<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 11:52:29nguyễn thế duyên>
Sửa
Trích đoạn: giotsuongthu
ĐỜI MÃI ĐẸP TƯƠI
Nhanh chậm tùy duyên cũng tới rồi
Tám mươi là lúc chỉ ngồi chơi
Mắt mờ mắt mỏi như còn một
Tai lảng tai ù khó đủ đôi
Bước nhỏ khéo đo từng thước đất
Thơ ngông quen gửi bốn phương trời
Góp vui tung hứng già đua trẻ
Cười giỡn cho đời mãi đẹp tươi.
Lá chờ rơi
THU NHỚ BẠN
Em hởi mùa Thu đã đến rồi,
Ngậm ngùi tiếc nhớ thuở rong chơi.
Chiều Thu một bóng anh đơn lẻ.
Em có về chăng để đủ đôi.
Sương rớt sương nằm im với đất,
Tình rơi tình vỡ khắp phương trời.!
Mờ xa tít tắp thời xuân trẻ,
Đời có còn chăng? một chút tươi!!!
giosuongthu
Bác Lá ơi,thơ bác hay quá,có phải bác 80 rồi kg vậy,Thu cũng mê thơ Đường nhưng thơ Thu nó cứ buồn hiu hắt thế kia,hoạ thơ với Bác có làm Bác kém vui kg vậy?mong Bác đừng phiền nha,rất mong được học hỏi ở Bác nhiều,kính,gst
QUẲNG CÁI SỰ CHƠI
kính họa
Quẳng hết cho người cái sự chơi.
Bác nào Bác nấy LÁ CHỜ RƠI!
Thăng trầm,vinh nhục, đều qua cả,
Kinh kệ là vừa há dễ ngươi.
Bỏ lại sau lưng bao tiếc nuối.
Bon chen hơn thiệt mặc cho đời,
Nhớ chi 'ứ hự' thêm buồn tủi,
Quẩng hết cho người cái sự chơi !
giotsuongthu.
kính hoạ.