Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8214 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

Liên gia là vu y thế gia, đồng thời là một trong lục đại gia tộc. Không giống với những gia tộc khác, Liên gia ít quan tâm đến chuyện bên ngoài nên có thể xưng là gia tộc khiêm tốn nhất lục đại gia tộc.

Giang Lạc đã từng gặp người của Liên gia rồi, chính là đại đệ tử của phái vu y, bạn tốt của Trác Trọng Thu – Liên Tuyết.

Xe của phủ thiên sư cứ đi thẳng về phía rừng núi sâu thẳng, lái xe là Thẩm Như Mã, ngoài Giang Lạc và Phùng Lệ ra thì có cả ông chủ tiệm mai táng cũng lên xe.

Chuyến đi lần này xa vời vợi, mãi đến khi trời chiều đã ngả về tây, chân trời tối dần thì bọn họ mới nhìn thấy Liên gia ở phía sâu chân núi.

Trên đường đi Giang Lạc đã bình tĩnh trở lại.

Không phải mỗi mình cậu mà cả ông chủ tiệm mai tái cũng thế, họ không biết chi tiết Trì gia đã bị nguyền rủa điều gì, lời nguyền dòng chính của Trì gia không sống được đến năm ba mươi tuổi chỉ là suy đoán và kết luận của mọi người.

Nhưng Giang Lạc đã nghĩ đến một chuyện, một bí mật mà Trì Vưu đã từng nói với cậu.

Trì Vưu nói trên lưng hắn mang một lời nguyền, lời nguyền này ai thuộc dòng chính Trì gia đều có, nó kiềm chế khiến dòng chính Trì gia không thể làm tổn hại đến chi thứ của Trì gia được.

Lời nguyền này là “Kiềm chế dòng chính không được làm tổn thương chi thứ” chứ không phải “dòng chính Trì gia sống không quá năm ba mươi tuổi”.

Với bí mật này, Giang Lạc vẫn chọn tin tưởng Trì Vưu. Lúc cậu và hắn quyết đấu đã quy định ai thua phải tiết lộ một bí mật, nếu đó là giả vậy thì đúng là quá nhàm chán.

Nếu lời nguyền dòng chính Trì gia không phải “năm ba mươi tuổi sẽ chết”, vậy thì ý nghĩa của ba nốt ruồi này không hề đơn giản, Kết cục của lời nguyền chết trước năm ba mươi tuổi lại càng khiến cho người ta tò mò.

Giang Lạc thăm dò cẩn thận, hơn nữa với hiểu biết của cậu với Trì Vưu, cậu cảm thấy xác suất cậu dính lời nguyền rồi chết trước năm ba mươi là không thể, nhưng cậu cũng đã chuẩn bị tới khả năng xấu nhất.

Nếu như thật sự chết trước năm ba mươi, kiểu gì Giang Lạc cũng muốn kéo Trì Vưu ra để hỏi tất cả những việc liên quan đến lời nguyền này. Nếu giải trừ được lời nguyền trước năm ba mươi tuổi là tốt nhất, còn trường hợp không được thì theo con đường của Trì Vưu là sớm muộn mà thôi.

Tử vong giúp Trì Vưu thoát khỏi trói buộc và trở nên mạnh hơn. Nếu cậu cũng có thể trở nên giống như Trì Vưu…

Sắc mặt Giang Lạc nhợt nhạt mà dây thần kinh trên từng đầu ngón tay lại đang hưng phấn đến mức run rẩy.

Trên khóe miệng Giang Lạc toát lên nụ cười nhè nhẹ, cậu nghiêng đầu nhìn cảnh sắc vụt qua thật nhanh ngoài cửa sổ, trong ánh mắt lóe lên điều gì đó.

Nếu cậu có thể mạnh như hắn… Tử vong ư, có vẻ cũng là một chuyện tốt.

Lồ ng ngực Giang Lạc đập nhanh hơn.

Sau khi đến Liên Gia, người Liên gia sớm đã biết tin thiên sư sẽ đến nên đã có sẵn đệ tử canh trước cửa rồi dẫn họ vào nhà.

Tổ trạch Liên gia như lâm viên ở phương nam, có suối nhỏ chảy quanh, thanh trúc giả sơn, dù là cuối thu nhưng khắp nơi đều xanh tươi, càng đi khung cảnh lại càng thay đổi, cỏ cây được bố trí thưa dần đầy tinh tế, cực kỳ có tính thẩm mỹ.

Đi dạo ở một nơi như vậy, tâm tình của Giang Lạc không khỏi khá hơn một chút. Không lâu lắm họ trông thấy người của Liên gia.

Hiện giờ trưởng lão Liên gia đang tu thân dưỡng tính sau núi, trong nhà chỉ có tiểu bối tiếp khách. Tất cả tiểu bối sống ở tổ trạch Liên gia đều tập trung lại, bắt đầu từ Liên Tuyết khiêm tốn chào hỏi Phùng Lệ.

Phùng Lệ gật nhẹ đầu, hỏi: “Đạo trưởng Vi Hòa đâu rồi?”

“Đạo trưởng đang bế quan sau núi.” Liên Tuyết cười hiền hòa, thay mặt nhóm tiểu bối trả lời: “Bảy ngày sau sẽ xuất quan.”

Phùng Lệ gật đầu, nói: “Khi nào Vi Hòa xuất quan, phiền các cô cậu báo cho ta một tiếng.”

Liên Tuyết cung kính đáp vâng.

Tiểu bối phía sau Liên Tuyết chỉ chừng mười tám mười chín tuổi, đang độ tuổi hoạt bát. Họ lén nhìn người mà thiên sư đưa đến, tò mò đảo mắt sang nhìn Giang Lạc.

Giang Lạc lãnh đạm nhìn lướt qua họ.

Chủ tiệm mai táng thì thầm cạnh cậu: “Đạo trưởng Vi Hòa là người chuyên nghiên cứu về lời nguyền, nếu ông ta không ở đây thì tạm thời cậu đừng nói chuyện cậu bị trúng lời nguyền cho ai khác biết.”

Trong lòng Giang Lạc bây giờ cũng nắm chắc nên không quá lo lắng vụ lời nguyền, vì vậy gật đầu.

Liên Tuyết hỏi: “Cho hỏi thiên sư tới đây để?”

Phùng Lệ xoay người, ý bảo Giang Lạc tiến lên.

Giang Lạc đi qua đứng bên cạnh Phùng Lệ. Phùng Lệ nói: “Đệ tử bất hạnh của ta giao hợp với ác quỷ âm dương, các cô cậu kiểm tra cơ thể của nó, tẩy sạch thứ ô uế, đừng để quỷ khí xâm nhiễm vào cơ thể là được.”

Quả nhiên Phùng Lệ không nhắc đến chuyện bị nguyền rủa.

Nhưng y nói thẳng tuột việc Giang Lạc lên giường với ác quỷ như vậy khiến khóe mắt cậu giật giật, tâm phục khẩu phục.

Tuy nhiên tiểu bối Liên gia không tỏ thái độ lạ thường gì, giống như những bác sĩ xem bệnh cho bệnh nhân, người của Liên gia rất có nề nếp nên hỏi han cũng cẩn thận: “giao hợp âm dương khi nào ạ? giao hợp bao nhiêu lần? Cơ thể có chỗ nào không khỏe không?”

Phùng Lệ mím môi lại quay sang nhìn Giang Lạc.

Giang Lạc rũ mi: “Cái này nói riêng được không?”

Liên Tuyết cười nói: “Đương nhiên là được rồi, mời đi theo tôi.”

Giang Lạc đi theo cô vào một căn phòng, sau khi Liên Tuyết hỏi rõ chuyện rồi bắt mạch cho Giang Lạc. Cô cau mày lại thật lâu, rất lâu sau mới đứng dậy, bưng một chén nước trong, nói Giang Lạc ngâm ngón giữa tay trái vào đó.

Nước mau chóng trở nên đục ngầu, Liên Tuyết kinh ngạc nói: “Tà tính của loài quỷ này nặng quá!”

Giang Lạc cúi đầu nhìn, trong lúc bọn họ đang nhìn chăm chú thì nó dần dần chuyển thành một màu đen. Đen đến mức như hút cạn mọi ánh sáng, như thứ mực đang chảy ra, cực kỳ quái dị.

Liên Tuyết đứng bật dậy, ghế tựa bị cô hất ngã ra đất nhưng dường như chẳng khiến cô để tâm. Giang Lạc nghe cô lẩm bẩm: “Tôi chưa gặp chuyện thế này bao giờ…”

Gương mặt cô hơi hoảng hốt và không thể tin được, một lát sau khi đã bình tĩnh được, cô lại mời Giang Lạc nâng tay lên rồi vẩy nước đen xuống: “Không sao đâu, chúng ta ra ngoài thôi.”

Giang Lạc nhìn dòng nước đen kia đã biến mất tăm, cậu im lặng, chẳng lẽ người mất trinh dơ bẩn đến vậy sao?

Liên Tuyết lại dẫn cậu về lại trước mặt Phùng Lệ. Phùng Lệ đang ngồi ở đại đường, nghe tiếng họ về mới ngẩng đầu nhìn sang.

Vốn Phùng Lệ là vai chính trong nguyên tác nên tướng mạo không hề kém. Ngoài gương mặt anh tuấn, gia thế thâm hậu thì tính cách của y cũng rất thú vị.

Nhìn như không tình cảm không có dục vọng gì, nhưng lại hãm sâu thế tục. Trông thì như hãm sâu vào thế tục nhưng lại có vẻ như không quan tâm đến thứ gì.

Ánh mắt nhàn nhạt liếc tới khiến Liên Tuyết không khỏi căng thẳng, ngay cả khi cô không phải đệ tử phủ thiên sư. Cô ổn định lại tinh thần, mỉm cười tiến lên, như thể đang đối mặt với sư trưởng trong nhà: “Thiên sư, tôi nghĩ sư huynh Giang Lạc nên tu dưỡng ở đây một tháng sẽ tốt hơn.”

“Nước trong hồ Thiên Bích của Liên gia có thể thanh tẩy những thứ không sạch sẽ trên người sư huynh.’’ Liên Tuyết nói: “Sau khi sư huynh ngâm trong hồ Thiên Bích một tháng thì không sợ nguyên dương bị mất nữa, dù sau này có giao hợp với ác quỷ bao nhiêu cũng không bị ảnh hưởng.”

“Vậy cậu tạm thời ở đây đi.” Sau một lúc suy nghĩ Phùng Lệ mới lên tiếng: “Còn khi nào đạo trưởng Vi Hòa xuất quan, nhờ cô bảo ông ta đến gặp Giang Lạc.”

Liên Tuyết cười nói: “Vâng ạ.”

Có một việc Liên Tuyết đắn đo, sợ Giang Lạc sẽ đau thương và sợ hãi nên chưa nói với Phùng Lệ.

Nhìn tà niệm dày đặc mà tên ác quỷ kia để lại trên người sư huynh Giang Lạc, chỉ sợ giao hợp âm dương một lần với hắn còn chưa đủ, chắc chắn hắn sẽ còn tìm đến sư huynh điên loan đảo phượng thêm nhiều lần nữa.

Nhưng Liên gia có đạo trưởng và nước thánh trấn tọa nên không sợ gì yêu ma quỷ quái, vì thế chuyện này có nói không cũng không quan trọng.

Sau khi nói chuyện rõ ràng, Phùng Lệ không nán lại lâu với họ nữa mà chuẩn bị rời đi. Nhưng Thẩm Như Mã lại hỏi rất cặn kẽ: “Sư đệ, xem ra không thể về trường được rồi, em ở ký túc xá nào thế? Anh dọn đồ giúp rồi đưa tới cho em.”

Liên Tuyết nhoẻn miệng cười: “Không cần phiền phức vậy đâu. Trác Trọng Thu hay đến đây chơi vào kỳ nghỉ lắm, nhờ sư huynh Giang Lạc báo với Trác Trọng Thu một tiếng là được rồi.”

Giang Lạc cũng đáp: “Vâng, để Trác Trọng Thu tới đi để sư huynh đỡ phải đi tay không một chuyến.”

Thẩm Như Mã không nhiều lời nữa, vẫy tay với họ rồi ra ngoài đầu tiên để lái xe.

Lúc tiểu bối nhà Liên gia đang chào tạm biệt với Phùng Lệ, Giang Lạc lén tới cạnh ông chủ tiệm mai táng, thủ thỉ: “Lão Kỷ này.”

Ông chủ tiệm mai táng trừng mắt liếc cậu: “Không biết lớn bé.”

Giang Lạc cười nhạo một tiếng: “Có những kẻ đôi ba lời nói dối cũng không làm được phải chuẩn bị kịch bản.”

Ông chủ tiệm mai táng tỏ vẻ bất ngờ.

Thật ra trong lòng ông rất phấn khích, Kỷ Diêu Tử cực kỳ thích cá tính này của Giang Lạc. Khi Giang Lạc chọn cái chết để kích hoạt vòng âm dương, ông lập tức nhớ kỹ đứa nhỏ này, không ngừng cảm thán cậu trước mặt viện trưởng Từ, rằng Phùng lệ đã nhận đứa nhỏ này làm độ đệ như thế nào.

Tuy nhiên xưa nay cậu luôn giấu giếm tất cả mọi chuyện, cái gì cũng để trong lòng, cho dù lúc cậu cảm thấy vui sướng cũng không mảy may biểu hiện ra ngoài.

Giang Lạc không quan tâm ông có vui hay không, cứ tiếp tục nói: “Lời nguyền không sống qua ba mươi tuổi mà ông nói là do dòng chính Trì gia thừa nhận hay chỉ là suy đoán của bản thân vậy?”

Chủ tiệm mai táng nói: “Tất nhiên là do mọi người phỏng đoán.”

Trong ánh mắt Giang Lạc có ý cười thoáng qua, cậu bình tĩnh nói một cách từ từ: “Vậy tại sao biết mình không sống quá ba mươi tuổi rồi nhưng vẫn có người đồng ý gả cho Trì gia?”

“Một khi bước vào cửa là trở thành bà chủ của Trì gia, còn có thể sinh ra đứa con thiên phú cực cao sau này làm người thừa kế, có người không muốn thì tất nhiên sẽ có người tình nguyện.” Chủ tiệm mai táng lạnh lùng trả lời: “Những gì Trì gia mang đến cũng đủ nhiều để hưởng thụ mấy năm vinh hoa phú quý, sau cùng sẽ có người không sợ chết.”

Giang Lạc híp híp mắt: “Lão kỷ, ông nói dối trước mặt sư phụ tôi thì thôi, nhưng cho tôi hỏi, tại sao ông lại có một viên ngọc Nguyên Thiên vậy.”

Đúng là quái lạ, Ngọc nguyên thiên chỉ có bốn viên, người đứng đầu trong cuộc thi quốc gia có một viên, Kỳ gia có một viên. Ông chủ tiệm mai táng không có tiếng tăm gì, chỉ là một lão già của cái tiệm nhỏ, tại sao cũng có một viên?

Hơn nữa sau khi ngọc Nguyên Thiên mất đi, phản ứng của ông cũng không quá dữ dội, chỉ đuổi họ ra ngoài rồi đóng cửa.

Ông chủ tiệm mai táng liếc mặt nhìn cậu, đi ra ngoài: “Để sau đi.”

Rõ ràng là có lý do. Có lẽ sợ bị Giang Lạc tóm rồi hỏi tiếp, chủ tiệm mai táng vội vàng bước tới bên cạnh Phùng Lệ, sau đó từ từ rời khỏi Liên gia.

Tiễn họ đi xong, Liên Tuyết lần nữa giới thiệu nhóm huynh đệ tỷ muội của mình với Giang Lạc rồi đưa cậu về phòng: “Phòng sư huynh ở phía núi sau, chỗ chúng tôi rất thanh tịnh. Đi bộ mấy phút là đến nơi mọi người ở, cũng không quấy rầy lẫn nhau, sư huynh có thể yên tâm tu thân dưỡng tính ở đây. Sau một tháng, dù cậu không phải trinh nam, ngoại trừ một số pháp thuật hà khắc yêu cầu duy trì sự trong trắng thì số khác không ảnh hưởng gì mấy.”

Giang Lạc trầm ngâm một lát: “Lý do chén nước kia bị đục là do cơ thể của tôi có vấn đề sao?”

Ngoài dự đoán, Liên Tuyến lại lắc đầu: “Đó là thứ mà tôi thấy lạ… rõ ràng là ác quỷ, nhưng cơ thể của cậu lại không bị bất cứ tổn thương nào. Chỉ là tên đó quá dơ bẩn nên khiến thể xác và tinh thần cậu không thể sạch sẽ được thôi.”

Giang Lạc không nhịn được cười, cậu cố gắng dằn cơn cười đó xuống: “Vậy phải thế nào mới xem là sạch sẽ?”

“Vứt bỏ hết tất cả dục vọng, sống trong hòa bình, chăm sóc lại cơ thể và tinh thần của bản thân. Một khi không còn khát khao về ăn uống nữa, không tiếp thu những thứ độc hại trong thời gian dài thì từ linh thể đến thân thể sẽ không bị thứ dơ bẩn xâm nhập nữa.”

Giang Lạc nhún nhún vai.

Cậu và Liên gia là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

Người không tồn tại bất cứ dục vọng nào nữa thì sống làm gì cơ chứ? Giang Lạc thích kích thích, thích tất cả những thứ có thể kích thích dục vọng của cậu.

Bao gồm cả nguy hiểm và điều không lường trước được.

Cậu cũng không thích kiểu “sạch sẽ” vô dục vô cầu như vậy, nhưng cũng không nói ra, mỗi người sẽ có một cách sống, cậu lên giường với Trì Vưu, cơ thể không bị tổn thương là tốt rồi, làm gì đến mức bị nhiễm dục niệm và quỷ khí dơ bẩn cơ chứ?

À, Giang Lạc cảm thấy chén nước đó trở nên đen như vậy có khi còn liên quan đến ác niệm không thoát được của chính bản thân mình mà ra.

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »