Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.549 lượt xem — Trang 6 / 30
Mỗi Ngày Là Một Bài Thơ
 
Thơ là những ngôn từ chưa cạn ý
Là tiếng lòng vang mãi với thời gian
Là mùa xuân mãi mãi không phai tàn
Là tình cảm trải dài qua biển rộng


Anh sẽ viết những bài thơ nóng bỏng
Cho chảy tan băng tuyết của mùa đông
Cho đời em còn lại khoảng trời hồng
Mỗi ngày là một bài thơ diễm lệ
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-18 19:56:57trieuam>
CÁM ƠN  NHỮNG BÀI THƠ
 
Những hơi thở rụt rè bên khỏang lặng
Đánh mất mình trong chua chát đắng cay
Giấu niềm tin dưới đáy một vũng lầy
Mang tăm tối che ngang trời ảm đạm.
 
Phải yêu thơ gánh cho mình kiếp nạn
Trở trăn nhiều với mộng tưởng xa xôi
Nên trầm tư lăn xuống một khỏanh đời
Làm thổn thức một vùng hoang rạn vỡ ?
 
Những bài thơ mang tình yêu hoa nở
Hơi ấm tràn mùa xuân nhỏ phục sinh
Ánh chói chang khiến có kẻ rùng mình
Chừng ngộp thở bên trời hồng rạng rỡ.
 
Từng câu thơ tựa bàn tay nâng đỡ
Những vần gieo mở rộng cõi tâm linh
Để kéo ai thóat ra khỏi chính mình
Cùng hòa nhập cõi ân tình cháy bỏng.
 
Những bài thơ khiến lòng người xao động
Ngước mắt nhìn... một chút, để si mê
Bàn tay run, đưa lên thật vụng về
Cố nắm bắt một niềm tin đã mất.
 
Những bài thơ khiến tim người thổn thức
Hồn thóat thai vượt vỏ ốc của mình
Nên ngại ngùng với tâm trạng nhẹ tênh
và chóang váng với niềm đau quên lãng.
 
Những hơi thở nhẹ, đều, không đứt quãng
Định tâm tình trước phấn khích chưa quen
Nên vần thơ cũng lặng lẽ mon men
Theo ngày mới, rụt rè tin yêu mới!
 
April 18th 2008
 
Triều Âm
 



 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 17:50:24Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

CÁM ƠN  NHỮNG BÀI THƠ
 
Những hơi thở rụt rè bên khỏang lặng
Đánh mất mình trong chua chát đắng cay
Giấu niềm tin dưới đáy một vũng lầy
Mang tăm tối che ngang trời ảm đạm.
 
Phải yêu thơ gánh cho mình kiếp nạn
Trở trăn nhiều với mộng tưởng xa xôi
Nên trầm tư lăn xuống một khỏanh đời
Làm thổn thức một vùng hoang rạn vỡ ?
 
Những bài thơ mang tình yêu hoa nở
Hơi ấm tràn mùa xuân nhỏ phục sinh
Ánh chói chang khiến có kẻ rùng mình
Chừng ngộp thở bên trời hồng rạng rỡ.
 
Từng câu thơ tựa bàn tay nâng đỡ
Những vần gieo mở rộng cõi tâm linh
Để kéo ai thóat ra khỏi chính mình
Cùng hòa nhập cõi ân tình cháy bỏng.
 
Những bài thơ khiến lòng người xao động
Ngước mắt nhìn... một chút, để si mê
Bàn tay run, đưa lên thật vụng về
Cố nắm bắt một niềm tin đã mất.
 
Những bài thơ khiến tim người thổn thức
Hồn thóat thai vượt vỏ ốc của mình
Nên ngại ngùng với tâm trạng nhẹ tênh
và chóang váng với niềm đau quên lãng.
 
Những hơi thở nhẹ, đều, không đứt quãng
Định tâm tình trước phấn khích chưa quen
Nên vần thơ cũng lặng lẽ mon men
Theo ngày mới, rụt rè tin yêu mới!
 
April 18th 2008
 
Triều Âm
 
 


Cơn Mưa Nhàn Hạ 
 
Buổi sáng cuối tuần giăng mưa trước ngõ
Khép cửa mùa xuân, ngủ lại cùng thơ
Từ trong giấc mơ, em đến tình cờ
Như hạt mưa bay qua tinh cầu mới

 
Bài thơ mở ra con đường diệu vợi
Đợi sẽ cùng em bước tới một ngày
Hạnh phúc trải dài cùng tận chân mây
Cỏ hoa yêu nhau khi vừa thức giấc

 
Từng tiếng mưa rơi về làm thánh nhạc
Gọi kinh tình yêu văng vẳng giáo đường
Những cơn mưa đời thiếu chiếc ô giương
Cho trái tim anh đôi lần cảm lạnh

 
Cuối tuần trời nghiêng rót dòng cô quạnh
Nỗi buồn vu vơ về cạnh gối nằm
Có đoá hoa nào vừa chết lặng câm
Chưa được một lần yêu đương say đắm

 
Hãy về dưới mưa cho tình ướt đẫm
Để khỏi muộn màng làm đoá hoa khô
Những ngày gian lao góp lại thành thơ
Anh gửi về em cuối tuần nhàn hạ

 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0

 


Cơn Mưa Nhàn Hạ 
 
Buổi sáng cuối tuần giăng mưa trước ngõ
Khép cửa mùa xuân, ngủ lại cùng thơ
Từ trong giấc mơ, em đến tình cờ
Như hạt mưa bay qua tinh cầu mới

 
Bài thơ mở ra con đường diệu vợi
Đợi sẽ cùng em bước tới một ngày
Hạnh phúc trải dài cùng tận chân mây
Cỏ hoa yêu nhau khi vừa thức giấc

