Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.559 lượt xem — Trang 8 / 30
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Khúc Hoài Thi

Đời dành sẵn cho ta con đường nhỏ
Nhiều ngã tư đèn cháy đỏ đợi chờ
Mặt trời treo trước mặt một bài thơ
Ta dong ruổi ngàn năm qua chưa tới
Một buổi sáng có hồn thơ đứng đợi
Chuyến xe nào biền biệt cuối chân mây
Nhớ vần thơ cây cỏ bỗng hao gầy
Qua đỉnh phố chim kêu lời phiền muộn
Thơ từ biển bay lên làm mưa xuống
Cho lòng người dâng những giọt đầy vơi
Khúc tri âm đàn muôn thuở gọi mời
Tình giao hưởng mấy cung trầm bất tận
Ta chết đuối giữa dòng thơ lận đận
Người thơ về ngang đó với từ tâm
Ba mươi năm ghi dấu ấn thăng trầm
Chợt dừng bước trong mùa thu vọng tưởng
Người còn viết cho trăng tình độ lượng
Hay đã quên một bóng xế ngang đời ?
Ta ngồi chờ nghe biển động chơi vơi
Lòng bay bổng lên trời thơ cô tịch...


     KHÚC GIAO MÙA
 
Ai dấn thân mà không hề mệt mỏi
Biển trầm luân khổ ải dẫu một lần
Ba mươi năm dong ruổi chốn xa gần
Mà điểm đến vẫn còn xa vời vợi.
 
Từ cội nguồn thiêng liêng ta đứng đợi
Giữa heo may lồng lộng khoảng trời thu
Dẫu ai kia chưa dừng bước lãng du
Đương mê mải với màu xanh non nước.
 
Dấu chân xa mơ màng ai mãi bước
Mặc trời cao rơi xuống những giọt buồn
Phút đăng trình chẳng hỏi rỏ nguồn cơn
Thoáng giao động nốt cung trầm giao hưởng.
 
Ai tri âm ? Ai đoái hoài mơ tưởng ?
Chén giao bôi cháy bỏng ấm tình người
Ba mươi năm hoang tưởng cả cuộc đời
Thật uổng phí tuổi xuân xanh ngóng đợi.
 
Đến hôm nay giữa mùa xuân đang tới
Khúc giao mùa trổi dậy bản tình ca
Bao yêu thương từ sóng gió nơi xa
Thấy quặn thắt một nỗi miền tâm thức.
                                          ttqv[:)][:)][:)]


 

Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Lao Đao
 
Mùa thu bây giờ về đâu
Đường mây giăng khắp cơn sầu
Ngồi đây nhìn đời giông bão
Lo lắng chút tình hư hao
Em như giọt tràn ly đắng
Chảy xuống thành dòng thương đau
Từ một ngày trong tiền kiếp
Nghe bước chân về lao xao
Ngỡ như mùa thu trở lại
Lòng anh chiếc lá bay vào
Lao đao trên ngàn nỗi nhớ
Cho tàn úa thêm đời nhau

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 04:07:37dohuhong>
Xin Hãy Quên Nhau

Hãy quên nhau như chưa bao giờ gặp
Góc phố tình thôi em hãy vẫy tay
Ta chia nhau thêm một chút u hoài
Rồi theo nhánh sông xa về muôn hướng

Hãy xem như cuộc tình là hoang tưởng
Chưa bao giờ ta cất giữ trong tim
Ngày mai đây qua đường phố im lìm
Là anh hiểu em đi không về nữa

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Khúc Hoài Thi có từ "dong ruổi", đúng ra là "rong ruổi" DHH ui.

Thơ của DHH hình như là do suy nghĩ hơi nhiều quá nên chất thơ ko đậm, cứ phảng phất buồn chứ ko rõ là vì sao buồn :P

Buồn của Az này :P

Vô sắc

Hoàng hôn buông, và trời dần tối
Thiếu mặt trời bóng đêm sẽ hiện lên
Thiếu nỗi nhớ là khi đã thật quên
Thiếu âm thanh, chỉ bóng đêm xào xạc

Đâu mất rồi ánh nắng vàng ấm áp
Đâu mất rồi màu tím nhớ ngày xưa
Đâu mất rồi em trong trắng ngây thơ
Thiếu hết rồi, ai trở thành vô sắc

Nắng vàng xưa bị mùa thu bỏ mặc
Thiếu cảm thông là ai hóa vô tâm
Thiếu sẻ chia, nỗi buồn hóa lặng câm
Thiếu nỗi buồn, cuộc đời thành nhạt nhẽo

Lá xanh hát khúc gió mùa lạnh lẽo
Máu đỏ chảy tình yêu sống trong tim
Mặt trời hồng mỗi sớm vẫn hiện lên
Có phải tìm, hay sẽ là vô sắc..

30/11/06 - Az + VanH
Thơ là người, người là thơ. Người sao thơ vậy, thơ sao người vậy!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 14:03:15dohuhong>
Trích đoạn: Az

Bài Khúc Hoài Thi có từ "dong ruổi", đúng ra là "rong ruổi" DHH ui.

Thơ của DHH hình như là do suy nghĩ hơi nhiều quá nên chất thơ ko đậm, cứ phảng phất buồn chứ ko rõ là vì sao buồn :P

Buồn của Az này :P

Vô sắc

Hoàng hôn buông, và trời dần tối
Thiếu mặt trời bóng đêm sẽ hiện lên
Thiếu nỗi nhớ là khi đã thật quên
Thiếu âm thanh, chỉ bóng đêm xào xạc

Đâu mất rồi ánh nắng vàng ấm áp
Đâu mất rồi màu tím nhớ ngày xưa
Đâu mất rồi em trong trắng ngây thơ
Thiếu hết rồi, ai trở thành vô sắc

Nắng vàng xưa bị mùa thu bỏ mặc
Thiếu cảm thông là ai hóa vô tâm
Thiếu sẻ chia, nỗi buồn hóa lặng câm
Thiếu nỗi buồn, cuộc đời thành nhạt nhẽo

Lá xanh hát khúc gió mùa lạnh lẽo
Máu đỏ chảy tình yêu sống trong tim
Mặt trời hồng mỗi sớm vẫn hiện lên
Có phải tìm, hay sẽ là vô sắc..

30/11/06 - Az + VanH


Cám ơn Az đã ghé qua và lưu lại bài thơ hay.
Cũng cám ơn Az nữa về chữ "dong ruổi". Có nhiều người viết là "rong ruổi" (nhất là sau năm 1975). Thế nhưng trong "Chinh Phụ Ngâm" có câu như sau:
 
Tưởng chàng dong ruổi mấy niên,
Chẳng nơi
hãn hải thì miền Tiêu Quan

Ngoài ra, trong Đoạn Trường Tân Thanh cũng có câu:
 
Trông vời trờ bể mênh mang
Thanh gươm, yên ngựa lên đàn thẳng dong
 
Và theo tự điển Cao Đài:
 
Ruổi: chạy mau. Dong: đi thẳng một mạch.
Ruổi dong hay Dong ruổi là đi mau và đi thẳng một mạch tới nơi.
 
Như vậy chữ "dong ruổi" đã chính thức được dùng trong các tác phẩm văn học từ lâu và cũng đã được định nghĩa rõ ràng. Tuy nhiên, bao lâu mà chúng ta chưa có Hàn Lâm Viện Văn Chương thì viết sao cũng được cả phải không Az?
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 15:12:09dohuhong>
Xin lạm bàn thêm chút xíu nữa về chữ "rong". Theo tôi hiểu, chữ "rong" thường được dùng trong "hàng rong" (hàng bán không có chỗ nhất định) và "rong chơi" (chơi lang thang, không có chỗ nhất định). Có thể dịch là:

wander (Anh)
wandern (Đức)
vagabonder (Pháp)
vagabundear (Tây Ban Nha)
vagar (Bồ Đào Nha)
бродяжничать (Nga).

Như vậy, "dong ruổi" (có người viết là "giong ruổi") theo nghĩa "gấp rút chạy thẳng một mạch" (dong ruổi đường xa) khó có thể viết là "rong ruổi" (ruổi" = gấp rút, mau lẹ và "rong" = lang thang, bất định, không gấp rút; hai chữ "rong" và "ruổi" khó ghép chung với nhau được vì một đàng thì lang thang, bất định, đàng khác lại gấp rút, mau lẹ).

Vài hàng trao đổi, mong được sự chỉ giáo của quý bạn. Cám ơn nhiều.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Mưa Tan Vỡ
 
Bầy chim đứng trên hàng dây điện cũ
Chờ gió lên làm giông bão bên trời
Thành phố buồn còn lại tiếng mưa rơi
Mưa dai dẳng cả đời anh chưa dứt

Những ngày vui đã lăn dài xuống vực
Mây đen che mù mịt cả đường về
Anh đi hoài chưa ra khỏi cơn mê
Mà hồn đã nghe chừng dâng lũ lụt

Chim thôi hát những bài ca hạnh phúc
Trên cành xanh chợt vắng bóng mùa hè
Bao năm về lặng lẽ dấu ngựa xe
Tình yêu đó thành giọt mưa tan vỡ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Cuối Tuần
 
Anh viết tặng em thơ cuối tuần
Những dòng thương nhớ kiếp trầm luân
Lời tình thiên cổ còn vang vọng
Từ cõi bao la rót xuống trần

Thơ mở con đường vào giấc mộng
Cây buồn còn đứng gọi mùa xuân
Xôn xao vó ngựa mờ thiên lý
Hờ hững một mình con nước dâng

Trăng rớt xuống đời bao nuối tiếc
Cho hồn sỏi đá cũng bâng khuâng
Vần thơ tan loãng thành sương khói
Hạnh phúc chợt qua chỉ một lần

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-01 00:26:59Huyền Băng>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Giọt Mưa Tan Vỡ
 
Bầy chim đứng trên hàng dây điện cũ
Chờ gió lên làm giông bão bên trời
Thành phố buồn còn lại tiếng mưa rơi
Mưa dai dẳng cả đời anh chưa dứt

Những ngày vui đã lăn dài xuống vực
Mây đen che mù mịt cả đường về
Anh đi hoài chưa ra khỏi cơn mê
Mà hồn đã nghe chừng dâng lũ lụt

Chim thôi hát những bài ca hạnh phúc
Trên cành xanh chợt vắng bóng mùa hè
Bao năm về lặng lẽ dấu ngựa xe
Tình yêu đó thành giọt mưa tan vỡ


                           
   CHIỀU HOANG VẮNG
 
Những ngày vui đã lăn dài xuống vực
Mây đen che mù mịt cả đường về
Anh đi rồi xa khuất nẻo sơn khê
Em trở lại ngỡ ngàng trong sầu tủi.
 
Thành phố buồn qua những ngày bão nổi
Cuộc chiến tàn lệ ướt đẫm hoen mi
Tiếng cuốc xa vang vọng khúc chia ly
Nghe rạn vỡ trái tim côi lạnh buốt.
 
Có bao điều ta không thể nói được
Thưở ngây thơ đâu kịp nghĩ suy gì
Lỡ thời cuộc, anh rủ áo ra đi
Buồn tê tái riêng người em gái nhỏ.
 
Thương tiếc mãi đống tro tàn hoen ủ
Bao năm rồi rêu phủ dấu chân quen
Chiều hoang vắng ngồi bứt cọng cỏ mềm 
Lòng trĩu nặng bão bùng cơn bão lặng.
                                   ttqv[:D][:D][:D][:D][:D]
 
r
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-01 00:29:07Huyền Băng>
Trích đoạn: ttqv

Trích đoạn: Đỗ Hồng

Giọt Mưa Tan Vỡ
 
Bầy chim đứng trên hàng dây điện cũ
Chờ gió lên làm giông bão bên trời
Thành phố buồn còn lại tiếng mưa rơi
Mưa dai dẳng cả đời anh chưa dứt

Những ngày vui đã lăn dài xuống vực
Mây đen che mù mịt cả đường về
Anh đi hoài chưa ra khỏi cơn mê
Mà hồn đã nghe chừng dâng lũ lụt

Chim thôi hát những bài ca hạnh phúc
Trên cành xanh chợt vắng bóng mùa hè
Bao năm về lặng lẽ dấu ngựa xe
Tình yêu đó thành giọt mưa tan vỡ


                           
   CHIỀU HOANG VẮNG
 
Những ngày vui đã lăn dài xuống vực
Mây đen che mù mịt cả đường về
Anh đi rồi xa khuất nẻo sơn khê
Em trở lại ngỡ ngàng trong sầu tủi.
 
Thành phố buồn qua những ngày bão nổi
Cuộc chiến tàn lệ ướt đẫm hoen mi
Tiếng cuốc xa vang vọng khúc chia ly
Nghe rạn vỡ trái tim côi lạnh buốt.
 
Có bao điều ta không thể nói được
Thưở ngây thơ đâu kịp nghĩ suy gì
Lỡ thời cuộc, anh rủ áo ra đi
Buồn tê tái riêng người em gái nhỏ.
 
Thương tiếc mãi đống tro tàn hoen ủ
Bao năm rồi rêu phủ dấu chân quen
Chiều hoang vắng ngồi bứt cọng cỏ mềm 
Lòng trĩu nặng bão bùng cơn bão lặng.
                                   ttqv[:D][:D][:D][:D][:D]


Xin mến tặng người thơ chưa quen biết ttqv.

Mùa Xuân Tháng Hai
 
Xin hãy tặng nhau” những gì đã mất
Khúc giao mùa” giờ cũng nhạt dư âm
Có còn ai trong cuộc sống thăng trầm
Sẽ ngồi lại bên ta “chiều hoang vắng
 
Xuân tháng hai, những ngày dài thinh lặng
Ly rượu vui còn đọng lại giọt buồn
Nắng nhạt nhòa trên những hạt mưa tuôn
Xuân hờ hững đến bên đời bão tuyết
 
Ta ngồi dựa khung trời buồn da diết
Đường ngược xuôi bao nỗi nhớ rụng đầy
Lời thơ tình nào vang vọng chân mây
Cho ta trôi vào sát na hạnh phúc
 
Tuyết mù bay quanh ngày dài hun hút
Tình nhân về trượt ngã giữa hư không
Em đi vào mùa xuân trắng mênh mông
Như cơn gió làm hồn dâng biển động
 
Về đứng trước cửa trăm năm mở rộng
Từ thâm tâm vang tiếng động bồi hồi
Như có lần ta uống rượu giao bôi
Phút giây đó thành thiên thu ngây ngất
 
Xin tặng em những ngày vui đã mất
Cho ta còn ngơ ngẩn đến ngàn sau
Xuân tháng hai quanh quẩn giấc mơ sầu
Khi tỉnh dậy viết bài thơ luyến tiếc
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-08 02:32:31Đỗ Hồng>
Đôi Mắt Mùa Xuân
 
Nhìn mắt em, chợt thấy ta trong đó
Một linh hồn tiều tụy đói thơ yêu
Như bình minh nhòa nhạt nắng ban chiều
Mùa xuân trắng nằm buồn trên sân cỏ
 
Ta đi giữa trời tháng ba lộng gió
Mới cuối đông mà đã hết ngày xuân
Bước xuống đời rong ruỗi cuộc trầm luân
Ta bỏ lại thiên đường trong kiếp trước
 
Ngày gặp em trên đường trần xuôi ngược
Viết thơ tình cho vũ trụ thêm vui
Dù nơi đây còn xuân trắng ngậm ngùi
Và tư tưởng đã thành dòng sông cạn
 
Từ đêm thâu về ngồi trong buổi sáng
Nghe tiếng chân đi nhè nhẹ bên đời
Có phải là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
Cho ta sống thêm một ngày hy vọng?
 
Đọc thơ em, ta nghe lòng dâng sóng
Cho đường dài thinh lặng bỗng xôn xao
Từ mắt em, ta chờ đợi đi vào
Trong cùng tận trái tim mùa xuân mới
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Đôi Mắt Mùa Xuân
 
Nhìn mắt em, chợt thấy ta trong đó
Một linh hồn tiều tụy đói thơ yêu
Như bình minh nhòa nhạt nắng ban chiều
Mùa xuân trắng nằm buồn trên sân cỏ
 
Ta đi giữa trời tháng ba lộng gió
Mới cuối đông mà đã hết ngày xuân
Bước xuống đời rong ruỗi cuộc trầm luân
Ta bỏ lại thiên đường trong kiếp trước
 
Ngày gặp em trên đường trần xuôi ngược
Viết thơ tình cho vũ trụ thêm vui
Dù nơi đây còn xuân trắng ngậm ngùi
Và tư tưởng đã thành dòng sông cạn
 
Từ đêm thâu về ngồi trong buổi sáng
Nghe tiếng chân đi nhè nhẹ bên đời
Có phải là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
Cho ta sống thêm một ngày hy vọng?
 
Đọc thơ em, ta nghe lòng dâng sóng
Cho đường dài thinh lặng bỗng xôn xao
Từ mắt em, ta chờ đợi đi vào
Trong cùng tận trái tim mùa xuân mới

 
DÕI NHÌN XA XĂM
 
Ngày tháng ba thơ buồn khô nắng hạn
Dòng sông mơ thoi thóp giữa bình minh
Đời thiêu đốt những ước vọng mông mênh
Còn trơ đá lấp cõi tình vụng dại.
 
Thơ cùng tận chết ngày tàn khắc khoải
Vần yêu thương dìm tận đáy địa cầu
Lời khát khao chìm xuống đáy vực sâu
Còn lại đó ngày thiên thu buồn tẻ.
 
Đời cách ngăn nên ta nhiều lối rẽ
Lạc nhau rồi âm vọng giữa mê cung
Ta cho nhau đôi lời cuối ngại ngùng
Khô bút mực xếp tàn phai gởi gió.
 
Hỡi càn khôn sao xoay vần bến đỗ
Để tình người trôi mãi giữa phù sinh
Duyên bèo nước cứ còn mãi lênh đênh
Hư hao mãi một cuộc tình dâng sóng.
 
Nơi đêm thâu ai chong đèn soi bóng
Viết vần tình cho vũ trụ thêm vui
Phía nơi xa ai mãi luống ngậm ngùi
Tuôn lệ chảy mong sông xưa đầy lại.
 
Tháng năm trôi ta chờ gì xa mãi
Hoài công chi nơi dốc gió mù sương
Đến khi nao mới khai lộ thông đường
Quay trở lại cùng niềm vui sơ khởi?
 
Xuân nhà ai trắng đơn mù gió thổi
Co ro đêm bên vần cạn thơ suông
Xuân bên ta còn đốt cháy nỗi buồn
Thơ cùng nắng mà khô lòng mong đợi.
 
Dõi mắt trông, phương xa buồn vời vợi
Thơ khô dòng. Tim héo hắt xa xăm
Phải tình ta chỉ như hòn đá lăn
Qua năm tháng để tan thành cát bụi?
 
TA100308



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-12 11:14:12Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

DÕI NHÌN XA XĂM
 
Ngày tháng ba thơ buồn khô nắng hạn
Dòng sông mơ thoi thóp giữa bình minh
Đời thiêu đốt những ước vọng mông mênh
Còn trơ đá lấp cõi tình vụng dại.
 
Thơ cùng tận chết ngày tàn khắc khoải
Vần yêu thương dìm tận đáy địa cầu
Lời khát khao chìm xuống đáy vực sâu
Còn lại đó ngày thiên thu buồn tẻ.
 
Đời cách ngăn nên ta nhiều lối rẽ
Lạc nhau rồi âm vọng giữa mê cung
Ta cho nhau đôi lời cuối ngại ngùng
Khô bút mực xếp tàn phai gởi gió.
 
Hỡi càn khôn sao xoay vần bến đỗ
Để tình người trôi mãi giữa phù sinh
Duyên bèo nước cứ còn mãi lênh đênh
Hư hao mãi một cuộc tình dâng sóng.
 
Nơi đêm thâu ai chong đèn soi bóng
Viết vần tình cho vũ trụ thêm vui
Phía nơi xa ai mãi luống ngậm ngùi
Tuôn lệ chảy mong sông xưa đầy lại.
 
Tháng năm trôi ta chờ gì xa mãi
Hoài công chi nơi dốc gió mù sương
Đến khi nao mới khai lộ thông đường
Quay trở lại cùng niềm vui sơ khởi?
 
Xuân nhà ai trắng đơn mù gió thổi
Co ro đêm bên vần cạn thơ suông
Xuân bên ta còn đốt cháy nỗi buồn
Thơ cùng nắng mà khô lòng mong đợi.
 
Dõi mắt trông, phương xa buồn vời vợi
Thơ khô dòng. Tim héo hắt xa xăm
Phải tình ta chỉ như hòn đá lăn
Qua năm tháng để tan thành cát bụi?
 
TA100308
r



Vần Thơ Bên Vũ Trụ
 
Anh sẽ viết vần thơ vào vũ trụ
Lời thơ tình thành mưa xuống thiên thu
Cho bên kia bờ trái đất mịt mù
Em đọc được những tâm tình của biển
 
Anh sẽ hát những bài ca không tiếng
Nhưng em ơi trong đó có vạn lời
Những lời tình như sông nước ra khơi
Dâng sóng nhẹ cho hồn thơ xao xuyến
 
Anh gửi gió về bên em một chuyến
Lời thì thầm mang âm hưởng mùa xuân
Em lang thang trong chiều vắng bâng khuâng
Xin ngồi xuống đón chờ cơn gió mới
 
Anh lên núi thấy ngày cao vời vợi
Tình hôm qua lăn xuống dốc cuộc đời
Chép bài thơ vào những áng mây trời
Thơ rong ruỗi trên đường mây phiêu bạt
 
Anh đến đó làm vầng trăng ngọt mật
Soi con đường tăm tối giữa ban mai
Em đi về ngày tháng rộng chông gai
Có chợt nhớ vần thơ bên vũ trụ?  

r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-20 15:06:47Huyền Băng>
Trích đoạn: Đỗ Hồng


Vần Thơ Bên Vũ Trụ
 
Anh sẽ viết vần thơ vào vũ trụ
Lời thơ tình thành mưa xuống thiên thu
Cho bên kia bờ trái đất mịt mù
Em đọc được những tâm tình của biển
 
Anh sẽ hát những bài ca không tiếng
Nhưng em ơi trong đó có vạn lời
Những lời tình như sông nước ra khơi
Dâng sóng nhẹ cho hồn thơ xao xuyến
 
Anh gửi gió về bên em một chuyến
Lời thì thầm mang âm hưởng mùa xuân
Em lang thang trong chiều vắng bâng khuâng
Xin ngồi xuống đón chờ cơn gió mới
 
Anh lên núi thấy ngày cao vời vợi
Tình hôm qua lăn xuống dốc cuộc đời
Chép bài thơ vào những áng mây trời
Thơ rong ruỗi trên đường mây phiêu bạt
 
Anh đến đó làm vầng trăng ngọt mật
Soi con đường tăm tối giữa ban mai
Em đi về ngày tháng rộng chông gai
Có chợt nhớ vần thơ bên vũ trụ?  

r



THƠ TẠ NGƯỜI TRI ÂM
 
Như hiện hữu như trầm loang mộ khúc
Đời theo ta như bản án vô hình
Ta cột ta vào vạn nỗi phiêu linh
Để thảng thốt : " Này, góc đời đi lạc !"
 
Giữa vụ trũ ai gieo buồn man mác
Sầu thiên thu giăng thác đổ mưa nguồn
Khiến mây chiều một đôi chút luyến thương
Quàng núi tím dáng thanh cao trầm mặc.
 
Như thế thôi, chỉ một vài khoảnh khắc
Bắt hụt nhau và nhận lấy nụ cười
Ta thấy ta, một chút của loài người
Trong ảnh ảo của đôi vần cảm tác.
 
Người còn đi, bước đường dài phiêu bạt
Những vần mơ sẽ ướp mật cho đời
Như thế đấy, đôi khoảnh khắc thảnh thơi
Nhỏ nhoi lắm, ai mong cầu có được?
 
TA100318
 
r

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2014 05:36:15 bởi ttqv>
   ĐỌNG LẠI CHÚT TÌNH ANH
 
Những vần thơ ôi ngọt ngào da diết
Khi xuân về đọng lại chút tình anh
Tình cho nhau như thể quá mong manh
Khi hai đứa ở hai miền xa thẳm.
 
Ở nơi đây mùa xuân đang đượm thắm
Mối tình thơ dìu dặt thật mênh mông
Biết bao giờ anh hỡi_ mối tình trong?
Ta gặp gỡ giữa mùa xuân niên kỉ.
 
Hãy trao nhau tình thơ đầy hoan hỷ
Cho nụ cười thôi héo hắt bờ môi
Cho đôi tay siết chặt ấm tình người
Ta hạnh phúc trong tình thơ vừa ngỏ.
 
Cửa trăm năm giờ đây đang hé mở
Cho anh về cạn nốt chén giao bôi
Để tình ta một thuở chớm chia phôi
Nay sống dậy trong tình thơ lai láng.
 
Xuân tháng ba giữa trời mây quang đãng
Ta bồi hồi ngồi ngắm áng mây trôi
Nhớ cánh chim phiêu bạt cuối chân trời
Mong trở lại trong mùa xuân hạnh ngộ.
                                      ttqv
 
r



 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-31 08:27:45Huyền Băng>
ttqv làm thơ hay lắm đó, không dám cười đâu!  
 
Bóng Nắng Trên Khung Cửa Tháng Ba
 
Em có biết xuân tháng ba vừa tới
Mặt trời hồng đã xuống phố rong chơi
Đêm âm u đang mở mắt sáng ngời
Anh cùng nắng bước lên thềm hy vọng
 
Em có thấy xuân tháng ba lồng lộng
Trời mênh mông chờ mở ngõ yêu đương
Bao tình nhân đang vội vã qua đường
Vì chờ mãi một mùa xuân không đến
 
Em có viết những câu thơ trìu mến
Gửi ngàn sau thêm đôi chút tâm tình
Của một ngày trời nắng đổ lung linh
Trên vai áo xuân tháng ba nồng ấm
 
Em có nghĩ về hành tinh xa thẳm
Có mùa xuân treo lơ lửng trên đầu
Những người tình từ kiếp trước gặp nhau
Cho nhân ái mọc mầm trên đất lạ
 
Em có gặp mùa xuân về muôn ngã  
Hẹn giùm anh ngày hội ngộ trong thơ
Cho trăm năm hạnh phúc đến tình cờ
Như khung cửa tháng ba đầy bóng nắng
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

ttqv làm thơ hay lắm đó, không dám cười đâu!  
 
Bóng Nắng Trên Khung Cửa Tháng Ba
 
Em có biết xuân tháng ba vừa tới
Mặt trời hồng đã xuống phố rong chơi
Đêm âm u đang mở mắt sáng ngời
Anh cùng nắng bước lên thềm hy vọng
 
Em có thấy xuân tháng ba lồng lộng
Trời mênh mông chờ mở ngõ yêu đương
Bao tình nhân đang vội vã qua đường
Vì chờ mãi một mùa xuân không đến
 
Em có viết những câu thơ trìu mến
Gửi ngàn sau thêm đôi chút tâm tình
Của một ngày trời nắng đổ lung linh
Trên vai áo xuân tháng ba nồng ấm
 
Em có nghĩ về hành tinh xa thẳm
Có mùa xuân treo lơ lửng trên đầu
Những người tình từ kiếp trước gặp nhau
Cho nhân ái mọc mầm trên đất lạ
 
Em có gặp mùa xuân về muôn ngã  
Hẹn giùm anh ngày hội ngộ trong thơ
Cho trăm năm hạnh phúc đến tình cờ
Như khung cửa tháng ba đầy bóng nắng

        NHƯ HIỆN HỮU
 
Một buổi sáng bên bờ sông gió lộng
Ngồi thẩn thờ bên tách cà phê đen
Chợt bâng khuâng thấy nhớ đến bạn hiền
Thầm mong đợi đến một ngày tao ngộ.
 
Trời tháng ba mùa xuân đang nở rộ
Chim muông về ríu rít tận cành cao
Nắng lung linh nhảy múa thầm đổi trao
Như hiện hữu một tình yêu rộng mở.
 
Xuân tháng ba triền miên bao nỗi nhớ
Sao người về nặng trĩu bước chân đi?
Đây dòng Hương nước chảy vẫn xanh rì
Và nắng ấm vẫn ngập tràn muôn lối.            
 
Cùng đây đó trời xuân đang trẩy hội
Cho người về từ tiền kiếp bơ vơ
Gặp lại nhau ta hạnh phúc bất ngờ
Sau ngày tháng gió ngiêng đời xô dạt.
 
Về đây hỡi những cánh chim phiêu bạt
Ngại ngùng chi ngày hội ngộ trong thơ
Dẫu trăm năm hạnh phúc đến tình cờ
Ta vẫn thấy nắng tháng ba huyền ảo.
                                    ttqv
Cám ơn anh H. với những lời khuyến khích nha!


Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
       TRỜI CUỐI THÁNG BA
 
Trời cuối tháng ba mưa giăng trước ngõ
Nghe gió ru buồn về trong giấc mơ
Khung cửa mùa xuân khép lại hững hờ
Cho trái tim em chợt nghe cảm lạnh.
 
Đêm mênh mông mà nghe lòng hiu quạnh
Tiếng mưa rơi buồn đọng lại trong thơ
Vọng âm hưởng vang lên tự bao giờ
Như khúc nhạc tình ca buồn muôn thuở.
 
Bóng ai qua nhạt nhòa trên khung cửa
Đêm mưa rơi chẳng thốt được nên lời
Dấu tình xưa bên dốc ải mù khơi
Chợt xa vắng sau đêm dài ngủ muộn.
 
Trời cuối tháng ba chợt nghiêng đổ xuống
Từng giọt mưa rơi khắc khoải muộn phiền
Cho con đường dài cây lá ngả nghiêng
Cho bước chân ai về trong thầm lặng.
 
Giọt mưa nào rơi trên môi mằn mặn?
Trước cơn mưa đời gió nổi lênh đênh
Con đường củ em đi bỗng vắng tênh
Bởi thiếu vắng người anh trai thuở nọ.[:)]
                              ttqv
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-16 15:58:24ttqv>
quote/
Xin mến tặng người thơ chưa quen biết ttqv.

Mùa Xuân Tháng Hai
 
Xin hãy tặng nhau” những gì đã mất
Khúc giao mùa” giờ cũng nhạt dư âm
Có còn ai trong cuộc sống thăng trầm
Sẽ ngồi lại bên ta “chiều hoang vắng
 
Xuân tháng hai, những ngày dài thinh lặng
Ly rượu vui còn đọng lại giọt buồn
Nắng nhạt nhòa trên những hạt mưa tuôn
Xuân hờ hững đến bên đời bão tuyết
 
Ta ngồi dựa khung trời buồn da diết
Đường ngược xuôi bao nỗi nhớ rụng đầy
Lời thơ tình nào vang vọng chân mây
Cho ta trôi vào sát na hạnh phúc
 
Tuyết mù bay quanh ngày dài hun hút
Tình nhân về trượt ngã giữa hư không
Em đi vào mùa xuân trắng mênh mông
Như cơn gió làm hồn dâng biển động
 
Về đứng trước cửa trăm năm mở rộng
Từ thâm tâm vang tiếng động bồi hồi
Như có lần ta uống rượu giao bôi
Phút giây đó thành thiên thu ngây ngất
 
Xin tặng em những ngày vui đã mất
Cho ta còn ngơ ngẩn đến ngàn sau
Xuân tháng hai quanh quẩn giấc mơ sầu
Khi tỉnh dậy viết bài thơ luyến tiếc
 
r


        XUÂN THÁNG HAI
 
Như cơn gió làm hồn dâng biển động
Khi mưa về rơi rớt giọt thương yêu
Chút hương xưa chạnh nghĩ đến bao điều
Chợt da diết nỗi niềm đang lắng đọng.
 
Xuân tháng hai trời cao như trải rộng
Cánh én nào bay lượn giữa trời xanh?
Đương mê mải nên chẳng chịu bay nhanh
Để chiều xuống chợt nghe tình về muộn.
 
Có bao điều ta luôn hằng mong muốn
Nhưng đã xa vời vợi biết chừng nào
Đường ngược xuôi bởi lẽ biết khi nao
Quay trở lại cùng nhau ôn kỉ niệm.
 
Xuân hờ hững đến bên đời lấp liếm
Nỗi buồn xưa đốt cháy một đời người
Lời thơ tình trao gởi thoáng chơi vơi
Như tha thiết một tình xuân rạn vỡ.
 
Xuân tháng hai gợi bao điều cách trở
Để cho ai ngơ ngẩn đến ngàn sau
Cố nhân đâu khiến ta mãi ôm sầu?
Khi nỗi nhớ thiên thu đầy bất tận.[8|][:(]
                                  ttqv
 
 
 
 
            
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào DHH, trieuam mới vào, chiều giờ ngồi đọc hết trang thơ của DHH mà thấy ngẩn ngơ, hình như trong cái buồn man mác phảng phất quanh thơ của DHH có ẩn hiện đâu đó cái nỗi buồn của không chỉ một mình DHH. Tiếng thơ thay tiếng lòng, diễn tả giùm tâm trạng của muôn vạn nỗi buồn của đôi lứa đã trót rơi vào bể ái. Mạn phép tặng bài thơ này cho DHH nhé, chúc một ngày vui vẻ.
 
Triều Âm
 
ĐÊM THÌ THẦM
 
Nghe gió thổi đêm trở mình thao thức
Bóng nguyệt sầu phảng phất bóng ai
Dường như ai nặng u hoài
Để đêm cô lạnh mệt nhoài ưu tư
 
Choàng giấc mộng, đẫm thư tình lệ
Ướt gối mềm,đang kể tình si
Đêm rơi đêm nặng những gì
Tâm tư lạc mất lời thi lạnh lùng
 
Vai nặng gánh nhân sinh tình nghĩa
Cố công tìm một thuở chân tâm
Cầm tay tim khẽ nói thầm
Nhớ ơi nhớ lắm, đêm trầm thủơ xưa
 
Hôn thật khẽ bờ môi tội lỗi
Nắm bàn tay nặng nợ với đời
Cố đem hơi ấm cho người
Hong lên tia sáng nụ cười vắng xa
 
Ngày chạy mất, đêm nhoà hoang tưởng
Tay chạm tim, vất vưởng cơ cầu
Cớ sao chẳng đặng tin nhau
Thương lời chân thật ngàn sau ngọt ngào...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-19 17:37:43dohuhong>
Trích đoạn: trieuam

Xin chào DHH, trieuam mới vào, chiều giờ ngồi đọc hết trang thơ của DHH mà thấy ngẩn ngơ, hình như trong cái buồn man mác phảng phất quanh thơ của DHH có ẩn hiện đâu đó cái nỗi buồn của không chỉ một mình DHH. Tiếng thơ thay tiếng lòng, diễn tả giùm tâm trạng của muôn vạn nỗi buồn của đôi lứa đã trót rơi vào bể ái. Mạn phép tặng bài thơ này cho DHH nhé, chúc một ngày vui vẻ.
 
Triều Âm
 
ĐÊM THÌ THẦM
 
Nghe gió thổi đêm trở mình thao thức
Bóng nguyệt sầu phảng phất bóng ai
Dường như ai nặng u hoài
Để đêm cô lạnh mệt nhoài ưu tư
 
Choàng giấc mộng, đẫm thư tình lệ
Ướt gối mềm,đang kể tình si
Đêm rơi đêm nặng những gì
Tâm tư lạc mất lời thi lạnh lùng
 
Vai nặng gánh nhân sinh tình nghĩa
Cố công tìm một thuở chân tâm
Cầm tay tim khẽ nói thầm
Nhớ ơi nhớ lắm, đêm trầm thủơ xưa
 
Hôn thật khẽ bờ môi tội lỗi
Nắm bàn tay nặng nợ với đời
Cố đem hơi ấm cho người
Hong lên tia sáng nụ cười vắng xa
 
Ngày chạy mất, đêm nhoà hoang tưởng
Tay chạm tim, vất vưởng cơ cầu
Cớ sao chẳng đặng tin nhau
Thương lời chân thật ngàn sau ngọt ngào...



Xin chào bạn trieuam. Cám ơn về những lời nhận xét của bạn. Đối với tôi, thơ cần có chút buồn cũng như cà phê cần có chút vị đắng thì mới là cà phê và rượu cần có chút men cay thì mới đúng là rượu. Cũng xin cám ơn trieuam về bài thơ song thất lục bát tuyệt vời mà bạn đã gửi tặng.
Xin được đáp lễ:


Tìm một bóng từ bao tiền kiếp
Đến bây giờ mỏi mệt đôi chân
Ngồi đây chờ cuộc tình trần
Nghe hoàng hôn đã về dâng trong đời
Chim ngoài ngõ vang lời cô lẻ
Gọi tháng ngày nhè nhẹ ra đi
Đường tình vạn nẻo phân ly
Biết tìm đâu bóng xuân thì trăm năm
Trái tim đợi chỗ nằm hạnh phúc
Để được nghe câu chúc yêu thương
Đợi mây dẫn lối vô thường
Ngựa xe về tới thiên đường tình yêu
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
[sm=10_point.gif]
Lá thu rơi, rừng xưa đà khép lại
Ta chờ người trên tuổi mất năm trôi
Hoàng hôn xưa lỡ bước lạnh chân đồi
Con tim mặc khải bóng người thiên thu.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 19:38:03dohuhong>
Xin gửi tặng bạn trieuam bài thơ sau đây:


Nghe Đời Hát Nỗi Niềm Riêng

Anh chia trời rộng thành hai nửa
Một nửa cho anh đợi nắng vàng
Một nửa chim bay đường vạn lý
Ngày đầu tiên đón gió đông sang

Đất hoang vừa trải con đường nhỏ
Chờ đón em về một sớm mai
Những dấu chân đi mòn lối cỏ
Bao lâu cho hết đoạn đường dài?

Dòng sông mơ ước phân đôi nhánh
Nhánh chở cuộc tình đi rất xa
Nhánh ở lại đây nằm chết cạn
Lòng ôm nỗi nhớ quá bao la

Ngày về kịp tới đường hai ngả
Đã mỏi bàn chân gió thẩn thờ
Một bóng phân vân trời đất lạ
Xin làm cây nhỏ đứng ngu ngơ

Anh trôi vào giữa mùa đông lạnh
Mang cả niềm vui lẫn muộn phiền
Em có về trong đêm rực rỡ
Để nghe đời hát nỗi niềm riêng?
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong

Xin gửi tặng bạn trieuam bài thơ sau đây:


Nghe Đời Hát Nỗi Niềm Riêng

Anh chia trời rộng thành hai nửa
Một nửa cho anh đợi nắng vàng
Một nửa chim bay đường vạn lý
Ngày đầu tiên đón gió đông sang

Đất hoang vừa trải con đường nhỏ
Chờ đón em về một sớm mai
Những dấu chân đi mòn lối cỏ
Bao lâu cho hết đoạn đường dài?

Dòng sông mơ ước phân đôi nhánh
Nhánh chở cuộc tình đi rất xa
Nhánh ở lại đây nằm chết cạn
Lòng ôm nỗi nhớ quá bao la

Ngày về kịp tới đường hai ngả
Đã mỏi bàn chân gió thẩn thờ
Một bóng phân vân trời đất lạ
Xin làm cây nhỏ đứng ngu ngơ

Anh trôi vào giữa mùa đông lạnh
Mang cả cơn vui lẫn muộn phiền
Em có về trong đêm rực rỡ
Để nghe đời hát nỗi niềm riêng?


 
Cám ơn DHH đã ưu ái tặng cho bài thơ hay quá.
 
EM VẪN ĐỢI ANH
 
Em vẫn đợi anh chân chiều hoang lạnh
Bóng mặt trời biến sắc với thời gian
Vẫn đón nắng nghe lòng mình khao khát
Thuở mây vàng em đan áo tặng anh
 
Ước mơ mãi một ngày em mở cửa
Dáng anh về sững sững giữa quê hương
Ta lại cùng nhau sánh bước trên đường
Nghe lúa hát trăm thương và vạn nhớ.
 
Tựa vai anh buổi bình minh mờ tỏ
Tia nắng nào nhón nhẹ bước chân chim
Xoay mình trong vũ điệu thần tiên
Rực sáng cả một thiên niên tình sử.
 
Đêm quên ngủ trong cung đàn thế kỷ
Tiếng ngàn thông thủ thỉ chuyện  mình
Sương giăng trắng cả cõi đời hoang lạnh
Lắng nghe tình phù thủy chuyện nhân gian.
 
Dìu em nhé, lối hoang xưa phủ cỏ
Bóng đêm chìm trong ngọn nến lung linh
Bên bậc cửa, ta ngồi nhìn trăng lên
Và thử nghĩ còn niềm riêng nào nhỉ?
 
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 19:34:41dohuhong>
Trích đoạn: trieuam

Cám ơn DHH đã ưu ái tặng cho bài thơ hay quá.
 
EM VẪN ĐỢI ANH
 
Em vẫn đợi anh chân chiều hoang lạnh
Bóng mặt trời biến sắc với thời gian
Vẫn đón nắng nghe lòng mình khao khát
Thuở mây vàng em đan áo tặng anh
 
Ước mơ mãi một ngày em mở cửa
Dáng anh về sững sững giữa quê hương
Ta lại cùng nhau sánh bước trên đường
Nghe lúa hát trăm thương và vạn nhớ.
 
Tựa vai anh buổi bình minh mờ tỏ
Tia nắng nào nhón nhẹ bước chân chim
Xoay mình trong vũ điệu thần tiên
Rực sáng cả một thiên niên tình sử.
 
Đêm quên ngủ trong cung đàn thế kỷ
Tiếng ngàn thông thủ thỉ chuyện  mình
Sương giăng trắng cả cõi đời hoang lạnh
Lắng nghe tình phù thủy chuyện nhân gian.
 
Dìu em nhé, lối hoang xưa phủ cỏ
Bóng đêm chìm trong ngọn nến lung linh
Bên bậc cửa, ta ngồi nhìn trăng lên
Và thử nghĩ còn niềm riêng nào nhỉ? 
 
 
 


Hàng Cây Vẫn Đợi

Anh biết ngoài sân cây vẫn đợi
Gió bay xao xuyến cả mùa đông
Đợi chân bước tới ngày vui mới
Để uống cùng em giọt rượu nồng

 
Có những nỗi niềm đêm quạnh vắng
Sẽ theo dòng máu chảy về tim
Cả trần gian vẫn nằm thinh lặng
Nghe thoáng ưu phiền trong tiếng chim

 
Có phải mùa xuân không bước kịp
Chuyến xe hạnh ngộ của thời gian?
Cho anh tìm mãi trong tiền kiếp
Một bóng tình nhân chốn địa đàng

 
Cơn gió xô anh về một phía
Cho buồn trĩu nặng góc trời nghiêng
Tình yêu chợt nở trên hoang địa
Những nụ hoa xuân rất dịu hiền

 
Anh vẫn chờ em về trước ngõ
Một tà áo lụa phất phơ bay
Lời chim trong sớm vang nho nhỏ
Chào nắng yêu thương đổ xuống ngày
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
SAO CHẲNG VỀ ĐÂY
 
Đã bao đông sầu giăng tuyết trắng
Nhánh khổ kia gầy guộc đứng trơ mình
Mặt đường băng giá lặng thinh
Người đi rắc muối cho tình xót xa
 
Sao chẳng về đây, dưới bóng hoa
Lắng nghe chim hót, ngắm chiều tà
Ngắm em thiếu nữ vừa chợt lớn
Có nụ cười thơ rất thiệt thà.
 
Từng làn gió thắm tiễn đông qua
Xuân hồng đang gõ cửa đến mọi nhà
Hoa đào tươi thắm khoe sắc mới
Yến anh dìu dặt chốn trời xa
 
Khung mơ bên trời em bỏ ngõ
Mái tóc đen dày cắt bỏ đi
Mắt sầu đong nặng chữ si
Mùa xuân khập khiễng vội đi mất rồi
 
Sao chẳng về đây hỡi anh ơi
Gắn lại lên môi em nụ cười
Thuở xưa năm đó chưa trọn vẹn
Để hồng sức sống đón niềm vui
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Lời Thơ Anh Viết
 
Thơ anh viết bằng ngôn từ của gió
Gió hát lời ru an ủi cây khô
Ngồi xuống đây nghe đời sống nhấp nhô
Từng đợt sóng vọng về mùa vui mới

Thơ anh viết bằng hồi chuông đón đợi
Chân em về từ cuối phố đèn hoa
Hãy cho nhau từng niệm khúc an hòa
Để anh thấy nắng lên trời khuya lạnh

Thơ anh viết bằng đôi dòng nhạc thánh
Em có nghe vang tận cửa tim không?
Mở cửa ra cho hạnh phúc vào lòng
Cùng với chút tình hồng anh trao gởi
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-21 18:02:54Nguyên Cương>

Lời Thơ Anh Viết

Thơ anh viết bằng ngôn từ của gió
Gió hát lời ru an ủi cây khô
Ngồi xuống đây nghe đời sống nhấp nhô
Từng đợt sóng vọng về mùa vui mới

Thơ anh viết bằng hồi chuông đón đợi
Chân em về từ cuối phố đèn hoa
Hãy cho nhau từng niệm khúc an hòa
Để anh thấy nắng lên trời khuya lạnh

Thơ anh viết bằng đôi dòng nhạc thánh
Em có nghe vang tận cửa tim không?
Mở cửa ra cho hạnh phúc vào lòng
Cùng với chút tình hồng anh trao gởi

 

Dohuhong

 
 
NHẬN LỜI THƠ ANH
 
Dẫu lời thơ anh viết bằng gì
Lời của gió hay cành khô gãy vụn
Thì anh hãy nhìn tim em máu rỉ
Nhạc thánh ca đâu xóa nổi nỗi đau đời
 
Anh hãy nhìn bên cửa kia đen tối
Cánh hoa hồng héo rụng giữa tuyết rơi
Anh hãy hỏi trái tim đang bối rối
Mối tình xưa anh hứa hẹn một đời
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Cương


Lời Thơ Anh Viết

Thơ anh viết bằng ngôn từ của gió
Gió hát lời ru an ủi cây khô
Ngồi xuống đây nghe đời sống nhấp nhô
Từng đợt sóng vọng về mùa vui mới

Thơ anh viết bằng hồi chuông đón đợi
Chân em về từ cuối phố đèn hoa
Hãy cho nhau từng niệm khúc an hòa
Để anh thấy nắng lên trời khuya lạnh

Thơ anh viết bằng đôi dòng nhạc thánh
Em có nghe vang tận cửa tim không?
Mở cửa ra cho hạnh phúc vào lòng
Cùng với chút tình hồng anh trao gởi

 

Dohuhong

 
 
NHẬN LỜI THƠ ANH
 
Dẫu lời thơ anh viết bằng gì
Lời của gió hay cành khô gãy vụn
Thì anh hãy nhìn tim em máu rỉ
Nhạc thánh ca đâu xóa nổi nỗi đau đời
 
Anh hãy nhìn bên cửa kia đen tối
Cánh hoa hồng héo rụng giữa tuyết rơi
Anh hãy hỏi trái tim đang bối rối
Mối tình xưa theo anh mãi trọn đời
 
Nguyên Cương

 
Phố Đông
 
Đưa muộn phiền ra khơi
Cuối mùa thu cuộc đời
Anh chờ mặt trời mới
Lên đỉnh tình chơi vơi

Anh qua đường thênh thang
Tuyết trắng xếp hai hàng
Nghe lòng len gió lạnh
Ngỡ chân em về ngang

Vào thành phố mùa đông
Anh lái xe ngược dòng
Thấy tình đi vội vã
Lòng kẹt trong đám đông

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
 
PHỐ ĐÔNG 2
 
Phố đông mà không đông
Mặc người tình vội vã
Riêng lòng anh thong thả
Thả mình vào mênh mông
 
Giáng sinh này vui không
Chỉ lòng anh mới biết
Giữa dòng đời náo nhiệt
Bóng em nhòa hư không
Đăng nhập để trả lời
0