Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.554 lượt xem — Trang 7 / 30
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:41:17Huyền Băng>
Chờ Nghe Mưa Rơi
 
Chiều nằm đợi cơn mưa về trên phố
Trong lòng anh đầy mùa hạ oi nồng
Mặt trời hồng vừa rớt cuối dòng sông
Cho anh biết một ngày vui đã tắt
 
Em có đến mang gió vàng hiu hắt
Làm mát tình cây lá đứng bên hiên
Đời loanh quanh trong lối cũ muộn phiền
Mây giăng kín con đường về hạnh phúc
 
Trái tim anh có buồn vui chen chúc
Đợi vang đều theo nhịp bước chân em
Hãy cùng anh tiếp nối tháng ngày êm
Cho mùa hạ thêm cơn mưa rộn rã
 
Cơn gió nhẹ bay về đường muôn ngả
Chiều cuối tuần còn đợi tiếng mưa rơi
Anh vẫn đi làm bóng xế ngang đời
Trên mặt đất đã hằn lên nỗi nhớ
 
Đỗ Hồng (dohuhong)
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
NẮNG ĐƠM TÓC BỒNG
 
Mặt trời tím mang ngày tàn đi mất
Đưa bình minh về với những cơn mưa
Tia nắng sớm ngập ngừng rơi trên đất
Khúc giao mùa về bên những sớm trưa.

 
Bên khung cửa từng khỏanh nắng nhạt thưa
Làn sương sớm còn mờ che khỏang tối
Gió sáng nay hương tình như mở lối
Tim nồng nàn mát dịu những khỏang xưa.

 
Bao yêu thương đong biết mấy cho vừa
Khi trái tim còn bao điều thổn thức
Những bước chân vẫn nối nhau tất bật
Giữa đường đời còn muôn nẻo đợi nhau.

 
Ánh nắng mai vừa buông nhẹ trên đầu
Chiếc nơ ấm vàng mơ trời hạnh ngộ
Mắt khẽ cười ân tình chừng thổ lộ
Giữa bình minh còn vời vợi hương tình. 

 
 
Triều Âm
06/18/2008


 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:47:14Huyền Băng>
Tình Yêu Bão Giông
 
Như đóa vô ưu nở giữa đời
Em là hạnh phúc của loài người
Một ngày tháng sáu lung linh nắng
Quán trọ trần gian em xuống chơi
 
Từ cõi mơ nào em đến đây
Đón em, mặt đất trải thơ đầy
Trần gian từ đó thêm huyên náo
Nhân loại yêu nhau quên đọa đày
 
Một chút từ bi em sẵn dành
Mang thơ cứu rỗi tới hồn anh
Anh còn một trái tim sa mạc
Đợi có một ngày suối chảy quanh
 
Anh thắp cho em ngọn nến hồng
Giữa trời tháng sáu hạ oi nồng
Chúc em điều ước Tiên Như Ý
Hãy ước tình về như bão giông? 
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
chú này, ko deleted thì " xin xóa vì post 2 lần"
cháu nhớ là đâu có ước bà Tiên Như Ý cho chú lóng ngóng như vậy bao giờ

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

chú này, ko deleted thì " xin xóa vì post 2 lần"
cháu nhớ là đâu có ước bà Tiên Như Ý cho chú lóng ngóng như vậy bao giờ [sm=106.gif]

 
Vết xóa
 
Trang tư tưởng bỗng nhiên đầy vết xóa
Cho tâm tình thành khoảng trống mênh mông
Anh lang thang dưới bóng mặt trời hồng
Chợt nhìn lại thấy dòng thơ nằm chết
 
Niềm vui cũ héo hon vừa deleted
Nên ngày qua cuối tháng bảy còn buồn
Anh vẫn trôi theo dòng suối xa nguồn
Chờ một sớm hòa tan cùng biển cả
 
Em lên xuống những chiều hè oi ả
Có nghe lòng khô hạn mấy dòng thơ
Có thấy mưa mang nỗi nhớ tình cờ
Làm trời đất ngả nghiêng sầu vạn cổ
 
Tình thơ đó như thuyền không bến đỗ
Trôi miên man vào ngày tháng không cùng
Cuộc đời này đầy dấu hỏi mông lung
Nên anh muốn một lần thôi xóa hết
 
Đỗ Hồng (dohuhong)
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 16:54:38trieuam>


Vết xóa
 
Trang tư tưởng bỗng nhiên đầy vết xóa
Cho tâm tình thành khoảng trống mênh mông
Anh lang thang dưới bóng mặt trời hồng
Chợt nhìn lại thấy dòng thơ nằm chết
 
Niềm vui cũ héo hon vừa deleted
Nên ngày qua cuối tháng bảy còn buồn
Anh vẫn trôi theo dòng suối xa nguồn
Chờ một sớm hòa tan cùng biển cả
 
Em lên xuống những chiều hè oi ả
Có nghe lòng khô hạn mấy dòng thơ
Có thấy mưa mang nỗi nhớ tình cờ
Làm trời đất ngả nghiêng sầu vạn cổ
 
Tình thơ đó như thuyền không bến đỗ
Trôi miên man vào ngày tháng không cùng
Cuộc đời này đầy dấu hỏi mông lung
Nên anh muốn một lần thôi xóa hết
 
Đỗ Hồng (dohuhong)


XÓA GÌ ĐÂY
 
Những đường ranh nhớ quên
Chằng chịt này vết xóa
Từng mảng từng mảng che
Đường hằn sâu ký ức.

 
Người thi sĩ thao thức
Kỳ cọ những vần thơ
Tẩy xóa tình hư ảo
Cố tìm khoảng hư vô

Người nào đâu có ngờ
Từng âm điệu thời gian
Như sóng biển bạt ngàn
Làm phai từng nét xóa.

 
Dẫu ký ức nhạt nhòa
Cũng dần theo năm tháng
Lộ ra và lộ ra
Những đường hằn in khắc.

 
Cuộc đời nhiều nút thắt
Trói buộc những vần thơ
Trong thế cuộc tình cờ
Chạm nỗi đau in dấu.

 
Nên xin đừng che giấu
Bằng nét xóa thô sơ
Loang lổ cả giấc mơ
Nỗi đau này ai thấu.

 

 
Triều Âm
July 24th 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:50:46Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam


XÓA GÌ ĐÂY
 
Những đường ranh nhớ quên
Chằng chịt này vết xóa
Từng mảng từng mảng che
Đường hằn sâu ký ức.

 
Người thi sĩ thao thức
Kỳ cọ những vần thơ
Tẩy xóa tình hư ảo
Cố tìm khoảng hư vô

Người nào đâu có ngờ
Từng âm điệu thời gian
Như sóng biển bạt ngàn
Làm phai từng nét xóa.

 
Dẫu ký ức nhạt nhòa
Cũng dần theo năm tháng
Lộ ra và lộ ra
Những đường hằn in khắc.

 
Cuộc đời nhiều nút thắt
Trói buộc những vần thơ
Trong thế cuộc tình cờ
Chạm nỗi đau in dấu.

 
Nên xin đừng che giấu
Bằng nét xóa thô sơ
Loang lổ cả giấc mơ
Nỗi đau này ai thấu.

 

 
Triều Âm
July 24th 2008


Xóa Dấu Tích Xưa
 
Anh sẽ xóa những vần thơ chưa viết
Dù tâm tư đầy chữ nghĩa phôi thai
Dù hồn thơ vừa mới dựng hình hài
Bởi đời sống chỉ còn ngày nắng hạn
 
Anh sẽ xóa những dòng thơ khô cạn
Xóa nỗi niềm nằm chết giữa con tim
Xóa dấu chân quanh ngày tháng im lìm
Bằng cơn sóng vô tình trong trí nhớ
 
Anh sẽ xóa chút tình thơ dang dở
Cho nỗi buồn lơ lửng đến ngàn sau
Cho một lần về ngồi giữa chiêm bao
Chờ gặp lại phía tinh cầu đã khuất
 
Anh sẽ xóa những ngôn từ trên đất
Đã hằn lên thành vết nứt tâm hồn
Bằng mưa hồng xao xuyến buổi hoàng hôn
Bằng ngọn gió ưu tư mờ cát bụi
 
Anh sẽ xóa bài thơ không tên tuổi
Với suy tư vừa mới mọc thành rừng
Với tâm tình như mây nắng rưng rưng
Cho nỗi nhớ sẽ không còn dấu tích
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng



Xóa Dấu Tích Xưa
 
Anh sẽ xóa những vần thơ chưa viết
Dù tâm tư đầy chữ nghĩa phôi thai
Dù hồn thơ vừa mới dựng hình hài
Bởi đời sống chỉ còn ngày nắng hạn
 
Anh sẽ xóa những dòng thơ khô cạn
Xóa nỗi niềm nằm chết giữa con tim
Xóa dấu chân quanh ngày tháng im lìm
Bằng cơn sóng vô tình trong trí nhớ
 
Anh sẽ xóa chút tình thơ dang dở
Cho nỗi buồn lơ lửng đến ngàn sau
Cho một lần về ngồi giữa chiêm bao
Chờ gặp lại phía tinh cầu đã khuất
 
Anh sẽ xóa những ngôn từ trên đất
Đã hằn lên thành vết nứt tâm hồn
Bằng mưa hồng xao xuyến buổi hoàng hôn
Bằng ngọn gió ưu tư mờ cát bụi
 
Anh sẽ xóa bài thơ không tên tuổi
Với suy tư vừa mới mọc thành rừng
Với tâm tình như mây nắng rưng rưng
Cho nỗi nhớ sẽ không còn dấu tích

 
KHOAN KHOAN, THỦ HẠ LƯU TÌNH  
 
Xóa làm gì những điều mình chưa biết
Chỉ tâm tư vừa mới tựu hình hài
Và chữ nghĩa chưa tuôn trào ra hết
Bởi mùa mưa chưa đến kịp hôm này.

 
Anh lo gì vào ngày thơ khô cạn
Những nỗi niềm nằm chết giấc trong tim 
Sẽ  kịp thức khi mưa hồng chợt đến
Nẩy mầm xanh mặc nhân thế ưu phiền.

 
Tuyệt tình chi xóa vần thơ dang dỡ
Để miền yêu còn sót chút luyến lưu
Giấc mơ kia cũng hụt hẫng thủy triều
Ta chợt hóa những tinh cầu xa lạ.

 
Sao đang tâm xóa thơ tình mùa hạ
Đã hằn ghi bao thành quả đời người
Mưa tháng bảy nghe bỗng chốc rụng rời
Xói mòn tư tưởng nụ cười xót xa.

 
Vài câu, đôi chữ: thủ hạ lưu tình
Vần thơ mơ mộng tội tình chi đâu
Tâm tình anh viết, hãy để mai sau 

Giữa cơn gió bụi : nhận nhau làm bằng.
 





Xóa làm chi cuộc sống chẳng vĩnh hằng
Hư vô cõi tạm phập phù gió mưa



 

Triều Âm
July 25th 2008












Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 14:52:46Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

KHOAN KHOAN, THỦ HẠ LƯU TÌNH  
 
Xóa làm gì những điều mình chưa biết
Chỉ tâm tư vừa mới tựu hình hài
Và chữ nghĩa chưa tuôn trào ra hết
Bởi mùa mưa chưa đến kịp hôm này.

 
Anh lo gì vào ngày thơ khô cạn
Những nỗi niềm nằm chết giấc trong tim 
Sẽ  kịp thức khi mưa hồng chợt đến
Nẩy mầm xanh mặc nhân thế ưu phiền.

 
Tuyệt tình chi xóa vần thơ dang dỡ
Để miền yêu còn sót chút luyến lưu
Giấc mơ kia cũng hụt hẫng thủy triều
Ta chợt hóa những tinh cầu xa lạ.

 
Sao đang tâm xóa thơ tình mùa hạ
Đã hằn ghi bao thành quả đời người
Mưa tháng bảy nghe bỗng chốc rụng rời
Xói mòn tư tưởng nụ cười xót xa.

 
Vài câu, đôi chữ: thủ hạ lưu tình
Vần thơ mơ mộng tội tình chi đâu
Tâm tình anh viết, hãy để mai sau 

Giữa cơn gió bụi : nhận nhau làm bằng.
 















Xóa làm chi cuộc sống chẳng vĩnh hằng
Hư vô cõi tạm phập phù gió mưa





 



Triều Âm
July 25th 2008


Dòng Thơ Từ Bi
 
Em có lần nào về đọc thơ
Thấy anh ngồi giữa nỗi bơ vơ
Trong thơ anh có tim vô lượng
Yêu biết bao người xưa đến giờ
 
Em đọc thấy gì trong trí anh
Phải chăng nỗi nhớ đã đâm nhành
Cho thơ bay tím trời mùa hạ
Như những sợi mưa rất mỏng manh
 
Anh gửi vào đây vội mấy dòng
Chắt chiu tư tưởng của ngàn sông
Xin về tưới mát đồng khô hạn
Đợi bóng ngày qua dưới gót hồng
 
Anh viết vào thơ muôn vạn lời
Những lời thầm lặng của trùng khơi
Chờ cơn gió mới về dâng sóng
Cho tiếng tình yêu vọng khắp trời
 
Từ nẻo thơ nào em đến đây
Cho anh gặp lại nửa hồn say
Lời thơ từ đó thành muôn sóng
Ru chút từ bi giữa tháng ngày
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
BẤT CHỢT
 
Nắng chợt đến khi mây trời buông rũ
Rớt giọt sầu tỉ tê nỗi niềm ai
Giọt nắng trôi, cuốn đi những u hoài
Ngoài kia năm tháng chạy dài mông lung.

 
Đêm chợt đến giữa ngày cùng cực
Đảo lộn đời với hai tiếng hợp tan
Ngày tháng bảy giọt hạnh phúc vỡ tan
Trôi về miên viễn giở trang sử tình.

 
Bóng bất chợt tóm lấy chân mình
Xác thân té ngã giữa trường ưu tư
Những suy nghĩ nay đã mệt đứ đừ
Chỏng chơ nằm xụi ngồi thừ tháng năm.

 
Gió đi ngang gió bất chợt trầm ngâm
Xoáy thành cơn lốc cuốn quanh phận người
Trớ trêu thay giữa những tiếng khóc cười
Vẫn còn đâu đó dòng đời đảo điên.

 
Ta bất chợt cảm thấy muộn phiền
Ngay trong đêm tối khởi nguyên lòng mình
Lắng nghe đời trong suy nghĩ rỗng tuênh
Thơ trôi, trôi mãi, bập bềnh đi xa.

 
Triều Âm
Aug. 4th 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trên đường trần người vô tình ghé ngang
Xin để lại một dấu hài xưa cũ
Một tấm chân tình sâu lắng vừa đủ
Giữa khoảng cách ta vừa vội lướt qua.



Dẫu tuy nhỏ nhưng quả thật rất xa
Ta chen vai nhưng chưa hề chạm mặt
Để một lần ngỡ ngàng bàn tay bắt
Ta ngại ngùng khi đã quá thờ ơ.



Và bạn ơi xin đừng có hững hờ
Xem thường quá khoảng chen vai nho nhỏ
Vô hình chung ta cách xa thêm đó
Để cuộc đời cứ lạnh lùng xa ngái.



Thế nên có lần nào bạn ghé lại
Cứ tự nhiên bước qua ngõ khép hờ
Đặt quan tâm chỉ thật vừa khoảng cách
Để giữa ta chẳng khoảng trống phân ranh



Giữa dòng người tấp nập chạy nhanh
Ta mới kịp nhận ra mình hạnh phúc
Khi chung quanh không còn một kẽ nứt,
Ân tình đang phủ kín những khoảng không ...


Triều Âm

Aug. 6th 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-03 21:59:22Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Nỗi Nhớ Tháng Tư

Xin chút nắng soi đường về chốn cũ
Ngày bao la còn mù mịt hơi sương
Em nghe gì trong gió nhẹ vấn vương
Lời anh nhắn với cuộc tình hư ảo?

Lên dốc đứng thấy đời giăng giông bão
Trong trăm năm lỡ hẹn một ngày vui
Trời tháng tư trên xứ lạ ngậm ngùi
Ngày đã chở niềm tin đi xa lắc

Thơ về mọc lan tràn trên mặt đất
Cho chân em vướng vấp chút sầu thương
Trái tim yêu làm hành khất bên đường
Chờ xin lại những ngày vui đã mất

Trong hư ảo có dòng sông chân thật
Trôi một đời chưa ra tới biển khơi
Nắng chưa lên mà đã thấy chiều rơi
Đêm nghĩ ngợi về cơn mơ sâu thẳm

Tình lăn xuống những vòng quay rất chậm
Con dốc dài chìm khuất giữa phố đông
Đường tháng tư nỗi nhớ chạy lòng vòng
Vây quanh đó cơn muộn phiền thác lũ
[/align]

Tháng tư miên man

Có những ngày tháng tư hồn hành khất
Khép mùa xuân đau xót sợi nắng vàng
Anh có nghe gì trong giọt sương tan
Bốc hơi nước hong khô viền khoé mắt

Rời ngọn đồi xuân bàn tay lạnh ngắt
Dấu chân đời lặng lẽ đếm âm ba
Phong kín hoàng hôn ngoảnh mặt chiều tà
Gió quên cả than van niềm tâm sự

Giấu kín màn đêm chạm sầu vần chữ
Nắng ra đi đường lữ thứ quên tình
Hạt đắng rơi lên mặt đất bờ kinh
Sông lẵng lặng để tình trôi xa khuất

Có những ngày tháng tư say chất ngất
Vắt men nồng, phơi đắng chát chờ mong
Có những ngày tháng tư đầy khoảng trống
Nghĩ về nhau là nước mắt ngược dòng

Ai có về tháng tư tìm hư vọng
Nắng gió ngập lòng thương cõng lên vai
Thương tiếc giùm nhau mộng mị mờ phai
Miên man khúc... ru thơ tìm kỷ niệm

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Những bình minh ở lại
 
Mỗi buổi sáng ta đón xuân ngòai cửa sổ
Hạt nắng vàng đang nhảy múa vô tư
Giòng suối trong cứ lặng lẽ từ từ
Trôi qua nắng đưa ngày về chốn cũ.

 
Những ngày xuân với mây trời vần vũ
Gom góp vào để góp lũ mùa mưa
Ta đếm nhiều những bình minh bỏng lửa
Bằng tiếc thương của mấy thuở điêu tàn.

 
Bên khung cửa cánh hoa nào hé nở
Nhả hương nồng trong khỏang vỡ nhân gian
Ta ngắm nhìn vũ điệu của nắng vàng
Vết thương năm tháng có còn trở trăn?

 
Những bình minh vẫn đến bên cửa sổ
Ngắm nhìn ta qua hơi thở yêu thương
Ngày ta đi có sót lại bên đường
Một bình minh bình thường bên khung cửa?

 
Triều Âm
03.21.2008 

 
Có Thể Sớm Mai Đã Thấy Hoàng Hôn
 
Có thể bình minh về bên khung cửa
Nhưng nắng nhạt nhòa như buổi hoàng hôn
Sỏi đá trơ vơ mang lạnh vào hồn
Và tình em đã thành vầng trăng vỡ

 
Có thể vườn xuân vẫn còn rộng mở
Nhưng lối cỏ mòn đã vướng chân anh
Nỗi buồn trong tim đi vội không đành
Nên hoa nằm chết trong ngày phiền não

 
Có thể tiệc vui vẫn còn huyên náo
Nhưng rượu yêu thương giờ đã cạn bình
Dòng nhạc ân tình chìm lắng trong tim
Em về lỡ bước đường trần lặng lẽ

 
Có thể tình ta vẫn còn rất trẻ
Nhưng nếp ưu tư trong trí đã già
Giữa lúc sum vầy đã thấy chia xa
Cho hoàng hôn xuống bên anh mỗi sáng

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Nhặt mảnh tình thơ
 
Trên phố vắng âm thầm mưa hay nắng
Khỏa lấp đời những khỏang trống tình mơ
Ta theo nhau qua những dại cùng khờ
Vần tâm tưởng ngày trôi qua đêm tối.

