Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG

516 trả lời, 53.447 lượt xem — Trang 18 / 18
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 11:52:29nguyễn thế duyên>
Sửa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-18 22:20:15Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên



Rụng -Rơi

Tuổi bẩy mươi rồi đâu có chơi
Mà sao cái ấy chẳng chịu rơi
Còn mấy cái răng thì cứ rụng
Oái oăm con tạo khéo trêu ngươi
Hết răng rượu nhắm bằng đậu phụ
Đọc câu "Ứ hự" mặc thây đời
Cái không dùng nữa thì không rụng
Cái vẫn luôn dùng lại cứ rơi
 
nguyễn thế duyên


LẮM NGHỀ CHƠI
 
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi
Của quý nào ai nỡ bỏ rơi
Răng rụng thay ngay thành cái mới
Mồi ngon đâu chịu để trêu ngươi
Rượu nồng dê béo lo gì thiếu
Đêm bảy ngày ba mặc kệ đời
‘Ứ hự’ giữa đồng không kẻ sánh
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi !
 
Lá chờ rơi 19/08/08



 
Chớ chớ
 
Chớ chớ nghĩ càn, chớ nói chơi
Có ngày thèm khóc tiếc đồ rơi
Muốn làm thái giám cù thiên hạ?
Thích cải bê đê để dễ ngươi?
Nghé mộng ò e vòi thử lửa
Thuyền quyên ứ hự ghẹo trêu đời
Mất răng còn lợi than chi Cụ
Hay thử theo lời học bác Rơi... [:D]
 
Chu Hà
 
...

THÔI THÌ
Càng già, càng dẻo chớ đùa chơi.
Ôm hận trong lòng nước miếng rơi.
Cái thuở huy hòang nay đã mất.
Nay thời hoang phế khéo khi ngươi.
Mỡ treo trước mắt đùa ông cụ.
Cám đậy sau lưng nhử sự đời.
Già tóc, già gân nên hỏng cẳng.
Thôi thì...mạnh miệng lại đùa chơi
Trần Mạnh Hùng
 
Cò phải dzậy không  Bác Lá
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-19 02:04:06giotsuongthu>
MỘT ĐỜI PHIÊU LÃNG
(thân họa TỰ BẠCH)
 
Khiêm cung ai sánh được đâu mà…
Mới nửa đường thôi đã mấy xa
Thế sự ngọt chua nào nếm hết
Nhân tình đen trắng đã nhìn qua
Đẹp từ nết trẻ vui lòng mẹ
Tài rạng trời khuya lộng ánh nga
Tứ tuyệt kỳ thi cầm họa đủ
Vui đời phiêu lãng biết đâu là.
 
Lá chờ rơi 18/08/08 

TỰ BẠCH 2
 
(thân hoạ MỘT DỜI PHIÊU LÃNG)
 
Cũng chỉ là Thu lụn đấy mà.
Xuân xanh một thuở đã lùi xa.
Thanh trầm mấy khúc, dường nghe đủ.
Mặn nhạt bao cân, cũng nếm qua.
Lúc tủi tâm tình cùng giấy bút.
Khi vui dàn hát với hằng nga.
Mươi trang nghệch ngoạc,cờ mươi nước,
Dám sánh cùng ai! chỉ gọi là...
 
           giotsuongthu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-17 09:08:39giotsuongthu>
ĐỜI MÃI ĐẸP TƯƠI

Nhanh chậm tùy duyên cũng tới rồi
Tám mươi là lúc chỉ ngồi chơi
Mắt mờ mắt mỏi như còn một
Tai lảng tai ù khó đủ đôi
Bước nhỏ khéo đo từng thước đất
Thơ ngông quen gửi bốn phương trời
Góp vui tung hứng già đua trẻ
Cười giỡn cho đời mãi đẹp tươi.
Lá chờ rơi

 

THU NHỚ BẠN

Em hởi mùa Thu đã đến rồi,
Ngậm ngùi tiếc nhớ thuở rong chơi.
Chiều Thu một bóng anh đơn lẻ.
Em có về chăng để đủ đôi.
Sương rớt sương nằm im với đất,
Tình rơi tình vỡ khắp phương trời.!
Mờ xa tít tắp thời xuân trẻ,
Đời có còn chăng? một chút tươi!!!

              giosuongthu

Bác Lá ơi,thơ bác hay quá,có phải bác 80 rồi kg vậy,Thu cũng mê thơ Đường nhưng thơ Thu nó cứ buồn hiu hắt thế kia,hoạ thơ với Bác có làm Bác kém vui kg vậy?mong Bác đừng phiền nha,rất mong được học hỏi ở Bác nhiều,kính,gst
 
THU NHỚ BẠN

Em hỡi mùa Thu đã đến rồi

Khiến mình nhớ lại lúc vui chơi

Trăng chiều bóng dọi chung hai đứa

Ngõ tối khuya về chỉ một đôi

Sương xuống bờ vai hòa gió bãi
Tình lên ánh mắt tỏa sao trời

Ngày vui nay dẫu mờ xa tít

Đời tựa tình ta mãi thắm tươi!!!


                  lá chờ rơi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: giotsuongthu

ĐỜI MÃI ĐẸP TƯƠI

Nhanh chậm tùy duyên cũng tới rồi
Tám mươi là lúc chỉ ngồi chơi
Mắt mờ mắt mỏi như còn một
Tai lảng tai ù khó đủ đôi
Bước nhỏ khéo đo từng thước đất
Thơ ngông quen gửi bốn phương trời
Góp vui tung hứng già đua trẻ
Cười giỡn cho đời mãi đẹp tươi.
Lá chờ rơi

 

THU NHỚ BẠN

Em hởi mùa Thu đã đến rồi,
Ngậm ngùi tiếc nhớ thuở rong chơi.
Chiều Thu một bóng anh đơn lẻ.
Em có về chăng để đủ đôi.
Sương rớt sương nằm im với đất,
Tình rơi tình vỡ khắp phương trời.!
Mờ xa tít tắp thời xuân trẻ,
Đời có còn chăng? một chút tươi!!!

              giosuongthu

Bác Lá ơi,thơ bác hay quá,có phải bác 80 rồi kg vậy,Thu cũng mê thơ Đường nhưng thơ Thu nó cứ buồn hiu hắt thế kia,hoạ thơ với Bác có làm Bác kém vui kg vậy?mong Bác đừng phiền nha,rất mong được học hỏi ở Bác nhiều,kính,gst

 
Chào bạn Thu,
 
Quả thật là như vậy. Thật là ở chỗ « ngũ thập niên tiền ba chục xuân ». Còn hay thì không lấy gì làm chắc nhưng cám ơn lời khen.
Được người họa thơ là một sự hân hạnh, có đâu còn kén chọn vui buồn.
Thích thơ Đường thì cứ theo chơi. Loại Đường thi bát cú này, mỗi bài có thể giống như một gói quà nhỏ gọn xinh đẹp để trao tặng cho nhau nên rất thích hợp với sự Xướng Họa, đối đáp.
Muốn làm thơ vui thì vào xem và tham gia các trang thơ Đường « trào lộng ».
Thân mến chào bạn.
 
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-20 14:20:20giotsuongthu>
Rụng -Rơi

Tuổi bẩy mươi rồi đâu có chơi
Mà sao cái ấy chẳng chịu rơi
Còn mấy cái răng thì cứ rụng
Oái oăm con tạo khéo trêu ngươi
Hết răng rượu nhắm bằng đậu phụ
Đọc câu "Ứ hự" mặc thây đời
Cái không dùng nữa thì không rụng
Cái vẫn luôn dùng lại cứ rơi
 
nguyễn thế duyên


LẮM NGHỀ CHƠI
 
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi
Của quý nào ai nỡ bỏ rơi
Răng rụng thay ngay thành cái mới
Mồi ngon đâu chịu để trêu ngươi
Rượu nồng dê béo lo gì thiếu
Đêm bảy ngày ba mặc kệ đời
‘Ứ hự’ giữa đồng không kẻ sánh
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi !
 
Lá chờ rơi 19/08/08



&lt; Sửa đổi bởi: lá chờ rơi -- 19.8.2008 1:14:43 &gt;

_____________________________

QUẲNG  CÁI  SỰ CHƠI
 
             kính họa
 
Quẳng hết cho người cái sự chơi.
Bác nào Bác nấy LÁ CHỜ RƠI!
Thăng trầm,vinh nhục, đều qua cả,
Kinh kệ là vừa há dễ ngươi.
Bỏ lại sau lưng bao tiếc nuối.
Bon chen hơn thiệt mặc cho đời,
Nhớ chi 'ứ hự' thêm  buồn tủi,
Quẩng hết cho người cái sự chơi !
 
                               giotsuongthu.
 
                             kính hoạ.
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
QUẲNG CÁI SỰ CHƠI

kính họa

Quẳng hết cho người cái sự chơi.
Bác nào Bác nấy LÁ CHỜ RƠI!
Thăng trầm,vinh nhục, đều qua cả,
Kinh kệ là vừa há dễ ngươi.
Bỏ lại sau lưng bao tiếc nuối.
Bon chen hơn thiệt mặc cho đời,
Nhớ chi 'ứ hự' thêm buồn tủi,
Quẩng hết cho người cái sự chơi !

giotsuongthu.

kính hoạ.

        
Sao lại quăng đi cái sự chơi?
Đó là tam bảo của cuộc đời
Xuân hương nhờ nó mà thành tiếng
Danh lợi chao ôi được mấy mươi
Gõ mõ muốn vào hàng cắc cớ         "1"
Chày kình Lan -Điệp cũng buông xuôi    "2"
Làm quỷ phong lưu bao nhiêu kẻ
Bạc tóc vẫn mong hưởng sự đời                      
 
 
"1"  Vịnh hang cắc cớ    (Hồ xuân Hương)
"2"  Chuyện tình lan và điệp  
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 14 15 16 17 18 » »»