Xung Hỉ

Lượt đọc: 6041 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70 Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76 Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113 Chương 114. Chương 115. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 70
vương gia có tâm sự.

❊ ❊ ❊

Diệp Vân Đình và Ân Hồng Diệp nói xong chuyện trở về, vừa lúc nhìn thấy bóng lưng Diệp Bạc Như vội vã rời đi..

"Hắn làm sao vậy?" Dáng vẻ như thấy quỷ.

Lý Phượng Kỳ hất cằm, liếc nhìn y một bộ tranh công: "Hắn câu dẫn ta, bị ta hù dọa."

Hắn dương dương đắc ý nhìn sắc mặt Diệp Vân Đình, nghĩ thầm y nhất định sẽ ghen.

Nhưng Diệp Vân Đình nghe xong lại càng không thể hiểu được, Diệp Bạc Như đầu tiên lấy lòng y, sau đó lại tới câu dẫn Lý Phượng Kỳ?

Chuyện này nghĩ sao cũng thấy có bệnh không nhẹ. Bởi vậy y cũng không coi đó là chuyện to tát, thuận miệng nói: "Chạy cũng được, ta đang muốn nói với Vương gia chuyện của Diệp Vọng."

"? ? ?"

Cái gì gọi là chạy cũng được?

Lý Phượng Kỳ trầm mặt, mất hứng nói: "Sao ngươi không ghen?"

Hơn nữa hắn tự giác như vậy, không bị người ngoài dụ dỗ dẫn đi, lẽ nào không khen thưởng hắn sao? Qua loa như vậy, căn bản không đặt hắn ở trong lòng.

Vĩnh An vương có tâm sự.

"..." Diệp Vân Đình một lời khó nói hết: "Dấm này ăn có gì ngon chứ?"

Một thứ đệ vừa mới được nhận về còn chưa rõ mục đích, thậm chí còn chưa từng thấy Lý Phượng Kỳ, bây giờ bỗng nhiên đến câu dẫn hắn, chuyện này vừa nghe đã thấy có vấn đề.

Hơn nữa y cũng không cảm thấy Lý Phượng Kỳ sẽ thích Diệp Bạc Như.

Diệp Vân Đình muốn nói tiếp chuyện Diệp Vọng với hắn, ai biết Lý Phượng Kỳ chợt điều khiển xe lăn, trầm mặt không nói một lời rời đi.

Diệp Vân Đình: "? !" Sao lại sinh khí rồi?

Xe lắn của hắn đi không được nhanh, Diệp Vân Đình nhanh chân đuổi tới, thấy gương mặt tuấn tú của Lý Phượng Kỳ âm trầm, môi mỏng mím chặt, đầy mặt viết ta không cao hứng.

Y thử gọi Lý Phượng Kỳ hai tiếng, Lý Phượng Kỳ lại không để ý tới y, chỉ vùi đầu đi về phía trước.

Diệp Vân Đình: ...

Nên làm gì giờ?

Y trước giờ không có kinh nghiệm dỗ người, không thể như Lý Phượng Kỳ mở miệng ra là nói mấy lời ngon ngọt. Cuối cùng thời điểm hai người rời khỏi quốc công phủ, Lý Phượng Kỳ vẫn mang gương mặt lạnh nhạt, đầy vẻ không vui.

Diệp Bạc Như từ xa nhìn họ khẽ câu khóe môi, nghĩ thầm Vĩnh An vương ngoài miệng nói đuổi hắn, đảo mắt đã bày ra vẻ mặt kia với đại ca hắn.

Hắn nheo mắt thích ý nở nụ cười, người này, vẫn phải có tác dụng mới không bị hắn chán ghét.

*

Từ Tề quốc công phủ trở về, Lý Phượng Kỳ giận hờn đi tới thư phòng.

Diệp Vân Đình tuy rằng không giỏi chuyện tình cảm, nhưng cũng biết lời vừa rồi khiến Lý Phượng Kỳ mất hứng. Y nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy đại khái là do y không ghen.

Nhưng y thực sự không cảm thấy có điều gì phải ghen tỵ với Diệp Bạc Như.

Chỉ là, người này tức giận không có cách nào giảng đạo lý, vẫn phải dỗ dành. Nếu lúc trước còn chưa rõ tâm ý của chính mình thì thôi, nhưng bây giờ y đã sớm hiểu lòng mình, nhìn thấy dáng vẻ không cao hứng của Lý Phượng Kỳ cũng không có cách nào hờ hững. Lý Phượng Kỳ ngày thường đều nhân nhượng dỗ dành y, bây giờ hắn không vui, cho dù y không sai cũng nên chủ động dỗ dành.

Y trầm ngâm một phen, kêu Quý Liêm tới nhà bếp nhỏ.

Lý Phượng Kỳ bỏ lại Diệp Vân Đình một mình tới thư phòng, vào phòng rồi liền thấy hối hận.

Quan hệ này còn chưa rõ ràng, hắn đã bắt đầu cáu kỉnh, vạn nhất Diệp Vân Đình thuận thế không để ý tới hắn thì phải làm sao? Hắn ngoài mặt trấn định, nhưng trong lòng lại sốt ruột.

Ngồi buồn một lúc, thấy bên ngoài sắc trời đã tối, thường ngày vào lúc này, hắn với Diệp Vân Đình nên tắm rửa thay y phục, chuẩn bị đi ngủ. Mà hiện tại, hắn vẫn ngồi trong thư phòng lạnh như băng.Hắn không nhịn được gọi Ngũ Canh vào: "Vương phi đang làm gì?

Ngũ Canh gãi đầu, hắn mới từ bên ngoài trở về, nào có biết Vương phi đang làm gì? Nhưng lúc đi tới đây vẫn thấy bên trong chính viện sáng đèn, người chắc là ở trong phòng. Hắn nói: "Vương phi ở trong phòng, đang làm gì thuộc hạ không biết."

"..." Lý Phượng Kỳ hơi mất hứng, lại buồn bực Diệp Vân Đình sao không đến gọi mình.

Nhưng trước đó hắn tự mình giận dữ đi tới đây, bây giờ nếu trở lại thì hơi mất mặt. Hắn do dự nửa ngày, quyết định ngồi chờ thêm một lát, nếu Diệp Vân Đình không đến, hắn sẽ....trở về.

Trở lại nhanh quá rất dễ bị mất giá, Diệp Vân Đình sẽ cho là hắn dễ dụ.

"Ngươi tới quan sát chính viện, nếu có động tĩnh đến báo với ta." Lý Phượng Kỳ dặn dò Ngũ Canh.

"Vâng." Ngũ Canh nghe lời đi ra ngoài, ngồi trên chạc cây trông coi. Tuy rằng hắn không hiểu Vương gia và Vương phi đang nháo chuyện gì, nhưng mọi chuyện hỏi ít làm nhiều đều không sai.

Lý Phượng Kỳ chờ trong thư phòng, xem sách không vào, cũng không tĩnh tâm luyện chữ được. Cuối cùng dứt khoát đặt một chiếc đồng hồ cát lên bàn, nhìn chằm chằm cát bên trong chảy xuống.

Một khắc đồng hồ trôi qua, hai khắc đồng hồ trôi qua... Nửa canh giờ trôi qua ."Vương phi... vẫn ở trong phòng ?" Lý Phượng Kỳ sốt ruột nóng nảy, rung chuông gọi Ngũ Canh tới.

"Vâng. Không thấy người đi ra."

Ngũ Canh càng lúc càng rối rắm, nhưng thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh, đoán chừng là Vương và Vương phi đang giận dỗi nhau? Thuận miệng nói: "Phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, không bằng Vương gia trở lại nhận sai với Vương phi. Vương phi dễ tính, nhất định sẽ không tính toán với Vương gia."

Dưới cái nhìn của hắn, Vương phi tính khí tốt như vậy, nhất định sẽ không cái nhau với Vương gia. Nói không chừng chính là Vương gia chọc Vương phi sinh khí, chột dạ không dám trở về.

Lý Phượng Kỳ nghe vậy biến sắc: "Việc này không phải lỗi của ta, ta vì sao phải nhận sai?"

Tâm phiền ý loạn hắn đuổi Ngũ Canh đi, bực tức đẩy đồng hồ cát trên bàn ra xa, nghĩ thầm Diệp Vân Đình thực sự độc ác, còn thật không để ý tới hắn? !

Hắn ngồi trong thư phòng rầu rĩ không vui, xoắn xuýt rốt cuộc có nên tự mình trở lại hay không.

Một đầu khác, Diệp Vân Đình bỏ ra hơn nửa giờ làm một đĩa bánh hoa mai.

Mùa này không có hoa quế, y chỉ có thể dùng hoa mai thay thế, cũng may mùi vị không quá kém, y sai Quý Liêm sắp gọn điểm tâm nóng hầm hập vào hộp, mang về chính viện.

Quý Liêm đi theo phía sau y nói nhỏ, thèm muốn nhìn chằm chằm hộp cơm: "Nhiều như vậy, Vương gia một người chắc ăn không hết đâu." Không thể chia cho hắn hai khối sao?

Diệp Vân Đình không cần nhìn cũng biết hắn đang nghĩ gì: "Lần tới làm cho ngươi."

Quý Liêm đành phải ngừng công kích, than thở một tiếng, cảm giác mình không còn là người được thiếu gia yêu thương nhất.

Ngũ Canh ngồi trên chạc cây thấy chủ tớ hai người từ ngoài sân đi vào liền trợn to mắt, quay đầu nhìn gian nhà đèn đuốc sáng trưng, nghĩ thầm hóa ra Vương phi không ở trong phòng. Đang muốn đi bẩm báo cho Lý Phượng Kỳ đã thấy Diệp Vân Đình xoay bước đi về phía thư phòng, hắn ngừng lại hành động, bình tĩnh ngồi xuống.

Xem ra không cần hắn đi báo tin .Diệp Vân Đình đến thư phòng, chỉ thấy trong thư phòng tối om, nến cũng không thắp.

Đang nghĩ ngợi có phải người đi đâu mất rồi hay không, lại nghe tiếng Lý Phượng Kỳ truyền ra: "Ngũ Canh? Vương phi có động tĩnh gì chưa?"

Nghe thấy câu hỏi của hắn, Diệp Vân Đình sửng sốt, lập tức mím môi cười. Hắn cố ý không đáp, cầm hộp cơm đi vào.Nghe được tiếng bước chân không phải Ngũ Canh, Lý Phượng Kỳ quay đầu nhìn lại, thấy Diệp Vân Đình đi tới phía sau hắn, cười híp mắt nhìn hắn: "Vương gia bảo Ngũ Canh nhìn chằm chằm ta làm gì?"

"..."

Đột nhiên bị bắt bí, Lý Phượng Kỳ nháy mắt chột dạ, nhưng lại nhớ mình còn đang tức giận liền tự tin trở lại.

Hắn cố tình cau có và không trả lời.

Nếu là trước đây, Diệp Vân Đình sẽ bị hắn dọa sợ. Nhưng hai người đã ở chung lâu như vậy, Diệp Vân Đình đã sớm hiểu rõ tính tình của hắn, cảm thấy bộ dáng cau có kia của hắn, tuy có chút giống như Lang vương, nhìn thì hung ác, kì thực chỉ sờ hai cái là đã muốn cọ vào người y.

Y bật cười vì sự tưởng tượng của mình, ánh mắt càng nhu hòa hơn, đặt hộp cơm trước mặt hắn: "Ta vừa làm một cái đĩa bánh hoa mai." Nói xong mở hộp ra, lấy đĩa bánh hoa mai đang tản ra vị ngọt để trước mặt hắn: "Vương gia buổi chiều chưa ăn gì đúng không?"

Đương nhiên là không ăn rồi, buổi chiều Lý Phượng Kỳ mất hứng, no một bụng tức giận.

Hắn nhìn bánh hoa mai trắng mềm trước mắt, trong lòng khẽ động, vẫn không nhịn được làm bộ làm tịch. Nếu Diệp Vân Đình không tới tìm hắn, hắn vẫn sẽ ảo não trở về, nhưng Diệp Vân Đình đã đến.

Có lẽ là người được yêu thương sẽ tự tin hơn, nhận thức Diệp Vân Đình đang lấy lòng mình, hắn nhịn không được muốn nhiều thêm một chút.

Hắn nhẫn nhịn không nhúc nhích: "Đại công tử còn quan tâm ta ăn không?""Đương nhiên rồi." Diệp Vân Đình tới dỗ người, tất nhiên phải thuận theo hắn.Lý Phượng Kỳ nghe vậy, trong lòng cũng vui vẻ hơn: "Vậy bánh hoa mai này đặc biệt làm vì ta sao ?"

Diệp Vân Đình "Ừ" một tiếng, cả đĩa đều cho Lý Phượng Kỳ, Quý Liêm cũng không được ăn.

Kinh hỉ tới quá nhanh và đột ngột, Lý Phượng Kỳ đột nhiên ngước mắt nhìn về phía y, thấy trong mắt y đong đầy ôn nhu. Tin hắn đập mạnh, cổ họng cuộn trào mấy lần, cuối cùng không nhịn được nói ra câu muốn hỏi nhất: "Đại công tử tại sao để ý ta như vậy?"

Diệp Vân Đình nhìn thẳng hắn trong màn đêm mờ mịt.

Y lúc trước còn chưa nói thẳng tâm ý của mình, cảm thấy mọi chuyện quá nhanh, y mới lần đầu yêu đương, mặc dù sáng tỏ tâm ý, nhưng theo bản năng không muốn làm rõ, lại quên mất cân nhắc tâm trạng của Lý Phượng Kỳ.

Hai người nhìn nhau chốc lát, Diệp Vân Đình mấp máy môi, nhẫn nhịn ngượng ngùng nói: "Bởi vì tâm ta duyệt Vương gia, không muốn thấy ngài không vui."

Bởi vì tâm ta duyệt Vương gia, không muốn thấy ngài không vui.

Lý Phượng Kỳ cẩn thận thưởng thức câu nói này, khóe môi kìm không được khẽ cong. Tuy rằng đã sớm phát hiện thái độ Diệp Vân Đình đối với hắn có thay đổi. Nhưng trong lòng suy đoán và chính tai nghe được là hoàn toàn khác nhau.

Hắn nhìn đĩa bánh hoa mai kia, tinh thần phấn chấn: "Cho nên làm bánh hoa mai tới dỗ ta ư?"

Diệp Vân Đình gật đầu.

"Một đĩa bánh hoa mai không thể dỗ được." Rốt cục cũng nghe được điều muốn nghe nhất, Lý Phượng Kỳ lại đắc ý.

Hắn nghiêng người tiến lên, chỉ chỉ môi mình: "Ít nhất phải như vậy mới được."

Diệp Vân Đình: "..."

Nhìn khuôn mặt hắn tràn ngập đắc ý, Diệp Vân Đình thoáng hối hận, nghĩ thầm quả nhiên không nên nói cho hắn biết nhanh như vậy.

Y cười với Lý Phượng Kỳ, ôn nhu nói: "Dỗ không được thì thôi." Nói xong quay người muốn đi ra ngoài.

Lý Phượng Kỳ: "! ! !"

Không phải đến dỗ hắn sao? Sao lại muốn đi?

Hết chương 70.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70 Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76 Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110 Chương 111. Chương 112. Chương 113 Chương 114. Chương 115. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tú sinh