 
Đêm mặc nhiên ngắm khung màu em phối
Nửa ảo mờ nửa tím khỏang trăng tan
Để thê thiết có tiếng sói trên ngàn
Khóc đời tận giữa trăng vàng nuối tiếc.

 
Ngày thản nhiên rơi khung sầu biêng biếc
Vỗ sóng tình nghe từng đợt nhói đau
Chân em đi lạc giữa những mảng màu
Nhặt lên mảnh tình đầu run lẩy bẩy.

 
Bình minh lên giọt nắng vàng hây hẩy
Hắt vào nhau nhói buốt mảng thơ sầu
Em trượt ngã vào mảng màu chưa phối
Tung tóe đời, văng mất mảnh thơ đau.  

 
Triều Âm.
03.20.2008



 
Những Bình Minh Vô Vọng

Đời gian nan làm đôi vai nhức buốt
Trái tim hồng đau xót bởi tình yêu
Nhìn quanh đây mùa xuân đã về chiều
Còn ai nữa theo anh lăn xuống dốc

 
Trên mặt đất nụ tình thơ đã mọc
Và sẽ tàn trong bão lốc thời gian
Em nhặt lên từng mảnh vỡ trăng tan
Soi sáng nốt con đường tình tăm tối

 
Ngày tháng đó như gam màu tô vội
Vẽ chân dung tiều tụy của nỗi buồn
Hồn anh là trang giấy nước mưa tuôn
Chờ tan rã với bài thơ không chữ

 
Em vấp ngã giữa đêm dài tư lự
Mà ngày mai không có bóng mặt trời
Anh chỉ là thân cỏ dại chơi vơi
Cũng chờ thấy những bình minh vô vọng

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong

Trích đoạn: SuongAnh

Trích đoạn: dohuhong

Trích đoạn: SuongAnh

Thơ Không Chết Đâu Anh
 
------------
Anh đừng lo Thu về thơ nghẽn lối
Bởi bao giờ thơ chết được đâu anh
Thơ cuả mình vẫn mãi luôn vươn xanh
Tìm hạnh phúc, thương yêu, dành sự sống

 
 
Sương Anh
 


Giọt Yêu Thương

 ------------------
Nếu có thể em làm cơn mưa mát
Đổ về đây bao giọt nước ân tình
Thì may ra thơ mới được hồi sinh
Thành trăng sáng soi thêm mùa thu nữa



Yêu Thương Mãi
 
 
Nếu anh muốn...em làm cơn mưa mát
Dịu lòng anh đang cháy những đam mê
Cho anh thôi những khắc khoải ê chề
Quên ngày tháng lẻ loi cùng con phố

 
Bao muộn phiền làm cho anh khổ sở
Sẽ tan ngay theo nhũng hạt mưa rơi
Để cho tình yêu từ nay sẽ lên ngôi
Anh sẽ thấy đời tươi vui biết mấy

 
Hãy viết đi anh đầy lên trang giấy
Những bài thơ lãng mạn thật trữ tình
Về tình yêu thấm giọt nước ân tình
Cuả hai đưá chúng mình anh nhỉ?!

 
Những lúc anh buồn em bên thủ thỉ
Tạo niềm tin thắp sáng trái tim yêu
Để cho thơ không mang nét đìu hiu
Yêu thuơng mãi..cho thật nhiều anh nhé!

 
 
Sương Anh
 


Vâng, Xin Em...
 
Vâng, xin em cứ là cơn mưa mát
Đổ xuống đời anh những giọt yêu thương
Mùa hạ còn đây từng đêm khao khát
Có những con đường sa mạc mênh mông

Vâng, em hãy nhớ là thơ vô tận
Bao nhiêu ý tình chỉ một vần yêu
Anh sống quẩn quanh tháng ngày lận đận
Nên rất cần thơ cho những buổi chiều

Vâng, em có thể là trăng không nhỉ?
Soi sáng tâm tư anh vốn nhạt nhòa
Từ độ niềm vui lên đường thiên lý
Khu vườn nhà anh thiếu bóng trăng qua

Vâng, em hãy nhớ là dòng sông rộng
Chở những niềm tin về với đồng khô

Từ cõi hoang vu mọc lên hy vọng
Cho lá xôn xao hạnh phúc không ngờ!

 
 
Vâng, Em Sẽ ....
 
 
Vâng, em sẽ là cơn mưa muà Hạ
Mang đến cho anh những giọt nước yêu
Khi anh đang lạc bước vào sa mạc
Có em bên đỡ khao khát hơn nhiều

 
Vâng, em sẽ là nàng thơ diễm kiều
Cho anh một niềm tin yêu vô tận
Anh sẽ quên những tháng ngày lận đận
Cảm thấy đời vui xoá hết cô liêu

 
Vâng, em sẽ là Hằng Nga mỹ miều
Là ánh trăng đêm thu đầy huyền ảo
Có em bên anh hãy thôi sầu não
Thắp ngọn nến hồng sưởi ấm nàng thơ

 
Vậng, em sẽ cùng anh dệt mối tơ
Hái sao kết chuỗi, áo mây trời
Muà thu lá vàng màu hoàng hậu
Em sẽ theo về cùng quân vương

 
 
Sương anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Vâng, Em Sẽ ....


Vâng, em sẽ là cơn mưa muà Hạ
Mang đến cho anh những giọt nước yêu
Khi anh đang lạc bước vào sa mạc
Có em bên đỡ khao khát hơn nhiều

Vâng, em sẽ là nàng thơ diễm kiều
Cho anh một niềm tin yêu vô tận
Anh sẽ quên những tháng ngày lận đận
Cảm thấy đời vui xoá hết cô liêu

Vâng, em sẽ là Hằng Nga mỹ miều
Là ánh trăng đêm thu đầy huyền ảo
Có em bên anh hãy thôi sầu não
Thắp ngọn nến hồng sưởi ấm nàng thơ

Vậng, em sẽ cùng anh dệt mối tơ
Hái sao kết chuỗi, áo mây trời
Muà thu lá vàng màu hoàng hậu
Em sẽ theo về cùng quân vương


Sương anh

 
Em Chỉ Cần Là...
 
Em chỉ cần là cơn mưa tháng hạ
Cũng đủ cho hoa sống lại ngoài vườn
Và chim muông về gọi nhau trong lá
Cho những niềm vui xuôi ngược trên đường
 
Em chỉ cần là cơn mưa thoáng chốc
Cũng đủ làm mềm sỏi đá trơ vơ
Và trên da khô tình yêu sẽ mọc
Cho cả đời này thành một bài thơ
 
Em chỉ cần là cơn mưa thật nhẹ
Cũng đủ cho đêm nghe tiếng thì thầm
Từ trái tim yêu một thời cô lẻ
Đã mở cửa chờ vào cuộc trăm năm
 
Em chỉ cần là một dòng sông nhỏ
Cũng đủ cho trăng tắm mát đêm hè
Trăng sẽ soi lên tình yêu chưa ngỏ
Cho thấy dung nhan của bóng thu về
 
Em chỉ cần là gió khuya hiu hắt
Cũng đủ cho cây ngoài ngõ xôn xao
Gió sẽ đi qua những con đường tắt
Để tới hồn anh làm sóng dạt dào
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Em Cho Anh
 
Em cho anh chút tình yêu bạch phiến
Một chút thôi là đã nghiện một đời
Khi tình đầy nghe hạnh phúc chơi vơi
Lúc tình cạn anh rã rời vật vã

Em cho anh khối tình yêu băng đá
Lạnh một ngày rồi lạnh đến trăm năm
Anh ngồi đây chờ nắng đến âm thầm
Cho tình chảy lan tràn thành sông biển

Em cho anh trái tình yêu chưa chín
Hương vị nào chua chát cả lòng anh
Giú bao ngày mà trái vẫn còn xanh
Niềm hy vọng mong manh chờ héo úa

Đời cho anh gánh tình yêu tơ lụa
Gánh oằn vai qua buổi chợ về trưa
Anh gọi mời mà chẳng thấy ai mua
Đành cất lại trong buồng tim trống vắng

Đời cho anh ly tình yêu mật đắng
Uống một lần hồn ngậm mãi thiên thu
Giọt tình nào thành máu thắm phù du
Buồn chảy xuống dòng tương tư khô cạn

Đời cho anh mũi tình yêu viên đạn
Làm vết thương sâu kín giữa tim sầu
Từ bây giờ và cho đến kiếp sau
Cơn đau ấy ngàn năm còn nhức nhối

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hẹn Lại Mùa Hè

Rồi em xếp mùa hè vào ngăn tủ
Cùng mùi hương áo mới mặc đôi lần
Mùa hè nào kỷ niệm đã đầy ngăn
Em xếp lại những ngày vui rực rỡ

Sáng ra phố khoác thêm màu nhung nhớ
Tóc em bay theo gió lạnh đầu ngày
Nắng hạ buồn nằm bệnh cuối chân mây
Chim ngoài ngõ kêu vang lời từ giã

Xe thời gian đang lên đường vội vã
Chở mùa hè về quá khứ xa xôi
Tiễn hè đi nghe một thoáng bồi hồi
Ta ở lại trong mùa thu chưa tới

Mùa hạ ơi xin cho ta nhắn gởi
Chút tâm tình của biển rộng trời cao
Cho người tình ngày cuối hạ lao đao
Hẹn gặp lại dưới nắng hồng cuồng nhiệt
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi Chiều Đã Khép
 
Anh đến thăm giữa một chiều hoang vắng
Nhà lặng im em đã khóa cửa lòng
Anh gõ nhẹ gọi cơn buồn ngơ ngẩn
Chim kêu lời phiền muộn giữa thinh không

Đèn rực rỡ sao hồn anh không sáng?
Bởi vì chim phiêu lãng cuối chân trời
Chưa trở lại hót trong vườn hoa thắm
Anh lo tình ngày đó chợt đổi ngôi

Ngồi xuống đây nghe cuộc đời than thở
Có gì vui trong ngày tháng ưu phiền
Đời miệt mài như chuyến xe qua phố
Mỗi chuyến xe đều chở nỗi niềm riêng

Anh đến với những điều chưa kịp nói
Lời yêu đương trăm năm đã đợi chờ
Nhưng anh biết địa đàng xưa mất lối
Nên khi về sầu muộn chảy thành thơ

Trên phố lạnh con đường đi không đến
Chiều bơ vơ nghiêng dốc nhỏ sương mù
Anh lang thang như thuyền trăng nhớ bến
Mà sông dài trôi mãi tới thiên thu

Anh đã có nhiều cuộc tình quay gót
Và tình yêu cứ thay đổi theo mùa
Chiều nay nữa thêm một lần lạc bước
Anh nhủ lòng thôi khép lại tình xưa

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Cơn Mưa Vàng
 
Anh viết đây những vần thơ hư ảo
Khi nắng trời đổ lửa xuống lòng nhau
Em về đâu đời sa mạc khát khao
Có tìm thấy dòng sông tình anh gửi?

Bên đường vắng gió nồng còn say ngủ
Gót chân hồng mờ mịt bóng nhân gian
Trên nguồn xưa chim cất tiếng gọi đàn
Ngày mỏi mệt chờ em trong phố nóng

Có mưa không giữa cuộc đời khô hạn?
Cho tình trôi lặng lẽ với ngày vui
Anh còn trên đường tháng hạ ngược xuôi
Vẫn nhớ mãi cơn mưa vàng nồng ẩm

Dong ruổi hết nửa đường trần rực lửa
Nhìn lại đời còn cháy bỏng tình yêu
Hãy cùng anh thắp lại nắng ban chiều
Kẻo đêm đến xóa tan ngày cuồng nhiệt

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Những Ngày Khô Héo
 
Ngày bỏ đi vào lòng tháng hạ
Anh còn trông mãi bóng mùa xuân
Hoa nằm kiệt sức bên hồn lá
Nắng vẫn vô tình xuống ngập sân

Gió ngủ một mình trên đỉnh phố
Đất già cằn cỗi đợi trời mưa
Ngày qua khô héo từng cơn nhớ
Rủ xuống thành thơ che nắng trưa

Mùa hạ trồng thêm cây kỷ niệm
Anh về sống lại những ngày thơ
Gặp em đâu đó đường hoa tím
Chào hỏi một lần đã ngẩn ngơ

Áo lụa sáng trong mùa nắng mới
Tóc bay hoen rối cả trời mây
Trăm năm nhân ảnh xa vời vợi
Mà bước chân đi đã mệt nhoài

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng Tạ Từ Giữa Hư Không
 
Tình yêu đó vô tình như viên đạn
Xuyên vào tim muôn kiếp vẫn còn đau
Dòng máu loang thành tình sử ngọt ngào
Sẽ thấm ướt ngàn trang thơ diễm tuyệt

Tình yêu đó là một chiều bão tuyết
Phủ xuống đời cho lạnh giá trăm năm
Nơi vết thương còn sâu dấu tình trầm
Chờ hư nát với tháng ngày lặng lẽ

Tình yêu đó là chuyến xe đến trễ
Tượng đá buồn ngồi đợi cuối sân ga
Có nhớ không một đời sống thật thà
Đang rơi rớt từng ngày xuân xuống mộ

Tình yêu đó là quanh co tuyệt lộ
Chuyến xe về vừa cạn hết tâm tư
Trong hư không như có tiếng tạ từ
Rót khe khẽ vào trời thơ phiền muộn

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Cho Nhau
 
Em cho anh chân tình yêu què quặt
Đôi nạng buồn lê bước giữa chiều rơi
Đường trăm năm hạnh phúc quá xa vời
Anh đứng lại nhìn thời gian qua mặt
Em cho anh đèn tình yêu lụn tắt
Bóng tối về che phủ khắp ngày vui
Mùa thu khuya rơi xuống giọt ngậm ngùi
Anh ngồi đó đợi chờ tin ánh sáng
Em cho anh nợ tình yêu đáo hạn
Mà tim anh đã khánh tận lâu rồi
Nhà tình yêu xin trả lại cho đời
Chân lữ thứ về đâu đêm vũ trụ
Em cho anh câu tình yêu thần chú
Niệm một đời mà chưa hóa thành tiên
Giữa niềm tin vách núi dựng ưu phiền
Đôi cánh nhỏ nhiệm mầu còn chưa mọc
Em cho anh chút tình yêu cơn lốc
Xoáy vào hồn cho tan tác trời thơ
Tình thiên tai nằm chết rất dại khờ
Anh quỳ xuống nghe hồi chuông vĩnh biệt

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-30 16:57:56dohuhong>
Vầng Trăng Đi Xa
 
Có một ngày trăng đi thật xa
Chở theo những kỷ niệm chưa già
Như tình chưa ngủ chiều xuân thắm
Nhưng bóng người yêu đã nhạt nhòa


Xe cũ mệt nhoài trên dốc đứng
Anh nhường từng chuyến thời gian qua
Trong xe anh chở đầy thương nhớ
Chưa biết về đâu giữa nắng mưa
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi
 
Đợi trong đêm sâu một ngày vui mới
Đón đưa em về trước ngõ bình minh
Đợi trên thinh không một lời nhắn gởi
Cho những người đi quên hết cuộc tình

Đợi giữa đau thương một niềm hy vọng
Thắp sáng bao la trên khắp tình người
Đợi trong nắng trưa một vườn rợp bóng
Cho tiếng chim khuyên vang vọng bên trời

Đợi trong xa xăm đường xe thổ mộ
Đưa ta thong dong về bến ngày thơ
Đợi giữa trăm năm từng hồi chuông đổ
Cho trái tim reo hạnh phúc không ngờ

Đợi trong cơn mưa mặt trời rạng rỡ
Để mắt trần gian sáng lại tin yêu
Đợi giữa nghĩa trang rộn ràng tiếng thở
Cho đất hồi sinh bừng dậy ban chiều

Đợi trong bão giông một ngày im gió
Cho thuyền tình ta giục giã ra khơi
Đợi trên lá khô một tia lửa nhỏ
Đốt cháy ưu phiền thành khói lả lơi

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hát Lời Côn Trùng
 
Anh sẽ hát lời côn trùng tha thiết
Gọi đời nhau đêm vắng lặng triền miên
Em có nghe trên từng nỗi ưu phiền
Còn xa vắng bao cung trầm tưởng nhớ
Trong vườn khuya hoa tàn từ mấy độ
Con sâu già đo mãi cuộc tình non
Hồn chơi vơi theo trái đất quay tròn
Cho trọn hết một vòng đời cô lẻ...

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắn Với Mùa Thu
 
Đời anh như những cọng rơm khô
Trải lên mặt đất những tình thơ
Em là hạt cỏ nằm yên ngủ
Chờ nước trên cao đổ xuống bờ

Em có vươn vai cùng đất mới
Cho tình xanh ngát tới chân trời?
Anh dang tay rộng che ngày nắng
Ấp ủ bài thơ đã chín rồi

Gửi tới mùa thu lời nhắn gió
Anh chờ tha thiết biết bao lâu
Hãy về trang điểm cho trời đất
Cho những tình nhân yêu mến nhau

Cây sẽ mọc lên mầm hạnh phúc
Đường xưa loang nắng nhẹ chân xuôi
Anh về mở quán bên đường nhỏ
Đợi đón em vào buổi tiệc vui

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Sầu
 
Thơ anh chỉ có tình sầu
Thơ là tranh vẽ một màu tím thương
Là tia nắng nhạt cuối đường
Là cơn bão giữa trùng dương mịt mù
Thơ anh là ánh trăng lu
Là cơn gió rét vi vu một đời

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Em Về Đó
 
Em về đó thấy quê hương xa lạ
Con phố xưa giờ đã đổi tên đường
Bạn bè mình dăm đứa tóc điểm sương
Vài đứa chết trong trại tù cải tạo

Em về đó thấy đời lo cơm áo
Nên tình người chỉ nở ở trên môi
Gánh gian truân đã mấy chục năm rồi
Giờ vẫn nặng trên con đường xa thẳm

Em về đó ngỡ mùa hoa vẫn thắm
Nhưng bụi trần đã phủ nét thanh xuân
Người đông hơn trong phiên chợ chiều tàn
Ngày đêm nóng như mặt trời đổi khác

Em về đó xót xa trong tiếng nhạc
"Sài Gòn ơi, tôi đã mất em rồi"
Biết bao giờ mùa xuân đến đổi ngôi
Cho ta hẹn gặp nhau ngày hội lớn?
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Khúc Hoài Thi

Đời dành sẵn cho ta con đường nhỏ
Nhiều ngã tư đèn cháy đỏ đợi chờ
Mặt trời treo trước mặt một bài thơ
Ta dong ruổi ngàn năm qua chưa tới
Một buổi sáng có hồn thơ đứng đợi
Chuyến xe nào biền biệt cuối chân mây
Nhớ vần thơ cây cỏ bỗng hao gầy
Qua đỉnh phố chim kêu lời phiền muộn
Thơ từ biển bay lên làm mưa xuống
Cho lòng người dâng những giọt đầy vơi
Khúc tri âm đàn muôn thuở gọi mời
Tình giao hưởng mấy cung trầm bất tận
Ta chết đuối giữa dòng thơ lận đận
Người thơ về ngang đó với từ tâm
Ba mươi năm ghi dấu ấn thăng trầm
Chợt dừng bước trong mùa thu vọng tưởng
Người còn viết cho trăng tình độ lượng
Hay đã quên một bóng xế ngang đời ?
Ta ngồi chờ nghe biển động chơi vơi
Lòng bay bổng lên trời thơ cô tịch...
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»