Y Hậu Khuynh Thiên

Lượt đọc: 9366 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 83
đế thương phát uy (1)

❊ ❊ ❊

Mà ngươi... Vĩnh viễn chỉ xứng làm thiếp, cũng chỉ ở trong đống bụi bặm ngước nhìn ta!

♣ ♣ ♣

Phủ đệ Bạch gia.

Bạch Chỉ nằm trong ngực Bạch Chấn Tường kêu gào thống khổ, nước mắt không ngừng chảy xuống làm vạt áo Bạch Chấn Tường ướt đẫm.

"Nếu không còn chuyện gì, ngươi xuống dưới nghỉ ngơi cho khỏe, về thù của ngươi, ta sẽ cho người báo!"

Nghĩ đến những chuyện Bạch gia xảy ra gần đây, Bạch Chấn Tường có chút nhức đầu vuốt huyệt thái dương.

Đầu tiên là Vu Dung chẳng hiểu sao nổi điên, để hắn ở trước mặt mọi người mất hết mặt mũi, nữ nhi nhà mình cũng bị tiện nha đâu Lam gia đánh rồi vứt ở đại môn!

Điều này có thể không làm hắn phiền não?

"Gia chủ."

Đúng lúc này, quản gia từ ngoài cửa đi vào, hắn cung kính hành lễ: "Lý công công phụng chỉ Hoàng hậu nương nương tới đây, truyền Tam tiểu thư ra tiếp chỉ."

Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương?

Bạch Chỉ sửng sốt, Hoàng hậu truyền chỉ cho nàng?

"Chỉ Nhi, chúng ta đi trước tiếp chỉ, đừng để công công trong cung đợi lâu."

Lông mày Bạch Chấn Tường nhíu lại đã có phần nới lỏng ra, nói: "Người tới, giúp tiểu thư thay y phục."

"Vâng, gia chủ."

Nghe vậy, hai nha hoàn từ ngoài cửa đi vào, một người tới bên giường giúp nàng đi giày trắng, một người giúp Bạch Chỉ vận sa y, giúp nàng sửa lại y phục.

Bạch Chỉ không biết vì sao Hoàng hậu lại truyền chỉ, trong lòng thấp thỏm nhìn ra bên ngoài.

♣ ♣ ♣

Trong đại sảnh, Lý công công ngồi phía trên, hắn nâng tay nhẹ vuốt nắp trà, thổi lá trà tỏa ra nhiệt khí.

Nửa ngày sau Bạch Chấn Tường mới đi nhanh đến, theo sau là một thiếu nữ bích ngọc thanh xuân.

Thiếu nữ mỹ mạo, xinh đẹp, khuôn mặt phấn nộn, nàng trời sinh đã đẹp, cho dù chưa trang điểm, sắc mặt cũng hồng nhuận.

"Lý công công làm sao lại tới?"

Lý công công là đại diện cho Hoàng hậu, Bạch Chấn Tường đương nhiên không dám thất lễ, vội vàng đi tới.

"Ta hôm nay tới đây, là phụng mệnh ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, đến truyền chỉ cho Bạch cô nương, " Lý công công từ từ đứng dậy, mặt nhăn nheo mang theo nụ cười, "Bạch cô nương còn không mau tiếp chỉ?"

Bạch Chỉ khẽ giật mình, vội vàng theo Bạch Chấn Tường quỳ xuống.

"Truyền ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, nhi nữ Bạch gia Bạch Chỉ, hiền lương thục đức, thiên phú trác tuyệt, là kỳ nữ hiếm có trong thiên hạ, do đó hạ chỉ cho Bạch Chỉ làm chính phi của Thương Vương, túy ý thành hôn."

Lý công công truyền xong, liền đem ý chỉ thu vào, mỉm cười nhìn Bạch Chỉ.

Kinh hỉ to lớn như sóng vỗ tầng tầng lớp lớp hấp thu Bạch Chỉ, hai mắt nàng mở to không dám tin, không chớp mắt nhìn Lý công công.

Một khắc này, nàng cho là lỗ tai mình có vấn đề...

"Bạch cô nương, chúc mừng ngươi, Hoàng hậu đã hạ lệnh cho thiên tư giám tìm ngày lành tháng tốt, về sau ngươi chính là Thương Vương phi."

Nụ cười trên mặt Lý công công càng sâu, hắn tuy là người bên cạnh Hoàng hậu, nhưng lại không hề dám đắc tội Bạch gia.

Phải biết, Bạch gia có một nữ nhi là Thái tử phi, một người khác tương lai sẽ thành Thương Vương phi, nếu như đắc tội Bạch gia, về sau hắn như thế nào mà sống?

"Chỉ Nhi, còn không mau nhận lấy ý chỉ, " Bạch Chấn Tường nhìn Bạch Chỉ đang thấy choáng váng, nghiêm nghị quát.

Bạch Chỉ lúc này mới kịp phản ứng, nhận lấy ý chỉ trên tay Lý công công, đáy mắt tràn đầy vui mừng, khi nghĩ đến nam nhân dung nhan yêu nghiệt ở trước mặt nàng, nụ cười trên môi càng thêm vui vẻ.

"Cha, Thương Vương nguyện ý cưới ta."

Nàng hứng phấn đứng lên, ôm khư khư lấy ý chỉ trong ngực: "Về sau ta sẽ là thê tử duy nhất của Thương Vương."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »