Đợi cành san hô
Anh là biển, muôn đời làm sóng vỗ
Ngẩn ngơ chiều, em lội bãi hoang ca
Ào ạt bờ, lặng lẽ về khơi xa…
Ôi! con sóng bạc đầu trong nỗi nhớ
Em yêu anh! một đời bờ rạn vỡ
Bám thời gian thân cát cũng hao gày
Tình chúng mình như vệt nắng hong mây
Ôm trong gió – gió không hình, không sắc
Tan vào nhau, hai linh hồn vướng bận
ấp mộng đời chia sẻ những thương đau
Biển và bờ chưa khoảnh khắc rời nhau
Dù muôn kiếp chẳng thể hòa xác thịt
“Mùa san hô” năm nay còn rất ít!
Anh nhớ tìm một nhánh tặng bờ em.
< Sửa đổi bởi: Lê Hoàng Trúc -- 20.6.2012 20:25:30 >
_____________________________
Lê Hoàng Trúc
TÌNH BIỂN BỜ
Anh là biển mênh mông rộng lớn,
Sóng anh xô luôn luôn dữ tợn,
Ào ạt vô bờ phủ kín tình em,
Lại hiền lành , bên em mơn trớn…….
Tình biển bờ có bao giờ? Ai biết,
Cả triệu năm vẫn tha thiết bên nhau !
Tình biển anh lắng sâu cùng năm tháng,
Tình bờ em dài, dài mãi chẳng bến bờ ….
Bờ biển tình nhập vào thơ,
Yêu thương nồng thắm chẳng ngờ vực nhau,
Cho dù triệu triệu năm sau,
Thủy chung bờ biển trước sau vẫn bền!
Tài Vang







