[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 5928 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 105

❊ ❊ ❊

Kèm theo tiếng hôn thi thoảng vang lên, giọng Hàn Sở ngay sau đó cất lên: “Hai ngày nay trẫm bận rộn, Tửu Tửu có nhớ trẫm không?”

Sơ Tửu Tửu cắn môi muốn nói không nhớ, nhưng lại nghĩ đến lời khuyên của Sở Chi huynh, nuốt hai chữ “không nhớ” xuống.

Cánh tay mảnh mai vòng qua cổ Hàn Sở, chủ động để hắn hôn, trong bóng tối, giọng nàng mềm mại như man theo chút quyến rũ nhè nhẹ, những rung động ẩn chứa trong lời nói càng thêm hấp dẫn, nói: “Thần thiếp rất nhớ Hoàng thượng, còn tưởng Hoàng thượng không cần thần thiếp nữa.”

Hàn Sở dừng hôn, dường như cảm thấy ngạc nhiên, hỏi nàng: “Tửu Tửu không lừa trẫm chứ?”

Sơ Tửu Tửu nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn, lại chủ động để hắn hôn, giọng nói run rẩy hòa quyện với những lời nói, khiến lòng người thêm xao xuyến.

“Thần thiếp sao lại lừa Hoàng thượng, chỉ càng yêu Hoàng thượng hơn…” Nói xong, nàng cắn môi, ngẩng cằm lên nhắm mắt lại.

“Cứ nói nhiều thêm một chút, trẫm thích nghe.” Hàn Sở dường như bị nàng kích thích đến mức mất kiểm soát.

“Ưm… Hoàng thượng, thần thiếp muốn hôn.” Giọng Sơ Tửu Tửu mềm mại đến mức khiến hắn phát điên.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, trước mắt nàng tối đen, môi lưỡi bị cuốn vào một nụ hôn điên cuồng, lưỡi của hắn quấn lấy đầu lưỡi nàng, Sơ Tửu Tửu bị nụ hôn quá mãnh liệt khiến gần như không thở được.

Nhớ đến lời của Sở Chi huynh, nàng chủ động mở môi không chỉ để cho hắn hôn, mà còn dùng lưỡi đáp lại hắn.

Hàn Sở mở mắt ra, đôi mắt đỏ như máu, nghiến chặt hàm răng, giọng khàn khàn như đang tức giận: “Tửu Tửu có biết hậu quả chăng?”

Sơ Tửu Tửu bị hôn đến mơ màng như say, giọng mềm mại run rẩy, nâng người lên gửi nụ hôn: “Thần thiếp ái mộ Hoàng thượng đã lâu, tùy ý Hoàng thượng đối xử với thần thiếp… ưm…”

Mỗi bước mỗi xa

Câu nói quyến rũ chưa nói hết, sau gáy nàng đã bị bàn tay lớn của nam nhân nắm chặt, đầu lưỡi bị cướp đi một cách điên cuồng, đến đầu lưỡi cũng tê rần.

Sơ Tửu Tửu đã không còn phân biệt được là mưu kế hay bản năng, bất kể hắn hôn mạnh mẽ thế nào, nàng vẫn chủ động đáp lại.

Không biết rằng những tiếng lòng thỉnh thoảng lộ ra, lại khiến Hàn Sở gần như phát điên.

Trời sáng dần, từ trong màn trướng, Hàn Sở phát ra âm thanh lạnh lẽo u ám, như thể sắp bị nàng chọc tức đến điên cuồng, những lời nói vang vọng bên tai Sơ Tửu Tửu.

Đến trưa, nàng mới tỉnh dậy, Sơ Tửu Tửu cả người ngẩn ngơ, mất một lúc lâu mới hồi phục lại.

Nàng gần như không còn sức lực, tên biến thái này thật không thể chịu nổi.

Nhưng nếu không làm như vậy, hắn cũng có vẻ phát điên, không cần quan tâm nữa, nàng quyết định thử thêm một thời gian.

Nàng vén màn lên: “Tiểu Quỳ, Hoàng thượng có đến không?”

Tiểu Quỳ trong lòng vui mừng, nương nương cuối cùng cũng bắt đầu nhớ đến Hoàng thượng, nhưng…

“Nương nương, trưa hôm nay Hoàng thượng không đến.” Tiểu Quỳ sợ nương nương sẽ buồn, không dám nói lớn.

Sơ Tửu Tửu “ồ” một tiếng, buông màn xuống, lập tức âm thầm nắm tay “yes”, xem ra Sở Chi huynh không lừa nàng, chiêu này quả thật có tác dụng.

“Nương nương, hôm nay vào giờ Thân phải đến Thống Hòa điện, hôm nay là ngày chúng phi tần tụ họp.” Tiểu Quỳ nhắc nhở nàng, Tiểu Lan và Tiểu Hiểu đã chuẩn bị đồ ăn, nhất định không thể để nương nương đói.

Sơ Tửu Tửu toàn thân mềm nhũn, xuống giường đi cũng phải có Tiểu Quỳ đỡ, trong lòng thầm mắng Hàn Sở: tên biến thái kia!!

Nàng càng đáp lại, Hàn Sở càng phát điên, gương mặt như ngọc, thanh khiết tuyệt sắc, ánh mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn nàng, như thể thật sự muốn nghiền nát nàng vào xương tủy.

Nhưng vì để sau này hắn có thể nhanh chóng chán nàng, Sơ Tửu Tửu sẽ kiên trì “cám dỗ” tiếp tục.

Tại Thống Hòa điện, đám phi tần không ngờ Hoàng thượng cũng có mặt, đều chỉnh trang dáng vẻ, mong được Hoàng thượng ưu ái.

Hàn Sở nhẹ nhàng gõ tay xuống tay vịn, những khoảnh khắc tuyệt vời đêm qua kích thích hắn suốt cả ngày, hắn rất muốn ôm Tửu Tửu vào lòng, mặc cho hắn cắn nuốt.

Trong mắt hắn đang ẩn chứa những cơn sóng dữ dội, cuốn lấy hình ảnh Sơ Tửu Tửu trong đầu.

Lúc này, một bóng dáng xinh đẹp động lòng người từ cửa điện bước vào, so với những ngày trước, dáng vẻ càng thêm lười biếng quyến rũ, khiến lòng người xao xuyến, chỉ là dáng đi của nàng có vẻ hơi kỳ lạ.

Ánh mắt Hàn Sở tối đen nhìn nàng, Sơ Tửu Tửu hành lễ với hắn: “Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Miễn lễ.” Âm thanh hắn thăm thẳm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »