Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG

516 trả lời, 53.447 lượt xem — Trang 5 / 18
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 14:13:34bachvan>
NƯỚC NON CHỜ
(thân tặng các du học sinh Pháp Mỹ)
 
Có người xông đất dậy hồn thơ
Thơ bám theo mây trắng lững lờ
Năm mới xuân dâng tràn nhựa sống
Vườn thơ vần trải ngập đôi bờ
Người vào đất Mỹ vui đèn sách
Kẻ đến trời Âu rộn ước mơ
Chúc bạn công thành khi mã đáo
Mai kia về lại nước non chờ.
Lá chờ rơi[/align]


Ngày trở lại.

Mừng vui Bác Lá xướng bài thơ
Gặp vận khó sao định vội lờ
Cũng ráng thử vần xuôi một ý
Thôi đành tạm họa xứng hai bờ
Mai này danh toại tròn hy vọng
Mốt nọ công thành thỏa ước mơ
Nuôi chí tang bồng tung vỗ cánh
Đợi khi mã đáo bõ công chờ.

-bachvan-

Đăng nhập để trả lời
0
Đấu năm vui chơi , xin đưa câu đối mong quý bạn hưởng ứng

Nếu có sự không vừa ý xin bỏ qua đừng nhăn mặt đầu năm để lấy hên

GÁI CỦ CHI chỉ CU hỏi củ chi
(không rõ tên tác giả)

DÂN CẦN THƠ không CẦN phải cần thơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-11 04:05:34Đuyên Hồng>
GÁI CỦ CHI chỉ CU hỏi củ chi?
(không rõ tên tác giả)


DÂN CẦN THƠ không CẦN phải cần thơ
Trần Mạnh Hùng

Trai YÊN THẾ ê thiến nằm yên thế!
Đuyên Hồng


 
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0

HÃY DỆT DÒNG THƠ
(thân tặng các bạn dùng nhiều nick)
 
Nick nọ nick kia rối cả đầu
Ai là ai khó biết ai đâu
Trẻ kia mắt sáng may còn thấy
Già nọ mây che phải phát rầu
Chỉ biết chung vui câu xướng họa
Khỏi cần vạch kẻ chuyện nông sâu
Trăm năm còn mấy mà hoang phí ?
Hãy dệt dòng thơ nối nhịp cầu !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-04 16:49:33Tôn Nữ Thảo My>
 
Riêng Tặng Bác Lá

Thấy người thì cũng ngẫm cho ta.
Mọi chuyện yên vui đẹp cả nhà.
Mỗi chút mặt xưng thì hỏng việc.
Nhiều khi mắt nhắm phải lờ qua.
Trao anh ánh mắt muôn lời ý
Gởi chị nụ hôn thắm vị trà.
Lòng đáp với lòng tình bạn hữu
Trong tình thân aí giận rồi "tha"
Thảo My 

SỬA LẠI
Các bạn có post bài thơ nay xin sửa lại giùm Thảo My

Riêng Tặng Bác Lá

Thấy người thì cũng ngẫm cho ta.
Mọi chuyện yên vui đẹp cả nhà.
Mỗi chút mặt xưng thì hỏng việc.
Nhiều khi mắt nhắm phải cho qua.
Trao anh ánh mắt nồng nàn ý
Mời chị nâng ly thưởng thức trà.
Lòng đáp với lòng tình bạn hữu
Trong tình thân ái giận rồi "tha"
Thảo My
 
NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 14:17:33lá chờ rơi>
Trích đoạn: Truongsoi

Kính trưởng lão
 

Thương ơi Bác Lá Chờ rơi
Buồn vì khách tới những lời lại qua
Nào ai khi khách đến nhà
Không vui cũng phải tỏ là trọng nhau
Nhưng mà khách có biết đâu
Người ngoài mới thấu lòng đau chủ nhà
 
Dù chuyện nhỏ đã đi qua
Hy vọng xuân mới trong nhà rộn vui
Đến thăm Bác Lá Chờ Rơi
 Khi Bác cho phép ta thời mới thưa !



Thân họa :
 
Đôi dòng cá sấu lệ rơi
Nhớ người hôm trước thương người hôm qua
Mấy khi Rồng đến thăm nhà
Tôm càng nấu nước pha trà đãi nhau
 
Hỏi rằng khách đến vì đâu
Khách rằng vì chuyện lao xao trong nhà 
Chủ nhà rằng chuyện đã qua
Tuy rằng lộn xộn nhưng mà vui vui
 
Thu nào chẳng có lá rơi
Lời nào lại chẳng có hồi nhặt thưa ?
 
Cùng nhau xí xóa bỏ qua !
 
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
              Tân quán
 
Ngày trước quán chỉ có món "đường"
Bây giờ "lục bát" điểm thêm hương
Chủ quán nếu bày nhiều món nữa
Khách đến càng đông khắp bốn phương
Có lẽ chẳng phải vì hà tiện
Hay là chủ không thích phô trương
Đã ghé khi về ai cũng nhớ
Bác Lá Chờ Rơi, "Quán không đường"
 
 
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-04 09:12:07lá chờ rơi>
Trích đoạn: Truongsoi

              Tân quán
 
Ngày trước quán chỉ có món "đường"
Bây giờ "lục bát" điểm thêm hương
Chủ quán nếu bày nhiều món nữa
Khách đến càng đông khắp bốn phương
Có lẽ chẳng phải vì hà tiện
Hay là chủ không thích phô trương
Đã ghé khi về ai cũng nhớ
Bác Lá Chờ Rơi, "Quán không đường"
truongsoi



MUỐN THÊM ĐƯỜNG
(thân họa Tân Quán)
 
Lão Trương đái tháo cử ăn "đường"
Lải nhải than phiền thiếu nấm hương
Đứng bếp cả ngày hơn tám tiếng
Làm dâu trăm họ đủ mười phương
Người luôn vô sự thì vui vẻ 
Lão có vấn đề cứ khẩn trương
Chê trách món nầy sang món nọ
Bảo không rồi lại muốn thêm đường !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THIỆT HƠN
(thân tặng ai người trong cuộc)

Đâu có hay gì tiếng thiệt hơn
Khó lòng tranh thiệt với tranh hơn
Hơn mà đuối sức hơn là thiệt
Thiệt vẫn no tiền thiệt ấy hơn
Lắm kẻ được hơn rồi hóa thiệt
Nhiều người bị thiệt lại thành hơn
Khuyên ai đừng kể điều hơn thiệt
Tránh những đau đầu với thiệt hơn !
Lá chờ rơi

 
Bn xin mượn bài thơ của Lá chời rơi mong các anh chị  hãy xướng hoạ thơ trên tinh thần tình nghĩa chi giao, kim lang bằng hữu...........
 
Thơ Đường tuy ngọt mà vị đắng
Tình cảm tương giao phải cách ngăn
Câu từ ý chữ ưa vẹo vặn
Hiểu nhau ko hiểu lại cằn nhằn!
 
Nương theo hướng tốt tìm con chữ
Ngã theo mềm mại của cát đằng
Hoá lành đi nhé từng cái dữ,
Thuởng Đường tưởng dễ lại khó khăn!
 
Cốt lõi của thơ,,, vui là chính!
Bày rượu trong đêm đón nguyệt hằng
Tâm thư thái giữ tình đĩnh chĩnh,
Kim bằng hội ngộ tục chớ văng!
 
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 10:50:56huongtinhdoi>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Xin bắt chước cách lập ý cấu tứ của bài “Dại Khôn”



THIỆT HƠN
(thân tặng ai người trong cuộc)
 
Đâu có hay gì tiếng thiệt hơn
Khó lòng tranh thiệt với tranh hơn
Hơn mà đuối sức hơn là thiệt
Thiệt vẫn no tiền thiệt ấy hơn
Lắm kẻ được hơn rồi hóa thiệt
Nhiều người bị thiệt lại thành hơn
Khuyên ai đừng kể điều hơn thiệt
Tránh những đau đầu với thiệt hơn !
Lá chờ rơi



Hương tình Ðời hết sức cám ơn Bác Lá có lời khuyên nhủ tế nhị , Hương cũng xin lỗi Bác vào thăm bác mà có chuyện bất hoà với mọi người , mong bác hết sức thông cảm và thứ lỗi cho Hương nhé.

 
HẠNH NGỘ ÂU SẦU
 
Biết chẳng hay chi nỗi thiệt hơn
Ðời hèn tốc gió thổi từng cơn
Ðường xa sóng cả thêm mù tối
Tiếp nối vô duyên nổi giận hờn
Tới bác dăm ba câu nảy nóng
Hồn tôi lóng ngóng hết mừng rơn
Hoa Xuân kém nụ như vô nghĩa
Hạnh ngộ âu sầu cuốn sạch trơn
 
Hương tình Ðời
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-26 03:53:56lá chờ rơi>
Trích đoạn: SuongAnh

XUÂN SÓNG SÁNH
 
Những áng thơ Người diễm tuyệt sao
Như là ngũ sắc lượn trên cao
Như dòng nước ấm tâm hồn trẻ
Như dáng Thông ngời đẹp biết bao
Đất Bắc trông vời theo cánh Hạc
Phương Nam gửi gắm mộng hoa Đào
Mùa Xuân sóng sánh tình Xuân lạ
Rượu thấm mềm môi tiếng ngọt ngào
 
Kim Giang


THƠ ĐẬM TÌNH XUÂN
(thân họa Xuân Sóng Sánh)
 
Trên tầng mây trắng có tầng sao
Đâu dám so cùng bạn thấp cao
Tạc dạ chân tình nuôi ước nguyện
Ghi lòng hão ý dẫu chiêm bao
Những mong hạnh phúc nồng oanh yến
Hằng đợi tin vui đẹp lựu đào
Đầu Xuân chúc bạn trong năm mới
Thơ đậm tình xuân tỏa ngạt ngào.
Lá chờ rơi

BẠN VONG NIÊN
(Tặng thầy trò Bác Lá -Kim Giang)


Tuổi hạc năm này chắc đã cao
Mà thơ vẫn rạng nét trăng sao
Tri âm đối mặt đờn văng vẳng
Tri kỷ nhìn nhau dạ ngọt ngào
Một nét bút đưa say biết mấy
Đôi vần thơ đáp đẹp là bao
Xuân sang tuổi tác không đong đếm
Nâng chén đề văn uống rượu đào
25 January 2008


Xuân Mãi Trong Lòng
 
Xuân đi hay đến cũng không sao
Vẫn thế không già...nghĩ thật cao
Bút muá lời bay xinh như mộng
Vần xoay ý quyện đẹp dường bao
Hàn vi thưởng thức chung trà nhạt
Trưởng giả say sưa chén rượu đào
Tâm vui sẽ thấy lòng hoan hỷ
Trôi chảy hồn thơ chẳng nghẹn ngào
 
Sương Anh




ĐÂU DÁM MON MEN ...
(thân họa Bạn Vong Niên)
 
Rằng cao chưa hẳn đã là cao
Thua kém bao người cũng chẳng sao
Đôi khi ý đẹp thơ lưu loát
Lắm lúc vần khô chữ nghẹn ngào
Sáng đến ăn chơi cùng chúng bạn
Chiều về xẹp lép cái hầu bao
Cơm ngày hai bữa cùng dưa muối
Đâu dám mon men đến động đào !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đuyên Hồng

XUÂN SÓNG SÁNH
 
Những áng thơ Người diễm tuyệt sao
Như là ngũ sắc lượn trên cao
Như dòng nước ấm tâm hồn trẻ
Như dáng Thông ngời đẹp biết bao
Đất Bắc trông vời theo cánh Hạc
Phương Nam gửi gắm mộng hoa Đào
Mùa Xuân sóng sánh tình Xuân lạ
Rượu thấm mềm môi tiếng ngọt ngào
 
Kim Giang




THƠ ĐẬM TÌNH XUÂN
(thân họa Xuân Sóng Sánh)
 
Trên tầng mây trắng có tầng sao
Đâu dám so cùng bạn thấp cao
Tạc dạ chân tình nuôi ước nguyện
Ghi lòng hão ý dẫu chiêm bao
Những mong hạnh phúc nồng oanh yến
Hằng đợi tin vui đẹp lựu đào
Đầu Xuân chúc bạn trong năm mới
Thơ đậm tình xuân tỏa ngạt ngào.
Lá chờ rơi

BẠN VONG NIÊN
(Tặng thầy trò Bác Lá -Kim Giang)


Tuổi hạc năm này chắc đã cao
Mà thơ vẫn rạng nét trăng sao
Tri âm đối mặt đờn văng vẳng
Tri kỷ nhìn nhau dạ ngọt ngào
Một nét bút đưa say biết mấy
Đôi vần thơ đáp đẹp là bao
Xuân sang tuổi tác không đong đếm
Nâng chén đề văn uống rượu đào
25 January 2008



 
XUNG KHẮC
( Thân tặng tất cả mọi người tôi yêu mến)
 
Những nếu...tại vì.... cũng chả sao...
Bởi vì... nhưng... lại trách trời cao.
Trong lòng mâu thuẫn luôn câu xé.
Tại dạ mơ hồ chẳng quản bao.
Mình nghĩ thế này người lại khác.
Ta yêu hoa cúc, khách say đào.
Trăm người ngàn ý đời xung khắc.
Một cõi nào đây mới ngọt ngào.
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-17 06:46:39Đuyên Hồng>
ÍT AI HƠN
 
Nghĩ mình hạnh phúc ít ai hơn
Vợ chẳng con không rượu cả bồn
Chủ nợ khó tìm nhà cuối hẻm
Cờ tây dễ kiếm chợ đầu thôn
Men tràn lên mạng trêu không giận
Rượu ngấm vào thơ ghẹo chẳng hờn
Mặc kẻ con ngoan người vợ đẹp
Ta cùng thơ rượu nghĩa keo sơn.
Lá chờ rơi


CHẲNG MUỐN CẦU...ƠN
Chẳng thua cũng chẳng muốn cầu...ơn
Thanh thản yên vui sợ cái...ồn.
Mở mắt an nhiên khi rạng sáng.
Ngả lưng thư thái lúc hòang...ôn
Trên đầu lơ lửng vầng trăng...ấp.
Dưới gót nghênh ngang đôi dép...sờn.
Mây nước chân tâm hòa một thể. 
Đâu cần vẻ đẹp của màu...ơn 
Trần Mạnh Hùng

HÀN SĨ
Thà nghèo hạnh phúc vẫn còn hơn
Tắm có suối tiên chẳng tắm bồn
Nhà rộng gió ra rồi gió đến
Vườn hoang cây mọc lại cây thôn
Tính lành tiền ít nhàn không đếm
Vợ đẹp thói quen biếng chẳng hờn
Sáng ngắm vừng dương chiều đợi nguyệt
Thả lòng vằng vặc với lâm sơn!
17 January 2008

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
GỬI AI...
TO WHOM IT MAY CONCERN
(than tặng bạn J. Carlos)

Một tiếng chân tâm nặng gánh tình
Hơn mười câu dối chỉ thêm khinh
Vụng về vui đợi ngày thông thạo
Gấp gáp cần chuyên phút tập tành
Cám cảnh nước bèo đương lắm bận
Mong tình mai trúc mãi càng xanh
Đường đời ví chẳng duyên tương ngộ
Thì nhận nơi đây tiếng chúc lành.

Lá chờ rơi

CHÚC PHÚC

Nhân thế hơn nhau một chữ tình
Cây ngay há lại sợ người khinh
Lòng nhân cố sức mong rèn luyện
Trí nhẫn gắng công nhớ tập tành
Mai hậu nghiệp duyên làn tóc bạc
Ngày sau phúc phận mái đầu xanh
Mảnh đời mấy vạn ai nào biết?
Dăm phút tương giao - chúc phước lành


Thân hoạ : Trách quên

Thế sự ngày nay thật thiếu tình
Giọng ngang , người trẻ nỡ lòng khinh
Lời êm với “ cụ “ sao lại tiếc
Tiếng dữ theo người lại tập tành
Khích lão : ” ông già nên tóc bạc “
Kiêu mình :” cô trẻ khoe đầu xanh “
Thầy xưa dạy lấy lời tôn kính
Há lại sao quên mất chữ lành
Đông Hòa

KHÔNG ĐỀ

Bọn trẻ ngày nay chẳng có tình
Người già lụ khụ chúng coi khinh
Đàng hoàng ngay thẳng không rèn luyện
Lếu láo xỏ xiên thích tập tành
Nẫu ruột chán đời nên tóc bạc
Vui mừng hí hửng thỏa đầu xanh
Người khôn tìm đến nơi phố chợ
Ta dại chỉ mong một chữ lành

( bài này làm theo ý bài trên , hoàn toàn không có ý gì với ai , mong mọi người đừng suy diễn. cám ơn )



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

GỬI AI...
TO WHOM IT MAY CONCERN
(than tặng bạn J. Carlos)

Một tiếng chân tâm nặng gánh tình
Hơn mười câu dối chỉ thêm khinh
Vụng về vui đợi ngày thông thạo
Gấp gáp cần chuyên phút tập tành
Cám cảnh nước bèo đương lắm bận
Mong tình mai trúc mãi càng xanh
Đường đời ví chẳng duyên tương ngộ
Thì nhận nơi đây tiếng chúc lành.

Lá chờ rơi

CHÚC PHÚC

Nhân thế hơn nhau một chữ tình
Cây ngay há lại sợ người khinh
Lòng nhân cố sức mong rèn luyện
Trí nhẫn gắng công nhớ tập tành
Mai hậu nghiệp duyên làn tóc bạc
Ngày sau phúc phận mái đầu xanh
Mảnh đời mấy vạn ai nào biết?
Dăm phút tương giao - chúc phước lành


Thân hoạ : Trách quên

Thế sự ngày nay thật thiếu tình
Giọng ngang , người trẻ nỡ lòng khinh
Lời êm với “ cụ “ sao lại tiếc
Tiếng dữ theo người lại tập tành
Khích lão : ” ông già nên tóc bạc “
Kiêu mình :” cô trẻ khoe đầu xanh “
Thầy xưa dạy lấy lời tôn kính
Há lại sao quên mất chữ lành
Đông Hòa

KHÔNG ĐỀ

Bọn trẻ ngày nay chẳng có tình
Người già lụ khụ chúng coi khinh
Đàng hoàng ngay thẳng không rèn luyện
Lếu láo xỏ xiên thích tập tành
Nẫu ruột chán đời nên tóc bạc
Vui mừng hí hửng thỏa đầu xanh
Người khôn tìm đến nơi phố chợ
Ta dại chỉ mong một chữ lành

( bài này làm theo ý bài trên , hoàn toàn không có ý gì với ai , mong mọi người đừng suy diễn. cám ơn )


Thân hoạ

NHỊN

Tiền bạc chắc chi mua được tình
Thế mà thiên hạ vẫn coi khinh
Ghanh đua danh lợi làm nhân bản
Xô đẩy nghĩa nhân lại tập tành
Bất kể non cao hay núi bạc
Không riêng hoa úa hay đương xanh
Trên đời luôn mãi còn ghi khắc
Một chỉ nhịn thôi, chín sự lành

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI THĂM BÁC LÁ

Mấy hôm chẳng thấy bác vô vườn?
Con trẻ chơi hoài cũng thấy ươn
Nóng nực Vũng Tàu đi nghỉ mát ?
Buồn răng miệng đắng ngán cơm sườn ?
Xin dâng một bát mì tôm Hảo
Lót dạ bàn thơ phú họa rôm
Đất mới an lành chim đến đậu
Xin làm cỏ bám bác đông vườn.

MTP
Sắp ngày mùng tám tháng ba
Tỷ Phú muốn đổi phận là các cô
Để xung quanh có nhiều bồ
Tình giăng giăng tựa mây tô sắc trời...
Đăng nhập để trả lời
0
Mời dùng xen kẻ những món có đường và không đường cho ngon miệng !


CHIỀU SAY XUÂN LẠNH
(để nhớ một mùa Xuân còn rơi tuyết)

Xuân đã đến còn mang ba lớp áo
Chiều không hờn không giận cũng căm căm
Ðường trước nhà ngửng mặt thấy xa xăm
Xe vắng tiếng trên lề người vắng bóng

Nụ xơ-ri trĩu cành chen nhựa sống
Góc vườn xanh tu-líp trải hoa vàng
Én bay về vội vả gọi mùa sang
Mù vẫn đậm ánh dương hồng nghẽn lối

Ðàn chim sẻ thập thò trên mái ngói
Nhìn chân trời như hỏi chúa xuân đâu
Con quạ đen nay rảnh việc bắc cầu
Đang sục sạo trong lùm xây tổ ấm

Mây lang thang trên cõi trời u ám
Hỏi trần gian sao vắng vẻ không vui
Người xin thưa nhân thế vẫn yêu đời
Nhưng vắng vẻ bởi đất trời lỗi hẹn

Bởi xuân đến mà đông chưa tách bến
Trời âm u con trẻ khó ra chơi
Chân xun xoe những muốn được leo đồi
Tay ngứa ngáy muốn vê từng cọng cỏ

Hơi thở nhạt phổi thèm hương lộng gió
Tai thèm nghe ra rít tiếng côn trùng
Mắt thèm vui đi hái nấm ven rừng
Tay thèm vẩy tung cần khi được cá

Mùa xuân đến mang về cho tất cả
Có muôn hoa nuôi bướm trắng ong vàng
Có côn trùng sâu bọ để chim ăn
Có cõ mượt cho muôn loài nhơi gặm

Mùa sinh nở thiên nhiên bừng sắc thắm
Mặc đông tàn dai dẳng mãi năm nay
Nửa địa cầu xoay mặt đón tương lai ...

Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

LÁ VÀNG TỰ VỊNH Của BÙI THẾ KIỆT

Lá vàng chẳng biết lúc nào rơi,
Nữa cuốn tòn teng, nữa cuốn rời.
Mưa, nắng hai mùa thêm héo úa
Tuyết ,sương mấy độ sém tàn hơi.
Nhởn nhơ ong bướm, không màng ngó
Lãng đãng trăng sao, chẳng dám ngồi.
Níu được phút nào hay phút ấy
Để nhìn thiên hạ mãi đua bơi.
Haichau

Thân họa

QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG ĐÔNG KHÁCH

Cửa trước đèn lên đẹp lá rơi
Quán trong đầy khách chửa ai rời
Bồi bàn lui tới kêu khan tiếng
Phụ bếp ra vào chạy bở hơi
Khách trước xong phiên vừa dợm đứng
Người sau lấy chỗ đã vào ngồi
Thần tài gõ cửa tìm gia chủ
Lướt sóng thuyền bơi lái cũng bơi.
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-12 13:18:11KimGiang>
Mời dùng xen kẻ những món có đường và không đường cho ngon miệng !


CHIỀU SAY XUÂN LẠNH
(để nhớ một mùa Xuân còn rơi tuyết)

Xuân đã đến còn mang ba lớp áo
Chiều không hờn không giận cũng căm căm
Ðường trước nhà ngửng mặt thấy xa xăm
Xe vắng tiếng trên lề người vắng bóng

Nụ xơ-ri trĩu cành chen nhựa sống
Góc vườn xanh tu-líp trải hoa vàng
Én bay về vội vả gọi mùa sang
Mù vẫn đậm ánh dương hồng nghẽn lối

Ðàn chim sẻ thập thò trên mái ngói
Nhìn chân trời như hỏi chúa xuân đâu
Con quạ đen nay rảnh việc bắc cầu
Đang sục sạo trong lùm xây tổ ấm

Mây lang thang trên cõi trời u ám
Hỏi trần gian sao vắng vẻ không vui
Người xin thưa nhân thế vẫn yêu đời
Nhưng vắng vẻ bởi đất trời lỗi hẹn

Bởi xuân đến mà đông chưa tách bến
Trời âm u con trẻ khó ra chơi
Chân xun xoe những muốn được leo đồi
Tay ngứa ngáy muốn vê từng cọng cỏ

Hơi thở nhạt phổi thèm hương lộng gió
Tai thèm nghe ra rít tiếng côn trùng
Mắt thèm vui đi hái nấm ven rừng
Tay thèm vẩy tung cần khi được cá

Mùa xuân đến mang về cho tất cả
Có muôn hoa nuôi bướm trắng ong vàng
Có côn trùng sâu bọ để chim ăn
Có cõ mượt cho muôn loài nhơi gặm

Mùa sinh nở thiên nhiên bừng sắc thắm
Mặc đông tàn dai dẳng mãi năm nay
Nửa địa cầu xoay mặt đón tương lai ...

Lá chờ rơi


Gửi bác:

NẮNG ĐẦY

Đông hết rồi sao người mang lắm áo
Ngơ ngác tưởng trời giá buốt căm căm
Nhớ Hà Thành mà vọng cõi xa xăm
Thực tại nắng đi tìm cây tỏa bóng.

Ta sung sướng gặp vườn tiên cõi sống
Lảnh lót trong veo tiếng oanh vàng
Phượng cùng Me rộn rã báo mùa sang
Thơ dâng sóng làm ngôn từ nghẽn lối!

Như cõi mộng cánh đồng tìm chim Ngói
Lúa thơm vàng theo em gái về đâu
Lối nhân gian muôn nẻo nét bắc cầu
Bông Súng trắng nghiêng trời mây nồng ấm!

Cũng có lúc mộng du buồn bã ám
Chân vô hồn đưa bước chẳng đùa vui
Chỉ lát thôi rồi rộn rã bước đời
Như nơi đến có người đang ngóng hẹn.

Cây đa mãi đợi thuyền kia về bến
Thả tương tư buộc võng trẻ đánh chơi
Ai thương ai gánh đất đắp nên đồi
Ai ân nghĩa còn nhớ câu cắn cỏ.

Cũng có lúc muốn đan lồng giữ gió
Níu chân ai đang trí vượt ngàn trùng
Muốn chúa Sơn Lâm phải bỏ lại rừng
Muốn tát biển để săn lùng con cá.

Và chợt hiểu khi ta giành tất cả
Ta có chi đáp trả nghĩa muôn vàn
Nhủ chăm cây giành khế để chim ăn
Trồng thêm cỏ để trâu còn chỗ gặm.

Xuân Hạ Thu Đông đời muôn sắc thắm
Quả ngọt đầy dâng sớm mai nay
Cho luân hồi sẽ mãi đẹp tái lai...

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Cà Phê không đường

Nhắp ngụm cà phê lại hết đường
Bằm hơi thuốc lá chẳng còn hương
Lầu nhầu thầm nghĩ cho quen nhá
Bực dọc vu vơ chuyện cũng thường
Thế sự trăm phương về một mối
Mảnh tình đơn chiếc tỏa muôn phương
Buồn buồn ghé quán thăm Ông Lá
Nhắp ngụm cà phê lại hết đường




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

Cà Phê không đường

Nhắp ngụm cà phê lại hết đường
Bằm hơi thuốc lá chẳng còn hương
Lầu nhầu thầm nghĩ cho quen nhá
Bực dọc vu vơ chuyện cũng thường
Thế sự trăm phương về một mối
Mảnh tình đơn chiếc tỏa muôn phương
Buồn buồn ghé quán thăm Ông Lá
Nhắp ngụm cà phê lại hết đường



thân họa

QUÁN VẪN ĂN ĐƯỜNG

Nói không nhưng quán vẫn ăn đường
Biết nếm nêm thời bốc ngát hương
Lỡ bỏ quá tay xin chớ bận
Cho thêm tí muối lại như thường
Góc trong khách hỏi tìm hai chỗ
Lối giữa người ra ngóng một phương
Kẻ tới kẻ lui vui nhộn nhịp
Nói không nhưng quán vẫn ăn đường !

Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: nguyens

Cà Phê không đường

Nhắp ngụm cà phê lại hết đường
Bằm hơi thuốc lá chẳng còn hương
Lầu nhầu thầm nghĩ cho quen nhá
Bực dọc vu vơ chuyện cũng thường
Thế sự trăm phương về một mối
Mảnh tình đơn chiếc tỏa muôn phương
Buồn buồn ghé quán thăm Ông Lá
Nhắp ngụm cà phê lại hết đường



thân họa

QUÁN VẪN ĂN ĐƯỜNG

Nói không nhưng quán vẫn ăn đường
Biết nếm nêm thời bốc ngát hương
Lỡ bỏ quá tay xin chớ bận
Cho thêm tí muối lại như thường
Góc trong khách hỏi tìm hai chỗ
Lối giữa người ra ngóng một phương
Kẻ tới kẻ lui vui nhộn nhịp
Nói không nhưng quán vẫn ăn đường !

Lá chờ rơi



Thân họa : Thừa thành bỏ

Cà phê ly nhỏ cả tô đường
Ngọt quá thành ra mất hết hương
Bởi tưởng chè mè nên kính trọng
Rằng là nước đậu thứ tầm thường
Uống vào cái vị xông tam hướng
Nhổ xuống thì mùi thốc tứ phương
Mới thấy loại nào dù có quý
Quá nhiều thì cũng vất đầy đường

Đông Hoà
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

MỖI ĐỘ THU VỀ

Chợt thấy Thu về bóng lượn nhanh
Hương Thu ngây ngất quyện trên cành
Lá Thu rộn rả bay từng đợt
Ðuổi áng mây về rặng núi xanh.

Một lá ngô-đồng, tách nhẹ rơi (1)
Rừng Thu theo nhịp đỗ tơi bời
Nhởn nhơ trước gió đàn chim nhỏ
Tung cánh nô đùa một chút thôi !

Chân muốn đi, nhưng bước nghẹn ngào
Trăng Thu lồng lộng chiếu trong ao
Duyên trăng nhuộm thắm tình Thu-thủy
Dưới ngọn Thu-phong sóng dạt dào.

Non cao che rợp bóng mây lồng
Chứa cả trời Thu có đủ không ?
Thu đến mang muôn vàn kỹ-niệm
Tình Thu khơi lại lửa hương lòng.

Gió dậy từng cơn thổi lá bay
Ðường lên cung Quảng ngắn hay dài ?
Lá tung lên Cuội mùi Thu-thảo
Cuội nhớ trần-gian, mắt đỏ cay !

Lá chờ rơi
(1) Ngô-đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu.

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ ĐỔ ĐẦU THU

Thấp thoáng bên song lá đổ rồi
Buồn thu nhen nhúm dậy nơi nơi
Võ vàng lối cũ cây tàn úa
Trơ trọi cành khô lá rụng rời
Cuối bãi dã tràng ngưng lấp bể
Đầu tường con nhện đứng im hơi
Nhớ chi nhựa sống chìm trong đất
Còn chút dư hương trải cuối trời.
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-11 06:10:50tulipdenus>
Trích đoạn: lá chờ rơi

LÁ ĐỔ ĐẦU THU

Thấp thoáng bên song lá đổ rồi
Buồn thu nhen nhúm dậy nơi nơi
Võ vàng lối cũ cây tàn úa
Trơ trọi cành khô lá rụng rời
Cuối bãi dã tràng ngưng lấp bể
Đầu tường con nhện đứng im hơi
Nhớ chi nhựa sống chìm trong đất
Còn chút dư hương trải cuối trời.
Lá chờ rơi


PHẢI CHĂNG?
Thân họa cùng Bác Lá


Gió thổi từng cơn thu đến rồi
Lá buông vàng lối khắp nơi nơi
Bến xưa đò cũ giờ ngơ ngác
Lối mộng đường mơ cũng rã rời
Chiếc áo phong sương buồn lặng tiếng
Ngựa hoang lừng lẫy sầu tàn hơi
Phải chăng thu đến nhiều ngăn trở
Mang nặng cuồng phong của đất trời?
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 11:22:05tulipdenus>

(Thân tặng Bác Lá)

Lá lận phong ba, vẫn sống vui
Lá nào có ngại giữa muôn người
Lá hoài ngoe nguẩy cùng hoa bướm
Lá vẫn tươi cười với nắng rơi!

Lá sống lãng du cùng với gió
Lá mang trời đất những vui tươi
Lá ơi có biết vì sao Lá?
Lá mãi xanh xanh với cuộc đời...?[/size]
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 13:19:32KimGiang>

(Thân tặng Bác Lá)

Lá lận phong ba, vẫn sống vui
Lá nào có ngại giữa muôn người
Lá hoài ngoe nguẩy cùng hoa bướm
Lá vẫn tươi cười với nắng rơi!

Lá sống lãng du cùng với gió
Lá mang trời đất những vui tươi
Lá ơi có biết vì sao Lá?
Lá mãi xanh xanh với cuộc đời...?

TULIP

*Lá Chờ Rơi gửi TULIP và các bạn - Người được ủy thác: Kim Giang.

VĂN TẾ SỐNG CHỦ QUÁN KHÔNG ÐƯỜNG

Tôi còn sống khoảng hai mươi năm nữa
Ðể mà chi ai biết nói tôi nghe ?

Ðấu cờ vua, cờ tướng, nhậu lè nhè ?
Rồi đốt đuốc soi đời tìm chân lý ?

Hai mươi năm ! ruộng dâu chưa hóa bể
Ðủ gì đâu để thay đổi cuộc đời ?
Có chăng là vắng bóng hình tôi
Và quả đất nhẹ hơn vài chục kí !

Nước mắt cay thắm tình tri kỷ
Ô hay sao chưa nói đã cạn lời !
Có buồn vui mới đúng nghĩa kiếp người
Ðời vô sự là thiên đàng tẻ nhạt !

Có tan hợp mới nghe lòng tha thiết
Có giận hờn mới rõ nghĩa yêu thương
Khi đam mê lều cỏ giống thiên đường
Lúc chán ngán ngoảnh đi còn xốn mắt !

Hai mươi năm... hai mươi vòng quả đất
Hai mươi lần Xuân Hạ Thu Ðông
Ðếm làm chi khi Sắc cũng là Không
Vinh hay nhục đều là hư ảo

Ai khổ hạnh để cầu mong đắc đạo ?
Ai bạc đầu đeo đuổi mộng công khanh ?

Tôi chỉ mong cuộc sống mãi yên lành
Trong gió sớm không nặng mùi thuốc súng !

Hai mươi năm nữa nếu tôi còn sống
Có thấy gì tin tưởng được tương lai ?
Mừng trẻ thơ rạng rỡ một ngày mai ?
Mừng thế giới không còn vương khói lửa ?

Hai mươi năm... râu dài thêm chút nữa
Mà niềm yêu đời có được gia tăng ?
Trước khi đi về cõi vĩnh hằng
Tôi muốn được yên lòng nhắm mắt !

Và sẽ nán lại thêm vài phút
Nghe những lời thân thiết mến yêu tôi...

Rồi theo mây ... tan biến giữa lưng trời
Khi cánh cửa Quán Không Ðường khép lại !

Lá chờ rơi
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 16:25:20nguyễn thanh cần>
TÌNH CÒN LẠI ĐÂY...


Xuân, Hạ, Thu, Đông ... cũng sẽ tàn
Buồn, vui, lạnh lẽo ... cũng sẽ tan
"Một chữ mang theo"..."ngàn chữ nhớ" !!!
Mang suốt bên mình khắp thế gian


Nguyễn Thanh Cần xin gữi chút nắng trong những "ngày đông giá lạnh", chút tình thân mến thân, chút nhung nhớ lẫn sầu len... và cã một nỗi lòng say...

Nắng từ chân trời về cuối trời
Tình tôi một chút gữi về khơi
Ngửa tim mình, tình khao khát hét
Hát với đàn rạo rực thẩn thờ say ...
Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không em...!!!
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH CÒN LẠI ĐÂY...

Xuân, Hạ, Thu, Đông ... cũng sẽ tàn
Buồn, vui, lạnh lẽo ... cũng sẽ tan
"Một chữ mang theo"..."ngàn chữ nhớ" !!!
Mang suốt bên mình khắp thế gian

Nguyễn Thanh Cần xin gữi chút nắng trong những "ngày đông giá lạnh", chút tình thân mến thân, chút nhung nhớ lẫn sầu len... và cã một nỗi lòng say...

Nắng từ chân trời về cuối trời
Tình tôi một chút gữi về khơi
Ngửa tim mình, tình khao khát hét
Hát với đàn rạo rực thẩn thờ say ...

Nguyễn Thanh Cần

Xin mạn phép:

VỚI NGƯỜI

Quá cổ lai hy chẳng dễ tàn
Không như mây nước hợp rồi tan
Còn gieo tâm khảm in màu nhớ
Ôm cả khi lìa cõi nhân gian !

Đất Quảng xa trông dõi bóng người
Như dõi con buồm vượt trùng khơi
Sóng càng vùi dập ta càng hét
Xé toạc mù sương để thấy người !

MTP
Sắp ngày mùng tám tháng ba
Tỷ Phú muốn đổi phận là các cô
Để xung quanh có nhiều bồ
Tình giăng giăng tựa mây tô sắc trời...
Đăng nhập để trả lời
0
MONG

Nặng tình ghé Bác lá chờ rơi
Cửa đóng then cài -lệ chực rơi
Quán xá không đường vương chỉ một
Lòng người hữu lý vọng muôn nơi
Tình thâm chủ quán trăm người hiểu
Tâm trọng khách thơ vạn ý mời
Mong quán không đường thôi đóng cửa
Người người vui vẻ buổi rong chơi




Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»