng có ý kiến đã bày tỏ sự chia sẻ về những bất cập trong cách dạy và học hiện nay.

Trao đổi của một giáo viên với tác giả của bài văn "lạ"

Phạm Hồng Hà, Email: honghacs79@yahoo.com

Kính gửi tòa soạn báo Tiền Phong online, tôi là một giảng viên ngành Khoa học Tự nhiên nhưng là một người yêu văn và cũng đã từng là cán bộ Đoàn. Nay tôi xin có vài ý kiến nhỏ về bài luận của em Thanh.

Tôi viết bài này với hy vọng người đọc có cái nhìn toàn diện hơn về ý kiến của một học sinh, trên cơ sở đó mới có nhận định và ý kiến đóng góp xác đáng hơn.

Thứ nhất, xin góp ý với Thanh về cách tiếp cận và lập luận cũng như phần nào tâm tư tình cảm của học sinh các em với lịch sử. "Đề bài thi học sinh giỏi năm nay là “Giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” nhưng thực sự em không hề thích tác phẩm này, như vậy em có thể viết hay được không? Em có thể chắc chắn rằng trong số 10 học sinh như em thì có 9 người cũng không thích tác phẩm này. Đơn giản bởi vì bọn em không sống trong thời chiến tranh, bọn em không thể rung động trước một bài tế khi mà thực sự bọn em đang sống trong thời bình. Bọn em không quay lưng với lịch sử nhưng có nhiều cách để bọn em hiểu về lịch sử dân tộc... "

Thanh thân mến, về mặt lập luận, cứ cho là em không thích tác phẩm này, tôi cũng rất hoan nghênh sự thẳng thắn của em, đặc biệt là việc dám thẳng thắn bày tỏ ý kiến trong một kì thi học sinh giỏi.

Tuy nhiên, việc em và một số bạn khác không thích liệu có đủ độ tin cậy để khẳng định rằng 9/10 HS không thích không? Và cứ cho răng tỉ lệ đó đúng với lớp em thì liệu nó có đúng với toàn trường em và rộng hơn, có đúng với toàn thể học sinh không em? Em suy nghĩ thử xem nhé!

Từ suy luận đó, em đã biến đại từ nhân xưng từ "em không thích", thành "bọn em không thể rung động". Thanh ạ, liệu em có thật sự chắc chắn rằng trong số các thí sinh ngồi trong phòng thi đó có không chỉ một hoặc hai em thực sự thích bài văn này và mỗi lần đọc lên bài ấy, lại trào dâng cảm xúc không em?

Rất tiếc tôi không được đọc tiếp đoạn văn sau của em để biết em lập luận thế nào, để xem "Bọn em không quay lưng với lịch sử nhưng có nhiều cách để bọn em hiểu về lịch sử dân tộc... ". BẰNG CÁCH NÀO? Chẳng lẽ cứ phải sống trong hoàn cảnh ấy mới có thể cảm thụ được hay sao? Cứ như vậy thì có nghiện ma túy hay sa vào các tệ nạn xã hội thì mới biết sợ mà tránh xa nó hay sao? Xin lỗi vì tôi lấy hình ảnh so sánh quá khập khiễng.

Thanh ạ, "em không hề thích tác phẩm này' nên không chỉ ra được cái hay, cái đẹp của nó, tôi đồng ý với em và hoàn toàn đồng ý với quyết định của hội đồng chấm thi khi cho 3/15 điểm vì lạc đề.

Em cũng hoàn toàn đúng khi cho rằng "đứng trước một tác phẩm văn học, bao giờ cũng có những ý kiến trái ngược khen - chê, hay - dở" vì tất yếu người ta đã khẳng định cái đẹp phụ thuộc rất nhiều vào đánh giá chủ quan.

Tuy nhiên, có ai tước đi cái quyền cơ bản của các em trong việc khen chê một tác phẩm đâu em? Chỉ có điều là các em có đủ sức chỉ ra nó dở ở đâu không thôi em ạ. Một lần nữa tôi lại phải tiếc khi không được đọc toàn văn bài làm của em để xem em chỉ ra thế nào. Thêm nữa, liệu cái quan diểm "Phải chăng vì tư tưởng bảo thủ này mà suốt 63 năm qua, văn thơ của chúng ta chưa được "mới"?" liệu có phải do em thực sự cảm nhận ?

Tựu chung lại mong em hãy xem như đây là vài tâm sự của một người anh trai về 2 điểm:

Một là, nếu muốn bày tỏ chính kiến của mình đối với các tác phẩm, mong các em hãy thể hiện ngay trong giờ học với tinh thần xây dựng, phê bình để tiến bộ. Tôi tin rằng điều này sẽ giúp cho cả các em và giáo viên thực sự có được những tri thức đáng quí và làm giờ học sống động hơn rất nhiều, đúng như chủ trương đổi mới học tập và giảng dạy.

Rộng hơn, khi bày tỏ quan điểm về một vấn đề nào đó thì việc chỉ ra điểm yếu đã quan trọng, nhưng còn việc chỉ ra được CÁCH KHẮC PHỤC còn quan trọng hơn nhiều, đó mới là kết quả đấu tranh để tiến bộ em ạ.

Hai là, chúng ta luôn cần "sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật", nói như vậy nghe có vẻ hơi nặng nề. Nhưng hẹp lại, đó là yêu cầu của đề thi hay kiểm tra, rõ ràng ta phải đáp ứng nó thì mới có kết quả tốt. Em còn nhớ câu chuyện về "Chiếc đồng hồ" không? Đó chính là cơ sở xây dựng tính chuyên nghiệp hóa để đưa đất nước ta tiến lên đấy em ạ. Rất mong có dịp trao đổi nhiều hơn với các em.

Với việc dạy và học Văn nói riêng cũng như dạy học nói chung, tôi cũng xin bày tỏ sự ủng hộ đối với việc đổi mới phương pháp giảng dạy và học tập sang định hướng "Lấy người học làm trung tâm".

Nên chăng, các đề thi nghị luận không nên để phiến diện kiểu chỉ phân tích "cái đẹp' hoặc "cái chưa đẹp" một cách quá máy móc. Từng phần đó nên được học theo mục nhỏ, còn đến khi đi thi, nên yêu cầu học sinh theo hướng tổng quát hơn.

Chúng ta đều biết theo quan điểm duy vật biện chứng thì các mặt đối lập này cùng tồn tại và đấu tranh với nhau trong mỗi sự vật hiện tượng. Bởi thế, đề thi nên hỏi quan điểm, ý kiến học sinh về vấn đề hay tác phẩm nào đó, như vậy sẽ mang tính tự do, sáng tạo và tổng quát hơn.

Tất nhiên là chỉ với yêu cầu đối với từng bậc học. Cần lưu ý ngoài việc dạy cho học sinh những kiến thức cơ bản, chúng ta cần dạy các em những cách nhìn nhận và đánh giá theo đúng thang bậc của quá trình phát triển tư duy ở từng cấp. Xin trân trọng cảm ơn.

Các ý kiến khác


Tên: Phạm Bá Hào Email: trietgiathatthe@yahoo.com

Dấu hỏi về khả năng cảm nhận văn học của học sinh

Vấn đề "bài văn lạ" được nói đến nhiều trên các báo trong thời gian qua cần phải được nhìn nhận một cách nghiêm túc, theo quan điểm cá nhân của tôi tôi xin có một vài ý kiến như sau:

1. Là một học sinh giỏi nhưng tôi không hiểu nổi bạn Thanh lại có những suyu nghĩ như vậy "Em có thể chắc chắn rằng trong số 10 học sinh như em thì có 9 người cũng không thích tác phẩm này. Là một học sinh giỏi văn nhưng bạn lại không thể cảm nhận được và đổ lỗi là bạn sống trong thời bình... chẳng lẽ cứ phải sống qua chiến tranh thì mới cảm nhận được những gì liên quan đến chiến tranh? Những bài học lịch sử trong nhà trường là để những thế hệ sau có những hiểu biết về lịch sử của dân tộc, qua đó để chúng ta sống có trách nhiệm hơn với lịch sử, bạn hãy nhớ rằng văn học là nhân học- đừng đọc tác phẩm văn học trong một khoảng hẹp mà hãy gắn nó với hoàn cảnh lịch sử, đó cũng là lý do trong SGK khi nói đến một tác phẩm văn học thì hoàn cảnh ra đời là điều đầu tiên được nhắc đến.

2. Nói lên suy nghĩ của mình là rất cần thiết, nhưng nếu nói sai chỗ thì sẽ rất phản tác dụng. Những suy nghĩ của bạn nếu bạn nói lên ở một diễn đàn văn học, một buổi thảo luận nào đó chắc chắn tôi sẽ đồng tình và tôi nghĩ nhiều người khác cũng vậy, nhưng bạn viết trong một bài thi là hoàn toàn không thể chấp nhận được!

3. Qua một bài viết nhưng bạn lại chỉ trích "Phải chăng vì tư tưởng bảo thủ này mà suốt 63 năm qua, văn thơ của chúng ta chưa được "mới"? Không biết bạn đã đọc được bao nhiêu tác phẩm văn học? để phát biểu điều đó? Còn việc bạn không được nói lên cảm nhận của mình thì tôi nghĩ là bạn chưa thử, ngày tôi còn là một học sinh rất nhiều lần tôi tìm đến với thầy giáo dạy văn chỉ để tranh cải với thầy về một nhận định, một phân tích một vài ngữ nghĩa trong một tác phẩm- thầy giáo của tôi đã rất thoải mái và đánh giá cao việc làm đó của tôi mặc dù có nhiều vấn đề bất đồng vẫn không có tiếng nói chung và qua đó tôi đã nhận ra có nhiều vấn đề minh cảm nhận sai, và có những vấn đề mặc dù chưa thật sự đồng tình nhưng thầy bảo với tôi rằng, có những khái niệm mà tại một thời điểm nào đó em chưa cảm nhận được hoặc có cảm nhận khác, nhưng đôi khi em phải khép mình trong cái chung! và cho đến bây giờ thầy giáo vẫn rất cưng tôi mặc dù tôi là dân khối A!

Tên: Những cựu học sinh trường PTTH Việt Đức Hà Nội

Email: lelinh10368@yahoo.com


Thẳng thắn song còn bồng bột

Chúng tôi, những cựu học sinh trường Việt Đức đang sinh sống và học tập tại CHLB Đức, sau khi đọc bài văn của em học sinh Nguyễn Phi Thanh (Kì thi học sinh giỏi văn các lớp không chuyên Hà Nội tháng 03/05) muốn bày tỏ quan điểm của mình. Trước hết, em Thanh đã dũng cảm, thẳng thắn nêu lên ý kiến của mình về sự bất cập trong nền giáo dục nước nhà. Điều đấy đã được thừa nhận và chúng tôi tin rằng những nhà giáo dục Việt Nam đã và đang tìm cách khắc phục vấn đề này.

Tuy nhiên chúng tôi muốn để cập một khía cạnh khác trong bài văn của em Thanh. Với tư cách là một học sinh em có thể bình luận một bản anh hùng ca của dân tộc như vậy liệu có được hay không?. Tác phẩm "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" của Nguyễn Đình Chiểu mang giá trị văn học và lịch sử cao "Nhân dân tế các nghĩa sĩ Cần Giuộc bằng văn tế của ông, nhân dân khóc Trương Định cùng với tiếng khóc của thơ ông"
(http://www.nxbkimdong.com.vn/tacgia/nguyendinhchieu.htm).

Cũng có nhận xét: "Trong thơ văn Đồ Chiểu, không phải không có ít nhiều hạn chế. Nhưng với những giá trị tư tưởng và nghệ thuật, thơ văn Đồ Chiểu xứng đáng là "ngôi sao sáng trong văn nghệ của dân tộc", là ngọn cờ tiêu biểu của thơ văn chống thực dân Pháp thời kỳ nửa sau thế kỉ XIX. Ngày nay, đọc thơ văn Đồ Chiểu, không chỉ thấy tâm huyết và tài nghệ của nhà thơ mà còn thấy lại cả một thời đại lịch sử, thấy lại cả dân tộc ta trong một thời kỳ đau thương. Thơ văn của Đồ Chiểu mãi mãi vẫn là món ăn tinh thần quý báu của người Việt Nam."(http://perso.wanadoo.fr/charite/013lichsu/025%20dinh%20chieu.htm).

Vậy mà em đã viết: "Em không thích tác phẩm này vì nó quá cứng nhắc, khó hiểu. Em đọc xong mà không hề có một chút xúc động hay xót thương, như vậy là lỗi tại em hay tại nhà văn không truyền tải được đến người đọc?... ".

Có thể khả năng của em chưa hay là không cảm nhận được giá trị nội dung của tác phẩm, nhưng cách em thể hiện ý kiến của mình là suồng sã và thiếu tôn trọng tác giả. Chúng tôi thiết nghĩ, chúng ta những con người được sống trong thời kì hoà bình, đấy là công lao của những thế hệ đi trước đã đổ bao công sức và xương máu để có một cuộc sống như ngày hôm nay.Vậy mà em lại "không hề có một chút xúc động hay xót thương" sao?.

"Chúng em và các cô - tức là những người ra đề - là hai thế hệ rất khác nhau; các cô không hiểu chúng em thì trái lại, chúng em cũng không hiểu những tác phẩm viết về cái thời các cô cũng chỉ bé như bọn em bây giờ". Vậy " cái thời " như "bọn em bây giờ" do đâu mà có?.

Hơn nữa, những tác phẩm văn học là một trong những dẫn chứng xác thực nhất để có thể tiếp cận và hiểu về lịch sử dân tộc. Nhưng em lại không cảm nhận được cái hay, cái đẹp của những tác phẩm này.Vậy em có thể chỉ ra cách nào "để hiểu về lịch sử dân tộc, để không quay lưng với lịch sử". Nền văn học của một đất nước thể hiện văn hoá và lịch sử của dân tộc đó.Vậy mà em nói :"Phải chăng vì tư tưởng bảo thủ này mà suốt 63 năm qua, văn thơ của chúng ta chưa được "mới"?"

Chúng tôi mạn phép hỏi em, dựa trên cơ sở nào mà em lấy mốc thời gian 63 năm và với tư cách nào mà em lại đánh giá về cả một nền văn học nước nhà như thế? Là một học sinh giỏi văn chúng tôi tin rằng, em cũng đã có được kết quả tốt trong môn văn tại nhà trường.

Nhưng chúng tôi cũng băn khoăn rằng, đã có khi nào "chỉ vì áp lực điểm số" mà em "phải viết những lời khen sáo rỗng về một tác phẩm mình không thích" ? Bản thân là những người chỉ hơn em vài tuổi, qua sự giáo dục của gia đình, nhà trừờng và xã hội, chúng tôi vẫn luôn tiếp thu và giữ gìn tinh thần kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam.Và tinh thần ấy cũng luôn được bạn bè quốc tế khâm phục và ca ngợi.

Chúng ta cần phải có trách nhiệm và nghĩa vụ xây dựng và phát huy tinh thần ấy bằng những hành động thiết thực của mình. Qua bài viết này chúng tôi muốn đóng góp ý kiến với em Thanh nói riêng và để các bạn đọc tham khảo. Chúng tôi dẫn chứng bình luận bài Tế từ nhiều trang web.

Tên: Đức Anh Email: ducanh129vn@yahoo.com

Thưa toà soạn,cũng là một họ sinh lớp 11 như Thanh,em cũng cảm thấy khó hiểu khi phải học những bài văn kiểu như "Văn Tế.." mà bạn Thanh đã nói. Có thể do còn trẻ mà bọn em chưa cảm nhận được cái hay, cái đẹp của tác phẩm.

Nhưng đã bao giờ học sinh như bọn em được nói lên sự thật? Nếu bạn Thanh không viết bài văn đó,có lẽ em cũng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói điều này. Mọi người không có quyền gây sức em lên bạn ý!

Đặng Ngọc Toàn (The University of Qeensland – Australia) , Email: ngoctoanbmt@yahoo.com

Những ý kiến như của em Thanh cần được trân trọng

Thưa quý vị bạn đọc, Mấy ngày này ở Việt Nam chúng ta rộ lên về một bài văn “lạc đề” của em Phi Thanh, một học sinh (HS) trung học ở Hà Nội. Nhân lúc mọi người đang bàn luận về nội dung của bài văn này, mặc dầu đang học tập xa Tổ quốc tôi cũng tranh thủ đóng góp vài ý kiến của mình xung quanh bài văn của em Phi Thanh.

Trước hết, tôi xin thưa với quý vị là tôi hoàn toàn ủng hộ quan điểm mà em Thanh đã trình bày trong bài văn của mình, bất chấp đến thời điểm mà Thanh lựa chọn để bày tỏ như một vài người trong quý vị đã có lần đề cập.

Thực sự mà nói, chúng ta phải cảm ơn em Thanh rất nhiều vì đã nói hộ chúng ta, những người đang đi học và cả những người có con em sắp hay đang đi học ở các trường trong cả nước, điều chúng ta/con em chúng ta muốn nói mà bấy lâu nay không dám nói vì nhiều lý do.

Tôi từng là một học sinh, sinh viên học ở Việt Nam. Nên tôi hoàn toàn hiểu được những trăn trở và suy nghĩ của em Thanh cũng như của bao nhiêu HS và SV khác.

Cái kiểu dạy theo phương pháp lấy người dạy làm trọng tâm (teacher based approach) xưa nay vẫn chưa được thay đổi ở Việt Nam.

Cần phải nói rằng, một trong những điều tệ hại của phương pháp này là làm cho học sinh trở nên hoàn toàn bị động trong tư duy, suy nghĩ do thông tin chỉ đến có một chiều, đó là từ người dạy. Người học hầu như không có cơ hội để thảo luận hay bàn bạc về những ý kiến mà mà họ quan tâm hay của người dạy truyền đạt cho họ.

Đó là chưa nói đến các trường hợp mà trong đó người học đặt ra những câu hỏi nằm ngoài khả năng của người dạy hay không được người dạy trả lời trọn vẹn mà còn đưa ra những nhận xét, ý kiến mang tính răn đe, trù dập. Điều này làm thui chột và giết chết óc sáng tạo và suy nghĩ của người học, giết chết những suy nghĩ mà đáng ra là nên được trân trọng và khích lệ.

Bên cạnh đó, cũng cần nhấn mạnh rằng chương trình học, đặc biệt là chương trình Phổ thông, quá nặng nề và cồng kềnh về cả chất lượng và số lượng trong khi thời lượng của một tiết học chỉ vỏn vẹn 45 phút. Người dạy thì không muốn cháy giáo án, vì điều đó có thể ảnh hưởng đến danh hiệu thi đua và các quyền lợi cá nhân khác của họ nên họ cứ thế mà đọc và người học cứ thế mà chép và chép để rồi cuối cùng không hiểu được những gì mình vừa chép.

Khi làm bài nếu người học không dám đưa vào bài những suy nghĩ độc lập, không nằm trong bài giảng của thầy/cô giáo, vì như thế sẽ bị điểm thấp và rất có thể bị xem là coi thường giáo viên v v.

Nhưng xin hỏi quý vị là nếu người học không tỏ ra thích thú với nội dung bài học, môn học và không hiểu được những gì trong đó thì làm sao mà các em có thể làm bài được, khi mà sự sáng tạo đã bị giết chết ?

Ở các nước phát triển, Úc là một ví dụ, đã từ mấy thập kỷ nay người ta không còn sử dụng phương pháp lấy người dạy làm trọng tâm (teacher based approach) như ở Việt Nam chúng ta nữa, mà họ áp dụng phương pháp lấy người học làm trọng tâm (learner based approach).

Theo phương pháp này, người học được khuyến khích tối đa sáng tạo và đưa vào những suy nghĩ độc lập của mình trong bài làm. Bên cạnh những những môn bắt buộc, họ được quyền chọn các môn học khác mà họ thấy quan tâm.

Trong giờ học, HS/SV tự do thảo luận và bàn bạc về vấn đề liên quan đến bài học mà họ thấy quan tâm với sự hỗ trợ tối đa của người dạy. Người học tự do bày tỏ quan điểm và ý kiến của mình mà không hề lo ngại bất cứ điều gì. Với thời gian, phương pháp này cho thấy những lợi thế vượt trội của nó. Mà cụ thể là nó làm cho người học tỏ ra hăng hái học hơn rất nhiều trong việc học và từ đó họ luôn có những tìm tòi, sáng tạo trong bài làm của mình.

Trở lại bài văn của em Phi Thanh, tôi thấy rằng đã đến lúc những người có trách nhiệm nhận thức ra rằng phương pháp giảng dạy hiện đang được áp dụng đã quá lỗi thời, không còn phù hợp với xu hướng phát triển của thời kỳ hội nhập nữa, thời kỳ chỉ dành cho sự sáng tạo.

Ngoài ra, tôi thấy rằng chúng ta cần nhanh chóng đổi mới nội dung của các môn học, mà trong đó Văn học là một ví dụ. Nội dung của môn học một mặt phải khuyến khích được sự ham học của người học, mặt kia cần phản ánh được những nhu cầu của thời kỳ đổi mới và hội nhập quốc tế.

Những ý kiến như của em Thanh cần được trân trọng. Không nên nhìn nhận đó là trường hợp …cá biệt cần quan tâm đặc biệt, mà cần xem đó là tiếng chuông của trách nhiệm và tính trung thực của em Thanh đã vang lên đánh thức các nhà làm Giáo dục có trách nhiệm.

Không chỉ có hô hào suông với những khẩu hiểu đao to búa lớn như nào là chấn hưng nền Giáo dục, cải tổ vv như ai đó vẫn thường nói, điều quan trọng là cần nhanh chóng tìm ra những người có tài và trách nhiệm và quy tụ họ về để họ cùng nhau nghiên cứu tìm ra những giải pháp nhằm cải tiến nền Giáo dục của nước nhà.

Tên: Hung Dung Oka, Email: davidjemh@yahoo.com
Tôi không nghĩ đến cái đúng sai ở đây nhiều

Bài văn của em Thanh không làm tôi hài lòng về nhận xét của em với cái thích hay không thích của một tác phẩm văn học, đặc biệt đây là tác phẩm văn học nổi tiếng của nước mình và có thể nói nó còn sống lâu trong lòng dân tộc bởi tính nhân văn của nó.

Thế nhưng, khi đọc tin này thì tôi không chú ý nhiều đến ý kiến của em về cái hay, cái thích, hay về tính học thức của em. Bài văn đã chấm rồi, được điểm 3/10 hay 20/10 cũng đều xứng đáng cả. 3/10 vì tính lạc đề, 20/10 vì nó là hồi chuông mà em đã dám gióng lên cho giáo dục nước nhà.

Mấy chục năm chúng ta phần nhiều chỉ quản lý giáo dục qua khối lượng chương trình hay soạn giáo trình trên nhận thức của những nhà chuyên môn đầu ngành mà không tìm hiểu xem học sinh bây giờ họ suy nghĩ và nhận thức cái gì như thế nào.

Việt Nam bao năm thay đổi giáo trình, phương pháp giảng dạy, than phiền đủ thứ thì cũng chỉ là những thông tin từ phía các nhà chuyên môn, chẳng có một số liệu nào từ phía các em - những người trực tiếp lĩnh hội những thứ đó.

Ví dụ, giáo dục văn học là giáo dục tính nhân văn cho con người, giúp các em nhìn cuộc sống từ một góc độ khác mang tính nhân văn, thế mà giáo dục văn học ở nhiều nơi bây giờ chỉ cứng nhắc là những bài giảng, những câu hỏi, đề cương, giáo trình... để cho kịp thời lượng trên giao, đâu có thời gian cho các em có những buổi ngoại khoá mà bày tỏ suy nghĩ, ý kiến hay tìm hiểu sát hơn về những bài học của em trên lớp?

Ở đây em đã nói chưa thích tác phẩm chứ chưa phải là nói nó không hay. Một câu nói có thể là không hay thì đừng có hiểu đó nghĩa là câu nói dở. Đúng, nói cái hay thì đã khó, nói lên cái dở càng khó hơn. Thế nên 100 bài bình văn thì có đến 98 bài khen hay, có mấy bài nói được cái dở.

Chẳng có cái gì hoàn hảo được cả, thế mà nhà chuyên môn cũng chỉ nói được thế thôi thì thử hỏi em tuổi "teen" chắc gì đã nói được cái không hay của nó.

Tóm lại, hãy nhìn đọc và suy ngẫm về giáo dục nước nhà, về chương trình, phương pháp dạy, giảng hay soạn giáo trình giảng dạy... cho học sinh. Hãy đừng đem các em ra làm vật thí nghiệm cho hết cải cách không thành này đến cải cách không thành nọ. Hãy nói ít về ý kiến các nhà chuyên môn với cụm từ "tôi cho rằng..." mà hãy nói "thống kê thấy rằng..." để cải cách chương trình giáo dục nước nhà, thế mới mong tiến bộ được.

Tên: Thang Viet, Email: thangviet@hotmail.com

Xa hoi can nhung nguoi noi thang, noi that

Toi rat cam kich khi thay mot em hoc sinh cap 3 da dam noi thang nhung suy nghi cua minh ve viec day va hoc mon Van. Hoc sinh Viet nam dang hoc mot cach thu dong, bi nhoi nhet kien thuc va loi suy nghi theo kieu loi mon, lap lai mot cach sao rong nhung dieu ma thay co giang, thieu suc sang tao. Cam on em Thanh rat nhieu. Su dung cam dam noi thang, noi thuc cua em can khen ngoi. Hay yen tam hoc vi co nhieu nguoi ung ho em.

Tên: Nguyễn Viết Nhâm, Email: nham1962@prepaid

Đừng vì một đề bài văn mà vội kết luận

Cháu Thanh thân mến! Cách đây 26 năm chú cũng như cháu bây giờ, mặc dù lúc ấy chú rất giỏi các môn về tự nhiên và cũng chẳng thích môn văn, nhưng đến nay thì chú lại nghĩ môn văn lại có những cái hay hơn những môn khác và chú cũng đã được thầy giáo dạy văn ngày xưa có nói "văn là người" .

Chú cũng rất đồng ý với một số ý kiến cho rằng khi soạn thảo chương trình sách giáo khoa thì ban biên soạn đã nghĩ đến tính tổng hợp cái tinh hoa của nhân loại, từ cổ chí kim, Đông sang Tây . Bên cạnh đó mục đích của người ra đề bài văn là để thế hệ trẻ phải thấy được những ý nghĩa, những hy sinh của cả một thế hệ để bây giờ các cháu mới được như ngày nay.

Chú rất khâm phục tinh thần dũng cảm của cháu đã nói lên những quan điểm của một số học sinh cùng suy nghĩ như vậy .Đây cũng là một câu hỏi cho các chuyên gia giáo dục làm sao cho các chương trình được các cháu cảm thụ một cách tự nhiên và có ý nghĩa hơn ,nó sẽ hướng con người đến cái đẹp,nhân ,thiện. Chúc cháu khoẻ và học giỏi

Tên: Trần Đình Hiệp, Email: trandinhhiep@gmail.com

Tôi đồng ý với quan điểm của em về cách dạy cách học văn cũng như cách cảm nhận bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của em. Tuy nhiên tôi hoàn toàn không đồng ý khi em lại bày tỏ chính kiến của mình trong bài thi của em.

Nói, nghĩ, viết, làm... điều gì phải đúng nơi, đúng chỗ. Không ai cấm em nói ra những điều đó, thậm chí em có thể gửi tâm tư nguyện vọng em lên đến Bộ trưởng Bộ GD-ĐT hoặc gửi lên Thủ tướng Chính phủ.. thì nó mới hay hơn và đúng hơn.

Việc em đem bài thi để bày tỏ chính kiến của mình là không tôn trọng thầy cô giáo, và không tôn trọng chính mình.

Tôn sư trọng đạo, em nên nhớ như vậy. Trần Đình Hiệp (Huyền Trân Công Chúa - Huế)

Tên: Đỗ Mạnh Hùng; Email: herogvn@yahoo.com

Em cũng là 1 học sinh đang học lớp 12a18 trường THPT Việt Đức , em xin nói lên suy nghĩ của mình về bài thầy Phạm Hồng Hà dạy ở trường khoa học tự nhiên như sau : Đọc xong bài của thầy em thầy được thầy có những suy nghĩ khá bảo thủ , giống như nhiều giáo viên lâu năm , vì các thầy cô giáo không muốn nhận mình sai trong cách giảng dạy , dù đây không hoàn toàn do lỗi thầy cô mà là do cách giảng dạy chung ở Việt Nam hiện nay .

Thầy nói rằng "việc em và một số bạn khác không thích liệu có đủ độ tin cậy để khẳng định rằng 9/10 HS không thích không? Và cứ cho răng tỉ lệ đó đúng với lớp em thì liệu nó có đúng với toàn trường em và rộng hơn, có đúng với toàn thể học sinh không em?" Thì em có thể nói rằng trường em có 20 lớp 12 , với khoảng 1000 học sinh khối 12 thì em có thể khăng định rằng 9/10 học sinh không thích tác phẩm này , ngay ở lớp em thì có thể khẳng định 100% học sinh không thích , còn ở trường may ra có các bạn thi học sinh giỏi môn văn hoặc học lớp chuyên văn còn có thể hiểu và thích được phần nào tác phầm này , nhưng ngay đến 1 học sinh được của đi thi học sinh giỏi như bạn Thanh cũng nói là không thích thì cần xem lại , nếu vẫn còn hoài nghi thì mong rằng sẽ có cuộc trưng cầu ý kiến của toàn bộ học sinh khối 12 của trường .

Em có thể khẳng định rằng không đến 100/1000 học sinh lớp 12 thích và hiểu một cách sâu sắc về tác phầm này . Tiếp tục dẫn lời thầy : "Rất tiếc tôi không được đọc tiếp đoạn văn sau của em để biết em lập luận thế nào, để xem "Bọn em không quay lưng với lịch sử nhưng có nhiều cách để bọn em hiểu về lịch sử dân tộc... ". BẰNG CÁCH NÀO? Chẳng lẽ cứ phải sống trong hoàn cảnh ấy mới có thể cảm thụ được hay sao? Cứ như vậy thì có nghiện ma túy hay sa vào các tệ nạn xã hội thì mới biết sợ mà tránh xa nó hay sao? Xin lỗi vì tôi lấy hình ảnh so sánh quá khập khiễng."

Thưa thầy là không thiếu gì cách tốt hơn , lí thú hơn để chúng em có thể hiểu về lịch sử dân tộc như qua phim ảnh , người Việt Nam đặc biệt là gới trẻ thường không rõ về lịch sử Việt Nam nhưng lại rất rành về lịch sử Trung Quốc do họ xem rất nhiều phim lịch sử Trung Quốc . Bằng cách kể chuyện kèm hình ảnh và hiện vật , như là thăm quan và nmghe giảng giải về lịch sử tại các bảo tàng lịch sử , những nơi có thể tái hiện lại phần nào lịch sử , điều mà rất ít khi học sinh chúng em có được .

Đấy chỉ là một vài cách em nghĩ đến nhưng em nghĩ còn rất nhiều cách để chúng em có thể hiểu về lịch sử một cách lí thú hơn mà không cần phải trở về sống ở hoàn cảnh lịch sử như thầy nói . Lại tiếp tục mạn phép dẫn lời thầy : "Tuy nhiên, có ai tước đi cái quyền cơ bản của các em trong việc khen chê một tác phẩm đâu em? Chỉ có điều là các em có đủ sức chỉ ra nó dở ở đâu không thôi em ạ. Một lần nữa tôi lại phải tiếc khi không được đọc toàn văn bài làm của em để xem em chỉ ra thế nào. Thêm nữa, liệu cái quan diểm "Phải chăng vì tư tưởng bảo thủ này mà suốt 63 năm qua, văn thơ của chúng ta chưa được "mới"?" liệu có phải do em thực sự cảm nhận ? "

Đúng là có những tác phẩm chúng em không đủ sức để khen chê vì bọn em hoàn toàn không hiểu nội dung tác phẩm đó , mà cho học sinh học những tác phầm khó hiểu vậy thì có nên không.

Chung qui lại chúng em muốn học những tác phầm mà lứa tuổi học sinh chúng em có phải hiểu được , hình như cá thầy cô giáo cứ dạy theo giáo án thôi mà rất khi hỏi học sinh những câu như : "em có hiểu cái hay của tác phầm này không ? , cảm nhận của em về bài thơ này thế nào ? " .

Chúng em muốn các thầy cô hướng tới học sinh nhiều hơn là giảng dạy khư khư theo giáo án mà không biết mình có truyền đạt được cho học sinh không , học sinh nghe mà có hiểu được ý các thấy cô giảng không , tránh tình trạng thầy dạy cứ dạy , học sinh không hiểu vẫn hoàn không hiểu , kiểu như gảy đàn tai trâu .

Tên: Đỗ Mạnh Hùng; Email: herogvn@yahoo.com

Không chỉ có môn văn...

Em đang là học sinh lớp 12a18 trường THPT Việt Đức Hà Nội . Em rất ủng hộ ý kiến của bạn Thanh . Tuy nhiên tình trạng này ko chỉ ở môn văn mà còn nhiều môn khác nữa . Ở các môn tự nhiên như toán lí hoá , những môn rất cần thực hành để chúng em có thể dễ nhớ hơn về những phản ứng hoá học , những hiện tượng vật lí và những qui tắc toán học , nhưng thực tế thì việc thực hành hầu như là không có , lý thuyết thì quá nặng .

Việc này không chỉ làm cho học sinh phải chịu gánh nặng lý thuyết mà còn làm học sinh mất đi sự lý thú đặc trưng của các môn tự nhiên này và sau này ra trường thường bị nhận xét chung khi xin việc làm là " thiếu kiến thức thực tế".

Đến môn Tiếng Anh, một trong những môn chính tình trạng cũng không khả quan hơn , học tiếng Anh có 4 kĩ năng là : nghe , nói , đọc , viết nhưng ở trường chúng em chỉ được học 1 kĩ năng duy nhất là viết , thỉnh thỏang học đọc còn nghe và nói thì hoàn toàn không . Học tiếng Anh lí do chính là có thể nói chuyện giao lưu với người nước ngoài nhưng chúng em hoàn toàn ko được học 2 kĩ năng nói và nghe thì làm sao có thể giao tiếp ??? Bằng chính của việc này mà các báo đã đăng nhiều lần là 12 năm học tiếng anh vẫn ko thể nói được , rồi tỉ lệ sinh viên có thể sử dụng tiếng Anh rất ít ( dù đã được học trong cả 3 cấp 1, 2, 3 ) .

Nguyên nhân chính là các giảng dạy làm cho học sinh mất đi hứng thú sôi nổi vốn có của môn Tiếng Anh , ko được học 2 kĩ năng nghe và nói chỉ toàn viết nên dù đã được học rất nhiều ở trường nhưng học sinh vẫn phải học thêm tiếng anh ở các trung tâm nếu muốn nói và nghe được tiếng Anh . Đến các môn phụ như sinh , sử , địa thì hầu hết chỉ là đến trường nghe thầy cô giáo đọc và chép như cái máy , nếu chỉ là chép thì em thấy ko nhất thiết phải đến trường mà ở nhà đọc sách cũng được .

Đặc biệt môn sinh , môn cũng có yêu cầu thực hành cao nhưng bọn em ko hề có giờ thực hành , cùng lắm là xuống sân trường ... nhặt vài cái lá để ... sưu tập . Ở các môn đều có nhiều điều bất cập và vô lí thế rất dễ làm cho học sinh chán nản , chán học .

Quay lại môn văn , những gì bạn Thanh nói là đúng với suy nghĩ của 99% học sinh , đặc biệt là học sinh phổ thông . Hầu hết bọn em học văn chỉ là đến lớp chép bài , hầu như không được nói lên suy nghĩ , bình luận về bài văn nên giờ văn trở nên rất nặng nề và mệt mỏi . Đến khi kiểm tra thì gần hầu hết đều chép từ văn mẫu, có lẽ giáo viên đọc cũng biết là văn mẫu vì lời lẽ quá ... già , quá "Văn mẫu" , biết không phải học sinh tự làm nhưng vẫn phải cho điểm cao vì hầu hết học sinh đều bị đồng phục hoá môn văn .

Em nghĩ các thầy cô cũng như học sinh đều muốn có sự thay đổi , vì cách dạy và học như thế làm cho cả học sinh và giáo viên thấy mệt mỏi , mong rằng trong một vài năm tới Bộ giáo dục sẽ có những thay đổi tích cực trong các dạy và học để thế hệ học sinh sau chúng em không phải khổ nữa !

Tên: Nguyễn Đào Tấn; Email: dao_tan2003@yahoo.com

Trước tiên, tôi rất nhất trí với lời nhận xét của Tiến sỹ Lê Ngọc Trà, Viện trưởng Viện Nghiên cứu giáo dục về em Thanh, đây là những nhận xét mang tính nghiêm túc và thực sự khách quan về em Thanh và tình hình giáo dục thực tế hiện nay.

Tôi rất quý tính thẳng thắn của em Thanh và cũng nhận ra ngay cái non nớt của một học sinh là em đã lấy việc thích hay không thích làm thước đo cho giá trị một tác phẩm văn học và cho rằng nhiều em khác cũng không thích tác phẩm này, ....

Nếu như theo lời khuyên của một số chuyên gia (kể cả một chuyên gia là giảng viên của một ngành khoa học tự nhiên) là em Thanh nên bày tỏ chính kiến của mình ngay trong giờ học thì hỡi ơi, tôi có thể khẳng định 100% là chính kiến đó sẽ chìm trong quên lãng và chúng ta lại tiếp tục suy nghĩ theo lối mòn đã định sẵn.

Em Thanh đã có một hành động đầy bản lĩnh; đó chính là sự khác biệt của em Thanh với chúng ta, và ngay cả bản thân tôi, là giáo viên dạy môn văn cũng thừa nhận cách giảng dạy của chúng ta như hiện nay và cách ra đề còn có nhiều vấn đề cần đổi mới mà tôi cũng chỉ nghĩ, chưa dám đưa chính kiến của mình trong các cuộc họp, hội nghị,...vì sợ liên luỵ và có thể ảnh hưởng đến bản thân mình.

Tôi nghĩ các cơ quan có trách nhiệm, nhân sự kiện này hãy nhìn nhận lại cách giảng dạy của chúng ta hiện nay, hãy làm một điều gì đõ để phát huy cao nhất tính sáng tạo và khả năng suy nghĩ độc lập của học sinh, tránh tư duy theo kiểu một chiều và định sẵn như ý kiến của nhiều vị phụ huynh đã đóng góp. Xin cảm ơn Tienphongnline đã cho tôi cơ hội để bày tỏ chính kiến của mình.

Tên: Việt Nguyễn; Email: vietnguyen@yahoo.com

Hãy lắng nghe thế hệ trẻ

Kính gửi Giảng viên Phạm Hồng Hà. Chúng ta hãy khoan bàn luận về thái độ đúng, sai của một học sinh giỏi văn về nền văn học nước nhà. Cái khía cạnh mà tôi muốn nói tới ở đây là ý kiến nhận xét văn học của một người giảng khoa học: "Rộng hơn, khi bày tỏ quan điểm về một vấn đề nào đó thì việc chỉ ra điểm yếu đã quan trọng, nhưng còn việc chỉ ra được CÁCH KHẮC PHỤC còn quan trọng hơn nhiều."

Xin thưa với thầy, cô đây không phải là vấn đề mà chỉ em học sinh kia làm thay đổi được mà nó là vấn đề xã hội hóa giáo dục. Nếu như chỉ mình sức em học sinh kia chỉ ra được cách KHẮC PHỤC thì những vị GS, TS biên soạn chương trình văn học ngồi để làm gì?

"Chúng ta luôn cần "sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật"" - mới chỉ nêu ra một qua điểm như vậy mà cô, thầy đã nhắc đến Pháp luật rồi, nói gì đến việc em học sinh đó dám chỉ ra CÁCH KHẮC PHỤC?

Chẳng nhẽ học sinh nói đúng tâm tư và tình cảm của mình về phương pháp dạy và học văn là vi phạp Pháp luật? Hãy để cho thế hệ trẻ được bày tỏ tâm tư nguyện vọng, có như vậy mới biết họ đang nghĩ gì. Nếu đúng thì chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận, nếu sai lúc đó chúng ta mới có cơ sở để uốn nắn các em vào quỹ đạo.

Tên: Phạm Phú Thép Hội VH-NT Quảng Bình; Email: thepqb@yahoo.com

Cần tôn trọng cảm xúc của lớp trẻ

Tôi rất phục em Thanh trong cuộc thi, mà điểm là rất quan trọng, song em không đặt nó lên hàng đầu mà nói lên chính kiến của mình về cảm nhận một tác phẩm văn học.

Tôi nghĩ cái vấn đề là do đề bài là một bài văn tế thì sao lại đi phân tích vẻ đẹp. Làm sao đang khóc người mà lại có vẻ đẹp. Chiến tranh là sự bi hùng của dân tộc chính Bác Hồ cũng không bao giờ cho một trận đánh là đẹp thì làm sao ta lại đi tìm vẻ đẹp trong bài văn tế.

Hiện nay, việc cảm nhận văn học có nhiều khuynh hướng nhưng theo tôi với khả năng như em Thanh thì làm bài văn đó là được, nhưng em không nghĩ thế mà em nói lên cái cảm nhận riêng của mình đó là cái cứng nhắc trong việc học của chúng ta.

Tên: Khôi, Email: giakhoi01@yahoo.com

Chi rieng viec dam noi ra chinh kien cua minh da chung to em Thanh da lam mot viec ma bao nhieu nguoi bay to su khong dong tinh voi em phai cam thay ho then. Ho cu dung ly luan nay, ly le kia de co tinh bat be mot co hoc sinh lop 11. Ho khong hieu rang, em Thanh cung giong nhu nhieu nguoi trong chung ta, trong do co ca ho, la nan nhan cua mot nen giao duc cung ngac, khong cho phep hoc sinh duoc the hien quan diem doc lap, du no dung hay no chua dung.

Toi mong rang cuoc tranh luan nay nen dung lai, boi cang dang tai nhung y kien, chung ta cang thay rang nhieu nguoi trong chung ta van con qua bao thu trong suy nghi, co bao ve cho mot nep nghi cu. Cam on Thanh. Chan thanh, Khoi.

Tên: Trần Trọng Nghĩa, Email: nghiaop@gmail.com

Điểm 3/15 là xứng đáng !

Là 1 học sinh giỏi mà không hề cảm nhận được cái hay của bài "Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc" sao??? Phải chăng bạn không thích chủ đề về lịch sử trước đây?

Bạn cho rằng nói những vấn đề đó quá cũ rích? Hay vì tác giả bài văn viết dở? Qua văn thơ để tìm hiểu về lịch sử dân tộc chẳng phải là 1 cách tốt cho chúng ta sao? Sao bạn lại nói là "... Bọn em không quay lưng với lịch sử, nhưng có nhiều cách để tìm hiểu về lịch sử dân tộc".

Tôi không hề đồng tình với bài thi của bạn Thanh. Điểm 3/15 là xứng đáng. Đề nghị toà soạn đăng toàn bộ bài dự thi của bạn Thanh. Xin chân thành cảm ơn!

Tên: Hà Trang, Email: anti0310@yahoo.com

Một ẩm thực gia giỏi không phải món nào cũng "thực" được!

Tôi rất khâm phục bạn! Thời là học sinh, chúng tôi cũng rất nhiều lần thấy như bạn. Không cần biết tác giả là ai, tác phẩm thế nào, cứ chỉ cần thấy đề cảm thụ là phải nào là tứ thơ hay, súc tích, nào là hình tượng đẹp, làm rung động lòng người, hình ảnh đó là một tượng đài bất tử về... nào là tái hiện một cách sinh động, rồi vạch trần, tố cáo ...

Những câu như thế như thấm vào trong máu mỗi học sinh viết văn rồi, không có con đường nào khác. Biết là thế, nhưng viết được ra như bạn, không phải ai cũng làm được!

Góp thêm một quan điểm, một tiếng nói cho nền giáo dục văn học hiện nay, nhất là khi tình trạng đạo văn, học thuộc lòng bài văn khi vào phòng thi ngày càng phổ biến, là sự chứng tỏ, lớp trẻ ngày nay đã có suy nghĩ hơn về những gì đang được "nhồi" vào đầu họ. Tôi cảm ơn bạn rất nhiều!

Tên: Hoang Thi Huong

Toi rat dong y voi y kien cua em Thanh !

Kinh thua toa soan! Hien nay toi da ra truong duoc 5 nam va bay gio da di lam, co the noi trong suot khoang thoi gian hoc 3 nam cap III cua toi da khong de lai chut an tuong tot nao.

Toi khong hieu nha truong muon dao tao chung toi ra thanh mot nguoi linh hoat hay chi la nhung con vet. Luc nao cung chi la hoc thuoc va kiem tra mieng dau gio. Khoang thoi gian 15' dau gio la luc ma hoc sinh chung toi so nhat vi bi goi len bang.

Khong phai chung toi luoi bieng khong hoc bai cu ma chung toi khong thich luc nao cung bi dung len truoc lop roi doc thuoc lau lau nhung dinh nghia va cong thuc. Do la nhung kien thuc sao rong, no chi ton tai trong dau chung toi vai ngay roi bay het di theo thoi gian.

Mot bai hoc duoc hoc sinh khen hay khi duoc thay co truyen dat lai voi su ket hop hai hoa giua thuc te va ly thuyet hay don gian chi la mot cau chuyen dan dat vao bai mot cach di dom cung tang su hung phan cho hoc sinh hoc bai, dieu do co the tao cho hoc sinh mot cach nhin khac, mot cach nghi khac va mot su lien tuong den thuc te khien cho hoc sinh nho rat lau bai day cua co.

Dung de hoc sinh co cam giac cang thang moi khi vao tiet hoc. Va chung toi cung chi biet chum dau vao nhau de noi thoi chu khong biet phan anh voi ai ve nhung van de do va chac chan cung khong co ai trong truong dung ra de giai quyet nhung thac mac cho chung toi.

Hoc sinh chung toi chi biet nghe, viet va ve nha hoc thuoc. Do la nhiem vu duy nhat cua hoc sinh. Vi vay toi thay hoc sinh cua chung ta luon o trong the THU DONG, do la dieu co hai nhat ma hoc sinh phai ganh chiu. Co le de noi duoc het nhung mat trai cua nen giao duc khong phai la de.

Tren day chi la nhung dieu ma ca nhan toi da tung suy nghi khi con la hoc sinh va den bay gio toi moi co co hoi de bay to. Rat mong cac thay co hay suy nghi va co nhung doi moi trong cach day de the he hoc sinh bay gio va sau nay se phat trien mot cach toan dien.

Tên: Đỗ Doãn Đạt, Email: dodoandat@yahoo.com

Tôi không cho rằng học sinh đó đúng

Tôi không cho rằng học sinh đó đúng. Vì mới chỉ là học sinh PTTH, không thể dùng những lý lẽ, dù là có biện chứng như thế để cải cách cả một chương trình dạy bậc PTTH mà biết bao thế hệ học sinh đã trải qua.

Hơn nữa, Thanh lại là học sinh giỏi đang tham dự kỳ thi học sinh giỏi khối trường PTTH thì càng phải tuân thủ những gì đề ra. Xin đừng có ai ủng hộ cả, vì làm như thế sẽ là chiều chuộng ...

Học sinh hiện nay cứ đòi khẳng định CÁI TÔI CÁ NHÂN, trong khi cái CON NGƯỜI XÃ HỘI chưa thành hình. Học sinh phải trải qua tất cả các cấp học PTTH (I, II, III) là để học lấy cái con người xã hội. Con người xã hội sau đó sẽ giúp họ xây dựng nên cái bản ngã đó.

Nếu vì lý do yêu-ghét, mà nhiều người đổ lỗi cho cả một chương trình giáo dục, cụ thể chương trình dạy văn học ở cấp PTTH, kể cả PTCS, thì thật là sai lầm.

Hồi tôi còn học PTTH, tôi đã được nghe kể một thí sinh vào phòng thi nhưng gặp đề "khoai" quá nên chỉ viết bậy bạ mấy câu, đại loại "Cổng trường đại học xa vời vợi/ Thân trâu này đâu dám ước mong", hay trong dân gian có Trạng Quỳnh với "Thừa giấy làm chi chẳng vẽ voi..." là không thể chấp nhận được. Còn đã học chuyên nghiệp thì chúng ta không thể ủng hộ những việc xảy ra như vậy.

Tên: Hong Minh, Email: maiha31@yahoo.com

Bạn đã sai rồi !

Tôi không thể hiểu nổi làm thế nào bạn có thể đứng trong đội tuyển đi thi HS giỏi văn ? Bản thân tôi cũng đã từng trăn trở rất nhiều với những vần thơ, những bài văn.

Và bây giờ công việc của tôi tuy không liên quan gì tới văn chương ( dù đó là con đường mà tôi đã đi và theo đuổi trong rất nhiều nămn) nhưng khi đọc bài của bạn tôi không thể không lên tiếng.

Khi cảm thụ văn chương và nhất là khi tiếp cận với một tác phẩm lớn, khi không hiểu tôi cảm thấy mình vừa ngốc xít, vừa có lỗi, bởi một lẽ một quá khứ một lịch sử oai hùng như thế mà không hiểu, thì làm sao hiểu được tương lai như thế nào.

Quá khứ đã qua, lớp trẻ hôm nay đang sống những tháng ngày bình yên đã không cảm nhận được lịch sử thì quả là điều đáng tiếc. Tôi mong rằng đội tuyển Văn ở mọi nơi sẽ không còn những người mang tư tưởng đấy đi thi, bởi thế sẽ làm xấu hổ một thế hệ 8X ở VN mà thôi.

Tên: Lê Quang Minh, Email: vreway@yahoo.com

Chúng ta cần xác định chủ đề cho phù hợp hơn

Tôi đồng ý với giakhoi01@yahoo.com về việc nên dừng cuộc tranh luận về NPThanh tại đây vì 2 lí do:

1/ Em đang là học sinh lớp 11 và đã chịu đủ sức ép rồi, hãy để cho cá nhân em và những người liên quan quay trở lại với cuộc sống bình thường.

2/ Không nên để nhiều người lợi dụng việc làm của em để biến em thành một ngọn cờ, làm lá chắn cho những mục đích khác của họ cũng như lợi dụng diễn đàn để thay vì đóng góp ý kiến cho sự tiến bộ lại dùng những từ ngữ không được hay lắm để nói về những người khác chính kiến với mình.

Tôi cũng xin đề nghị bên cạnh việc nêu ý kiến sự quá tải cũng như những tồn tại của nền giáo dục nước ta, chúng ta hãy đưa ra những giải pháp cụ thể để góp phần xây dựng nó.

......

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=9518&ChannelID=71
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»