Trên đường trở về Tuyết Thần nhận được thông tin từ một vị cao tầng phe phái.
Vừa bắt máy, người kia đã rống lên:
"Tuyết Thần, cô đang làm cái quái gì vậy?
Chúng ta tốn bao công sức bồi dưỡng A Phong, xây dựng mối quan hệ giữa nó với người Thần Châu, cấp cho nó bao nhiêu tài nguyên?
Mới có mấy năm mà A Phong đã tự ý hành động.
Hơn nữa còn đi theo phe đối địch.
Cô quản lý kiểu gì vậy?
Chuyện này, cô phải giải quyết ngay lập tức!"
Nói xong, người kia liền cúp máy.
Bình thường, hắn ta chắc chắn không dám đối xử với Tuyết Thần như vậy, nhưng lần này hắn quá tức giận.
*Tút tút.”
Lại có người gọi đến cho Tuyết Thần.
Tuyết Thần liếc nhìn rồi đành phải bắt máy.
Đều là cao tầng phe mình, cô không thể không nghe.
Vừa kết nối, người đối diện đã vội vàng nói: "Tuyết Thần đại nhân, tỷ lệ ủng hộ cô trong tộc quần vừa giảm mạnh.
Rất nhiều người phản ánh cô đối đãi không công bằng với công thần.
Thậm chí có người còn nói cô không quan tâm đến con mình."
Tuyết Thần có nỗi khổ không thể nói.
Cô không thể nói với ai rằng Chí Tôn và Hiền Giả không cho phép cô cấp Tinh Võ cho A Phong.
Cái nồi này, cô chỉ có thể tự mình gánh.
Tuyết Thần tắt máy truyền tin rồi đi tới thao trường, tiến về phía Lâm Phong.
Doanh Thiên ngăn Tuyết Thần lại: "Tuyết Thần đại nhân, cô không nên tiến lại gần.
Cô đến quá gần, nếu A Phong đột phá xảy ra vấn đề, mọi chuyện sẽ rất khó giải thích."
Tuyết Thần chỉ có thể dừng bước, dù có chuyện gì cũng phải đợi A Phong đột phá xong rồi tính.
Trong mây đen, lôi đình đang hội tụ trên đỉnh đầu Lâm Phong.
Bầu trời trên đầu Lâm Phong đã không còn mây đen nữa, thay vào đó là một biển lôi đình.
Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh hủy diệt trong biển lôi đình, không chút do dự mở ra Lôi Thần Hàng Thế tầng thứ ba.
Tóc hắn dựng đứng lên, toàn thân bị lôi điện bao quanh.
Đột nhiên, lôi đình trên bầu trời như chất lỏng đổ xuống Lâm Phong, toàn bộ thao trường bị lấp đầy bởi lôi đình thể lỏng.
Tuyết Thần và Doanh Thiên chỉ có thể không ngừng lùi lại.
Mọi người đều hiểu, tốt nhất là không nên quấy rầy lúc đột phá.
Trừ khi người trong cuộc gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Lâm Phong không ngừng vận chuyển Lôi Thần Hàng Thế để hấp thụ lôi đình.
Loại lôi đình thể lỏng này mạnh hơn lôi đình thông thường không biết bao nhiêu lần.
Cơ thể Lâm Phong bị lôi đình thiêu đốt, thuộc tính sinh mệnh không tránh khỏi bị giảm xuống.
Lâm Phong dùng điểm đột phá để bù đắp tất cả.
Một tiếng nổ lớn vang lên, Lôi Thần Hàng Thế của Lâm Phong đột phá, đạt đến tầng thứ tư.
Thần thông loại này căn bản không thể nâng cao thông qua tu luyện.
Lôi Thần Hàng Thế luôn bị kẹt ở tầng thứ ba, không ngờ lại đột phá đến tầng thứ tư vào lúc này.
Lôi Thần Hàng Thế tầng thứ tư tăng cường hơn nữa khả năng chống cự và hấp thụ lôi đình.
Lâm Phong không thể bỏ qua cơ hội này.
Hắn tiếp tục hút mạnh lôi đình thể lỏng.
Mỗi tầng của Lôi Thần Hàng Thế đều có thể tăng lên gấp ba thực lực, là át chủ bài siêu cấp của Lâm Phong.
Toàn bộ thao trường bị lôi đình thể lỏng thiêu đốt thành một cái hố lớn.
Những người chứng kiến Lâm Phong đột phá đều im lặng.
“Loại uy lực lôi đình này, ai có thể chịu được?”
"A Phong sẽ không chết chứ?"
"Không đâu, nếu cậu ta chết rồi, mây đen trên trời đã tan từ lâu."
"Mấy lần trước đột phá, mọi người cũng đều lo A Phong không chịu nổi."
"Rồi cậu ta cũng an toàn vượt qua."
“Đây mới là thiên tài thực sự, thực lực vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta.”
"A Phong là người có năng lực tạo ra kỳ tích."
Alan, A Lôi và A Kiếm đang ở bên ngoài lịch luyện, không kịp trở về trường học, đành quan sát Lâm Phong đột phá qua đồng hồ thông minh.
May mắn là Lâm Phong có đủ điểm đột phá, mới có thể tiếp nhận được cơ duyên lớn này.
Lại qua một khắc đồng hồ.
Âm ầm, Lôi Thần Hàng Thế của Lâm Phong đột phá đến tầng thứ năm.
Khả năng chống cự và hấp thụ lôi đình của Lôi Thần Hàng Thế tăng trưởng gấp bội.
Lôi đình rơi xuống đều bị hắn hấp thụ.
Một lát sau, mây đen trên trời dần tản đi.
Trên người Lâm Phong xuất hiện hào quang bảy màu.
Tuyết Thần và Doanh Thiên đều mở to mắt: "Đây là Địa Quyến Thần Quang.
Thằng nhóc này chỉ là đột phá cảnh giới mà lại nhận được nhiều Địa Quyến Thần Quang như vậy."
Họ đều hiểu, chỉ có người mang huyết mạch Thần Châu, lại làm ra những việc có ích cho Lam Tinh, mới có thể nhận được Địa Quyến Thần Quang.
Thiên Nhân không có đãi ngộ này.
Ngao ngao, chiêm chiếp, tiếng long ngâm phượng minh vang lên.
Một luồng hào quang màu trắng bạc bắn ra từ người Lâm Phong bay thăng lên trời cao.
Lúc này, mặt trăng vừa vặn ở ngay trên đỉnh đầu Lâm Phong.
Hào quang màu trắng bạc chiếu sáng cả mặt trăng.
Phanh phanh phanh, các tấm pin năng lượng mặt trời trên căn cứ Thiên Nhân trên mặt trăng liên tục phát nổ.
"Tình huống thế nào?
Các tấm pin năng lượng mặt trời của chúng ta sao lại nổ tung như vậy?”
"Không xem tin tức à?
Trên Lam Tinh có một thiên tài tên là A Phong đang đột phá.
Đây là cột sáng năng lượng sau khi đột phá của cậu ta."
"Thiên tài này chắc chắn không tầm thường."
Một lắt sau, cột sáng ngân sắc biến mất.
Lâm Phong hoàn thành đột phá, từ trong hố sâu bay ra rồi đáp xuống bên cạnh Doanh Thiên.
Lâm Phong liếc nhìn Tuyết Thần, chắp tay nói với Doanh Thiên: "Đa tạ Đại Nguyên soái hộ pháp cho con.
A Phong sau này nhất định sẽ cống hiến hết mình cho Đại Nguyên soái!"
Doanh Thiên cười vỗ vai Lâm Phong: "Không cần cống hiến hết mình, toàn lực làm việc cho ta là được rồi.
Ta, Doanh Thiên, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi."
Lâm Phong biểu thị trung thành với mình ngay trước mặt Tuyết Thần, Doanh Thiên vô cùng thoải mái, cảm giác cuối cùng mình cũng hơn Tuyết Thần một bậc.
Tuyết Thần cắn môi nói: "A Phong, con cứ thế mà đi sao?
Con có phải đã quá hấp tấp rồi không?"