Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG

516 trả lời, 53.449 lượt xem — Trang 2 / 18
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-24 15:05:23Nguyên Cương>

CÒN LẠI NÀNG THƠ...
 
Rồi một hôm nào cũng phải thôi
Xe ngừng lăn bánh nước ngừng trôi
Xác thân trả lại vầng mây bụi
Tâm ý về theo ánh mặt trời
Chí cả sông hồ trao bạn trẻ
Duyên hờ trăng gió phủi tay xuôi
Nam-kha mộng lớn bầng tan giấc
Còn lại nàng thơ mãi cợt cười.


Lá chờ rơi

 

 
ĐÂU CHỈ NÀNG THƠ
 
Vẫn biết bác đang hưởng tuổi trời
Không còn đong đếm cánh hoa rơi
Mà giữa vườn thơ đầy hoa thắm
Đường thi bác viết vẫn tỏa ngời
 
Bác tự lộng mình lá chờ rơi
Lời thơ đẹp tựa áng mây trời
Tình sâu ý thẳm thần thái sắc
Chẳng trách nàng thơ mãi cợt cười
 
Nguyên Cương
Trang thơ lưu: Nguyên Cương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=321235
Trang ảnh: Hình ảnh quê hương
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=438938
Trang thơ: Có một dòng sông
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=315436
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Cương


CÒN LẠI NÀNG THƠ...
 
Rồi một hôm nào cũng phải thôi
Xe ngừng lăn bánh nước ngừng trôi
Xác thân trả lại vầng mây bụi
Tâm ý về theo ánh mặt trời
Chí cả sông hồ trao bạn trẻ
Duyên hờ trăng gió phủi tay xuôi
Nam-kha mộng lớn bầng tan giấc
Còn lại nàng thơ mãi cợt cười.

Lá chờ rơi

 
ĐÂU CHỈ NÀNG THƠ
 
Vẫn biết bác đang hưởng tuổi trời
Không còn đong đếm cánh hoa rơi
Mà giữa vườn thơ đầy hoa thắm
Đường thi bác viết vẫn tỏa ngời
 
Bác tự lộng mình lá chờ rơi
Lời thơ đẹp tựa áng mây trời
Tình sâu ý thẳm thần thái sắc
Chẳng trách nàng thơ mãi cợt cười
 
Nguyên Cương

 
CÒN NHỮNG VẦN THƠ...
(thân họa Đâu Chỉ Nàng Thơ)
 
Lá non đang mọc rợp xanh trời
Trong bóng thời gian lặng lẽ trôi
Thơ tỏa dư hương lời chẳng nhạt
Vần gieo hợp lý chữ thêm ngời
Một mảnh tình xanh còn gửi bạn
Mấy đời lá thắm khỏi chờ rơi
Còn non còn nước còn Thư quán
Còn những vần thơ với nụ cười.
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


CÒN LẠI NÀNG THƠ...
 
Rồi một hôm nào cũng phải thôi
Xe ngừng lăn bánh nước ngừng trôi
Xác thân trả lại vầng mây bụi
Tâm ý về theo ánh mặt trời
Chí cả sông hồ trao bạn trẻ
Duyên hờ trăng gió phủi tay xuôi
Nam-kha mộng lớn bầng tan giấc
Còn lại nàng thơ mãi cợt cười.

Lá chờ rơi

 
ĐÂU CHỈ NÀNG THƠ
 
Vẫn biết bác đang hưởng tuổi trời
Không còn đong đếm cánh hoa rơi
Mà giữa vườn thơ đầy hoa thắm
Đường thi bác viết vẫn tỏa ngời
 
Bác tự lộng mình lá chờ rơi
Lời thơ đẹp tựa áng mây trời
Tình sâu ý thẳm thần thái sắc
Chẳng trách nàng thơ mãi cợt cười
 
Nguyên Cương


CÒN NHỮNG VẦN THƠ...
(thân họa Đâu Chỉ Nàng Thơ)
 
Lá non đang mọc rợp xanh trời
Trong bóng thời gian lặng lẽ trôi
Thơ tỏa dư hương lời chẳng nhạt
Vần gieo hợp lý chữ thêm ngời
Một mảnh tình xanh còn gửi bạn
Mấy đời lá thắm khỏi chờ rơi
Còn non còn nước còn Thư quán
Còn những vần thơ với nụ cười.
Lá chờ rơi


MỘT NỤ CƯỜI
Chẳng biết khi nào được nói thôi.
Nước... mây... năm tháng... chẳng ngừng trôi.
Tóc xanh mấy chốc hoa râm... bạc.
Da dẻ  giờ đây nhăn nhúm...mồi.
Chỉ có mối tình là bất diệt???
Không là duyên nợ cũng buông xuôi???
Gởi người yêu dấu lời tha thiết.
Trao đến cho nhau một nụ cười.
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Chào Bác Lá Họa chơi cho vui những ngày đầu xuân "HOA MAI TÁM CÁNH"
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG

Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.

Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.

Thỏang giống âm vang châu báu rơi

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị

Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.

Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Thảo My 
  
 
NHẬP MỘNG 1

BÂNG KHUÂNG
 Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ khóe mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thoat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hắn sâu ánh mắt lúc xa vời.
Lòng trong khắc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi
 Trần Mạnh Hùng


NHẬP MỘNG  2

NHẬP LUÂN HỒI 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.

Tê dại nhịp tim lúc bén hơi.
Làn mắt khép hờ ngây ngất nhắm.
Bờ môi chờ đón lả lơi cười.
Từng vùng máu nóng như triều sóng.
Khỏang trống thần kinh thóat biển khơi.
Sâu thẳm tâm tư cơn lốc xóay.
Nghe như níu kéo nhập luân hồi
Trần Mạnh Hùng

NHẬP MỘNG 3

KHÁNH NGỌC REO 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Là mỗi bước chân khánh ngọc reo.
Xóa sạch lời thề trong ánh mắt.
Phá tan truyền kiếp phận mây bèo.
Hình như tiếng vọng kinh siêu thóat.
Là cả dư âm sám hối theo.
Khi trốn,khi tim.khi hội ngộ
Mơ hồ còn sót mảnh trăng treo.
Trần Mạnh Hùng 
 
NHẬP MỘNG 4
SÓNG
Thỏang giống âm vang châu báu rơi.
Thóat từ hơi thở nhẹ đầy vơi.
Không gian chuyển động như tan vỡ.
Thời khắc kết tinh bỗng rã rời.
Thần thể bồng bềnh tan bọt nước.
Tâm tư chìm nỗi mất tăm hơi.
Còn bao nhiêu nữa cơn cuồng sóng.
Vũ trụ bé dần đã vỡ đôi
Trần Mạnh Hùng


NHẬP MỘNG  5

DÂNG HIẾN
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Nhớ, yêu trong cuốn hút đam mê.
Nhớ từng lời nói trong chiều chuộng.
Nhớ cả nụ hôn lắm vụng về.
Cử chỉ thân thương muôn ý gợi.
Tâm tư  dâng hiến vạn câu thề.
Trao nhau rung động sâu xa nhất.
Lúc vắng tin nhau, lúc cận kề.
Trần Mạnh Hùng  
  
  
NHẬP MỘNG 6

NGẨN NGƠ
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi
Hồn phách ngẩn ngơ thoái vị đời
Gió cả sóng to tràn bến mộng.
Lời thương câu nhớ ngập bờ môi
Những khi xuân ý dâng cao nhất.
Là lúc châu thân vỡ vụn rời
Một thoáng ngất ngây thuyến tách bến
Tiếng lòng nuối tiếc thoát cung trôi
Trần Mạnh Hùng
 
         
NHẬP MỘNG 7

CẢM XÚC
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Như mộng như mơ đắm đuối tình
Ngây ngất mùi hương làn tóc đẹp
Đắm say vị ngọt khoé môi xinh.
Mơ màng chìm nổi theo hơi thở.
Ngơ ngẩn ngả nghiêng đắm nỗi mình.
Cuống quýt vòng tay bao luyến ý.
Suối tình hợp thể nhập siêu linh.
Trần Mạnh Hùng 
  

NHẬP MỘNG 8
 
NGUYÊN KHÔI

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Âm ba dồn dập thoát cung rơi.
Tựa như sóng cuộn tràn tâm tưởng
Bỗng giống trăng chìm ngập giếng khơi.
Kià cõi êm đềm trong tĩnh mặc.
Nơi đây hòa nhập chốn nguyên khôi.
Thoảng trong đêm vắng lời đưa đẩy.
Khiến bóng trăng vàng thoáng lả lơi
TMH

 


KHÔNG ĐỀ 1
 
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Sao đem nét thảm nhuộm cung trời ?
Tuổi xanh rực rỡ đường xa tít
Sức trẻ huy hoàng chí rộng khơi
Hãy nắm tay nhau cùng lấp bể
Mau kề vai lại để xây đời
Cánh bằng muôn dặm theo người trước
Ngang dọc sông hồ lắm cuộc chơi.
Lá chờ rơi
 
KHÔNG ĐỀ 2
 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi
Sao lại chùn chân lúc nửa vời ?
Thuyền đua thời lái cùng đua bước
Thỏ chạy nên rùa cũng chạy chơi
Mấy thuở ăn no không tức bụng
Khi nao uống gục chẳng đầy hơi
Biết người biết rượu đừng đua rót
Biết lẽ thiệt hơn tiếng để đời.
Lá chờ rơi
 
KHÔNG ĐỀ 3
 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Nghe tựa tim lòng lỡ cuộc yêu
Bởi trước vói tay không kịp tính
Nên nay dừng bước chẳng mong nhiều
Sắc cầm nghĩa thiếu cam rời rã
Tơ tóc tình không khó đủ đều
Đã quyết chia tay thôi chớ bận
Ngày vàng đo đếm được bao nhiêu ?
Lá chờ rơi
 
KHÔNG ĐỀ 4
 
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Nhớ xưa một bước cũng không rời
Xui chi chia rẻ duyên oanh yến
Khiến lúc vào ra nhớ sụt sùi
Tình đã phôi pha đành gánh chịu
Nghĩa còn nấm níu để mà chơi
Mai nầy lỡ gặp nhìn nhau lại
Ngảnh mặt bên kia nhoẻn miệng cười.
Lá chờ rơi

KHÔNG ĐỀ 5
 

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Nổi trôi dòng suối ngập yêu thương
Dẫu cho khô suối nguồn không cạn
Thề quyết chung đi đoạn cuối đường
Giông bão khó phai lời biển hẹn
Đá vàng ghi đậm nghĩa tơ vương
Đông đoài đôi ngã trăm niềm nhớ
Hồng nhạn đưa tin trễ dậm trường.
Lá chờ rơi
 
KHÔNG ĐỀ 6
 
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Trăm mối tơ vàng gửi đến ai
Sáu khắc mong tin buồn mắt đợi
Năm canh chờ sáng hận đêm dài
Ngẩn ngơ phách quế mơ rồi mộng
Thao thức hồn mai tỉnh lại say
Ước được gậy thần cho rút đất
Biến thành chim nhỏ cánh vù bay.
Lá chờ rơi
  
KHÔNG ĐỀ 7
 
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Xinh tựa cúc vàng cạnh cúc vàng
Em đến như mùa xuân vội đến
Em sang dường nắng hạ vui sang
Vần thơ hương nhụy lời phơ phất
Góc họa ca ngâm tiếng dịu dàng
Cánh bướm si tình chưa cặp bến
Hoa xuân đà rộn trổ mơ màng.
Lá chờ rơi
 
KHÔNG ĐỀ 8
 
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Dư âm cộng hưởng một phương trời
Yêu ai yêu cả đường đi lại
Mến bạn mến từng bước dạo chơi
Tay nắm bàn tay rung một nhịp
Mắt nhìn trong mắt ngỏ trăm lời
Đào nguyên đâu chỉ dành Lưu Nguyễn
Đây mối tình ta đẹp tuyệt vời.
Lá chờ rơi 

[/align]
Đây xin hoàn tất sự bắt chước kiểu họa lập dị đẹp đẻ của bạn.
Thân

 
Kính gởi Bác Lá và Huynh
 
Thảo My rất xúc động và hãnh diện được hai vị yêu mến đã bỏ ra bao tâm huyết họa bài " Nhập Mộng " của Thảo My.
 
Thảo My chẳng biết nói gì hơn chỉ có tấm lòng biết ơn.
Thân ái
Thảo My 
NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KimGiang
 

 

CÔ GÁI XUÂN
 
“Hồn xuân lơ đãng má xuân hồng”
“Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng”
E ấp tin đưa theo bóng lá
Mơ hồ tiếng lại giữa niềm mong
Chị Nguyệt biếng xe duyên cá nước
Ông Tơ quên mở hội mây rồng 
“Hai tám xuân đi trên mái tóc”
“Đêm xuân cô ngủ có buồn không ?”*
Lá chờ rơi
 
* những câu trong ngoặc kép là mượn của cụ Nguyễn Bính

 
*Bác Lá kính mến!
 
Cảm ơn Bác đã mang bài thơ tuyệt vời này cho cháu! Kính chúc Bác luôn mạnh khoẻ động viên dắt dẫn hồn thơ con trẻ!
 
XUÂN SÓNG SÁNH
 
Những áng thơ Người diễm tuyệt sao
Như là ngũ sắc lượn trên cao
Như dòng nước ấm tâm hồn trẻ
Như dáng Thông ngời đẹp biết bao
Đất Bắc trông vời theo cánh Hạc
Phương Nam gửi gắm mộng hoa Đào
Mùa Xuân sóng sánh tình Xuân lạ
Rượu thấm mềm môi tiếng ngọt ngào
 
Kim Giang



 
THƠ ĐẬM TÌNH XUÂN
(thân họa Xuân Sóng Sánh)
 
Trên tầng mây trắng có tầng sao
Đâu dám so cùng bạn thấp cao
Tạc dạ chân tình nuôi ước nguyện
Ghi lòng hão ý dẫu chiêm bao
Những mong hạnh phúc nồng oanh yến
Hằng đợi tin vui đẹp lựu đào
Đầu Xuân chúc bạn trong năm mới
Thơ đậm tình xuân tỏa ngạt ngào.
Lá chờ rơi

 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN SÓNG SÁNH
 
Những áng thơ Người diễm tuyệt sao
Như là ngũ sắc lượn trên cao
Như dòng nước ấm tâm hồn trẻ
Như dáng Thông ngời đẹp biết bao
Đất Bắc trông vời theo cánh Hạc
Phương Nam gửi gắm mộng hoa Đào
Mùa Xuân sóng sánh tình Xuân lạ
Rượu thấm mềm môi tiếng ngọt ngào
 
Kim Giang




THƠ ĐẬM TÌNH XUÂN
(thân họa Xuân Sóng Sánh)
 
Trên tầng mây trắng có tầng sao
Đâu dám so cùng bạn thấp cao
Tạc dạ chân tình nuôi ước nguyện
Ghi lòng hão ý dẫu chiêm bao
Những mong hạnh phúc nồng oanh yến
Hằng đợi tin vui đẹp lựu đào
Đầu Xuân chúc bạn trong năm mới
Thơ đậm tình xuân tỏa ngạt ngào.
Lá chờ rơi

BẠN VONG NIÊN
(Tặng thầy trò Bác Lá -Kim Giang)


Tuổi hạc năm này chắc đã cao
Mà thơ vẫn rạng nét trăng sao
Tri âm đối mặt đờn văng vẳng
Tri kỷ nhìn nhau dạ ngọt ngào
Một nét bút đưa say biết mấy
Đôi vần thơ đáp đẹp là bao
Xuân sang tuổi tác không đong đếm
Nâng chén đề văn uống rượu đào
25 January 2008

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0


XUÂN SÓNG SÁNH
 
Những áng thơ Người diễm tuyệt sao
Như là ngũ sắc lượn trên cao
Như dòng nước ấm tâm hồn trẻ
Như dáng Thông ngời đẹp biết bao
Đất Bắc trông vời theo cánh Hạc
Phương Nam gửi gắm mộng hoa Đào
Mùa Xuân sóng sánh tình Xuân lạ
Rượu thấm mềm môi tiếng ngọt ngào
 
Kim Giang




THƠ ĐẬM TÌNH XUÂN
(thân họa Xuân Sóng Sánh)
 
Trên tầng mây trắng có tầng sao
Đâu dám so cùng bạn thấp cao
Tạc dạ chân tình nuôi ước nguyện
Ghi lòng hão ý dẫu chiêm bao
Những mong hạnh phúc nồng oanh yến
Hằng đợi tin vui đẹp lựu đào
Đầu Xuân chúc bạn trong năm mới
Thơ đậm tình xuân tỏa ngạt ngào.
Lá chờ rơi

BẠN VONG NIÊN
(Tặng thầy trò Bác Lá -Kim Giang)


Tuổi hạc năm này chắc đã cao
Mà thơ vẫn rạng nét trăng sao
Tri âm đối mặt đờn văng vẳng
Tri kỷ nhìn nhau dạ ngọt ngào
Một nét bút đưa say biết mấy
Đôi vần thơ đáp đẹp là bao
Xuân sang tuổi tác không đong đếm
Nâng chén đề văn uống rượu đào
25 January 2008


Xuân Mãi Trong Lòng
 
Xuân đi hay đến cũng không sao
Vẫn thế không già...nghĩ thật cao
Bút muá lời bay xinh như mộng
Vần xoay ý quyện đẹp dường bao
Hàn vi thưởng thức chung trà nhạt
Trưởng giả say sưa chén rượu đào
Tâm vui sẽ thấy lòng hoan hỷ
Trôi chảy hồn thơ chẳng nghẹn ngào
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-28 10:26:20Truongsoi>
THĂM QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG
 
