Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 107
ch.108: vui mừng chớp nhoáng. (3)

❊ ❊ ❊

\- Ta tại sao lại không nói, ta phải nói. Tô Thủy Nguyệt, ta chính là mong từ nay về sau ngươi đi con đường phong lưu của ngươi, đừng dính dáng gì đến phụ thân ta nữa. Ta sẽ đưa phụ thân ta đ....

Mộ Diễm chưa nói hết câu thì phía sau đã vang lên một tiếng nổ lớn. Là Bách Phệ Thôn từ lúc nào đã chạy tới phía trước một chưởng đánh bay Mộ Thanh Khê lui lại vách tường, tay thì bóp lên cổ y. Sự tình diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi Tô Thủy Nguyệt chưa kịp thích ứng lời mà Mộ Diễm nói ra thì Bách Phệ Thôn đã ra tay rồi.

\- Nợ Tô Thủy Nguyệt ngươi đã trả, vậy nợ ta và chúng đệ tử Cửu Dương phái ngươi đã trả hay chưa? Mộ Thanh Khê, ngươi đi chết đi!

Tay còn lại của Bách Phệ Thôn thu lại một lực lượng cực lớn, một chưởng này bổ xuống chỉ sợ Mộ Thanh Khê thịt nát xương tan, hồn phi phách tán.

Mộ Thanh Khê bị Bách Phệ Thôn bóp cổ ấn vào tường, thân thể suy kiệt không có ý định chống trả, y trước cái chết nhìn một lượt tất cả.

Chính là nhìn quang cảnh xung quanh đã đổ nát đến thảm thương, lại nhìn đến từng người từng người một đều mong y sớm chết đi. Y lại nhìn, Tô Thủy Nguyệt tuy rằng nhìn y nhưng một lời cũng không nói. Có lẽ không sai, Tô Thủy Nguyệt cũng là muốn y sớm chết đi, y đã phạm qua quá nhiều lỗi lầm, cho đến khi nhìn lại hai bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi. Y cố gắng như vậy, dùng hết mọi cách nhưng cuối cùng vẫn là chật vật như vậy. Nếu sớm biết là bởi bì một chữ tình mà thân bại danh liệt thì y đã không hồ đồ. Chính là muốn thoát khỏi lời tiên đoán năm xưa "Hồn phi phách tán, thần hồn câu diệt, vĩnh viễn thoát khỏi luân hồi".

Mộ Thanh Khê vừa nghe câu nói kia vang lên trong đại não chính mình, đầu tiên chính là hoảng hốt. Âm thanh này đã đeo bám y suốt bao kiếp trôi qua, mỗi một lần tỉnh dậy đều là khoảng thời gian y đứng giữa lựa chọn, ở lại Thượng Thiên tiên gia tu hành hay là đến Cửu Dương phái tu hành. Nếu đến Cửu Dương phái bắt buộc từ bỏ họ của chính mình, từ bỏ gia tộc của chính mình, sau này cho dù có gặp cũng xem như không quen biết. Nhưng Cửu Dương phái so với Thượng Thiên tiên gia không chỉ tài nguyên tốt, sư tôn cũng đặc biệt tài giỏi, lần nào cũng vậy y dứt khoát chọn Cửu Dương phái. Ra đi không quay đầu.

Y cứ như vậy thăng tiến không ngừng, trở thành một trong những tông sư bậc nhất của tu chân giới, nhận qua vô số đệ tử, trong đó có duy nhất một đệ tử thân truyền là Bách Phệ Thôn làm y nở mày nở mặt. Nhưng đến cuối cùng, Bách Phệ Thôn lại đem nữ nhân mà y yêu nhất đặt xuống dưới thân, y phẫn nộ, hận ý dâng cao, trục xuất Bách Phệ Thôn ra khỏi sư môn. Sau này Bách Phệ Thôn lại càng trở nên cường hãn, nhớ lại chuyện cũ liền đến bái phỏng, còn có đưa theo nữ nhân Tề Xuân Thụy kia, tiểu sư muội mà y hết lòng yêu thương. Mộ Thanh Khê nhìn thấy nàng liền giống như nhìn thấy bao năm của thời niên thiếu, một mực thủy chung nhưng lại không nói cho người ta biết, đến khi người đi rồi lại không cản nổi. Y nhìn nàng, càng nhìn càng sâu đậm, Tề Xuân Thụy lại hẹn y đến gặp, nói lời xin lỗi vì đã rời bỏ sư môn chạy theo Bách Phệ Thôn, một lần cũng chưa từng liên lạc cùng nhị sư ca là y. Nhưng Bách Phệ Thôn bắt gặp, tình ngay lý gian, sau này lại càng không nghe lời Mộ Thanh Khê biện bạch, một đường đuổi đánh san bằng Cửu Dương phái thành bình địa. Cuối cùng bị Bách Phệ Thôn một kiếm đâm chết.

Y tỉnh lại, tựa như giấc mộng mà lặp lại lựa chọn kia. Thời gian qua đi, Mộ Thanh Khê ngẫm lại, không nhận lờ hẹn của Tề Xuân Thụy, nhưng không biết là lý do gì y vẫn vô tình gặp phải, kết cục không thay đổi vẫn là bị kiếm xuyên tim.

Y lại tỉnh, quyết định không trục xuất Bách Phệ Thôn ra khỏi sư môn, mỗi ngày nhìn Bách Phệ Thôn cùng Tề Xuân Thụy khanh khanh ta ta mà lòng đau thắt lại. Ánh mắt y chăm chăm nhìn Tề Xuân Thụy, thủy chung không đổi lại rơi vào tầm mắt của Bách Phệ Thôn, sau này lại bởi vì một lần hiểu lầm, không thể cứu vãn.

Sau rất nhiều lần y cuối cùng quyết định không muốn đến Cửu Dương phái bái sư thì đột nhiên trong đại não phát ra âm thanh cường hãn. Thứ này ký sinh trong người y, ép y làm nhiệm vụ, bắt buộc phải theo một mạch duy nhất cho đến cuối cùng là bị Bách Phệ Thôn giết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »