Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Học Sinh, Sinh Viên Xuất Sắc

114 trả lời, 42.079 lượt xem — Trang 2 / 4
Chủ Nhật, 13/08/2006, 15:12

Vừa học vừa làm ruộng vẫn đỗ thủ khoa 30 điểm

Không học trường chuyên lớp chọn, không tham gia lò luyện thi nào, nhưng cô học trò trường quê Hoàng Thị Lụa đã giành điểm tuyệt đối 30/30 và trở thành thủ khoa duy nhất của trường Đại học Thuỷ lợi.

Xin Mời: Hoàng Thị Lụa
Hoàng Thị Lụa ( wru.edu.vn)

Hoàng Thị Lụa là học sinh lớp 12A1 trường PTTH Nam Khoái Châu (Hưng Yên). Ngôi trường này nằm ở xã Đại Hưng, cách xa trung tâm huyện lỵ Khoái Châu 8 km, cũng không phải là trường nổi tiếng ở đất Hưng Yên.

Là con thứ 3 trong một gia đình nông dân điều kiện kinh tế không lấy gì làm khá giả ở xã Đại Hưng (Khoái Châu), Lụa luôn biết khắc phục hoàn cảnh, nỗ lực vượt khó vươn lên. Bố Lụa cho biết: hàng ngày ngoài giờ học ở trường, em vẫn làm đầy đủ từ việc nhà đến việc ngoài đồng, buổi tối mới tranh thủ học.

Trong phiếu đăng ký dự thi, Lụa đăng ký vào ngành Công trình. Đây là năm đầu tiên Trường Thủy Lợi đón nhận thí sinh nữ có điểm tuyệt đối 30/30. (Nguồn : wru.edu.vn).

Dù học lớp 12 bận rộn với việc thi cử, nhưng vì thương bố mẹ vất vả, ngày mùa Lụa vẫn đi gặt lúa, cấy hái, làm cỏ; khi hết việc đồng áng, em lại làm việc nhà như nấu cơm, hái rau, dọn nhà cửa. Sau ngày thi tốt nghiệp, trong khi nhiều bạn nô nức rủ nhau đi luyện thi ở thành phố, thị xã; còn Lụa buổi sáng đến lớp ôn thi do nhà trường tổ chức, buổi chiều sau khi quạnh quẽ mọi việc đỡ bố mẹ em lại lặng lẽ, miệt mài trong góc học tập tại nhà. Lý do cũng đơn giản là vừa để tiết kiệm tiền cho bố mẹ vừa có thời gian làm việc gia đình.

Bật mí về bí quyết "dùi mài kinh sử" của mình, Lụa thản nhiên cho rằng em không quá "phức tạp hoá" việc ôn thi, không nhất thiết phải học nhiều theo kiểu "nhồi nhét" mà phương pháp hiệu quả là phải nắm vững kiến thức cơ bản ngay từ những buổi học chính khoá. Khi ôn thi biết phân loại kiến thức, tự nhận rõ khả năng của mình để lượng sức học.

Do vậy, với những phần bài, môn học thấy mình chưa thực sự giỏi, em tập trung dành thời gian nhiều hơn để ôn luyện. Khi đầu óc căng thẳng, mệt mỏi là em nghỉ ngơi hoặc chuyển sang làm việc nhà để thư giãn cho tinh thần thoải mái. Do vậy, trong suốt thời gian ôn thi Lụa luôn thấy việc học không đến nỗi chật vật, vất vả. Bước vào phòng thi em rất điềm tĩnh và làm bài theo phương châm "bình tĩnh, tự tin, cẩn thận".

Các thầy cô trường PTTH Nam Khoái Châu cho hay: suốt 3 năm học THPT tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhưng năm nào Lụa cũng là học sinh tiên tiến xuất sắc, học giỏi các môn tự nhiên. Ngoài học chăm chỉ, Lụa còn tham gia nhiều hoạt động Đoàn của nhà trường.

Với kết quả thi Đại học vừa qua, cô thủ khoa này đã cho các sĩ tử thấy rõ một bài học kinh nghiệm: không cứ phải học ở trường chuyên, lớp chọn hay lò luyện thi mới đỗ đạt, điều quan trọng là phương pháp học thế nào để tiếp thu tốt và tự tin bước vào trường thi.

Theo Mai Ngoan
TTXVN
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56872&ChannelID=4
Đăng nhập để trả lời
0
Chủ Nhật, 13/08/2006, 13:14

Tranh luận về cách dạy và học nhân bài văn duy nhất đạt điểm 10


Trang đầu bài thi đạt điểm 10

TPO - Hiện tượng bài văn duy nhất trên cả nước trong kỳ thi ĐH-CĐ vừa qua đạt điểm 10 lại quá giống với bài văn mẫu đã gây sự chú ý của bạn đọc. Cách dạy văn, học văn, ra đề thi và chấm thi đang được nhiều bạn đọc đề cập tới. Ý kiến của bạn về vấn đề này ?

>> Từ điểm 10 Văn, nhìn lại phương thức giáo dục

>> Toàn văn bài thi văn đạt điểm 10

>> Thi cử như hiện nay là khuyến khích học vẹt

>> Bàn tròn trực tuyến : Để học sinh rung động trước những áng văn hay

>> Diễn đàn : Giải pháp nào cho chất lượng giáo dục ?

Ý kiến bạn đọc


Tên: Đỗ Hải Vương

Tôi muốn chia sẻ

Ngay sau khi đọc bài báo về thí sinh duy nhất đạt điểm 10 môn Văn trong kỳ thi đại học vừa rồi, tôi thực sự phấn khởi và đã có nhiều thiện cảm với tác giả bài văn. Lập tức, tôi chép nguyên bài báo và đưa lên Blog ( Nhật ký điện tử) của mình. Vậy mà hôm nay, sau khi biết tin này tôi hoàn toàn thất vọng.

Năm nay tôi 23 tuổi, làm việc trong ngành CNTT, nhưng thời còn học phổ thông môn Văn là môn học tôi rất yêu thích bên cạnh những môn tự nhiên khác. Điểm làm Văn của tôi luôn luôn cao nhất lớp, bài làm của tôi luôn được đọc trước lớp. Tôi rất hãnh diện vì điều đó, không phải hãnh diện vì điểm cao mà vì những tìm tòi, đầu tư của mình cho bài làm đã đạt được thành quả tốt. Nói thật, tôi rất ghét Văn mẫu, trong suy nghĩ của tôi Văn là phải sáng tạo, phải có cái hồn của người viết, cho dù là văn nghị luận hay là cảm nhận các tác phẩm văn chương.

Suốt thời gian phổ thông, tôi chưa bao giờ có trong tay một cuốn văn mẫu, không phải vì văn mẫu không tốt mà tôi sợ khi đọc văn mẫu tôi sẽ đánh mất mình, nếu không lấy cắp thì cũng sẽ ảnh hưởng đến những ý tưởng trong đó. Mà tôi thì rất cần sự sáng tạo. Thế nhưng có một điều tôi không hề biết là nếu không đọc văn mẫu, tôi cũng chỉ sáng tạo được trong những lý lẽ của một bài nghị luận, cách hành văn, cách dẫn dắt, mở đầu và kết thúc bài văn mà thôi.

Còn để cảm nhận một bài văn thì sao? Tôi hoàn toàn lệ thuộc vào bài giảng của giáo viên và bắt buộc phải làm như vậy nếu muốn được điểm. Tối đã tỉ mẩn ghi chép đâu là giá trị nghệ thuật, đâu là giá trị nội dung, tính cách nhân vật A này thế nào, thể hiện qua những đoạn thơ câu văn nào ... và cuối cùng thì phải học thuộc tất cả.

Rõ ràng một bài văn với những vấn đề đó, những nội dung đó thì lấy đâu ra đất để thí sinh khi làm bài có những cảm nhận riêng của mình, mà nếu có ai nhỡ viết một vài câu khác với những gì đã được giáo viên cho chép, thế nào cũng được highlight kèm theo một vài dòng nhắc nhở.

Văn, theo tôi là một môn học rất hay trong quá trình hình thành nhân cách và thẩm mỹ của con người. Khi phân tích một bài văn, tính cách nhân vật sẽ được người học tiếp thu, tính cách đó sẽ giúp người học suy nghĩ để hoàn thiện mình hơn. Những đặc sắc nghệ thuật của bài văn, bài thơ sẽ hình thành nên các giá trị thẩm mỹ cho người đọc. Vậy dạy văn phải là việc hướng dẫn người học khám phá ra các giá trị đó, những bài văn được giới thiệu trong chương trình là công cụ, ví dụ để giúp người học học cách cảm nhận văn chương.

Vậy mà lối học và " cảm nhận văn chương" trong môi trường giáo dục của ta thì sao? Chương trình quá nhiều, quá cồng kềnh giữa các tác phẩm và số tiết học. Để chạy chương trình, giáo viên bắt buộc phải đọc và chép và bắt học sinh phải học thuộc lòng. Không có một sự định hướng, không có một hướng dẫn nào cho sự cảm nhận mà thay vào đó là ép học sinh phải cảm nhận theo giáo khoa.

Về phía người học cũng vậy, lối sống thực dụng ngày càng ăn sâu vào mỗi học sinh. Học phải là học Toán, Lý, Hóa chứ ai lại học Văn, có chăng chỉ là đối phó. Một tác phẩm văn học học sinh chưa bao giờ đọc hết một nửa, vậy mà có thể đọc vanh vách các dẫn chứng. Người học cũng không cần thiết phải đầu tư gì nhiều, mọi thứ đã có giáo viên lo, cho ghi chép vào tập. Cứ học như vậy để đủ điểm đạt tiên tiến, thi tốt nghiệp thì điểm Văn bao giờ cũng trên bảy điểm. Nếu có thi đại học, thì cũng bao nhiêu đó mà làm, có cần suy nghĩ gì thêm đâu.

Nhưng lỗi không nằm ở người học lẫn người dạy mà lỗi nằm ở khâu quản lý. Bệnh thành tích lâu nay đã đè nặng lên đầu giáo viên, giáo viên lại gây áp lực lên học sinh, học sinh là nhỏ nhất rồi, đành đè lại lên đầu mình, biến nó thành con vẹt. Hệ quả của nó là một chuỗi những lối sống tầm thường, những gu thẩm mỹ và thị hiếu tầm thường đang đầy rẫy trong xã hộ ta.

Bản thân tôi và nhiều người nữa rất cần sự cải cách, cách đánh giá môn học này từ những người có trách nhiệm.

Tên: Trinh Vũ Dũng

Đã có quá nhiều bình luận về bài văn điểm 10 trong kỳ thi tuyển đại học 2006 này, tôi xin phép chỉ nói thêm 1 ý và 1 đề xuất : - Học trò đạt điểm 10 này hoàn toàn không có lỗi. - Phải chăng đã đến lúc thay vì thi môn văn bằng môn thi tiếng Việt. Những cái còn lại xin dành cho các nhà quản lý giáo dục và những nhà nghiên cứu khao học xã hội xem xét. Chỉ có thể nêu hiện tuợng trong các Trường ĐH hiện nay là : Ngữ pháp tiếng Việt của sinh viên sai nhiều lắm. Trân trọng.

Tên: ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Có thể nói kết quả của kỳ thi tuyển vào Đại học, Cao đẳng với kết quả kỳ thi tốt nghiệp THPT cho thấy đây là hậu quả của nền giáo dục nước nhà trong nhiều năm qua chỉ lo chạy theo chủ nghĩa hình thức mà quên đi trọng trách của khâu chuyên sâu đào tạo nguồn năng lực và nhân tài cho Quốc gia.

Mới đây Quốc Hội đã sớm phát hiện và đã có những điều chỉnh bước đầu là tìm ra người đứng đầu chịu trách nhiệm cải cách nền giáo dục đang mắc bệnh trầm kha này.

Đây mới chỉ là thay một cái đầu (Người đứng đầu). Nhưng nếu chúng ta không có gíải pháp thay máu (cải cách khâu tổ chức, quản lý, dạy và học) thì liệu có làm thay đổi kết quả như ý. Mặt khác thay máu mà không lột xác (vẫn để y nguyên một số cán bộ giáo viên bảo thủ trong soạn thảo giáo trình, soạn thảo sách giáo khoa, cũng như không chấn chỉnh thay đổi số giáo viên không có đủ tư duy, năng lực trách nhiệm trong giảng dạy) liệu kết quả có khả quan?

Thiết nghĩ: Người làm công tác giảng dạy ngoài kiến thức văn hoá, kiến thức chuyên môn phải có, còn phải chú trọng nâng cao năng khiếu sư phạm. Đây được coi là những yếu tố quan trọng để truyền đạt kiến thức đến các em học sinh một cách hiệu quả nhất.

Còn nhớ vào những thập niên 60, 70 của thế kỷ trước: Khi học sinh tham dự ở tất cả các kỳ thi môn văn các em chỉ phải làm một bài văn viết ở đó thông qua cấu trúc câu, bố cục bài và diến giải nội dung, thể hiện chủ đề là Thầy Cô chấm đã có đủ cơ sở để đánh giá kiến thức về trình độ văn phong, ngữ pháp và kiến thức lý luận văn học cũng như khả năng tư duy văn học của các em.

Trong khi đó hiện nay hầu hết ở các kỳ thi môn văn thường cho ra đề manh mún, thiếu tập trung, phân tán kiến thức. Trong khi một bài văn viết thiếu đi hẳn phần hồn chỉ còn lại những ý theo hệ thống gạch đầu dòng của giáo viên giảng dạy là có thể chấm điểm cao. Như vậy đến bao giờ chúng ta mới có được những học sinh giỏi văn cùng với những bài văn hay. Hơn nữa việc học tập của các em bị khô cứng, thụ động, không phát huy được tính năng động sáng tạo và tư duy trong học tập nói chung, với môn văn nói riêng.

Thông qua một số giảng viên giảng dạy môn văn trên kênh truyền hình tôi thấy hầu hết các bài giảng không có hồn, ý tứ văn chương bị hạn hẹp bó khuân mà thiếu đi sự bay bổng trào lộng vốn có của môn văn. Như vậy làm người nghe dễ nhàm chán dẫn đến ngại học. Có thể nói năng khiếu giảng dạy môn văn đang cần phải khảo sát lại và có biệt pháp kích hoạt lên may ra mới có tác dụng trong điều kiện bùng nổ thông tin nghe, đọc như hiện nay.

Những ý trên đây chỉ là cảm nhận, tuyệt nhiên không có sự bài xích hay chỉ trích mà người viết chỉ muốn nêu tâm tư cùng với những băn khoăn của mình trước thực trạng của nền giáo dục nước nhà trong giai đoạn hiện tại.

Hy vọng sẽ là ý kiến xây dựng chân thành đến những người có trách nhiệm trong sự nghiệp "Vì hạnh phúc trăm năm trồng người". Mong sớm có biện pháp khoa học, tích cực nhất để nâng tầm đào tạo nguồn nguyên khí vô giá của Quốc gia đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ chính trị mà toàn Đảng, toàn dân đang mong đợi.

Tên: Pham Quang Thang

Tôi đã đọc hết bài văn mà thí sinh đạt điểm 10 duy nhất trong kỳ thi đại học năm nay 2006. Phải nói thật rằng đây là một bài viết hay, cách viết thật thông minh, câu từ gọn gàng sạch sẽ. Rất tiếc cho ai đó nói rằng đó là đạo văn.

Chúng ta nên khuyến khích các tài năng tương lai của đất nước, đừng vô tình làm các em nghĩ sai về suy nghĩ của người lớn. Dù có chép lại y hệt bài văn mẫu trong hoàn cảnh đặc biệt như trong phòng thi đại học thì đó cũng là bài văn xứng đáng đạt điểm 10. Hãy nên dành thời gian nhiều hơn động viên cho những tương lai của đất nước.

Tên: Trần Thu Hà

Tôi là một người ngoại đạo của ngành giáo dục. Tôi không biết chính xác barem điểm thi môn văn trong kỳ thi đại học vừa qua. Tuy nhiên, đọc bài văn điểm 10, cũng như đọc phần bình luận của hai giáo viên chấm bài, đọc một số bài bình luận của một số giáo viên khác, tôi có cảm tưởng rằng mặc dù cần có barem cụ thể cho từng môn thi để thuận lợi cho người chấm điểm và cũng tạo ra công bằng cho các thí sinh, nhưng đối với môn văn mà xây dựng barem cụ thể đến từng 0,25 điểm cho mỗi ý và trọn vẹn cho đến tận điểm tối đa - 10 điểm là một điều vô cùng phi lý.

Văn đi liền với nhân. Văn là biểu hiện của tình cảm của con người. Viết văn cần có cảm xúc riêng của người viết (cho dù cảm xúc đó là ướt át hay khô khan, ngắn gọn, xúc tích hay dài dòng; dào dạt, bay bổng hay cục mịch, hững hờ...).

Vậy thì theo tôi đề thi cũng cần dành "đất" cho người viết được bộc lộ cảm xúc riêng, cũng như dành "đất" cho người chấm được quyền cảm nhận cái hay, cái đẹp trong bút pháp của người viết bằng chính cảm xúc của người chấm chứ. Nếu đề thi có barem (có lời giải sẵn) cụ thể đến tận 10 điểm, thì theo tôi, nếu bài thi của em Hoàng Thuỳ Nhi đáp ứng trọn vẹn barem đó, em xứng đáng được 10 chứ.

Ngay cả khi thực sự bài văn của em coppy nguyên văn bài văn mẫu. Vấn đề là ở chỗ em đã học thuộc và đủ những nội dung cần thiết để trả lời đúng yêu cầu của câu hỏi. Trong trường hợp này, chúng ta cần đặt trong tình huống giống như em thi những môn khác như môn sử chẳng hạn. Và nếu như vậy thì lời nhận xét cũng như điểm chấm của hai thầy giáo chấm bài là hoàn toàn đúng.

Nói hơi quá, trong thời tiết nóng nực như vậy, trong tình huống phải đọc và chấm bài của hàng trăm, hàng nghìn thí sinh, có những người thậm chí không viết nổi một câu ra hồn và cho đúng chính tả, thì một bài viết đủ ý, có những cảm xúc nhất định (cho dù là sao chép) và đặc biệt là có lối văn phong rõ ràng, mạch lạc và chữ đẹp nữa thì tại sao thầy không cho điểm tối đa được chứ.

Vậy điều cần bàn là phải cải tiến lại cách ra đề và chấm điểm môn văn. Nên chăng, barem điểm cho phần đủ ý chỉ cần khoảng 7 - 8 điểm, số điểm còn lại hãy để dành cho người viết và người chấm được quyền "thả hồn" mình vào bài văn. Khi đó, những bài văn được 7 -8 điểm cũng là cao rồi, và những bài được 9 - 10 điểm thì thực sự phải là những bài có cảm xúc đặc biệt, ý và lời văn phải bay bổng đưa người đọc đến những tầng cảm xúc tuyệt vời nhất. Điều này phải được thẩm định bởi nhiều người đọc chứ không phải chỉ là thiểu số những người chấm.

"Văn mình vợ người". Có thể một bài văn người này cho là hay nhưng người kia lại không cho là hay, chính là ở quan điểm về phần "đất" dành cho cảm xúc ấy.

Điều đáng tiếc cho cô bé Thuỳ Nhi, vì lỗi của người khác, vì lỗi của cả một "cơ chế" giáo dục hiện nay mà phải chịu trận. Ở vào hoàn cảnh riêng cũng như lứa tuổi của Thuỳ Nhi, việc học thuộc những gì cần thiết để đáp ứng đủ barem cho 3 môn của kỳ thi đại học đã là một kỳ tích rất đáng ghi nhận rồi.

Xin chia sẻ một vài suy nghĩ với các bạn đọc khác cũng như với Thuỳ Nhi và các thầy cô giáo liên quan. Trân trọng!

.......

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=56860&ChannelID=73
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi muốn nói về cái bài văn được điểm 10.

Một trong những nguyên nhân gây thất vọng về bài văn này không gì khác ngoài việc thần thánh hoá, khoếch trương quá đáng một bài làm trong một kì thi dành cho con nít. Về nguyên tắc ông chấm đúng đáp án, người chấm cảm thụ đó là bài văn hay và 10, chấm hết. Chẳng có gì phải thất vọng cả, và bài văn đó có được đến hàng nghìn giám khảo cho 10 thì nó cũng thế thôi, chỉ là một bài làm của một đứa học sinh vừa tốt nghiệp phổ thông, chứ không phải của một nhà văn hay một nhà nghiên cứu. Các thầy cô chỉ dạy hs cái chữ cho thật nhiều chứ ít người dạy chúng phải tự trọng với bài làm của mình.
Chuyên phá hoại những gì bẩn thỉu!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 17:59:52Tran Manh hung>
Trích đoạn: Ngài Đông Ki sốt II

Tôi muốn nói về cái bài văn được điểm 10.

Một trong những nguyên nhân gây thất vọng về bài văn này không gì khác ngoài việc thần thánh hoá, khoếch trương quá đáng một bài làm trong một kì thi dành cho con nít. Về nguyên tắc ông chấm đúng đáp án, người chấm cảm thụ đó là bài văn hay và 10, chấm hết. Chẳng có gì phải thất vọng cả, và bài văn đó có được đến hàng nghìn giám khảo cho 10 thì nó cũng thế thôi, chỉ là một bài làm của một đứa học sinh vừa tốt nghiệp phổ thông, chứ không phải của một nhà văn hay một nhà nghiên cứu. Các thầy cô chỉ dạy hs cái chữ cho thật nhiều chứ ít người dạy chúng phải tự trọng với bài làm của mình.



Ô Hô ! Ô Hô

Theo lời đề nghị của...2
Bỗng dưng tôi nhớ đến một câu thơ kiều

" Thiếp như con én lạc đàn"
Phải cung rày đã sợ làn cây công"

Như vậy chịu thua, chịu thua,
Đầu hàng, đầu hàng

Còn đâu hãnh diện trong trời đất.
Khí khái xưng tên với mọi người.
Chịu khó còng lưng đầu cúi xuống.
Ép lòng cong gối miệng tươi cười.
Chỉ vì một chút danh hư ảo.
Chẳng lẽ ô danh đến suốt đời.
Thôi thế chi bằng ta TẠM BIỆT.
Cho người và cũng mát lòng tôt
Trần Mạnh Hùng

Cảm tưởng đầu tiên của tôi là : vào diễn đàn với mục đích quậy phá và phá hoại, thọc gậy bách xe, nói những lời nói hả cơn tức, hàm hồ , chọc giận, gây chia rẽ
[/color]

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh viên gốc Việt vô địch ... ăn phó-mát!

Monday, September 04, 2006

ARTHUR, Illinois (NV) - Một sinh viên gốc Việt đánh bại hàng chục đối thủ khác để đoạt giải vô địch ngành... ăn phó-mát, theo tin báo Journal Gazette/Times-Courier.

Allen Trần đoạt giải này hôm Thứ Bảy vừa qua, ngày 2 Tháng Chín, tại lễ hội thi ăn phó mát toàn quốc lần thứ 8 (“Eighth Annual Cheese Eating Nationals”) tại Arthur, một thành phố nhỏ ở trung tâm tiểu bang Illinois, Hoa Kỳ. (Mặc dù mang tên là cuộc thi “toàn quốc,” không có dữ kiện cho thấy bao nhiêu tiểu bang tham gia cuộc gia này.)

Trong cuộc thi này, mỗi tay đua phải ăn hết một cục phó-mát Colby nặng 1 pound (454gr) trong vòng 7 phút, nhưng chưa tới 5 phút Allen Trần đã ăn hết cục phó mát này.

Allen Trần tiết lộ bí mật: Trong những ngày trước cuộc đua, anh ăn nhiều rau xanh, nhiều chất “fiber” để... giải tỏa cơ thể. Và anh nói đùa, “Những tay đua chuyên nghiệp cần như thế, dù có thiệt hại cho gia đình!”

Ðây là lần thứ nhì Allen Trần, 21 tuổi, vô địch giải ăn phó-mát tại Arthur. Ngoài ra, trước đây một tuần, anh vừa vô địch giải ăn kem tại trường đại học Illinois, Urbana-Champaign, theo tin báo Daily Illini.

Là một cư dân Chicago, Allen Trần hiện là sinh viên năm cuối đại học Illinois. Chuyên ngành của anh? “Food science and human nutrition” - khoa học lương thực và dinh dưỡng! (H.N.V.)

Thứ Ba - 5 Tháng 9, 2006
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=48238&z=3
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp gỡ người đạt TOEIC 960/990 điểm: giỏi Anh ngữ nhờ... chơi game!

22:19:21, 26/10/2006
Hải Dương


Thời gian rảnh rỗi Âu Dương Trí thường chơi game và lên mạng để tìm kiếm thông tin, tài liệu - ảnh: Đ.N.T

Ở độ tuổi sinh viên, chỉ cần 450 điểm là đạt chuẩn quốc tế của TOEIC, thế nhưng, Âu Dương Trí đã xuất sắc đạt 960 điểm và trở thành người Việt Nam có điểm thi TOEIC cao thứ 2 từ trước đến nay (trước đây ở Hà Nội có người đạt 985/990).


Gặp Trí khi đang chuẩn bị bước vào cuộc phỏng vấn tuyển dụng vào bộ phận game online của Công ty VTC, tôi không khỏi ngạc nhiên trước những bật mí về "bí quyết" để học giỏi tiếng Anh và ngộ ra một điều rằng học giỏi nhiều khi không chỉ bằng sách vở.

Cho đến giờ, Trí vẫn nhớ như in, những ngày đầu tiên của năm lớp 6 được tiếp xúc với tiếng Anh. Là một cậu bé hiếu động, Trí bắt gặp cái gì mới cũng tò mò hỏi đến cùng và được cô giáo tận tình giải thích. Cũng từ chính những chữ cái đầu tiên và kiến thức ngữ pháp cơ bản đã tạo cho Trí niềm đam mê đối với môn học này. Không phụ lòng tin tưởng của cô, dù không theo bất cứ một khóa học thêm tiếng Anh nào, đến năm lớp 12, Trí đã đứng hạng 3 trong kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh cấp thành phố.

Với Trí, để học giỏi tiếng Anh thì: "Không chỉ đơn thuần là yêu thích môn học đó mà còn phải yêu thích cả những người dạy mình". Trí tự hào nói tiếp: "Em thật may mắn vì luôn luôn gặp được những thầy cô giáo làm cho mình yêu thích và ngưỡng mộ về kiến thức. Ngay ở trung tâm Anh văn Hội Việt - Mỹ (VUS), bên cạnh việc cung cấp cho em kiến thức, thì chính các thầy cô đều đã từng thi kỳ thi TOEIC nên truyền đạt lại những kinh nghiệm sao cho làm bài thi hiệu quả nhất".

Nếu đại đa số những người học ngoại ngữ đều giữ từ điển làm "bảo bối" thì Trí chọn game là "thần hộ mệnh" cho riêng mình. Từ ham thích chơi game, để hóa giải những câu chuyện chinh phục trong game Final Fantasy series, Total War series... và "quán triệt" lời khuyên của thầy cô là không nên phụ thuộc từ điển, nhiều khi rất có hại, Trí đã có cách học từ mới dễ nhớ mà lâu quên. Hằng ngày khi tiếp xúc với các game, tránh việc dịch nghĩa mất thời gian, Trí đọc hiểu luôn và suy đoán sau đó mới kiểm tra sau. Khi kiểm tra lại thì hơn 90% sự phán đoán trên là đúng và "bí kíp" này được tận dụng tối đa trong quá trình học lập trình viên ở trường CĐ Hoa Sen hiện nay. Do vậy, Trí không bỏ phí thời gian rảnh rỗi nào, ngoài thời gian học ở Hoa Sen, học ngoại ngữ, còn lại vùi đầu vào máy tính để tìm tài liệu và... chơi game. Hy vọng rằng bằng những kiến thức, những kinh nghiệm của riêng mình trong thời gian tới đây biết đâu trên thị trường game online sẽ giới thiệu thêm một sản phẩm với dòng chữ "produced by Duong Tri Au".

Hải Dương


http://www.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2006/10/27/167619.tno
Đăng nhập để trả lời
0
David Huỳnh Bành - Kỳ tài Một năm của Trường Ðại học Virginia

17/10/2006


David Huỳnh Bành - Kỳ tài Một năm của Trường Ðại học Virginia

Học sinh Việt Nam vẫn nổi tiếng là học giỏi và chuyên cần, và David Huỳnh Bành là một trường hợp tiêu biểu. Em hoàn tất học trình đại học trong 1 năm trong khi nhiều học sinh thường phải mất 6 năm. Minh Phượng đã nói chuyện với em học sinh đặc biệt này và ghi lại trong Câu Chuyện Phụ Nữ sau đây.

Bài viết trên báo Washington Post mới đây đề cập đến em David Huỳnh Bành dưới tựa đề là U-Va’s One-Year Wonder, xin tạm dịch là Kỳ tài Một năm của Trường Ðại học Virginia.

Em David cho biết em sinh năm 1987 ở bắc Virginia, và đã theo học các trường tiểu học Columbia và Belvedere, trường trung cấp Glasgow và sau đó là trường trung học Thomas Jefferson chuyên Toán và Kỹ Thuật.

Em nói rằng em luôn đạt thành tích cao hơn các bạn cùng lớp vì cha mẹ em đã chỉ dẫn cho em những điều cơ bản lúc em còn ở nhà, và khuyến khích em tiếp tục cố gắng trên đường đời.

Em David nói rằng động cơ thúc đẩy em lấy những lớp đặc biệt, dành cho các học sinh giỏi, là những lớp này giúp em được tính thêm tín chỉ ở đại học, và hơn nữa, em thấy thích thú hơn vì nội dung đòi hỏi nhiều cố gắng hơn.

Trả lời câu hỏi em đã xác định các mục tiêu ra sao, và kế hoạch trong tương lai gần của em là gì, em David nói rằng chủ yếu, em thường cố gắng làm việc chăm chỉ hơn và tích tụ những cố gắng đó. Em dự tính theo học ngành luật tại trường đại học George Mason hay George Washington hoặc một trường nào ở thủ đô Washington. Em giải thích lý do là vì trong gia đình có nhiều người theo ngành này và em có dịp làm việc cùng với một vài người thân và thấy thích thú.

Em David cho biết ngoài việc học, em vẫn dành thời giờ để giải trí như những người trẻ tuổi khác. Em thích chơi môn bridge và trong mùa hè vừa qua, em đã đi Slovakia, Đức, Áo, Chicago và Thái Lan để thi đấu môn này. Tuy nhiên, em chưa có ý định đi Việt Nam vì em chưa có đủ phương tiện và thời gian.

David kể rằng mới đây, em đã được mời tham dự một chương trình truyền hình hội thoại rất nổi tiếng của Mỹ, do nữ nghệ sĩ hài hước Ellen de Generes phụ trách.

Em có mách nước gì cho các bạn trẻ đạt được nhiều thành tích tốt hơn trong học tập?

Em David nói rằng cơ bản các bạn phải dồn sự chú tâm và cố gắng vào việc học, nhưng đồng thời cũng nên để ý đến cách học và định ra những mục tiêu. Nếu có được một mục tiêu, thì phải hướng vào mục tiêu đó, chứ không nên làm lung tung, tìm mọi cách để đạt được mục tiêu. Cố gắng mỗi ngày chăm chỉ hơn một chút.

Thân mẫu của em David cho biết gia đình sang định cư ở Hoa Kỳ năm 1980, và David có một em trai và một em gái.

Mẹ của em David nói thêm rằng ngay từ lúc bắt đầu biết đọc khi em được 2 tuổi, em đã rất thích đọc các loại sách về khoa học và luôn luôn đặt ra những câu hỏi và em thường tự đi tìm hiểu những vấn đề về toán học. Bà kể thêm về con đường đi vào đại học của con mình:

Bà cho biết David dự định sẽ tốt nghiệp luật khoa trong 3 năm, với bản tính thích tự đặt ra cho mình những thách đố để vượt qua, em muốn chứng tỏ là em sẽ đạt được mục tiêu đã định.

Và David xin gửi lời cảm ơn và chúc lành tới thính giả của đài VOA:

Cảm ơn Quí vị đã nghe con nói chuyện, chúc quí vị nhiều may mắn!

http://www.voanews.com/vietnamese/2006-10-17-voa21.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
Cậu bé khiếm thị tặng tranh Phu nhân Thủ tướng Nhật
 
Thứ Bảy, 25/11/2006, 09:49
 
Đào Thanh Tuyền kính tặng phu nhân Nhật Bản Akie Abe bức tranh về tình hữu nghị Việt – Nhật



TPO - Khi phu nhân Thủ tướng Nhật đến thăm trường THCS Nguyễn Đình Chiểu (HN)– trong khuôn khổ chuyến thăm và làm việc dịp APEC, bà đã được một em học sinh khiếm thị tặng một bức tranh đặc biệt. Bức tranh đã khiến bà vô cùng xúc động.
 

Đó là một bức tranh giản dị được vẽ bằng sáp màu trên nền giấy trắng. Trong tranh là cảnh hai em bé đang dắt tay nhau. Bé trai mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ, trên ngực có hình sao vàng- tượng trưng cho Việt Nam. Bé gái mặc chiếc áo màu trắng, bên ngực có hình tròn màu đỏ- tượng trưng cho Nhật Bản.
Bức tranh đơn giản, nhưng rất có hồn. Tác giả bức vẽ là cậu học sinh khiếm thị Đào Thanh Tuyền.
 
Một giờ sau khi đoàn của Phu nhân Akie Abe rời trường, tôi mới có cơ hội tiếp cận ngôi trường THCS Nguyễn Đình Chiểu nằm sâu hút bên kia cầu Lạc Trung (Hai Bà Trưng, Hà Nội). Cô giáo Giang dẫn tôi vào khu nhà trọ của Tuyền và gọi: “Tuyền ơi, có người muốn gặp em này!”. Một học sinh cao, trắng trẻo nhanh nhẹn bước ra, không cần gậy dò đường như tôi vẫn nhìn thấy những người khiếm thị đi trên đường phố.
 
Thấy tôi ngạc nhiên trước việc Tuyền có thể đi lại nhanh nhẹn mà không cần bất kỳ một dụng cụ dò đường nào, em khoe: “Thế đã là gì. Em có thể tự mình đi về nhà cách trường 50 km mà không cần ai dắt. Tất nhiên là em đi bằng xe buýt, nhưng đường từ trường ra bến xe và từ bến xe về nhà, em có thể tự đi một mình mà không cần dùng gậy. Ở đây ai cũng vậy. Chúng em đều được học mà”.
 
Tuyền mới nhập trường được 3 năm, trong đó mất một năm học dự bị. Năm học dự bị đó, các em được trang bị đầy đủ các kiến thức giúp người khiếm thị có thể “tự thân vận động” mà không cần tới sự trợ giúp của ai, chẳng hạn như học cách định hướng, biết được khi nào đi tới chỗ trống, cửa lớp…
 
Tuyền kể, em bị cận bẩm sinh và vẫn có thể đi học bình thường với các bạn khác. Tới  năm em 8 tuổi thì bị bong võng mạc và không thể nhìn thấy vĩnh viễn. Sau khi chạy chữa các nơi không được, gia đình rất tuyệt vọng. Từ khi biết có trường dành cho người khiếm thị, gia đình đã tới đây xin cho Tuyền được đi học. Đến bây giờ, Tuyền đã  tự tin rất nhiều và em rất thích tham gia các hoạt động nghệ thuật như vẽ, đàn, hát…
 
Nhận xét về Tuyền, thầy Hiệu trưởng Phạm Hữu Quỳ cho biết: “Tuyền hiện đang  học lớp 3, em bị mù khi đang học bình thường. Vì thế, Tuyền thường buồn và mặc cảm hơn những học sinh khác. Khi mới vào trường, em rất trầm, ít tham gia các hoạt động chung. Hiện Tuyền rất tích cực tham gia học vẽ, đàn, vi tính dành cho người khiếm thị và học rất chăm chỉ, đặc biệt em có khiếu vẽ.Tuyền là một học sinh ngoan và gương mẫu, luôn tuân thủ mọi nội quy của nhà trường”.
 
Năm 2005, Tuyền là một trong  bảy học sinh của trường được chọn đi giao lưu hội họa tại Thụy Điển. Tại đó, các em đã  có 3 cuộc triển lãm tranh. Các em vẽ rất nhiều tranh và  có vinh dự được tiếp kiến và tặng tranh Hoàng hậu Thụy Điển.
 
Hoàng hậu đã ân cần hỏi chuyện từng em và hỏi các em đã làm thế nào có thể vẽ được những bức tranh đó khi không trông thấy gì cả. Nghe xong những câu chuyện vẽ tranh của các em, Hoàng hậu rất thán phục và cảm động. Hoàng hậu nói: “Người bình thường vẽ tranh đã khó, các em cũng có thể vẽ tranh, quả là  phi thường”.
 
Chuyến đi đó đã để lại cho Tuyền và các thành viên trong đoàn những kỷ niệm khó quên vì được giao lưu với các anh chị học sinh trung học của Thụy  Điển, được các anh chị dắt đi chơi phố, ra bãi biển nghe sóng vỗ rì rào…
 
Tuyền bồi hồi nhớ lại: “Em không bao giờ dám mơ rằng một người mù như em lại có thể được chu du ở xứ xở Bắc Âu xa xôi đến vậy. Mặc dù không nhìn thấy gì, nhưng em có thể cảm nhận được qua âm thanh và những lời mô tả của các anh chị”.
 
Có một câu chuyện vui mà các thầy cô vẫn còn nhớ khi nói về Tuyền. Đó là em rất thích vẽ trâu và vẽ rất nhiều. Các chú trâu mà Tuyền vẽ khá giống, nhưng chú trâu nào cũng…gầy. Mọi người cứ nói vui rằng, trâu của Tuyền trông giống như con chó mọc sừng. Mỗi khi nhận được lời nhận xét đó, Tuyền cười cười và bảo lần sau sẽ rút kinh nghiệm, nhưng rút cục, trâu vẫn… không thể béo ra được.
 
Ngoài việc tham gia các lớp học vẽ năng khiếu vào các buổi chiều thứ 6 hàng tuần, Tuyền cũng tích cực tham gia các hoạt động do nhà trường tổ chức như các liên hoan ca múa nhạc hay các ngày hội. Tại các ngày hội đó, bao giờ các bạn cũng có tranh vẽ để triển lãm và bán. Tranh của Tuyền và các bạn cũng bán được kha khá, phần vì người ta muốn ủng hộ các em, phần vì thấy là lạ. Có bức tranh bán được 5 triệu đồng.
 
Có lẽ trường Nguyễn Đình Chiểu là trường học đầu tiên của Việt Nam có phương pháp dạy vẽ cho học sinh khiếm thị. Các thầy cô giáo của trường cũng đã mày mò, thử nghiệm nhiều  phương pháp và cuối cùng đã nghĩ ra phương pháp vẽ dùng lưới chắn. Ngoài giờ học trên lớp, các em cũng có những tiết ngoại khóa. Khi vào Văn Miếu- Quốc Tử Giám tham quan, các em được sờ đầu rùa đội bia tiến sỹ rồi vẽ lại rất ngộ nghĩnh.
 
Thầy Quỳ cho biết, hiện Tuyền  còn 6 năm học tại trường, sau đó em cũng như tất cả các em sẽ phải tự ra đời bươn chải. Thầy hy vọng sẽ tiếp tục phát hiện ra những khả năng đặc biệt của Tuyền.
 
Song điều thầy băn khoăn nhất vẫn là vấn đề hướng nghiệp cho học sinh khiếm thị nói chung để sau này ra trường, các em có nghề để sống, bởi một người khiếm thị rất khó có thể xin việc làm.
 
Hiện nay, trường đang có dự án phối hợp với làng gốm Bát Tràng để mở lớp học. Còn Tuyền, cậu vẫn khát khao một ngày nào đó được nhìn thấy ánh sáng. 
Lan Anh
 
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=67771&ChannelID=2
Đăng nhập để trả lời
0
Thợ sửa xe trở thành tiến sĩ
 
Thứ Tư, 15/11/2006, 16:15
 

Đầu tháng mười một, Ngô Minh Toàn vừa nhận bằng tiến sĩ loại ưu của SISSA (Trường Nghiên cứu khoa học tự nhiên, Ý) ngành vật lý sinh học, với điểm phát hiện mới trong công trình nghiên cứu khoa học của mình.






Ngô Minh Toàn
Lớp 4, Toàn đoạt giải nhất HS giỏi toán tỉnh Nghệ An. Ba Toàn khi ấy đã đùa: “Nhất nguyên rồi nhé, thêm hai nguyên nữa là đủ tam nguyên!”.
 
Rồi tuổi thơ êm đẹp của Toàn trôi qua rất nhanh. Gia đình phải chuyển vào Đắc Lắc, cuộc sống khó khăn và bệnh tim của ba khiến Toàn sớm ý thức lo toan cùng anh chị, từ làm nương rẫy đến... cả thợ sửa xe.
 
Trong những ngày tháng khó khăn ấy, cậu học trò vẫn học xuất sắc: luôn đứng đầu lớp suốt 12 năm học phổ thông, giải khuyến khích quốc gia môn vật lý lớp 12.
 
Đậu ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM, nhưng phải nhập học thêm ĐH Ngoại thương theo ý gia đình, rốt cuộc Toàn quyết định giấu ba mẹ nghỉ ngoại thương, theo đuổi niềm đam mê vật lý. Nhiều người lúc đó nói: “Học gì ngành chả làm ra tiền!”.
Ba mất khi Toàn là SV năm nhất, gánh nặng đôi khi khiến anh gần như phải nghỉ học. Vậy mà anh đã tốt nghiệp thủ khoa ngành vật lý ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM.
 
Ra Hà Nội làm một năm tại Viện Vật lý - điện tử VN, Toàn đoạt một suất học bổng sang Ý. Thêm lần nữa, Toàn tốt nghiệp thủ khoa lớp Diploma (tương đương thạc sĩ) của Trung tâm Vật lý lý thuyết quốc tế (ICTP - Trieste, Ý), cùng luận văn xuất sắc đã giúp anh được đặc cách nhận thẳng vào SISSA với một suất học bổng.
 
Luận văn “Nghiên cứu vai trò của hiệu ứng loại trừ không gian trong các tính chất đàn hồi và động học của các polymer sinh học” của Toàn đã thuyết phục tất cả giáo sư (GS) thống nhất trao anh mức tiến sĩ cao nhất SISSA: loại ưu (cum laude).
 
Vậy là Toàn đã làm tròn mong ước “tam nguyên” của ba. Nhắc đến những ngày vượt khó, chàng tiến sĩ 27 tuổi này bảo: “Tôi không muốn người khác nói về quá khứ ảm đạm của mình như một cách tô sáng hiện tại”. Đến với vật lý bằng nỗ lực và đam mê, với Toàn, tất cả chỉ là một dòng chảy tự nhiên.
 
Bạn bè Toàn bảo: “Hắn không biết mùa thu đã rụng lá nhưng biết rõ ADN xoắn thế nào, không biết trong miệng bao nhiêu răng nhưng biết rất rõ độ dày một ADN”.
 
Toàn chịu khó, tỉ mỉ với các cấu trúc, hình dạng tưởng chừng như không tồn tại. Lúc nào cũng suy nghĩ, rất nhiều khi đang ngủ bỗng... chợt lóe ra lời giải, anh chàng bật dậy liền để làm tiếp phép toán dở dang.
 











Minh Toàn và món quà của bạn học cùng khoa tại SISSA trong ngày tốt nghiệp - Ảnh: CTV
GS phản biện Marek Cieplak (Viện Vật lý - Viện Hàn lâm khoa học Ba Lan) nói: “Tôi thật sự ấn tượng bởi sự hiểu biết sâu rộng về các vấn đề liên quan của Toàn. Toàn thuyết trình nội dung rõ ràng, đơn giản nhưng hiệu quả, ai theo dõi cũng hiểu.
Tôi muốn nói là tính đơn giản (simplicity) khác với tính tầm thường (triviality). Phải có cái nhìn rộng về vấn đề, hiểu sâu mới trình bày được như vậy”.
GS Marek cũng là người quyết định việc trao “cum laude” và các GS khác đều đồng ý.
Toàn bộc bạch: “Tôi không thể nói nhanh ra những suy nghĩ của mình vì luôn phải hoàn chỉnh ý tưởng trước khi nói”. Đó cũng là lối tư duy làm việc của anh: mọi vấn đề cần được nhìn nhận, phân tích sâu, trọn vẹn, bản chất hơn, và... tốt nhất là luôn có chứng minh bằng những con số!
Cùng với GS hướng dẫn Cristian Micheletti, Toàn là một trong những người tiên phong trong việc đề ra mô hình và phương pháp tính đến hiện tượng “loại trừ không gian” (excluded volume effects) để suy ra các thông số cấu trúc ba chiều của một sợi polymer sinh học.
Bên cạnh đó, nhóm nghiên cứu cũng đưa ra một bằng chứng lý thuyết quan trọng để tìm ra lời giải cho bài toán “tạo vòng” (loop formation) của phân tử ADN và sợi nhiễm sắc (chromatin fiber). Công trình được đánh giá cao và đăng tải trên tạp chí khoa học uy tín ngành vật lý: Physical Review Letters.
 
Trong thư chúc mừng Toàn, GS Nguyễn Văn Liễn, Viện Vật lý - điện tử VN, viết: “Mình tin rằng Toàn sẽ tiếp tục gặt hái nhiều thành công lớn hơn trong khoa học. Hãy sống đúng như bản chất mình: sâu sắc mà mộc mạc, sôi nổi mà khiêm tốn”.
 
Luôn giữ mối liên hệ với thầy cô trong nước để hợp tác và giúp đỡ các bạn trẻ hơn chưa có điều kiện như mình, Toàn chia sẻ: “Phải nạp thêm nhiều kiến thức, chờ cơ hội về VN cống hiến”.
 
Tháng mười hai tới, Toàn sẽ tiếp tục làm nghiên cứu sau tiến sĩ (post-doc) tại ĐH Maryland (Hoa Kỳ) với GS Thirumalai, một trong những GS hàng đầu trong lĩnh vực vật lý sinh học của thế giới. Mong muốn trở thành một người làm khoa học đích thực và chuyên nghiệp, Toàn tự nhủ: con đường chỉ mới bắt đầu!
 
Theo Lê Quỳnh - Mai Hiên
Tuổi Trẻ
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=66760&ChannelID=4
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-29 04:43:51HongYen>
Bùi Khắc Danh
Phạm Đình Hiệp
 
Thứ Ba, 28/11/2006, 08:16

TP - Ai cũng khen ngợi việc Bùi Khắc Danh (sinh năm 1990 ở xóm 3, xã Cao Sơn) là học sinh lớp 11P trường THPT Anh Sơn II (Nghệ An) đã dũng cảm cứu sống hai người bạn trai cùng xóm là Đậu Văn Hội và Đậu Văn Nghĩa khỏi chết đuối.

Bùi Khắc Danh
Anh Tiến - Trưởng công an xã Cao Sơn - dẫn tôi đến gặp từng người trong cuộc. Ngồi đối diện với tôi là Đậu Văn Hội, 22 tuổi, tốt nghiệp THPT cách đây 2 năm. Người ngồi bên (em ruột Hội) là Đậu Văn Nghĩa, 19 tuổi vừa tốt
nghiệp THPT. Bà nội hai em cũng có mặt. 

Bà xúc động nói: “Phúc nhà tôi to lắm, nếu không gặp được cháu Danh thì hai đứa cháu tôi hôm nay không còn ngồi đây nữa”… 
 
Hội kể lại sự việc xảy ra hôm đó. Lúc ấy, khoảng 15 giờ ngày 20/10/2006, hai anh em đi xúc cát ở bờ khe gần cầu Trai ở xóm 3, xã Cao Sơn. Khi đang xúc thì không may chỗ Nghĩa đứng đất bị lở rồi tụt chân rơi tõm xuống khe, hai tay chới với kêu cứu.

Hội vội vàng cầm chiếc vên chạy lại đưa cho em để mình kéo lên nhưng do Nghĩa kéo mạnh quá nên cả 2 đều rơi xuống nước và chìm. Vì khe hôm đó sau những ngày mưa to nước dâng cao, dân ở đây là vùng núi nên không mấy người biết bơi. Thế là cả hai anh em ôm nhau cố ngoi lên tìm cái sống le lói. 
 
Rất may, Bùi Khắc Danh đi qua thấy thế vội lao xuống vớt được Nghĩa lên bờ. Được cứu thoát, Nghĩa chỉ tay xuống khe nói: “Anh Hội đang bị chìm dưới đó”. Danh tiếp tục lao xuống dòng nước sâu, lặn tìm.
Mấy phút sau, Danh tìm được Hội thì vừa gặp Phạm Đình Hiệp (thanh niên cùng xóm) đi qua thấy thế đã lao xuống đỡ Hội giúp Danh. Danh và Hiệp đã đưa được Hội lên bờ rồi kêu mọi người đến tìm cách sơ cứu, hô hấp nhân tạo.
 
Bà con lối xóm, anh em đã kịp thời đưa Hội đi bệnh viện cấp cứu. 10 ngày sau, Hội bình phục về nhà.

Chúng tôi đến nhà Danh nhưng chiều hôm đó Danh đi học thêm, phải ra trường tìm gặp em.
 
UBND xã Cao Sơn đã làm báo cáo gửi ban Giám hiệu trường THPT Anh Sơn II, Huyện Đoàn và UBND huyện để khen thưởng Bùi Khắc Danh, biểu dương Phạm Đình Hiệp về hành động dũng cảm cứu người.

Sỹ Thuần
📎 ad
Đăng nhập để trả lời
0
Nữ sinh lớp 10 và 22 bộ huy chương
Thứ Sáu, 08/12/2006, 07:55
 
TP - Nhìn vẻ ngoài nhút nhát, không ai nghĩ cô bé Trần Ngọc Bảo Châu, HS lớp 10 A10, trường THPT Gia Định (quận Bình Thạnh, TPHCM) đang sở hữu đến 22 bộ huy chương qua các giải cờ tướng, cờ vua và Judo
 
Châu là con út, sinh ra trong một gia đình nông dân, bố hiện đang làm Chủ tịch Hội Nông dân phường Thạnh Mỹ Lợi; mẹ là công nhân một xí nghiệp. Gia đình có 5 anh em thì hai người đã tốt nghiệp đại học, hai người tốt nghiệp cao đẳng. Châu sinh sau đẻ muộn nhưng cũng không chịu thua chị, kém anh.
 
Mười năm liền là học sinh xuất sắc và cũng là người gặt hái nhiều huy chương nhất so với các bạn học sinh cùng trang lứa. Tính tới thời điểm này, Châu  đạt 22 Huy chương trong đó có 11 Huy chương Vàng, 9 Huy chương Bạc, 2 Huy chương Đồng, của hai môn cờ tướng và Judo.
Châu mê môn cờ tướng từ nhỏ. Khi 3 - 4 tuổi em thường xuyên xem ông nội đánh cờ. Nhiều hôm khi ông ngồi chơi cờ với bạn, em xán lại xem. Ông nội vẫn để ý  cô cháu nội  khi cô cháu gái xem mình đánh cờ. Thế là ông trở thành thầy giáo, từ chỉ cách nhận mặt quân, đến cách xếp quân theo thứ tự, cách đánh…
 
Một hôm ông bạn đánh cờ sang muộn, bé Châu trở thành bạn đánh cờ  của ông. Thật ngạc nhiên, mới có mấy nước cờ mà Châu đã dồn ông vào thế bí. Ông giật mình tự hỏi: “Cách này mình chưa dạy, nó học tự bao giờ?”.
 
Năm Châu học lớp một, quận tổ chức giải cờ tướng dành cho thiếu niên nhi đồng, gia đình động viên em đi thi để học hỏi.  Châu  trở thành vận động viên nhỏ tuổi nhất của cuộc thi. Qua ba ngày thi đấu, Châu đã vượt qua nhiều đối thủ, đoạt Huy chương Vàng. Cùng năm đó, quận tổ chức giải cờ vua và Châu lại đoạt Huy chương Vàng.
 
Các năm sau thi cấp thành phố em đều giành huy chương. Năm 2000,  ngoài hoàn thành tốt việc học văn hóa ở trường, buổi tối em đi học thêm môn võ Judo. Và năm nào cũng đạt Huy chương Vàng, Huy chương Bạc cấp quận và thành phố.
 
Năm 2003, em vinh dự đươc chọn đi tham dự giải “Vô địch Judo  thiếu niên toàn quốc”, tổ chức tại Huế và đã đoạt Huy chương Bạc. 
Mười năm học phổ thông là mười năm không ngừng phấn đấu và rèn luyện, Trần Ngọc Bảo Châu đã đón nhận nhiều bằng khen, giấy khen, đặc biệt là 22 huy chương.
 Hiếu Cầu
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=69105&ChannelID=71


📎 à
Đăng nhập để trả lời
0
Quảng Trị: Học sinh dũng cảm cứu người
Thứ Bảy, 16/12/2006, 15:19
 
TP - Ngày 13/12, học sinh Võ Văn Hải - lớp 8B, trường THCS xã Hải Vĩnh (huyện Hải Lăng, Quảng Trị), đã dũng cảm lao xuống sông sâu, cứu sống một em bé học lớp 1.
 
TP - Ngày 13/12, học sinh Võ Văn Hải - lớp 8B, trường THCS xã Hải Vĩnh (huyện Hải Lăng, Quảng Trị), đã dũng cảm lao xuống sông sâu, cứu sống một em bé học lớp 1.
 
Chiều 15/12, trường THCS xã Hải Vĩnh (huyện Hải Lăng, Quảng Trị) đã kịp thời tuyên dương hành động dũng cảm cứu người của học sinh Võ Văn Hải - lớp 8B và kêu gọi, phát động học sinh toàn trường noi gương tốt của em Hải. 
 
Trước đó (sáng 13/12), tại cầu Ông Thi - xã Hải Vĩnh, em Võ Thị Phương, học sinh lớp 1B Trường tiểu học Hải Vĩnh, trên đường đi học không may bị trượt chân, từ trên cầu rơi xuống sông sâu.
 
Cũng đang trên đường đến trường, Võ Văn Hải nghe tiếng kêu cứu, đã lao ngay xuống sông, kịp thời cứu em bé vào bờ an toàn.
N.V.N
 
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=70023&ChannelID=2
Đăng nhập để trả lời
0
Phần mềm soạn thảo công thức toán đoạt cup TTVN 2006
Thứ ba, 2/1/2007, 01:00 GMT+7
 
 
Vương Bá Quý trong giây phút đăng quang. Ảnh: Hoàng Hà.
 
Sản phẩm của sinh viên Đại học Nanyang (Singapore) Vương Bá Quý đã giành cú đúp khi nhận tới hai giải thưởng trong đêm tôn vinh các sáng tạo phần mềm Trí tuệ Việt Nam 2006. Tác giả mơ ước sẽ được hỗ trợ để chương trình có thể đến với người dùng một cách miễn phí.
 
8h tối 1/1/2007, tất cả ghế ngồi của Hội trường lớn trong Trung tâm hội nghị quốc gia (Hà Nội) đều kín chỗ. Buổi truyền hình trực tiếp lễ trao giải Trí tuệ Việt Nam (TTVN) lần thứ 7 diễn ra với kịch bản khá hấp dẫn bằng sự kết hợp của âm nhạc, hình ảnh, vũ đạo dựa trên triết lý ngũ hành gắn với tinh thần tuổi trẻ đã làm nên một đêm hội đầy màu sắc và chiều sâu văn hoá. Các hạng mục giải thưởng lần lượt được giới thiệu bằng 5 màn biểu diễn nghệ thuật bao hàm ý nghĩa nhân sinh như: khởi nguồn, sáng tạo, khám phá... mang tới cho khán giả nhiều cảm xúc ngay từ khi mở màn cho đến giây phút đăng quang của Vương Bá Quý. Nam sinh viên quê Hải Phòng là người đầu tiên được xướng danh nhận giải thưởng của nhà tài trợ và cũng là người cuối cùng bước lên nhận giải thưởng danh giá nhất cuộc thi.
 
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc được đứng giữa Trung tâm hội nghị quốc gia và ở vị trí cao nhất của TTVN. Đây là phần thưởng cho những nỗ lực của tôi trong suốt một năm qua và tôi dành nó cho quê hương của mình", Vương Bá Quý chia sẻ. "Sản phẩm của tôi còn đôi chỗ chưa hoàn thiện. Tôi mong nhận được nhiều sự ủng hộ để có thể nâng cấp chương trình và tôi không có ý định thương mại hóa nó".
 
Quán quân sinh năm 1983 đã nhận học bổng của Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF) để làm nghiên cứu sinh ở Mỹ trong năm 2007. Với giải nhất là 70 triệu đồng và một máy tính xách tay hiệu FPT Elead cùng phần thưởng nhà tài trợ trị giá 5 triệu đồng, Vương Bá Quý đã tặng lại 10 triệu đồng cho các quỹ từ thiện.
 
Hai giải nhì, mỗi giải trị giá 40 triệu đồng và một bộ PC FPT Elead, được trao cho nhóm Mắt Thần (Trung tâm công nghệ Mô phỏng - Học viện Kỹ thuật Quân sự) với chương trình Hệ thống ghi vé xe tự động và quản lý phương tiện sử dụng công nghệ xử lý và nhận dạng ảnh nhóm Bạn Đồng Hành (Hà Nội) với Bộ thiết bị sạc điện và sao lưu dữ liệu cho điện thoại di động.







Nhóm Mắt thần giành giải nhì. Ảnh: Hoàng Hà.
 

Đồng giải ba là các sản phẩm Bản đồ điện tử trên điện thoại di động của tác giả Nguyễn Văn Minh (TP HCM) và Viennews của Hà Duyên Hoá (Hà Nội), được trao 25 triệu đồng và bộ PC hiệu FPT Elead.
 
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Vi-tinh/2007/01/3B9F1E98/
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thần Đồng Piano Trình Diễn Âm Nhạc Cổ Điển
Việt Báo Thứ Ba, 1/2/2007, 12:02:00 AM
 
Phạm Nguyễn Lan Phiên trình diễn. Ảnh Nguyễn Hiền
 

Westminster (VB) . - Một tài năng trẻ VN vừa xuất hiện ở phương trời Âu Châu, đạt 3 giải nhất và ưu hạng trong các cuộc thi 73 Đức, Hòa Lan.
Đó là em PHẠM NGUYỄN LAN Phiên, 11 tuổi, lớn lên và học nhạc tại Đức quốc, theo lời kể của giáo sư Lê văn Khoa, trong buổi trình diễn của Lan Phiên chiều Chủ Nhật 31-12 tại hội quán đài Little Saigon.
"Quí vị đến đây để chứng kiến một vì sao chói sáng, để thấy có nhiều thiếu nhi VN có tài năng về nghệ thuật", giáo sư nói trong phần giới thiệu thần đồng dương cầm Phạm Nguyễn Lan Phiên.
"Tên em mang cả họ cha (Phạm trung Chính) và mẹ, Nguyễn châu Liên. LAN PHIÊN chào đời ngày 26-3-95 tại Wiesbaden (Đức) và được mẹ dạy piano từ lúc lên 6 tuổi. Một năm sau, Lan Phiên theo học trường nhạc Bad Vilbel trong 3 năm, được thầy cô, các nhạc sĩ tên tuổi, và cha mẹ, uốn nắn thành một nhân tài vượt bực như hiện nay", theo lời giới thiệu.
 