 
Từng tiếng mưa rơi về làm thánh nhạc
Gọi kinh tình yêu văng vẳng giáo đường
Những cơn mưa đời thiếu chiếc ô giương
Cho trái tim anh đôi lần cảm lạnh

 
Cuối tuần trời nghiêng rót dòng cô quạnh
Nỗi buồn vu vơ về cạnh gối nằm
Có đoá hoa nào vừa chết lặng câm
Chưa được một lần yêu đương say đắm

 
Hãy về dưới mưa cho tình ướt đẫm
Để khỏi muộn màng làm đoá hoa khô
Những ngày gian lao góp lại thành thơ
Anh gửi về em cuối tuần nhàn hạ


 
CƠN MƯA BẤT CHỢT
 
Chiều ngập nắng con đường dài cánh gió
Phía trời xa khuất bóng một người thương
Ầm ì xe, dòng hỗn lọan ở trên đường
Không lấp nổi, khỏang cô đơn quạnh vắng.

 
Chiều nhảy múa bên nhớ mong màu trắng
Nhạt nhòa trời tim tím cõi xa trông
Có cơn mưa chợt đổ ở trong lòng
Sao ướt đẫm cả chân chiều trước mặt.

 
Những giọt mưa đọng hờn trên khóe mắt
Rượt đuổi chiều quanh con nắng không tên
Cố dâng cao, lấp khỏang trống mông mênh

Theo đường lớn, mưa nay là suối nhỏ.
 
Chân trời xa hỡi người ơi có tỏ
Dòng suối kia đang mọi ngõ tràn về
Ngập chiều xưa bên nỗi nhớ lê thê
Chiều màu trắng thành đại dương thăm thẳm.

 
Giọt mưa kia sao chiều nay mằn mặn
Cuốn nắng mơ vào khỏang trắng mông mênh

Chiều chạy trốn giữa ký ức không tên
Thành tiếng sóng nơi lòng sâu của biển.

 
Triều Âm
 
April 24th 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-24 17:24:32Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam


 
CƠN MƯA BẤT CHỢT
 
Chiều ngập nắng con đường dài cánh gió
Phía trời xa khuất bóng một người thương
Ầm ì xe, dòng hỗn lọan ở trên đường
Không lấp nổi, khỏang cô đơn quạnh vắng.

 
Chiều nhảy múa bên nhớ mong màu trắng
Nhạt nhòa trời tim tím cõi xa trông
Có cơn mưa chợt đổ ở trong lòng
Sao ướt đẫm cả chân chiều trước mặt.

 
Những giọt mưa đọng hờn trên khóe mắt
Rượt đuổi chiều quanh con nắng không tên
Cố dâng cao, lấp khỏang trống mông mênh

Theo đường lớn, mưa nay là suối nhỏ.
 
Chân trời xa hỡi người ơi có tỏ
Dòng suối kia đang mọi ngõ tràn về
Ngập chiều xưa bên nỗi nhớ lê thê
Chiều màu trắng thành đại dương thăm thẳm.

 
Giọt mưa kia sao chiều nay mằn mặn
Cuốn nắng mơ vào khỏang trắng mông mênh

Chiều chạy trốn giữa ký ức không tên
Thành tiếng sóng nơi lòng sâu của biển.

 
Triều Âm
 
April 24th 2008


Bài Thơ Giữa Tuần
 
Sau những cơn mưa ngày về buông nắng
Hoa dưới mặt trời nằm chết tương tư
Giữa tuần mênh mông đời bỗng mệt nhừ
Chồng chất gian lao thành bài thơ nhỏ

 
Nhớ cuối tháng tư cơ đồ bỏ ngõ
Đại dương tháng ngày vẫn một niềm đau
Anh đã đi qua bao cuộc cơ cầu
Lòng nước phất phơ trên hàng cờ rũ

 
Hồn thơ lang thang về trời đất cũ
Chợt thấy em đi giữa phố mưa buồn
Như lá trôi vào dòng lũ trào tuôn
Mang nỗi ước mơ đợi ngày mục rã

 
Bay qua trùng dương chập chùng sóng lạ
Anh làm bóng chim mỏi cánh lưng trời
Còn chút quê hương trong trái tim vơi
Và nét dung nhan người tình chưa gặp
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0


Bài Thơ Giữa Tuần
 
Sau những cơn mưa ngày về buông nắng
Hoa dưới mặt trời nằm chết tương tư
Giữa tuần mênh mông đời bỗng mệt nhừ
Chồng chất gian lao thành bài thơ nhỏ

 
Nhớ cuối tháng tư cơ đồ bỏ ngõ
Đại dương tháng ngày vẫn một niềm đau
Anh đã đi qua bao cuộc cơ cầu
Lòng nước phất phơ trên hàng cờ rũ

 
Hồn thơ lang thang về trời đất cũ
Chợt thấy em đi giữa phố mưa buồn
Như lá trôi vào dòng lũ trào tuôn
Mang nỗi ước mơ đợi ngày mục rã

 
Bay qua trùng dương chập chùng sóng lạ
Anh làm bóng chim mỏi cánh lưng trời
Còn chút quê hương trong trái tim vơi
Và nét dung nhan người tình chưa gặp


 
Ngày tháng tư bình thường
 
 
Dòng thời gian tháng ngày đi mải miết
Phận lòai người trót sa kiếp lầm than
Gặp phải mưa dâng bão lũ ngập tràn
Cuốn mất đời trở trăn về xứ lạ.

 
Ngày tháng tư cũng một ngày chớm hạ
Nắng thiêu người xoay chuyển vận non sông
Trót sinh ra ai cũng có một tấm lòng
Chẳng đủ lực nên ngậm ngùi lệ nóng.

