390 trả lời, 48.745 lượt xem —
Trang 1 / 14
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#1 —
21.05.2010 11:42
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2020 05:54:45 bởi tamvanvov>
THƠ NGUYỄN CHU NHẠC
Ta lên với Điện Biên ơi.
Ngửa đèo rồi lại cắm dốc
quanh co lẩn khuất trong sương
một bên đá dựng lởm chởm
bên thì vực sâu hút đường
Dốc Cun qua, thoáng Mường Bi
Mai Châu thảo thơm hương cũ
tình người xưa đậm chưa phai
đã cay Pà Cò rượu mới
Mộc Châu một thời ta dại
những nàng như mộng năm nao
ấy mà nhân duyên lận đận
bây giờ chồng con ra sao ?
Yên Châu chốc đã Thuận Châu
mận ngọt xoài thơm người thảo
Pha Đin thắp trời hoa gạo
thấp thoáng lưng ong bờ rào
Trăm thước ngàn thước lên cao
vọng về hò xưa kéo pháo
đỏ lửa bếp đêm Tuần Giáo
quân dân nồng ấm tình đời
Ta lên với Điện Biên ơi
Mường Thanh vào mùa cơm mới
cơn mưa chiều ai bước vội
lấp loáng trắng bắp chân trần.
Em đi để ta tần ngần
đắm vào ánh chiều thăm thẳm
ước gì thời gian bước chậm
ta lên với Điện Biên ơi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#2 —
24.05.2010 05:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-24 05:15:37tamvanvov>
Có một mùa hoa cải rực vàng
Nguyễn Chu Nhạc
Có một mùa hoa cải nở bên sông
Tuổi thơ anh theo mẹ đi tưới nước
Anh, cậu bé mải mê hoa rỡn bướm
Mơ giấc mơ sông miên man rực vàng.
Có một mùa hoa cải ở bên sông
Trong câu chuyện tình buồn, ai đã kể
Kẻ ở trên bờ, người nơi góc bể
Dằng dặc tình duyên, đau đáu nỗi sầu
Còn có mùa hoa cải ở nơi đâu
Em háo hức đợi chờ ngày nắng đẹp
Em hồi hộp áo quần, hồi hộp…
Mơ bay giữa hoa cải mơ màng
Em, của miền hoa trải rực vàng
Cho anh trẻ, trở về mơ với ước.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Tham ban mien Trung
Thăm bạn
miền Trung
loanh quanh
một dải
căt ngang
từ Trường Sơn
tới biển Đông
mùa hạ
nắng khết
bão giông
quần thảo mảnh đất cằn
ngô rau vẫn xanh đồng
sông ngòi
vẫn đầy tôm cá,
Thăm bạn
chân thật cái bắt tay
trà vằng, trái cây
bày cả ra mời khách
niềm vui
rõ trên nét mặt
giọng Nghệ Tĩnh
trọ trẹ
mà thương
câu nói đùa
cũng chữ nghĩa mấy đường
làm người đi
vấn vương
suy ngẫm...
Thăm bạn
miền Trung
dằng dặc dặm trường
nghỉ chân
bờ hoang cát vắng
núi choài
sông ngắn
đất khan dư nắng
nước cả mênh mang
cõi bờ ngay ngăn
lòng người thủy chung
tính tình thẳng thắn,
Thăm bạn
miền Trung
trời biển xanh xanh
đồi dốc quanh quanh
bạn bầu
hiền lành...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#4 —
25.05.2010 11:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-25 11:39:00tamvanvov>
Người ta cứ bảo
Người bảo em đen như than
Yêu em anh vẫn chẳng màng người ta.
Người chê rằng em chóng già
Yêu em hơn kẻ khoe là trẻ trung.
Người nhạo em như rúm xương
Yêu em hơn kẻ hải đường mởn mơ.
Người nguyền em như nấm mồ
Yêu em hơn kẻ khóc hờ đang tâm.
Người khùng lại bảo anh hâm
Chỉ vì anh đã như câm với người.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#5 —
26.05.2010 09:30
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-26 09:56:51tamvanvov>
Một lần tôi thấy
Biển
có một lần tôi thấy
em như tiên nữ hiện lên
lững thững gót sen
bộ đồ tắm xanh sẫm hơn nước biển
làn da tuyết hơn mây trắng trên trời
Ừ mà hình như đã lâu rồi
lẽ chừng hơn mươi năm có lẻ
em trong tôi
vẫn trẻ
trẻ hơn em thật là em
Giá như
em biến đi như nàng tiên
để tôi không thấy em trong dáng hình thiếu phụ
Nhưng tôi biết
trong tôi
mãi mãi còn một dáng hình tiên nữ
là em ngày ấy
lâu rồi…
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#6 —
27.05.2010 09:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-27 09:24:11tamvanvov>
Em đi về phía biển
Sao em
lại đi về phía biển
nơi cơn bão vừa sớt qua
tầng tầng sóng kia cứ giả bộ hiền hòa
và nắng gió
vờ mơn man da thịt
chỉ vỏ ốc vỏ sò
thấp thỏm một nhói đau dình dập…
Và anh
lẳng lặng quay lưng về phía biển trời
ngưỡng vọng núi thiêng, đắm đuối thác ngàn
trần trụi mưa nguồn lũ ống
trút cơn giận
trốc cây bạt đá
giấu nỗi đau trong trùng trùng xác lá
xoáy cành khô sấp ngửa đôi dòng…
Em
sao cứ về phía biển
khơi ký ức xa vùi lớp lớp bãi bồi
đâu rồi
những cửa sông ngầu đục
cánh buồm chao sấp bóng hoàng hôn
dấu chân trần mỗi đọng nỗi cô đơn
khi triều cạn sức
đó đâu chơm chớp hàng mi ướt
những con mắt biển
chong chong thao thiết đêm dài
nỗi khát cháy lòng ngợp thở đáy trùng khơi
Em
cơn bão anh chợt nổi…
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#7 —
01.06.2010 04:28
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-01 04:34:41tamvanvov>
Đi trong mưa
Cơn giông bất chợt lúc chiều hè
Cuống cuồng trời đất cuống cuồng xe
Ai đi lầm lụi trong mưa gió
Lặng lẽ theo về, một lắng nghe .
Mưa thì quất chéo gió quẩn lâu
Cành cây vật vã , rắc trên đầu
Gãy khô một tiếng, ôi là sợ
Mỏng manh áo mũ thấm gì đâu .
Lật đật làm chi vội vàng chi
Bếp nhà tắt lửa có hề gì
Con trẻ dáo dác trông bóng mẹ
Lạnh lùng sao nóng ruột người đi .
Những tưởng giông chiều thì chóng tắt
Vậy mà sùi sụt mãi không thôi
Chim chóc nép mình đâu khỏi ướt
Thắc thỏm trong lòng nỗi riêng tôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Simacai
Cán Cấu vượt rồi Si-ma-cai
Đất trời mờ mịt nào thấy ai
Chỉ những mận mơ hoa nở trắng
Miên man trôi ngỡ chốn bồng lai
Thị trấn đắm mình trong sương khói
Giữa trưa ngửa mặt hóng ánh trời
Chỉ thấy sương rơi mơ hồ tóc
Bất chợt tay mình chạm tay ai
Rồi sực nhận ra mùi ngô nướng
Đâu đây tiếng mời thoảng bên tai
Lần theo hương rượu, ồ quán nhỏ
Cô em, ánh mắt Si-ma-cai…
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Bất chợt
Se se lạnh cái trở mình
tiếng gì động đêm ngoài cửa
cánh quạt lười nhác vòng vo
luẩn quẩn giấc quèn mộng mị
lác đác bóng người dọc phố
sương giăng mờ ảo không gian
áo thun ôm thân da diết
tròn đầy cánh tay bắp chân
xốn xang đâu luồng khí lạ
tuôn trào nhiệt huyết trong ta
đất trời rùng mình đổi khác
một bầu nhân ái an hòa
một mình nâng chén trà cúc
bây lâu bận rộn bỏ quên
quê nhà, ổi thơm cuối vụ
kịp về chắc hẳn còn sen ?
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Chút thu
1.
Nắng vàng ơi
từng ánh
tãi trên cây lá
từng ánh
đốm trên áo ai
mưa bụi ơi
từng hạt
li ti
phủi trên tóc tôi
từng hạt
đan mớ
phất trên mái phố
tiếng hát thầm
hút sâu
ngõ nhỏ
lan đi theo từng cơn may.
Trời miền Trung
cuộn mây
phía chân trời xa lắc
nơi ấy
thu chỉ còn trong ký ức
của những người phương Bắc tha hương
từ thuở
tiên chúa Nguyễn Hoàng
đi mở cõi
thiếu vắng một nỗi niềm
man mác mùa vàng
theo
đến tận
hôm nay...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Chút thu
2.
Ngày này
phố cổ
bỗng nhiên trầm mặc
thành quách
chợt dậy lao xao
mái cũ
năm nào em phơi chăn áo
nắng vàng cô quạnh
hanh hao
một mình
cây ngọc lan
trước cổng
nơi ngày trước dựng chiếc xe đạp quèn
giờ một chiếc Lexus
lạnh tanh
thôi rồi
em đã
đi đường em
anh
rảnh
đường anh...
chỉ phố xá là ngàn năm thương nhớ.
Ngày này
đàn bà
thản nhiên
phô bày
cái đẹp
thổn thức những cái ham
ganh đua
rốt cuộc
chẳng ai thắng ai thua
chỉ trời đất là thêm tuyệt.
chỉ ngõ phố
con đường
là rất thật
con người đi mờ ảo
phía xa xăm
bản thể
nhân quần
chớp mắt
nghìn năm ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#12 —
11.10.2010 06:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 06:08:31tamvanvov>
Chút thu
3.
Cái
ngày ấy
cha mẹ sinh tôi
rạp chiếu bóng Yên Phụ ngoài trời
chiếu phim Cầu phúc
cha đèo mẹ
trên chiếc xe đạp rách
lạng quạng
bờ đê
vượt dốc
đèn đường
le lói
chập chờn bóng cây
bóng người
sông Cái
ngoài kia
cuồn cuộn nước
lũ thượng ngàn
từ chiến khu
dốc về
xồng xộc ngầu đỏ
bão mùa thu
đang dình dập ngoài khơi
Tôi
đỏ xíu
chẳng biết gì
sơ sinh
nguyên nghĩa
bởi
mình đâu hiểu chi thời cuộc
mà thời cuộc
cũng chẳng
chọn mình
Ta
chỉ một
trong ức triệu sinh linh
bật khóc
khi bà đỡ phát mạnh vào mông
khiến miệng
chớ ra
miếng rãi
xác nhận
ta
tồn tại
thế là
trong vòng quấn tã lót cũ mềm
ấm
tình mẫu tử
tay êm
núm ngập miệng
tham
phàm trần đeo đuổi
từ đây
mút sao cạn
cái ham của lạ
bẫy đời
giăng
người chẳng phải mẹ ta
sông Cái
mùa thu
khảm
ký ức
ta ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#14 —
14.10.2010 03:34
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-14 03:35:58tamvanvov>
Chút thu
4. Vĩ thanh
Một ngày
sau những điều to tát
sau những việc cỏn con
bỏ lại phía hôm qua
bao niềm vui
vô bờ bến
những nồi niềm
thương nhớ
trời vẫn trong
nắng vẫn hanh vàng
lá vẫn chầm chậm lá
ngả mình
em
chầm chậm em
trong chiều ngả bóng
quên rồi
chút háo hức chợt bùng
hâm lứa tuổi
gạt
lo toan chợ búa, áo quần
việc ngày ngày đưa đón con
chầm chậm
bàn chân
bước những bước đời thường bình dị .
Thành phố
hôm nay vẫn thế
như từng thế
lâu rồi
những trưa hè hừng hực nóng lên hơi
những chiều thu
huyền mơ trong nỗi nhớ
những đêm đông
sắt se
bếp nhỏ
quạt hồng mùi ngô nướng lan xa
tiếng rao khuya
động
cõi lòng
ái ngại
người quấn trong êm ấm
chổi quét đêm
xe
lọc cọc
lăn chập chờn trong giấc ngủ vừa nhen
một chút
anh
một chút
em
thêm phố xá
là thành
nỗi nhớ
thêm
nỗi nhớ
nữa
thành ngọn lửa
cháy
bập bùng
soi
dọc thời gian...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#15 —
16.10.2010 09:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 09:43:05tamvanvov>
Vẩn vơ
Nguyễn Chu Nhạc
Heo heo chút lạnh đầu mùa
nắng hươm ngực áo như đùa ghẹo ai
mơ mơ liễu rủ hàng mai
một trời ngà ngọc bên ngoài mái hiên
vẩn vơ em đứng trước thềm
ngẩn ngơ tôi, vọng một miền, ngẩn ngơ
bất ngờ ký ức, bất ngờ
thổi về từ thuở bơ vơ, mới gần...
mùa vàng ai nhón bước chân
e đau lá, ngại nhân quần chia phôi
trần ai sợ bước đơn côi
thà kiếp đắng, chẳng về trời như hoa
cứ vàng rực chốn người ta
li ti hạt đợi mưa sa lại mầm...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Mưa miền Trung
Nguyễn Chu Nhạc
Mưa miền Trung
bất ngờ dâng từ biển
xòe tấm khăn vuốt rạng đông
rửa mặt ban mai hồng
Mưa miền Trung
sầm sập ập từ núi
vung lưỡi gươm băm nát hoàng hôn
thấm cơn khát nóng nung của đất
Mưa miền Trung
cày ngược hất tung hê cả núi
mưa miền Trung
phi nước đại chụp từ nguồn
Mưa miền Trung
gieo cái đói, dắt cái chết
mưa miền Trung
vung những hạt bạc giọt vàng
Mưa miền Trung
ru rín lòng thiếu phụ
ngấm nỗi buồn chén rượu đàn ông
Mưa miền Trung
mưa miền Trung
mưa
miền
Trung…
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Mờ sương
Phố xá mờ sương mùa Noel
Đèn đường mơ ngủ ngái giấc quen
Xem lạ tôi lạc miền hoang tưởng
Mỗi bước mỗi dừng ngại giấc em.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Ai
Kìa suối tóc ủ bờ vai
Dịu dàng trên phố sớm mai tình cờ
Đưa tôi lại tuổi mộng mơ
Ngập ngừng ướm dấu chân thơ trốn tìm
Bao nhiêu nỗi ngỡ lặng im
Bất ngờ cất tiêng trong tim âm thầm.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Vô tình
Vô tình đi bên vô tình hờ hững
Vô tình chào nhau chiếu lệ bắt tay
Vô tình chiều hôm tắt tia nắng quái
Vô tình qua đêm trở gió rung cây
Vô tình giấc nông nhập nhèm mộng mị
Vô tình nhớ quên bao chuyện tỉnh tinh
Vô tình bông lơn làm ai rớm lệ
Vô tình ngộ ra lỗi tự vô tình.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#20 —
26.01.2011 02:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 03:57:35tamvanvov>
Ngày xưa em chưa biết gì
Ngày xưa
em chưa biết gì
em chẳng sợ trời cao
chẳng sợ vực sâu
thản nhiên
em
đổ dốc
đường trơn
Bây giờ
em đã lớn hơn
em biết sợ trời cao
sợ vực thẳm
sợ mong manh giọt sương
sợ yếu mềm cọng cỏ
em mặc áo đỏ
lúc trời giông gió.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Tây Bắc thương nhớ
Tây bắc
khoáng đạt một vòng cung
vênh vao những núi cao vực thẳm
miền khát khao của đôi chân
vạn dặm
khám phá đường xa
chinh phục chính mình.
Tây bắc
bà con ta ẩn náu
đời nối đời,
nới rộng cõi trường sinh
thăm thẳm trời xanh
gió nóng
sang thu trời tỏa nắng
hong vàng thơm nếp nương
ruộng bậc thang từ lũng ưỡn cong lên
chim chóc từ cao sà xuống
mùa đông lạnh
hanh cong cớn
khói bếp sàn quấn quện
thơm từ váy áo thơm ra
chăn đệm gây gây
chân cột thang nhà
ai thẫn thờ
tình cũ...
Tây bắc
rạc dài lam lũ
cọn quay đều
rước sợi nước lên nương
súng kíp nỏ tên
ngủ im xó nhà,
mơ giấc rừng xanh nơi vách rách
những chàng trai
chưa kịp lớn đã già
còi cọc từ trong trứng còi ra
còm cõi con bồng con bế
rượu dìm chết một đời trai trẻ
quay quắt say từ lều chợ say về
trưa chiều đũng quần rộng vân vê
giống nòi
của rừng
dần mòn kiệt quệ...
Tây bắc
ngàn đời nay vẫn thế,
đàn bà khổ ải trầm luân
trĩu nặng hai vai
trăm hủ tục,
vạn nỗi chồng
sức gái
bẻ sừng trâu rừng
ghìm sức sống trong thắt lưng bó chặt
chẳng vậy mà,
tên vùng tên đất
những Mai Châu, Yên Châu, Thuận Châu, Thu Cúc
đẹp nõn nà bầu ngực
sữa mẹ trời nuôi lớn núi sông
những Mường Hum, Nậm Na, Suối Rút, sông Đà
những Pha Mu, Tả Lèng, Khẩu Giềng, A-pa-chải
những cái tên xa ngái
âm âm giấc ngủ vùi
đêm giá
trắng
suơng rơi...
Tây bắc,
tây bắc ơi,
mải miết vòng cung
lên trời xuống vực
một Tây bắc ngổn ngang
rất thực
còn một mơ giấc thuở hồng hoang
Tây bắc
tây bắc
tây bắc,
vang
trong tôi
một tiếng yêu
day dứt từng giọt nhớ
ấm nồng một bếp lửa
thương đất,
thương người
gần gụi lối đi về ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#22 —
29.03.2011 09:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-29 09:19:39tamvanvov>
Nơi ngọn nguồn sông Mã
Con sông
ngựa phi
nước mã hồi về với biển Đông
dốc nghiêng một lòng
từ thượng Lào
loanh quanh giót vào đất Việt...
Thiêm thiếp
giấc mơ đất Phật
ngày đêm tâm niệm
dưới bóng tháp chùa Luông Phrabang,
lượn về Điện Biên
chạm đất Mường Thanh
uơm hương lúa thơm
tẩm sắc hoa ban trắng
gom đôi dòng nậm Nưa, nậm Mã
gọi mời suối Tuần Giáo, Mường Lay
len lách Pha Đin
về họp mặt đất này,
sông Mã.
Sông Mã là đây
chập chùng mây núi
thủng thẳng ruộng bậc thang
nếp nhà sàn tỏa khói
sớm sớm mùa đông
đám trai Mông băng suối
sức vóc thi cùng rừng già,
mỗi chiều hè
gió lộng thung khe
những nàng Thái đen Thái trắng
nõn nường vai trần tiên tắm
mấy chàng trai dưới xuôi
gót mỏi chân chồn
áo thấm mồ hôi
say ngắm,
mảng quên xóm cũ
lời thề
vậy là,
sông Mã thành quê
đôi bờ
giờ xanh thêm tán cau, bóng nhãn...
Sông Mã là đây,
Sốp-cốp
hang đá nào
ngoác to miệng ếch
nuốt chửng ba khúc qua mình
thuôn dòng về đất Chiềng Khương
ai núi Mường Hung
ai dòng sông Mã
băng băng rừng Lào khao khát
rủ nàng Nậm Ét theo về
nghỉ chân Mường Lát
chợp mắt giấc sơn khê
lượn Quan Hóa, ghé Mai Châu
ngoặt sang Bá Thước
ngấm đá đỏ nở bừng sức nước
Cẩm Thủy phăm phăm,
Sông Mã dâng trào
bỏ đại ngàn Trường Sơn
về biển với trăng sao
vắt mình nuôi đôi bờ ngô mía...
Đêm
lại đêm
gối đầu lên sóng bể
mộng du giấc ngàn đời
miền đất
thuở khai sinh !...
[/align]
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Vị kỷ
Khi mình đang nóng nực
kêu chẳng thấy gió đâu
lúc trời đang mưa mau
bực đi đường bị ướt
đêm tối đen như mực
trách trời chẳng có trăng
cuộc đời nhiều khúc quanh
tủi phận mình lận đận
rồi một ngày tự vấn
vị kỷ phải chăng mình
song thiên hạ chúng sinh
ai không vì mình nhỉ
ai người không vị kỷ
trong ren rối trường đời
đâu riêng chỉ mình tôi
và cả em, em nữa
khi lòng ham chất chứa
trong tâm mỗi con người
vậy thì, em và tôi
sẻ chia thành tri kỷ
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#24 —
19.04.2011 06:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-19 06:13:17tamvanvov>
Huế mưa
Em ơi trời Huế đang mưa
Lâm thâm cái lạnh như vừa biết nhau
Trường Tiền từng lỡ nhịp cầu
Áo dài hôm ấy giờ đâu ơi người.
Sông Hương lặng một dòng trôi
Bao nhiêu bồng bột của thời hoa niên
Kia tòa thành nội uy nghiêm
Thời gian nheo mắt nhạo trên tóc người.
Giờ hoa râm cả đấy thôi
Tóc mây một lọn gói rồi mơ hoa
Bỗng đâu xồng xộc cái già
Như là an phận như là trêu ngươi
Giữa trưa Bạch Mã riêng tôi
Chợt đôi cẩm tú sánh đôi chung tình
Ngóng ra trời Bắc nhớ mình
Gió mùa đang thổi rối tinh cõi lòng.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Đón đợi
Anh đến nơi đón đợi
Băn khoăn tự giễu mình
Nào đâu em có hẹn
Anh thành kẻ si tình
Anh cứ chờ, chờ mãi
Người về, đường vắng tanh
Mà em thì chẳng thấy
Ngửa mặt vầng trăng xanh
Trăng cô đơn lẻ bóng
Anh đơn côi lẻ thân
Em ở đâu ai biết
Anh lẩn thẩn cùng trăng
Khi trái tim háo hức
Trời xa cùng nên gần
Ngỡ một đời đón đợi
Chai nát đôi bàn chân.
[/align]
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Buồn
Ai làm ra một chút buồn
Để cho cái chỉ chẳng luồn trôn kim
Áo người rách bởi con tim
Cứ nhoi nhói đập im lìm vì đâu .
Buồn trông chiếc lá bắc cầu
Mong manh chao liệng sông sâu khó dò
Buồn như một tiếng gọi đò
Từ xa xưa bến lại mò về đây .
Nỗi lòng chất chứa riêng tây
Thì đây san xẻ cho đây gánh cùng
Trời làm ra cõi mông lung
Hữu duyên thì gặp tương phùng thì trao.
Nào là những ước cùng ao
Nào là dằn dỗi với bao nhiêu sầu
Tình thì vẫn đẩu đầu đâu
Người thì còn lẩu lầu lâu mới cùng…
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Con sông tuổi thơ tôi
1.
Con sông tuổi thơ tôi
nơi xóm làng bám rễ
một bên đình trầm mặc bia đá mái cong
bên kia dộc cao cánh đồng
những chiều cuối năm tím tái
ba bậc gàu cõng nước lên ruộng cạn
tay cóng lạnh mỏi tê lưng thì đẫm mồ hôi
con sông tuổi thơ tôi
dòng chảy quanh năm suốt tháng
âm thầm nuôi những cội đa từ thời Lý
ngày bé những thằng tôi
đập chân bám rễ tập bơi
nhí nháu chuồn chuồn cắn rốn
mùa lũ
nước từ sông Cái về cuồn cuộn
ngầu ngầu phù sa
nuôi cây trái ruộng vườn
vất vả kiếp người
lam lũ xóm thôn
thấm giọng ru khê nồng trưa hè oi ả
ấp ủ đàn bà hồng đôi má
tẩm sinh lực đàn ông giữ giống nòi...
con sông tuổi thơ tôi
cha tôi sinh ở đấy
dở dang bén duyên
cô con gái sống lâu ở phố
mẹ tôi ngơ ngác về làm dâu
vập ngay mặt vào những tháng ngày giông tố
mất chốn dung thân
bỏ của nả ruộng vườn
dạt nơi phố thị đành chịu tiếng tha hương
hai thứ tóc mới lần hồi
dắt díu nhau về
mót lại
một mái nhà tranh họ hàng dựng vội
đêm rồi đêm
gió thầm thĩ bờ tre
hồn cố nhân bảng lảng bóng canh khuya
ông bà tổ tiên nương về theo con nước
biết bao chuyện buồn vui
thế sự những mất còn, thua được
sông âm âm chỉ gợn sóng lăn tăn
giấu dưới đáy mình bao khổ ải, trầm luân
gột rửa, vỗ về, an ủi
loanh quanh một dòng sớm tối
từ xa xửa xa xưa đi hết mọi kiếp người...
2.
Con sông tuổi thơ tôi
dung dưỡng mối tình đầu vụng dại
cô gái họ hàng xa lớn hơn tôi vài tuổi
đồng không một chiều mưa
không kịp chỗ trú chân
ướt bết người
bừng lộ sức xuân
hai đứa trẻ run rẩy trong cảm xúc
tôi đã lớn rồi ư
tôi lớn rồi ư
còn nàng thì thành thục
vít đầu tôi
mơn trớn một chiếc hôn
giã biệt từ đây
chào nhé
cậu bé con...
tôi bơi dọc sông để trở thành người lớn
mưa tạnh tự bao giờ
cỏ thì xanh mơn mởn
bóng chiều buông khêu gợi cả bầu không
nàng về rồi
bỏ tôi trơ với sông
tôi gọi,
sông ơi
nghẹn tắc
lần đầu biết thế nào là cô độc
tôi gọi
tôi ơi
khản đặc cả cánh đồng
lại một chiều
gặp tôi ở cầu sông
nàng khỏa đôi bắp chân trần còn quết đầy bùn đất
lén nhìn trộm nhau
giọng nàng run rất thật
mươi ngày nữa thôi...
mình đi lấy chồng rồi,
chồng mình cũng người làng ta thôi,
anh ấy là thương binh,
cụt chân,
vừa ra từ chiến trường đạn bom lửa khói,
anh ấy là đảng viên,
là dũng sĩ,
mình đồng ý lấy anh là muốn để đền bù,
những mất mát hy sinh,
cho dù,
mình với ấy lòng nhau cùng hiểu
ấy đừng buồn
ấy còn rất trẻ
lại giỏi giang tương lai sẽ rạng ngời
ấy nhé
đừng buồn
sẽ chóng quên thôi
có gì đâu
chớp mắt một kiếp người
cứ xem như
mình còn nợ ấy
nàng thì thầm
mà nghe như sấm dậy
đánh trúng đầu
tôi đứng chết trân
nàng về rồi
nàng đi lấy chồng
tôi bơi ngang sông câm lặng
bệt trên cỏ
cả đôi bờ hoang vắng
tôi bơi dọc sông
để lớn dậy làm người ...
3.
Con sông tuổi thơ tôi
chưa kịp lớn cha đà khuất núi
trước lúc xuôi tay
thở trút một lời trăng trối
con lớn rồi,
gắng học đặng thành người
cha lận đận bước đời
nào bước vinh bước nhục
nào xuống cẩu lên voi
lúc nằm xuống
về bên sông an giấc
cậu bé con trong tôi khóc nấc
thằng người lớn trong tôi
nhủ cắn miệng cúi đầu
mình một đau
mẹ những mười đau
sông oằn lũ mùa thu
lất phất trắng ngàn lau
tôi lại thêm một lần
lớn dậy...
Bằn bặt
từ đây
trên vai gày
gánh tần tảo
mẹ nặng thêm biết mấy
cho tóc tôi thêm xanh
tóc mẹ bạc thêm phần
bước thẳng bước xiêu
bước chậm bước nhanh
đi về phía chân trời đầy giông gió
nối dài thêm
những năm gian khó
mấy chị em trọ học xa nhà
tiêu một đồng
những chín khúc xót xa
lâu lâu về thăm mẹ
mẹ bẫng lẫng nói cười như con trẻ
nếp nhà tuềnh toàng
bỗng giàu tiếng nói vui
chiều lòng mẹ
miệng cố nụ cười
là để lén quay đầu
quệt tay chùi nước mắt
lại chiều hôm
khi trời ngả bóng
mẹ con gàu giai thì thõm mé sông
giọt giọt lên đồng
thì thõm ước mong
nuôi lớn những tháng ngày khổ ải
4.
Con sông tuổi thơ tôi
bờ sông sương khi chiều đứng tuổi
lững thững gót giày
thập thõm bước chân
lạt xạt cỏ may
găm đầy ống quần
nhấm nhẳng kim châm
nhắc buồn vui trai trẻ
se sẽ thôi
se sẽ thôi
trong cỏ
tuổi thơ lên tiếng gọi ta về
ngần ấy năm
dằng dặc
bến mê
lưu lạc trên dòng sông ánh sáng
cược cả đầu xanh
đánh một ván
cuộc chơi dài đến tận tóc pha vôi
nào được nào thua
với cuộc đời
chất quê trong người còn chưa bạc
nơi phố thị lại thấy mình ngơ ngác
mình của nơi đâu
dang dở nhuốm mái đầu...
Bên cha
mẹ cũng đã về nằm kia
người trước người sau
thắp nén tâm hương
cúi đầu xin song thân xá tội
trong sương khói
chợt đâu đây ai hỏi
ông về chăm các cụ,
đấy à,
vâng, chào bà...
ôi, chẳng nhẽ
người xưa
nàng của hoa niên
của thanh xuân
của tuổi thơ đã mất
quang gánh trên vai
nàng gần tôi, rất thật
chỉ dáng vóc thanh tân
là gửi lại thời gian
duy vẫn nụ cười
chưa kịp tươi đã buồn
héo dần mòn phận dâu con chồng vợ
mấy chục năm trời
ôm đồm nỗi sợ
quắt dần thịt da
không một bận hoài thai
có gì đâu
chớp mắt một kiếp người,
nàng chả từng an ủi tôi
như thế,
đã bà lão rồi mà,
quên cả đường sinh nở
lẽo đẽo nhà chồng đồng áng sớm khuya
chẳng biết sao mai
chẳng tận sao hôm
nhận nhằng đứa con nuôi
dưỡng già hai thân phận
hai mảnh ghép
trong một ngôi nhà chật
cọc cạch đôi
cọc cạch cả giấc mơ
con sông ngoài kia
sao nước cạn
nước mắt chảy vào trong, khô hạn
lũ mùa thu thì ở lại trên nguồn
cuồn cuộn lòng người
bàng bạc xóm thôn
tôi gọi,
nàng ơi
xác xơ chiều gốc rạ
đời vốn vậy, chẳng ai sao cả
đường chia đôi nơi,
thôi cứ vậy cuộc đời
thân ai nấy lo
từng lớn dậy làm người...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Nẻo mơ
Nửa lạ nửa quen phố cũ
bâng khuâng người mới chuyện xưa
dốc mòn lâu về lạc lối
hoa nở hương thề xa đưa
Rón rén chân trần ngõ nhớ
vườn hoang chợt rụng cành khô
ta trông bỗng mờ sương khói
người đi heo hút nẻo mơ
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
#29 —
06.05.2011 12:04
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-06 12:05:22tamvanvov>
Chiêm bao
Tiếng ru đêm chao chênh chênh chao
giấc ngủ về lênh phênh chiêm bao
Trong chiêm bao lòng ta nao nao
thấy trăng vàng chao nghiêng trên cao
Thấy mình thong dong câu trăng ao
mắc lưới cả trời sao lao nhao
Thấy em hoen lệ buồn xanh xao
gối đầu tay nét khuyên thanh tao
Tiếng động nào hiên ngoài chênh chao
sực tỉnh ngỡ mình đang chiêm bao ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 833
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.08.2009
Trạng thái: offline
Mỗi khi chiều buông xuống
Ta cứ sợ mỗi khi chiều buông xuống
Bóng chiều đi mang cả em theo
Về cái nơi mang danh là tổ ấm
Mộng mị đêm và hoang dại tiếng mèo.
Nỗi dày vò mà em phải gánh
Từ cái ngày nhắm mắt cho xong
Những sợi dây vô tình níu kéo
Trói buộc tâm tư, khát vọng nhớ mong.
Ao ước có một lần chuộc lỗi
Nhưng nào ai can đảm dám liều mình
Đời thì ngắn mà khát khao thì lớn
Đánh đổi sự chán nhàm lấy hạnh phúc mong manh ?
Ta biết thế
và em biết thế
Nhưng ước mong mà
nào ai nỡ đếm đong
Mỗi khi chiều buông ta lặng người lo lắng
Thương người
thương thân
Em có thấu cho chăng ?...
★
★
★
★
★
0