Các thành tích đáng kể gồm có: hạng nhất cuộc thi Jugent Musiziert tại Frankfut (2005), hạng nhất cuộc thi Willy Bissing tại Hanau (2005), và Outstanding Achievement Award trong cuộc tranh tài phiano quốc tế tại Enschede (Hòa Lan) tháng 10-2006.
 
Cuộc trình diễn chiều Chủ Nhật qua, có hơn 200 người dự chật kín phòng hội. Lan Phiên trình diễn các nhạc khúc cổ điển của J.S. Bach, F. Liszt, J.Haydn, G. Ligeti, F.mendelssohn-Bartholdy, soạn từ những thế kỷ trước.
 
Khách đến thưởng thức có nhạc sĩ Nghiêm phú Phi cựu giám đốc Trường âm nhạc Saigon, cựu nghị viên Tony Lâm, đông đảo thiếu nhi mê nhạc cùng phụ huynh.
 
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=5&nid=100209
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-03 03:43:52HongYen>
Lớp học của người thầy tật nguyền
21:59:00, 01/01/2007

 
Lớp học tại nhà của thầy Nguyễn Trần Khiêm - Ảnh: Cao Nguyên

Năm 1997, cả xã vùng cao Canh Hiển, huyện Vân Canh (Bình Định) không ai tin khi Nguyễn Trần Khiêm trở về với tấm bằng tốt nghiệp ĐH Bách khoa Đà Nẵng hệ chính quy trên tay. Vốn bị bại liệt từ nhỏ, gia đình lại nghèo xơ nghèo xác nhưng người thanh niên này vượt qua mọi gian khó để đến trường và nay trở thành một người thầy được cư dân địa phương kính trọng.

Vượt lên số phận
 
Anh Khiêm tâm sự: "Tôi mồ côi cha từ nhỏ, mẹ thì quanh năm làm lụng ngoài đồng để nuôi hai anh em khôn lớn. Bị bại liệt nên không thể giúp mẹ được gì, bởi vậy gia đình luôn thiếu thốn, đôi khi không có gì để ăn. Ở quê lúc đó, chuyện học hành của mấy đứa trẻ bình thường là điều gì đó quá xa vời huống gì tôi còn bị bại liệt, trường học lại ở xa". Vì quá nghèo, dường như trong suy nghĩ của cậu bé Khiêm lúc đó không có hai chữ "đi học" cho đến một ngày mẹ anh động viên: "Con phải biết chữ thì mới biết sống, con không thể dùng sức thì lấy học hành để sống, mẹ không thể theo con suốt cuộc đời". Ngày anh đi học, gia đình đã khó khăn lại càng khó khăn hơn. Mẹ anh phải đi làm thuê để có thêm tiền trang trải kinh phí. Không phụ lòng mẹ, suốt 12 năm học anh luôn là học sinh xuất sắc, thường xuyên được trường chọn đi thi học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh. Năm 1986, anh đạt thủ khoa môn Văn với điểm 9 trong kỳ thi tốt nghiệp THPT. Khi nộp hồ sơ thi đại học, anh giật mình khi biết không đủ điều kiện dự thi chỉ vì lý do... bị bại liệt.

Mãi đến năm 1992, khi xã hội đã chấp nhận cho những người như anh được thi đại học, ngay lần thi đầu tiên, anh đã thi đỗ vào Trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng trong sự hãnh diện của người mẹ già. Nhưng niềm hạnh phúc chưa vơi đi thì phía sau là chồng chất những nỗi lo về tiền ăn học. Anh làm liều ra Đà Nẵng để nhập học như bạn bè, mặc dù không biết lấy tiền đâu ra để đóng học phí. Để có tiền nộp học, chàng sinh viên Khiêm lại lặn lội chống nạng đi dạy thêm suốt 5 năm. Năm thứ tư ở giảng đường đại học, khi khó khăn vẫn chưa buông tha thì nỗi đau bất ngờ ập tới: mẹ bị bệnh qua đời. Thời gian đó, anh dường như suy sụp và phải cố nén nỗi đau để tiếp tục con đường học tập của mình.

Ra trường, về lại ngôi nhà vắng lặng, không còn người mẹ già ngồi đợi trước ngõ như thời anh còn đi học. Một thân một mình, anh đi "gõ cửa" nhiều cơ quan xin việc, nhưng ở đâu, câu trả lời cũng là... đợi. Biết không thể đi theo con đường mà mình đã chọn, anh Khiêm mở một lớp học nhỏ tại nhà để dạy học cho học sinh cấp 1, cấp 2. 

Người thầy của học trò nghèo
 
Học trò của anh Khiêm đa số đều có hoàn cảnh khó khăn. Quanh năm các em phải phụ giúp gia đình việc đồng áng nên thời gian dành cho việc học rất ít. Anh Khiêm nhớ lại: "Hồi trước, mấy đứa nhỏ chỉ học được vài ngày là xin nghỉ mặc dù tui đâu có lấy học phí, mà lúc đó khác bây giờ, học phí đôi khi là củ mì, củ khoai chứ mấy em nhà nghèo làm gì có tiền. Hỏi mấy đứa trẻ mới biết là mấy em không có tiền mua sách vở". Thế là anh lại lấy tiền của mình mua sách cho mấy đứa học trò nghèo. Những người học trò của anh, em nào cũng tốt nghiệp trung học, thi đỗ đại học, cao đẳng. Anh kể: "Tôi nhớ hoài một đứa học trò cách đây 8 năm đã làm tôi phát khiếp. Do không thích đi học ở trường, nên khi gia đình gửi tới tôi dạy, nó liền cầm rựa chém nát bộ bàn ghế với mục đích là để tôi đuổi học. Tôi cố thuyết phục em đi học và đến nay, em đang học năm thứ 3 Trường ĐH Kinh tế TP.HCM".

Một cán bộ xã Canh Hiển cho biết: "Hễ một cơ quan, trường học nào trong xã có máy vi tính bị hư hỏng, họ sẽ tới "rước" thầy Khiêm tới chữa là "lành bệnh" ngay. Anh Khiêm là người đầu tiên dạy vi tính ở xã này. Vừa qua, có một tổ chức nước ngoài hỗ trợ anh Khiêm mấy cái máy vi tính, nhiều cán bộ xã đến đăng ký học để phổ cập tin học". Hiện giờ cuộc sống của anh vẫn còn không ít khó khăn vì mọi chi tiêu trong gia đình một tay anh gánh hết. Vợ anh, chị Nguyễn Thị Chín vì anh phải nghỉ dạy ở trường mầm non để ở nhà săn sóc anh trong sinh hoạt hằng ngày...
Cao Nguyên
http://www.thanhnien.com.vn/Giaoduc/2007/1/1/176327.tno
Đăng nhập để trả lời
0
14 tuổi vượt Đại Tây Dương[/align] [/align][/align] [/align]
Một em trai 14 tuổi người Anh vừa lập kỷ lục là người trẻ nhất thế giới một mình vượt Đại Tây Dương.[/align] [/align]Em Michael Perham, từ Potters Bar, Hertfordshire, đã vượt qua chặng đường 3.500 dặm và cập bến Nelson's Dockyard lúc 1400 GMT.
Trước em, người trẻ nhất vượt Đại Tây Dương là em Seb Clover từ Isle of Wight, 15 tuổi.
 
Thuyền của Michael được các tàu tháp tùng vào cảng sau sáu tuần trên biển. Khi lên bờ, em được dàn nhạc kèn chào đón.
Michael Perham nói với BBC News rằng em "cảm thấy thật kỳ diệu khi được quay trở lại đất liền".
 
Thuyền của em, có tên Cheeky Monkey, luôn được cha của em là Peter theo dõi liên lạc radio.
 
Mẹ của em là Heather thì cất tiếng chúc mừng con trai qua đường video link.
 
Stuart Phillips, hiệu trưởng trường cấp hai Chancellors Secondary School, nơi Michael học tập, nói: "Đây là thành tựu tuyệt vời, cho thấy thanh thiếu niên thời nay có thể đạt được điều gì".
 
Ông Phillips cho biết đã thay đổi chương trình học của Michael để em có thể thựchiện chuyến đi.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culturesport/story/2007/01/070103_boy_sailing_record.shtml
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Trang nhà của Michael Perham:
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vụ học sinh “hack” Bộ Giáo Dục Việt Nam “Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”
Thursday, January 04, 2007
 

VIỆT NAM - Vào lúc 14 giờ ngày 27 Tháng Mười Một, 2006, trên trang tin điện tử chính thức của Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo có địa chỉ http://www.moetgov.vn đã bị hacker xâm nhập và thay ảnh Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo Nguyễn Thiện Nhân thành ảnh của một thanh niên ở trần ngồi trước màn hình vi tính. Bên cạnh đó còn có thêm dòng chữ “Catch me if you can” (Ngon thì bắt tôi đi). Ngày 5 Tháng Mười Hai, Cục Cảnh Sát Ðiều Tra tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ - Bộ Công An được trung tâm tin học Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo (GD-ÐT) đề nghị truy tìm thủ phạm tấn công website của bộ. Sau một thời gian điều tra, hacker trên đã được xác định là em Bùi Minh Trí, sinh năm 1989, học sinh lớp 12 chuyên Lý-Tin, trường Trung Học Phổ Thông Chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, phường 4, thị xã Vĩnh Long. Bùi Minh Trí đã thừa nhận tất cả việc xâm nhập website của Bộ GD-ÐT với tên tài khoản là Guan Yu (Quan Công).
Sự việc một học sinh trung học “hack” vào một website chính thức của một bộ thuộc chính phủ Việt Nam, đã dấy lên cả một làn sóng bênh và chê, đối với cả hai phía “hack” và “bị hack.” Tuy nhiên, có một thời điểm đặc biệt xảy ra trong thời gian công an Việt Nam điều tra vụ hack này. Ðó là lúc một chuyên viên thuộc Trung Tâm An Ninh Mạng thuộc Ðại Học Bách Khoa Hà Nội, ông Nguyễn Tử Quảng, được cử vào Sài Gòn điều tra. Dư luận báo chí và quần chúng đã thay đổi “180 độ” đối với Bùi Minh Trí.
Trước khi ông Quảng vào miền Nam, dư luận quần chúng gần như đồng thuận tin rằng Trí là một nhân tài, giỏi, lương thiện, và chỉ muốn giúp Bộ Giáo Dục “vá” các lỗi trên web của mình. Sau khi ông Quảng, với đầy đủ chứng cứ và khả năng của một chuyên viên, chứng minh những điều ngược lại, dư luận quay 180 độ, cho rằng luật pháp phải nghiêm minh với hành động của Trí.
Ðiều quan trọng, không chỉ dư luận, cả báo chí, qua cách trình bày sự việc, cho thấy họ “ủng hộ” hacker Bùi Minh Trí; và chỉ đến sau khi ông Quảng trình bày khá đầy đủ chứng cứ “chống” lại Trí, báo chí bị một phen... tẽn tò.
Ông Quảng, qua trả lời báo chí, khẳng định rằng, không như Trí và một số quan chức Bộ Giáo Dục phát biểu trước đây, rằng họ đã cùng nhau làm việc để giúp Bộ Giáo Dục “vá lỗi.” Ông Quảng chứng minh rằng “với những chứng cứ đưa ra Trí đã không thể phủ nhận động cơ của mình.” Cụ thể: “Sau khi hack website home.vnn.vn của VDC, Bùi Minh Trí đã khoe khoang chiến tích này trên một forum hacker, nói rõ là đã để lại file GuanYu.html để “ghi dấu”. Hoặc ngay như trên diễn đàn edu.net.vn, Trí cũng dùng từ “moet bị thịt” để nói về việc hack site của Bộ Giáo Dục-Ðào tạo. Những điều đó chứng minh động cơ của cậu học trò này không hề nhằm cảnh báo.” Ý ông Quảng nói rằng, Trí chỉ muốn phá hoại.
Ông Quảng khẳng định thêm rằng: “hacker tấn công thành công website nào đó cũng chẳng có gì gọi là nhân tài,” trong trường hợp của Trí, ông Quảng nói rằng: “việc tấn công các website có thể học được dễ dàng và nhanh chóng. Chỉ cần vào Internet, bằng vài từ khóa là tìm ra hàng loạt công cụ (tools), bài hướng dẫn hack hay phá hoại các website.”
Ngoài ra, các dữ liệu lưu lại trên máy của Trí, theo lời ông Quảng, cho thấy Trí có thể là thủ phạm ăn cắp dữ liệu cá nhân của một số website thương mại để mua sắm cả ngàn đô la. Khi bị phát hiện, Trí đã để lại những lời chửi rủa rất thiếu văn hóa.
Sau khi ông Quảng đưa ra các lý lẽ này, dư luận quần chúng, thông qua báo chí, đã xoay hướng, bắt đầu chỉ trích Trí. Có người tỏ ra ân hận đã từng bênh vực Trí trước khi ông Quảng đưa ra nhận định của mình. Người khác bảo rằng, Trí cần phải bị nghiêm trị theo đúng pháp luật.
Ðiều đáng nói ở đây, giới chức Bộ Giáo Dục Việt Nam, kể cả Bộ Trưởng Nguyễn Thiện Nhân, đã tỏ ra lúng túng, đôi khi đến yếu đuối, trong việc nhận định về vai trò của luật pháp đối với Bùi Minh Trí. Ông Quách Tuấn Ngọc, một chuyên viên cao cấp chịu trách nhiệm website của bộ, thì vội vã lên tiếng xin lỗi người dân, xin lỗi bộ trưởng, thậm chí bào chữa cho hành động của Trí (những bào chữa này bây giờ được chứng minh là hoàn toàn sai). Về phía Bộ Trưởng Nguyễn Thiện Nhân, không một nhận định cụ thể nào được đưa ra đối với thủ phạm đã phá website của một bộ do mình làm bộ trưởng. Trong vụ này, Bộ Giáo Dục lúng túng vì gặp phải “nan đề.” Dù gì đi nữa, cái website của Bộ Giáo Dục chắc phải tệ lắm mới bị một học sinh trung học hack vào. Và nếu như Bộ Giáo Dục tệ như thế, khó mà công khai lên tiếng yêu cầu luật pháp trừng trị hacker Bùi Minh Trí.
Sự việc Bùi Minh Trí cho thấy cả báo chí, một số dư luận, và cả quan chức Bộ Giáo Dục, đã hành xử thuần túy cảm tính, bỏ qua sự kiện, và thậm chí, không thấy sự hiện diện của luật pháp.
Thật vậy, một giai đoạn dài khi cơ quan chức năng điều tra Bùi Minh Trí, ít thấy ai nhắc đến vai trò của luật pháp. Họ chỉ nhắc đến một chữ: nhân tài.
Còn chữ “tâm?” “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài!”
 
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=53834&z=2
Đăng nhập để trả lời
0



SG: Đấu Võ Đài, Bước Xuống, 1 Học Sinh Lớp 9 Gục Chết   Việt Báo Thứ Sáu, 2/2/2007, 12:02:00 AM



SG: Đấu Võ Đài, Bước Xuống, 1 Học Sinh Lớp 9 Gục Chết
 
Theo báo điện tử Tin Tức Tìm Nhanh ngày 1/2/2007,  vừa qua, tại giải võ học cổ truyền quận Bình Thạnh TPSG, có 1 học sinh lớp 9 đã chết sau khi thi đấu và đoạt chức vô địch. Báo Tin Tức TN ghi nhận diễn tiến vụ việc như sau.
 
Sáng 28/1/2007, tại Giải võ cổ truyền học sinh quận Tân Bình, TP.SG lần đầu tiên được tổ chức ở hồ bơi Cộng Hòa. Ở trận chung kết nam hạng cân dưới 57kg, Hồ Công Nhật Thành, 15 tuổi, học sinh lớp 9 Trường Lý Thường Kiệt II, đã đoạt HC Vàng. Sau khi kết thúc trận đấu, Thành xuống đài, cởi bỏ các vật dụng bảo hộ và ra một góc ngồi nghỉ cho thoáng. Nhưng sau đó em đã gục xuống. Mọi người lập tức đưa em đi cấp cứu tại Trung tâm Y tế quận Tân Bình, rồi bệnh viện Trưng Vương và Chợ Rẫy. Tại đây, dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng Thành đã rơi vào tình trạng hôn mê sâu và mất lúc 2 giờ sáng 29/1/2007. Theo chẩn đoán của các bác sĩ, Hồ Công Nhật Thành chết vì bị xuất huyết não.
 
Dù hết sức đau đớn vì cái chết của con nhưng gia đình Thành cho biết: "Vì muốn giải quyết êm đẹp cho cháu ra đi được thanh thản nên chúng tôi đã làm bản cam kết không truy cứu trách nhiệm với nhà trường lẫn Trung tâm Thể dục Thể thao quận Tân Bình. Và hai nơi này phải có trách nhiệm chịu mọi chi phí ma chay và chôn cất cháu Thành". Tuy nhiên, phải đến đêm 31/1/2007, các bên mới thống nhất được với nhau về 50 triệu đồng chi phí đám tang.
 
Cũng theo báo Tin Tức TN, điều đáng nói là việc Nhật Thành đi thi đấu giải nhưng gia đình không được thông báo hay xin phép gì. Thậm chí đại diện Trường Lý Thường Kiệt II và Trung tâm  Thể dục Thể thao quận Tân Bình cũng không ai nhận trách nhiệm về việc đưa em Thành đi thi đấu ở giải này, dù trường là nơi ký quyết định đưa Thành đại diện cho trường đi thi đấu.
 
Theo lời một nhà phân tích Quận Cam, điều cần ghi nhận rằng, nếu chuyện này xảy ra tại Hoa Kỳ thì sẽ có hàng loạt cán bộ mất chức tức khắc. Vì đưa 1 thiếu niên lên võ đài, cần phải có giấy cho phép của bác sĩ và gia đình, trên mẫu đơn phải ghi rõ công ty bảo hiểm y tế khi gặp bất ngờ. Trọng tài cũng sẽ bị điều tra, để xem trong khi điều khiển trận đấu có để cho ai phạm luật hay quá đà gì không. Còn Trường và Trung Tâm Thể Thao cũng sẽ là đối tượng bị điều tra, cho dù rằng bố mẹ nạn nhân có chấp thuận bỏ qua. Vì tuổi 15 của em là tuổi chưa có quyền tự quyết định, và bất kỳ ai quyết định giùm em đều là có lỗi, nếu sai trái đã xảy ra. Phải biết tôn trọng quyền trẻ em, chứ đừng cưỡng bách trẻ em lao động tại hãng xưởng rồi cũng làm cả ở võ đài thì là lạm dụng.

[/align]
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=101904
 
Đăng nhập để trả lời
0



Công trình nghiên cứu y khoa đầy triển vọng của một học sinh Mỹ gốc Ấn Ðộ


06/02/2007

Bấm vào đây để nghe
Nghe trực tiếp trên mạng Bấm vào đây để nghe
Bấm vào đây để tải xuống


Một học sinh Mỹ gốc Ấn Độ 17 tuổi tại trường học có tên là Toán Học và Khoa Học bang Mississippi đang cố gắng tìm tòi để có thể mang đến những phương thuốc chống lại bệnh xơ hóa nang, bệnh ung thư và bệnh AIDS. Mời quí vị theo dõi những chi tiết về em học sinh này qua câu chuyện của Erika Cekeste Lan Phương trình bày:
 






Madhavi Gavini Madhavi Gavini là một trong những học sinh thầm lặng trong trường học nội trú nổi tiếng này. Tuy nhiên theo giáo viên dạy khoa học Gil Katzenstein thì em là 1 trong những học sinh xuất sắc nhất.
Thông thường em không mấy khi giơ tay đứng lên trả lời những câu hỏi, nhưng em thích đặt câu hỏi, những câu hỏi về những điều mà em không biết. Em thực sự là một học sinh xuất sắc đúng nghĩa, rất thích học hỏi và tìm tòi.
 
Chính sự khao khát hiểu biết đã thúc đẩy Madhavi tìm kiếm một phương cách giúp cho một người bạn của em bị bệnh xơ hóa nang.
 
Em quan sát thấy hầu hết những nạn nhân mang bệnh xơ hóa nang chết vì những chứng nhiễm loại vi trùng hình que, vì thế em muốn xem thử coi có cách nào em có thể giúp bạn em hay không. Lúc em bắt đầu tìm tòi thì em mới 14 tuổi. Em biết mọi người nghĩ 14 tuổi thì làm gì được cho ai, nhưng em thì không nghĩ như vậy.
 
Ngoài việc làm cho những bệnh nhân mang chứng xơ hóa nang tử vong, những ai mà hệ miễn nhiễm bị suy yếu như những bệnh nhân bệnh AIDS hay ung thư hoặc những nạn nhân bị bỏng nặng rất dễ bị nhiễm loại vi trùng này. Loại vi trùng này thường tạo một lớp màng dầy bao quanh nó, khiến các loại thuốc trụ sinh hầu như không thể nào xuyên qua lớp màng đó để hủy hoại con vi trùng.
 
Để tìm ra một cách chọc thủng màng bảo vệ con vi trùng, nhà khoa học trẻ này đã quay sang điều mà ông bà của em đã chỉ dạy cho em, đó là môn y học cổ truyền của Ấn Độ có tên là Ayurvedic medicine. Mặc dù lớn lên tại bang Ohio, nhưng Madhavi ra đời tại Ấn Độ, là nơi mà ông bà của em vẫn còn hành nghề thầy lang cổ truyền của nước này.
 
Lúc em lớn lên, em học được của ông bà em rất nhiều. Ở xứ em rất nhiều người chữa trị theo đường lối này nên em biết rằng đường lối chữa bệnh theo y học của Ấn Độ cũng có hiệu quả nào đó. Nếu không hiệu nghiệm thì người dân Ấn đã chẳng sử dụng đến nó hằng bao nhiêu thế kỷ nay. Vì thế em quyết định theo đuổi đường lối tiếp cận này và nó đã mang lại hiệu quả.
 
Dùng cuốn sách dược thảo của ông bà cho để tra cứu, Madhavi đã đến các tiệm thực phẩm và các nhà vườn để tìm tòi những loại dược thảo thông thường như quế, gừng và lô hội. loại vi trùng pseudomonas thì do trường đại học tại địa phương cung cấp cho em, và rồi em bắt đầu thí nghiệm với nhiều chất rút ra từ các loại dược thảo khác nhau.
 
Một trong những loại nước cốt trích ra từ các loại cây cỏ vùng nhiệt đới đã thấm được qua lớp màng bảo vệ con vi trùng. Sau đó thì Madhavi thí nghiệm xem em có thể nào trích được phân tử đặc biệt trong loại nước cốt đã chặn đứng được sự phát triển của loại vi trùng này hay không.
 
Phân tử này có thể chịu đựng được áp suất cao, có thể chịu được sức nóng, nó giết được con vi trùng bằng cách ngăn không cho các genes của vi trùng hấp thu năng lượng, biến dưỡng, thích ứng và tiết ra chất độc.
 
Nhà khoa học trẻ này có rất nhiều ý tưởng về việc áp dụng khám phá của em như thế nào.
 
Một trong những điều em đang muốn làm là phát triển một loại thuốc xịt qua đường mũi. Hiện giờ có rất nhiều người trên thế giới bị nhiễm trùng phổi kinh niên. Lá phổi là một trong những bộ phận của cơ thể dễ bị nhiễm trùng nhất. Vì thế một loại thuốc để hít qua đường hô hấp sẽ có thể trực tiếp đến được lá phổi.
 
Em còn nghĩ tới chuyện có thể phát minh một loại thuốc xịt để khử trùng dùng cho những vết thương ngoài da và những vết bỏng nặng.
 
Công trình nghiên cứu của em đã mang đến cho em nhiều giải thưởng toàn quốc, trong số này có giải thưởng danh tiếng tại cuộc thi tài Khoa Học và Công Nghệ năm 2006 của công ty Intel và cuộc thi tranh giải khoa học dành cho các học sinh của hãng Siemens Westinghouse.
 
Một học sinh cùng lớp với em, em Ryan Peek cho biết tuy các em đang theo học tại 1 trường dành cho các học sinh trẻ xuất sắc về khoa học, nhưng tài năng của Madhavi vượt xa hầu hết những bạn cùng lớp.
 
Khi Madhavi trình bày nghiên cứu cho các bạn cùng lớp nghe thì hầu như mọi người đều chẳng có một ý niệm gì. Nhưng giờ đây thì rất nhiều học sinh tỏ ra thích thú với các dự án nghiên cứu về vi trùng Pseudomonas.
 
Trong lúc Madhavi có thể trở thành triệu phú bằng cách xin công chứng bản quyền cho công trình của em nhưng nhà khoa học trẻ này lại nghĩ khác.
 
Nếu em xin công chứng bản quyền thì bản quyền này sẽ được bán cho một công ty được phẩm, và công ty này sẽ phải có lời nên giá loại thuốc này sẽ tăng lên rất cao. Vì thế, để ngăn chặn chuyện này xảy ra, em sẽ cho công bố các thông tin về khám phá này và bất cứ công ty nào cũng có thể biết được và nếu muốn bào chế loại được phẩm đó thì đều có thể làm được. Và do đó giá thuốc sẽ hạ hơn nhiều và những ai cần đến sẽ có thể mua dễ dàng.
 
Madhavi Gavini nghĩ rằng còn có nhiều phương thuốc khác để trị bệnh và đang chờ mọi người khám phá. Thày giáo Gil Katzenstine tin tưởng rằng nếu có ai đó có thể tìm ra những phương thuốc như vậy thì người đó chính là em Madhavi Gavini.
 
http://www.voanews.com/vietnamese/2007-02-06-voa33.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
Madhavi Gavini Madhavi Gavini
 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
http://www.cogito.org/Articles/ArticleDetail.aspx?ContentID=15951
Đăng nhập để trả lời
0
Dùng cuốn sách dược thảo của ông bà cho để tra cứu, Madhavi đã đến các tiệm thực phẩm và các nhà vườn để tìm tòi những loại dược thảo thông thường như quế, gừng và lô hội. loại vi trùng pseudomonas thì do trường đại học tại địa phương cung cấp cho em, và rồi em bắt đầu thí nghiệm với nhiều chất rút ra từ các loại dược thảo khác nhau.

 
quế
                                                       
 
 
Gừng
Tác dụng chữa bệnh của củ gừng vàng
Các nghiên cứu y khoa cho thấy, gừng vàng có nhiều tác dụng dược lý như ngăn ngừa cơn đau thắt ngực, kích thích tiêu hóa, tăng khả năng tình dục... Tuy nhiên, những người sắp hoặc vừa phẫu thuật, người đang bị chảy máu, cảm nắng không nên dùng dược liệu này.
 
 
 
Lô hội
 
TÁC DỤNG CỦA LÔ HỘI (NHA ĐAM, LONG TU)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lô hội

 
 
 
http://www.hear.org/starr/hiplants/images/600max/html/starr_011104_0040_aloe_vera.htm
Đăng nhập để trả lời
0






Du học sinh Việt mưu sinh trên đất Anh[/align] [/align]





Bá Thùy
Viết từ London[/align] [/align]

 [/align]Không hiếm sinh viên Việt Nam sang học thạc sĩ ở Anh chọn công việc bồi bàn, sơn sửa móng tay và thậm chí cả đi nhặt rác để kiếm tiền.[/align] [/align]
 
Sơn sửa móng tay cũng là một việc làm bán thời gian của sinh viên Việt.
 
Muốn phụ giúp bố mẹ trang trải một phần tiền ăn ở, Lê Thị Mai Hòa quyết tâm đi tìm việc sau một tháng chân ướt chân ráo đặt chân tới London.
 
May mắn cho cô sinh viên Đại học Metropolitan là được nhận vào làm chân chạy bàn tại một quán ăn Việt. Công việc khác xa so với chuyên ngành Tài chính quốc tế cô đang theo đuổi, nhưng Hòa vẫn thấy hài lòng vì “có cơ hội hiểu thêm về cuộc sống và văn hóa của người bản xứ”.
 
Ngày đầu đi làm, Hòa lạc đường đến tận gần sáng mới về đến nhà trọ, sau nhiều lần tìm đường và chuyển chặng xe buýt.
 
Nữ sinh viên quê lúa Thái Bình sang Anh học tự túc tâm sự: “Đối với một người mới sang Anh như tôi, đi làm thêm giúp có cơ hội giao tiếp với người địa phương và hòa nhập cuộc sống tại vùng đất mới nhanh hơn”.
 
Cô thạc sĩ tương lai thường trở về căn phòng thuê của mình sớm nhất là lúc 0h30’ sáng, sau ca làm việc kéo dài từ 17 giờ đến 23 giờ. Nhiều đêm, nhất là trước khi thi hoặc nộp bài tập, Hòa còn phải chong đèn học bài đến sáng.
 
Vất vả thế, nhưng cô vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó sẽ đưa được cậu em trai sang xứ sở sương mù du học bằng chính những đồng tiền do mình kiếm ra.
 
Không phải đi về đêm hôm khuya khoắt như Hòa, nhưng Vũ Hoài Nam, sinh viên Đại học East London, thường phải dậy lúc tờ mờ sáng, bất kể mùa đông cũng như mùa hè, để đi làm cho kịp ca từ 4 – 8 giờ hoặc 5 – 9 giờ, tùy thuộc vào thời khóa biểu từng học kỳ ở trường.
 
Cũng giống như các sinh viên đi du học tự túc khác, Nam cho biết đi làm để phụ giúp bố mẹ cũng như học cách tổ chức công việc tại một cửa hàng của người bản xứ, vì cậu đặt mục tiêu “chỉ đi làm cho Tây”.
 
