Y Hậu Khuynh Thiên

Lượt đọc: 9263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »
Chương 2
hồ bảo giáng thế (2)

❊ ❊ ❊

Hắn thấy Bạch Nhan không nói gì, tưởng nàng vì chuyện tình cảm gần đây mà thương tâm.

Bạch Nhan nghe được ngữ khí quan tâm, nghiễm nhiên bật cười: "Thế nhân đều cho rằng ta phản bội Nhị hoàng tử, vì sao ngươi thấy Nhị hoàng tử là tổn thất?"

"Ta tin tưởng tỷ, tỷ sẽ không phản bội hắn, nhất định là có người hãm hại," thiếu niên thần sắc kiên định, ngữ khí hung ác, "Nếu để ta biết là ai, ta nhất định không tha cho hắn!"

Đáy lòng Bạch Nhan run lên, trong lòng không rõ là tư vị gì.

Kiếp trước, nàng là truyền nhân của Hoa Hạ cổ võ thế gia, từ nhỏ được dạy một quan niệm là biến cường! Vì để mạnh lên, nàng bị chúng bạn xa lánh, kết quả là khi luyện chế Cửu phẩm đan dược, gặp phải thiên lôi, phi thân hồn diệt.

Thật vất vả mới sống lại một đời, nàng tuyệt đối sẽ không như kiếp trước, chỉ lo tu luyện mà không để ý tới người bên cạnh mình.

"Đúng rồi," thiếu niên từ trong lồng ngực móc ra một túi tiền, đặt vào tay Bạch Nhan, "Ngươi bay giờ mang thai, cần bổ sung dinh dưỡng, số bạc này cho ngươi."

Bạch Nhan nắm lấy túi tiền, trong lòng mệt mỏi: "Số bạc này từ nơi nào?"

"Ta... ta lấy ngọc bội của mẫu thân cho ta đem đi cầm."

Tâm Bạch Nhan nhíu chặt.

Đừng nhìn nàng cùng Bạch Tiêu trong mắt người đời rất phong quang, trên thực tế, Bạch gia thường xuyên cắt xén tiền hàng tháng, ngay cả đồ cưới Lam Nguyệt đưa tới, cùng bị Vu Dung chiếm đoạt trong tay.

Hết lần này tới lần khác tỷ đệ Bạch Nhan cũng quật cường, bọn họ đều biết mẫu thân có lỗi với ông ngoại, tuy vừa khổ lại mệt, nhưng không hề đi Lam gia tìm sự trợ giúp.

Lam gia lại quá mức tự tin, cho rằng Bạch gia không dám khắt khe với tỷ đệ Bạch Nhan, huống chi số đồ cưới của Lam Nguyệt, đủ cho hai tỷ đệ tiêu xài cả đời.

Thực tế như thế nào?

Hai nữ nhi Vu Dung mặc vàng đeo bạc, ăn chính là sơn trân hải vị, tỷ đệ Bạch Nhan lại thường xuyên ăn không đủ no.

Buồn cười chính là, Bạch Chấn Tường không quan tâm, Vu Dung tiêu xài hoang phí, Bạch gia nhiều năm qua dùng đều là đồ cưới của Lam Nguyệt.

Về phần ngọc bội của Bạch Tiêu, là vật duy nhất Lam Nguyệt lưu lại cho hắn, hắn nhiều năm dùng để tưởng niệm.

Nếu không phải hắn giấu thật kỹ, sợ là đã sớm bị Vu Dung đoạt đi.

Ngay khi tâm tư Bạch Nhan tràn đầy suy nghĩ, một nha hoàn không hỏi mà vào, đánh gãy thời khắc ở chung của hai tỷ đệ.

"Đại tiểu thư, phu nhân thỉnh ngươi qua một chuyến."

"Tỷ."

Bạch Tiêu vội vàng cầm tay Bạch Nhan, đáy mắt tràn đầy lo lắng.

"Yên tâm, ta không có việc gì," Bạch Nhan an ủi vỗ vỗ tay Bạch Tiêu, đưa hắn một ánh mắt yên tâm, lúc này mới đi về phía cửa.

Trong khoảnh khắc, thiếu nữ tràn ngập khí thế, nàng thân hồng y khuynh thành, ánh mắt băng lãnh, theo mỗi bước đi của nàng, nha hoàn hô hấp lại khó khăn một phần, yết hầu giống như bị khóa lại, không thể thở nổi.

"Đừng quên, ngươi chỉ là một nha hoàn, cho dù ta không được sủng, cũng là chủ tử Bạch phủ, ngươi không hỏi mà tự ý xông vào, chính là không tôn trọng ta, như vậy ta liền có khả năng đưa ngươi loạn côn đánh chết!"

Sắc mặt nha hoàn trắng nhợt, nàng ký khế ước bán thân, do đó, chủ tử muốn giết nàng, nàng không thể không chết.

Ngày trước vì Bạch Nhan quá nhu nhược, nên nàng quên đi điểm này.

"Dẫn đường đi." Thiếu nữ ngữ khí lạnh lùng, nói.

"Vâng, Đại tiểu thư."

NHa hoàn cũng lại không dám coi khinh thiếu nữ trước mặt, dù thanh danh nàng xấu, nhưng hạ lệnh cho một hạ nhân vẫn là chuyện đương nhiên.

Bạch Tiêu sững sờ nhìn bóng lưng thiếu nữ trước mặt, hắn luôn cảm thấy, mấy tháng nay, đại tỷ tựa hồ thay đổi...

Trở nên kiên cường đáng tin cậy, làm hắn an tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307
Tiến »