Trích đoạn: Đỗ Hồng
Khúc Hoài Thi
Đời dành sẵn cho ta con đường nhỏ
Nhiều ngã tư đèn cháy đỏ đợi chờ
Mặt trời treo trước mặt một bài thơ
Ta dong ruổi ngàn năm qua chưa tới
Một buổi sáng có hồn thơ đứng đợi
Chuyến xe nào biền biệt cuối chân mây
Nhớ vần thơ cây cỏ bỗng hao gầy
Qua đỉnh phố chim kêu lời phiền muộn
Thơ từ biển bay lên làm mưa xuống
Cho lòng người dâng những giọt đầy vơi
Khúc tri âm đàn muôn thuở gọi mời
Tình giao hưởng mấy cung trầm bất tận
Ta chết đuối giữa dòng thơ lận đận
Người thơ về ngang đó với từ tâm
Ba mươi năm ghi dấu ấn thăng trầm
Chợt dừng bước trong mùa thu vọng tưởng
Người còn viết cho trăng tình độ lượng
Hay đã quên một bóng xế ngang đời ?
Ta ngồi chờ nghe biển động chơi vơi
Lòng bay bổng lên trời thơ cô tịch...
KHÚC GIAO MÙA
Ai dấn thân mà không hề mệt mỏi
Biển trầm luân khổ ải dẫu một lần
Ba mươi năm dong ruổi chốn xa gần
Mà điểm đến vẫn còn xa vời vợi.
Từ cội nguồn thiêng liêng ta đứng đợi
Giữa heo may lồng lộng khoảng trời thu
Dẫu ai kia chưa dừng bước lãng du
Đương mê mải với màu xanh non nước.
Dấu chân xa mơ màng ai mãi bước
Mặc trời cao rơi xuống những giọt buồn
Phút đăng trình chẳng hỏi rỏ nguồn cơn
Thoáng giao động nốt cung trầm giao hưởng.
Ai tri âm ? Ai đoái hoài mơ tưởng ?
Chén giao bôi cháy bỏng ấm tình người
Ba mươi năm hoang tưởng cả cuộc đời
Thật uổng phí tuổi xuân xanh ngóng đợi.
Đến hôm nay giữa mùa xuân đang tới
Khúc giao mùa trổi dậy bản tình ca
Bao yêu thương từ sóng gió nơi xa
Thấy quặn thắt một nỗi miền tâm thức.
ttqv
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)