Không đường là quán nào đây
Chắc là muốn đến phải bay qua rào
Nhập gia tùy tục biết sao
Mượn phép Đại Thánh đẩu vào mà chơi
Chân vừa chạm đất trời ơi!
Thì ra là quán toàn chơi thơ đường
Tao nhân mặc khách thập phương
Bút tiên xướng họa thơ đường tuyệt chiêu
Ông Trời sao quá cơ cầu
Mặt chàng cóc biết để đâu bây giờ
 
Giá như quán có biển đề
Thơ đường không biết thì về ngay cho
Để cho khách khỏi tẽn tò
Không mời tìm cách để mò vào xem
Tưởng không đường vẫn có kem
Bởi thích của ngọt cứ chen vào bừa
Bây giờ đã thấy mặt chưa
Có xin lỗi cũng bằng thừa...bay ra./.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-26 08:57:32lá chờ rơi>
Trích đoạn: Truongsoi

THĂM QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG
 
Không đường là quán nào đây
Chắc là muốn đến phải bay qua rào
Nhập gia tùy tục biết sao
Mượn phép Đại Thánh đẩu vào mà chơi
Chân vừa chạm đất trời ơi!
Thì ra là quán toàn chơi thơ đường
Tao nhân mắc khách thập phương
Bút tiên xướng họa thơ đường tuyệt chiêu
Ông Trời sao quá cơ cầu
Mặt chàng cóc biết để đâu bây giờ
 
Giá như quán có biển đề
Thơ đường không biết thì về ngay cho
Để cho khách khỏi tẽn tò
Không mời tìm cách để mò vào xem
Tưởng không đường vẫn có kem
Bởi thích của ngọt cứ chen vào bừa
Bây giờ đã thấy mặt chưa
Có xin lỗi cũng bằng thừa...bay ra./.
 
Truongsoi



Thân họa THĂM QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG
 
Không đường vẫn quán này đây
Không đường trộn với đường Tây ngoài rào
Sứ trời đưa xuống ông sao
Xin mời quá bộ bước vào nhậu chơi
 
Lời thơ rắn mắt người ơi!
Bảo không mà vẫn có chơi thơ đường
Thơ về theo gió muôn phương
Trăm tình trăm nét trăm đường ra chiêu
Lắm nàng kiều nữ gieo cầu
Mau vào ứng thí biết đâu phải giờ
 
Biển đề hay chẳng biển đề
Đã vào đã thấy ai về không cho
Bút xuân ta cứ te tò
Muôn câu nghìn vận đang chờ người xem

Thơ đường trộn lẫn thơ kem
Ngọt mà không dính nhấp nhem răng bừa

Phỉ tình chủ khách hay chưa ?
Chẳng hề có chuyện lọc lừa cho ra !
 
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Lá xuân
 
Làm sao có lá chờ rơi
Khi mùa xuân đến nhú chồi đơm hoa
Nắng xuân cành lá mượt mà
Sương long lanh đậu thướt tha gió đùa
Trải bao bão táp sa mưa
Lá xanh xanh mãi mang mùa xuân tươi
Không bao giờ lá chờ rơi
Bởi không thể thiếu trên đời lá xanh./.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Truongsoi

Lá xuân
 
Làm sao có lá chờ rơi
Khi mùa xuân đến nhú chồi đơm hoa
Nắng xuân cành lá mượt mà
Sương long lanh đậu thướt tha gió đùa
Trải bao bão táp sa mưa
Lá xanh xanh mãi mang mùa xuân tươi
Không bao giờ lá chờ rơi
Bởi không thể thiếu trên đời lá xanh./.
 

 
Xin nối vần vài câu :
 

Tạ tình câu nói thân tình
Chờ rơi hay chẳng là mình với ta
Ấm lòng cảm nghĩ mặn mà
Vững lòng giữa cõi ta bà rong chơi
Dửng dưng với chuyện cuối đời
Lá chờ chưa chẳng hay rơi mặc tình.
 
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-28 23:42:48Truongsoi>
Chuyện dọc đường

Suốt đêm qua cứ nắc nẻ cười
Vì mơ gặp bác Lá Chờ Rơi
Vẫn chưa kịp chào bác đon đả:
Ngày xuân nhàn rỗi tớ đi chơi

Lão này chắc mắc bệnh lả lơi
Người ta bận rộn Tết đến nơi
Lão định một mình đi uống rượu
Gian như lão thì giấu được ai ?


Ôi không phải thế đâu thầy ơi
Là cháu nó lại mời đến chơi
Tuổi già ghé thăm vui vẻ quán
Nhân tiện giúp cháu nó mấy bài

Thì ra lão này có lắm tài
Thảo nào năm tháng cứ lai rai
Đường đầy trong quán bảo không có
Lá vẫn xanh ngời nói chờ rơi

Thôi mà thầy hãy đi cùng tôi
Đến quán thơ S.A cho vui
Trà thơm cô nàng pha khéo lắm
Còn làm thơ tình tứ tuyệt vời

Cũng định theo chân lão đi chơi
Ngày xuân có bạn chẳng gì hơn
Bỗng thấy bầu rượu rơi cái bịch
Tỉnh giấc hốt hoảng: Lão đâu rồi ./.


&lt; Sửa đổi bởi: Truongsoi -- 28.1.2008 23:44:18 &gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Truongsoi

Chuyện dọc đường

Suốt đêm qua cứ nắc nẻ cười
Vì mơ gặp bác Lá Chờ Rơi
Vẫn chưa kịp chào bác đon đả:
Ngày xuân nhàn rỗi tớ đi chơi

Lão này chắc mắc bệnh lả lơi
Người ta bận rộn Tết đến nơi
Lão định một mình đi uống rượu
Gian như lão thì giấu được ai ?


Ôi không phải thế đâu thầy ơi
Là cháu nó lại mời đến chơi
Tuổi già ghé thăm vui vẻ quán
Nhân tiện giúp cháu nó mấy bài

Thì ra lão này có lắm tài
Thảo nào năm tháng cứ lai rai
Đường đầy trong quán bảo không có
Lá vẫn xanh ngời nói chờ rơi

Thôi mà thầy hãy đi cùng tôi
Đến quán thơ S.A cho vui
Trà thơm cô nàng pha khéo lắm
Còn làm thơ tình tứ tuyệt vời

Cũng định theo chân lão đi chơi
Ngày xuân có bạn chẳng gì hơn
Bỗng thấy bầu rượu rơi cái bịch
Tỉnh giấc hốt hoảng: Lão đâu rồi ./.

&lt; Sửa đổi bởi: Truongsoi -- 28.1.2008 23:44:18 &gt;

 
BIẾN ĐÂU RỒI ?
(thân họa vần Chuyện Dọc Đường)
 
Có người nhậu đả lại hay cười
Kẻ khác rượu vào lệ lại rơi
Riêng bợm Trương Soi là giống lạ
Hồn say nằm ngủ phách đi chơi

Gặp người bủn xỉn rượu mời lơi
Vẫn cứ nghiêng bầu nốc tận nơi
Cung kỉnh bất như... đành phụng mạng
Chủ nhà đau ruột biết phiền ai ?

Kẻ tỉnh người say gọi ới ơi
Rượu đào đưa đến động đào chơi
Căng nòng nhưng ngại lay cò súng
Sợ lúc về em bắt trả bài

Có tài vẫn chẳng cậy chi tài
Lúc rủi ngồi xe lửa trật rai
Khó tránh u đầu hay trẹo cổ
Tiếc rằng rượu đổ lúc bình rơi

Bực bội thì đi dạo với tôi
Quán nầy hết rượu cạn cơn vui
Sương Anh nổi tiếng pha trà khéo
Giọt rót long lanh lúc nửa vời

Còn gân còn cốt cứ còn chơi
Bỏ lúc xuân tàn vét cạn hơi
Trơ trọi một thân như chú cuội
Nào thơ nào rượu biến đâu rồi ?
 
Lá chờ rơi 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
        TÂM TƯ!
 
Năm rồi mới dám ghé đây
Biết thơ văn chẳng làm say lòng người
Một tim đã đượm đất trời
Đượm đầy cuộc sống với cười, khóc, đau
Với mơ ước lẫn cơ cầu
Với thành đạt lẫn đục ngầu chông gai
Cháu đây trên đoạn đường dài
Mới dừng ở ngưỡng dùi mài gian truân
Mang lòng lo lắng bâng khuâng
Ôm tình nặng kiếp thấm nhuần niềm đau
Đau cho danh vọng sang giàu
Đau cho số bạc như màu thời gian
Đường đời sao lắm đa mang
Nặng trên nhẹ dưới hoang tàn cứ gieo
Bác ơi!Sao hết trả treo
Hết đi nặng gánh eo sèo thê lương
Bao giờ thanh thản nhuốm tường?
Bao giờ cháu được đoạn trường gạt bay
Người ta hay nói kiếp này
Gặt theo nhân quả đọa đày kiếp kia
Bất công sao lại phân chia
Kiếp làm , kiếp chịu ô kìa nợ vay!
Bác ơi! Lời tỏ tâm thay
Tấm lòng của cháu đã dày ước mơ
Mà sao mọi nẻo ơ hờ
Mọi đưởng hoang lạnh cứ vờ vụt xa
Bác là người đã đi qua
Cúi xin bác cứ thật thà giải phân
Nặng ngàn xa xót phong trần
Bác ơi!Cháu phải an thân thế nào?
 
Chúc Bác Lá và Gia Đình một năm mới an khang thịnh vượng, chúc Bác sức khoẻ ngày càng dồi dào!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 01:37:52lá chờ rơi>
Trích đoạn: huongtuyet274

TÂM TƯ!

Năm rồi mới dám ghé đây
Biết thơ văn chẳng làm say lòng người
Một tim đã đượm đất trời
Đượm đầy cuộc sống với cười, khóc, đau
Với mơ ước lẫn cơ cầu
Với thành đạt lẫn đục ngầu chông gai
Cháu đây trên đoạn đường dài
Mới dừng ở ngưỡng dùi mài gian truân
Mang lòng lo lắng bâng khuâng
Ôm tình nặng kiếp thấm nhuần niềm đau
Đau cho danh vọng sang giàu
Đau cho số bạc như màu thời gian
Đường đời sao lắm đa mang
Nặng trên nhẹ dưới hoang tàn cứ gieo
Bác ơi!Sao hết trả treo
Hết đi nặng gánh eo sèo thê lương
Bao giờ thanh thản nhuốm tường?
Bao giờ cháu được đoạn trường gạt bay
Người ta hay nói kiếp này
Gặt theo nhân quả đọa đày kiếp kia
Bất công sao lại phân chia
Kiếp làm , kiếp chịu ô kìa nợ vay!
Bác ơi! Lời tỏ tâm thay
Tấm lòng của cháu đã dày ước mơ
Mà sao mọi nẻo ơ hờ
Mọi đưởng hoang lạnh cứ vờ vụt xa
Bác là người đã đi qua
Cúi xin bác cứ thật thà giải phân
Nặng ngàn xa xót phong trần
Bác ơi!Cháu phải an thân thế nào?
huongtuyet274

Chúc Bác Lá và Gia Đình một năm mới an khang thịnh vượng, chúc Bác sức khoẻ ngày càng dồi dào!



thân họa TÂM TƯ
 
Hỏi thì xin trả lời đây
Thơ văn là của riêng tây mỗi người
Thơ như mưa nắng của trời
Mỗi cơn mưa nắng kẻ cười người đau

Sông ngân nhờ quạ bắc cầu
Thiên Thai suối ngọc pha màu chông gai
Ngựa hay chẳng sợ đường dài
Công thành không bỏ những ngày gian truân

Mặc người trưa sớm bâng khuâng
Đời người trăm tuổi vạn lần khổ đau
Quên đi giấc mộng sang giàu
Đừng xây sự nghiệp trên đầu dân gian

Ngày nào nợ bút còn mang
Thì còn tiếng ngọc lời vàng đem gieo
Vườn thơ gió trải trăng treo
Vẫn giàu mỹ vị tuy nghèo cao lương

Được thua nay đã tỏ tường
Coi như mũ đội qua đường gió bay
Bận lòng chi chuyện sau này
Thầy bàn mỗi lúc mỗi lời nọ kia

Của chung có được đem chia
Của chung không có phải chìa tay vay!
Vui buồn khó mượn ai thay
Mong rằng xuân đến đong đầy mộng mơ

Quên đi tình lỡ duyên hờ
Nhắm vào sự nghiệp đang chờ ngoài xa
Việc đời dù đã trải qua
Đường chia muôn lối khó mà giải phân

Kiếp người trong cõi hồng trần
Là nhờ hưởng được thiên ân thuở nào !
 
Dẫu rằng như giấc chiêm bao !
 
Lá chờ rơi


 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
MƠ MÀNG
( bài hát tặng riêng người tình yêu dấu)


Trăng đêm cô đơn treo ngang lưng đồi
Mùa thu thê lương hong vàng nơi nơi
Cây khô buồn thiu xuôi theo giòng đời
Em cười ngây thơ mơ say tình người

Ta cười vu vơ thương tâm tràn đầy
Yêu em hôm nay mong gì ngày mai
Vì em mau quên đôi mình bơ vơ
Vì em trong mơ, chia tay từng giờ

Tình tôi trao em lòng tràn tin yêu
Tình tôi trao em nồng cay hồn xiêu
Yêu em chân tình, yêu em mơ màng
Người tình tôi ơi ! Yêu em nồng nàn

Vầng trăng cô đơn treo ngang lưng đồi
Mưa thu như sương giăng mờ nơi nơi
Tình em trao tôi từng ngày xa xôi
Tình em trao tôi hằng đêm bùi ngùi

Rừng thu năm xưa mờ mờ hơi sương
Tình yêu đầu đời lời thề tơ vương

Trần Mạnh Hùng 
 
 

 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 13:49:45lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

MƠ MÀNG
( bài hát tặng riêng người tình yêu dấu)


Trăng đêm cô đơn treo ngang lưng đồi
Mùa thu thê lương hong vàng nơi nơi
Cây khô buồn thiu xuôi theo giòng đời
Em cười ngây thơ mơ say tình người

Ta cười vu vơ thương tâm tràn đầy
Yêu em hôm nay mong gì ngày mai
Vì em mau quên đôi mình bơ vơ
Vì em trong mơ, chia tay từng giờ

Tình tôi trao em lòng tràn tin yêu
Tình tôi trao em nồng cay hồn xiêu
Yêu em chân tình, yêu em mơ màng
Người tình tôi ơi ! Yêu em nồng nàn

Vầng trăng cô đơn treo ngang lưng đồi
Mưa thu như sương giăng mờ nơi nơi
Tình em trao tôi từng ngày xa xôi
Tình em trao tôi hằng đêm bùi ngùi

Rừng thu năm xưa mờ mờ hơi sương
Tình yêu đầu đời lời thề tơ vương

Trần Mạnh Hùng 
 


TÌNH NGU NGƠ
(thân họa Mơ Màng)
 
Ai đi lang thang đêm sâu leo đồi ?
Nương theo trăng sao la cà bao nơi ?
Ai tìm chi trong mùa thu ngàn đời ?
Rồi cười ngu ngơ thay cho loài người !

Trong đêm chưa khuya trăng mơ còn đầy
Cười vui đêm nay cười vui đêm mai
Rồi mai rồi kia tìm lời vu vơ
Quay lưng ra đi tìm đâu bây giờ ?

Tình nào em trao chưa là tình yêu
Tình nào tôi trao làm hồn em xiêu
Khi yêu say vùi lim dim mơ màng
Khi yêu đâu cần ôm hôn nồng nàn

Khi em buông rơi ông trăng trên đồi
Là đem tim tôi in vào muôn nơi
Em theo cơn mơ đi tìm xa xôi
Tôi nghe đêm khuya sao rơi bùi ngùi

Chim oanh bay đi trong trời đầy sương
Tơ tình tơ trăng luôn còn đeo vương
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

MƠ MÀNG
( bài hát tặng riêng người tình yêu dấu)


Trăng đêm cô đơn treo ngang lưng đồi
Mùa thu thê lương hong vàng nơi nơi
Cây khô buồn thiu xuôi theo giòng đời
Em cười ngây thơ mơ say tình người

Ta cười vu vơ thương tâm tràn đầy
Yêu em hôm nay mong gì ngày mai
Vì em mau quên đôi mình bơ vơ
Vì em trong mơ, chia tay từng giờ

Tình tôi trao em lòng tràn tin yêu
Tình tôi trao em nồng cay hồn xiêu
Yêu em chân tình, yêu em mơ màng
Người tình tôi ơi ! Yêu em nồng nàn

Vầng trăng cô đơn treo ngang lưng đồi
Mưa thu như sương giăng mờ nơi nơi
Tình em trao tôi từng ngày xa xôi
Tình em trao tôi hằng đêm bùi ngùi

Rừng thu năm xưa mờ mờ hơi sương
Tình yêu đầu đời lời thề tơ vương

Trần Mạnh Hùng 


TÌNH NGU NGƠ
(thân họa Mơ Màng)
 
Ai đi lang thang đêm sâu leo đồi ?
Nương theo trăng sao la cà bao nơi ?
Ai tìm chi trong mùa thu ngàn đời ?
Rồi cười ngu ngơ thay cho loài người !

Trong đêm chưa khuya trăng mơ còn đầy
Cười vui đêm nay cười vui đêm mai
Rồi mai rồi kia tìm lời vu vơ
Quay lưng ra đi tìm đâu bây giờ ?

Tình nào em trao chưa là tình yêu
Tình nào tôi trao làm hồn em xiêu
Khi yêu say vùi lim dim mơ màng
Khi yêu đâu cần ôm hôn nồng nàn

Khi em buông rơi ông trăng trên đồi
Là đem tim tôi in vào muôn nơi
Em theo cơn mơ đi tìm xa xôi
Tôi nghe đêm khuya sao rơi bùi ngùi

Chim oanh bay đi trong trời đầy sương
Tơ tình tơ trăng luôn còn đeo vương
Lá chờ rơi

 
Bác Lá thân
 
Thiệt tình. Cảm phục cảm phục.
 
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-31 11:27:39lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thân

Thiệt tình. Cảm phục cảm phục.

TMH


Bạn Hùng thân,
 
Lúc này hơi rảnh nên tôi bắt chước bạn chơi chút vậy thôi. Còn những sáng kiến kiểu cọ có tính cách sáng tạo đó thuộc về công khó của bạn.
Nhưng nói chung những loại thơ khó chơi như : thuận nghịch đọc, độc âm, nói láy, bình đầu, vĩ tam thanh, điệp tự, chuyển vĩ hồi văn, toàn bình, khoán, v.v. đòi hỏi rất nhiều tài năng và công phu mới diễn đạt được tạm đầy đủ tư tưởng của mình.
Mà tôi là đứa hay nói, hay lý sự, chơi những loại thơ ấy thì có cảm giác như bị ai bụm miệng, nói không đả, nên thường khi thì tôi không theo bạn là vì vậy. Bạn thông cảm.
 
Thân mến.



AN PHẬN...
 
Cái khó đường thi quá lắm rồi
Trắc bằng niêm luật đủ lôi thôi
Tài non “thuận nghịch” nghe chưa đả
Sức kém “hồi văn” viết chẳng trôi
Vần chết cố theo tròn lại méo
Tình son mong gửi nước cùng trời
Mặc ai thích khó tìm thêm khó
An phận ta tìm cái dễ chơi.
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-31 22:31:06Trần Mạnh Hùng>


AN PHẬN...
 
Cái khó đường thi quá lắm rồi
Trắc bằng niêm luật đủ lôi thôi
Tài non “thuận nghịch” nghe chưa đả
Sức kém “hồi văn” viết chẳng trôi
Vần chết cố theo tròn lại méo
Tình son mong gửi nước cùng trời
Mặc ai thích khó tìm thêm khó
An phận ta tìm cái dễ chơi.
Lá chờ rơi
 

ĐÂU VÀO Đó
Cứ ngỡ gian lao...cũng đến rồi.
Đường xa vất vả muốn ngưng thôi.
Suy đi nghĩ lại lòng không dám.
Tính tới tính lui dạ chẳng trôi.
Chút xiú khó khăn bèn trách đất.
Ít lần trở ngại lại than trời
Bắt tay vào việc đâu ra đó.
Càng khó ta càng háo hức chơi
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
AN PHẬN...
 
Cái khó đường thi quá lắm rồi
Trắc bằng niêm luật đủ lôi thôi
Tài non “thuận nghịch” nghe chưa đả
Sức kém “hồi văn” viết chẳng trôi
Vần chết cố theo tròn lại méo
Tình son mong gửi nước cùng trời
Mặc ai thích khó tìm thêm khó
An phận ta tìm cái dễ chơi.
Lá chờ rơi
 

ĐÂU VÀO Đó
Cứ ngỡ gian lao...cũng đến rồi.
Đường xa vất vả muốn ngưng thôi.
Suy đi nghĩ lại lòng không dám.
Tính tới tính lui dạ chẳng trôi.
Chút xiú khó khăn bèn trách đất.
Ít lần trở ngại lại than trời
Bắt tay vào việc đâu vào đó.
Càng khó ta càng háo hức chơi
Trần Mạnh Hùng

CUỘC CHƠI
Có có không không biết cả rồi
Khoái lên thì nghịch chán thời thôi
Dẫu là kiểu lạ chơi cho đã
Đâu nghĩ trò hay nuốt khó trôi
Một thưở dọc ngang cày vượt núi
Đôi lần xuôi ngược bút đâm trời
Cũng trong ba sáu trò kia ấy
Thua thắng gì đâu một cuộc chơi!
January 31, 2008
Đuyên Hồng

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 09:36:09lá chờ rơi>
Xin bắt chước cách lập ý cấu tứ của bài “Dại Khôn”



THIỆT HƠN
(thân tặng ai người trong cuộc)
 
Đâu có hay gì tiếng thiệt hơn
Khó lòng tranh thiệt với tranh hơn
Hơn mà đuối sức hơn là thiệt
Thiệt vẫn no tiền thiệt ấy hơn
Lắm kẻ được hơn rồi hóa thiệt
Nhiều người bị thiệt lại thành hơn
Khuyên ai đừng kể điều hơn thiệt
Tránh những đau đầu với thiệt hơn !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 04:10:02Truongsoi>
Đừng làm hỏng đường trong quán


Quá bộ vào thăm "Quán không đường"
Tìm đường thấy lẫn cả mắm tương
Chủ quán có lẽ phiền lòng lắm
Khách thăm ái ngại nỗi vấn vương
Tao nhân mặc khách như kẻ chợ
Chủ nhà sừng sững dám coi thường
Xin phép lui ra vì ... xấu hổ
Nhập gia tuỳ tục giữ kỷ cương
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 04:29:05Truongsoi>
AN PHẬN...

Cái khó đường thi quá lắm rồi
Trắc bằng niêm luật đủ lôi thôi
Tài non “thuận nghịch” nghe chưa đả
Sức kém “hồi văn” viết chẳng trôi
Vần chết cố theo tròn lại méo
Tình son mong gửi nước cùng trời
Mặc ai thích khó tìm thêm khó
An phận ta tìm cái dễ chơi.
Lá chờ rơi


Không phải thế

Chả phải là Bác an phận đâu?
Bận tâm chi những thói cơ cầu
Thiên tài tuyệt tác lưu hậu thế
Thường dân thơ phú chẳng bền lâu?
Mua vui gặp gỡ cùng khiêm tốn
Tìm bạn đổi trao hiểu thông nhau
Thắm tình bằng hữu Đường thêm ngọt
Chẳng phải hơn mua nỗi âu sầu ?
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 10:46:46huongtinhdoi>
Trích đoạn: Truongsoi

Đừng làm hỏng đường trong quán


Quá bộ vào thăm "Quán không đường"
Tìm đường thấy lẫn cả mắm tương
Chủ quán có lẽ phiền lòng lắm
Khách thăm ái ngại nỗi vấn vương
Tao nhân mặc khách như kẻ chợ
Chủ nhà sừng sững dám coi thường
Xin phép lui ra vì ... xấu hổ
Nhập gia tuỳ tục giữ kỷ cương



Biết anh Trương Soi đã lâu trong trang thơ nay mới có dịp gặp gỡ , cám ơn anh có lời khuyên nhủ.
Hương xin họa cùng anh để tỏ nỗi niềm

CHẤP NHẬN
 
Vẫn biết phong sương chẳng phải thường
Giao du kiếm bạn thỏa đồng tương
Ðời ru mộng đẹp xa xôi lắm
Bão táp tâm hồn khổ lụy vương
Thiếu một nhành hoa đâu vắng chợ
Ðầy ngàn của nợ cũng tầm thường
Thà treo vách núi xương da Hổ
Chấp nhận trời ban tính  trực cương
 
Hương tình Ðời
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 11:39:37Truongsoi>
                                Kính trưởng lão
 
Thương ơi Bác Lá Chờ rơi
Buồn vì khách tới những lời lại qua
Nào ai khi khách đến nhà
Không vui cũng phải tỏ là trọng nhau
Nhưng mà khách có biết đâu
Người ngoài mới thấu lòng đau chủ nhà
 
Dù chuyện nhỏ đã đi qua
Hy vọng xuân mới trong nhà rộn vui
Đến thăm Bác Lá Chờ Rơi
 Khi Bác cho phép ta thời mới thưa !
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0

PHẢI NGƯỜI PHẢI TA
(thân nhắn nhủ)
 
Biết “phải người” xong mới “phải ta”
Lo chi không sống được chung nhà
Hiểu nhau chút ngọt bùi chia sẻ
Quí bạn trăm hờn giận bỏ qua
Xướng họa lắm khi nồng vị ớt
Cảm thông muôn thuở đậm hương trà
Cùng nhau tay nắm cùng vui bước
Oanh yến chờ xuân gọi thiết tha.
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 18:42:09Tôn Nữ Thảo My>
Trích đoạn: lá chờ rơi


PHẢI NGƯỜI PHẢI TA
(thân nhắn nhủ)
 
Biết “phải người” xong mới “phải ta”
Lo chi không sống được chung nhà
Hiểu nhau chút ngọt bùi chia sẻ
Quí bạn trăm hờn giận bỏ qua
Xướng họa lắm khi nồng vị ớt
Cảm thông muôn thuở đậm hương trà
Cùng nhau tay nắm cùng vui bước
Oanh yến chờ xuân gọi thiết tha.
Lá chờ rơi



Bác Lá à Những chuyện xảy ra mấy ngày rày Thảo My giữa đường gặp nạn. Chân thành cám ơn bác đã giàn xếp.

Riêng Tặng Bác Lá
 
Thấy người thì cũng ngẫm cho ta.
Mọi chuyện yên vui đẹp cả nhà.
Mỗi chút mặt xưng thì hỏng việc.
Nhiều khi mắt nhắm phải lờ qua.
Trao anh ánh mắt muôn lời ý
Gởi chị nụ hôn thắm vị trà.
Lòng đáp với lòng tình bạn hữu
Trong tình thân aí giận rồi "tha"
Thảo My
 
Riêng tặng HTĐ với tất cả hảo ý
NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 21:48:11huongtinhdoi>
Trích đoạn: Tôn Nữ Thảo My

Trích đoạn: lá chờ rơi


PHẢI NGƯỜI PHẢI TA
(thân nhắn nhủ)
 
Biết “phải người” xong mới “phải ta”
Lo chi không sống được chung nhà
Hiểu nhau chút ngọt bùi chia sẻ
Quí bạn trăm hờn giận bỏ qua
Xướng họa lắm khi nồng vị ớt
Cảm thông muôn thuở đậm hương trà
Cùng nhau tay nắm cùng vui bước
Oanh yến chờ xuân gọi thiết tha.
Lá chờ rơi



Bác Lá à Những chuyện xảy ra mấy ngày rày Thảo My giữa đường gặp nạn. Chân thành cám ơn bác đã giàn xếp.

Riêng Tặng Bác Lá
 
Thấy người thì cũng ngẫm cho ta.
Mọi chuyện yên vui đẹp cả nhà.
Mỗi chút mặt xưng thì hỏng việc.
Nhiều khi mắt nhắm phải lờ qua.
Trao anh ánh mắt muôn lời ý
Gởi chị nụ hôn thắm vị trà.
Lòng đáp với lòng tình bạn hữu
Trong tình thân aí giận rồi "tha"
Thảo My
 
Riêng tặng HTĐ với tất cả hảo ý


Thấy Thảo My (Riêng tặng HTÐ với tất cả hảo ý ) thì Hương cũng xin chấp nhận và cám ơn nha.
Mà bài thơ bác Lá nhắn nhủ mọi người thấy cũng thật là chí tình đó , nếu chúng ta cứ nhìn về quá khứ thì u hoài lắm , hãy cùng nhau bay về phiá tương lai đi , thanh bình và an lành hơn. cám ơn bác Lá và Băng Nguyệt có ý tình thân thiện.
 
Hương tình Ðời Tặng Anh Hùng và Thảo My
 
 
CHẲNG NGẠI
 
Vương chi những cái hận trong ta
Dẫu cách trùng xa cũng một nhà
Nghiã khí ôn hoà xuân sắc thả
Làm sao có chuyện nổi can qua ?
Duyên đời nghiệt ngã chua cay ớt
Kiếp sống tha phương khát chung trà
Xiết chặt tay nhau xây dựng lại
Hương Tình chẳng ngại chuyện buông tha
 
Hương tình Ðời
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
                   Xuân vui
 
Mừng quá bác Lá Chờ Rơi ơi
Rưng rưng đôi mắt lệ thấm rồi
Bọn trẻ giận xong rồi tình tứ
Cánh già mày nhíu lại cười vui
Xuân này bác sắm thêm bàn ghế
Năm mới khách thăm đủ chỗ ngồi
Ai bảo không đường không ngọt nhỉ
Quán đông vui nhất ở đây thôi./.
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»