Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8401 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 129

❊ ❊ ❊

129

Giang Lạc đang định trêu đùa Trì Vưu để trả thù những hành vi quá đáng lần trước khi hắn đè mình, kết quả Trì Vưu thiếu niên đã quay trở lại.

Dưới danh phận là thê tử của Trì Vưu thiếu niên, Giang Lạc nhìn mình rồi lại nhìn sang người đàn ông với hai tay bị trói đang bình tĩnh nằm ngay mép giường, không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ.

Thần thái ác quỷ vô cùng khó tả, hai mắt nhìn về phía cái bóng lấp lóe ngoài cửa sổ, dáng vẻ nom thoải mái cực kỳ, thầm chí có chút chờ mong bị Trì Vưu thiếu niên phát hiện ra.

Giang Lạc suy nghĩ hai giây, quyết định xuống giường thật nhanh, cố hết sức nắm cổ áo ác quỷ rồi lôi hắn vào tủ quần áo. Vừa đóng cửa tủ xong thì cửa phòng bị đẩy ra.

Trì Vưu tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hiện đã thay một bộ quần áo mới.

Trên mắt hắn không có chút cảm xúc nào. Sau khi nhìn thấy Giang Lạc ánh mắt hắn mới ấm áp thêm một chút: "Em Giang, hôm nay anh làm em sợ à?"

Giang Lạc bỏ tay khỏi tủ quần áo, xoay người tựa lưng lên đó. Cậu chỉ sợ tên ác quỷ không sợ trời không sợ đất vùng ra ngoài: "Ha ha ha, nào có chứ."

Trì Vưu quay người đóng cửa lại rồi bước đến trước mắt cậu.

Trong căn phòng hơi tăm tối, cát bụi và không khí trộn lẫn vào nhau. Trì Vưu nhìn thẳng vào đôi mắt sáng tỏ của Giang Lạc, một cảm xúc không tên bỗng sinh sôi nảy nở như cỏ dại.

Trì Vưu thấp giọng nói: "Giang thiếu gia này, thấy tôi giáo huấn Trì Điền em nghĩ sao?"

Liệu em có sợ không?

Giang Lạc ngạc nhiên nhíu mày, hỏi ngược lại: "Anh mà cũng để ý tới cảm nhận của tôi hả?"

Cậu hừ cười hai tiếng: "Nếu anh thật sự muốn biết thì tôi chỉ thấy chưa đủ ác độc."

Trì Vưu sững sờ, lập tức im lặng nở nụ cười. Thế nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng tắt ngúm, hắn nhìn Giang Lạc chăm chú, bầu không khí thay đổi vi diệu. Trì Vưu vươn tay muốn chạm vào mặt của Giang Lạc, định tiếp tục công chuyện dở dang lần trước.

Tuy nhiên chưa chạm vào Giang Lạc thì sắc mặt hắn tức khắc lạnh lẽo: "Hình như có người khác xuất hiện trong phòng."

Hắn ngước mắt lên, ánh mắt thoáng liếc qua tủ quần áo.

Giang Lạc kinh ngạc nói: "Trong phòng có người khác ư? Sao tôi lại không biết chứ. Trì thiếu gia, có khi nào trực giác của anh sai rồi không?"

Trì Vưu nhìn cậu rồi lại nhìn tủ quần áo, nhắm mắt: "Chắc thế."

Sau đó hắn đột nhiên vươn tay đẩy Giang Lạc ngồi xuống bàn bên cạnh, còn mình thì đi tới trước cái hòm gỗ lớn đặt trong góc: "Giang thiếu gia, ngày em thành thân với tôi tôi có tìm thấy một món quà. Nó hợp với em lắm."

Giang Lạc tò mò: "Quà gì thế?"

Trì Vưu không trả lời ngay mà chỉ ung dung lục lọi cái rương gỗ. Một lát sau, rốt cuộc hắn cũng lấy ra một cái hộp gỗ đen giơ trước mặt Giang Lạc.

"Giang thiếu gia, em mở ra xem thử đi."

Giang Lạc mở hộp, bên trong là khẩu súng lục đen tuyền hoàn toàn mới.

Trì Vưu cầm khẩu súng lục lên, sau đó nạp đạn lên nòng: "Giang thiếu gia, chắc hẳn em chưa dùng thứ này bao giờ. Lại đây tôi chỉ em cách dùng nào."

Nói xong, Trì Vưu đột nhiên giơ tay lên. Lúc Giang Lạc chưa kịp phản ứng, hắn nhanh chóng chuyển hướng bắn về phía tủ quần áo.

"Bằng..."

Một tiếng nổ thật lớn vang lên, tủ quần áo xuất hiện một cái lỗ đen sì.

Giang Lạc: "..."

Nếu cậu không nhớ lầm thì vị trí đó là tay của ác quỷ.

Trì Vưu cười dịu dàng với cậu, như thể không có gì xảy ra. Tuy nhiên tâm trạng hắn lại vui lên thấy rõ, còn lên giọng âm cuối: "Em thấy rõ chưa?"

Hắn bắn thêm ba phát nữa, tủ quần áo lập tức xuât hiền ba lỗ thủng bốc khói.

Nếu bảo Trì Vưu không phát hiện gì thì ngay cả Giang Lạc cũng không tin. Cậu chủ động nói: "Còn hai viên cuối anh cho tôi thử nha."

Trì Vưu cau mày, đưa súng lục cho cậu.

Giang Lạc nhận lấy súng lục, xúc cảm quen thuộc ùa vào. Tốc độ đạn bay rất nhanh, nếu cậu dán lá bùa lên viên đạn thì liệu rằng có thể biến khẩu súng này thành vũ khí chuyên trị ác quỷ, như vậy hiệu quả có tốt hơn bùa chú không? Giang Lạc càng nghĩ càng thấy biện pháp này khả thi, dự định khi nào trở về thì nhờ Khuông Chính chế tạo cho cậu thứ vũ khí như thế.

Cậu cũng không quên nhiệm vụ của mình, giơ tay liếc nhìn tủ quần áo, cảm thấy không an toàn lắm nên lại đứng lên.

Cậu đứng đậy, nhắm khẩu súng chuẩn xác vào tủ quần áo. Giang Lạc do dự mấy lần nhưng vẫn chưa bóp cò, mà đi thẳng đến tủ quần áo đặt đầu súng ngay chỗ yếu hại trên ngực ác quỷ, sau đó mới quay đầu cười xán lạn với Trì Vưu: "Tôi thấy gần thế này thì đảm bảo hơn."

Ngược lại Trì Vưu chỉ biết câm nín.

Giang Lạc không cần Trì Vưu đáp lời, cậu vui vẻ quay đầu lại, nhìn tủ quần áo với ánh mắt ám muội, sau đó quả quyết bóp cò. Lúc tiếng súng vang lên, lòng bàn tay của Giang Lạc bị chấn động mà giật này, chỗ nòng súng chạm vào khẽ bóc khối nghi ngút.

Thanh niên tóc đen tỉnh bơ giơ tay lên, tiếp theo di súng lục lên ngay đầu ác quỷ: "Trì thiếu gia, dù sao tủ quần áo cũng be bét rồi hay là mình dùng hết số đạn còn lại nhé, cùng lắm chỉ còn phát cuối mà thôi."

Cứ nghĩ đến cảnh tượng ác quỷ mắc bẫy, giọng nói của Giang Lạc không hiểu sao vui hẳn lên. Hình như cậu cũng ý thức được việc đó nên ho khan một tiếng, không đợi Trì Vưu phản ứng liền gọn gàng lưu loát nổ thêm phát súng nữa.

Giang Lạc nhịn không được bật cười, lại hơi tiếc nuối.

Tay của cậu chậm rãi dời xuống, chuyển qua vị trí nhạy cảm của người đàn ông. Cậu khẽ bóp cò, âm thanh trống rỗng vang lên, đạn đã hết.

Chậc, nếu còn viên nữa thì tốt biết bao.

Sau lưng, Trì Vưu nhìn ánh mắt dần trở nên quái dị của Giang Lạc.

Không lẽ Giang Lạc hận hắn khi lớn lắm ư?

Không, không giống hận lắm.

Mà là cảm giác pha trộn giữa khinh thường, lừa dối và khủng hoảng.

Hình như Giang Lạc rất hưởng thụ cảm giác này.

Trì Vưu rủ mắt xuống, che giấu suy nghĩ thầm kín.

Có vẻ Trì Vưu biết hắn của tương lai.

"Thiếu gia, không xong rồi!" Quản gia vội vàng chạy vào: "Bên ngoài tập trung rất đông quần chúng, họ đang nổi giận đòi tìm cho bằng được ác quỷ Trì gia che giấu! Trưởng lão đã tới, bảo tôi gọi cậu ra đó."

Trì Vưu nhíu mày, xem ra hắn lập tức biết được đám trưởng lão đang toan tính điều gì. Vừa mới nãy, lúc phó quan đưa Trì Điền đến đồn cảnh sát, mấy người bên chi thứ nhìn hắn bằng ánh mắt kh ủng bố vô cùng. Chỉ sợ họ đang ghi thù, muốn tìm cơ hội để dạy cho hắn một bài học.

Chẳng qua không nghĩ bài học này ập tới sớm thế, một trước một sau vẫn chưa tới một tiếng.

Nhưng Trì Vưu vừa mới nghĩ vậy xong liền ngẩng đầu nhìn lên, ngạc nhiên hỏi: "Trời đã tối rồi sao?"

"Đúng vậy." Quản gia không hiểu vì sao hắn lại hỏi vấn đề kỳ lạ như thế, nhưng vẫn trả lời: "Thưa cậu chủ, đã sáu giờ tối rồi."

Trong phòng có chuông Tây Dương, Trì Vưu quay đầu nhìn đồng hồ, quả nhiên đã sáu giờ rồi.

Hắn cảm thấy dường như có chỗ nào đó không khớp, nhưng sau một lúc cũng chấp nhận sự thực "bây giờ đã là buổi tối". Trì Vưu gật đầu nói: "Tôi biết."

Giang Lạc cũng nhận thấy bầu trời đột ngột tối sầm lại, và chắc chắn, tốc độ dòng chảy của thế giới trong gương đang ngày càng nhanh hơn, và nó bắt nguồn từ... Cậu liếc nhìn tủ quần áo, như thể thời gian bắt đầu tăng tốc kể từ khi ác quỷ tiến vào trong thế giới gương.

Hắn bỏ khẩu súng lục xuống, bước nhanh tới: "Tôi đi cùng với em."

Hai người đi ra phía cổng, nhưng còn chưa tới thì đã nghe thấy những tiếng cãi vã ồn ào.

Hàng trăm âm thanh đan xen vào nhau khiến người ta phát cáu. Giang Lạc nghe cẩn thận thì nhận thấy những âm thanh này đến từ dân chúng đang đứng ngoài cửa phủ. Bọn họ nhao nhao lên muốn Trì gia giao ác quỷ ra.

Dân chúng đứng bên ngoài hò hét ầm ĩ, có người tức giận nói: "Ác quỷ là người của Trì gia các người đúng không, toàn bộ bốc chín thành chỉ các người mới có năng lực như thế! Chúng tôi đoán được rồi, nếu các người muốn bắt quỷ để kiếm tiền thì chắc chắn ở đây phải có ác quỷ quấy phá. Có phải vì thế mà mấy người cố ý dùng ác quỷ để hại người, sau đó nhân cơ hội đó để kiếm lời cho mình đúng không?"

"Đúng vậy, các người nói xem có đúng là như vậy hay không!"

"Mau giao ác quỷ hại người ra đây!"

"Giao ra! Nếu không giao ra thì chúng tôi sẽ coi người nhà họ Trì là ác quỷ!"

Trưởng lão Trì gia nở một nụ cười miễn cưỡng, cố gắng hết sức để xoa dịu cảm xúc của mọi người: "Ác quỷ không phải là người Trì gia chúng tôi, chúng tôi cũng là con người mà, sao lại là ác quỷ được cơ chứ? Nhưng chúng tôi đã tìm được hung thủ, những vụ án mạng trước đây đều là do đại thiếu gia nhà chúng tôi không có năng lực, không cẩn thận để xổng mất một con ác quỷ ra ngoài làm xằng làm bậy. Chúng tôi đã gọi người tới, đương nhiên ngài ấy sẽ xin lỗi mọi người và thu phục ác quỷ. Sau đó nếu có điều gì bất mãn thì mọi người cứ việc nói, chỉ cần không ảnh hưởng tới tính mạng thì chúng tôi sẽ làm hết khả năng của mình để ngài ấy nhận lỗi với mọi người."

Nghe được câu này làm Giang Lạc suýt chút nữa nôn ra.

Trưởng lão Trì gia nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu lại nhìn, ánh mắt lão trở nên âm hiểm độc ác, lão cười lạnh, nói: "Trì Vưu, tới đây!"

Những người nhà họ Trì trong thế giới gương không khác gì một nhân vật phản diện.

Trì Vưu bước tới đứng trước ánh mắt của người dân đang đứng bên ngoài.

Hắn gần như có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, vì thế nên không tránh khỏi cảm thấy mất hứng, nhưng trên khuôn mặt hắn lại hiện lên vẻ hối hận và tội lỗi.

Trì Vưu nuôi không ít quỷ, những con quỷ đó cũng đã hại chết không ít người, nhưng ác quỷ gi ết chết nha hoàn, gã sai vặt trong phủ và người cầm canh gõ mõ thực sự không phải là quỷ mà Trì Vưu nuôi.

Trưởng lão Trì gia chỉ tay vào hắn, nói: "Đây là đại thiếu gia của phủ chúng tôi, tất cả đều là do ngài ấy nên mới..."

Lão còn chưa nói xong thì đã bị dân chúng nói xen vào: "Ngươi cho rằng chúng tôi là đồ ngu à? Cậu chủ Trì làm sao có thể làm ra loại chuyện này!"

"Đúng thế, cậu chủ Trì sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy. Chắc chắn mấy người cố ý đẩy cậu chủ ra để bảo vệ hung thủ thật sự!"

"Chúng tôi không tin hung thủ là cậu chủ Trì. Nhanh lên, các người mau giao ác quỷ ra đây, nếu không chúng tôi sẽ cho các người biết mặt!"

Trưởng lão Trì gia không thể tin nổi: "Là ngài ấy mà..."

Dân chúng càng tức giận hơn: "Lão đầu này vẫn không chịu nói thật. Anh em, cầm vũ khí lên rồi chúng ta cùng nhau xông vào đi tìm ác quỷ!"

"Cậu chủ Trì đừng sợ, chúng tôi tin tưởng ngài, chắc chắn hung thủ không phải là ngài!"

Không chỉ dòng thứ Trì gia cảm thấy kinh ngạc mà Trì Vưu cũng nhíu mày. Dân chúng bốc chín thành vẫy tay chào, bọn họ đều tin rằng không có khả năng hắn làm ra chuyện hại người.

Đây rõ ràng là một kết quả tốt nhưng Trì Vưu lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Dân chúng muốn xông vào trong Trì gia, nhóm trưởng lão Trì gia vội vàng ngăn lại, những lão giã đã bảy tám mươi tuổi chen lấn trong đám đông lộn xộn, thậm chí còn có người đã bị đụng đến mức hôn mê bất tỉnh.

Bất đắc dĩ khi thấy dân chúng càng lúc càng kích động, trưởng lão Trì gia chỉ có thể sửa lời nói rằng đã hiểu lầm Trì Vưu, hung thủ là một người khác, và hứa sẽ bắt được hung thủ, lúc này mới ổn định được người dân.

Cảnh tượng này phát triển ngoài dự liệu của mọi người, Giang Lạc cũng không thể tin được rằng chuyện này lại được giải quyết dễ dàng như vậy. Ngay lúc này, bất ngờ có một tiếng thốt lên từ trong đám đông: "Quỷ ở sau lưng chúng ta!"

Trong chốc lát Giang Lạc nhìn về phía sau đám đông, có một người mặc áo choàng đen và cầm một con dao lạnh lùng đứng lặng lẽ sau đám đông, hệt như một bóng ma

Sau khi nó nhận ra mình đã bị đám người phát hiện thì im lặng, quay người bỏ chạy theo một hướng khác.

Kể từ khi nó lặng lẽ xuất hiện, con người còn cảm thấy hơi sợ hãi nhưng nhìn thấy nó bỏ chạy thì trong lòng lại bùng lên dũng khí, mấy trăm người đuổi theo nói: "Đừng chạy!"

Giang Lạc cưỡi ngực dẫn đầu đuổi theo.

Theo sau cậu còn có Liên Bỉnh và Liên Khương.

Tốc độ của con quỷ này rất nhanh nên tốc độ của Giang Lạc cũng càng lúc càng nhanh hơn, dần dần bọn họ đã bỏ xa đám người phía sau. Hai người Liên Khương cắn chặt răng đuổi theo ở phía sau, Liên Bỉnh nhìn xung quanh con đường nhỏ, bỗng nhiên rẽ sang bên phải, nói: "Sư huynh, chúng ta đi đường tắt!"

Con quỷ chạy một mạch đến ngõ nhỏ không người, đang theo đà chạy tiếp thì thấy hai người Liên Khương thở hồn hà hổn hển xuất hiện trước mặt, hai người bọn họ chống lên đầu gối thở d ốc, đầu đầy mồ hôi nói: "Ngươi đừng hòng trốn!"

Con quỷ lùi về sau hai người, xoay người thì lại thấy Giang Lạc. Hai tay của Giang Lạc kết ấn, nói nhanh chóng: "Cách chữ vị, lửa."

Một ngọn lửa cuồng nộ ngay lập tức bao vây quỷ áo choàng đen.

Ngọn lửa không ngừng thu nhỏ lại không gian của ác quỷ, con quỷ áo choàng đen run rấy rúc vào một góc, một dáng vẻ vô cùng sợ hãi ngọn lửa này. Ngọn lửa ngưng tụ thành một quả cầu lao thẳng về phía nó một cách mãnh liệt, con quỷ áo choàng đen hét lên một tiếng rồi biến mất không hề phản kháng một chút nào, chỉ còn lại một chiếc áo choàng đen rơi xuống mặt đất.

Giang Lạc nhíu mày, thu hồi Ly Hỏa, cậu đi tới cầm áo choàng đen lên thì phát hiện nó đã bị ướt sũng nước, không chỉ cái áo dính nước mà ngay dưới mặt đất cũng có một vũng nước sót lại.

Dường như Giang Lạc có điều suy nghĩ.

Con quỷ áo choàng đen đụng phải lửa thì lại hóa thành nước?

Hai người Liên Bỉnh chạy đến trước mặt cậu, vừa định hỏi thế nào rồi thì bỗng trợn mắt há hốc mồm chỉ tay vào chân trời, lắp bắp nói: "Sư, sư huynh, anh nhìn đi!"

Giang Lạc quay đầu lại nhìn, trời sập.

Bầu trời giống như một tấm gương bể nát, những mảnh kính trong suốt không ngừng rơi xuống, chúng rớt xuống giữa không trung rồi biến mất không thấy nữa. Với tốc độ này thì thế giới gương trụ được năm tiếng nữa rồi sẽ sụp đổ, bọn họ đã có thể ra ngoài.

Người phía sau màn nói "Giết ác quỷ thì có thể trở về", không lẽ quỷ áo choàng đen là ác quỷ mà bọn họ đang tìm kiếm?

Giang Lạc siết chặt áo choàng đen đứng thẳng lên, nhìn thế giới gương bắt đầu vỡ vụn, trong lòng cũng không có bao nhiêu vui vẻ mà ngược lại, cậu cảm thấy rất thất vọng.

Đơn giản như vậy là có thể được ra ngoài luôn?

Quỷ áo choàng đen yếu xìu như vậy mà có thể hại chết ba người trong số bọn họ?

Người phía sau màn muốn Giang Lạc nhìn thấy "Nguồn gốc khởi sinh của tội ác", là con quỷ áo choàng đen không chịu nổi một đòn này ư?

Giang Lạc chỉ cảm thấy khá nực cười, nhưng sự thực lại là như thế. Cậu xoay người nói: "Đi thôi, chúng ta đi về tìm mấy người Liên Tuyết, chuẩn bị rời khỏi thế giới gương."

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Lạc: Chỉ như vậy???

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »