Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYỄN CHU NHẠC

390 trả lời, 48.747 lượt xem — Trang 2 / 14
Ngẩn ngơ
 
 
Ngẩn ngơ là ngẩn ngơ ơi
Sao ta ngơ ngẩn như thời chớm yêu
 
Ngẩn ngơ là ngẩn ngơ chiều
Chiều đi người vắng cô liêu mắt chờ
 
Ngẩn ngơ là ngẩn ngơ hờ
Đánh đu một chiếc thuyền thơ với đời
 
Ngẩn ngơ là ngẩn ngơ cười
Ai đăm đăm đó, trêu ngươi, ướt thầm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-11 03:54:20tamvanvov>
Con thuyền dang dở


Em là con thuyền dang dở
Rầu lòng vì chuyến đã sang
Dật dờ trôi vô định
Chẳng thỏa bến bờ ngang.

Ta là cánh chim ngang dọc
Hơn lần nếm trái vườn hoang
Vẫn khát khao miền trái chín
Dọc triền sông thời gian.

Hai cõi yêu thương biền biệt
Để bao xuân qua lỡ làng
Nơi ấy ta và em gặp
Mùa xuân nửa chớm sang.
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng bằng
 
Tôi là con của đồng bằng
đỉa bám bầm chân những ngày chăn trâu vầy nước
tuổi học trò nhiều  khi bài không thuộc
giờ tập vẽ bản đồ
kẻ con sông Hồng thành đường cao của tam giác thổ
nói đồng bằng thoảng ngay hương đồng lúa,
đàn cò như quai nón giăng ngang.


Một đồng bằng trong tuổi thơ
nuôi nỗi khát khao lửa bập bùng rơm rác
mơ nắng ấm phương Nam đêm gió mùa đông bắc
nơi ấy mênh mang ngút ngát đồng bằng...
 
Đầu gối dãy Thiên Sơn mềm mại uốn mình
đôi nhánh Cửu Long đạp vào lòng biển
những cửa sông bấm sâu thềm lục địa
tôi gặp má Nam Bộ bao đời
đôi bàn chân cần mẫn của người
quen lội đồng bưng ngón sục sâu bùn đất.
 
Hôm nay tôi cầm trên tay hạt gạo má trồng
gạo Nàng Thơm nắng soi ngời như ngọc
mà miếng cơm tôi ăn sao xám ngắt
chạm vào đầu lưỡi vị phèn
qua một ngày còn thấy chát.
Những bầy cua mộng nghênh ngang
Bò lăng xăng lấc láo giương đôi càng
bập thân lúa bén ngọt như phát cỏ.
Đêm đồng bằng nằm nghe trong gió
đàn muỗi gọi nhau tìm hơi lửa hơi người
chỉ ngừng tay xua một chút thôi
da lấm tấm đỏ như xuất huyết.
Quên đi,
quên đi,
mà nghe tiếng hát,
của đất đai,
của lúa,
của bầu trời
tự bao giờ đất đảy biển trồi
gió đẫm thổi mặn mòi tiếng ầu ơ của má ...
 
Tôi cuộn mình nằm trong rơm rạ
vì tôi là con của đồng bằng
con của điệu chèo í a vọng đêm trăng
của một dòng sông đỏ ngầu máu đất,
lẽ nào vì vị phèn chua chát
hay muỗi bay xao xác mặt đồng
cả nỗi nhớ nhà dày vò lúc đêm sương buông màn trên sông
mà tôi không là con của má,
của đồng bằng ngầu ngầu tôm cá...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đoản khúc


Hai ta dù chẳng còn yêu
Sao Hôm sớm tắt giông chiều lâu tan
Muốn làm dương liễu bên ngàn
Cát sao lấn nổi miên man lòng người
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi một người yêu thơ



Có một ngôi sao sáng xanh mỗi sớm hôm
Tôi say nhìn, em mộng mơ chiêm ngưỡng
Đôi lứa yêu nhau thầm gọi sao Vệ Nữ
Em gọi sao Tình yêu, tôi bảo sao Mai.



Gió có mỏi đâu thao thức suốt rộng dài
Hoa vẫn nở ngày ngày trên khắc nghiệt
Bài thơ viết ra là hành trình mải miết
Xui những tâm hồn đồng điệu đến tìm nhau.


Dù một lần, ai mà chẳng ước ao...
Tôi thầm ước em thành ngôi sao đó
Tôi sẽ là bài thơ với thi ngôn rực rỡ
Sống trong mọi người dù sung sướng, khổ đau.

Đăng nhập để trả lời
0
Em bé nhảy dây trên phố Cấm Chỉ


Phố Cấm Chỉ
mưa rét mịt mờ giăng
chập hẹp
người xe và mùi thức ăn
giữa hai hàng rượu bia, gà quay bò tái
một em bé gái
nón mê,
áo rách,
quần xơ,
chân đất,
ai hay...



Em nghiêng bên kia, ghé bên này
ngửa bàn tay
khẩn khoản...
Người phảy tay đuổi xua,
kẻ lên giọng quát
em bước đi
vô tư khe khẽ hát
tay quăng dây, chân nhảy hồn nhiên
bùn đất văng lên
Cấm chỉ !

Xưa có ông Chúa Chổm
rượu chè bê tha
nợ khắp nhân gian
một bước lên vua mũ áo xênh xang
Cấm chỉ.

Thế sự chuyển xoay
chớp mắt nhiều thế kỷ
Em gái ơi
ngôi hoàng hậu
có chở ?...
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng sớm, em ra đi

Sáng sớm, em ra đi
Anh mở cửa ra,
căn phòng nở cánh buồm khát khao ôm đầy gió
gió thầm thào những lời thương nhớ
về nỗi chia ly.

Sáng sớm, em ra đi
Anh mở cửa ra,
căn phòng đầy tiếng chim kết nên chuỗi hạt cườm lóng lánh
choàng huyền thoại vào năm tháng
dọc thời gian.
 
Sáng sớm, em ra đi
Anh mở cửa ra,
căn phòng tràn trề nhịp gõ trái tim rạo rực
nên tiếng đàn bồi hồi, thổn thức
trước sự sinh sôi ...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa ngâu
 
Anh ở phương Nam
về thăm em
khi chúng mình cầm tay nhau
trời đổ mưa ngâu rả rích
Mẹ bảo,
mưa thối đất thối cát
mưa lún đống rạ, đống rơm...
 
Rồi như ngày xưa,
mẹ sẽ kể em nghe,
những đêm mưa ngâu mái gianh ru buồn bã
chuyện Ngưu Lang, Chúc Nữ
mỗi người một phương năm gặp mặt một lần
nhờ chim Ô Thước bắc cầu qua sông Ngân
chòng chành nhịp thuơng nhịp tủi
nhớ nhau sụt sùi sầm trời đất tối
nước mắt nở những chùm hoa ngâu
thơm lặng thầm như ai nhớ thương nhau.
 
Bên anh, em nép đầu
mặc cho mưa ngâu ru rín
mình kể nhau nghe
chuyện ngày ngày em lên lớp
trò nào chăm ngoan, trò nào hay nghịch ngợm
cây phượng trổ hoa, tiếng trống điểm giờ
những lá vàng đuổi nhau dọc hành lang vô tư
trêu ngươi nỗi em
nhớ anh da diết...
 
Anh thì đồng xa mải miết
Bạc liêu, Cà mau, Đồng tháp, Hà tiên
người sẹm quắt đi vì ngấm nắng phèn
những bưng biền lổn nhổn gốc tràm, ngút ngàn năn nác
muỗi cùng đỉa xúm nhau vào mà đốt
khói đốt đồng xông hai mắt sè cay
khi nghe tin gió mùa đông bắc
xót em giảng bài cóng lạnh đôi tay...
 
Mưa ngâu cứ thở than đêm ngày
nựng miết nỗi buồn em,
ru đến thành mới mẻ,
khi nào em trở thành người mẹ
em lại hát ru con
bài hát của ngày xưa,
à ơi,
ngâu vào mồng ba
ngâu ra mồng bảy
càng xa biết mấy
càng gần nhau hơn...
 
Mưa ngâu ướt lạnh cây vườn
hoa ngâu thơm cả ngoài hiên trong nhà
mà người vẫn mịt mù xa,
đến khi bạc tóc thì ta gặp mình...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bên kia bên này


Có một người xa nhớ
về một thành phố đông
có một người chờ đợi
và một nỗi ngóng trông



có một người xa nhớ
về một chốn xa xăm
có một người cô quạnh
khuất nẻo những mấy năm

có hai người đang nhớ
ở hai đầu thiên nhiên
bên kia mây Bắc ải
bên này trời Nam biên

thời gian chẳng chia phiên
sao mà dài đằng đẵng
cách mặt đâu cách lòng
lẳng lặng những trưa nồng...
Đăng nhập để trả lời
0
Biết làm chi đây


Biết làm chi đây khi đêm xuống
Ngửa mặt hóng trời mà chẳng thấy gió đâu
Em bảo nơi em trời đang mưa mau
Nỗi buồn  thêm dai dẳng.


Còn ở nơi anh thì dày nắng
Sớm tinh mơ nắng lén đánh thức người
Trưa nồng ngùn ngụt nóng lên hơi
Chiều giông chèn lên mưa mất tăm mất dạng.


Đợi se lòng cây đêm tròn bóng
Trăng như tờ tẻ nhạt cả bầu không
Nghe đâu ngoài ấy người trông
Mưa khẽ lạnh rùng mình, ai ủ ấm.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẫu hứng


Ngẩn ngơ ra ngóng vào trông
Việc thì lắm đấy sao không thiết làm
Báo xem một chốc thấy nhàm
Sách thì cũng lật đôi trang cho rồi.


Biết là chống thiếu thế thôi
Người như cái bóng thời trôi dật dờ
Lại còn bầy đặt làm thơ
Rổn rang câu chữ lờ phờ tình tang


Chẳng thà say tít cung thang
Mượn cay cho thấu tâm can cũng chừng
Đau cho mặn muối cay gừng
Làm cho mộng cũng dửng dưng thế này.
Đăng nhập để trả lời
0
Quà thơ mừng sinh nhật

Có một điều, em biết
Là em rất yêu anh
Dành cho anh tất cả
Em đã cháy hết mình

Có một điều, anh biết
Là anh rất yêu em
Dành cho em tất thảy
Sinh lực của trái tim

Có một điều, cùng biết
Mộng suốt đời có nhau
Sống chết đời dằng dặc
Ta sợ gì khổ đau ...
Đăng nhập để trả lời
0
Không hiểu vì sao tôi cứ tin


Không hiểu vì sao tôi cứ tin,
em như những sợi dây trên cây đàn bí ẩn
tôi thành những ngón tay nhỏ nhắn
khẽ chạm vào chuốt nên chuỗi thanh âm.

Không hiểu vì sao tôi cứ tin,
em như bông hoa quỳnh đang ấp nụ
tôi thành tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm thoảng như hơi thở
bông hoa em sẽ bừng nở thơm hương.

Không hiểu vì sao tôi cứ tin
em là nàng công chúa bị gai hồng ngủ mê trong lâu đài câu chuyện cổ
tôi là chàng hoàng tử theo dấu lông thiên nga đến nhổ chiếc gai và hôn lên đôi môi hé mở
em bừng tỉnh cơn mê, mình dắt tay nhau đi thức cả xứ Hoa Hồng

Ai hỏi hỏi rằng, phải chăng chuyện viển vông ?
tôi sẽ giấu cười, lòng tôi linh cảm
dẫu lung linh cầu vồng trong chốc lát
nhưng không hiểu vì sao,
tôi vẫn cứ tin !...

1981
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-04 03:28:45tamvanvov>
Đường xa em cuối tuần
 
Đường xa em cuối tuần
Cứ đi về cặm cụi
Anh thương em lầm lụi
Mà nặng lòng đá đeo
 
 Anh đi, nhớ đi theo
Nối hai đầu xa lắc
Sầu ai dồn đầy ắp
Để mình anh cưu mang.
 
 Chút lá lúc thu vàng
Buông hồn cây bảng lảng
Làn gió may khẽ gợn
Dòng sông cũng xao mình
 
 Thời gian cứ lặng thinh
Không gian thì tơ rối
Nhớ thương sâu vời vợi
Trọn anh nỗi không em.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 02:49:40tamvanvov>
Bão tâm
 
 
Thu rồi chẳng thấy hơi may
Bưởi he mía nhạt, đêm lay mộng gày
Gió im tà áo chẳng bay
Tơ trùng lẩn quẩn làm cay mắt người
Mây vần vụ mãi ngoài khơi
Mà sao cơn bão lòng người cuộn dâng
Thu cùng ai đó bâng khuâng
Còn tôi bão tự trong tâm bão về.

Đăng nhập để trả lời
0
Lặng yên thêm một chút thôi


Lặng yên thêm một chút thôi

Thời em thấu hiểu, anh người yêu em
Đâu vì chất chứa hờn ghen
Mà nên cay nghiệt, nhỏ nhen phơi bày

Rượu đời càng uống càng say
Tình em vừa nhấp mà ngây mà ngờ
Chợ người ai kẻ vẩn vơ
Lẻ riêng một bóng xa mờ chân mây

Trái thiêng vừa bén lòng tay
Đã nghe nhựa chuyển thân cây mình kề
Lối tình quẩn giữa bến mê
Yêu thương chi bấy cho tê tái lòng.
Đăng nhập để trả lời
0
Xe ngựa Bảy Núi



Vừa mới đồng bằng mà đã núi
Mơ hồ trong gió tiếng suối reo
Như thể đất chìm cho đá nổi
Ngược dốc ngựa lên mỏi chân trèo



Bánh xe trầy trật trên đường đá
Ngựa cong mình ướt đẫm mồ hôi
Chàng đánh xe quất roi vào mây nõn
Bặm môi ghì cương, rồi sảng khoái cười



Dốc thăm thẳm xe lao như thác
Uốn ngoằn ngoèo hút giữa lách lau
Cô gái Khmer níu vai tôi e sợ
Mọi người thảng thốt nép vào nhau



Qua hết dốc người bỗng nên gần gụi
Khách chuyện trò như đã thân quen
Anh lính trẻ chuyện vui ngày nhập ngũ
Ông giáo già vuốt tóc trắng tần ngần



Chẳng ai nghĩ lần đầu gặp gỡ
Chia tay rồi còn bịn rịn nhìn theo
Chỉ thế thôi cũng một đời để nhớ
Trong tôi chuyến xe ngựa núi đèo.

Đăng nhập để trả lời
0
Lẳng lặng


Người ta đi đông đi tây

Còn tôi lẳng lặng ẩn đây một mình
Nghe như đâu đó xập xình
Cà phê giọt đắng cho tình ai say


Phố dài lất phất mưa bay
Lá bàng ngơ ngẩn xanh dầy hàng hiên
Có đôi chim sẻ vô duyên
Hành lang ru rín liên miên bỡn hoài…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-08 06:02:15tamvanvov>
Cửa Tùng
 
 
Cửa Tùng
cát trắng
mây xanh và dương xanh.
 
Cửa Tùng
dằng dặc thời chia cắt
ngọn khói chia đôi, tiếng gà chia đôi
họ hàng ly tán,
đạn pháo cắt đường chim nhạn...
Người thân khuất núi
Ngóng qua bờ bên
ai đưa...
Chạm ngõ có miếng trầu miếng cau
muốn chia vui chẳng được.
Trai gái yêu nhau
từng chỉ trăng thề nguyền hẹn ước
cũng đành thôi
dứt tình
nhớ đến bỏng dạ cháy lòng
liều ra khơi vào ngày biển động...
 
Cửa Tùng
buổi nay cát trắng
mây xanh và dương xanh
mông mênh
mênh mông
chua xót
ân tình.
Đăng nhập để trả lời
0
Một chút trong chiều

Nắng chiều như mật đọng
hoa muồng ngà ngà say
hây hẩy làn gió thoảng
xoa dịu như bàn tay

Bướm vàng chờn vờn bay
ngỡ như trong huyền thoại
mà nỗi lo của ngày
thắc thỏm lòng anh mãi

Con đường thì xa ngái
em có kịp về không
chiều buông còn cách trở
hai ta bằng dòng sông

Chiều buông còn cách trở
phà đông con nước dâng
gần nhau bằng nỗi nhớ
bắc cầu em qua sông

Vỏ chuông chiều xanh trong
trăng non như con mắt
màu mắt em nâu huyền
ngóng em, chiều đang tắt

Hoàng hôn dần tím ngắt
ôi cái màu đợi mong
đường xa em đơn độc
sao đành anh ngắm trăng

Ôi giây phút ngóng trông
dằng đặc như nỗi nhớ
lại gần như hơi thở
chiều buông, cầm tay em.
Đăng nhập để trả lời
0
Nô lệ


Chiều gợi nhớ về em
sau cơn mưa trời rạng
không gian ươm sắc nắng
vườn lên màu xanh êm

kìa chú chim vành khuyên
thả từng chùm tiếng hót
tiếng chim như ngọc rót
xuống mặt đất bình yên

thế mà trong triền miên
người tôi yêu đau khổ
em là con chim nhỏ
trong chiếc lồng sơn son

không có nỗi u buồn
ở trời xanh cao rộng
tiếng hót đầy sức sống
của con chim trên cành

vì sao lại buộc anh
nghĩ em là nô lệ
bởi vì em mặc kệ
cho đời mình dạt trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay ngang qua nhà Văn Cao


Sáng nay ngang qua nhà Văn Cao
Thu ghé qua đây từ giấc nào
Sớm thức giàn hoa bừng hiên cửa
Chim nô vòm mái, sáng lao xao.

Cửa sổ khép hờ nắng hoa song
Cây đàn còn đó,  bóng hư không
Người đi biền biệt, bao độ nhỉ
Thu về bảng lảng phố mông lung.

Chợt vẳng đâu đây hồn sông núi
Lắng trong chén rượu nhấp thuở nào
Đắng cay ấm dạ người xa vắng
Thiên thai mơ mộng cõi Văn Cao.
Đăng nhập để trả lời
0
Cây mùa lá đỏ


Cách ngăn giữa đôi ta
những ngày đông lạnh giá
em không ở nơi xa
mà cây mùa rụng lá ?

Em cứ là mùa đông
cho lòng anh nổi gió
cho cây mùa lá đỏ
thắp lửa suốt đêm ngày.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-12 12:51:10tamvanvov>
Hình như

Thu đến sớm hơn vì ai nhớ
Lá cũng thôi xanh lặng trở mình
Heo may đỏng đảnh nên về trễ
Hình như là dỗi với nắng hanh.

Thế rồi thu lại đi rất chậm
Hình như người tiếc níu mùa trôi
Gió bấc vội mình, thu đành rớt
Mùa mới nhuốm vàng ngẩn ngơ tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-12 12:51:42tamvanvov>
Đừng bao giờ

Nếu muốn nhẹ lòng than thở chút, nghe em
Khi chẳng may gặp gian truân, cay đắng
Hay cứ trách đường đời không bình lặng
Khi ngỡ cuộc sống mình biến động.

Song em ơi, dù chỉ một lần
Đừng bao giờ cầu xin đời dễ dãi
Đừng ẩn nép mình như cây giữa bụi
Kẻo rồi ngả nghiêng khi phải đứng một mình.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngâu muộn


Vắng chim Ô Thước bắc cầu

Ngưu Lang, Chức Nữ giấu ngâu trong lòng
Đợi mùa ngả ngớn sang đông
Đầy trời rả rích vợ chồng buông ngâu.
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối thu


 
Những điếu thuốc
cháy
liên miên
Ly cà phê
đặc sánh
Anh
một mình
thẫn thờ
trong quán vắng


Cuối thu
vàng rơi rơi
Anh
cô đơn
giữa thành phố
đông người…
 
Em ở nơi nao
nhấm nháp
nỗi giận hờn
cả sự ghen tuông
dằn vặt
Em
nào đâu biết
có thể
một đời
Anh
quán vắng
đợi em…
 
Cuối thu
rồi
Em ơi !...
Đăng nhập để trả lời
0
Phố thu

Xạc xào lá dát thu mái phố
Hanh heo hút bóng ngõ ai về
Se lạnh váy trần em bước vội
Bâng khuâng tôi nhớ thuở đam mê.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 11:43:20tamvanvov>
Gửi một chút thu

Gửi một chút thu tới nơi ai
Phương Nam vời vợi để nguôi ngoai
Nỗi nhớ mùa xưa thu đã mất
Người đi mở đất thuở sơ khai

Nơi ấy thu về trong ký ức
Cha ông lưu giữ chẳng một mai
Mỗi năm mỗi độ âm thầm nhắc
Mùa về pha mái tóc sương phai

Mùa về cha nhẩm tay bấm đốt
Mùa về mẹ nhớ tuổi ô mai
Mùa về em mộng nghiêng bên gối
Mơ đến mùa sau thu với ai.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-02 09:44:09tamvanvov>
Mỗi giờ em lên lớp


Mỗi giờ em lên lớp
Căn phòng vắng bóng em
Anh mang sách ra xem
Chữ bay đi đâu hết

Anh mở sổ chép nhạc
Lật bài này, bài kia
Hát một mình ai nghe
Hồi lâu rồi cũng chán

Biết lấy gì làm bạn
Anh tha thẩn một mình
Xếp đồ đạc linh tinh
Như trẻ con nghịch ngợm

Lòng bồn chồn lửa đốt
Hết vào rồi lại ra
Gió thì cứ trêu ngươi
Hôn nhẹ vào lá cỏ

Giận hờn anh đi ngủ
Mà mắt cứ chong chong
Trở mình dăm ba lần
Chẳng làm sao ngủ được

Không biết em trên lớp
Có say mê giảng bài
Anh cũng đâu dám nhắc
Sợ em máy mắt hoài

Giá mà anh cũng được
Làm học trò của em
Để mỗi giờ lên lớp
Chúng mình chẳng chia hai.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»