Nam làm 20 tiếng một tuần tại cửa hàng bán đồ ăn nhanh Pret A Manger. Cậu nói: “So với ở Việt Nam, các tổ chức công việc khoa học hơn và làm ra làm, không có thời gian ‘chết’ như ở nhà”.
 
Cậu sinh viên MBA thừa nhận rằng đi làm thêm cũng mệt mỏi và ảnh hưởng ít nhiều đến việc học hành, nên để dung hòa được cả hai việc đòi hỏi phải nỗ lực hơn mức bình thường.
 
Mơ ước của Nam là mở một cửa hàng tương tự như Pret A Manger khi trở về Việt Nam. Và cậu cho rằng những kinh nghiệm thu nhặt trong quá trình làm việc tại đây sẽ giúp ích nhiều.
 
Việc lương thiện
 







Một số việc làm thêm của sinh viên[/align]Bán quần áo[/align]Làm nail[/align]Đi quét dọn[/align]Làm lễ tân[/align]Phát báo miễn phí[/align]Đi trông thi[/align]Phiên dịch[/align]Đi dạy thêm cho học sinh bản xứ[/align]Giúp việc cho giáo viên…[/align][/align]
Sau khi đấu tranh tư tưởng, Huyền, sinh viên thạc sĩ tại Leeds, quyết định đi nhặt rác thuê trong vòng 5 ngày vì nghĩ rằng đó cũng là một cách kiếm tiền chân chính và lương thiện.
 
Huyền và một nhóm các sinh viên người Anh khác được ôtô chở đến dọn dẹp rác sau khi người ta tổ chức một lễ hội lớn ở khu vực ngoại ô. Cô phải nhặt rác bằng tay, và mỗi lần như vậy phải cúi lên cúi xuống suốt cả một ngày từ 9 giờ sáng cho tới 6 – 7 giờ chiều.
 
Cô sinh viên thạc sĩ bảo rằng công việc tay chân không làm mệt đầu óc nhưng cô phải luôn nghĩ tới một điều gì đó lãng mạn để xóa đi hình ảnh của rác.
 
Khác với Huyền, dù có công việc bán thời gian cộng với thu nhập ổn định giúp chi trả tiền ăn ở nhưng N. nhất quyết không muốn tiết lộ tên trên báo vì sợ bố mẹ biết cô đi làm ở tiệm sơn sửa móng tay.
 
N. cho rằng công việc ở tiệm nail khác với làm bồi bàn và bán quần áo ở chỗ cô được tiếp xúc và nói chuyện với khách hàng nhiều và lâu hơn, vì trung bình thời gian làm móng tay hoặc móng chân cho một khách đã mất một tiếng, nên khả năng nói tiếng Anh cũng được cải thiện hơn.
Cô sinh viên trường Kensington College of Business nói rằng công việc làm nail nhẹ nhàng, rất phù hợp với con gái, nhưng cũng không vì thế mà cô mải mê làm, sao nhãng học hành. Cô kết luận: “Nhưng dù có làm gì, thì quan trọng nhất vẫn là việc học”.
 
Anh Cương, người quản lý một tiệm nail ở khu Tây Nam London, cho biết các cửa hàng nail của người Việt còn phải cạnh tranh khốc liệt với các tiệm khác của người bản xứ nên thuê nhân viên bán chuyên nghiệp như sinh viên là hợp lý, vì họ có trình độ tiếng Anh và không đòi hỏi mức lương cao ngất trời.
 
Hằng, một cựu sinh viên Đại học Leeds, người từng kinh qua nhiều việc từ phục bàn, cho tới trông quần áo cho nhà hàng, nhấn mạnh rằng công việc làm thêm giúp cô học hỏi được rất nhiều điều thiết thực trong cuộc sống, đơn cử như bưng một cốc nước thế nào hay lau nhà ra làm sao, và cô cảm thấy dễ nói lời cám ơn và xin lỗi hơn trước.
 
Và trên hết, đó là cơ hội được làm việc trong một môi trường mang tính quốc tế.
 [/align]http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/02/070208_vietstudentjobinuk.shtml[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Dưa Hấu Vuông VN Đắt Hàng
 
Việt Báo Chủ Nhật, 2/18/2007, 10:21:00 PM




Lần đầu tiên, dưa hấu… trái vuông đã được đưa bán ở chợ Cần Thơ những ngày giáp Tết. Giá một cặp những 500.000 đồng nhưng đã bán hết! Dưa hấu vuông là kết quả sáng tạo của một sinh viên 23 tuổi. Bản tin thông tấn qúôc nội VietNamNet viết như trên.
 
Baó này cho biết, “Dưa hấu hình vuông là kết quả sáng tạo của anh sinh viên Đinh Trần Nguyễn, sinh năm 1984.
 
Nguyễn hiện là sinh viên năm thứ tư ngành Trồng trọt K29, Khoa Nông nghiệp và Sinh học Ứng dụng, trường Đại học Cần Thơ.”
 
Chàng sinh viên tuổi trẻ này đã phát minh ra dưa hấu vuông bằng cách tạo hình độc đáo, bằng khuôn. Anh kể cho báo VietNamNet:
 
“... Vật liệu làm khuôn để tạo ra dưa hấu vuông, tốt nhất là kính (kiếng). Thể tích khuôn thường là từ 2-2,5l để khi thu hoạch, quả dưa có trọng lượng là 2,5 kg. Khi đó, phần “đít” quả dưa có chu vi 12×12 cm, còn các mặt khác có chu vi 12×14 cm...”

[/align]
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=102790
Đăng nhập để trả lời
0
Đường đến ĐH Montesquieu của cậu bé chăn bò
Thứ năm, 1/3/2007, 08:53 GMT+7
 
 
Thạc sĩ Lê Minh Phiếu. Ảnh: Tuổi Trẻ.
 
10 tuổi cậu bé Lê Minh Phiếu đi chăn bò. 11 tuổi làm ruộng, dệt chiếu. 18 tuổi được tuyển thẳng vào ĐH Luật TP HCM. 24 tuổi trở thành thạc sĩ luật, hiện là nghiên cứu sinh ĐH Montesquieu, Pháp. Mỗi giai đoạn cuộc đời là những bài học để đi đến cùng những giấc mơ “ra biển lớn”...
 
Con nhà nông huyện Đông Hòa, Phú Yên, lại là anh cả trong số năm người con, từ lớp 4, cậu bé Phiếu biết đỡ đần ông nội việc chăn bò “vì mắt ông yếu, ra đồng đi té lên té xuống”.
 
Lớp 5, đôi bàn tay cậu học trò nhỏ đã biết kéo bừa cuốc đất và cắt lác làm chiếu. Ba là “thợ đụng”, đụng đâu làm đó, lên rừng xuống biển. Ngẫu nhiên cậu bé Phiếu trở thành người đàn ông trong nhà. Năm Phiếu học lớp 4, một sự kiện “trọng đại” xảy đến: Phiếu xếp thứ hai trong lớp, hãnh diện mang phần thưởng gồm mấy cuốn tập về nhà. Ba má sướng run, ánh mắt rạng ngời hạnh phúc.
 
Cả đời ruộng đồng, mồ hôi chan nước mắt, những lời khen ngợi hoa mỹ cứ là lạ sao ấy với ba má nên niềm vui chỉ biết đong đầy trong ánh mắt. Ánh mắt ấy đặc biệt đến mức đánh động vào tâm hồn trẻ thơ: “Một đứa con học tốt có lẽ sẽ làm ba má sung sướng và không thấy thua kém người khác”, bài học đầu tiên có được.
 
“Sự nghiệp” chăn bò, làm ruộng, dệt chiếu tạm ngưng khi Phiếu được tuyển thẳng vào ĐH Luật TP HCM. Với nhiều sinh viên, việc “tiêu hóa” hàng chồng tài liệu (nhất là tài liệu về luật) thật khủng khiếp. Riêng Phiếu có thể “chiến đấu bền bỉ” ở thư viện hàng giờ liền vì “việc ấy chưa thấm tháp vào đâu so với nghề nông”.
 
Cái nghèo của gia đình cũng là cơ hội để Phiếu sớm chắt ra những bài học: “Tôi biết ơn hoàn cảnh vì giúp tôi hiểu ra những bài học quý giá: muốn đi lên phải đi bằng chính đôi chân, bàn tay và khối óc; phải có tri thức và những tư chất cần thiết để vượt qua hoàn cảnh khắc nghiệt nhất”.
 
Tự nhận mình tham lam trong chuyện học, có bằng thạc sĩ, chưa nóng chỗ với công việc Phiếu đã lo săn học bổng nghiên cứu sinh. Năm 2005, Minh Phiếu nhận được học bổng nghiên cứu sinh tiến sĩ luật của Cơ quan Hợp tác đại học khối Pháp ngữ - một tổ chức thuộc Cộng đồng Pháp ngữ. Đây là học bổng tiến sĩ duy nhất mà cơ quan này tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương cấp cho ngành luật hằng năm. Với học bổng này, Minh Phiếu đang viết luận án tại ĐH Montesquieu, Pháp...
(Theo Tuổi Trẻ)
 
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/Loi-song/2007/03/3B9F39CA/
Đăng nhập để trả lời
0
Học Khu Giáo Dục Westminster, học sinh Việt Nam đứng đầu môn Toán và Anh ngữ
Saturday, March 24, 2007
 
 
 
 
Các học sinh lớp tám tại trường trung học Warner Middle School trong giờ học ngày 23 Tháng Ba, 2007. Lớp học này do cô giáo Lynda Querry đảm nhận, bao gồm những học sinh năng khiếu và có thành tích học vấn cao nhất. Cô Querry cho biết: “Lớp học gồm nhiều sắc dân, và các em học hỏi được từ sự đa dạng này.” (Hình: Thanh Nguyên/Người Việt)
Thiện Giao
LTS: Bài viết này được thực hiện dựa vào tài liệu và sự trợ giúp của bà Trish Montgomery, ủy viên Thông Tin Công Cộng (Public Information Officer), của Học Khu Giáo Dục Westminster. Chúng tôi chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của bà Montgomery và hiệu trưởng trường trung học Warner Middle School, Betty DeWolf, người đã giúp xin phép phụ huynh các học sinh tại trường cho phép chúng tôi chụp hình các em trong lớp học ngày 23 Tháng Ba, 2007.
WESTMINSTER - Học Khu Giáo Dục Westminster (Westminster School District) bao gồm 4 khu vực: Westminster, Garden Grove, Huntington Beach, Midway City, với ngân sách hàng năm lên đến $70 triệu. Học khu Westminster quản lý 12 trường tiểu học, một trường từ tiểu học đến lớp tám, hai trường trung học đệ nhất cấp và một trường “child development.” Tổng số học sinh của học khu khoảng hơn 10,000; với 7,500 em học tiểu học và 2,500 em học trung học.

