Xung Hỉ

Lượt đọc: 5852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70 Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76 Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113 Chương 114. Chương 115. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 8
giấc mộng hoàng lương.

❊ ❊ ❊

Quý Liêm tìm được hiệu thuốc, nói ra ám hiệu thuận lợi lấy được dược liệu, nhanh chóng trở về Vương phủ.

Thời điểm mang dược liệu vào cửa chính, hắn vẫn còn có chút lo sợ, mãi đến lúc trở lại chính viện, thấy Thôi Hi và thái y đều đã rời đi mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn lấy một phần dược liệu dùng cho Vĩnh An vương giấu ở trong tủ, sau đó theo đơn sắc thuốc cho Diệp Vân Đình.

Diệp Vân Đình còn chưa tỉnh, trên người y trùm kín hai chiếc chăn dày để thoát mồ hôi, chỉ có gương mặt lộ ra ngoài. Sắc mặt y vẫn đỏ bừng, những hạt mồ hôi xuất hiện trên trán và sống mũi y, hai bên tóc mai ướt đẫm, một sợi tóc bết dính trên gương mặt.

Đôi mắt y nhắm nghiền, lông mi đen dày cụp xuống khẽ chớp động như cánh bướm. Ngay cả con ngươi dưới mí mắt mỏng cũng bất an run lên.

Diệp Vân Đình mơ tới Lý Phượng Kỳ.

Vẫn trong căn phòng chính, Lý Phượng Kỳ gân mạch đứt đoạn nằm yếu ớt trên giường, chăn đệm trượt rơi xuống đất lộ ra lồng ngực trơ xương với nhịp thở chập chùng đứt quãng, dáng vẻ so với lần đầu Diệp Vân Đình gặp gỡ còn suy yếu, chật vật hơn.

Diệp Vân Đình tiến lên một bước, theo bản năng đưa tay ra muốn đem chăn đệm đặt lại giường. Nhưng tay y lại xuyên qua đệm chăn, bắt hụt.

Y ngẩn ngơ, sững sờ nhìn chằm chằm lòng bàn tay mình.

Phía sau cửa phòng lúc này lại truyền đến âm thanh kẽo kẹt, Diệp Vân Đình quay đầu lại, chỉ thấy một nam nhân trẻ tuổi mang hai nội thị đi vào.

Nam nhân trẻ tuổi mặc một chiếc áo choàng dài cổ tròn màu trắng bạc, trâm cài đầu bằng ngọc bích màu trắng, chân đi giày thêu mây, bên hông treo một ngọc bội Bàn Long sáng trong, dây tua rua rủ xuống đung đưa theo động tác của hắn.

Nam nhân kia không nhìn thấy y, đi thẳng tới trước giường, ánh mắt phức tạp đánh giá Lý Phượng Kỳ, nửa ngày mới lên tiếng nói: "Vĩnh An vương, trẫm tới thăm ngươi."

Diệp Vân Đình nghe hắn tự xưng, mới kinh ngạc phát hiện nam nhân trẻ tuổi này hoá ra là hoàng đế Lý Tung.

Trên giường nhỏ Lý Phượng Kỳ chậm rãi mở mắt, hắn thoạt nhìn phi thường suy yếu, ngay cả ánh mắt cũng không sắc bén như trước nữa. Thời điểm nhìn thấy Lý Tung, con ngươi của hắn hơi co lại, nói giọng khàn khàn: "Ngươi tới làm gì?"

Nội thị đưa ghế tựa đến đặt sau lưng Lý Tung, Lý Tung thuận thế ngồi xuống, cười nhìn Lý Phượng Kỳ: "Trẫm đến báo tin vui cho Vĩnh An vương." Không chờ Lý Phượng Kỳ đáp lại, hắn liền vui sướng mà nói tiếp: "Nửa tháng trước Bắc Cương binh biến, phó đô đốc Chu Văn mang năm vạn Huyền Giáp quân ý đồ mưu phản, may mà trẫm phòng ngừa chu đáo, sớm có kế sách ứng phó dẹp tan phản loạn trong một ngày. Thủ lĩnh quân phản loạn Chu Văn bị tiêu diệt tại chỗ, năm vạn Huyền Giáp quân không chịu quy hàng cũng bị giết chết."

"Đáng tiếc ngươi không thể tận mắt thấy tình cảnh kia, thi thể năm vạn quân phản loạn, mười cái hố to đều chôn không hết. Cuối cùng chỉ có thể dùng một cây đuốc đốt sạch sành sanh." Hắn nheo mắt lại cảm khái: "Ngươi xem, không có ngươi, ta cũng có thể làm được rất tốt. Từ nay về sau, Bắc Chiêu không có Huyền Giáp quân, chỉ có quân Thần Sách của ta."

"Thật là ngu ngốc." Lý Phượng Kỳ đáy mắt như bị thiêu đốt, khóe miệng lại nở nụ cười trào phúng: "Năm vạn quân Huyền Giáp là quân tinh nhuệ của Bắc Cương, không còn bọn họ, Tây Hoàng xâm lấn ai sẽ ngăn cản? Ngươi đang chặn hết đường lui."

"Ngươi vẫn luôn tự cao tự đại." Nụ cười trên mặt Lý Tung ngưng trệ, sắc mặt ảm đạm nhìn hắn: "Vậy ngươi chờ xem đi, không có ngươi, không còn Huyền Giáp quân, cái ngai vàng này, trẫm vẫn có thể ngồi vững."

Hắn dường như tức điên, phất tay áo nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Trên giường, quai hàm Lý Phượng Kỳ siết là chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng lưng kia, đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Hắn vất vả xoay người nằm nghiêng, trên trán nổi gân xanh, máu trào ra giữa hai hàm răng cắn chặt, nhỏ xuống giường và trên mặt đất. Mái tóc dài xoã xuống lung tung, che lại đôi mắt đỏ hoe.

Diệp Vân Đình bị bộ dạng của hắn doạ sợ, tuy rằng biết rõ đang ở trong mơ, nhưng trái tim vẫn khẽ nhói lên một chút.

Trong lúc y đang lo sợ, có một người khác tiến vào.

Người này khí chất lạnh lùng, toàn thân như toả ra băng tuyết, ngay cả thanh âm cũng lạnh lẽo: "Vương gia có muốn cân nhắc đến lời đề nghị của ta không?"

Hắn từ trong tay áo lấy ra một bình ngọc nhỏ bằng ngón cái, đặt ở trước mặt Lý Phượng Kỳ: "Vương gia nếu đồng ý, thuốc giải này sẽ thuộc về ngươi."

Thuốc giải?

Trái tim Diệp Vân Đình đập mạnh, đột nhiên từ trong giấc mộng tỉnh lại, ngồi dậy.

Quý Liêm vừa mới bón thuốc cho y xong, bị động tĩnh này làm cho sợ hãi trợn to mắt, nhưng rất nhanh lại vui mừng, sờ lên trán y thử nhiệt độ: "Thiếu gia người cuối cùng cũng tỉnh rồi? !"

Hắn vừa khóc nức nở vừa nói: "Người ngủ mê man một ngày một đêm, ta thiếu chút nữa nghĩ người không sống nổi."

Nói xong lại cảm thấy không may mắn, vội vã đánh miệng mình một chút, hai tay chắp tay trước ngực hướng tứ phương chắp tay: "Ta vừa rồi ăn nói linh tinh, không tính không tính."

Diệp Vân Đình vừa tỉnh lại, đầu óc có chút nặng nề, trên người nhớp nháp khó chịu. Hắn xoa xoa sống mũi, suy nghĩ về kế hoạch: "Sự tình làm xong chưa?"

"Làm xong." Quý Liêm khịt mũi: "Không xảy ra chuyện gì."

Diệp Vân Đình lúc này mới yên lòng, y quét mắt nhìn bốn phía, nhìn cách trang trí quen thuộc này lại nhớ tới giấc mộng vừa rồi, tim y đập loạn lên.

Y đẩy chăn đệm nặng nề ra, từ từ đi giày rồi đứng dậy đi vào gian trong.

Quý Liêm vội giữ y lại, la lên: "Thiếu gia người vừa mới tỉnh, không thể ra gió."

Diệp Vân Đình cả người bủn rủn, bị hắn giữ lại nhất thời không thể động đậy, chỉ có thể ôn tồn cùng hắn nói chuyện: "Ta đi tìm Vương gia có chuyện quan trọng."

Tình huống trong mộng phát sinh quá mức chân thật, y mới chỉ hai lần đứng từ xa nhìn hoàng đế, nhưng ở trong mơ, dung mạo người kia y lại thấy rất rõ ràng.

Còn người tới lúc sau, chắc chắn là Thái phó Hàn Thiền.

Hàn Thiền khí chất quá đặc thù, Diệp Vân Đình kỳ thực chỉ xa xa nhìn qua bóng lưng hắn, nhưng cái khí chất băng lạnh ấy, lại làm cho y trong phút chốc đã nhận ra thân phận đối phương.

Bắc Cương nổi loạn, Chu Văn bỏ mình, chôn giết năm vạn Huyền Giáp quân... Cuối cùng Hàn Thiền còn lấy ra một bình thuốc giải.

Trừ chuyện thuốc giải, những sự kiện đằng trước đều giống hệt với ký ức đời trước của Diệp Vân Đình.

Đời trước Quý Liêm trước mộ y đã nói, sau khi Vĩnh An vương có chuyện, tâm phúc của hắn biết được tin tức, vì cứu hắn mà mang quân tới kinh thành, kết quả hoàng đế đã sớm chuẩn bị, phái ra mười vạn Thần Sách Quân nửa đường mai phục chặn giết. Chu Văn bỏ mình, Huyền Giáp quân đều bị tàn sát.

Sau đó Lý Phượng Kỳ đông sơn tái khởi chỉ huy đội quân Huyền Giáp, thực tế là gây dựng lại Huyền Giáp quân hoàn toàn mới. Còn quân Huyền Giáp tinh nhuệ trước đó đã bị giết chết sạch sẽ.

Mộng cảnh và ký ức đời trước vừa khớp, tim Diệp Vân Đình đập mạnh, thái dương nhói lên.

Vậy những gì y thấy, rốt cuộc là giấc mộng, hay là những chuyện này đời trước đã thực sự diễn ra?

Y muốn đi xác thực rõ ràng.

Diệp Vân Đình đẩy Quý Liêm ra, lảo đảo nhanh chân hướng vào gian trong tìm Lý Phượng Kỳ.

Lý Phượng Kỳ nghe tiếng bước chân mở mắt ra, liền thấy Diệp Vân Đình lảo đảo nhào tới, hai tay chống đỡ bên giường, cúi đầu bình tĩnh nhìn hắn: "Có phải người hạ độc ngươi là Hàn Thiền?"

Lý Phượng Kỳ trong mắt loé lên kinh ngạc, sau đó nhanh chóng biến mất, hắn nhìn gương mặt ốm yếu của Diệp Vân Đình, vẻ mặt ngạc nhiên: "Tại sao nói như thế?"

Tuy rằng hắn cũng luôn suy đoán như vậy, nhưng Diệp Vân Đình sao lại biết?

Diệp Vân Đình đầu váng mắt hoa, trên trán che kín mồ hôi lạnh, hắn không chống đỡ nổi lảo đảo cơ thể, cả người như sắp đè hẳn lên người Lý Phượng Kỳ, thở gấp nói: "Hoàng đế có thể sẽ động thủ với Huyền Giáp, Vương gia nếu có biện pháp, tốt nhất mau chóng truyền tin đi Bắc Cương, nói phó đô đốc không được manh động."

Năm vạn Huyền Giáp quân, đó là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Bọn họ không chỉ là sức mạnh của Lý Phượng Kỳ, mà còn là chỗ dựa vững chắc của Bắc Cương.

Nếu chuyện trong mộng là thật, Diệp Vân Đình phải nghĩ biện pháp ngăn cản chuyện xưa tái diễn.

"Ta biết." Lý Phượng Kỳ cụp mắt nhìn hắn: "Ta đã giao thân tín truyền tin, nhưng bây giờ mỗi trạm dịch đều có thị vệ canh gác, tin tức không thể nhanh chóng truyền đi được."

"Phải nhanh lên." Diệp Vân Đình nắm chặt lấy tay Lý Phượng Kỳ, vội vàng nói: "Nếu không sẽ không kịp mất."

Nếu Lý Phượng Kỳ đã sớm tính toán, vậy chắc chắn đời trước hắn cũng từng sai người đi Bắc Cương truyền tin, chỉ là không biết tin chưa đến nơi hay xảy ra sự cố mà phó đô đốc Chu Văn vẫn cứ nổi binh.

Lồng ngực Diệp Vân Đình lên xuống dữ dội, miệng và mũi thở ra hơi thở nóng hổi. Y cả người bủn rủn vô lực, cảm giác choáng váng khiến đôi mắt y không thể nào mở rõ được, y hơi nhắm mắt nằm nhoài trên ngực Lý Phượng Kỳ, ngữ điệu yếu ớt lặp đi lặp lại: "Phải nhanh một chút."

Hai má y nóng bỏng kề sát ở ngực Lý Phượng Kỳ, Lý Phượng Kỳ không kịp suy nghĩ lý do y đột nhiên khuyên nhủ như vậy, vội vã lớn tiếng gọi Quý Liêm tiến vào.

Quý Liêm tiến vào nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Diệp Vân Đình liền hoảng sợ.

Hắn vội vàng muốn đem người ôm ra gian ngoài, lại bị Lý Phượng Kỳ gọi lại: "Để y ngủ trong này, y đang bị bệnh, trường kỷ nhỏ hẹp nghỉ ngơi không tiện."

Cửa ngoài ra vào luôn phải đóng mở, khó tránh khỏi gió lùa. So sánh ra, nơi này thực thích hợp dưỡng bệnh hơn. Quý Liêm nghe vậy không do dự nữa, liền ôm Diệp Vân Đình đã hôn mê đặt lên giường, sau đó ôm chăn bông vào đắp kín cho y, lại đi bưng thuốc tới đút cho y uống.

Lý Phượng Kỳ nhìn nghiêng, chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt mỏng manh của người thiếu niên. Đôi lông mày dài vẫn đang nheo lại, mi mắt không ngừng run lên, như thể đang đấu tranh để tỉnh lại.

Rõ ràng bệnh rất nặng, nhưng khi y tỉnh lại chuyện đầu tiên y nghĩ tới là nhắc nhở hắn truyền tin đi Bắc Cương.

Lý Phượng Kỳ trong lòng nhất thời chua xót không nói lên lời, nửa ngày sau mới nói với Quý Liêm vừa đút thuốc xong: "Sau khi trời tối, ngươi chuẩn bị cho ta một thùng nước nóng, cho vào 1 gói dược liệu ngươi mang về."

Hôm qua Diệp Vân Đình sốt cao không lùi, Quý Liêm trông coi y không rảnh quan tâm chuyện khác, Lý Phượng Kỳ cũng không gấp gáp giải độc.

Nhưng Diệp Vân Đình vừa mới nhắc nhở hắn, tình thế Bắc Cương vẫn đang nguy cấp, hắn phải nhanh chóng khoẻ lại.

*

Đêm khuya.

Trong phòng tràn ngập mùi thuốc nồng nặc. Mùi thuốc hăng hắc cùng hơi nóng bốc lên khiến hít thở cũng không thông.

Diệp Vân Đình nhăn mặt, mơ mơ màng màng mở mắt muốn tìm xem mùi gay mũi này từ đâu tới, sau đó, liền nhìn thấy Lý Phượng Kỳ ngâm mình trong thùng nước tắm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70 Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76 Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113 Chương 114. Chương 115. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tú sinh