Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1945 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 102
ch.103: sự thật. (4)

❊ ❊ ❊

Nhưng y lại phát hiện ra Tô Thủy Nguyệt đã tiến nhập hệ thống mà y tạo ra kia, y cũng không có cách gì cưỡng chế ép hắn trở về nên chỉ có cách cùng tiến nhập hệ thống, chọn một nhân vật để ký sinh. Người y chọn là Mộ Thanh Khê.

Chỉ là y cưỡng chế đi vào hệ thống cho nên không thể độc lập được hành động, chỉ có thể nhìn thấy được sự tình phát sinh. Không nghĩ ra Mộ Thanh Khê sau khi bị hệ thống chi phối liền trở thành một kẻ độc ác như vậy, cho dù về sau phát sinh tình cảm với Tô Thủy Nguyệt nhưng y lại chẳng thể nào tha thứ được. Cuối cùng tốn bao nhiêu công sức sửa đổi đường dẫn, cưỡng chế thay đổi kết cục đem Tô Thủy Nguyệt trở về. Tô Thủy Nguyệt là em trai y, y trước giờ luôn xem hắn là em trai không hơn, chỉ là sau khi tiến nhập hệ thống, nhìn hắn ở dưới thân Mộ Thanh Khê không ngừng rên rỉ câu nhân, y đã động lòng. Chỉ là y của hiện tại không cách nào xuyên xỏ được hắn, y đã mất đi thứ đó, suy cho cùng y cũng chỉ là một kẻ thất bại mà thôi.

Tô Thủy Nguyệt cuối cùng biết được mọi chuyện, y xuyên không chính là do Tô Dĩ Tần gây ra, cho dù y không tính là cố ý nhưng hệ thống cũng là do y tạo ra. Nhưng hắn không trách y, Tô Dĩ Tần làm vậy cũng không có gì sai trái, có nhân mới có quả, chỉ là y trả thù nhân loại có quá đáng mà thôi. Nhưng kết cục như vậy cũng là do bọn họ tâm không vững mà thôi sao có thể trách y được.

Nhưng đại đa số loài người lại không cho là như vậy.

\- Tô Dĩ Tần, nếu anh không nói ra cách dừng hệ thống toàn cầu lại thì đừng trách tôi không nương tay.

Tô Dĩ Tần lại cười, bộ dạng bất cần.

\- Chẳng phải các người đã phá vỡ được hệ thống an toàn ở đây hay sao? Sớm muộn gì cũng sẽ phá được hệ thống kia thôi, tôi lại không muốn nói.

\- Anh nên nhớ là anh vẫn còn một người em trai, anh nên suy nghĩ lại.

\- Ha ha ha..

Tô Dĩ Tần ngửa mặt cười lớn, y không nói gì mà giơ tay lên, ở trên đồng hồ đeo tay bắt đầu chạy một dãy số, là đang đếm ngược.

\- Bom hẹn giờ!

Đám hình cảnh bắt đầu loạn lên.

\- Tô Dĩ Tần anh đừng có làm liều!

Tô Dĩ Tần càng cười càng lớn, mà Tô Thủy Nguyệt bên cạnh đã sớm cười không nổi, hai tay nắm lấy tay y mà run lên. Chết thì chết thôi, hai người chết cùng nhau cũng không tệ.

"Pằng!" tiếng súng vang lên, Tô Dĩ Tần ở ngay cạnh hắn ngã xuống, máu từ lồng ngực chảy ra.

\- Này, làm gì vậy?

Là một hình cảnh đã không giữ vững được mà bắn vào ngực Tô Dĩ Tần, đội trưởng Trương nhìn thấy vậy mặt liền biến sắc nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

\- Đội trưởng, hắn sẽ không nói ra chúng ta chi bằng giết hắn trước, liên lạc đại đội gỡ bom đến.

\- Ha ha ha! Đây nào phải là bom.

Tô Dĩ Tần cười lớn, y không nghĩ là bọn chúng lại dễ bị lừa đến vậy.

\- Anh hai! Anh hai, anh sẽ không sao đâu! Em đưa anh đi bệnh viện! Các người mau đưa anh tôi đi bệnh viện!

Tô Thủy Nguyệt rống lên, trước mắt rơi vào một mảng mơ hồ. Tô Dĩ Tần nắm lấy tay hắn, cổ họng khô khốc nói từng chữ.

\- A Nguyệt, em sẽ không sao đâu. Khi đồng hồ này của anh chạy hết thì em sẽ chạy thoát, hệ thống này chỉ có thể phá khi anh hai còn sống mà thôi, nếu anh chết rồi thì sẽ không ai tìm được em.

\- Anh hai! Em không cần, em cần anh thôi! Em chỉ cần anh sống cùng em thôi!

Tô Thủy Nguyệt chỉ còn lại người thân duy nhất là Tô Dĩ Tần, nếu như ngay lúc này y cũng bỏ hắn mà đi thì cuộc đời sau này hắn phải sống làm sao đây!

\- A Nguyệt, em... cho Mộ Thanh Khê một cơ hội để bù đắp cho em. Xem như là vì anh... có được không?

Tô Dĩ Tần đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt đã thấm đẫm nước mắt của hắn, khi vừa dứt câu liền rơi xuống. Y chết rồi, cứ vậy mà chết.

\- Anh hai!!! Anh ơi!!!!

Tô Thủy Nguyệt ôm lấy xác Tô Dĩ Tần khóc rống lên, khóc đến nỗi hai mắt nhòe đi, khóc đến mệt mỏi rã người. Hắn đã mất tất cả rồi. Tô Thủy Nguyệt cứ như vậy không màn gì cả ôm lấy Tô Dĩ Tần vừa khóc vừa gào, rồi ngất đi. Khi hắn tỉnh lại thì khung cảnh đã trở nên khác biệt, hắn đang nằm trên giường, màn châu hai bên đã treo lên, bên cạnh có một thiếu niên nhìn chằm chằm xuống mặt hắn vô cùng vui vẻ.

\- Mẫu thân tỉnh rồi, phụ thân, mẫu thân tỉnh rồi!!

"...."

Cái gì đây? Một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi gọi hắn là mẫu thân? Hơn nữa hắn là nam nhân có được không?

\- Thủy Nguyệt, ngươi tỉnh rồi. Đã bốn trăm năm, cuối cùng ngươi cũng tỉnh.

Tô Thủy Nguyệt căng cứng người. Âm thanh này, hắn có chết cũng không thể nào quên được, là Mộ Thanh Khê! Hắn đã xuyên trở lại hệ thống lúc trước hay sao? Không thể nào!! Anh hai của hắn đã chết rồi, hệ thống này còn có thể tiếp tục tồn tại được sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »