Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển nhạt

357 trả lời, 53.161 lượt xem — Trang 5 / 12
Mặc ai



Ai nói ta ngu ta cũng mặc
Ai bảo ta khùng cũng chẳng sao
Sáng chiều hai bữa cơm rau
Ngồi trông mây nước dệt màu khói sương

Riêng một cõi vô thường gió hát
Trúc xanh xanh bát ngát lời ca
Hỏi trăng bao tuổi trăng già?
Hỏi thuyền sông vắng chở ta theo cùng?...

Ông lái đò ngượng ngùng đón khách
Dòng mơ trôi lau lách về đâu
Bến xa thăm thẳm hố sầu
Xác rong nắng dợp- vàng nhàu nước thu.

Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Hơi thở tìm về


Em là cổ vật níu thời gian
Chảy máu thành sông chở nợ đời
Từng mạch huyết bầm lem ướt cỏ
Và anh còn đó bộ xương phơi

Một lần hóa hạc trong giông bão
Ngã xuống hồn anh xin ẩn lòng
Vạt áo-mưa dầm toan rách nát
Che tình tạm bợ khoảng mênh mông

Em hỏi, lâu rồi anh ở đâu?
Giấu vầng trăng sáng lạnh vàng lau
Sương ngày tẩm trúc, thân mai mọt
Để đến bây giờ mới gặp nhau!

Em chẳng là hương một đóa hoa!
Chỉ là xác ướp chốn rừng già
Lặn tìm hơi thở trong hầm mộ
Gắn lại linh hồn của hai ta.


Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ lượm


Đưa tay kéo áng mây buồn
Bổng dưng gió thổi mưa tuôn giọt hồng
Tắm dòng sông, tắm nỗi lòng
Tình quê sâu thẳm- người trông một người
Còn bao nhiêu cái đôi mươi???
Chãi phơi mái tóc chờ người có duyên.

*******

Bốn mùa xuân hạ thu đông
Lẵng lặng theo chồng em đã quên tôi
Một thời ong bướm chung đôi
Em bay ngàn dặm, còn tôi với tình ...


**********

Cuộc đời như một dòng sông
Quanh co uốn khúc thẳng cong khó lường
Mong sao sức khỏe bình thường
Hết cong lại thẳng, nhìn đường mà đi.... cười



Xuân

Anh là một nửa hồn em
Dìu trong giấc mộng ru mềm buổi mai
Tiếng lòng thổn thức vì ai
Nghe trong thương nhớ từng ngày dài ghê
Rì rào cơn gió thổi về
Mưa xuân nhẹ hạt, trăng thề rụng đâu?
Buồn ơi, ngắt một lá trầu!
Hương thơm già tuổi thấm sầu giọt mưa
Xuân nay nào giống xuân xưa
Khung trời năm cũ đâu vừa hôm mai
Trông xa én liệng từng bày
Ngỏ gần, một dáng mai gày đón xuân.




Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Duyên Kiếp
 
Tình non, tình hãy còn xanh
Tình chưa chín chắc để dành mùa sau
Em về ôm trọn niềm đau
Yêu thương sao giống một câu ...dối lừa
 
Hôm nay trời đổ cơn mưa
Cho em chợt nhớ lúc vừa quen anh
Kỷ niệm xưa vụt qua nhanh
Cũng do mưa để ta thành một đôi
 
Hôm qua...ngày ấy...đâu rồi ?
Anh đi đi mãi để tôi một mình
Có hay không mộng ba sinh ?
Cho em nguyện ước chữ tình về sau
 
Kiếp này không lấy được nhau
Em xin hẹn lại kiếp sau em chờ
Để cho mộng chẳng là mơ
Để cho ta lại tình cờ gặp nhau

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng xanh



Em xin vào mộng ta cùng nhau!
Chẳng biết ngày tàn sẽ đến đâu?...
Tri kỷ trăm năm, mời ý đẹp
Mai này gặp mặt chắc không lâu!...

Một góc tang bồng hòa sắc vị
Hương đời gom nhặt hai bàn tay
Đây tình, đây nghĩa, đây chân thật
Rảy mực buông lời không sướt sai

Giang sơn còn đó, mênh mông quá!...
Thăm thẳm màn đêm mấy khoảng trời
Gạo muối- mưu sinh- đành cách biệt
Bỏ hồn tan tác, tóc xuân rơi

Trong mơ, xin nắm bàn tay ấy
Gân guốc cuộc đời xương tủy rên
Trắng mộng anh về thơ tắm lệ…
người xa chết lặng khoảng bồng bền
h.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Nơi xa xăm

Cho ta được lặng chìm trong khói thuốc
Được u mê lãng tư riêng mình
Đêm về khuya lạnh từng hơi thở
Tình có không sương gió rập rình


Thuốc nửa điếu thơm môi ngọt mộng
Tiếng yêu đầu xáo trộn về đâu?
Tự đào huyệt dập mình vào hố
Mới thấy tình là bể hận sầu

Mưa trên phố giọt buồn ti tách
Vườn nguyệt xa xin trú một lần
ở chốn ấy chôn ngàn kỷ niệm
một kiếp đi về đấy cũng gần

Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Vó ngựa trời xa


Chiều hạ vàng, mây lang thang trên đồng cỏ

Dấu chân ngựa vằn giẫm nát những mầm xanh

Nó rống lên từng hồi đau tan tác

Tung tóe giữa trời bao cơn sấm tình thù


Nhìn đôi môi ngựa còn muôn ngàn vết sướt

Bởi chiếc răng đời- ai đó cắn đêm qua?

Những giọt máu nhỏ thành thơ và ngọn gió

Bay bổng trong không gian, tê dại loài người


Ngựa gục xuống bên triền sông, dòng lãng tử

Khoác áo thi nhân trao trọn trái tim hồng

Yêu và chết “cho một người không ân hận”

Lê bánh xe thời gian buộc dưới chân mình


Ôi! một bức tranh muôn màu đang biến hóa,

Lũ lượt chim ngàn kéo đến muốn tìm vui

Mà đâu thấy những lằn roi bầm da thịt

Hơi thở tình nhân băng giá từ lâu rồi


Trong bao la có điều gì thật khó hiểu?…

Một linh hồn theo đuổi tìm dấu ngựa hoang

Bên kia đồng cỏ xa xôi và lạnh quá

Mặt trời đi, đêm buông nhẹ giấc mơ về.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Thả Hồn
 
Tôi xóa đau thương với hận thù
Để hồn không lạnh giữa chiều thu
Để chân nhẹ bước trên lá cỏ
Và để cho mình thôi lãng du
 
Tôi thả hồn mình giữa mênh mông
Giữa nắng thu phai một sắc hồng
Giữa đời tôi thả thơ tình ái
Để thấy bên đời tôi sắc - không




* Đệ chúc Tỷ luôn vui nè! :)


Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Kẻ đánh cắp linh hồn


Cuối tháng tư khung trời thưa vạc nắng

Chiều nghiêng nghiêng mây thấp chắc mưa về

Cây phượng đỏ đầu cành khai mấy nhụy

Gió hạ qua nhè nhẹ nóng bờ mi


Hồn man mác như cỏ mùa đương chín

Ngẩn lên nhìn hoa lá thấy sầu rơi

Tay viết vội tên người lên mảnh giấy

Áng thơ “yêu” bổng chốc thấy lẻ rời


Có chút gì, khiến lòng ta khó hiều?

Trống vắng chiều, thấm lạnh hạt mưa bay

Buông hơi thở thổi cuồng quay chiếc lá

Cỏi vô hình em nắm một bàn tay


Lòng muốn nói yêu anh, nhưng lại sợ!

Trái tim kia đã ém chật một người

Linh hồn đó,thôi ta đành đánh cắp

Ôm lang thang đi hết một đêm d
ài.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Quá Khứ Trong Nhau
 
Ta đã trở thành quá khứ trong nhau
Chia tay anh bằng một câu từ giã
Đường tình yêu chia ra làm hai ngả
Em chọn con đường về phía không anh
 
Đường em đi trên những đám cỏ xanh
Còn anh bước trên đường đời sỏi đá
Kể từ đây ta thành người xa lạ
Yêu thương xưa giờ cũng hóa xa vời
 
Em đi về phương trời ấy xa xôi
Hạnh phúc nhé với những gì em có
Anh nơi đây đường về qua lối nhỏ
Với kỷ niệm năm nào hai đứa bên nhau
 
Sẽ chẳng bao giờ em hiểu được anh đâu
Tình cảm trong anh dành cho em là thật
Em chỉ hiểu một điều và duy nhất
Anh không mang đến cho em những thứ em cần
 
Anh vẫn nơi này trong lạc lõng bước chân
Trên con phố quen trong những lần mưa đổ
Trời đang mưa hay lòng anh bão tố
Mà bước chân anh nặng tựa đeo chì
 
Ừ thì em hãy cứ quên anh đi
Anh không trách em bởi vì anh không thể
Ai bảo anh yêu em nhiều đến thế
Bởi rằng đời đâu dễ lãng quên nhau
 
Mình anh thôi xin gánh chịu nỗi đau
Để niềm vui xin dành cho em cả
Anh sẽ sống vui với cuộc đời của lá
Để muôn đời ôm ấp cánh hoa em

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa của một bàn tay

Xin lệ đừng rơi khi nhắm mắt!

Cho đêm nay giấc ngủ êm đềm

Và ai đó, cũng đừng mơ mộng!

Để biển đời trong tiếng rít rên


em nhắm mắt che bờ hụt hẩn

Trái tim đau thổn thức reo tìm

Nơi rừng vắng có mùa thu rụng

Vàng vết tình, mây gió cuốn trôi


hạt bụi xưa bay về lẫn trốn

Sợ tình em sống dậy điên cuồng

Động đậy nhẹ, lay hàng dương liễu

Khép hình hài lạnh dưới mưa tuôn


Em đưa tay vẫy chào sương gió

Cây lá buồn, nghiêng ngã giận hờn

Tận đáy mắt người xa đã hiều…

Hoa bây giờ của một bàn t
ay.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Đâu Dễ Lãng Quên
 
Biết rằng đời đâu dễ lãng quên nhau
Nhưng con sóng cứ xô về hai ngả
Phía bên anh là dòng đời nghiệt ngã
Ở bên người nơi đó có vui không?
 
Con sóng tình yêu vùi dập trong lòng
Anh đã cố quên mình không biết nữa
Anh ném tình yêu của mình qua khung cửa
Nó lại đi về qua cửa chính thênh thang
 
Tự nhủ thầm...thôi sẽ chẳng riêng mang
Tình yêu đó rồi sẽ thành kỷ niệm
Hạnh phúc do ta tự mình tìm kiếm
Chẳng thể nào ngồi đó đợi chờ sung...
 
Đã biết rằng ta chẳng có điểm chung
Khi suy nghĩ hai ta không đồng điệu
Vậy thì thôi... còn gì mà níu kéo
Em cứ vui đi...hạnh phúc bên người
 
Nắng vẫn trải đầy trên lá cỏ xanh tươi
Anh sẽ giữ mãi nụ cười em khi đó
Em vô tư vui đùa cùng hoa cỏ
Để bây giờ hoa lá cũng cô đơn
 
Anh chỉ buồn thôi, không giận, không hờn
Không trách em, không trách trời trách đất
Anh tiếc cho tình mình không duyên phận
Để suốt đời ta sánh bước cùng nhau
 
Tự gieo vào lòng một vết thương sâu
Nên nỗi đau anh tự mình nhận lấy
Ai bảo anh yêu em nhiều đến vậy
Dấu yêu ơi! Thôi ta vẫy tay chào...

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Kẻ đa tình



Cho em hỏi, có bao giờ anh nhớ?...
Một người xa - xa lắm …tận cuối trời
Sâu thẳm quá, cái hố tình không đáy
Bao la chiều, khoảng chờ đợi dài ghê

Tuyết rụng rồi, không lạnh mà rất đẹp!
Hay hồn ta ấm áp bởi mông lung
Nhân gian hỡi! Có người say với gió
Cười nhân gian, lẫn lộn kẻ đa tình

Ai bán rượu, cho ta xin một cốc?
Buồn không tên lẩn quẩn ngóng chờ chi
Mặt trời lặn mà tay vơ bắt bóng
Làng khói xa nhận cách cảm bay kề

Muốn đập vỡ khung trời bao la đó
Muốn hét to “rằng”thương lắm một người…
Trong phút chốc con tim dừng tê dại
Khi quanh mình khoảng trống cứ rộng th
êm.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu người nghệ sĩ

Cảm tác bài thơ"cơn mưa kỳ lạ" của thi sĩ TKC



Em chợt hiểu!... anh là người nghệ sĩ!
Đời xanh rêu trên những phím đàn tình
Khi nhận ra thì tim mình mắc cạn
Suối máu hồng nghẹn chảy giữa đêm hoang

Chiều không tên từng giọt mưa vào hạ
Anh làm sao hiểu được áng mây sầu
Ngày hôm qua em buồn từng hơi thở
Khói vô hình rơi xuống là “giọt mưa”

Làm sao anh hiểu…. búi tóc dần thưa….
Ghét hạt nắng cứ soi vào kẻ nhớ
Trên sân khấu nụ cười anh rạng rỡ
Quên em rồi,… một khán giả từ xa
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 15:14:32Lê Hoàng Trúc>
Cô láng giềng

]Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Mỗi tan trường em lẽo đẽo theo sau

Cánh ve non khép mở chẳng bao lần

Mang dĩ vãng chôn sâu vào ký ức

Ai bảo anh, gọi em là cô bé!

Để bây giờ ánh mắt buồn xa xăm

Nếu ngày ấy cho lời ru dịu nhẹ

Thì hôm nay em là của anh rồi


Em vẫn nhớ như in màu trăng cũ!

Em còn yêu cái bóng của một thời

Và mùa xuân với bao niềm khát vọng

Giữa đất trời đã sanh nở “anh em”


Em còn nhớ mùa đông cơn gió rét!

Lạnh đơn côi cơn mộng chẳng tìm về

Nhà bên ấy có người không chờ đợi

Cô láng giềng nay đã đón xuân xa.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Ngày Em Theo Chồng
 
Và rồi em cũng bước sang sông
Pháo ngập đường đi một sắc hồng
Một màu hồng đỏ tươi như máu
Của trái tim tôi chảy theo dòng
 
Chú dể đi cùng với cô dâu
Áo the, khăn đống đội trên đầu
Người ta hạnh phúc vui duyên mới
Ngẫm lại thân mình quặn lòng đau
 
Tôi về gom lại những thương yêu
Đem đốt thành tro một buổi chiều
Giận em tôi giận đời đen bạc
Tình này duyên ấy đáng bao nhiêu?
 
Em cứ tô son ở miệng đời
Tôi về ôm một mảnh trăng rơi
Ngày mai ai biết rồi sẽ gặp
Tôi sẽ vì em nở nụ cười

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Sương Trúc 02

Sương đã đọng trong hồn muôn lá trúc

Người bâng quơ rẽ lối bước bên chiều

Nghe máu chảy, con tim rên… vì nhớ!…

Bóng nhân tình, đâu… đó… để ta yêu?


Có bao giờ? anh chạy trên đường vắng

Hạt bụi vàng bay vào mắt rát tê

Thiên hạ đó, vạn người không nhìn thấy

Bởi vì em nhỏ bé một lối về


Mong có nắng cho hình hài lớn dậy

Giữa đất trời, “em” bụi trúc con con

Xin được nấp dưới bờ vai sắt đá

Được anh yêu sưởi ấm một linh hồn


Anh!

Em vẫn như mỗi chiều anh thấy

Một dòng thơ dấu một nỗi buồn

Anh!

Em vẫn nghe nơi lòng khắc khỏi

Tiếng chim chuyền ríu rít yêu nh
au.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Sương Trúc


Từ bây giờ! anh sẽ là của em
Cõi mông lung hai đứa thắp nguyện cầu
Cùng chắp cánh bay cao vào vũ trụ
Để một đời không lãng phí trăng sao

Kìa!.. anh thấy mây se trời thương nhớ
Gọi dòng xa thổi ngọn gió mùa về
Vườn mộng nhỏ, anh trồng cành lan tím!
Tỏa hương tình, em đắm sắc thủy chung

Rồi ngàn năm mãi còn trong nhân thế
Trúc trong sương câu chuyện của hôm nào
Bầy con trẻ ngồi xem hình “sương trúc”
Và bây giờ ta mãi là của nhau.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-11 15:53:28Lê Hoàng Trúc>
Xin bấm vào link dưới để nghe được nhạc

[embed]http://www.youtube.com/v/h80WlvO4Aqg?version=3&hl=en_US[/embed]

Ca khúc được phổ từ thơ mời các bạn cùng nghe


Tình yêu người du mục

Một vừng trăng đêm lang thang trên biển
Một làng mây trôi đâu là cuối trời
Từng lời em ru tan trong khoảng rộng
Vạn lời yêu anh gởi về đâu đây?

Xin hỏi tại sao?... thương nhớ người dưng !...
Trói đời ưu phiền, bỏ hồn lưu vong

Sương gió ngoài kia nghe tiếng thở than
Rót lời thơ tình vớ vẩn mê say…
Có một tình yêu ngu trong cơn mộng
Có một người say, yêu người mộng mơ.

Dòng đời hôm qua xây bia dĩ vãng
Dòng người hôm nay đâu là bóng chàng?
Dành lại đôi tay của người du mục
Thả trọn đêm nay những vân thơ ngoan
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
VỌNG NHỚ CHÚT HƯƠNG XƯA

Như con sâu cuộn mình trong kén nhỏ,
Biết sầu tư khi chọn lối - đi - về
Có những đường tơ, bối rối cả trăm bề
Khi muôn dặm, quan san, miền cỏ úa …

Có những chiều mưa, giọt dài bên bóng cửa,
Mưa ngoài hiên - sao ướt cả tâm hồn ?
Mà vắng cơn mưa,
lòng lại thấy buồn hơn !
Cũng ngày tháng,
mà sao ngày tháng vắng …

Chuyện ngày xưa, cũng là mưa với nắng.
Chuyện bây giờ, cũng lại nắng và mưa !
Thế mà sao từng ngọn gió đong đưa,
Vẫn thương nhớ một quãng đời đã mất …

Hãy hỏi lòng xem,
phải chăng …
buồn chất ngất ?
Chính là khi vọng nhớ chút hương xưa !!!

HÀ HUY DZIỆU
Đăng nhập để trả lời
0

Dĩ Vãng
 
Ta mất nhau rồi có phải không
Đường xưa hoa tím sắt se lòng
Anh hờ hững bước trên lối nhỏ
Mưa trắng con đường, mưa rất trong...
 
Xa vắng em rồi thấy lòng đau
Người ơi sao chắng nói một câu
Em bỏ tình tôi ngoài hiên vắng
Tình mới lên xanh vội úa mầu
 
Dĩ vãng chỉ còn là giấc mơ
Tình ơi thôi nhé hết mong chờ
Yêu thương anh ghép thành câu chữ
Và trải lên đời những ước mơ

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-09 08:37:55Lê Hoàng Trúc>
VỌNG NHỚ CHÚT HƯƠNG XƯA

Như con sâu cuộn mình trong kén nhỏ,
Biết sầu tư khi chọn lối - đi - về
Có những đường tơ, bối rối cả trăm bề
Khi muôn dặm, quan san, miền cỏ úa …

Có những chiều mưa, giọt dài bên bóng cửa,
Mưa ngoài hiên - sao ướt cả tâm hồn ?
Mà vắng cơn mưa,
lòng lại thấy buồn hơn !
Cũng ngày tháng,
mà sao ngày tháng vắng …

Chuyện ngày xưa, cũng là mưa với nắng.
Chuyện bây giờ, cũng lại nắng và mưa !
Thế mà sao từng ngọn gió đong đưa,
Vẫn thương nhớ một quãng đời đã mất …

Hãy hỏi lòng xem,
phải chăng …
buồn chất ngất ?
Chính là khi vọng nhớ chút hương xưa !!!

HÀ HUY DZIỆU



Cám ơn bạn đã ghé thăm và để lại bài thơ hay. Dưới đây, mình xin cảm tác bài thơ của bạn
Thường xuyên giao lưu cho vui bạn nhé!


Dẫn lối ta về

Cất lên tiếng khóc, xin chọn một hình hài!
Nằm trên tay mẹ, thả giấc ngủ say
Từng mùa thu đi… Rớt dài tuổi mộng
Chuyện ngày hôm qua dẫn lối ta về

Cơn mưa tạnh, xa khoảng trời nuối tiếc
Hạt nắng nào, đang rụng xuống bờ vai?
Cho hỏi thầm, chứ hạt nắng của ai?
Trên bãi chiều, nghe lạ từng hơi ấm…

Dĩ vãng lặng câm, cỏ cây nhìn say đắm
Hồn năm xưa ngơ ngác, đứng gục đầu
Tóc trắng bay, gọi làng gió xôn xao
Vọng chút hương xưa, đùa lay ngọn cỏ

Tình yêu trong em… Một thời đã có…
Mênh mông mây ngàn cất dấu dây tơ…
Nguyệt tận nơi đâu?... Xa bến, xa bờ...
hạt nắng bây giờ, chẳng tìm tôi làm bóng.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-11 15:54:26Lê Hoàng Trúc>
Mơ một buổi chiều

Vớt trăng, trăng liền vỡ
Mơ dòng, con nước chao
Vớt rong, rong liền héo
Quanh ta đời hư hao

Bàn tay xòe năm ngón
Chằng chịt sợi vui buồn
Thịt da còn tươi đỏ
Rĩ máu nhuộm mưa phùn

Hòa cho dòng nước mát
Tưới ruộng vườn cha yêu
Ngày mai hương lúa chín
Đón ta một buổi chiều.



Xin mời các bạn cùng nghe ca khúc mới

YouTube Video: Tình Yêu Người Du Mục, vào link phía bên dưới

[embed]http://www.youtube.com/v/h80WlvO4Aqg?version=3&hl=en_US[/embed]
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

 
Trang Điểm
 
Tô son cho má em hồng
Cho môi em đỏ cho lòng anh say
Vẽ mi cong, vẽ chân mày
Như đôi bướm lượn vờn bay chập chờn
 
Khóe môi chấm giọt dỗi hờn
Mắt buồn sắc tím còn hơn mây chiều
Càng nhìn, càng ngắm, càng yêu
Nhớ nhung, nhung nhớ giờ điêu đứng lòng




* Bài hát Tỷ viết rất hay và giàu cảm xúc, tặng Tỷ một lời khen nhé hihi


Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-13 07:36:13Lê Hoàng Trúc>
Một lỡ làng

Lay động dưới trời mấy khóm lan
Ngồi trông mà tưởng buổi xuân sang
Đâu hay gió mới còn xa lắm
Nỗi nhớ người xưa bổng rộn ràng

Kỷ vật anh trao em vẫn giữ
Bàn tay sưa kẻ rớt thời gian
Nắng mưa thay đổi trời thêm rộng
Một bóng sao rơi, một lỡ làng.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Đánh Mất Niềm Vui
 
Hôm qua còn thấy em cười
Hôm nay hoa chẳng còn tươi nữa rồi
Em làm sầu héo tim tôi
Vắng em thơ cũng đánh rơi nửa vần...
 
Vắng em đời chẳng còn xuân
Vắng em chẳng biết bao lần tôi say
Vắng em đêm cũng như ngày
Đời tôi như cánh vạc bay lạc đàn

Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
[[color=#990099]size=6]Dẫn lối ta về[/size]


[color=#990099]Cất lên tiếng khóc, xin chọn một hình hài!

Nằm trên tay mẹ, thả giấc ngủ say

Từng mùa thu đi… Rớt dài tuổi mộng

Chuyện ngày hôm qua dẫn lối ta về



Cơn mưa tạnh, xa khoảng trời nuối tiếc

Hạt nắng nào, đang rụng xuống bờ vai?

Cho hỏi thầm, chứ hạt nắng của ai?

Trên bãi chiều, nghe lạ từng hơi ấm…


Dĩ vãng lặng câm, cỏ cây nhìn say đắm

Hồn năm xưa ngơ ngác, đứng gục đầu

Tóc trắng bay, gọi làng gió xôn xao

Vọng chút hương xưa, đùa lay ngọn cỏ


Tình yêu trong em… Một thời đã có…

Mênh mông mây ngàn cất dấu dây tơ…

Nguyệt tận nơi đâu?… Xa bến, xa bờ…

vạt nắng bây giờ, chẳng tìm tôi làm bó
ng.[/color
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ca người du mục của chị hay quá ! Thật tuyệt vời , em ngồi nghe mà ngẩn tò te . Chúc chị vui , khoẻ .


Đăng nhập để trả lời
0

Sài Gòn
 
Chẳng có nơi nào như nơi đây
Sài Gòn rợp nắng sắc hương bay
Sài gòn đỏng đảnh như con gái
Anh ngỡ như mình ôm đắm say
 
Sài gòn quặn đỏ sôi sục máu
Một thời oanh liệt cũng nơi này
Lang thang anh dạo từng con phố
Chợt thấy trong lòng yêu ngất ngây
 
(Chợt thấy trong lòng vơi đắng cay... )


* Đệ gởi Tỷ một chút nắng Sài Gòn nè :)


Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Khép mộng tư hoa

Hoa có nở! trách người xa vô ý!...
Hương lùa qua, gió mới thổi đi rồi!
Chậm một bước, cung mây chừng thay sắc
Chạy hổn chân không gọi nỗi đò xa

Chiều nắng tắt, gió hắc hiu thổi nhẹ
Đóa quỳnh hương se lạnh buổi hoàng hôn
Chim bay ngan trời không rơi lại dấu vết
Màu trăng sao tuyết phủ trắng… Mênh mông….

Khúc mộng ấy! thôi ta đành khép lại…
Chuyện ngày xưa xin cát bụi lấp dần
Rồi có lúc, “tình” cũng quên đi vậy
Một hồn thơ tan biết “ải”… Xa…. Gần…
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»