 
Thời gian trôi, qua rồi ngày biến động
Kẻ vui cười, người kêu khóc óan nhau
Bởi thắng thua số phận đã bày đầu
Vua thời đắc ý, giặc thời lưu vong.

 
Ngày hôm nay, giữa tháng tư mùa hạ
Mắt em thơ với ước vọng rạng ngời
Sẽ dựng xây một nước nhà đổi mới
Nơi hòa bình ngự trị ở muôn nơi.

 
Trót sinh ra chung số kiếp con người
Dòng máu Việt vẫn hồng tươi nhiệt huyết

Xóa hận thù để tình thơ mải miết
Nối đôi bờ xích đạo của yêu thương.

 
Ngày tháng tư năm nay rất bình thường
Vẫn hăm bốn tiếng quay cuồng bên nhịp sống
Vẫn mỗi đêm ngồi chờ trong tưởng vọng
Bóng người tình hóa mộng đến trong thơ.

 
Triều Âm
 
April 25th 2008
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-07 16:30:59Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam


Ngày tháng tư bình thường
 
 
Dòng thời gian tháng ngày đi mải miết
Phận lòai người trót sa kiếp lầm than
Gặp phải mưa dâng bão lũ ngập tràn
Cuốn mất đời trở trăn về xứ lạ.

 
Ngày tháng tư cũng một ngày chớm hạ
Nắng thiêu người xoay chuyển vận non sông
Trót sinh ra ai cũng có một tấm lòng
Chẳng đủ lực nên ngậm ngùi lệ nóng.

 
Thời gian trôi, qua rồi ngày biến động
Kẻ vui cười, người kêu khóc óan nhau
Bởi thắng thua số phận đã bày đầu
Vua thời đắc ý, giặc thời lưu vong.

 
Ngày hôm nay, giữa tháng tư mùa hạ
Mắt em thơ với ước vọng rạng ngời
Sẽ dựng xây một nước nhà đổi mới
Nơi hòa bình ngự trị ở muôn nơi.

 
Trót sinh ra chung số kiếp con người
Dòng máu Việt vẫn hồng tươi nhiệt huyết

Xóa hận thù để tình thơ mải miết
Nối đôi bờ xích đạo của yêu thương.

 
Ngày tháng tư năm nay rất bình thường
Vẫn hăm bốn tiếng quay cuồng bên nhịp sống
Vẫn mỗi đêm ngồi chờ trong tưởng vọng
Bóng người tình hóa mộng đến trong thơ.

 
Triều Âm
 
April 25th 2008
 
 


Một Ngày Cho Quê Hương
 
Hôm nay ta không làm thơ tình
Dành ngày thương vận nước điêu linh
Lòng treo cờ rũ hồn sông núi
Nhìn khói hương tàn giữa lặng thinh

 
Ba mươi ba năm dài tang thương
Đời ta dong ruổi một con đường
Đường về phục quốc xa ngàn dặm
Viễn xứ đê đầu tư cố hương*

 
Mon pays est dans mon coeur
Nhớ lời truyền hịch thuở ngàn xưa
Mượn gươm Nguyễn Huệ xua tan giặc
Về giữa Thăng Long dựng lại cờ

 
Bàn chân ta đi trên năm châu
Một ngày qua biển vượt rừng sâu
Làm cơn bão chuyển trời dân chủ
Thắp lửa tự do sáng địa cầu

 
Gom đau thương trong bao năm dài
Dựng thành sức mạnh của hôm nay
Ta về phá ngục xây đời mới
Cho bóng cờ vàng phất phới bay

 
Thơ tình ta dành cho ngày mai
Triệu người chung sức, góp bàn tay
Viết trang sử mới trời xuân thắm
Mở hội tương phùng khắp đó đây


30/4/2008
 
* Mượn chữ trong bài "Tĩnh Dạ Tư" của Lý Bạch

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 13:09:45Đỗ Hồng>
Ngàn Lời Thăm Mẹ

Toutes les femmes sont très belles
Mẹ là hoa đẹp nhất thiên nhiên
Khi con hóa kiếp phôi thai nhỏ
Mẹ đã là Tiên rất dịu hiền

All the women are pretty
Mẹ là ánh mắt của Tây Thi
Là hồn Bao Tự ngàn năm trước
Là bóng trang đài Dương Quý Phi

Từ mẫu mật phùng du tử y*
Mẹ cho con cả tuổi xuân thì
Hồn con mặc lấy xương da mẹ
Mở cửa gian trần con bước đi

Đổi cả mỹ nhân trên cuộc đời
Cho con nhìn thấy mẹ xinh tươi
Như nhà nghiêng mái che mưa gió
Như chiếc dù êm khi nắng rơi

Mẹ vẫn là quà buổi chợ tan
Là chăn nồng ấm tối đông sang
Là từng trang sách khai tâm trí
Là thuốc nhiệm mầu trị bất an

Mẹ vẫn là cơm lúc đói lòng
Là lưng con dựa nỗi long đong
Là tia sáng cuối đường tăm tối
Con hẹn tương lai nối gót hồng

Con hái cả vườn hoa tháng năm
Gửi về dâng mẹ chút hương trầm
Trên hoa có trái tim son nhỏ
Chất chứa ngàn lời con kính thăm


* Mượn chữ trong bài "Du Tử Ngâm" của Mạnh Giao
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Tháng Vẫy Tay Chào
 
Em ném đá vào cuộc tình tội lỗi
Và bỏ đi tình hấp hối bên đường
Anh vẫn ngồi ôm cơn mộng tai ương
Nghe nỗi nhớ kéo về làm giông bão

Trời tháng năm nắng vàng lên vai áo
Bóng em về chìm dưới dốc thật sâu
Chung quanh anh cây lá đã xanh màu
Mà chim hót vườn xưa giờ tử nạn

Dòng nhiệt huyết bao năm vừa khô cạn
Trái tim còn vang động nhịp ly tan
Khi dung nhan cuộc sống vội phai tàn
Và ngày tháng thành vết dao ngọt lịm

Đời từ đó nhuộm áo em màu tím
Phố chết mòn vì thiếu mất niềm vui
Đêm trôi qua trên từng chuyến ngậm ngùi
Anh đứng vẫy bên kia đường gió bụi...

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Nước Cuối Cùng
 
Như giọt nước cuối cùng trên sa mạc
Em tan đi trong nắng lửa thời gian
Anh lạc đà chở nặng những gian nan
Trăm năm đó nhạt nhòa cơn gió bụi

Tình yêu cũ nở hoa hồng đỉnh núi
Chân trời buồn mờ ảo kiếp phù du
Giữa rừng hoang mệt mỏi bước tiều phu
Anh vấp ngã xuống dốc đời xa lạ

Nhìn tháng năm cháy từng mùa vội vã
Anh nghe lòng khô cạn những niềm vui
Em về đâu trên ngàn lối ngược xuôi
Có gặp lại những hồn thơ thuở trước?

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Những Ngày Xuân Đã Chết[/align] [/align]Sóng thời gian xô anh về phía trước
Mà tâm tình còn ở lại đằng sau
Những cuộc tình vẫn đuổi bắt theo nhau
Con tim nhỏ chưa một lần mỏi mệt

Tháng năm có những ngày xuân đã chết
Từ khi rừng về mọc giữa phố xưa
Đời gian nan đi về với nắng mưa
Em lưu lạc trên đường qua trí nhớ
[/align] [/align]Mai thức dậy nghe cuộc đời vẫn thở
Biết rằng anh còn nợ với nhân gian
Nợ với em nụ hôn mới nồng nàn
Dù tình muộn như hoàng hôn buổi sáng

Anh ngồi đó nhìn dòng sông nước cạn
Chờ cơn mưa về đổ xuống bên trời
Nỗi buồn này theo ngọn gió ra khơi
Thành giông bão lòng tháng năm mờ mịt
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-14 05:08:55trieuam>
MƠ HỒ
 
 
 
những tiết điệu mơ hồ trong trí nhớ
sắp đặt mình giữa nắng lửa thời gian
như giọt nước tan đi giữa gian nan
để trăm năm nhạt nhòa cơn gió bụi.

Triền dốc đời bóng người tình thui thủi
Đếm bước chân tựa như đuổi bóng mình
Những vòng xoay, nghịch cảnh của tâm linh
Trói cuộc tình miền ảo hư đã chết.

Những câu thơ chấm phá một hồi kết
Khóa tim người trong tiết điệu xa xăm
Dòng sông xưa nay thành mạch nước ngầm
Luân chuyển mãi giữa âm thầm mạch sống.

Triều Âm

May 14th 2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-14 19:30:00Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

MƠ HỒ
 
 
 
những tiết điệu mơ hồ trong trí nhớ
sắp đặt mình giữa nắng lửa thời gian
như giọt nước tan đi giữa gian nan
để trăm năm nhạt nhòa cơn gió bụi.

Triền dốc đời bóng người tình thui thủi
Đếm bước chân tựa như đuổi bóng mình
Những vòng xoay, nghịch cảnh của tâm linh
Trói cuộc tình miền ảo hư đã chết.

Những câu thơ chấm phá một hồi kết
Khóa tim người trong tiết điệu xa xăm
Dòng sông xưa nay thành mạch nước ngầm
Luân chuyển mãi giữa âm thầm mạch sống.

Triều Âm

May 14th 2008




Trái Tim Sa Mạc
 
Như bài thơ chưa hề mang dấu chấm
Tình trong anh luôn dài tới vô cùng
Nỗi nhớ nào trôi dạt cõi mông lung
Thành biển cả chập chùng trong tâm tưởng
 
Có bao giờ em nghe hồn vất vưởng
Bởi tình thơ về ngang trái tim hồng
Bước đường trưa gặp lại gió thơm nồng
Đời chợt mát giữa ngày mùa nắng cháy
 
Thời gian như đường một chiều đi mãi
Lửa ưu tư đang đốt ngắn cuộc đời
Mỗi ngày buồn đưa tuổi nhớ ra khơi
Anh ở lại làm đất khô cằn cỗi
 
Kiếp trầm luân vẫn vây quanh dấu hỏi
Anh đi tìm lời giải đáp trong thơ
Mong gặp em qua năm tháng tình cờ
Cho mưa xuống đầy trái tim sa mạc
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-14 19:37:40trieuam>
Chú ơi, đã để sẵn rồi, giờ mang qua tặng chú nè [;)]

Giao Điểm
 
Ngày đi khuất bóng đêm trằn trọc mãi
Em nhớ gì cho khắc khoải lòng thơ
Vần anh gieo rớt xuống giữa vu vơ
Đời tan biến giữa tình trường bất tận.

Cuộc đời vốn cho đi và được nhận
Những nụ cười và nước mắt cho nhau
Ta có được hạnh phúc thuở ban đầu
Cùng đau khổ trầm đời nhau muôn kiếp.

Đêm trở trăn nên ngày còn mải miết
Chạy vòng quanh tìm kiếm chuyện hư vô
Anh viết gì sao đau đớn cả mộng mơ
Em bật khóc để lệ rơi vào bể ái.

Ta nhìn nhau bên lề đời phải - trái

Bước chân trên đường thẳng chẳng ô li
Giằng  xé nhau qua giao điểm phẳng lì
Rồi lặng lẽ vẫn đi về vô định.

Triều Âm.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Chú ơi, đã để sẵn rồi, giờ mang qua tặng chú nè [;)]

Giao Điểm
 
Ngày đi khuất bóng đêm trằn trọc mãi
Em nhớ gì cho khắc khoải lòng thơ
Vần anh gieo rớt xuống giữa vu vơ
Đời tan biến giữa tình trường bất tận.

Cuộc đời vốn cho đi và được nhận
Những nụ cười và nước mắt cho nhau
Ta có được hạnh phúc thuở ban đầu
Cùng đau khổ trầm đời nhau muôn kiếp.

Đêm trở trăn nên ngày còn mải miết
Chạy vòng quanh tìm kiếm chuyện hư vô
Anh viết gì sao đau đớn cả mộng mơ
Em bật khóc để lệ rơi vào bể ái.

Ta nhìn nhau bên lề đời phải - trái

Bước chân trên đường thẳng chẳng ô li
Giằng  xé nhau qua giao điểm phẳng lì
Rồi lặng lẽ vẫn đi về vô định.

Triều Âm.


 
Cám ơn bài thơ hay của Triều Âm. Cho chú gửi đến TÂ những dòng sau đây nhé:
 
Về Nơi Giao Điểm
 
Những vần thơ đã về trên giao điểm
Cho một ngày dâng lốc xoáy tim nhau
Hồn thơ bay qua phía nửa tinh cầu
Nghiêng mưa xuống giữa đường trưa cháy bỏng
 
Đôi mắt đêm bên này còn tưởng vọng
Có nỗi buồn thức giấc đợi trăng lên
Chợt nghe mình tan loãng giữa mông mênh
Rồi gặp em đứng chờ nơi giao điểm
 
Em đã đến từ con đường mầu nhiệm
Đường nối liền tư tưởng của con tim
Tình thơ vang trong ngày tháng im lìm
Thành khúc hát lênh đênh ngàn nỗi nhớ
 
Đêm nằm xuống nghe đời lên tiếng thở
Anh chập chờn trong giấc ngủ vần thơ
Thấy em đi như sương khói mịt mờ
Và giao điểm chỉ còn dấu chấm 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Chú tuyệt quá !!! Không hiểu sao hồn thơ đang tắt tịt, đọc thơ chú là tự dưng tay gõ phím...
 
DẤU CHẤM CHO THƠ
 
Ta qua nhau như làn sương khói thoảng
Những vần thơ thắp sáng cả u minh
Đường chiều trôi tím thẫm bước đăng trình
Chập chờn trí nhớ đưa mình qua nhau.

 
Từng câu thơ xoa dịu những nỗi đau
Mông mênh gió bên khúc đời mê mải
Những giấc ngủ lăn dốc tình thoai thoải
Chập chờn mình trong khắc khoải lời ru.

 
Những giấc mơ đến giữa dốc sương mù
Hồ như tay chạm bóng người rất xa
Vần thơ chợt tan dưới cội cây già
Khói sương bãng lãng nhạt nhòa bóng nhau.

 
Ta nhìn nhau, hiểu trọn những mối sầu
Đọng trong ánh mắt cơ cầu tháng năm
Bước qua, không dưng tim hạ nốt trầm
Vần thơ sót lại chấm thành tơ duyên.

 
Triều Âm.



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Chú tuyệt quá !!! Không hiểu sao hồn thơ đang tắt tịt, đọc thơ chú là tự dưng tay gõ phím...
 
DẤU CHẤM CHO THƠ
 
Ta qua nhau như làn sương khói thoảng
Những vần thơ thắp sáng cả u minh
Đường chiều trôi tím thẫm bước đăng trình
Chập chờn trí nhớ đưa mình qua nhau.

 
Từng câu thơ xoa dịu những nỗi đau
Mông mênh gió bên khúc đời mê mải
Những giấc ngủ lăn dốc tình thoai thoải
Chập chờn mình trong khắc khoải lời ru.

 
Những giấc mơ đến giữa dốc sương mù
Hồ như tay chạm bóng người rất xa
Vần thơ chợt tan dưới cội cây già
Khói sương bãng lãng nhạt nhòa bóng nhau.

 
Ta nhìn nhau, hiểu trọn những mối sầu
Đọng trong ánh mắt cơ cầu tháng năm
Bước qua, không dưng tim hạ nốt trầm
Vần thơ sót lại chấm thành tơ duyên.

 
Triều Âm.



 
Hành Trình Vô Định
 
Em có nghe lời thơ trong tiếng gió
Nét chữ mềm trên chiếc lá còn xanh
Chút tình thơ theo nắng đến bên mành
Anh đã gửi từ bên kia đất lạ

 
Đời lên xuống từng chuyến xe vội vã
Ngày đi về qua ngõ rẽ hoàng hôn
Nhập vào thơ chiếc bóng của linh hồn
Trôi lờ lửng theo dòng sông tư tưởng

 
Hãy mở cửa đón vần thơ độ lượng
Không hẹn mà chữ nghĩa đến gần nhau
Thành lời ru vang cùng tận kiếp nào
Cho mặt đất nối đường qua biển rộng

 
Từ tâm tư nghĩa trang bừng nhịp sống
Bởi tình thơ là hơi thở phục sinh
Và thơ anh đã hiện ánh bình minh
Chờ em bước vào hành trình vô định

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
BÊN ĐƯỜNG XÍCH ĐẠO
 
Đường tư tưởng đi ngang đường xích đạo
Phá không gian trong khoảng cách tương giao
Lời thơ ấm đọng trên mắt lá xôn xao
Theo bình minh rót vào lòng nắng mới.

 
Giữa thời gian dòng tâm tư ngóng đợi
Thả trôi mình mặc nhịp vội hôm nay
Để linh hồn một lối thoát ngất ngây
Cùng nhập thể bay về miền đất lạ.

 
Trên trục quay quả địa cầu hoán chuyển
Để vần thơ vượt xích đạo đến gần
Những giới hạn bỗng vỡ tung ý niệm
Sóng trùng dương nối tiếp những vần thương.

 
Trên hành trình tiến về cảnh vô thường
Ta mặc định trong tự nhiên tấu khúc
Hóa mình trong một nguyên tố nhỏ nhoi
Nhìn trong nhân loại ta soi hồn mình.

 
Triều Âm

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

BÊN ĐƯỜNG XÍCH ĐẠO
 
Đường tư tưởng đi ngang đường xích đạo
Phá không gian trong khoảng cách tương giao
Lời thơ ấm đọng trên mắt lá xôn xao
Theo bình minh rót vào lòng nắng mới.

 
Giữa thời gian dòng tâm tư ngóng đợi
Thả trôi mình mặc nhịp vội hôm nay
Để linh hồn một lối thoát ngất ngây
Cùng nhập thể bay về miền đất lạ.

 
Trên trục quay quả địa cầu hoán chuyển
Để vần thơ vượt xích đạo đến gần
Những giới hạn bỗng vỡ tung ý niệm
Sóng trùng dương nối tiếp những vần thương.

 
Trên hành trình tiến về cảnh vô thường
Ta mặc định trong tự nhiên tấu khúc
Hóa mình trong một nguyên tố nhỏ nhoi
Nhìn trong nhân loại ta soi hồn mình.

 
Triều Âm

 
Tình Em Bên Xích Đạo
 
Bên xích đạo, có tình em cháy bỏng
Thơ anh về làm gió thoảng trăm năm
Đêm hoang vu rơi xuống nốt nhạc trầm
Rồi lắng đọng dưới dòng sông thương nhớ
 
Trời nhiệt đới có tình em rực rỡ
Thơ anh về làm bóng mát hàng cây
Đường em đi trăng mọc giữa ban ngày
Trên cành lá xôn xao lời chim gọi
 
Trong bao la có lời thơ tiếp nối
Từ kiếp nào lưu lạc đến hôm nay
Từ tha phương về lại núi sông này
Thơ đã chọn trái tim em trú ngụ
 
Thơ anh sẽ đưa em vào giấc ngủ
Để quên ngày nắng lửa đốt quê hương
Hẹn gặp nhau nơi đầu ngõ thiên đường
Ta họa lại vần thơ xuân bất tận
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-21 22:36:01Viet duong nhan>
Vũ Khúc Mưa
 
Trời nhiệt đới tháng này mưa đến vội
Dấu vần mơ vào những ngõ tâm hồn
Mưa từng hạt, cứ từng hạt lại tuôn
Gõ đều căn gác bản tình ca trôi.

 
Bên khung cửa em chờ ngày nắng tới
Mang thiên thần có cánh của yêu thương
Trải hoa đi trên lối đến thiên đường
Nơi mùa xuân vẫn mãi dài vô tận.

 
Trời tháng năm ngày mưa vài ba bận
Xoa dịu đời qua cái nắng tháng tư
Những cơn mưa bay như cánh phù du
Vừa ướt áo lại nhạt nhòa nhân ảnh.

 
Vũ khúc mưa đang uốn mình đỏng đảnh
Ghẹo trêu người trong khoảnh khắc xuyến xao
Rồi chợt nghiêng trong tấu khúc ngọt ngào
Mưa dần thấm vào mạch sâu của đất.

 
Có đôi khi tâm hồn cùng ngây ngất
hưởng men say của đôi phút đồng tâm
ta nhìn mưa múa vũ khúc trăm năm

thiên nhiên hòa nhịp tưới xanh khung trời.
 
Triều Âm
 
R

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-21 22:31:35Viet duong nhan>
Trích đoạn: trieuam

Vũ Khúc Mưa
 
Trời nhiệt đới tháng này mưa đến vội
Dấu vần mơ vào những ngõ tâm hồn
Mưa từng hạt, cứ từng hạt lại tuôn
Gõ đều căn gác bản tình ca trôi.

 
Bên khung cửa em chờ ngày nắng tới
Mang thiên thần có cánh của yêu thương
Trải hoa đi trên lối đến thiên đường
Nơi mùa xuân vẫn mãi dài vô tận.

 
Trời tháng năm ngày mưa vài ba bận
Xoa dịu đời qua cái nắng tháng tư
Những cơn mưa bay như cánh phù du
Vừa ướt áo lại nhạt nhòa nhân ảnh.

 
Vũ khúc mưa đang uốn mình đỏng đảnh
Ghẹo trêu người trong khoảnh khắc xuyến xao
Rồi chợt nghiêng trong tấu khúc ngọt ngào
Mưa dần thấm vào mạch sâu của đất.

 
Có đôi khi tâm hồn cùng ngây ngất
hưởng men say của đôi phút đồng tâm
ta nhìn mưa múa vũ khúc trăm năm

thiên nhiên hòa nhịp tưới xanh khung trời.
 
Triều Âm


Cơn Gió Xôn Xao
 
Trời không mưa sao lòng anh vẫn ướt?
Nắng tháng năm về đọng giọt ưu phiền
Con đường dài hồn cây lá ngả nghiêng
Đưa anh đến thêm một ngày hiu quạnh
 
Trời có mưa cho nỗi buồn mọc nhánh?
Cho vần thơ hòa điệu nhịp mưa rơi
Ngồi cùng anh làm cơn nhớ không rời
Bàn ghế trống vẫn một đời câm lặng
 
Em qua phố trong ngày mưa nhớ nắng
Nhìn mùa xuân khoác áo bỏ đời đi
Bước chân về trăm ngã rẽ phân ly
Có chợt thấy tâm hồn mình ướt sũng?
 
Đường hoàng hôn nghe tuổi vàng chín rụng
Anh nhìn đời bằng đôi mắt phía sau
Bỗng gặp em trong ngày nắng nhạt màu
Như cơn gió xôn xao hồn thơ nhỏ
 
R
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Hồng Tháng Sáu
[/align] 
[/align]Trong mắt xuân chợt thấy mây mùa hạ
Thoáng bay vào trời tháng sáu mênh mông
Nắng đã ươm trên da thịt thơm nồng
Niềm xao xuyến của vườn hoa trước ngõ

Ngày ra biển mở lòng ra với gió
Đêm về nằm còn nghe sóng chơi vơi
Trong mắt em từng bóng xế ngang đời
Đường hun hút chìm vào mưa tháng sáu

Nơi tim nhỏ tình xưa về nương náu
Như chim uyên bay trở lại khu vườn
Hát cùng người trăm điệp khúc yêu thương
Gọi mùa hạ từ trong đôi mắt nhớ

Đường tháng sáu nở hoa hồng rực rỡ
Đợi em về làm bóng nắng lung linh
Anh ngồi đây bên đám lá vô tình
Hồn thao thức vì từng cơn gió lạ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ Hạ
 
Đã mấy ngày qua không nghe chim hót
Khi mặt trời nằm bệnh cuối chân mây
Nhớ lời chim cây cỏ cũng hao gầy
Những chiếc lá tương tư buồn trong gió

Mai thức dậy nhìn đời trôi khốn khó
Bước chân trần chưa hết cuộc trầm luân
Từng ngày vui rơi rớt xuống mộ phần
Tình ngủ lại trong con tim phiền não

Trời tháng sáu bắt đầu mùa giông bão
Biển tình còn cơn gió lạnh về dâng
Người đưa nhau tìm dấu tích trăm năm
Mà con sóng phũ phàng vừa bôi xóa

Mong chim tới gọi hè về giục giã
Cho vườn tình mở hội đón mùa sang
Em ở đâu bên gió núi mây ngàn?
Hãy trở lại cùng ngày xưa thần thoại

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
MÃI LÀ HUYỀN THOẠI
 
Hè đã sang mang ngày xưa thần thoại
Nở vườn tình trải rộng khắp năm châu
Em ở đây chứ nào có đi đâu
Vẫn cánh gió đùa trên đầu ngọn sóng.

 
Trời hoàng hôn mây che nghiêng chiếc bóng
Tiếng chim xa ríu rít gọi câu tình
Giữa sóng ngàn khe khắp nhịp lãng quên
Dìm sâu tâm tưởng, cuốn phiên chợ đời.

Ta cút bắt bên góc trời tím thẫm
Soi bóng mình giữa khoảng lặng hanh hao
Trời tháng sáu mang những trận mưa rào
Hồn ướt sũng sóng ba đào nhân thế.

 
Anh có sang mang cuộc đời về nhé
Để vườn hồng vẫn nở giữa mùa ngâu
Cánh chim xa sẽ vượt sóng giang đầu
Bình minh rộn rã giữa màu nắng xuân.

 
                                                                    ..... tháng sau mưa về mang huyền thoại 
                                                                           rơi giọt tương phùng xanh mãi buổi chiều xưa....

 
Triều Âm
 
June 7th  2008
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

MÃI LÀ HUYỀN THOẠI
 
Hè đã sang mang ngày xưa thần thoại
Nở vườn tình trải rộng khắp năm châu
Em ở đây chứ nào có đi đâu
Vẫn cánh gió đùa trên đầu ngọn sóng.

 
Trời hoàng hôn mây che nghiêng chiếc bóng
Tiếng chim xa ríu rít gọi câu tình
Giữa sóng ngàn khe khắp nhịp lãng quên
Dìm sâu tâm tưởng, cuốn phiên chợ đời.

Ta cút bắt bên góc trời tím thẫm
Soi bóng mình giữa khoảng lặng hanh hao
Trời tháng sáu mang những trận mưa rào
Hồn ướt sũng sóng ba đào nhân thế.

 
Anh có sang mang cuộc đời về nhé
Để vườn hồng vẫn nở giữa mùa ngâu
Cánh chim xa sẽ vượt sóng giang đầu
Bình minh rộn rã giữa màu nắng xuân.

 
                                                                    ..... tháng sau mưa về mang huyền thoại 
                                                                          rơi giọt tương phùng xanh mãi buổi chiều xưa....

 
Triều Âm
 
June 7th  2008
 

 
Ngõ Mưa
 
Trời tháng sáu mưa bay mờ khung kính
Tình anh như chiếc quạt nước hao mòn
Đường lộng gió vết xe lăn vô định
Biết về đâu giữa chiều rộng mênh mông?

Chân vội vã theo dòng đời cuồng lũ
Tình ngỡ ngàng như tiếng sét thinh không
Đường trăm ngả, phương nào về chốn cũ?
Cho anh sưởi lòng đêm với lửa hồng

Mưa vẫn hát khúc ca buồn vô tận
Hồn ngả nghiêng cùng cây cỏ phong ba
Anh vẫy tay chào ngày qua lận đận
Chợt ngỡ mình về tới cõi bao la

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
LỐI QUEN
 
Vẫn thói quen con đường mưa mỗi sáng
Người vô hồn hay cảnh vật rỗng tuênh
Xe chạy đi từng giọt nước bắn lên
Rồi rơi xuống, trở về chung dòng chảy.
 
Những lối quen anh có quen hết thảy?
Có hiểu rằng một viên đá vô tri
Một đóa hoa rực nở tuổi xuân thì
Đang vui vẻ đón chân anh mỗi sớm??
 
Những bước chân trên dòng đời chộn rộn
Chẳng kịp vui nên anh mãi thấy buồn
Ngày cuối tuần sao không chậm nhịp chân
Để ngắm khoảng tình gần bên khung cửa.
 
Trời tháng sáu sẽ còn mưa nhiều nữa
Anh buồn gì để mặt đất nứt đôi
Dòng nước trong sẽ phải rẽ ngả đời
Trôi về đôi nẻo xa vời tréo ngoe.
 
Lối quen xưa cùng ngõ mưa tháng sáu
Anh có thấy góc nương náu nhỏ nhoi
Hồn khát khao giữa cung bậc của đời
Đang rơi thánh thót cùng lời mưa kia....
 
Triều Âm
 
July 7th 2008
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-12 22:49:43Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

LỐI QUEN
 
Vẫn thói quen con đường mưa mỗi sáng
Người vô hồn hay cảnh vật rỗng tuênh
Xe chạy đi từng giọt nước bắn lên
Rồi rơi xuống, trở về chung dòng chảy.
 
Những lối quen anh có quen hết thảy?
Có hiểu rằng một viên đá vô tri
Một đóa hoa rực nở tuổi xuân thì
Đang vui vẻ đón chân anh mỗi sớm??
 
Những bước chân trên dòng đời chộn rộn
Chẳng kịp vui nên anh mãi thấy buồn
Ngày cuối tuần sao không chậm nhịp chân
Để ngắm khoảng tình gần bên khung cửa.
 
Trời tháng sáu sẽ còn mưa nhiều nữa
Anh buồn gì để mặt đất nứt đôi
Dòng nước trong sẽ phải rẽ ngả đời
Trôi về đôi nẻo xa vời tréo ngoe.
 
Lối quen xưa cùng ngõ mưa tháng sáu
Anh có thấy góc nương náu nhỏ nhoi
Hồn khát khao giữa cung bậc của đời
Đang rơi thánh thót cùng lời mưa kia....
 
Triều Âm
 
June 7th 2008
 
 
 


Em Như Mây Trắng Phiêu Bồng
 
Lối quen đó người đi không về nữa
Cơn mưa chiều đã xóa dấu chân xưa
Tình yêu cũ như  thân cây nghiêng đổ
Giữa tâm hồn còn nỗi nhớ đong đưa
 
Đường hiu hắt nằm nghiêng nghiêng dốc hạ
Anh trôi vào cùng ngày tháng mênh mông
Chim khuyên đã ngủ quên trên khóm lá
Đời chợt buồn vì vắng tiếng hư không
 
Em qua phố một ngày mưa tầm tã
Có gặp không đôi mắt nhớ gian trần
Còn quanh quẩn trong đám đông xa lạ
Dòng thơ buồn về gợi sóng bâng khuâng
 
Anh bỗng thấy những đường xưa ngăn lối
Cuộc tình nào vừa cất bước lưu vong
Ngày hạnh phúc đã giăng đầy tăm tối
Em bên kia làm mây trắng phiêu bồng

Đỗ Hồng (dohuhong)
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Anh là cơn gió lênh đênh
 
Bên vách núi vòng tay anh chờ đợi
Đưa em lên tận những đỉnh non cao
Vượt trùng dương mặc những cơn ba đào 
Cập bến xuân thanh khiết một vầng mây.

 
Lối quen xưa gió đong đưa mùa hạ
Nốt bổng trầm nghe vừa lạ vừa quen
Dốc hoàng hôn nắng và lá đan xen
Em ngơ ngẩn bềnh bồng nơi xứ lạ.

 
Thành phố buồn hàng cây im bóng lá
Tiếng ve kêu kéo tuột một cõi sầu
Em nghe gió gào thét giữa đêm sâu
Thân mình chợt nặng rơi vào lòng đêm.

 
Ngày mai sang anh là gió lênh đênh
Em hửng nắng mây phiêu bồng đi mãi
Duyên tao ngộ trên vần thơ đan trải
Lối quen xưa khắc khoải dấu u tình.

 
Triều Âm
06/13/2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Gió Hạ
 
Ngày trước mặt có vầng mây lơ lửng
Đường thênh thang cơn gió hạ im lìm
Trên dốc dài còn văng vẳng tiếng chim
Gọi chân bước về ngày vui của biển
 
Anh sẽ đến những vùng trời không hẹn
Tìm ý thơ bay lạc giữa hư vô
Về trong đêm nghe sóng vỗ mơ hồ
Làm hạt cát rã rời trên bãi vắng
 
Lối quen có đưa em về thinh lặng
Gót chân son trong mưa nắng nhạt nhòa
Lời thơ tình từ biển rộng bay qua
Thành cơn gió lay hồn em khe khẽ
 
Trời tháng sáu có mưa bay nhè nhẹ
Ngày đi về còn ướt đẫm đôi vai
Cuối đường xa ngàn mây trắng lạc loài
Chờ gió hạ đưa về ngang đỉnh phố
 
Đỗ Hồng (dohuhong)
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
PHỐ XƯA
 
Con phố xưa vẫn rong rêu cổ kính
Hàng cây xanh lá vẫy đứng im lìm
Sáng cuối tuần thành phố vẫn lặng yên
Đưa giấc ngủ muộn du tiên an bình.
 
Đón vần thơ trong cơn gió hớ hênh
Sa vào cánh nhớ ngủ quên mây trời
Thanh âm đó bỗng về dâng cung hạ
Đỏ rực trời những cánh phượng rơi rơi.
 
Em thở lấy cả khung tình diệu vợi
Có lối mòn phong vũ nước trôi xuôi
Nghe thanh sắc ở nước trời réo rắt
Dáng mây bồng trên con sóng xa xôi.
 
Trời tháng sáu thơ ngập ý tràn lời
Gió đưa mây về cuối hạ rong chơi
Cuối đường xưa núi kéo những hàng dài
Ân duyên bãng lãng chạy hoài dốc mơ
 
Triều Âm
06/14/2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»