Không đợi Mỹ Toa kịp phản ứng, Lâm Phong đã đột nhiên phóng vút lên trời.
Hắn thi triển Phi Hỏa Lưu Tinh, trong nháy mắt vượt qua hàng ngàn dặm, lao thẳng về phía khu vực bên ngoài màn sương đen.
Những tiếng nổ xé gió liên tiếp vang lên.
Chỉ trong chớp mắt, Lâm Phong đã bay xa cả mấy dặm.
Lâm Phong không ngờ rằng Vương Cấp Ác Ma Mỹ Toa lại ra tay nhanh đến vậy, việc phải lập tức bỏ chạy là lựa chọn bất đắc dĩ.
Mỹ Toa khựng lại một thoáng, sắc mặt ửng đỏ, ánh mắt lộ vẻ giận dữ.
Lúc này nó mới nhận ra, hóa ra Lâm Phong luôn cảnh giác với nó.
Mỹ Toa lập tức phóng lên không trung, đuổi theo Lâm Phong.
Cơ thể Mỹ Toa ma sát với không khí tạo thành những ngọn lửa, tốc độ tăng vọt đến mức kinh hoàng.
Khoảng cách giữa nó và Lâm Phong nhanh chóng thu hẹp.
Lâm Phong quay đầu liếc nhìn Mỹ Toa.
Hắn phát hiện Mỹ Toa đã thay đổi.
Khuôn mặt nó dữ tợn, cao đến ba mét, tóc biến thành những con rắn độc đang ngọ nguậy.
Hình ảnh này khiến Lâm Phong nhớ đến Medusa, nữ yêu tóc rắn trong truyền thuyết.
Thấy sắp bị đuổi kịp, Lâm Phong đột ngột lao xuống mặt đất.
Âm, Lâm Phong tiếp đất và bắt đầu chạy hết tốc lực.
Vút, Mỹ Toa bay đến ngay trên đầu Lâm Phong, hai mắt bắn ra luồng sáng xám xịt.
"Ngươi chạy đi đâu?"
Lâm Phong đột ngột rẽ ngang, trốn sau một tảng đá lớn.
Cỏ cây bị luồng sáng xám quét trúng ngay lập tức hóa đá.
Tránh được đòn tấn công này, Lâm Phong tiếp tục chạy sâu vào rừng.
Mỹ Toa vung tay, tung một đấm vào phía trước Lâm Phong.
Ầm ầm, khu rừng phía trước Lâm Phong vài trăm mét bị san phẳng, tạo thành một hố lớn.
Lâm Phong chỉ còn cách đổi hướng và tiếp tục bỏ chạy.
Lâm Phong nhận ra, con Vương Cấp Ác Ma này không muốn giết hắn, mà muốn biến hắn thành tượng đá để mang về.
Lâm Phong một đường chạy trốn, luôn cố gắng né tránh lưồng sáng xám mà Mỹ Toa phóng ra.
Mỹ Toa có chút bực bội, dần trở nên cáu kỉnh.
Nó xòe bàn tay ra, ấn mạnh xuống.
Ầm ầm, mặt đất xung quanh trong phạm vi vài trăm mét bị lún xuống cả mét.
Lâm Phong bị vùi trong bùn đất, dường như bị thương.
Mỹ Toa nhếch mép cười, "Ha ha, con sâu nhỏ, cuối cùng ngươi cũng sẽ trở thành vật sưu tập của ta.”
Mỹ Toa hướng về phía Lâm Phong bắn ra luồng sáng xám.
Lâm Phong từ trong không gian trữ vật lấy ra một chiếc gương lớn, chắn trước người, phản xạ luồng sáng xám về phía Mỹ Toa.
Ánh mắt Mỹ Toa lộ vẻ kinh hoàng, nó theo bản năng giơ tay che trước mặt, "Không!"
Cơ thể Mỹ Toa cứng đờ, chuyển sang màu xám, và chỉ trong chốc lát đã biến thành một khối đá rồi rơi xuống.
Lâm Phong vội đưa tay đỡ lấy nó.
Mỹ Toa rơi vào tay hắn, nhanh chóng biến thành một bức tượng đá nhỏ cỡ bàn tay.
Lâm Phong nắm chặt bức tượng đá, định bóp nát, nhưng rồi lại thôi.
Hắn cảm nhận một chút, bức tượng đá không còn chút sinh mệnh nào.
Kể từ khi biết năng lực của con Vương Cấp Ác Ma này tương tự như nữ yêu tóc rắn Medusa, Lâm Phong đã nghĩ đến chiêu dùng gương phản xạ ánh sáng hóa đá này.
May mắn thay, dạo gần đây hắn khá chú trọng hình tượng, nên đã cất một chiếc gương lớn trong không gian trữ vật.
Đến phút cuối cùng, hắn liều mình ăn một đòn, mới thành công áp dụng.
Thật tốt vì Lâm Phong đã thành công, nếu không hậu quả khó lường.
Hắn vừa không thể chạy thoát, vừa không thể đánh thắng, nếu không thể xuất kỳ chế thắng thì chỉ có thể chờ chết.
Lâm Phong đưa tay sờ vào bức tượng đá trong tay, cảm thấy vật này có thể có tác dụng khác.
Lâm Phong thử rót chân khí vào bức tượng đá.
Đôi mắt bức tượng đá đột nhiên phát ra ánh sáng xám.
Lâm Phong giật mình, lập tức xoay mắt bức tượng đá sang hướng khác.
Ánh sáng từ mắt tượng đá chiếu vào một đoạn gốc cây.
Gốc cây ngay lập tức hóa đá.
Mắt Lâm Phong sáng lên, thứ này đúng là thần khí!
Lâm Phong dùng tượng đá chiếu vào gốc cây đã hóa đá, lại tiếp tục rót chân khí vào.
Tượng đá lại phát ra ánh sáng, chiếu lên gốc cây, gốc cây lại khôi phục nguyên dạng.
Vậy là, có thứ này, có thể khôi phục những người bị hóa đá.
Vậy thì gọi nó là Mỹ Toa chi nhãn đi.
Lâm Phong từ trong không gian trữ vật lấy ra máy truyền tin, thấy Tô lão sư đã hồi âm.
"A Phong, con đang ở đâu? Có gặp nguy hiểm gì không?"
Lâm Phong thầm nghĩ, nếu mình chờ đợi viện trợ thì chắc chết hết cả rồi.
Lâm Phong trả lời Tô lão sư: "Lão sư, nguy hiểm đã qua, con không sao rồi.
Con đã tìm thấy A Kiếm và mọi người rồi.
Con gửi vị trí cho thầy, thầy đến ngay đi.”
Sau khi gửi tin nhắn, Lâm Phong tiến về phía nhóm Thiên Nhân đã cướp thịt nướng của hắn.
Hắn định dùng mấy người kia để làm thí nghiệm trước.
Trừ người đội trưởng, những người khác đã bị đánh nát vụn.
Lâm Phong cố gắng hết sức để phục hồi hình dáng ban đầu cho họ.
Sau đó, hắn lấy Mỹ Toa chỉ nhãn ra, rót chân khí vào, chiếu lên những người đó.
Sau khi chiếu xong, Lâm Phong trốn sang một bên, dùng tinh thần lực quan sát.
Mấy người rất nhanh chóng từ tượng đá trở lại thành người.
Người đội trưởng kia cơ thể còn nguyên vẹn, tinh thần hắn hoảng hốt trong chốc lát, nhìn hai tay mình có chút không dám tin.
"Mình không phải bị Vương Cấp Ác Ma hóa đá sao?
Không ngờ mình lại khôi phục rồi."
A a a, những người khác phát ra tiếng kêu thảm thiết.
"Chân tôi, chân tôi gãy rồi!"
"Tay tôi gãy rồi."
"Cổ tôi đang phun máu, mau cứu tôi!"
Người đội trưởng vội vàng lấy thuốc cấp cứu ra, xử lý vết thương cho họ.
Dù bị thương nặng, nhưng ít nhất họ đã bảo toàn được tính mạng.
Lâm Phong lặng lẽ rời đi, hướng về phía sơn cốc nơi A Kiếm và những người khác đang ở.
Đến sơn cốc, hắn kiểm tra tượng đá bên trong.
Tất cả tượng đá đều hoàn hảo.
Có vẻ Mỹ Toa đã coi những tượng đá này là vật sưu tập, nên mới bảo quản tốt như vậy.
Lâm Phong nán lại một lúc.
Sau khi ước tính thời gian, cảm thấy Tô lão sư và mọi người sắp đến, hắn lấy Mỹ Toa chi nhãn ra, rót vào một lượng lớn chân khí, chiếu một lượt vào trong sơn cốc.
Những người trong sơn cốc từ từ bắt đầu khôi phục.
Bịch bịch, rất nhiều người ngã xuống đất.
"Tôi thấy đói quá."
"Tôi dường như đã ngủ rất lâu, tôi không còn chút sức lực nào."
"Ai cho tôi chút gì ăn đi."
"Không ngờ tôi vẫn còn sống!"
"Con Vương Cấp Ác Ma kinh khủng kia, đâu rồi?"
Lâm Phong cầm một ít thức ăn và nước uống, đi đến bên cạnh A Kiếm và những người khác.
"Kiếm ca, uống chút nước trước đi, rồi ăn chút đồ bổ sung thể lực."
A Kiếm nhìn thấy Lâm Phong có chút sững sờ, "A Phong?
Sao cậu lại ở đây?"
"Chuyện này, kể dài lắm.
Nghe tin anh mất tích, anh em tôi sốt ruột lắm.
Tôi đi theo Tô lão sư ra ngoài tìm người, không ngờ lại tìm được thật."
A Kiếm nhìn xung quanh nói: "Cậu không đụng phải con Vương Cấp Ác Ma kia sao?"
Lâm Phong gật đầu, "Đụng phải, tôi đã giải quyết con Vương Cấp Ác Ma kia rồi, mọi người mới từ tượng đá khôi phục lại thành người bình thường."
Một người trung niên đang nằm dưới đất nói: "Nói bậy! Một học sinh như cậu có bao nhiêu thực lực?
Làm sao có thể đánh bại con Vương Cấp Ác Ma kia?"
Đồng đội của hắn lập tức phụ họa, "Đúng vậy, đội chuyên nghiệp của chúng tôi còn bị đưa đến đây, huống chi là một học sinh như cậu."
Một người phụ nữ chua ngoa nói: "Học đệ à, khoác lác không phải như vậy.
Tôi khuyên cậu nên soi gương trước đi, xem mình có đủ lông đủ cánh chưa."
Ha ha ha, ha ha ha ha.
Một đám người cười ồ lên.
Lâm Phong hỏi ngược lại: "Nếu không phải tôi giết con Vương Cấp Ác Ma kia, thì mọi người khôi phục bằng cách nào?"