Trên đường đến Kiếm Thành.
Lâm Phong không ngừng suy nghĩ cách nhận mặt A Kiếm.
Hắn có tin mình không?
Dựa vào kinh nghiệm trước đây, muốn người khác tin mình là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, phải đánh cho phục trước đã.
Sau đó, còn phải chứng minh mình là mình.
Lần này không thể làm thế nữa, phải đổi cách.
Phải để A Kiếm chứng minh, hắn là A Kiếm.
Lâm Phong bay đến Kiếm Thành, dùng Sư Long Hống hét lớn: "Kiếm Chủ, có dám đấu với ta một trận!"
"Đấu một trận! Đấu một trận! Đấu một trận!"
Tiếng rống của Lâm Phong vang vọng khắp Kiếm Thành.
Mọi người trong thành đều cảm thấy bên tai như có tiếng sấm nổ.
Đây là Kiếm Tông Chủ Thành, nơi Kiếm Chủ bế quan tu hành quanh năm.
Vậy mà không ai dám đến Kiếm Thành khiêu khích.
Đây là lần đầu tiên trong mấy ngàn năm qua.
Hai vị Thái Thượng Trưởng Lão của Kiếm Tông dẫn theo một đám trưởng lão bay lên phía trên Kiếm Thành.
Một vị Thái Thượng Trưởng Lão quát: “Kẻ nào dám đến Kiếm Tông làm càn!”
Lâm Phong lập tức thi triển Xuân Phong Hóa Vũ Quyết, dùng Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận, mấy trăm đạo kiếm khí bắn tới.
Ầm ầm ầm, đám trưởng lão Kiếm Tông bị Lâm Phong đánh cho tan tác.
Một bóng người bay lên không trung, thi triển Vạn Kiếm Quy Tông, vô số kiếm khí hội tụ thành một tấm khiên, chặn Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận của Lâm Phong.
Người này thân hình thẳng tắp, mày kiếm mắt sáng, chính là Kiếm Tông Tông Chủ, Kiếm Chủ.
Lâm Phong nhìn người tới, cơ bản xác định đây chính là A Kiếm.
Tướng mạo có chút thay đổi, nhưng thần thái và khí chất vẫn như xưa.
A Kiếm nhìn chằm chằm Lâm Phong hỏi: "Ngươi học Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận này ở đâu?"
Dù chỉ là phiên bản đơn giản hóa của Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận, ít nhất cũng phải nhập môn Âm Dương Ngũ Hành Thất Môn Tinh Võ.
A Kiếm chấn động trong lòng.
Sau khi Thiên Nhân rời đi, Thần Châu chỉ còn Thất Đại Tông Môn với Thất Môn Tỉnh Võ, không thể có Tỉnh Võ khác được.
Chí Tôn đã lưu lại thủ đoạn trong linh hồn mọi người, sau khi luân hồi chuyển thế, sẽ quên đi phương pháp tu luyện Tinh Võ.
Người này vừa đến Kiếm Thành đã bị hắn phát hiện, thực lực cũng là Võ Tôn cảnh giới.
Sao hắn lại biết Âm Dương Ngũ Hành Thất Môn Tinh Võ?
Lâm Phong nói: "Muốn biết thì đuổi theo ta."
Nói xong Lâm Phong quay người bay về phía hắc vụ.
Kiếm Chủ đuổi theo sát phía sau.
Kiếm Chủ muốn tăng tốc đuổi kịp Lâm Phong.
Hắn tăng tốc thì Lâm Phong cũng tăng tốc.
Hai người hóa thành hai đạo lưu quang, lao vào hắc vụ.
Vào sâu trong hắc vụ, Lâm Phong dừng lại.
A Kiếm dừng lại cách hắn trăm thước.
Lâm Phong quay đầu nói: "Ta là Lãnh tụ Công Hội Con Lãi, Thiên Nhân Anh Hùng, Trấn Quốc Đại Tướng Quân Lâm Phong.
Ta muốn thống nhất Thái Hư, ngươi có nguyện đi theo ta không?"
A Kiếm không chút do dự nói: "Không thể nào! A Phong đã chết rồi, Chí Tôn không thể để hắn luân hồi chuyển thế!
Nói mau, ngươi rốt cuộc là ai?”
Không ngoài dự đoán, A Kiếm không tin.
Lâm Phong trực tiếp phát động Lôi Thần Hàng Thể Tầng Thứ Năm, tăng thuộc tính sinh mệnh lên hai mươi mốt ức.
Cảm nhận được sự thay đổi thực lực của Lâm Phong, A Kiếm há hốc mồm.
Thủ đoạn này có chút giống A Phong, nhưng sao A Phong có thể sống sót?
Lâm Phong dựng Cửu Trọng Võ Cực Cương Khí, rút Ma Kiếm chỉ vào A Kiếm.
"Ta hỏi lại lần nữa, có bằng lòng đi theo ta không?"
A Kiếm nhìn Ma Kiếm trong tay Lâm Phong, mắt lập tức đỏ lên.
Hắn thi triển Xuân Phong Hóa Vũ Quyết, dùng bí pháp tăng thuộc tính sinh mệnh, khiến thuộc tính sinh mệnh tăng gấp bội.
Sau đó, hắn dựng Vô Cực Cương Khí, rút bội kiếm của mình.
“Ngươi cầm Ma Kiếm của Chí Tôn.
Lẽ nào, ngươi là người của Chí Tôn?"
"Ta đã nói rồi mà?
Ta là Trấn Quốc Đại Tướng Quân Lâm Phong.
Thanh kiếm này ta tịch thu được từ chỗ Chí Tôn."
“Nói bậy! Không ai có thể tịch thu Bội Kiếm của Chí Tôn.
Thanh kiếm này đối với Chí Tôn và tất cả Thiên Nhân đều có ý nghĩa phi phàm.
Trừ khi Chí Tôn bị trọng thương hoặc bị giết, bằng không sẽ không vứt bỏ thanh kiếm này."
Lâm Phong nói: "Năm đó ta đại chiến với Chí Tôn trong hắc vụ.
Khi sắp chết, ta đả thương nặng Chí Tôn, hủy nhục thân của hắn.
Ta thu được thanh Ma Kiếm này.”
A Kiếm nheo mắt, hắn không tin.
Hắn muốn tin người trước mắt là người của Chí Tôn hơn là tin đây là Lâm Phong.
Vì những tin tức này Chí Tôn cũng biết.
Lâm Phong dùng Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận cuồng oanh loạn tạc A Kiếm.
A Kiếm dùng La Hán Phục Ma Quyền, Tàn Tỉnh Chiếu Hải, Vạn Kiếm Quy Tông.
Có thể thấy, hắn đã luyện viên mãn những Tinh Võ khác.
Vẫn là lối tu luyện của thời Thiên Nhân.
A Kiếm càng đánh càng kinh hãi, hắn phát hiện Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận của Lâm Phong không phải bản giản lược mà là bản gia cường.
Muốn thi triển Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận đến trình độ này, phải luyện viên mãn toàn bộ Âm Dương Ngũ Hành Thất Môn Tinh Võ.
A Kiếm đao động trong lòng, lẽ nào người này thực sự là A Phong? A Phong còn sống sót?
Lâm Phong định nhanh chóng kết thúc trận đấu.
Hắn áp chế A Kiếm một lúc, thu hồi Âm Dương Ngũ Hành Kiếm Trận.
Lâm Phong nói: "Để ngươi mở mang kiến thức một chút, Nhất Kiếm Mạnh Nhất của ta."
A Kiếm nói: "Vậy ta cũng cho ngươi mở mang kiến thức một chút, Nhất Kiếm Tuyệt Sát của ta."
A Kiếm vừa cảnh giác vừa mong chờ.
Nhất Kiếm Mạnh Nhất là độc môn võ học của A Phong.
Ngoài A Phong ra không ai biết.
Nếu người này có thể thi triển Nhất Kiếm Mạnh Nhất, thì hơn phân nửa hắn chính là A Phong.
Vút, Lâm Phong phát ra Nhất Kiếm Mạnh Nhất.
Một đạo kiếm khí màu đỏ rực bắn về phía A Kiếm.
Vút, A Kiếm phát ra một đạo huyết kiếm khí màu đỏ, nghênh hướng kiếm khí của Lâm Phong.
Kiếm khí của A Kiếm rất giống Lâm Phong.
Lâm Phong cảm giác, chiêu này của A Kiếm đang bắt chước Nhất Kiếm Mạnh Nhất của mình.
Chẳng qua, chiêu này của A Kiếm sát khí quá nặng.
Hắn đã dung nhập sát khí vào trong kiếm chiêu.
Hai đạo kiếm khí va vào nhau, oanh một tiếng nổ tung.
Nhất Kiếm Tuyệt Sát của A Kiếm bị đánh tan, Nhất Kiếm Mạnh Nhất của Lâm Phong từ sóng xung kích bắn ra, đâm vào cương khí hộ tráo của A Kiếm.
Ầm, răng rắc.
Vô Cực Cương Khí của A Kiếm bị đánh nát, kiếm khí đánh trúng vai hắn.
A Kiếm ôm vai lùi lại mấy chục mét, máu tươi chảy ra từ vai.
A Kiếm cười tươi, "Ha ha, đúng là Nhất Kiếm Mạnh Nhất!
A Phong, đã lâu không gặp!"
Lâm Phong giả bộ không quen biết hắn, "Ngươi là ai?"
A Kiếm nói: "Ta là Kiếm Ca của ngươi, A Kiếm đây."
Lâm Phong hỏi: "Ngươi chứng minh thế nào ngươi là A Kiếm?”
A Kiếm chỉ vào Lâm Phong cười mắng: "Thằng nhãi ranh còn bày đặt với ta, hồi đi học, tao lau đít cho mày không ít.
Mày trốn học từ năm lớp 3.
Có lần học lý thuyết, mày trốn ngủ bắt tao kêu cho mày.
Kết quả, bị lão sư hiểu lầm, phạt tao đứng suốt một tuần.
Mày lười như heo, thế mà vẫn có người thích.
Khi đó Alan thích mày, nhờ tao chuyển giấy cho mày không ít."
Lâm Phong vội xua tay: "Thôi thôi thôi!
Kiếm Ca, em tin, anh là Kiếm Ca của em."
Hai người bay đến ôm nhau.
Tê, A Kiếm động đến vết thương, đau đến nhăn nhó.
"Một kiếm này của mày điên thật!"
"Ha ha, nếu không dùng chiêu này, sao anh tin em là A Phong?
Em băng bó vết thương cho anh."
Lâm Phong lấy linh dược trị thương cho A Kiếm.
A Kiếm thấy Lâm Phong lấy linh được ra, ồ lên một tiếng.
"A Phong, linh dược này mày lấy ở đâu ra?"