Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.896 lượt xem — Trang 4 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-22 13:26:38diên vỹ>
MÙA TỰ DO BAY
Tặng người muôn dặm

Dong ruổi một đời lạnh chốn nao,
nhà xưa còn nhớ buổi quay về
liềm trăng đã cứa vào thiên cổ
vàng võ từ bi (đẫm lệ thề)?

này anh, mai mốt ngày thay lá
cũng nhớ xanh như thuở ngang tàng
thiêng liêng nào giục đường chim cũ
từng tốp thiên di động cuối ngàn

thời đã sang mùa xanh tóc bay
trời Nam trở dạ giục giang hồ
này em, nếu vàng như như lá úa
nhìn mắt sông quê chọn lối về

và cứ thảo thơm như thuở cũ
non nhà sẽ xanh mộng nhân gian
qua từng ô cửa lòng dân tộc
mùa tự do bay khắp phố làng
NGÃ DU TỬ
(Trích MẮT THÁNG GIÊNG, NXBTN 2011)


Đăng nhập để trả lời
0
THEO EM

Theo Em vì chút đam mê
nếu không có lẽ tôi về từ lâu
tình Em con dốc ngược sầu
thỏng tay tôi cũng cơ cầu theo Em

Phất phơ một dãi lụa mềm
bay bay trong nắng cho thèm tim ai
cho nhau đuôi mắt thật dài
con đường mòn gót sẽ mai mốt còn

Tôi về nhặt mảnh tình son
bện thành thơ để trong hồn cho em
khuya đêm thao thức bên đèn
làm thơ tôi viết tên em trang đầu

(trích MẮT THÁNG GIÊNG, NXB Thanh niên 2011)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-25 05:41:34THƠ NGÃ DU TỬ>
TRẦM TÍCH XUÂN

Ba mươi năm trăng mọc một phương
những ngôi sao thần dân không đổi ngôi
mặt trời chẳng bình yên soi rọi
lòng người man man như tơ trời
đường nhân thế trăm ngàn bất ổn
vết bầm hằn lên mỗi lương tri

chỉ có Em
mùa đông đến lại đong đầy nổi nhớ
khi xuân giục giã tận phương ngoài
Ai ngữa mặt nở cái cười nửa nụ
ẢI quan đầy những xa hoa

Tôi đứng lại mắt nhìn xa tám hướng
hướng nào cũng mờ bến sông xưa
nghe lỡ lói bao nổi buồn trầm tích
mắt môi xưa hong lại tháng năm vừa...

Khoác vội mùa xuân qua lớp áo
du hành từng nẻo quê hương
biết nổi niềm qua từng ô cửa
nghe mùa xuận chảy theo các con đường

Tuổi trẻ đánh đu mùa xuân qua lớp áo
vàng xanh sặc sở khắp quê
có bà mẹ áo nâu, cánh bạc
ngóng con xa, mùa xuân vẫn chưa về

khi mùa đông cáo chung
ngày xuân thức dậy xanh cành
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
VỚI GIÒNG SÔNG CẠN

Rồi cúi xuống hôn giòng sông đã cạn
những rong rêu thầm lặng bám lên thành
phù sa thắm dâng đời giờ khánh tận
còn lại sông, tôi xin chút dỗ dành
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
DON QUÊ*
 
Ngã bóng xế cơn gió chiều quạnh vắng
Đôi vai gầy một quang gánh don
Tiếng rao vang vọng vào con phố
Nhịp bàn chân theo bước thật giòn
 
ồ, lâu lắm tô don quê trước mặt
khói hương bay thơm ngát cả tâm hồn
thời trai trẻ  thêm lần tái hiện
dáng quê nhà đỏ như dấu son
 
người xa xứ luôn nhớ về quê quán
những thân quen từ độ biết yêu người
ngày trở lại nhìn tô don nóng hổi
hởi con don độ lượng hiến dâng đời
 
màu don đỏ, như triện son ấn chứng
vị sông Trà ngọt lịm của tình quê
hớp miếng don như hớp trăng cổ độ
có tình tôi xa nhớ buổi quay về
 
