"Thế giới rộng lớn như vậy, ta muốn đi xem thử."
Cách xa hàng triệu dặm, phía đông của Đấu Pháp Đại Lục.
Nơi đây là vùng đất giáp ranh với đại dương vô tận, gọi là Đông Hải Vực.
Đây cũng là nơi cực đông của toàn bộ Đấu Pháp Đại Lục.
Phóng tầm mắt nhìn lại, một màu xanh thẳm vô tận đập vào mắt, biển và trời hòa làm một, tựa như đã đi đến tận cùng của thế giới.
Đứng bên bờ biển, Trần Long lấy lại dáng vẻ bình thường vốn có của mình trên Trái Đất, cảm nhận làn gió biển thổi vào mặt.
Từ Nam Phong Vực đến đây, Trần Long đã mất nửa ngày trời.
Chàng đã thực hiện một chuyến đi nói đi là đi.
Trên đường đi, Trần Long còn chọn ra ba tòa thành nhỏ hẻo lánh lạc hậu, bố trí ba tiểu bí cảnh gần đó để chờ người hữu duyên.
Mỗi tiểu bí cảnh sẽ mở ra sau ba năm nữa, và chỉ cho phép người dưới 16 tuổi tiến vào. Phần thưởng bên trong mỗi bí cảnh bao gồm mười bộ Huyền giai công pháp, ba mươi viên đan dược tứ ngũ phẩm, cùng với một số pháp bảo pháp khí trung hạ cấp, được phân tán tại các nơi hiểm yếu trong tiểu bí cảnh.
Những thanh niên trẻ tuổi đến được cung điện đầu tiên, trên lưng họ sẽ tự động được một luồng tạo hóa chi lực in lên ba chữ "Hợp Cách Chứng" – một hình xăm vuông vức bằng bàn tay, không thể tẩy xóa. Trên mu bàn tay phải của họ cũng sẽ có một dấu ấn hình thoi màu đỏ.
Đồng thời, một giọng nói già nua sẽ vang lên trong tâm trí họ: Dựa vào chứng nhận này có thể miễn thi tiến vào học viện.
"Hy vọng sẽ có đứa trẻ may mắn nào đó nhận được truyền thừa nhỏ của ta!"
Trần Long hít sâu một hơi, cảm thấy toàn thân thư thái. Nghĩ đến ba chữ "Hợp Cách Chứng" kia lại liên tưởng đến việc đóng dấu lên lưng lợn, Trần Long nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Phóng tầm mắt nhìn xa, trời biển một màu, chim biển thành đàn, tự do bay lượn trong gió biển.
"Thế giới này dường như thực sự là một đại lục, rộng lớn đến hàng ức dặm! Ngoài biển cả vô tận ra còn có sa mạc, băng hà không thấy điểm cuối. Đáng tiếc là ta không có hệ thống, cũng chẳng thể livestream cho khán giả trên Trái Đất xem, chỉ đành tự mình thưởng thức thôi..." Trần Long ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm thán: "Tuy ta không có hệ thống như những người xuyên không khác, lại còn biến thành một ông lão, nhưng may mắn là thực lực của ta thuộc hàng đỉnh cao trong thế giới này, thọ mệnh cũng có thể sống thêm vài nghìn năm, lại còn có thể thay đổi dung mạo theo ý thích, đãi ngộ như vậy cũng coi là không tệ rồi."
"Nói như vậy, ta vẫn còn là người trẻ tuổi mà! Hiếm khi đến được thế giới này, thế giới lại rộng lớn và đặc sắc đến thế, ta không thể giống như Giả Hoạch tiền thân, cứ điên cuồng tu luyện, bế quan trăm năm, cuối cùng lại thành lợi cho ta. Ta phải thật sự buông thả bản thân mới được!"
Trần Long hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn ra mặt biển vô biên, những ký ức của tiền thân lập tức ùa về...
Giả Hoạch tiền thân đã dành hàng nghìn năm để du ngoạn khắp nơi trên đại lục, có thể nói hơn nửa những nơi cần đến đều đã đi qua. Nhưng vì xuất thân từ Nam Vực, mấy nghìn năm qua y chủ yếu quanh quẩn ở phần phía Tây Nam, những vùng ven biển này quả thực chưa từng đặt chân tới.
Trong ký ức, lần cuối cùng đến bờ biển là từ một nghìn năm trước, khi đó y còn ở đỉnh cao Tôn Cảnh, du ngoạn đến Long Tân Vực phía bắc của Lâm Hải Vực, giúp đỡ nơi này chống lại sự xâm lăng của Hải Tộc.
Trận đại chiến đó đến nay y vẫn "nhớ như in". Đúng vậy, trong đại dương vô tận có Hải Tộc sinh sống. Đa số chúng là sinh vật biển, ngoại trừ một vài đại năng trên Tôn Cảnh, Đế Cảnh ra, phần lớn đều không có thần trí hoặc là những chủng tộc chưa khai hóa có trí tuệ thấp kém, vì vậy không được liệt vào hàng trăm tộc của đại lục.
Các vùng ven biển thường xuyên bị Hải Tộc xâm lấn, chiến tranh giữa hai bên xảy ra như cơm bữa. Cho đến sau trận chiến mà Trần Long tham gia một nghìn năm trước, trong Hải Tộc xuất hiện hai vị cường giả Thánh Cảnh, đã có một trận giao tranh với các cường giả Thánh Cảnh của đại lục. Trận chiến đó cả hai bên đều chịu thiệt hại không nhỏ, cuối cùng hai bên ký kết khế ước, hai vị Thánh Cảnh Hải Tộc ước thúc đồng loại, đôi bên không xâm phạm lẫn nhau, mới giữ được hòa bình đến tận ngày nay.
Trần Long rời khỏi Thanh Trúc Sơn Trang – tổ địa của Giả gia tại Nam Phong Vực chính là để du ngoạn đại lục, trải nghiệm nhân gian, tiện thể xem nơi nào thích hợp để thành lập học viện đầu tiên của Đấu Pháp Đại Lục. So với những nơi tiền thân từng đến, đương nhiên những vùng đất chưa từng đặt chân tới sẽ được ưu tiên hơn.
Thế là chàng nghĩ ngay đến nơi này. Trong bốn vùng cực của đại lục, chỉ có phía bên kia Vô Tận Sa Hải và Lâm Hải Vực này là chàng chưa tới. Vô Tận Sa Hải đầy rẫy ma thú, nguy hiểm trùng trùng, trong đó thậm chí tồn tại cả ma thú Thánh Cảnh. Ma thú khác với linh thú, ma thú đạt đến Thánh Cảnh thậm chí không có thần trí của con người, vô cùng cuồng bạo. Hơn nữa, hầu như không có tộc người nào bén rễ ở đó. Trừ khi bị đá vào đầu hoặc quá rảnh rỗi muốn vật lộn với ma thú Thánh Cảnh thì chàng mới chạy đến Vô Tận Sa Hải để du ngoạn và tìm đồ đệ, nên lựa chọn hàng đầu đương nhiên là Lâm Hải Vực rồi.
Sự thật chứng minh, phong cảnh của Lâm Hải Vực không làm chàng thất vọng.
Lâm Hải Vực là vùng cực nam, trong đó chỉ có hai phần năm diện tích nằm trên đất liền, ba phần năm còn lại nằm trên vùng biển gần, bao gồm hàng nghìn hòn đảo lớn nhỏ, có thể gọi là vùng đất nghìn đảo.
Trong nghìn đảo đó, có bảy hòn đảo lớn nhất thuộc về bảy thế lực quốc gia. Bảy thế lực này lấy bảy hòn đảo làm căn cứ, chia cắt phần lớn trong số hàng nghìn hòn đảo, được gọi là Lâm Hải Thất Hùng.
Mà vị trí Trần Long đang đứng hiện tại, thuộc phạm vi của Bách Kỳ Quốc, một trong Lâm Hải Thất Hùng.
"Truyền thuyết nói rằng hàng trăm hòn đảo của Bách Kỳ Quốc, mỗi đảo đều có phong tình riêng biệt, nên mới gọi là Bách Kỳ Quốc, không biết có phải là thật hay không."
Trần Long trầm ngâm, vừa suy nghĩ vừa bay lên không trung.
Đã đến Lâm Hải Vực, đương nhiên chàng sẽ không chỉ ở lại trên đất liền, mà phải đi chiêm ngưỡng phong tình của vùng nghìn đảo này. Hơn nữa, Lâm Hải Vực phồn vinh phát triển, dân cư đông đúc, mà phần lớn dân số đều tập trung trên các hòn đảo. Chàng muốn thu đồ đệ, không thể cứ chạy đến những nơi hoang vắng không bóng người được.
Hiện tại, mục tiêu đầu tiên của chàng chính là thủ đô của Bách Kỳ Quốc, cũng là một trong bảy hòn đảo lớn – đảo Long Hựu.
Mặc dù trong ký ức đã có hình dáng của đại dương, nhưng ký ức suy cho cùng vẫn chỉ là ký ức. Trần Long nhanh chóng nhận ra Lâm Hải Vực này rộng lớn hơn chàng tưởng tượng, và khoảng cách giữa các hòn đảo cũng xa hơn chàng nghĩ nhiều.
Chàng bay thẳng đến đảo Long Hựu, trên đường đi không có hòn đảo nào khác, vì vậy sau nửa canh giờ, phóng tầm mắt nhìn lại, tất cả đều là đại dương vô tận.
Đại dương quả thực rất đẹp, nhưng nhìn lâu thì cũng chỉ có vậy.
Đúng lúc Trần Long đang cảm thấy hơi nhàm chán, đang tính toán xem có nên tăng tốc hay không, thì thấy trên đường chân trời phía trước, bóng dáng của vài con tàu xuất hiện từ xa, dường như là một đội tàu buôn đang qua lại.
Trần Long lập tức phấn chấn hẳn lên. Suốt nửa canh giờ qua, ngoài một lần nhìn thấy vây cá mập lộ ra khỏi mặt nước thì chàng chẳng thấy gì cả, giờ đây cuối cùng cũng thấy được người.
"Dù sao cũng là đi chơi, chi bằng xem tàu này đi về đâu, quá giang một chuyến vậy!"