Theo tài liệu của Học Khu Giáo Dục Westminster, tính đến ngày 20 Tháng Ba, 2007, toàn học khu có 10,008 học sinh từ mẫu giáo đến lớp tám; theo học tại các trường Anderson, Clegg, Demille, Eastwood, Finley, Fryberger, Hayden, Meairs, Schmitt, Schroeder, Sequoia, Webber, Willmore, Johnson, Stacey, Warner. Tính theo yếu tố chủng tộc, sắc dân Á Châu chiếm tỷ lệ cao thứ nhì (37.6%), sau Hispanic (39.7%). Tính riêng cho sắc dân Á Châu, tỷ lệ học sinh Việt Nam chiếm hơn 90%. Do đó, các tính toán liên quan đến bất cứ khía cạnh nào liên quan đến Á Châu, đều có thể xem là Việt Nam.
Trong số các trường nêu trên, những trường có tỷ lệ học sinh Việt Nam cao nhất gồm Anderson (394 em, 56.8%), DeMille (315 em, 53.8%), Warner (495 em, 52.5%). Những trường ít học sinh Việt Nam gồm Schroeder (121 em, 21%), Eastwood (126 em, 23.5%). Tính trên toàn học khu, nhóm Á Châu có 3,767 em; da trắng có 1,789 em; Hispanic 3,971 (chiếm tỷ lệ cao nhất).
Theo số liệu của Học Khu Giáo Dục Westminster, nhìn chung, số lượng học sinh tại các trường thuộc học khu khá ổn định. Tính từ niên khóa 2001-2002 đến 2005-2006, tổng số học sinh tại học khu tăng 78 em.
Hai tiêu chuẩn cao nhất để đánh giá một nhóm học sinh là tỷ lệ đạt tiêu chuẩn về toán và Anh ngữ.
Nhìn chung, tất cả các nhóm (Á Châu, Hispanic, da trắng, thu nhập thấp, mới nhập cư, giáo dục đặc biệt) đều tiến bộ về trình độ Anh ngữ. Chẳng hạn, nhóm học sinh Á Châu có tỷ lệ đạt tiêu chuẩn Anh ngữ là 49%, 51%, 58%, rồi 63% cho các niên khóa 2002-2003, 2003-2004, 2004-2005, 2005-2006.
Về môn toán, xếp theo thứ hạng nhóm dân, trên toàn học khu, học sinh Việt Nam cũng chiếm vị trí số một. Tỷ lệ học sinh Việt Nam đạt tiêu chuẩn môn toán là 74.7%; học sinh da trắng chiếm vị trí số hai với 59.2%. Những trường có học sinh Việt Nam đạt tiêu chuẩn toán cao nhất trong học khu (trong năm 2006) gồm Anderson (80%), Eastwood (78.4%), Fryberger (84.4%), Hayden (85%), Meairs (87%), Schroeder (87.3%), Sequoia (82.5%).
Tỷ lệ học sinh đạt tiêu chuẩn môn toán, tính riêng cho nhóm Asian, với hơn 90% là học sinh Việt Nam, liên tục tăng theo thời gian. Trong niên khóa 2002-2003, tỷ lệ này là 62%, sau đó tăng trung bình 5% mỗi niên khóa. Ðến nay, theo tổng kết của niên khóa 2005-2006, học sinh Á Châu có tỷ lệ đạt yêu cầu môn toán là 74.7%, đứng hạng nhất trong tất cả các thành phần sắc dân.
Theo cách chia “nhóm” học sinh, có tất cả 5 nhóm trong thành phần học sinh tại Học Khu Giáo Dục Westminster: Á Châu, Hispanic, da trắng, nhóm thu nhập thấp, nhóm mới nhập cư và nhóm giáo dục đặc biệt. Tất cả các nhóm này đều có tỷ lệ đạt tiêu chuẩn môn toán tăng theo thời gian.
Ðến thăm trường trung học Warner Middle School ngày 23 Tháng Ba, 2007, cô giáo Lynda Querry, dẫn chúng tôi vào lớp học gồm những học sinh được xem là giỏi nhất trường. Giáo viên Querry cho biết đa số học sinh của lớp này là người Việt Nam. Các học sinh của lớp này không chỉ đạt thành tích cao về học vấn, các em còn tham gia cả các sinh hoạt xã hội và có khả năng học tập độc lập. Cô giáo Querry, với 25 năm kinh nghiệm dạy học và 18 năm dạy tại trường này, cho biết các học sinh giỏi của Warner Middle School thường tự mình hoàn tất, đôi khi hoàn tất nhiều hơn, các yêu cầu của giáo viên. Chẳng hạn, trong chương trình học văn, một số em đọc cả các tác phẩm cổ điển, nằm ngoài chương trình giảng dạy.
Ðiều đặc biệt, không chỉ dẫn đầu về toán, học sinh Việt Nam tại học khu Westminster dẫn đầu luôn cả môn tiếng Anh. Theo số liệu của học khu, trong niên khóa 2005-2006, học sinh Á Châu, trong đó học sinh Việt Nam chiếm hơn 90%, dẫn đầu tỷ lệ đạt tiêu chuẩn tiếng Anh, với gần 63%. Trong khi đó, nhóm về nhì là học sinh da trắng, chiếm gần 58%.
Theo tài liệu của Học Khu Giáo Dục Westminster, về môn tiếng Anh, nhìn chung, học sinh Việt Nam có tỷ lệ đạt tiêu chuẩn tăng từ năm 2005 đến 2006. Tuy nhiên, tại một số trường, tỷ lệ này lại giảm nhẹ. Chẳng hạn, tại trường Anderson, tỷ lệ đạt tiêu chuẩn tiếng Anh của học sinh Việt Nam giảm từ 58% (năm 2005) xuống 57.5% (năm 2006); trường Webber giảm từ 63% xuống còn 59.2%; trường Clegg giảm từ 61.3% xuống 60.2%. Trong các trường còn lại, học sinh Việt Nam tiến bộ về mặt Anh ngữ; đặc biệt tại các trường DeMille (tăng hơn 5%), Finley (tăng hơn 20%), Schroeder (tăng gần 6%), Willmore (tăng hơn 13%), Warner (tăng hơn 10%). Ðiều đặc biệt, nhóm học sinh da trắng và Việt Nam, là hai nhóm chiếm tỷ lệ đạt tiêu chuẩn cao nhất học khu, bám sát nhau về tỷ lệ đạt tiêu chuẩn Anh ngữ. Tại một số trường, học sinh Việt Nam đạt tỷ lệ cao hơn (như Clegg, Fryberger, Sequoia, Johnson); tại một số trường khác, học sinh da trắng đạt tiêu chuẩn cao hơn (như Eastwood, Schroeder). Nhìn chung trên toàn học khu, trong niên khóa 2006, tỷ lệ học sinh Việt Nam đạt tiêu chuẩn Anh ngữ là 62.7% (cao nhất); học sinh da trắng chiếm 57.9% (cao nhì).
Trong niên khóa 2005-2006, tính chung cho toàn học khu, tỷ lệ đạt tiêu chuẩn tiếng Anh là 48%. Tài liệu cho thấy hai nhóm học sinh Á Châu và da trắng đã “kéo” tỷ lệ này lên cao, vì các nhóm khác có tỷ lệ đạt tiêu chuẩn thấp hơn mức chung của học khu.
Trong lần đến thăm trường Warner Middle School, hiệu trưởng trường, bà Betty DeWolf, cho biết học sinh Việt Nam và học sinh các sắc dân khác hòa đồng trong môi trường chung. Theo nhận định của bà, không riêng gì học sinh Việt Nam, nói chung, các nữ học sinh thường phát triển sớm về toán và khoa học so với các nam sinh. Tuy nhiên, khi bước vào các lớp lớn hơn, khuynh hướng này thay đổi. Do đó, một trong những mục tiêu của trường là cố gắng giữ các nữ sinh gần với các môn toán và khoa học. Cũng trong dịp này, vào buổi sáng cùng ngày, Hiệu Trưởng DeWolf đã đưa một nữ sinh của trường đi nhận giải thưởng do “Association of California School Administrators” trao tặng. Học sinh nhận giải thưởng là một người Việt Nam, có tên Sarah Nguyễn. Sarah bị liệt từ lớp năm, nhưng đã vượt qua những khó khăn về mặt thể chất và đạt kết quả học vấn cao tại trường. Giải thưởng này trao cho duy nhất một học sinh trên toàn Quận Cam và 13 em trên toàn tiểu bang. Sarah Nguyễn hiện đang học lớp tám tại Warner Middle School.
Cô giáo Querry, nói về lớp của các học sinh giỏi do mình đảm nhận, rằng các em trong lớp rất “competitive” trong tinh thần lành mạnh. Trong một lớp học đề cao sự độc lập, theo cô Querry, các em có ý thức mạnh về quan điểm cá nhân, đồng thời, sẵn sàng tranh luận và đón nhận các ý kiến trái ngược. Lớp này bao gồm nhiều sắc dân khác nhau, và theo cô Querry, sự đa dạng trong sắc tộc cũng là một lợi điểm: các em học được nhiều hơn từ những văn hóa khác; cạnh tranh nhau nhưng cũng thúc đẩy nhau cùng tiến bộ.
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=57492&z=1
Đăng nhập để trả lời
0







Thứ hai, 2/4/2007, 01:31 GMT+7




Lê Viết Hà vô địch 'Đường lên đỉnh Olympia' lần 7
 
Sáng 1/4, sau 4 vòng thi căng thẳng, Lê Viết Hà, học sinh THPT chuyên Lê Khiết, tỉnh Quảng Ngãi, xuất sắc vượt qua 3 thí sinh còn lại để về đích ở vòng chung kết "Đường lên đỉnh Olympia". Với 210 điểm, Viết Hà đoạt vòng nguyệt quế và giành suất học bổng du học Australia trị giá 35.000 USD.
 
“Nhà leo núi” Nguyễn Đức Giang (THPT Nhị Chiểu, Hải Dương - nhất quý 4) giành giải Nhì, Trần Thị Thu Hà (THPT Nguyễn Xuân Ôn, Nghệ An - nhất quý 2) và Trần Việt Phú (THPT Kim Sơn, Ninh Bình - nhất quý 3) nhận giải Ba.

 
 
Lê Viết Hà cùng người thân trong niềm vui chiến thắng. Ảnh: T.D.
 
 
Giành thế chủ động ở ngay vòng thi tăng tốc với 190 điểm, Viết Hà tự tin bước vào vòng thi Về đích. Sau lần chọn thứ nhất, trong khi Việt Phú được 100 điểm, Đức Giang 100 điểm và Thu Hà 110 điểm thì Viết Hà đã ung dung với 200 điểm.
 
Ngay khi cô bạn gái duy nhất Thu Hà trả lời sai câu hỏi đầu tiên ở lượt thứ 2 với lựa chọn "ngôi sao hy vọng", Viết Hà vui sướng làm động tác ăn mừng còn các cổ động viên trong trường quay thì reo hò cổ vũ. Cậu học sinh của tỉnh Quảng Ngãi này đã trở thành nhà vô địch của cuộc thi trí tuệ.
 







Bốn "nhà leo núi" trên bục vinh quang. Ảnh: T.D.
 

Có mặt tại sân trường THPT Lê Khiết từ sáng sớm, bà nội và bà cố (97 tuổi) của Hà xúc động rơi nước mắt trước chiến thắng của cháu. Bà hứa sẽ đãi nhà vô địch món don (một đặc sản Quảng Ngãi) yêu thích khi nào cậu về nhà.
 
Sau cuộc thi, Viết Hà tâm sự, đối thủ của em chính là Việt Phú. Và để có được chiến thắng này, 30% là nhờ vào may mắn, 50% do bình tĩnh, còn lại là nhờ kiến thức. "Em dự định sẽ cố gắng dùng học bổng này đi Mỹ, nếu không được thì mới tính đến chuyện đi Australia. Nhưng sắp tới, em vẫn dự thi vào ĐH Bách Khoa Hà Nội", "con gà béo" - nickname mà Hà tự đặt cho mình - vạch kế hoạch.
 
Thoáng buồn sau thất bại, Nguyễn Đức Giang lý giải: "Hai vòng cuối em mất bình tĩnh quá nên kết quả không tốt lắm". Rồi Giang quyết tâm đợt tới sẽ thi đỗ đại học. Còn cậu học trò nghèo Trần Việt Phú, người được coi là "Lê Vũ Hoàng thứ 2", dự định sẽ cố gắng ở kỳ thi ĐH sắp tới để đậu vào ĐH Bách khoa.
Tiến Dũng
 
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2007/04/3B9F4957/
 
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
Bé Caitlin Snaring, 14 tuổi, vui mừng sau khi đoạt giải nhất “Em Giỏi Ðịa Lý Toàn Quốc 2007” tại Washington, ngày 23 Tháng Năm. (Hình: AP Photo/Stephen J. Boitano)
 
Trả lời “Huế,” thắng vô địch giỏi Địa Lý của Hoa Kỳ - nhưng câu hỏi có sai?
Wednesday, May 23, 2007
WASHINGTON, DC (NV) - “Sông Huế” chảy qua thành phố Huế? Phải hiểu như vậy thì mới đồng ý với kết quả cuộc thi Em Giỏi Ðịa Lý do National Geographic Society tổ chức.
 
Nữ sinh Caitlin Snaring, 14 tuổi, đến từ Redmond, Washington, đã thắng giải này khi trả lời đúng (theo nghĩa là đúng ý ban tổ chức) câu hỏi về Việt Nam trong vòng chung kết giải National Geographic Bee diễn ra tại Washington DC hôm Thứ Tư và đoạt học bổng $25,000.
 
Nhưng câu hỏi này, nhiều khán giả Việt Nam cho là cơ quan National Geographic đã hỏi sai. Một thông cáo báo chí do National Geographic gửi ra cho biết câu hỏi nguyên văn như sau:
“A city that is divided by a river of the same name was the imperial capital of Vietnam for more than a century. Name this city, which is still an important cultural center.”
 
Tạm dịch: Thành phố này, được chia đôi bằng một con sông cùng tên, đã là thủ đô Việt Nam thời phong kiến trong hơn một thế kỷ. Hãy cho biết tên thành phố này, tới nay vẫn là một trung tâm văn hóa quan trọng.
 
Ðáp án cho câu trả lời, theo National Geographic, là Huế. Em Caitlin Snaring trả lời là Huế, đúng đáp án, và đoạt giải vô địch.
 
Trong suốt hai ngày thi, Caitlin Snaring đã liên tục trả lời hết câu này tới câu khác không sai câu nào.
 
Nhưng đến câu hỏi cuối cùng, thì nhiều khán giả Việt Nam nêu vấn đề là có khi em Caitlin đã trả lời sai, hay chính xác hơn là có khi ban tổ chức đã đặt câu hỏi sai.
 
Theo nhiều khán giả Việt Nam, chỉ có một thành phố đã là thủ đô Việt Nam thời phong kiến, là cố đô Huế. (Trước thời nhà Nguyễn, không có nước nào mang tên “Việt Nam”.) Mà con sông cắt đôi cố đô Huế không phải là “con sông cùng tên” mà là con sông khác tên, sông Hương.
 
Một cựu giáo sư Sử Ðịa, ông Võ Thành Ðiểm, nói với báo Người Việt, “Nếu ở đâu đó có con sông nhỏ nào đó mang tên Huế thì không biết, nhưng ở Huế thì con sông là sông Hương và không có sông Huế.”
 
Bách Khoa Toàn Thư Việt Nam, xuất bản trong nước, chỉ có mục “Huế” cho thành phố Huế, trong đó có nói tới sông Hương, chứ không có sông Huế.
 
Nhiều độc giả người Huế, khi báo Người Việt hỏi, cũng cho biết không có con sông Huế nào ở Huế cả. Một độc giả, ông Tôn Thất Vinh, còn nói thêm, “Có những thứ mang chữ ‘Huế’ như ‘chè Huế’ là chữ người nơi khác đặt ra chứ ở Huế không có cái gì khác mang tên ‘Huế’ trừ thành phố Huế.”
 
Tuy nhiên, một nguồn tiếng Anh lại đặt tên “Huế” cho con sông Hương. Bộ bách khoa toàn thư Encyclopedia Britanica, được xem là bộ bách khoa toàn thư chuẩn của thế giới, định nghĩa “Huế” như sau:
 
“city, central Vietnam. Lying on a plain backed by foothills of the Annamese Cordillera (Chaýne Annamitique) and situated 5 miles (8 km) from the South China Sea coast, Hue is traversed by the broad, shallow Huong River (Hue River, or Perfume River)...”
 
Dịch: “thành phố, trung tâm Việt Nam. Nằm trên vùng đồng bằng giáp chân rặng Trường Sơn và nằm 5 miles (8 km) cách bờ biển Ðông, Huế có con sông chảy băng qua là một con sông rộng mà nông, sông Hương River (Huế River hay Perfume River)...”
Câu hỏi của ban tổ chức, và cả câu trả lời của em Caitlin, đã đúng nếu lấy Encyclopedia Britanica làm chuẩn.
 
Ðây là lần thứ nhì Caitlin Snaring tham gia giải National Geographic Bee. Năm ngoái, em bị loại ngay trong vòng sơ khảo. Em Caitlin Snaring không đi học ở trường mà được cha mẹ kèm học tại nhà theo quy chế home-schooling.
 
Caitlin Snaring là nữ sinh thứ nhì đoạt giải vô địch National Geographic Bee, trong 19 năm của giải này. Em nói với báo chí, “Tôi không biết tại sao các cô gái khác không quan tâm đến môn địa lý. Tôi muốn năm nay một nữ sinh sẽ thắng.” Và em đã thắng thật.
 
Gần 5 triệu học sinh tham gia thi trong giải National Geographic Bee mỗi năm. Mười học sinh điểm cao nhất đến tham gia vòng chung kết.
 
Ngoài em Caitlin Snaring đoạt giải vô địch, hạng nhì về tay Suneil Iyer, 12 tuổi, đến từ Olathe, Kansas, với giải học bổng $15,000. Hạng ba là Mark Arildsen, 13 tuổi, đến từ Nashville, Tennessee, đoạt học bổng $10,000. Tất cả mười thí sinh vào vòng chung kết đều được giải $500.
 
Giải National Geographic Bee hàng năm thu hút sự tham gia của học sinh đến từ cả 50 tiểu bang lẫn các vùng đất phụ thuộc khác của Hoa Kỳ như biệt khu thủ đô District of Columbia, Puerto Rico, quần đảo U.S. Virgin Islands, các quần đảo Thái Bình Dương phụ thuộc Hoa Kỳ, và các trường cho con em binh sĩ đóng ở ngoại quốc. Giải này dành cho học sinh từ 10 tới 14 tuổi. (H.N.V.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=60190&z=4
Đăng nhập để trả lời
0
Huế, Thừa Thiên
 
Link:
 
....
Một cựu giáo sư Sử Ðịa, ông Võ Thành Ðiểm, nói với báo Người Việt, “Nếu ở đâu đó có con sông nhỏ nào đó mang tên Huế thì không biết, nhưng ở Huế thì con sông là sông Hương và không có sông Huế.”
....
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»