ơi, hương vị quê nhà, thưa: - rất tuyệt
hiểu giùm tôi nổi thương nhớ vô cùng
đôi quang gánh và tấm thân gầy guộc

giữ hồn quê trong cách sống âm thầm
                            Ngã du Tử
                         Sài Gòn, Việt Nam
[/align]        *một loài như ốc đòn xóc nhưng ruột đỏ cam,
     thịt thơm và rất ngọt, đặc sản của Quảng Ngãi
 
                    
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ NGOẠI SÀI GÒN
          (Kính tặng Sài Gòn 300 năm)
 
Mặc ai nhớ về Hà Nội
Thủ đô Thần tháp một thời
Ba Đình nắng lên xanh lá
Đổi thay nhịp sống bên đời
 
Tôi yêu Sài Gòn tha thiết
Bắt đầu nhập cuộc xa quê
Sài Gòn dang tay che chở
Tiếng cười vướng bước chân đi
 
Phố phường ngập màu sắc lụa
Dòng xe đầy ắp các đường
Nắng vươn lên ngàn cao ốc
Rọi cùng ngõ ngách yêu thương
 
Hiền hòa quanh năm mưa nắng
Triều dâng sóng nước gọi tình
Phù sa cho đời thầm lặng
Mỗi ngày một vững niềm tin
 
 
 
 
Dòng người từ nam trung bắc
Tụ về người vẫn bao dung
Bình an lên từng khuôn mặt
Mai sau nhịp sống trùng trùng
 
Yêu người từ xa cố quận
Cũng vầng trăng rọi trên đầu
Mây quê cũng về hò hẹn
Tình yêu nào chẳng nhiệm mầu
 
Trên cầu Sài Gòn tôi đứng
Dòng người lũ lượt vào ra
Dạt dào tình tôi lãng mạn
Yêu thương mình rất thực thà
 
Tôi yêu Sài Gòn tha thiết
Dù tôi dân Quảng nhập cư
Bao dung Sài Gòn như Mẹ
Nên tôi cũng lớn bằng người,/.
                      Ngã du tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2013 07:40:11 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
CHO EM


Sắc nào hồng thắm nhân gian

Áo hoa thi tứ văn đàn xôn xao

Bài thơ đậm chất ngọt ngào

Viết cho Em mảng trăng sao còn hờn





VÙNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG

Còn những mùa xuân chờ phía trước

Ai hay hạt tách vỏ đâm chồi

Có lắm đường đi vừa rất mới

Chờ người tụ nghĩa khắp muôn nơi



Tiếng đêm gọi cho mặt trời thức giấc

Triệu thanh yên vươn vai dậy với ngày

Đường mơ rộng vùng tương lai thơm thảo

Trái tim non, thắm dòng máu dâng đầy



Sông trước mặt, nào! Quá quan thuyền ngược

Cánh tay chèo chưa mỏi, mạn xôn xao

Có thể vượt sang sông đầy giông gió

Mỗi niềm tin làm dạt sóng ba đào



Đời thực tại nổi bất an cùng khắp

Có màu xanh dân chủ mới dẫn đường

Lòng ngọn nến được mọi người chung thắp

Ánh sáng vàng soi rọi khắp mười phương

Ngã Du Tử
Đăng nhập để trả lời
0
 
VÀNG GIEO TÂM THC

                Treo khô trên nhánh sông già
                buồn thiên thu nổi xót xa phận người
 
…đôi khi xé một tiếng cười
trào lộng chơi (khóc cuộc đời trầm luân)
về đâu cuối nẻo xa xăm
vần thơ thắm thiết trăm năm tặng đời
đầu xuân nâng chén gọi mời
nhiều năm nữa như một thời… rất xưa
trùng trùng trắng mắt giăng đưa
lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường
nữa mai phía cuối con đường
chong mắt đợi loé ánh dương rực màu
tìm trong dâu bể mai sau
yêu thương ơi, hãy tin nhau chữ tình
nổi buồn nào cũng lặng thinh
cứ bao dung như có mình ở trong
miên man lòng nhuộm sắc hồng
vàng gieo tâm thức thân đồng vọng bay
cuối đường bắt nhịp vỗ tay
hát lên từ lúc chân ngày hé duyên
NGàDU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
HỒN NHIÊN TA GỌI MÂY VỀ
 
ngôn ngữ ngọt bùi múa rối
nghĩa nhân nhuộm trắng cả rừng
ta rẽ ngang đời một lối
yêu người rất mực bao dung

được thua làm sao nói hết
thôi về xếp lại niềm tin
lớp lớp vào hồn ủ kín
nữa mai hong lại mặt trời

trăng khuya nhạt màu thiên cổ
hồn nhiên ta gọi mây về
tội lắm bàn chân thổ mộ
lạc đường đi giữa trời mê

lương tri muôn đời bất tận
cớ sao yên lặng ngậm vành
ơi người chân thành lên tiếng
muôn phương hương nắng xây thành

giữa những trái tim dị dạng
nỗi đau lặng dấu bên lòng
mai sau rực màu chính ngữ
chân trời xóa sạch đường cong
                                 Ngã du Tử
Đăng nhập để trả lời
0
HẠT MẦM Ý THỨC
 
Chiều chầm chậm
Len vào hồn
Thơ nảy mầm
Trổ hoa thơm
 
Đời mơn mởn
Sẽ lên xanh
Thân lá cành
Lên tươi tốt
 
Hạt ý thức
của tôi ơi
như mặt trời
dâng nguồn sang
 
trong xán lạn
của vinh quang
có dáng ai
theo vạn dặm
 
đưa mắt ngắm
cuộc đời nầy
lòng thẳng ngay
như kiếm báu
 
lòng đau đáu
nổi chung riêng
có hồn thiêng
sông núi vọng
 
xưa Lã Vọng
ngồi thả câu
dù bao lâu
lòng vẫn thế
 
cuộc dâu bể
biến khôn lường
gọi mười phương
về hỏi lại
 
ta thắp lửa
trong tâm hồn
chạm môi hôn
lòng dân tộc
 
ngày sáng rực
gieo mai sau
gọi mời nhau
tình sông núi./.
    ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
Dạ ca
 
ngựa mỏi vó nằm quanh chuồng gợi nhớ
chốn bụi hồng hun hút tận non xa
và tráng sĩ còn mài gươm đêm lạnh
lời nguyền xưa về hát suốt trăng tà
                         NGÃ DU TỬ
         (trích Dòng sông quê, nxb văn nghệ 2004)
Đăng nhập để trả lời
0
Đời có thật như mặt trời mọc lặn
 
Ngày đã đi qua là xa mãi
Ném hoàng hôn vùi lấp vào đêm
Ngươi không thật - ắt là gian dối
Với tấm lòng thành, tôi tin em
 
Cái thuở đêm đen từng nói ngày
Xa rồi đã cách một đường bay
Mùa xanh có được từ nước mắt
Cùng với mồ hôi gội luống cày
 
Giả thật lộng theo nhiều chương mới
Chưa thể tin nên đời cứ ngại ngần
Mùi danh lợi, chữ “tình” thường lợi lạc
Tình con tim thương mến mãi trong ngần
 
Em áo lụa phấn son màu quyền quý
Tôi thực thà trong sắc diện vô tư
Lỡ biết quý cả tấm lòng chơn chất
Nên mùa vui đầy thân mến hiền từ
 
Có thể dối với chính mình anh ạ
Nhưng làm sao dối được nhân gian
Thiên hạ dưới trời khôn ngoan lắm
Không chính danh run rẫy suốt canh tàn
 
Đời có thật như mặt trời mọc lặn
Lời yêu thương đậu trong trái tim người
Tôi vẫn tin ngày lên đầy ánh sáng
Bóng đêm dài đồng lõa với ma trơi
                                Ngã du tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
CỎ ƠI XANH NHÉ
                       Cho cháu ngoại bé Cỏ
 
                       Đứa cháu ngoại cứ chơi đùa phá phách
                       Vậy mà vui dù có lúc la rầy
                       Thời làm cha không đủ giờ quan sát
                       Lúc lên ông mới hiểu sự thơ ngây
                                                            NDT
 

ừ là Cỏ nên đời xanh tít tắp
thảo nguyên ơi, ngút mắt tận chân trời
đêm lồng lộng đùa vui cùng gió hát
ngày mông mênh bát ngát giữa ngàn khơi
 
mẹ đặt tên con là Cỏ
nên nơi đâu cũng thân mến gọi mời
bé Cỏ đến mọi người đều hớn hở
cỏ xanh ơi mát dịu khắp nơi nơi
 
ngoại thường gọi Cỏ ơi, cưng quá
tiếng giòn tan cười suốt lúc làm trò
cả cái nựng cũng ngọt ngào thân ái
có tiếng cháu vui tràn ngập ngôi nhà
 
ai cũng gọi tên con là Cỏ
vang tiếng cười đọng thành khối yêu thương
mai mốt kia con vào học nhà trường
nay cháu học “trường bà” ngoan, chóng lớn
 
mẹ cha ơi, con mãi là bé Cỏ
để bốn mùa xanh mượt cho nhân gian
ngoại viết cho con khi trời thắm nắng vàng
và thành phố ngoài kia đầy nhộn nhịp
                                            ông bà ngoại 5/2013

                                           Ngọc Dũ &Bích Liên

Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY DÀI TRÊN QUÊ HƯƠNG
 
Ai vẽ màu chiều mây non nước
Ta gọi nắng về rắc xuống quê
Dòng sông đã cũ trăm năm trước
Con nước trôi như chảy hẹn thề
 
Bao năm vòng một vòng nam bắc
Quê nhà vẫn trói chặt áo cơm
Chao ôi, cơm áo mà to tác
Tác phẩm văn chương đứt ruột tằm
 
Em ạ đã xa thời cơ cực
Mặt đời ai nghĩ mãi bôi đen
Tiếng chuông cảnh tỉnh đều lên tiếng
Có thức lòng đau kẻ lắm quyền
 
Có thật thương người giữa nhiễu nhương
Mai kia mốt nọ đếm vô thường
Bao mùa hưng phế cùng xung khắc
Giữ trọn đời nhau chút sắc hương
 
Đâu mãi ngậm buồn hoài thế cuộc
Bàn cờ thế sự mãi vần xoay
Mùa đông ảm đạm là tất vậy
Xuân đến ngàn hoa dậy sắc ngày

 
Tiếng loa giục khắp các đường
Dân ta ơi, một quê hương Tiên Rồng
Đứng lên giòng giống Lạc Hồng
Đất rừng biển Mẹ đồng tâm giữ gìn
                           NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHẦM
 
Tưởng mở cửa vào trong là rực rỡ
ai ngờ bóng tối nhá nhem
tiếc rẻ gió lồng ngoài cửa
ánh sáng ngày xưa quá đổi thèm
                                  Ngã du Tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2013 18:22:11 bởi Huyền Băng>
GIAO MÙA
 
Tinh mơ giữa một rừng cây
tiếng chim rớt xuống gọi ngày lên mau
trời quê ngút mắt xanh màu
có hay chìm nổi nát nhàu áo ai
đi về nghe những tàn phai
dội vào môi mắt tựong đài hoá thân
trăm năm mỏi bước phong trần
sao không là những điệu đàn tặng nhau
thắp lên tim ngọc nguyện cầu
dâng đời hơn lắm lời rao - nhọc nhằn
bỏ quên sao nếp nhân văn
theo dòng duy lý phải chăng hởi ngừoi
hạt lưong tâm gieo xuống đời
mơ sau xanh tốt giũa thời áo cơm
có người giày cỏ áo rơm
an nhiên đi dạo trong vừon thế gian
quãy văn thơ với cung đàn
cùng trời cuối đất hợp tan thế tình
lần theo lớp lớp hoá sinh
ngã nhân cúi xuống tâm bình yên thôi
khoan dung nhặt ở cõi người
những đièu trông thấy chép lời thơ kinh
gẫm hay muôn sự tại mình
bằng lòng với ngọt đắng tình đời trao
ngoài kia đời mãi xôn xao
đựợc thua lên xuống ồn ào chợ trưa
vui chi ngọn gió giao mùa
nở đem nhân nghĩa dối lừa lương tâm
cây xanh tít tắp đại ngàn
vẫn rung với gió reo vang nhạc ngày
trăng trời mây nước vui say
tương tư em rụng,... bàn tay trắng ngần 
                                                      NGÃ DU TỬ
    r
Đăng nhập để trả lời
0
   HỒN TRĂNG

Ôi chao, trăng giấu dưới cầu
Lùm tre giao khẩu nép sau sông Trà
Đôi tình nhân hát tình ca
Trăng quê lãng đãn đi qua ngọt ngào
Thiên hà vói vọng trên cao
Trăng xuân vừa tắm mây vào tịnh yên
Gói lòng quê đẫm màu thiền
Tôi về nhận chút tình riêng gửi người
Hồn quê sáng một tiếng cười
Nép bên chân, chạm cuộc đời mai kia
                              NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2013 18:18:52 bởi Huyền Băng>
DÁT VÀNG SỢI NHỚ

Đêm dát vàng sợi nhớ
Ngày đỏ giận căm căm
Cuộc tình bao trăn trở
Rớt xuống đời trăm năm

Bến tình xưa thơ mộng
U mê đầy lỗi lầm
Vẫn ngược ngang phóng túng
Rồi ngậm buồn bao năm

Ngày đỏ chiều cũng đỏ
Vàng xưa biết đâu tìm
Đò tình xưa mất hút
Ngóng bên đời lặng im

Giấc vàng về ngang cửa
Ô hay, mộng ban đầu
Đã xa từ buổi trước
Từ khi sóng gục đầu

Về phương nầy thực tại
Tiếng thơ buồn rụng sao
Mắt còn chờ cuối bãi
Nghe tiếng người xôn xao
                NGÃ DU TỬ

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 10:13:51 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 
                               CÕI THU
 
        vàng thu trăng mỏi bên đời
        ta về hát dưới đỉnh trời bao la
        một thời thức dậy kiêu sa
        buổi thanh xuân cõi mờ xa nhọc nhằn
        tìm Em biền biệt dấu chân
        bước trăm năm mãi in hằn xa xưa
        giông chiều rớt một cơn mưa
        thương trời đất cũng đong đưa nổi buồn
        cồn hoang nắng nhuộm bên sườn 
        gió ghen mây ngại khói tương tư chiều
        sợ đời nhuộm sắc cô liêu
        nghìn xa cánh nhạn quạnh hiu góc trời
        chiều ơi,có mỏi bên đời
        hãy cùng ta uống cạn lời tử sinh
 
                                     ngã du tử
 




 


Đăng nhập để trả lời
0
TRI ÂM
 
Tri âm nào dễ phải đi tìm
Đối ẩm cùng ta luận cổ kim
Nhớ bạn thuở xưa rời phím ngọc
Thương mình từ lúc bặt tin chim
Trăm năm đắm mộng dài trôi nổi
Một giấc phù hoa lắm nổi chìm
Ngày tháng qua mau mùa tiếp nối
Đuốc tình non nước rực buồng tim
 
Ngã Du Tử/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÓN GIÓ MUÔN PHƯƠNG


Đêm nằm nghe gió vùi trong lá
Bật dậy lưng chừng buổi sớm mai
Vội vã vương đầy trên mái tóc
Muôn phương gió thổi suốt giêng hai

Gió hồn nhiên dạo cõi đông tây
Chợt ghé qua thăm tệ xá này
Đón gió có ly cafe sáng
Ấm tình thi sĩ mở lòng say

Cảm ơn gió đã vì thơ đến
Trọ với thi nhân buổi sớm ngày
Sài Gòn rát bỏng ngày nắng nóng
Kịp gió về chăng, lộng tối nay

Thâm tạ gió sang đẩy xe mây
Cho ta vui ngắm áng mây lành
Ngàn năm mây gió cùng dìu bước
Nhịp sống đời lên sóng nước lành

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

CUỐI NĂM NHÌN LẠI
(Thơ sáng 30 Tết Giáp Thìn - 2024)


Ngày nay: - Hết một năm
Quý Mão sẽ xa xăm
Giáp Thìn cùng đất nước
Vươn dũng lực, hùng tâm

Năm cũ rồi sẽ qua
Có thay đổi thịt da
Năm mới ắt phải đến
Ước mơ thắm mỗi nhà

Cuối năm ngồi suy gẫm
Phước hạnh suốt năm qua
Có vô vàn sóng cả
Nỗ lực để an hòa

Rồng thiêng sẽ nhậm chức
Thay đổi vận nước nhà?
Xuân sau sẽ sung túc
Tự do và hoan ca

Dân tộc đang chờ đợi
Uy dũng của Rồng thiêng
Đưa con thuyền Tổ quốc
Nước non thắm sắc duyên


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

GIỮ LẤY MÙA VUI CỦA SÓNG ĐỜI


Có những mùa hoa trên tháp bút
Lạc loài đang độ tuổi vừa xuân
Nghìn sau cánh hạc hoài bay mãi
Sao khóc một thời tuổi mới xanh?

Nắng đã vừa lên ươm sắc mộng
Gọi người thương nhớ tuổi đôi mươi
Sức trẻ còn vươn vai sức sống
Có ai nhìn lại phía bên đời?

Em đã đi qua thời tuổi trẻ
Nhớ gì thân thiết một đường bay
Tình đã lên màu thương nhớ cũ
Này em non nước đã mùa thay

Tiếc chi rằm nọ thuở trăng xưa
Sáng trưng trên lũng quê ngày ấy
Mời em trăng sáng cùng chiêm ngưỡng
Cũng một mùa trăng một cách say

Thương tiếc ngày xuân thời mới lớn
Qua rồi sao luyến nhớ khôn nguôi
Mỗi ngày một khác khung trời mới
Giữ lấy mùa vui giữa sóng đời

Ngã Du Tử/ SG



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2017 19:44:01 bởi Châu Tinh Tinh>
THƠ TÌNH TUỔI 40 
  
Ngữa tay em hứng hoa vàng 
Bắt tình anh buổi tan hoang xuân thì 
Bất thần chao cánh thiên di 
Gói tình em ngọc lưu ly ẩn mình 
Nụ cười hàm tiếu lung linh 
Nhốt phong ba buổi đăng trình thuơng yêu 
Thuơng sao ngày tháng rong rêu 
Không ai thắp gió cánh diều bay cao 
Bây giờ còn lại hanh hao 
Ngữa tay em hứng lao xao tim mình 
Hoa vàng rơi cánh rung rinh 
Thảm hoa trải mộng tạ tình em đong 
Em về gởi trọn nhớ mong 
Giữ tình anh để trong lòng nghìn sau. 
  
Ngã Du Tử 
 
..............................................
 
 
Đơn Phương 
 
Thương mình tim phủ rong rêu
Không cười không khóc không điều gì vui
Bây giờ góp nhặt ngậm ngùi
Ngữa tay em đón niềm vui xế chiều
Hoa vàng rơi biết bao nhiêu
Nên lòng nghiêng ngã liêu xiêu thế này
Em về nhắn gió gởi mây 
Giữ tình anh để em say một mình 
Em về giấu kỹ chữ tình
Để nghìn năm mãi một mình em yêu.
3-11-2017
Châu Tinh Tinh 
 
........
Cảm thơ bạn bằng một chút niềm riêng . Mong bạn không chê !
Đăng nhập để trả lời
0
THẮP ĐÈN
 
Giữa dày đặc của bóng đen tội lỗi
Thắp đèn lên soi sáng những mảnh đời
Cần ánh sáng; Nghĩa là đầy bóng tối
Tâm hồn xanh đang đánh thức mặt trời.
 
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
LẠC VÀO CỔ TÍCH HỒN EM

Vườn cổ tích của em đầy hoa mộng 
Lạc vào trong, hồn anh hóa thật thà 
Thân kiều diễm ngọc ngà không son phấn 
Trái tim em rộng mở khúc hoan ca 

Ta nâng niu hương nồng đượm thịt da
Ơi thân xác ngàn sau còn xưng tụng 
Mùa thanh khiết hồng nhan trời diễm tuyệt 
Trần gian ơi, tòa cổ tích tuyệt hồng 

Đêm mắc cạn trước châu thân trắng nõn 
Núi đôi em từ tốn réo gọi nguồn 
Khe suối nọ cựa mình theo nhịp thở 
Hồn đi hoang về cổ tích xa mờ 

Thôi đã trót giữa đời vui con chữ 
Lỡ thăng hoa trước thần thánh tình yêu 
Cứ ca hát theo tháng ngày tình tự
Hồn lãng du lạc cổ tích hồn Em.
 
Ngã Du Tử/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 16:56:48NGUYÊN HẢI>
 
 






TỰ BẠCH
 
Non nửa trăm xuân nữa hãy còn
Ngược xuôi lẻ bóng mảnh đời con
Một thời khói lửa rèn thân trẻ
Mấy khúc thơ tình giữ bút son
Sương khói dạn dày tình thế thái
Nắng mưa lạnh rát nghiệp duyên mòn
Vai sờn áo bạt vui ngày tháng
Dặm liễu truông ngàn với nước non
 
NH

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0



 
 
ĐÁNH
THỨC

NÀNG
XUÂN
 
 
Bên cửa sổ
                gác trọ
                trần gian
                chiều se lạnh
Gió thì thầm khe nhỏ 
                lọt vào song 
Gieo vào đây
                hạt giống chờ mong
Xuân nẩy lộc
                Mầm hương đời
                                    hé mở
 
Có phải Đất dậy thì
Và Trời đang mắc cở
Mĩm môi cười
                tia nắng nhẹ
                rớt hoàng hôn
Chờ đêm về
                hò hẹn
                ánh sao hôm
Sao cuối mùa
                Đêm khép cửa ngày đông
Giờ giao thừa
                chuông vọng ngàn không
Đánh thức dậy
                những tâm tình
                Mùa Xuân mới
Tô thắm ửng đôi má hồng
                những bờ môi mọng gởi
Nụ hôn mềm
                ngọt vị thương yêu.


Nguyên Hải 
 

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 



UỐNG
RƯỢU

MÁU
THƠ NỒNG
 
 
Đốt bớt thơ
            ủ men chưng cất rượu
Uống tình đời
            nồng độ cháy hương hoa
Bến thương đâu
            sao bờ mê đày đọa
Mảnh tình dư
            có vá buồm tơi tả
                      giữa cuồng phong
Uống đi thôi
           đây rượu máu tim hồng
Và hồn rách
           chiết lòng thơ
           chiết từng con chữ
Từng câu hờn
          thương trách
          ngấm mà say
Nhìn trời quay
          Nhìn đất cũng theo quay
Nâng cốc chạm thân chai
          mời...
          dzô nhé !
Đêm dần tàn
         sương rớt
                      lá vô tư
Bờ trăng nghiêng
                     dài bóng lẻ
                     khật khừ
Đời đang cạn
        hay  lòng người  đang cạn
Uống nửa đi 
        Uống sạch  máu thơ nồng.
 
Nguyên Hải 
 

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0


 
 
 
 
 
GÁNH XUÂN
 
Gánh hoa thức trước bình minh
Bước chân thoắt kịp đăng trình chợ mai
Bức tranh ngôn ngữ không dài
Mùa xuân chợt nở trên vai em hồng
 
                                      Ngã Du Tử


📎 050414_045317
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»