<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-22 09:34:57mưa phố núi>
Tình yêu người du mục
Một vừng trăng đêm lang thang trên biển
Một làng mây trôi đâu là cuối trời
Từng lời em ru tan trong khoảng rộng
Vạn lời yêu anh gởi về đâu đây?
Xin hỏi tại sao?... thương nhớ người dưng !...
Trói đời ưu phiền, bỏ hồn lưu vong
Sương gió ngoài kia nghe tiếng thở than
Rót lời thơ tình vớ vẩn mê say…
Có một tình yêu ngu trong cơn mộng
Có một người say, yêu người mộng mơ.
Dòng đời hôm qua xây bia dĩ vãng
Dòng người hôm nay đâu là bóng chàng?
Dành lại đôi tay của người du mục
Thả trọn đêm nay những vân thơ ngoan
< Sửa đổi bởi: Lê Hoàng Trúc -- 11.5.2012 21:53:28 >
_____________________________
Lê Hoàng Trúc

Tình Mãi Cô Đơn
Từng vần thơ ngoan , ru người mộng mị .
Là lời tim ta vỗ giấc mộng lòng .
Người là vầng trăng xa xa cuối trời
Ta đưa tay với , tình trong chiêm bao .
Giòng đời trôi ta , xa xôi dịu vợi
Lệ tình chưa khô , môi đã nhạt phai .
Ai hiểu vì sao ? Ta uống vầng trăng
say mộng dật dờ ...thả hồn đi hoang.
Giấu lại lời yêu , con tim dại khờ .
Nuốt giọt lệ sầu , ta gặp trong mơ ...
Từng ngày đời trôi , mang theo tàn vọng
Cuộc đời rồi mai , còn không giấc mộng
Mộng lòng vẫn ôm xa xôi bóng hình
Vầng trăng lơ lững ...hồn ta chơi vơi ...
***
Mưa phố núi hân hạnh quen biết chị .







