Lâm Phong tung ra chiêu kiếm mạnh nhất, ngưng tụ kiếm khí màu đỏ dài hai ngàn mét.
Kiếm khí ngưng mà không phát, tựa như một bó đuốc khổng lồ.
Ánh kiếm rọi vào mắt Bát Trảo Ngư.
Đồng tử Bát Trảo Ngư đột ngột co lại, rồi nhanh chóng giãn to.
Xoạt xoạt xoạt, Lâm Phong liên tiếp vung kiếm.
Bát Trảo Ngư điều động năng lượng đen để cản kiếm khí của Lâm Phong.
Ầm ầm!
Kiếm khí và năng lượng đen va chạm, tạo ra vụ nổ dữ dội.
Sóng xung kích mạnh mẽ khuấy động nước biển, khiến vùng biển mấy trăm dặm trở nên đục ngầu.
Nước biển hấp thụ năng lượng xung kích, nhiệt độ tăng cao không ngừng, bọt nước sủi lên liên tục.
Sau một hồi chém mạnh, Bát Trảo Ngư đường như đã dùng cạn năng lượng đen, cuối cùng không thể chống đỡ được nữa.
Một xúc tu của hắn bị Lâm Phong chém đứt một mảng lớn thịt nát.
Vết thương của Bát Trảo Ngư nhanh chóng khép lại, phần thịt rơi xuống nhuyễn động hai lần, biến thành một con Bát Trảo Ngư cỡ nhỏ.
Bát Trảo Ngư nhỏ leo đến bên cạnh Bát Trảo Ngư lớn, áp sát vào thân hắn rồi dung nhập trở lại.
Bát Trảo Ngư lên tiếng: "Hiểu vì sao ngươi không giết được ta rồi chứ?"
Lâm Phong không tin tà, điên cuồng vung kiếm khí.
Bát Trảo Ngư bị chém thành mấy trăm mảnh.
Mấy trăm mảnh thịt của Bát Trảo Ngư đều biến thành Bát Trảo Ngư cỡ nhỏ.
Những con Bát Trảo Ngư này không ngừng tụ tập lại với nhau, chậm rãi dung hợp thành một con Bát Trảo Ngư lớn hơn.
Lâm Phong sao có thể để chúng dung hợp, hắn triển khai Thất Sát Lĩnh Vực, tấn công những con Bát Trảo Ngư cỡ nhỏ, nghiền nát chúng.
Kết quả là, dù Bát Trảo Ngư vỡ thành mảnh nhỏ đến đâu, chúng vẫn có thể tái sinh thành Bát Trảo Ngư.
Lâm Phong thậm chí còn nhìn thấy những con Bát Trảo Ngư bé như hạt gạo.
Lâm Phong ngừng tấn công, tạo ra bảy cơn Thủy Long Quyển xung quanh.
Vô số Bát Trảo Ngư cỡ nhỏ bị Thủy Long Quyển cuốn lấy, không thể dung hợp lại.
Nhưng Lâm Phong vẫn không thể giết chết chúng.
Lâm Phong phóng tầm mắt nhìn, đâu đâu cũng thấy Bát Trảo Ngư, số lượng có lẽ lên đến hàng ngàn vạn con.
Tất cả những con Bát Trảo Ngư này đều nhìn Lâm Phong, khiến da đầu Lâm Phong tê dại.
Hàng ngàn vạn con Bát Trảo Ngư đồng loạt lên tiếng: "Từ bỏ đi, ngươi không giết được ta đâu.
Chỉ cần một con Bát Trảo Ngư trốn thoát, ta sẽ sống sót."
Lâm Phong vung kiếm khí, tạo thêm mười cơn Thủy Long Quyển xung quanh, cuốn lấy tất cả Bát Trảo Ngư để ngăn chúng trốn thoát.
Bát Trảo Ngư nhất định có nhược điểm.
Nếu không, Thiên Nhân sao có thể vây khốn hắn?
Lâm Phong thi triển Hàn Băng Ma Công, đóng băng một con Bát Trảo Ngư to bằng bàn tay, muốn làm nó chết cóng.
Con Bát Trảo Ngư nhỏ bị đông cứng trong băng.
Lâm Phong cảm nhận, sinh cơ của nó vẫn còn.
Tiểu Bát Trảo Ngư vẫn chưa chết, Lâm Phong thu hồi Hàn Băng Ma Công.
Con Bát Trảo Ngư kia lại bắt đầu nhảy nhót tưng bừng.
"Ngươi đông lạnh không chết được ta đâu, hàn độc của ngươi rất lợi hại, nhưng vô dụng với ta."
Lâm Phong hồi tưởng lại quá trình chiến đấu với Bát Trảo Ngư, khi hắn thúc đẩy kiếm khí như ngọn lửa, đồng tử của Bát Trảo Ngư dường như co rút lại một chút.
Lẽ nào, gia hỏa này sợ lửa?
Lâm Phong chém một chiêu Hỏa Diễm Đao vào một con Bát Trảo Ngư cỡ nhỏ.
Con Bát Trảo Ngư nhỏ bị chém thành hai khúc, trở thành hai con Bát Trảo Ngư nhỏ hơn.
Xem ra hỏa diễm chân khí không được, lẽ nào gia hỏa này sợ lửa thật sự?
Lâm Phong dùng Tinh Thần Lực, nói với tất cả Bát Trảo Ngư: "Thì ra, ngươi sợ lửa!"
Đa phần Bát Trảo Ngư nghe xong, cơ thể đều khẽ run rẩy.
Lâm Phong cảm thấy mình đoán đúng, thứ này sợ lửa.
Lâm Phong mỉm cười.
Bát Trảo Ngư nói: "Tên nhân loại giảo hoạt.
Ngươi phát hiện ra nhược điểm của ta thì sao?
Nơi này toàn là nước, ngươi làm sao tạo ra lửa?"
Xung quanh không có núi lửa dưới đáy biển, tạo ra lửa thật sự rất khó.
Nhưng chỉ cần thỏa mãn điều kiện nhóm lửa là được.
Ngày xưa học rồi, dưỡng khí, vật liệu dễ cháy và nhiệt độ đủ cao, thỏa mãn ba điều kiện này là có thể nhóm lửa.
Dưỡng khí, có thể lấy từ không gian sinh mệnh của mình.
Vật liệu dễ cháy, có thể dùng không gian trữ vật, lấy một ít dầu hỏa ra.
Nhiệt độ thì càng đễ, thi triển hỏa điễm chân khí có thể đạt được.
Lâm Phong cười nhạt một tiếng, "Ai nói trong nước thì không tạo được lửa?"
Lâm Phong song chưởng đẩy về phía trước, hàng loạt dầu hỏa và bọt khí trào ra, những bọt khí này chính là dưỡng khí.
Lâm Phong lại thi triển hỏa diễm chân khí, khiến dầu hỏa bốc cháy.
Oanh một tiếng, lửa bùng lên.
Bát Trảo Ngư bị đốt phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhanh chóng hóa thành tro tàn, không tái sinh ra Bát Trảo Ngư nhỏ hơn.
Bát Trảo Ngư có chút hoảng loạn.
"Không thể nào, tại đáy biển sao có thể tạo ra lửa thật sự?"
Lâm Phong hắt dầu hỏa và dưỡng khí như không tiếc tiền.
Hắn đổ dầu hỏa lên Thủy Long Quyển.
Thủy Long Quyển ngay lập tức biến thành Hỏa Long Quyển, vô số bọt khí bốc lên.
Bát Trảo Ngư trong Hỏa Long Quyển đều bị thiêu thành tro.
Quy mô Hỏa Long Quyển cực lớn, người của Nhân Tộc và các Thâm Hải Tộc khác đều có thể nhìn thấy.
Họ nhìn thấy Hỏa Long Quyển, đều lộ vẻ kinh hãi.
Bát Trảo Ngư lén lút điều khiển một ít Bát Trảo Ngư nhỏ hơn, để chúng trốn ra khỏi chiến trường.
Kết quả bị Lâm Phong phát hiện, dùng Tinh Thần Lực kéo chúng trở lại, ném vào lửa.
Tinh Thần Lực của Lâm Phong khổng lồ đến mức nào.
Mọi biến động trên chiến trường đều bị hắn thu vào đầu.
Số lượng Bát Trảo Ngư đang giảm nhanh chóng, Bát Trảo cảm nhận được uy hiếp của cái chết.
Số Bát Trảo Ngư còn lại nhanh chóng tụ lại với nhau, biến thành một con Bát Trảo Ngư cự yêu.
Con Bát Trảo Ngư này nhỏ hơn con ban đầu một chút, đường kính chỉ hơn năm ngàn mét.
Bát Trảo Ngư vừa xuất hiện, liền lập tức bơi đi thật xa.
Khi hắn bỏ chạy, sau lưng phun ra hắc thủy, cố che đậy Tinh Thần Lực và tầm mắt của Lâm Phong.
Hắn làm vậy chỉ phí công.
Lâm Phong đã có phòng bị.
Sau khi Lâm Phong triển khai triệt để Tinh Thần Lực, phạm vi hắn có thể che đậy chủ là phạm vi bao trùm của Tỉnh Thần Lực Lâm Phong mà thôi.
Lâm Phong rất nhanh đuổi kịp Bát Trảo Ngư, dội lên người hắn một thân dầu hỏa, sau đó dùng hỏa diễm chân khí đốt lửa.
Ầm ầm, lửa lớn bùng cháy dữ dội.
Ngao ngao ngao, Bát Trảo Ngư phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Hình thể Bát Trảo Ngư ngày càng nhỏ lại.
Con Bát Trảo Ngư này cũng có chút thú vị, hắn có thể thu nhỏ hình thể để chữa lành vết thương.
Chỉ cần trên người hắn xuất hiện vết thương, có thể nhanh chóng khép lại.
Bát Trảo Ngư trốn một hồi, cảm thấy không thể trốn thoát.
Hắn dừng lại, bắt chước dáng vẻ con người, dùng hai xúc tu làm chân quỳ xuống đất.
"Nhân loại mạnh mẽ, cầu xin ngươi tha cho ta đi.
Ta có thể làm sủng vật cho ngươi, ta có thể thề với Chí Tôn rằng vĩnh viễn trung thành với ngươi."
Lâm Phong nói: "Những lời này, con Lão Hải Xà kia cũng từng nói với ta, nhưng nó vẫn phải chết."
"Ta hữu dụng hơn bọn chúng nhiều.
Các ngươi không phải một mực nghiên cứu năng lực phân liệt và tái sinh của ta sao?"
Lâm Phong nói: "Người chế tạo và nghiên cứu ngươi không phải ta.
Ta có chút hứng thú với năng lực phân liệt và tái sinh của ngươi, nhưng không nhiều.
Trực giác mách bảo ta rằng, giữ ngươi lại rất nguy hiểm.
Nếu ta đoán không sai.
Khi có đủ số lượng lớn, ngươi có thể chia mình thành vô số cá thể.
Những cá thể này đều có thể trưởng thành đến trình độ bản thể của ngươi.
Bản thể của ngươi mạnh phi thường.
Khi chiến đấu với ta, ngươi chắc chắn không ở trạng thái mạnh nhất.
Yêu Thần và Hoàng cấp Ác Ma dung hợp, thực lực đỉnh phong có lẽ có thể đạt tới cảnh giới Võ Thánh của nhân loại.
Chờ ngươi khôi phục lại trạng thái toàn thắng, ta không phải đối thủ của ngươi.
Do đó, đừng giãy giụa nữa, đi đoàn tụ với hai lão huynh đệ kia của ngươi đi."
Bát Trảo Ngư vội vàng nói: "Lẽ nào, ngươi không muốn có năng lực phân liệt và tái sinh kinh khủng như ta sao?”