Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 168
ngươi tới làm gì

❊ ❊ ❊

Tuyến kéo dài ven sông ở Phong Nhạc thành đã mở ra một khu phố mới, trong đó có một khu quy hoạch riêng các khu dân cư lớn nhỏ, chính là khu an cư lạc nghiệp mà Thu Mộng Kỳ từng đề xuất, dành riêng cho nhân tài đến định cư.

Trong khu vực này có một viện lớn tên là Tiêu Tương Quán, là khu nhà được thiết kế riêng cho nữ tử độc thân.

Kết cấu kiến trúc của Tiêu Tương Quán vô cùng độc đáo, gồm tám căn nhà độc lập, sử dụng tường gạch xám, mái ngói đen, đậm phong vị cổ xưa giản dị.

Hiện nay Lưu Nguyệt Như, Đới Yến, và Hồ Cơ đều đã dọn vào Tiêu Tương Quán sinh sống.

Từ sau khi rời khỏi Thánh Quang đảo, Lưu Nguyệt Như đã đoạn tuyệt với Lưu gia, nhưng cả ngày chỉ ru rú trong Tiêu Tương Quán, không đi đâu.

Nhất là mấy ngày gần đây đúng lúc Thu Mộng Kỳ và Tô Vận đại hôn, tuy nói cô đã không còn suy nghĩ gì nữa, nhưng bao năm qua từng trao đi bao nhiêu chân tình thật ý, sao có thể nói buông là buông được.

Sau khi rời đảo cô cũng không hỏi han gì đến chuyện kho báu, nhưng cô biết, thứ mà Thu Mộng Kỳ và Tô Vận muốn lấy cho bằng được, tám chín phần là không thể thoát khỏi tay họ, Thu Mộng Kỳ cũng từng nói, lần này chuyện kho báu thành công, công lao của cô là lớn nhất, cho dù đời này không làm gì cũng có thể sống sung túc cả đời.

Ba mươi vạn lượng bạc, quy ra sức mua hiện đại thì cỡ ba mươi tỷ, không phải công thần thì là gì.

Lưu Nguyệt Như uể oải nằm trên giường tre, vô cùng chán nản.

Sống sung túc thì đã sao, không có người yêu, không có internet, đi đâu cũng phải cưỡi ngựa hoặc ngồi xe ngựa, mông cũng ê ẩm cả nửa ngày, sống ở cái nơi quỷ quái này thì có gì là vui?

Lưu Nguyệt Như đôi khi nghĩ, lúc trước chết luôn trên Thánh Quang đảo còn hơn, sống cũng không có gì thú vị.

May mà trong Tiêu Tương Quán còn có Đới Yến và Hồ Cơ, nhưng Đới Yến từ sau khi theo Thu Mộng Kỳ thì dạo này cũng bận tối mặt tối mũi, không có thời gian mà qua lại với cô, chỉ có Hồ Cơ là rảnh rỗi.

Có điều Hồ Cơ là kiểu người hưởng lạc, thiếu suy nghĩ sâu sắc, đến Phong Nhạc rồi thì bị vật chất nơi này làm cho mê mẩn, ngày ngày ra ngoài mua sắm, về đến phòng lại hết sức chăm chút cho ngoại hình của mình.

Lưu Nguyệt Như bây giờ đang chán đời, cũng không cần lấy lòng ai, phần lớn thời gian vẫn quen ở một mình mà ngẩn người.

Cứ mông lung sống qua mấy ngày như vậy, bỗng nghe có người gõ cửa phòng.

Cô lê giày ra mở cửa, lại kinh ngạc trước người đến tìm mình.

Bởi vì người đó không ai khác, chính là Tô Vận.

Tuy rằng Lưu Nguyệt Như giờ đã biết thân biết phận, không còn dám vọng tưởng Thu Mộng Kỳ, nhưng giữa cô và Tô Vận vẫn luôn tồn tại không khí nước lửa khó dung, chỉ là bản thân cô ít nhiều vẫn cảm thấy áy náy, dù sao kiếp trước cô cũng từng vì tiền tài và dục vọng chiếm hữu mà nhiều lần hãm hại đối phương, chỉ là cái tính kiêu ngạo khiến cô không thể cúi đầu nhận sai.

Giờ thấy tình địch đến tận cửa tìm mình, tuy không biết là vì chuyện gì, nhưng biểu cảm kháng cự trên mặt sao cũng không che giấu nổi.

"Không mời ta vào sao?" Tô Vận hỏi.

Lưu Nguyệt Như nhìn nữ nhân trước mặt, mặc váy dài màu hồng thẫm, dáng người yểu điệu, tựa như làn gió mát trong đêm hè, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt nổi.

Ngược lại, bản thân mình tóc tai rối bù chưa chải chuốt, y phục thì xộc xệch khoác đại lên người, khóe miệng còn vương vụn đồ ăn chưa lau sạch vì tham ăn.

Cô cứ nghĩ mình đã lòng tro dạ lạnh, vậy mà khoảnh khắc này lại không nhịn được dâng lên một cảm giác tự ti và xấu hổ.

Cô không muốn cúi đầu, cũng không muốn nhún nhường, ngẩng cao cằm lạnh nhạt nói: "Ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Tô Vận nhìn cô, "Nói vài câu không xong đâu, ngươi chắc muốn nói chuyện ngoài cửa thế này?"

Lưu Nguyệt Như nghĩ ngợi một lúc, mãi mới nói: "Được rồi, chờ ta một lát, lát nữa ra đình hành lang kia nói."

Nói rồi không đợi Tô Vận phản ứng, "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Tô Vận không nói gì, xoay người đi đến đình nhỏ cách đó không xa.

Ước chừng chờ hai khắc đồng hồ, Lưu Nguyệt Như cuối cùng cũng xuất hiện.

Nhìn cô nương trước mặt như lột xác, Tô Vận mỉm cười, nói: "Ngồi đi." (Editor: gặp tình địch lại càng phải chau chuốt)

Lưu Nguyệt Như không khách sáo, ngồi phịch xuống, nhưng không nhìn nàng, cũng không mở miệng, như thể ai lên tiếng trước là kém thế hơn. (Editor: cái nết này y chang TMK lúc đầu)

Tô Vận hỏi: "Sống ở đây có quen không?"

Lưu Nguyệt Như bực bội nói: "Sao hả, bây giờ làm phu nhân của quận thủ, là thay phu quân đến thăm hỏi hay đến khoe thân phận quận thủ phu nhân của ngươi?"

Tô Vận không để tâm đến cách cô nói chuyện, lại hỏi: "Sau này có tính toán gì không?"

Lưu Nguyệt Như thấy nàng tám gió không lay, cảm thấy đấu khẩu với nàng cũng vô vị, liền hờ hững nói: "Ăn no rồi chờ chết."

Tô Vận khựng lại một chút, sau đó rút từ tay áo ra một tờ ngân phiếu đặt lên bàn, ngón tay thon dài đẩy nhẹ vật đó về phía trước, nói: "Chuyện kho báu, nhờ có ngươi."

Lưu Nguyệt Như nghe vậy, ánh mắt lướt qua ngân phiếu, khẽ chậc một tiếng: "Một vạn lượng, cũng không ít, nhưng Thu Mộng Kỳ không phải nói rồi sao, sẽ lo cho ta cơm áo cả đời, sao giờ lại nỡ đưa bạc cho ta, chẳng lẽ muốn thu hồi mấy cái phúc lợi trước đây?"

Tô Vận lắc đầu: "Cơm áo cả đời là thật, ngân phiếu cũng là thật, những gì ngươi bỏ ra, những điều này là ngươi đáng được nhận."

Thấy bạc thật tiền tươi, thái độ của Lưu Nguyệt Như quả thực có chút dịu xuống.

Kiếp trước cô từng khổ vì tiền, không thể không thừa nhận, tiền chính là khởi nguồn của tất cả, nếu không có tiền, cô đã không có cơ hội tiếp xúc với Thu Mộng Kỳ, cũng không thể trong những ngày sau đó mà yêu cô ấy.

Nay Tô Vận đưa ra ngân phiếu, xem như cũng rất có thành ý.

"Ngươi tới chắc không chỉ vì chuyện này, nếu chỉ đưa ngân phiếu, thì đâu cần tự mình đến?"

Tô Vận gật đầu: "Đúng vậy, thật sự là vì ngươi mà đến."

Lưu Nguyệt Như nghe đến đây, hơi khựng lại trong thoáng chốc, cô thật sự rất ghét Tô Vận, giọng điệu nghe thì bình thản nhưng cách dùng từ lại như thể xem cô rất quan trọng, hơn nữa còn nhìn thẳng vào mắt cô, khiến người ta không thể né tránh, bị ép phải rơi vào cái bẫy trông có vẻ chân thành kia.

Lưu Nguyệt Như dời ánh mắt đi, thờ ơ nói: "Ta là kẻ thất nghiệp vô dụng, chờ chết, có gì đáng để quận thủ phu nhân phải đích thân đến thăm?"

"Học viện Chính trị Kinh tế Snia, chuyên ngành Tài chính, được học bổng toàn phần, tốt nghiệp xuất sắc; giải ba cuộc thi phân tích tài chính toàn quốc; từng là thư ký cấp cao tại ngân hàng Khánh Long, phụ trách điều phối công việc giữa các bộ phận, nâng cao hiệu suất 10%, giành được giải nhân viên ưu tú năm; từng làm quản lý dự án tại Tập đoàn Sáng Quang, giành giải thưởng sáng tạo của công ty; sau đó làm thư ký trưởng tại Tập đoàn Vạn Hoằng, phụ trách điều phối công việc của chủ tịch hội đồng quản trị, hỗ trợ thành công một thương vụ thu mua lớn của công ty." (Editor: chị có thể sẽ là nữ chính trong 1 bộ truyện nào đó chứ khphai bộ này =]])

Tô Vận nói xong, mỉm cười: "Một người như vậy, bảo là kẻ chờ chết vô dụng, ai mà dám tin?"

"Được đấy, Tô Vận, ngươi điều tra ta!"

"Cũng không hẳn là cố ý điều tra, năm đó Vạn Hoằng có hợp tác với trường ta, ta phụ trách một trong những dự án đó, vô tình nhìn thấy lý lịch của ngươi."

"Ngươi muốn làm gì!"

"Không phải ta muốn làm gì, mà là ta muốn hỏi, ngươi có muốn làm gì không."

Ánh mắt Lưu Nguyệt Như lóe lên một chút: "Giờ ta có trong tay khoản tiền lớn, cần gì phải làm gì, du sơn ngoạn thủy hưởng thụ cuộc sống không tốt sao?"

"Hồi trước ngươi và Thu Mộng Kỳ đã đi qua bao nhiêu quốc gia, bao nhiêu nơi, thậm chí từng từ độ cao hàng vạn mét nhìn xuống Trái Đất, từng băng qua vùng băng tuyết rét lạnh, cũng từng vượt qua sa mạc hoang vu không người, những cảnh đẹp nào mà các người chưa từng thấy, cần gì phải ở chốn bé nhỏ này mà du ngoạn?"

Lưu Nguyệt Như nghe vậy, nhất thời cứng họng.

Những gì đối phương nói đều là sự thật, hiện tại điều kiện vật chất xã hội này thiếu thốn, đúng là không có gì lọt vào mắt cô, chẳng phải cô đến ra khỏi cửa cũng lười sao.

"Hồi đó là cưỡi ngựa xem hoa, giờ phải chậm lại, cảm nhận kỹ càng." Cô phản bác.

"Ngươi có thể lừa người khác nhưng không lừa được bản thân, ngươi thử đặt tay lên ngực mình mà hỏi, đó thật sự là thứ ngươi muốn sao? Nếu không, năm xưa ngươi liều mạng đến vậy làm gì!"

"Hồi đó ta vì tiền-" Lưu Nguyệt Như tức tối nói.

"Nếu chỉ vì tiền, ngươi hoàn toàn không cần phải cực khổ đến thế, chính cái tính không cam lòng, không chịu thua trong lòng ngươi mới khiến ngươi cứ không ngừng tiến lên, ngươi khao khát được công nhận, muốn người khác thừa nhận giá trị của mình!"

Lưu Nguyệt Như xoay người đi, không muốn để Tô Vận nhìn thấy vẻ bối rối khi bị đánh trúng của mình.

Tô Vận dịu giọng lại: "Ngươi là người thông minh, ngươi cũng biết ta và Mộng Kỳ hiện đang làm gì, ta cần người như ngươi ở bên cạnh, tất nhiên, nếu ngươi muốn làm người dẫn đầu, thì cứ thể hiện năng lực đi, ta cũng có thể làm cánh tay hỗ trợ cho ngươi. Điều ta muốn nói là, hiện tại là cơ hội tốt nhất, những chuyện trước kia ở hiện đại ngươi không thể thực hiện, những địa vị không thể với tới, rất có thể bây giờ sẽ có cơ hội đạt được."

"Cuộc sống khác biệt như thế này, so với cảnh tượng các người từng ngồi trên độ cao vạn mét nhìn xuống Trái Đất, có lẽ sẽ mang lại rung động tương tự, nhưng là một kiểu chấn động hoàn toàn khác."

Trước là sự chấn động về thị giác, về cảm quan.

Còn sau là sự lay động của tâm hồn, thậm chí có thể mang đến hiệu ứng chấn động sâu rộng hơn.

"Hôm nay ta đến chính là để nói những lời này, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, nếu được thì ngày mai đến nha môn tìm ta."

Tô Vận nói xong, sâu xa nhìn Lưu Nguyệt Như một cái, sau đó xoay người bước ra khỏi lầu hành lang.

Lưu Nguyệt Như ngẩng đầu lên, ngẩn người nhìn theo bóng lưng nàng rời đi.

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »