KHAI BÚT KỶ SỬU
Đất trời bày yến tiệc
Ta vào dự cuộc chơi
Xuân nào cũng khởi sự
Ngao du với cõi đời.
Ngã Du Tử
THƠ NGÃ DU TỬ
705 trả lời, 72.894 lượt xem —
Trang 1 / 24
VÀO XUÂN
Lại mùa xuân nửa đã về
Trang thơ còn mở bên tê... đợi mình
Nụ cười thơm vẫn lung linh
Cám ơn cái buổi đăng trình ngày xưa.
Ngã Du Tử
XUÂN THIẾT THA
Nàng xuân hơi thở thiết tha sao
Nắng nhạt mây xanh mượt sắc chào
Nhàn hạ dòng đời trôi lịch lãm
Yên bình non nước đẹp thanh tao
Xóm thôn đầm ấm vang lời chúc
Phường phố êm đềm rộn ý trao
Nguyên Đán tết về vui hội nhập
Người người thanh thản dạ nao nao.
Nguyên Hải
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-09 01:13:45THƠ NGÃ DU TỬ>
KẾT
Theo sông ra bễ tìm nguồn
Trở về bắt một cánh chuồn trên tay
Hóa ra dâu bễ đời nầy
Đỗ dồn tâm huyết sẽ đầy ắp hương
Ngã du tử
THƠ TÌNH TUỔI 40
Ngữa tay em hứng hoa vàng
Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì
Bất thần chao cánh thiên di
Gói tình em ngọc lưu ly ẩn mình
Nụ cười hàm tiếu lung linh
Nhốt phong ba buổi đăng trình thuơng yêu
Thuơng sao ngày tháng rong rêu
Không ai thắp gió cánh diều bay cao
Bây giờ còn lại hanh hao
Ngữa tay em hứng lao xao tim mình
Hoa vàng rơi cánh rung rinh
Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong
Em về gởi trọn nhớ mong
Giữ tình anh để trong lòng nghìn sau.
Ngã Du Tử
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2020 16:29:28 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
VÀNG GIEO TÂM THỨC
Đội khi xé một tiếng cười
Trào lộng chơi khóc một đời trầm luân ...
Về đâu cuối nẻo xa xăm
Vần thơ thắm thiết trăm năm tặng đời
Đầu xuân nâng chén gọi mời
Nhiều năm nữa như một thời...rất xưa
Trùng trùng trắng mắt giăng đưa
Lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường
Nửa mai phía cuối con đường
Chong mắt đợi lóe ánh dương rực màu
Tìm trong dâu bể mai sau
Yêu thương ơi hãy tin nhau chữ tình
Nỗi buồn nào cũng lặng thinh
Cứ bao dung như có mình ở trong
Miên man lòng nhuộm sắc hồng
Vàng gieo tâm thức thân đồng vọng bay
Cuối đường bắt nhịp vỗ tay
Hát lên từ lúc chân ngày hé duyên.
Ngã Du Tử
NGUYÊN TIÊU
Vầng trăng lơ lững ngang trời
Tụng ca đất mĩm nụ cười hồn nhiên
Nguyên tiêu thuởng lãm bình yên
Hèn chi dòng nước ôm nghiêng bóng rằm
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-05 15:00:17THƠ NGÃ DU TỬ>
GÕ...
Gõ thuyền vào mạn ngu ngơ
Gõ đầu ngọn sóng cho bờ xôn xao
Gõ vào hai mảng trăng sao
Nghe nghìn đồng vọng dội vào ý thơ
Gõ tim em nhịp đợi chờ
Muôn trùng sợi nhớ còn ngờ thiên thu
Gõ vào huyễn mộng thâm u
Tiếng ai đập mạnh tâm tư vỡ bùng
Gõ vào sự thực mông lung
Tiếng ai khàn giọng não nùng non xa
Gõ vào hạt lệ em sa
Nghe trong mưa gió ngọc ngà siêu nhiên
Gõ vào đôi nhánh ưu phiền
Nghe trong nhân thế triền miên phận người
Gõ vào tiếng khóc cái cười
Từ trong sâu thẳm vọng lời... vô ngôn.
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-07 04:49:11THƠ NGÃ DU TỬ>
DÒNG SÔNG QUÊ
Ngọt ngào dòng sông quê tôi
Tuổi thơ vực dậy bên đồi quan san
Nổi trôi giấu kỷ niệm vàng
Chiều nay về lại lòng man mác lòng
Trưa hè thắp gió dòng sông
Lao xao biển lúa đòng đòng đưa hương
Hoa cau thơm lựng sau vườn
Ngày xưa thoang thoảng còn vương bây giờ
Ngày đi hoa cỏ dại khờ
Người về nước cũng cơ hồ hoan ca
Lỏng tay đánh cược sơn hà
Vẫn nghe trong máu âm ba một thời
Trẻ trai xưa vọng trùng khơi
Cổng ngày rộng mỡ tung trời cánh chim
Chiều quê đồng vắng lặng im
Hoàng hôn phủ, ồ! ngập chìm con sông
Tiếng cười chìm nổi theo dòng
Có ai biết nước con sông đi về.
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-13 02:44:15THƠ NGÃ DU TỬ>
BÊN HIÊN CHIỀU CẢM XÚC
Chiều trải lên hiên viền ngọc lam
Tịnh yên ngan ngát hương ưu đàm
Xung quanh mây trắng in màu lụa
Một cõi hoa lòng ửng sắc cam
Xanh mộng nhân gian ngời ý đạo
Tơ tình Du Tử nợ duyên tằm
Một đời thân ái cùng bằng hữu
Tha thiết với người thẩm khúc ngâm.
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-12 10:48:22THƠ NGÃ DU TỬ>
MƯỜI NĂM
Em về áo tía tung bay
Chim reo góc phố vầng mây lén nhìn
Cội si già đứng lặng thinh
Chân vui với nhịp thanh bình loang xa
Phải đâu em khóac lụa là
Chân vang guốc nhỏ mắt ta sững sờ
Chiều nghiêng một thóang xanh mơ
Mắt em mang cả hồn thơ ta về
giọt thời gian gõ lê thê
Gọi em trong gió ươm thề mưa ngâu
Tim vang: em bước qua cầu
Nửa mang tiếc nhớ nửa sầu cung mây
Mộng về thân xác trắng tay
Em vui phố mới đêm ngày nắng mưa
Tìm vui bên gốc si xưa
Dường như em..guốc nhỏ vừa ngang qua
Mơ chiều một khúc tình ca
Tim xưa còn nhớ thiết tha thuở nào
Mười năm đếm bước tiêu dao
Mười năm ngồi nhớ chiều nào guốc vang
Mười năm nhắp ánh trăng vàng
Mười năm lưới nhớ còn đan kín hồn.
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-17 10:55:43THƠ NGÃ DU TỬ>
LƯƠNG THIỆN
Nó nhoài người ra
như một sinh tồn
ngòai kia xã hội vẫn ồn ào
thế rồi
buồn
nổi buồn thiên thu thân phận
thiện lương
chao ôi
lương đống./.
Ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-17 10:58:23THƠ NGÃ DU TỬ>
XƯA VÀ NAY
Phong trần thuở ây xanh như lá
Sĩ khí bây giờ trắng như mây
Ta nhớ người xưa say chí cả
Chiều lên ai khóc gió mưa này
NGÃ DU TỬ
ĐÁM TANG NHÀ QUAN
Xe rồng quan tài sang trọng
phía sau lố nhố nhục hình
khăn tang trắng màu địa ngục
quãng đườngtang tóc điêu linh
con đường ứ người qua lại
ngược xuôi hối hả cuộc đời
âm thanh kèn tây vung vãi
hồn yên khói quyện nhang vơi
nhà quan cháu con phúc lộc
đám tang ồn khắp thị thành
thay ma giăng thêm thanh thế
cười trong tiếng khóc đành hanh
giấy tiền rãi đầy góc phố
đòan xe áp bức con đường
em bé guộc gầy nhớn nhác
vụng về bước mẹ tha phương
ồn ào dòng xe ậm ự
gào lên tiếng nấc sự đời
khăn sô chập chờn nhảy múa
tà ma vây hảm chơi vơi
đầu ngày người ta tất tả
bình yên một cổ quan tài
vung tay để người biết tá?
thường tình sinh tử ly khai
(Trích Giòng Sông Quê, NXB VN 2004)
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-17 17:55:34ThanhThanhKhiet>
Trích đoạn: THƠ NGÃ DU TỬ
XƯA VÀ NAYPhong trần thuở ây xanh như láSĩ khí bây giờ trắng như mâyTa nhớ người xưa say chí cảChiều lên ai khóc gió mưa nàyNGÃ DU TỬ
Bài của bạn hay quá !
Gương sáng
Nhân cách cha ông sáng như sao
Con cháu ngày nay rất tự hào
Vậy mà vẫn còn đôi ba kẻ
Không biết noi gương dở thế sao ?
T.T.K.17.3.2009
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-19 18:38:55THƠ NGÃ DU TỬ>
Mỗi Hóa Sinh
MỘT SẮC MÀU
Mặc lá vàng rơi ngang ngang nỗi nhớ
và mùa thu đã đến tự bao giờ
màu trang nghiêm đã nhuộm những dòng thơ
lòng mộ chí xem tượng đài trầm mặc
mây lưng trời có còn thắc mắc
trôi về đâu trùng điệp quê hương
mỗi bước chân đi dù lấm cả bụi đường
nghe da thịt ướp hương ngàn hoa cỏ
đêm sập xuống dáng ai đứng đó
bóng trầm tư mặt trời hôm qua
tiếng hiu quạnh gọi vang đồi hoang lạ
loài tắc kè lên giọng thiết tha
mặc thời gian cứ thản nhiên biền biệt
lá vàng rơi ủ dưới chân mềm
con chim chuyền cành còn hót gì thêm
vì lủa hạ đã xa bờ cát trắng
gió ưu tư thổi bao mùa thầm lặng
qua phận người treo từng nhánh sông riêng
thơ hiển linh gõ cửa khắp trăm miền
như lá rụng thắm phù sa đất cũ
mỗi hoá sinh một sắc màu luân vũ
vàng thu qua xuân hé nụ đơm chồi
cây đời xanh lòng khát vọng lên ngôi
dâng nhiệt huyết hát dưới trời cao rộng
Ngã Du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-20 06:36:01NGUYÊN HẢI>
TÍM NHỚ
Giò lan treo trước hiên nhà
Hương quê chốn cũ ngà ngà đời say
Ngày trôi gió thỏang mưa bay
Màu hoa tím gợi nhớ ngày yêu em.
Nguyên Hải
Trích đoạn: NGUYÊN HẢI
TÍM NHỚ
Giò lan treo trước hiên nhà
Hương quê chốn cũ ngà ngà đời say
Ngày trôi gió thỏang mưa bay
Màu hoa tím gợi nhớ ngày yêu em.
Nguyên Hải

<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-21 04:21:33THƠ NGÃ DU TỬ>
Rong chơi
kính tặng quê hương
rong chơi đụng tiếng nguyệt cầm
hình như em đã hóa thân đầu ngày
bao lo toan chợt ngừng -say
yêu thương từ phía chân mây vọng về
đồng hoang trầm uất cơn mê
tiếng ai như tiếng lòng quê cựa mình
ươm mầm ủ hạt niềm tin
nắng mưa phiêu dạt nhục vinh có tường
hay là em phía đầu non
nhập vào cuối bễ khóc mòn cơn xưa
nhủ lòng với cả mai sau
giục lương tri lái con tàu quê ơi
ga nghĩa nhân khắp đường đời
dân ta hát dưới mặt trời tin yêu
cùng em ta hóa cánh dìều
lộng trong gió mới chạm triều tự do
nước non khẳm những chuyến đò
chở nhân văn lướt sông thơ ân tình...
Ngã du Tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-22 05:08:03THƠ NGÃ DU TỬ>
thắp lửa
nhớ ngày cái thuở gió mưa
làm sao quên cuộc đời thừa khổ đau
xối thơ lên đỉnh tình sầu
mơ mai sau bắt nhịp cầu yêu thương
buồn vui từ chuyện lên đường
cũng vì em gửi chút hương cho ngày
trăm năm lần giở tỉnh say
ơn đời văn cũng theo mây nghìn trùng
nụ hồng nở giữa quê chung
tôi và em thắp lửa cùng nhân gian
ngã du tử
nhớ ngày cái thuở gió mưa
làm sao quên cuộc đời thừa khổ đau
xối thơ lên đỉnh tình sầu
mơ mai sau bắt nhịp cầu yêu thương
buồn vui từ chuyện lên đường
cũng vì em gửi chút hương cho ngày
trăm năm lần giở tỉnh say
ơn đời văn cũng theo mây nghìn trùng
nụ hồng nở giữa quê chung
tôi và em thắp lửa cùng nhân gian
ngã du tử
cảm
yêu em lòng mãi tinh khôi
hái từ mây ướp mặt trời ngát hương
nghe ra từ núi từ sông
cho em tôi nở những dòng thơ thơm
ngã du tử
Chào NDT, nghe danh nhiều bgiờ mí có vài dòng chào mừng, chúc vui và thơ trải đầy VNTQ nha.
Đành thôi..
"Buồn vui từ buổi lên đường"
Em anh thế giới như dường cách chia
Quê hương đón bước em về
Phần anh chưa định, thê nhi khó rời,
Hai ta đứng giữa lòng đời
Duyên phần cách trở....biết thời tính sao?!
Trích đoạn: THƠ NGÃ DU TỬ
thắp lửa
nhớ ngày cái thuở gió mưa
làm sao quên cuộc đời thừa khổ đau
xối thơ lên đỉnh tình sầu
mơ mai sau bắt nhịp cầu yêu thương
buồn vui từ chuyện lên đường
cũng vì em gửi chút hương cho ngày
trăm năm lần giở tỉnh say
ơn đời văn cũng theo mây nghìn trùng
nụ hồng nở giữa quê chung
tôi và em thắp lửa cùng nhân gian
ngã du tử
Đành thôi..
"Buồn vui từ buổi lên đường"
Em anh thế giới như dường cách chia
Quê hương đón bước em về
Phần anh chưa định, thê nhi khó rời,
Hai ta đứng giữa lòng đời
Duyên phần cách trở....biết thời tính sao?!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
mai nắng xuân reo
lại mùa xuân
thì thầm bên tai mẹ
miền nam ơi
rộng cánh mộng bên trời
chân ta bước chưa đủ lời mời gọi
cõi đời yên ắng lạ thường
mùa sau
ai biết con đường
về đâu?
núi sông ngơ ngác một màu nhuộm sương
mai nắng xuân reo
khắp nẻo đời vô tận
chãy về thấm mạch quê hương
là ai
em hay bạn
cho tôi hôn từng nụ thật đầy
yêu thương
ngã du tử
lại mùa xuân
thì thầm bên tai mẹ
miền nam ơi
rộng cánh mộng bên trời
chân ta bước chưa đủ lời mời gọi
cõi đời yên ắng lạ thường
mùa sau
ai biết con đường
về đâu?
núi sông ngơ ngác một màu nhuộm sương
mai nắng xuân reo
khắp nẻo đời vô tận
chãy về thấm mạch quê hương
là ai
em hay bạn
cho tôi hôn từng nụ thật đầy
yêu thương
ngã du tử
mắt ngọc
thuở xuân nồng mắt ngọc xanh xanh ngát
thuyền đam mê đuối giữa sóng trùng khơi
nay cơ hồ mắt ngọc thôi biêng biếc
màu hoàng hôn dẫu nhạt phía bên đời
ngã du tử
thuở xuân nồng mắt ngọc xanh xanh ngát
thuyền đam mê đuối giữa sóng trùng khơi
nay cơ hồ mắt ngọc thôi biêng biếc
màu hoàng hôn dẫu nhạt phía bên đời
ngã du tử
hồn thơ
đưa tay chạm vào mặt trời
thì ra trong ấy có lời núi sông
từ bao thấm đẩm nguồn cơn
phả vào nhật nguyệt linh hồn thơ tôi
ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-01 15:20:33THƠ NGÃ DU TỬ>
trên đỉnh đèo Eo gió*
(cảm xúc trên đỉnh đèo)
dáng núi Đình Cương*hình yên ngựa
tôi trở về sau cuộc phân ly
gió sương quê mẹ ngày tao loạn
còn nhớ gì không? đất khắc ghi
đỉnh đèo Eo gió ngày xưa cũ
trăng nước Nghĩa hành mộng trùng dương
ai đem tang tóc gieo nơi đó
đau xót trời quê vạn dặm trường
mà thôi, quê quán muôn đời ấy
bất chợt ta về đỉnh núi xưa
nghe gió ngại ngần trong khúc hát
nên thương đời một nắng hai mưa
chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá
lũ lượt đoàn xe đẩy củi về
chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội
giữa trời treo lững mãnh hồn quê
phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa
quan san muôn dặm nhớ quê nhà
chiều nay đứng chạm ngàn mây núi
hát giữa đời vang:- bi tráng ca
ngã du tử
*đèo Eo-Gió thuộc núi Đình Cương (Đỉnh khương)
huyện Nghĩa Hành Quảng Ngãi ,quê hương tôi
kỷ nguyên xanh
ngọn cỏ xanh
nhiều vạt cỏ xanh
tô thắm thảo nguyên xuân
trông ngút ngàn tầm mắt
cánh chim tự do vút qua trước mặt
như mũi tên lao thẳng vào cuộc đời
vẽ đường bay độc lập
anh dìu em qua đồi xanh
bóng đỗ dài như đường định mệnh
một nửa dâng đời
nửa rong chơi
mùa xuân về trên thảo nguyên
tưới trên lá nhuộm sắc xanh kỳ vĩ
màu non sông biêng biếc đến điệp trùng
cỏ tung tăng múa thật giòn trên sóng
thổi vô tư chạy miết đến vô cùng
đồi hy vọng đã mọc mầm nhật tụng
kỷ nguyên xanh lật trang mới bắt đầu
(có tiếng em khe khẽ nguyện cầu)
ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-06 07:31:59THƠ NGÃ DU TỬ>
Đối thoại
người phăng phăng qua cầu thời đại
lưng chừng đoái nhìn về bên ấy
có gì luyến tiếc chưa nguôi...
người rạo rực bước sang bên đó
ngập ngừng khi đứng hẳn phía bên kia
rồi nhập cuộc trước cổng ngày phân cách
đêm vô tình trắng mắt đến nghìn khuya
tôi đánh ùm giữa dòng sông dân tộc
tình ngây ngây hồn nước mát quê nhà
và dự cảm dưới vàm trời thấp thoáng
đời tự do xanh ngát bao la
rất có thể :
" mơ ngày về đành phải ra đi"
son ánh mắt giấu nụ cười cũng lạ
hợp sáng hóa mùa sau về thâm tạ
tình non sông thôi thúc mỗi con người
ngã du tử
người phăng phăng qua cầu thời đại
lưng chừng đoái nhìn về bên ấy
có gì luyến tiếc chưa nguôi...
người rạo rực bước sang bên đó
ngập ngừng khi đứng hẳn phía bên kia
rồi nhập cuộc trước cổng ngày phân cách
đêm vô tình trắng mắt đến nghìn khuya
tôi đánh ùm giữa dòng sông dân tộc
tình ngây ngây hồn nước mát quê nhà
và dự cảm dưới vàm trời thấp thoáng
đời tự do xanh ngát bao la
rất có thể :
" mơ ngày về đành phải ra đi"
son ánh mắt giấu nụ cười cũng lạ
hợp sáng hóa mùa sau về thâm tạ
tình non sông thôi thúc mỗi con người
ngã du tử
Du tử ca
Du tử ca bốn phương trời
vang vang khắp nẻo trùng khơi quan hà
đời lãng tử nợ phong ba
đắng cay gom lại thăng hoa cánh diều
mưa rừng gió phố đìu hiu
bước đi đồng vọng trăng chiều miên man
đôi chân vượt núi băng ngàn
tài hoa gửi cánh chim hoàng hạc bay
lời thơ không mỏi tháng ngày
tình Em sông núi trên tay hiện hình
về thành hát những câu kinh
mưa Từ hạnh phúc ô hình như em
tơ vàng chỉ thắm là duyên
hát ca chung với con thuyền quê hương
nửa đời gió núi ngàn sương
kết thơ làm chiếu mà thương nhớ ngày
nửa đời tan hợp cùng mây
chở vào hồn những mê say cõi người
ngã du tử
Du tử ca bốn phương trời
vang vang khắp nẻo trùng khơi quan hà
đời lãng tử nợ phong ba
đắng cay gom lại thăng hoa cánh diều
mưa rừng gió phố đìu hiu
bước đi đồng vọng trăng chiều miên man
đôi chân vượt núi băng ngàn
tài hoa gửi cánh chim hoàng hạc bay
lời thơ không mỏi tháng ngày
tình Em sông núi trên tay hiện hình
về thành hát những câu kinh
mưa Từ hạnh phúc ô hình như em
tơ vàng chỉ thắm là duyên
hát ca chung với con thuyền quê hương
nửa đời gió núi ngàn sương
kết thơ làm chiếu mà thương nhớ ngày
nửa đời tan hợp cùng mây
chở vào hồn những mê say cõi người
ngã du tử
-
trên phà Tiền giang
xế gay gắt con phà trôi chầm chậm
gió thanh bình mơn nhẹ sóng Tiền giang
mênh mông sóng nước trùng điệp điệp
mặt nước làm gương nắng ngang ngang
ngã du tử
trên phà Tiền giang
xế gay gắt con phà trôi chầm chậm
gió thanh bình mơn nhẹ sóng Tiền giang
mênh mông sóng nước trùng điệp điệp
mặt nước làm gương nắng ngang ngang
ngã du tử

