[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 6053 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

Chỉ còn lại mình nàng!? Còn muốn phong nàng làm hậu?!

Sơ Tửu Tửu đầy mặt không thể tin, chuyện này… quá kỳ diệu, đại phản diện thực sự muốn độc sủng nàng!

Tiểu Quỳ và Tiểu Lan ban đầu còn lo lắng nương nương phải làm sao, giờ thì lòng bọn họ đã buông xuống được.

“Nương nương, Hoàng thượng là thật lòng với người.” Tiểu Lan kích động thốt lên.

Tiểu Quỳ nhanh chóng nhắc nhở: “Tâm tư của Hoàng thượng đâu phải chúng ta có thể đoán được?”

Tiểu Lan biết mình nói sai, ngượng ngùng lè lưỡi, không dám tiếp tục kích động.

Sơ Tửu Tửu hồi phục lại tinh thần, vẫn cảm thấy khó tin, giải tán hậu cung, chỉ còn lại mình nàng…

Không chỉ Hoa Khê điện, quyết định đột ngột này đã gây chấn động toàn bộ hậu cung, khiến đám phi tần bàng hoàng, khi biết Hoàng thượng chỉ giữ lại Nhu phi, hơn nữa sau này còn muốn lập nàng làm hậu.

Tất cả đám phi tần đều giật mình, Hoàng thượng lại có động tình với Nhu phi sâu sắc đến mức này?

Dù có một số phi tần không muốn rời khỏi hậu cung, nhưng cũng không có cách nào, tiếng phản đối của bọn họ căn bản không ảnh hưởng đến quyết định giải tán hậu cung.

Đêm đó, Sơ Tửu Tửu vừa tắm xong, ban đầu nghĩ rằng sẽ làm cho Hoàng thượng chán mình, nhưng đại phản diện lại rất có thành ý, nàng không phải là cỏ cây, sao có thể vô tình.

Thời gian gần đây ở chung, mặc dù hắn quá… điên cuồng, nhưng không ảnh hưởng đến việc nàng đã phát sinh tình cảm với hắn.

Nàng đang mơ màng suy nghĩ, thì Hàn Sở dáng vẻ ngọc thụ lâm phong đã đi qua bình phong, đến trước giường.

“Đang đợi trẫm?” Hắn cúi người hôn lên môi nàng trước, đôi mắt đen như hắc diệu thạch bàn chăm chú nhìn nàng.

Sơ Tửu Tửu nhìn thấy hình bóng của hắn trong đôi mắt sáng của mình, giọng nói mềm mại: “Thần thiếp đúng là đang đợi Hoàng thượng.”

[Muốn nghe hắn nói tại sao lại giải tán hậu cung.]

Hàn Sở cởi áo ngoài, nằm vào chăn, ôm nàng vào lòng: “Tửu Tửu có nghe nói tới chuyện trẫm sẽ giải tán hậu cung?”

Sơ Tửu Tửu vội vàng gật đầu, đôi tay ngọc ôm lấy Hàn Sở, đầu tựa vào vai rộng lớn của hắn.

“Hoàng thượng có thể nói với thần thiếp một chút không?”

Hàn Sở lại hôn lên má nàng: “Đây là quyết định của trẫm, Tửu Tửu sau này có thể sẽ buồn chán không?” Hắn không nói việc giải tán hậu cung là vì nàng.

Sơ Tửu Tửu không trả lời câu hỏi của hắn, mà ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, sau một lúc lâu, nàng lật người, vòng tay quanh cổ Hàn Sở, từ từ mở môi, chủ động hôn lên môi mỏng của hắn, đầu lưỡi đỏ hồng khẽ mở hàm răng của hắn, như thử thách hôn lên lưỡi hắn, sau đó nhẹ nhàng nhưng rất khiêu gợi lướt trên mặt lưỡi của hắn.

Cơ thể Hàn Sở căng cứng, cúi nhìn gương mặt đỏ hồng của nàng, say đắm trong nụ hôn.

Sơ Tửu Tửu hôn một cách quyến rũ, vừa quấn quýt với lưỡi hắn, mắt mở to, hàng mi run rẩy, nhìn hắn bằng đôi mắt hạnh đào gợn sóng lấp lánh.

“Ưm… Hoàng thượng…” Nàng ôm lấy cổ hắn, môi càng mở rộng hơn, hôn sâu và khiến Hàn Sở kích thích.

Chỉ thấy Hàn Sở đôi mắt đen tối trở nên đỏ, tay lớn nắm chặt gáy nàng, hôn mạnh vào đầu lưỡi đỏ hồng của nàng, hôn rất mãnh liệt, mỗi lần cuốn lấy lưỡi nàng, ánh mắt của hắn càng thêm cuồng loạn.

Điều quan trọng là phản ứng cực kỳ khiêu khích của Sơ Tửu Tửu, gần như khiến hắn phát điên.

Ánh nến tắt dần, Sơ Tửu Tửu vẫn nằm trong lòng hắn, không biết từ lúc nào hai tay đã nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, mặt đỏ hồng, đôi mắt mơ màng hôn sâu vớ hắn.

Khi trời sáng dần, trong điện đã có ánh sáng, Sơ Tửu Tửu nằm trên giường, Hàn Sở thì thì thầm bên tai nàng, nói những điều khiến nàng đỏ mặt.

Mỗi bước mỗi xa

“Tửu Tửu… trẫm không thể thiếu nàng…”

“Tửu Tửu của trẫm…”

Gương mặt tuấn tú của nam nhân, giọng nói có chút méo mó.

Sơ Tửu Tửu mở mắt, đôi mắt đẹp như nước, mặt đỏ như hoa đào, giọng nói quyến rũ gọi hắn: “Hoàng thượng…” Mở rộng đôi môi đầy đặn, run rẩy vươn đầu lưỡi đỏ hòng.

Hàn Sở làm sao có thể chịu nổi sự cám dỗ này, ánh mắt cuồng loạn bùng nổ, há miệng hôn mạnh vào lưỡi nàng, khiến nàng ngửa cổ lên, nhưng nàng vẫn không sợ c.h.ế.t mà đáp lại.

Ngày hôm sau, đến giờ Thân mới tỉnh dậy, Sơ Tửu Tửu nhận ra sự quyến rũ liều mạng của mình, nàng biết hắn điên, nhưng không biết hắn điên đến mức này.

Sớm biết nàng không chủ động như vậy.

“Nương nương, người đã tỉnh dậy chưa?” Tiểu Quỳ ở bên ngoài màn trướng nhẹ nhàng hỏi.

“Đã tỉnh, giúp bản cung xuống giường.” Giọng nàng có chút khàn, tự mình xuống giường rất khó khăn.

“Vâng, nương nương.” Tiểu Quỳ trước tiên kéo màn sang hai bên, sau đó đỡ Sơ Tửu Tửu dậy.

Sơ Tửu Tửu rửa mặt sạch sẽ, ăn xong mới hỏi Tiểu Quỳ: “Hoàng thượng nói giải tán hậu cung, có nói là khi nào không?”

Tiểu Quỳ có nghe nói: “Nương nương, nghe nói là ngày mai, ngoài người ra, chúng phi tần trong hậu cung đều sẽ rời khỏi cung.”

Sơ Tửu Tửu đang phân vân có nên đi tiễn bọn họ không, người khác thì không quan trọng, nhưng nàng muốn tiễn Khang tần và Hân mỹ nhân, nàng muốn nói lời tạm biệt.

“Ngày mai theo bản cung đi tiễn.”

“Vâng, nương nương.” Tiểu Quỳ cũng thấy nên đi tiễn và nói lời từ biệt với Khang tần, dù sao Khang tần không chỉ không gây hại cho nương nương, mà còn giúp đỡ và nhắc nhở nương nương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »