Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 116
nhất định phải giành được

❊ ❊ ❊

Tân Tể rời đi, Thu Mộng Kỳ tức tối quay về hậu viện.

Cô đúng là lúc nào cũng nghe theo Tô Vận, nhưng cái tên Trương bách hộ kia... cứ nghĩ đến chuyện trước đây Tô Vận bị người bắt vào vệ sở Đài Sơn, máu trong người cô lại như đông cứng. Vậy mà giờ Tô Vận lại tự quyết định thả hắn đi, cô thật sự không thể hiểu nổi cũng không thể chấp nhận, nhưng lại chẳng dám ngăn cản, chỉ có thể một mình bực bội, tự mình nghĩ cách tiêu hóa, mà thái độ cũng phải thể hiện cho rõ ràng, để nàng biết rằng mình đang rất tức giận.

Quả nhiên, khi thấy Thu Mộng Kỳ giận dỗi vừa đá mấy viên đá nhỏ vừa đi về phía sau, Tô Vận chỉ cảm thấy buồn cười trong lòng, cũng không khỏi khẽ thở dài, cứ giữ khoảng cách không xa không gần mà lặng lẽ đi theo, mãi cho đến khi cả hai trở về hậu viện.

Thu Mộng Kỳ thấy nàng đi theo, lại không chịu dỗ mình, trong lòng càng thêm nghẹn, bước đến dưới hành lang thì dứt khoát dừng lại, ngồi phịch xuống ghế đá, trề môi phồng má như cá nóc.

Lúc này Tô Vận mới đi đến, ngồi xuống bên cạnh cô.

Thu Mộng Kỳ hừ một tiếng, quay lưng về phía nàng, không thèm đoái hoài.

"Giận rồi?" Tô Vận khẽ nói, giọng mang theo vẻ mềm mại lấy lòng.

Giọng điệu như vậy, Thu Mộng Kỳ xưa nay chưa từng nghe qua, vì từ trước đến giờ luôn là cô nịnh nàng, chưa từng thấy Tô Vận đi lấy lòng ai. Dù ngày trước đôi lúc nàng có nhượng bộ, cũng từng quan tâm, nhưng đều mang theo vài phần xa cách. Còn như bây giờ, giọng điệu này quả thực là lần đầu tiên.

Chính vì vậy, Thu Mộng Kỳ không khỏi mềm lòng, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.

Nhưng cơn giận nhỏ vẫn còn đó, cô vẫn không chịu quay đầu lại, lưng căng thẳng, nghiêng người dựa lên bàn đá.

Tô Vận khẽ nghiêng người lại gần hơn, vai gần chạm vào cô, khẽ nói: "Ta biết nàng đau lòng vì ta."

Lưng Thu Mộng Kỳ vốn đang thẳng tắp, nghe đến đây liền khẽ rũ xuống một chút, gần như không nhận ra.

"Nàng từng nói, phải đem tên Trương bách hộ đó lăng trì mới hả giận, ta đều nhớ. Chỉ là ta lại tham một chút, mới đưa ra quyết định như vậy. Nàng nghe ta giải thích được không?"

Giọng nói dịu dàng bị làn gió mát cuốn theo rồi nhẹ nhàng len vào tai, khiến người ta toàn thân đều cảm thấy dễ chịu.

Tô Vận bề ngoài ôn hòa, nhưng tính cách lại lạnh lùng, trong vẻ yếu đuối là một sự cứng cỏi đến tận xương cốt. Từ bên ngoài có lẽ khó nhận ra, nhưng nếu ai từng ở gần nàng sẽ biết. Giọng nói dịu dàng như thế này thật hiếm có, nhưng một khi cất lên, lực sát thương còn lớn hơn bất kỳ hành động nào khác.

Cái miệng vốn đang chu lên của Thu Mộng Kỳ cũng dần thả lỏng, cô hơi quay người lại, giọng mang theo chút không tình nguyện: "Vậy thì nàng nói đi."

Dù giọng còn ương ngạnh, nhưng đã xem như rất nể mặt rồi.

Tô Vận khẽ cười, vì cái dáng vẻ giận dỗi của cô mà cảm thấy đáng yêu không thôi, trong lòng bất chợt nảy lên một suy nghĩ. Nàng liếc mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý, liền đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, kéo khuôn mặt nhỏ ấy xoay về phía mình, rồi nghiêng người áp sát.

Thu Mộng Kỳ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, rồi môi cô chợt ấm lên, một cảm giác mềm mại như đàn hồi khẽ chạm vào môi.

Trái tim cô run lên, đang định hé môi đón nhận.

Không ngờ người kia đã lùi về, yên vị ngồi lại trên ghế, dáng vẻ đoan chính, như thể người vừa nghiêng người hôn cô hoàn toàn không phải là nàng.

"Nàng-"

"Hửm?" Tô Vận khẽ mím môi, đôi mắt yên tĩnh nhìn cô.

"Không đủ!" Thu Mộng Kỳ cố kìm nhịp tim đang đập loạn.

Tô Vận chưa bao giờ chủ động như vậy, mà dáng vẻ chủ động kia lại quyến rũ đến thế. Thu Mộng Kỳ cảm thấy hai chân mình như sắp nhũn ra.

"Không đủ cái gì?" Tô Vận làm ra vẻ không hiểu.

"Nơi này không đủ." Thu Mộng Kỳ chỉ vào môi mình, vai còn nhẹ lắc, ra sức ra hiệu.

Tô Vận bật cười khẽ, không hề do dự, lại nghiêng người đến, khẽ ngậm lấy môi cô.

Lần này, không còn là chạm thoáng như chuồn chuồn lướt nước, mà là một nụ hôn hơi sâu, ngậm lấy môi trên của cô.

Hơi thở của nàng phả vào, vừa quen thuộc lại xen lẫn một nét xa lạ đầy mạnh mẽ, thơm dịu dễ chịu, khiến tim Thu Mộng Kỳ đập loạn không thôi. Không biết từ lúc nào tay cô đã nắm chặt lấy vạt áo của đối phương, mắt cũng vô thức nhắm lại.

Cô...

Cảm nhận làn môi ẩm ướt, Thu Mộng Kỳ có cảm giác như pháo hoa đang nổ tung trong đầu, tim thì nhảy loạn, tai như vang lên từng tiếng "thình thịch", chẳng biết là tiếng tim của ai.

Ngay lúc Thu Mộng Kỳ đang chìm đắm trong men say, đối phương cuối cùng cũng buông ra.

Thu Mộng Kỳ mở mắt đầy lưu luyến, nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần ngay trước mắt, vừa vui mừng vừa ngượng ngùng, khuôn mặt khẽ đỏ lên.

"Có ai từng đối xử với nàng như vậy chưa?"

Thu Mộng Kỳ khẽ lắc đầu.

"Thích không?"

Cô gật đầu.

Nhưng ngay sau đó lại thấy không đúng, mình rõ ràng là công quân, lẽ nào không phải nên chính mình ép nữ nhân trước mặt vào tường, hôn nàng đến choáng váng quay cuồng khiến nàng muốn dừng cũng không được, sao giờ kẻ chân mềm nhũn lại hóa ra là mình.

Thu Mộng Kỳ lập tức cảm thấy trời đất đảo lộn, hoàn toàn đảo ngược.

Thế là cô chẳng thèm quan tâm gì, duỗi tay đẩy vai Tô Vận, ghé sát lại định hôn nàng.

Không ngờ đối phương giơ tay lên, lòng bàn tay đè lên cái đầu nhỏ của cô.

"Ngồi cho đàng hoàng."

Thu Mộng Kỳ không chịu, định phản đối thì thấy Xuân Đào bê đồ đi ngang qua, cô đành phải ngồi xuống lại.

"Hồi nãy nói là muốn giải thích với nàng, nàng có còn muốn nghe không?"

Tư tưởng cuối cùng cũng bị kéo về, nhưng việc muốn làm không thành khiến Thu Mộng Kỳ thấy mất hứng, lười nhác đáp: "Lý do của nàng tốt nhất nên thuyết phục được ta."

Lúc này Tô Vận mới mở miệng: "Hôm nay là mùng sáu Tết, lúc này nha môn vẫn chưa khai quan, người bình thường đến thăm cũng không chọn thời điểm này, nhưng Tân Tể lại chẳng màng thời gian, chứng tỏ Trương Nguyên Vũ với hắn rất quan trọng. Hắn lần này đến là có chuẩn bị, hơn nữa nhất định phải giành được người này. Dựa vào tiền đề đó, nếu từ chỗ chúng ta không đòi được, hắn sẽ đi tìm người có quan chức cao hơn để đòi, cùng lắm là thêm chút điều kiện, đến lúc đó người bị người trên giành mất, lợi ích cũng bị người hốt đi, còn chúng ta thì chẳng được gì, như vậy chẳng phải là thiệt sao?"

Thu Mộng Kỳ cảm thấy những lời này cũng có lý, khẽ gật đầu.

"Thêm nữa, đối với một viên tướng bị lưu đày như Tân Tể, ba vạn lượng bạc tuyệt đối không phải con số nhỏ, thế mà hắn vẫn chịu bỏ ra một khoản tiền lớn để đặt đóng một chiếc chiến thuyền khổng lồ như vậy, có thể thấy hắn có hậu thuẫn vững chắc, tức là bao năm qua vẫn âm thầm tích lũy thế lực, sẵn sàng bùng nổ để làm chuyện lớn. Mà người như vậy, việc cứu Trương Nguyên Vũ tuyệt đối không phải không có nguyên do."

"Vậy là nguyên do gì?"

"Nếu không ngoài dự đoán, là vì chuyện kho báu."

"Tân Tể biết tin Lưu Ngạc nắm giữ tung tích kho báu, có thể là do Trương bách hộ tiết lộ. Bây giờ hắn đòi người về, hẳn cũng là vì kho báu, cụ thể là chuyện gì thì chỉ khi thả hắn về ta mới có thể biết được."

"Còn theo như nàng từng nói, chuyện năm xưa của hắn và Hoà gia ở phương bắc, có thể thấy kẻ này tâm cơ thâm sâu, lại không cam chịu dưới người. Ban đầu phối hợp với thái tử chèn ép quân Hòa gia, khiến mười vạn đại quân bị chết dần chết mòn ở phương bắc, sau lại tham gia tạo phản rồi bị lưu đày, nay ngầm mưu tính khôi phục thế lực. Người như vậy mà chưa đạt được mục tiêu thì quyết không dừng tay. Hôm nay cho dù chúng ta không thả Trương Nguyên Vũ, chỉ cần hắn muốn, cũng sẽ nghĩ ra cách khác để cướp người đi. Vậy thì chi bằng nhân lúc này dùng hắn để đổi lấy nhiều lợi ích và điều kiện tốt hơn."

Thu Mộng Kỳ nghe xong phân tích ấy, cảm thấy cơ bản có thể chấp nhận, nhưng cuối cùng vẫn lí nhí một câu: "Nhưng ta vẫn thấy khó chịu."

Tô Vận nói: "Người bị xúc phạm là ta, ta nào có cam tâm thả hổ về rừng. Ta chỉ muốn nói rằng, trước đây ta đối với tấm bản đồ kho báu kia vốn không để tâm, nhưng bây giờ thì khác. Nếu có thể, vì sao chúng ta không thể lấy được kho báu? Theo lời đồn khi xưa, phản tặc Lý Chính Đức từng cướp từ thương nhân giàu có ở Giang Nam một kho báu lên đến ba ngàn vạn lượng bạc, một năm thu thuế của cả nước cũng chỉ có hai ngàn vạn lượng. Với số bạc đó, chỉ dựa vào vài xưởng rượu xưởng giấy của chúng ta cũng phải tích cóp mấy chục năm mới bằng được. Cho nên, bạc đó người khác lấy được, cớ sao chúng ta không thể lấy?"

Thu Mộng Kỳ nghe đến đó, lập tức hăng hái trở lại.

Coi mê chết cái dáng vẻ quyết tâm phải giành cho bằng được ấy của Tô Vận.

Tranh đoạt kho báu, tạo phản vì sao lại không làm? Chỉ nghe thôi đã thấy nhiệt huyết sôi trào, huống chi bên cạnh cô còn có một quân sư mưu lược như thần.

Nhìn ánh mắt long lanh của cô, Tô Vận nói: "Còn về Trương Nguyên Vũ, lần sau nếu lại gặp hắn, chẳng lo không có cơ hội trừ khử."

Thu Mộng Kỳ nhìn nữ nhân trước mặt, chậc chậc hai tiếng, "Thì ra nàng còn tàn nhẫn hơn cả ta."

Tô Vận nhẹ nhàng đáp: "Quyết định nằm ở trong tay nàng, ta tay trói gà không chặt, có thể làm được gì?"

Thu Mộng Kỳ nhớ lại cảnh vừa rồi, khẽ lắc đầu: "Nàng không phải tay trói gà không chặt, nàng có ma lực."

Tô Vận khẽ bật cười, lúc này mới chuyển sang chuyện khác: "Chuyện của Hòa gia, chúng ta cần sắp xếp lại cho rõ ràng. Dựa theo lời Tân Tể vừa nói, thì sự việc diễn ra như sau: năm đó Lưu Ngạc và An vương gia phụ trách chuẩn bị và vận chuyển mười vạn thạch lương thảo lên chiến trường phía bắc, nhưng thực tế chỉ có hai vạn thạch đến được nơi, mà Tân Tể còn đè lại số lương thực đó không chịu phát, khiến binh lính tiền tuyến vì thiếu lương mà đói đến mức không thể hành quân. Thái tử làm giám quân vẫn cứ ra lệnh cho Huân Quốc Công xung phong, kết quả là mười vạn binh sĩ chết trận nơi biên cương!"

Nhắc đến Hòa gia quân, Thu Mộng Kỳ không còn đùa giỡn, chỉ khẽ gật đầu.

Tô Vận nói tiếp: "Vậy còn tám vạn thạch lương thực còn lại đã đi đâu? Là Lưu Ngạc vốn không chuẩn bị đủ số lương đó, hay là mấy người bọn họ cấu kết nuốt riêng làm giàu?"

Thu Mộng Kỳ lắc đầu: "Lưu Ngạc là kẻ rất cứng miệng, đến giờ vẫn chưa moi ra được chút gì từ miệng hắn."

Lại nói: "Mấy người kia chẳng qua chỉ là đao phủ giết người, kẻ chủ mưu thực sự là đương kim hoàng đế Tư Mã Tu. Huân Quốc Công công cao lấn chủ đã sớm bị hoàng thất xem là cái gai trong mắt, đáng giận nhất là bọn chúng lại đổ toàn bộ trách nhiệm thất bại trong trận đánh ấy cho Huân Quốc Công, nói ông ấy chỉ huy bất lực, thông đồng với ngoại địch, đem cái chết của mười vạn tướng sĩ đổ hết lên đầu Hòa gia, lấy cớ đó mà tru di cửu tộc họ Hòa thật sự là tàn độc vô nhân tính, tội không thể tha!"

Tô Vận thấy cô phẫn nộ, liền vỗ nhẹ tay cô để an ủi: "Nàng yên tâm, sẽ có một ngày sự thật được phơi bày."

"Giờ thiên hạ này, nói là loạn thế cũng không sai. Hoàng đế hiện đang xây địa cung Vĩnh Lăng và Cửu Trọng Đài, đã khiến lòng dân phẫn nộ, chỉ là chưa đến lúc bùng nổ. Nhưng giang sơn nhà Tư Mã đang ngày càng suy yếu, không bao lâu nữa sẽ rối loạn, đến lúc đó có khi sẽ có người lấy danh nghĩa minh oan cho Hòa gia để khởi sự, chúng ta nhân cơ hội mà chen vào, sẽ có hiệu quả không ngờ tới."

Thu Mộng Kỳ thoáng khựng nụ cười, "Nói vậy tức là nếu thiên hạ không loạn, thì chúng ta chẳng thể làm gì sao?"

"Cũng chưa chắc. Hoàng đế vừa xây địa cung, vừa dựng Cửu Trọng Đài, tín đạo không phải một ngày hai ngày. Nếu không ngoài dự đoán thì hắn cũng uống không ít đan dược, thân thể chắc chắn chẳng còn tốt. Mà xung quanh hắn, các hoàng tử trưởng thành cũng không ít, e rằng có kẻ đã sớm thèm khát ngôi vị kia. Chỉ cần là người muốn kéo thái tử xuống ngựa, đều có thể trở thành đối tượng để nàng hợp tác. Năm xưa việc giám quân và điều động quân lương của Hòa gia đều do thái tử một tay thao túng, nếu có người muốn đưa thái tử vào chỗ chết, thì buộc phải nghĩ cách rửa sạch oan khuất cho Hòa gia."

"Không chỉ vậy, tên Tân Tể kia nói không chừng cũng có suy nghĩ này, là người từng trực tiếp trải qua sự kiện ở Bắc Cương năm đó, ngươi cảm thấy hắn có thể bỏ qua một cơ hội và cái cớ tuyệt vời như khởi sự nhân danh Hòa gia sao?"

"Nhất định phải liên thủ sao?" Đám người đó, kẻ nào kẻ nấy đều chẳng phải dạng tử tế, có những đối tác hợp tác thế này, thực sự không thể yên tâm được.

Tô Vận chớp mắt một cái: "Hợp tác chẳng qua chỉ là bề ngoài, có thể mượn danh hợp tác để làm chuyện đục nước béo cò."

Thu Mộng Kỳ quả thực bội phục phân tích của nàng sát đất, dày mặt nói: "Ta đã nói rồi mà, năng lực ta chẳng ra gì, nhưng nhìn người thì chuẩn, tìm được thê tử cũng là lợi hại."

Tô Vận bị câu này của cô làm cho bất ngờ, vành tai đỏ ửng, phì một tiếng mắng: "Không biết xấu hổ."

"Nàng đừng hòng chối, chúng ta cũng đã như vậy rồi --"

"Như vậy là như thế nào?"

"Đã hôn nhau rồi! Hơn nữa vừa nãy còn là nàng chủ động hôn ta."

---

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn những thiên thần nhỏ đã tặng phiếu bá vương hoặc tưới dưỡng dịch cho ta trong khoảng thời gian từ 2023-07-20 21:22:26 đến 2023-07-21 18:09:05 nhé\~

Cảm ơn thiên thần nhỏ đã tặng hỏa tiễn: *Tiểu tiểu niên kỷ竟 hữu lưỡng phúc diện khổng* - 1 quả;

Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tặng mìn: *Một con bò* - 2 cái; *Một mình phiêu bạt* - 1 cái;

Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tưới dưỡng dịch: *48377073* - 32 chai; *Tiểu Vương* - 6 chai; *Tiểu Giản không đơn giản*, *Tiểu Dữ*, *Moraynia*, *Bộ Lưu Lãng*, *Tứ Mao*, *50479772* - mỗi người 1 chai;

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, ta sẽ tiếp tục cố gắng!

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »