Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.896 lượt xem — Trang 3 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-10 04:21:03THƠ NGÃ DU TỬ>
                    KINH KHA SANG TẦN
 
          Tần điên tiết chỉ vì Đan thái tử
          dung Phàn ô kỳ dũng tướng phản của ta
          nên hôm nay ta quyết với sơn hà
          đem thanh thế đạp bằng sang Yên quốc
          lửa máu gươm ngập tràn tâm ô trược
          ha,ha,ha!mộng bá chủ tung hoành
          nỗi bàng hoàng thái tử ngại chiến tranh
          nghiêng người xuống dâng tình cho Kinh khách
                                 * * *
          ta sẽ sang Tần,sẽ nghìn sau hiển hách
          Kinh Kha nầy đâu sá chốn hiểm nguy
          ai dày xéo lên sông núi đô kỳ*
          ta tráng sĩ ra đi không trở lại**
          dòng Dịch thủy như xót xa ái ngại
          vì non sông quyết chí cả không về
          Tiệm Ly ngậm ngùi điệu biến chủy tái tê
          hiu hắt gió tứ bề lạnh buốt
          bao kẻ sĩ tâm can não ruột
          Dịch thủy giang yên ả vô cùng
          trời quê hương đã hun đúc nấu nung
          hờn dân tộc bị bạo quyền áp bức
                             * * *
          Kinh Kha tôi vào Tần rất mực
          dâng đầu Phàn xin Tần quốc bãi binh
          bao năm rồi ngập máu lửa chiến chinh
          lòng dân hận ,oán hờn cao chất ngất
          "thưa Tần vương,tôi nói lời ngay thật,
          để yên dân trăm họ được thái bình.
          Tần vương chau mày:-việc phạt bắc,nam chinh
          nghìn lý lẽ chỉ một lời quyết định,
          Phàn ô Kỳ sao ngươi mãi lặng thinh
          xưa bỗng lộc giờ ngươi thành lễ vật
          ta rất tiếc ngươi quay đầu phản phúc
          nên oan khiên...quân sĩ trẫm...rợn người
          Kinh Kha hài lòng nghiêng mắt tươi cười
          "vì đại cuộc ta một đời quyết thế
          Tần vương ,Tần vương ngươi hồ dễ
          thoát tay ta hởi bạo chúa hung tàn"
         ...
          cơ đồ,cơ đồ không trọn với giang san
          ta chết giữa đất Tần ngạo mạn
          đêm hôm ấy có một vì sao rụng
          xuống đất Yên sáng cả một vùng trời
                                   ngã du tử
         
  * thơ Đinh hùng
  **câu hát của Kinh Kha khi qua sông   Dịch                                
Đăng nhập để trả lời
0
                 HAI CÁI CHẾT MỘT CON NGƯỜI
 
            thấu nhau một khúc nhạc lòng
       kiếm người,người trúc* thoát vòng trầm luân
            giận Tần nên phải sang Tần
       rửa hờn dân tộc thế gian để đời
            nghìn sau Dịch thủy đầy vơi
       ai qua bến ấy nghiêng người tri âm
                                     ngã du tử
 *Kinh Kha và Cao tiệm Ly
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 00:16:15Huyền Băng>
                    HÀNH HƯƠNG VỀ KÝ ƯC
                                  Người ta hành hương về đất thánh
                                         tôi hành hương về ký ức quê mình
 
            tháng bảy ngồi giữa lòng thành phố
            nghĩ về em canh cánh nửa đời
            em biền biệt khi mùa xuân đương nụ
            áo thư sinh kịp vắt ngang trời
 
           rồi từ đó loanh quanh nỗi nhớ
           tôi một mình lóng ngóng lơ ngơ
           đêm thấp thõm chìm sâu vào mộng mị
           biết còn ai san sẻ một trời mơ
 
           cũng từ đó hoang vu lòng thành phố
           người lại qua nghi kỵ đến kinh hồn
           ôi,chết lặng những tâm hồn rất trẻ
           tìm đâu tiếng cười và nụ hôn
 
           tiếng rên rĩ dưới vòm trời rất khẽ
           sợ vô cùng rò rỉ những thở than
           em có hiểu lõm trần gian nín thở
           tội không em ngần ấy đến lầm than
 
           chừng thơ trẻ cũng quên vì cơm áo
           hiểu biết đâu đổi được bụng cồn cào
           rồi bất chợt quê hương nghèo đến vậy
           tuổi trẻ nào không ước vọng khát khao
          ...
           tháng bảy vài mươi năm sau đó
           giữa lòng thành phố vẫn cô đơn
           em biền biệt khi mùa xuân đương nụ
           tôi bây giờ tóc bạc nhiều hơn

                           ngã du tử
             r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 00:18:04Huyền Băng>
                    TỰ SỰ TÔI
 
            quê xưa từ độ xa người
       lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
            hòa cùng biển lớn ngàn phương
       ô hay tan hợp sự thường là duyên
            chừng bao trăng mộng thật hiền
       chừng bao vò võ chung riêng cõi người
            tôi từ phiêu dạt bao nơi
       vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha
            quê hương đâu chẳng là nhà
       cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
            Em còn thắm một nụ hôn
       cho Em quên mấy nổi buồn lơ ngơ
            mai về lên đỉnh hái thơ
       trần gian còn lắm bơ vơ rất người
            dòng đời cứ mãi ngược xuôi
       tôi còn tôi-suốt một thời nhiễu nhương
            niềm tin giữa cõi đời thường
       giữ mình trong- gửi chút hương cho đời
            tấc lòng mua cuộc rong chơi
       tôi thương tôi ,mãi ru lời quê xưa

                              ngã du tử
r
Đăng nhập để trả lời
0
                    GỌI NGÀY XANH THẮP MẮT NHAU
                                   riêng tặng anh Phạm Tường
           
            nắng vàng nhuộm thắm cau trầu
       sắc son tóc cứ bạc đầu sắc son
            nữa mai dâu bễ vuông tròn
       người về nhã nhạc nắng giòn giã lên
            mặt trời cười thật ngoan hiền
       và Em như thể thần tiên nhiệm mầu
            đã qua mấy nhịp mấy cầu
       còn dòng tâm sự trọn câu ân tình
            thì ra trùng ngộ hóa sinh
       vỏ xanh lòng thắm,thấm tình An Tim
            dù còn một mảnh nhung xiêm
       cũng xin cho nhận mọi miền ước mơ
            ngày đi hôn lễ đợi chờ
       người về vẽ một ý thơ phiêu bồng
            con thuyền tếch bến đầu sông
       mát chèo xuôi mái ra lòng đại dương
            dang tay đón gió muôn phương
       gọi ngày xanh thắp cát tường mắt nhau
                                ngã du tử
      
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 00:20:27Huyền Băng>
                     HỒN NHIÊN TA GỌI MÂY VỀ
 
            ngôn ngữ ngọt bùi múa rối
            nghĩa nhân nhuộm trắng cả rừng
            ta rẽ ngang đời một lối
            yêu người rất mực bao dung
           
            được thua làm sao nói hết
            thôi về xếp lại niềm tin
            lớp lớp vào hồn ủ kín
            nữa mai hong lại mặt trời
 
            trăng khuya nhạt màu thiên cổ
            hồn nhiên ta gọi mây về
            tội lắm bàn chân thổ mộ
            lạc đường đi giữa trời mê
 
            lương tri muôn đời bất tận
            cớ sao yên lặng ngậm vành
            ơi người chân thành lên tiếng
            muôn phương hương nắng xây thành
 
            giữa những trái tim dị dạng
            nỗi đau lặng dấu bên lòng
            mai sau rực màu chính ngữ
            chân trời xóa sạch đường cong

                                    ngã du tử
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 00:21:31Huyền Băng>
 
                    ĐỢI
 
            Tôi chờ đợi cảnh đất trời thay đổi
            như sắc hoa về tô thắm mùa xuân
            ngày dân tôi rộn rã tưng bừng
            giục mùa mới ngang qua từng ô cửa
 
            tôi sẽ đứng phía trần gian một nửa
            còn nửa kia cho cả riêng Em
            máu thịt rần vút cánh những đàn chim
            bay tứ hướng mở cửa lòng dân tộc
 
            kìa nhật nguyệt cũng tưng bừng mở hội
            từ đồi khô sẽ bật dậy mầm xanh
            nước suối nguồn cũng réo rắc âm thanh
            từng đồng bãi hồn nhiên mùa thơ trẻ
 
            ơi huyền dịu ánh mắt hiền của Mẹ
            nụ cười lung linh nỡ giữa vô cùng
            áo quan san mới mẽ một màu chung
            ngày khánh tiết gọi mùa vui tràn ngập
 
                                    ngã du tử
  r
Đăng nhập để trả lời
0
                    sông thơ
 
            Ngày về trãi nhớ bến sông
        nằm nghe thao thức dập dồn tim xanh
            sáng trong màu mắt yên lành
        quê ơi, thương quá tình anh nhiệm mầu
                      
                                 ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-08 14:54:36THƠ NGÃ DU TỬ>
                     DẠ KHÚC
 
           Đêm rơi xuống từ vực sâu tâm khảm
           giọt thế nhân chừng ấy cũng đủ rồi
           ngày luân lạc đêm tật nguyền đau đáu
           mộng mùa sau ai biết có luân hồi
 
           chừng dĩ vãng gieo hai bờ định nệnh
           những thắng thua chuyện vò võ cõi người
           mùa nhân nghĩa lạc loài trơ cổ độ
           dạ khúc buồn:= từng phiên khúc rơi rơi
 
           ôi đất nước nối khung trời chia cắt
           ngày bắc nam lồng lộng giữa trời xa
           lòng dân tộc cũng sinh ly từ ấy
           biển đông ơi! rên rĩ động thiên hà
 
           tôi đứng giữa trời cô đơn chìm nổi
           đêm rơi đầy buốt giá tuổi vừa xuân
           ngày canh cánh bởi những làn gió chướng
           mùa chia ly khúc thét xé ngang đời
                                         ngã du tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 00:23:03Huyền Băng>
                   
                      HOA DUYÊN
 
          Mây nước quê người chân bước qua
          một vùng xanh ngát đến xa xa
          chiều nghiêng vóc ngọc đôi bờ gọi
          mây trắng về đâu? chợt nhớ nhà
 
          nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
          thanh thản làm sao một đóa vàng
          dìu dịu làn hương vương trước gió
          dặt dè từng bước rất nhặt  khoan
 
          nhỡn nhơ bướm nhỏ dăm vòng lượn
          mất hút vào không một dấu nhòa
          sợi nắng cuối ngày giăng giăng lụa
          đọng lại ân tình trên cánh hoa
 
          ngẫn ngơ một đóa hiền như ngọc
          khép nép bên đời đứng lặng yên
          thỉnh thoảng đùa vui cùng gió nhẹ
          tặng người tôi gọi đóa hoa DUYÊN
 
                                     ngã du tử
 
         r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-08 22:18:19NGUYÊN HẢI>





 
 
BÌNH TÂM
 
Sức còn đâu nửa vắt đau tim
Cứ để hồn thu được trọn niềm
Thăng giáng bỗng trầm thời xuân ấm
Khoan thai thưa nhặt buổi chiều êm
Dành hơi hít thở vui hồng sớm
Giữ nét đi về sâu giấc đêm
U sáu mặn nồng cơn gió thoảng
Bình tâm tịnh trí dẽo tay mềm.

                              NGUYÊN HẢI
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0


 
 
LỆ ĐÁ
 
Lòng đá cũng buồn lệ ứa đây
Nắng đau, mưa lạnh dáng hao gầy
Chơ vơ mắt lịm nhìn lối cũ
Chạnh lòng ghen tỵ những vòng tay
 
Ngược xui  tít tắp mấy đồi thông
Mờ ảo sương chiều trắng mênh mông
Nghe tiếng lá kim rơi nhè nhẹ
Niềm đau quặn xé tím tơ lòng
 
                      NGUYÊN HẢI




Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0



 
 
ĐÔI BỜ

Đôi bờ thương nặng bóng chiều rơi
Sợi nhớ oằn mình nhạt nắng phơi
Chốn cũ còn hương đưa tiếng gió
Người xưa vẫn dấu bước chân lơi 
Vườn Đào mượt cánh hoa đời nở
Lều Cỏ hoang tàn sắc nhớ khơi
Một thuở nồng nàn tình Ngưu-Mã
Đông về nhạt nhẽo giá băng ơi !!!

NH


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
      Rất cảm ơn Nguyên Hải ghé thăm,lại còn có thơ nữa chứ,tôi thì bao giờ cũng là tôi 'cả đời nặng một chữ thơ,mai sau ai có đau tờ sử tôi' có cảm xúc là có thơ cho đời như ong có hoa là sẽ có mật cho người thế thôi.tôi gửi bài nầy cho anh đọc nhé.thân ái
                  
                NỞ ĐÓA CHƠN THƯỜNG
 
                niềm vui và nổi buồn
                ầm ào từng đợt sóng
                sẽ muôn đời lóng ngóng
                chưa tìm ra căn nguyên
 
                có một điều rất thực
                cho là vui vô cùng
                một điểm hẹn thủy chung
                nghìn lần thêm giữ lễ
 
                sao người đầy mắt lệ?
                oan khiên từ vô biên
                có  hạnh phúc an nhiên
                khởi nguyên từ độ lượng
 
                lỡ mang vào nghiệp chướng
                tìm ánh sáng từ bi
                đời vô lượng dịu kỳ
                khi mở lòng hoan hỷ
 
                ngày sẽ thêm nghĩa lý
                chẳng ích kỷ muộn phiền
                đêm về đầy thi vị
                thảnh thơi từng nhân duyên
 
                sự sống mãi triền miên
                đời con người hữu hạn
                ai giữ lòng thanh thản
                tâm nở đóa chơn thường
                                  ngã du tử
         
               
               
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY XUÂN
          NÓI VỚI EM

 
Ngày xưa ta cũng như em
Tung tăng áo  mới  bên thềm pháo hoa
Mỗi xuân thêm tuổi mỗi già
Nhìn em ta thấy ngày qua lẹ làng
 
Mong em vui  khỏe hiền ngoan
Học thương học ghét vững vàng mai sau
Cuộc đơi vốn lắm sắc màu
Trắng đen nhận rõ bước mau cùng người
 
Xuân về hoa lá xanh tươi
Em như chồi biếc giữa trời ban mai
Tháng năm mãi miết trải dài
Xuân đi xuân đến nào ai hẹn chờ
 
Đàn em là cả ước mơ
Cho năm châu rạng màu cờ Việt Nam.
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0



 
ĐẤT NƯỚC MÌNH
XUÂN THẮM

BỐN MÙA YÊU
 
Rượu Sâm -banh
hoa hồng chào năm mới
Hạnh phúc đầy

thực - ảo miên man
Nghe lâng-lânng hồn nhẹ lên ngàn
Yêu biết mấy lời chúc mừng năm mới

Nào nâng ly nắm liền tay  người hởi
Ôi vui sao !!!
Dzô...dzô...dzô 
Tiếng chạm cốc đón xuân về
Uống đi em
Uống đất trời dạ tiệc đê mê
Thời khắc mới
Trong ta chẳng còn gì ray rức cũ

Bên nàng Xuân 
tha thướt diễm kiều
Đời đang vui, muôn loài , vạn vật
Đang ấm giữa trời yêu...

Cơn gió nhẹ làm

dịu lòng  khác cháy
Giọt sương mai mềm thắm những nụ hôn
Hoa lá cỏ cây tươi nhuận sắc hương nồng
Chim ríu rít cùng yến-oanh chao lượn

Giây phút thăng hoa

hạnh phúc tràn bất tận
Thoáng hương trầm lắng đọng hịch núi sông
Ngàn năm Thăng Long
Bốn ngàn năm văn hiến Tiên - Rồng

Người gọi nhau 
đồng bào
trăm triệu con người
tự hào
máu thịt Việt Nam
Xuân đang về

đời tươi muôn sắc
chàm
xanh
vàng
đỏ
tím
hồng
lam
Luôn lấp lánh
sáng soi
Ải - biên bờ cỏi Việt
Mừng xuân tươi
ghi lòng
bài đồng ca bất diệt
Đất nước mình 
Xuân thắm bốn mùa yêu.
 
                       Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



CHÚC BẠN
XA QUÊ
 
Lịch tây mồng một nắng vàng tươi
Đông Á ăn theo tết xứ người
Ngày mới rượu nồng trà bánh ngọt
Xuân thơm thơ đậm tứ-vần vui
Quê nhà đất mẹ thương đầy nhớ
Xứ lạ lòng ai có ngậm ngùi
Xa tổ gởi lòng câu xướng họa
Gói tình vào chữ chúc làm nguôi.
 
                        Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0



 
 
GỞI BẠN 
PHƯƠNG XA
 
Gởi bạn phương xa chút nắng hồng
Hong má em thơm sấy tóc bồng
Hương bưởi ngày xưa mùi luyến nhớ
Tóc thề năm ấy dáng hoài mong 
Xuân về mai nụ đang cười tết
Hoa mĩm mày ngài háy ghẹo ong
Một thuở tung tăng giày áo mới 
Tết nầy xa vắng có ai trông?
  
                      Nguyên Hải


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
   cám ơn  Nguyên Hải đã post lên mấy bài liên tiếp, đầu năm 2010 thăng hoa nhé ,chúng ta cùng bay...,chúc vui.
           
          HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP
    
       mây vấn vít lưng đèo tan chầm chậm
       tôi tần ngần trên đỉnh níu thời gian
       khói núi ùn lên chim chóc về ngàn
       chiều như thể hiểu lòng nên chẳng vội
 
      đứng giữa núi rừng nghe tình vời vợi
      đời xôn xao cây lá cũng rộn ràng
      gió thốc cong những hốc đá ù vang
      rồi bất chợt dắt dìu từng ụn khói
 
      ráng vàng rựng nhuộm sắc màu roi rói
      thủy mặc rừng lung linh thiên nhiên
      ánh trăng non pha tí sáng dịu huyền
      đêm sụp xuống nghe núi rừng bí mật
 
      huơng của rừng thơm lừng lên chất ngất
      trên núi non cảm xúc thật dị thường
      ai đã từng chứng kiến mênh mông rừng
      mới cảm nổi hương đêm rừng tháng chạp
 
      ơn trời có buổi về trước tết
      tôi vô tình cuộc duyên hội thành thơ
      đời có khi một bất chợt tình cờ
      cũng hóa kiếp giữa trần gian vô lượng
                                    ngã du tử
 
 
     
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



KÝ ỨC
LÀNG QUÊ

 
Cũng đành lên phố xa thôn
Ngoại ô nay đã dập dồn reo vui
Làng quê trở giấc ngậm ngùi
Nửa mơ thị tứ nửa lòng nhớ xưa
Trăng nhường ánh điện, sao thưa
Bờ đê đồng lúa rẩy dưa xa người
Chiều về lịm ánh vàng tươi
Phố lên đèn sáng khuất trời sao hôm
Đường thôn trưa lộng cơn nồm
Còn trong ký ức khói rơm hương chiều
Mục đồng tiếng sáo lưng Diều
Không gian giờ chỉ loạn nhiều khói cay
Còn đâu mương mía bờ lau
Tiếng chim Bìm Bịp nước đau lớn-ròng
Nỗi niềm hoài cổ thương mong
Hồn quê còn mãi trong lòng tình quê

Nguyên Hải 

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2017 04:21:59 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

NỔI BUỒN SAU CHIẾN TRANH 

Ngày ra đi trăng ngang trời mắc võng
Mắt quê nhà long lanh lệ phôi thai
Tre cúi xuống che nổi buồn ly hận
Mái tranh nhà dằn vặt bước tương lai 

Đôi mắt nhớ ngày ấu thơ dung dị
Những trưa hè chơi bi đá on - đơ*
Hàng dừa xanh âm thầm gieo bóng cả
Che tâm hồn mát suốt thuở ấu thơ 

Thời vỡ lòng ngang qua trường tiểu học
Gặp chào cờ nghiêm trang hát quốc ca
Cờ tổ quốc dội hùng thiêng sông núi
Yêu non sông từ dạo ấy đến giờ 

Thuở trung học lửa chiến tranh ngùn ngụt
Mơ hòa bình về với mảnh hồn quê
Cùng tình tự với dòng sông thơ ấu
Ở phố xa hoa ùa nhớ kỷ niệm về 
***
Ngày hồi hương Ôi, trăm ngàn khổ ải
Bửa cơm thôi có nước mắt chan vào
Im tiếng súng nổi chia ly cải tạo
Tội tình gì khi phụng sự miền Nam? 

Kẻ chiến thắng nghĩ mình nhiều công trạng
Buộc người thua thành ngụy để lưu đày
Trại cải tạo trải dài đầy nam bắc
Nổi kinh hoàng tràn ngập khắp đông tây 

Biển Đông xanh nhuộm máu hồng vượt tuyến
Tìm tự do đổi cả mạng sống mình
Niềm kiêu hãnh Bắc phương ngày chiến thắng
Đẩy dân Nam vào cõi sống tan hoang 

Đánh tư sản : - Thành phố nghèo trống hoát
Buồn nông thôn : - Thuế nông nghiệp bần cùng
Hòn ngọc viễn đông trở thành phố lệ
Nam Việt Nam trù phú bỗng hoang tàn 

Giải phóng ư, sao đọa đày đến thế ?
Mười năm sau cơn giận dữ chưa nguôi
Người sinh viên tham gia thời tranh đấu
Khi hiểu ra sự thực chết lặng người 

Những dân cày đi theo cùng cách mạng
Khi thấy rằng đất nước khổ hơn xưa
Giờ đã muộn trong đói nghèo tủi nhục
Dân miền Nam bị phương Bắc phỉnh lừa ! 

Là vận nước đã đến hồi bi kịch
Là dân Nam cơ cực đến điêu linh
Là chân lý bên kia bờ ảo vọng
Đau hòa bình hơn đau nổi chiến tranh 

NGÃ DU TỬ
* bi đá : được đẻo bằng đá, người chơi khoét 2 lỗ 1, 2 cách nhau chừng 5m

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2017 15:00:25 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
NIỀM MƠ DŨNG KHÁCH
 
Nghe gió rít cơ hồ như trước mặt
Chùn chân ư. Người kỵ sĩ ngang tàng?
Không, quê nhà cùng mây nước quan san
Với nòi giống ngại ngùng gì mưa gió 

Một sắc mặt với tiếng cười rạng nở
Dưới chân xa làm sao chẳng tung hoành
Đã đương đầu những vạn lý trường chinh 
Thì dũng khách có hề chi ái ngại  

Chiều chưa chín với nổi lòng réo gọi
Tiếng kiêu binh vẫn dai dẵng phía ngày
Đưa mắt nhìn đuôi kiếm nắm chặt tay
Nghe giục giã tiếng người đang đứng đợi  

Quê hương Việt muôn đời mong vươn tới
Có lẽ nào không góp sức cùng nhau
Tiếng chân ai vừa khai nhịp bước mau
Như hối hả trước muôn trùng sóng gió 

Tình non nước đang độ vừa chín bói
Giục ngựa mau theo vó sớm biên thùy
Về kinh thành san sớt những hiểm nguy
Dân tộc sẽ rực màu vàng dân chủ
 
NGÃ DU TỬ
( còn nữa)
( Trích trường ca Niềm mơ dũng khách)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2022 04:38:12 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
NÓ VÀ MẸ VIỆT NAM
 
Quen chờ đợi, nó ngồi quanh bóng tối
Rồi thu mình nghe lại tiếng kinh đêm
Ôi, màu đen với chân vạc yếu mềm
Thương Mẹ quá trước lũ người tội lỗi
 
Quên nòi giống khi tuổi xuân nóng hổi
Giòng Lạc Hồng thất lạc thuở ban sơ
Khi ngoại bang chờ chực gióng cờ
Là dân Việt bỗng trở thành Soviet!
 
Năm mươi năm có khi nào hối tiếc
Bỏ quên nguồn quên cội nửa đời người
Lỡ nhuộm đỏ năm mươi năm chờ đợi
Có bao giờ xót thương Mẹ Việt Nam?
 
Mẹ lúc nào cũng yêu cả đàn con
Dù biết chắc có bao điều ngỗ ngáo
Khi mắt Mẹ ở trung tâm báo bão
Thương các con… sắp giông tố tơi bời

Ngã Du Tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm nhà anh đọc những bài thơ tuyệt quá anh ơi!...
Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
N.Đ.T

http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
http://www.daytohong.net/
http://yume.vn/nguyenthuy-qs
http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯỚC CẢM ƠN CÁC BẠN NGUYENTHUYVÀ THANHTHANHKHIET GHÉ THĂM VÀ CÒN KHEN TẶNG,
SAU CHÚC CÁC BẠN CÓ NHIỀU THƠ HAY, NAY NDT ĐĂNG BÀI THƠ CŨ TRONG THI PHẨM 'DÒNG SÔNG QUÊ' XB 2004

DÒNG THƠ THẦM LẶNG

thầm lặng màu xanh những điệu thơ
quê hương trước mặt mãi mong chờ
lưng tròng khoé mắt đầy thương nhớ
nghèn nghẹn người ơi, mộng khép hờ

ao cũ quê xưa xa mấy độ
trăng cài mây trắng những đêm xuân
tình ơi, còn ngậm màu trăng sữa
giữ nhé giùm ta giấc mộng vàng

muôn thuở tình xanh thăm thẳm biển
nắng mầm lên cửa dẫu nguyên sơ
ngày gieo thơ nhạc ngời trong ý
chiều đậu vàng hoe một phía bờ
Ngã du Tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-19 10:09:34diên vỹ>
ĐÁM TANG NHÀ QUAN

Xe rồng quan tài sang trọng
phía sau lố nhố nhục hình
khăn tang trắng màu địa ngục
quãng đường tang tóc điu linh

con đường ứ người qua lại
ngược xưôi hối hả cưộc đời
âm thanh kèn tây vung vãi
hồn yên? khói quyện nhang vơi

nhà giàu cháu con phước lộc
đám tang ồn khắp thị thành
thây ma giăng thêm thanh thế
cười trong tiếng hát đành hanh

giấy tiền rãi đầy góc phố
đoàn xe áp bức con đường
em bé gưộc gầy nhớn nhác
vụng về bước mẹ tha phương

ồn ào dòng xe ậm ự
gào lên tiếng nấc sự đời
khăn sô chập chờn nhảy múa
tà ma vây hãm chơi vơi

đầu ngày người ta tất tả
bình yên một cổ quan tài
vung tay để người biết tá
thường tình sinh tử ly khai
NGÃ DU TỬ
Trích :Dòng sông quê nxb văn nghệ 2004


Đăng nhập để trả lời
0
ƯƠM MỘNG VÀO THƠ

Ngày lên ươm mộng vào thơ
biết đâu nắng cũng giăng tơ đợi tình
nào hay trong cõi phù sinh
bức tranh trác việt có mình ở trong
dấy lên từ một tấm lòng
ướp hương nhân nghĩa theo dòng đời trôi
trăm năm cùng với cuộc chơi
rót yêu thương cạn cho vơi nỗi niềm
mỗi ngày nhặt một niềm tin
lớn dần thành một chữ tình tha nhân
đời ư? trò chơi thế gian
sá chi thua được chỉ trầm luân thôi
nghiêm trang ngắm bức tranh đời
thôi về giữ mãi khoãng trời ung dung
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 16:10:14Ct.Ly>
QUÁN TRÊN ĐỒI

Hoàng hôn lẫn khuất phía chân đồi
thong thả túi thơ cuộc rong chơi
hàng quán bUồn thiu sao đến vậy?
dừng chân trăng viếng chỗ ta ngồi

phóng bút nhập thần viết mấy câu
trăm năm thanh thế phải cơ cầu
sao bằng chủ quán trên đồi vắng
đợi bạn tri âm để bạc đầu

rượu với ngươì thơ hơn võng lọng
sá chi danh bạc cõi đời thường
yêu người hiểu được tình con chữ
ngày lên mai mốt sẽ còn vương

vương đạo một đời ôm ấp mãi
vui gì tục luỵ bóng trang đài
núi đồi thanh thản ngàn mây gió
hoa cỏ ngày đêm bện dấu giày

tạm biệt quán chiều trong tĩnh lặng
ta về xin nhặt chút bình yên
thắp lên hồn ngọc màu trăng lạ
nở rộ trong tâm nụ cười hiền
NGÃ DU TỬ
(trích DÒNG SÔNG QUÊ)


R
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng lên

ồ thì nắng cũng xanh rồi
ngày đông u ám đã ngời sắc lên
rực vàng chuyển khắp tầng trên
sáng trưng trời đất tôi, em dự phần
bước dồn rầm rập bàn chân
hoà cùng âm hưởng của thần thái dương
nổi vui vọng đến muôn phương
gõ vào nhip sống giữa thường đời nhau
tiếng cười dựng lại cơn sầu
bao nhiêu năm, khúc dạo đầu hoan ca
này em điểm lại ngọc ngà
cùng quê hương sống thiết tha với tình
tạ cùng đất thắm rừng xanh
áo hoa còn chỗ để dành tặng nhau
Ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY LÊN ÁNH SÁNG VẪN HỒNG

Tiếng chim còn đậu trên cành lá
gõ vào nhân gian điệu nhạc bình minh
tôi con gió lang thang cùng hoa nắng
gửi vào Em mãi miết cuộc hành trình

có phải Em là nhật nguyệt?
tôi thành hôn trong suốt cuộc giang hà
đường mây rộng tôi mơ vào phép lạ
sáng trên trời rừng rựng những vòm hoa

ban trưa, nốt nhạc ngày rãi đầy hương tóc
ngày xanh thêm ơi làn gió dịu thường
âm thanh đó cứ bồng bềnh lên tiếng
sóng tôi vỗ bờ hạnh phúc yêu thương

vào đêm cánh cửa đời khép lại
vẫn ầm vang thuở trăng nước ngập lòng
và ánh sáng vẫn hồng về phương ấy
lối giang hồ quang hợp ngập giòng trong
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»