- Phù…
Sở Hà thở ra một hơi thật sâu.
- Đại Năng đỉnh phong, thể như tinh không!
Đến đây, Sở Hà không chỉ đột phá Đại Năng đỉnh phong, mà cường độ thân thể cũng chính thức bước vào Cửu cảnh, thể như tinh không.
Sở Hà không vui không buồn, quanh thân ba trăm sáu mươi lăm vực sâu tinh thần sáng chói như ngọn hải đăng vũ trụ dần trở lại bình tĩnh.
Ánh mắt hắn chuyển hướng, đặt lên Tứ Ngục Thần Thuật.
- Đinh đông, có muốn dùng 2000 vạn đột phá Tứ Ngục Thần Thuật tầng tám không?
- Có!
⚝ ✽ ⚝
Sở Hà hoàn thành đột phá, lại thu Bạch Đồng vào nội thế giới, lúc này nội thế giới chim hót hoa nở, như tiên cảnh, không còn vẻ cằn cỗi trước kia, các loại sinh mệnh bắt đầu sinh sôi.
Nó đang dần biến thành một thế giới chân chính.
Sở Hà theo hướng dẫn trong đầu Bạch Đồng, dần dần rời khỏi phạm vi mộ địa Bạch Hổ.
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài được bao lâu.
⚝ ✽ ⚝
Phía trước, mấy trăm năm ánh sáng, bỗng có sát trận khủng khiếp xông lên trời, ánh máu lay động trời đất, bao phủ Hoàng Tuyền.
Ô ô ô…
Trời khóc đất than, gió thảm mưa sầu.
Sát phạt khủng bố từ thời đại xa xưa xuyên qua cổ kim, trong nháy mắt biến thời không phạm vi gần ngàn năm ánh sáng thành A Tỳ Địa Ngục.
Rầm rầm rầm…
Ánh sáng sát khí sắc bén hóa thành thực chất, tràn ngập thế giới máu.
Giống như vô số đao kiếm không ngừng chém giết thân thể Sở Hà, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai.
- Kia là…?
Sở Hà không để ý đến sát khí chen chúc, chỉ híp mắt nhìn về phía trung tâm đại trận.
Chỉ thấy.
Một Vô Thượng Đế Bảng ánh sáng chói lọi treo trên chín tầng trời, tự phát ra khí tức vô tận, hiện ra từng hư ảnh Đại Đế cổ xưa, cầm giữ Thập Phương Sát Trận, dường như đang công kích một đại địch tuyệt thế.
Nhưng Sở Hà nhìn thấy không chỉ có vậy.
Hắn xuyên qua tầng tầng ánh sáng vàng, nhìn về phía bản thể Đế Bảng, oanh một tiếng, Sở Hà như thấy một mảnh tinh không hồng hoang cổ xưa.
Tạo Hóa Thiên Binh!
Sở Hà chấn động, thần hồn rút lui.
Hắn đã biết Đế Bảng kia là bảo vật cấp bậc gì.
Đó lại là Tạo Hóa Thiên Binh vô cùng quý giá!!!
Tạo hóa mà ngay cả Cấm Kỵ Đại Thánh cũng muốn tranh đoạt!!
- Như Sĩ Hải?
Phục hồi tinh thần, Sở Hà chú ý tới bóng người đang cùng Đế bảng giao tranh. Áo bào trắng nho nhã, trên mặt hắn luôn giữ vẻ ung dung tự tại, chính là vị Cận Đạo giả của Đạo Cung, Như Sĩ Hải.
Lúc này, Như Sĩ Hải đang đứng giữa sát trận, độc thân đối mặt với sát trận cổ xưa Thiên Binh đang phục hồi, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh.
Tay áo hắn phất phơ, mười ngón tay như đang ngắt hoa, nhanh chóng kết ấn những thần thông pháp quyết mà Sở Hà chưa từng thấy.
Ngay sau đó, muôn vàn quy tắc gầm rú, thần thông diệu quang chói mắt, mơ hồ còn có Đại Đạo khí tức lan tỏa, khiến sát trận chi lực hung bạo chưa kịp tới gần đã bị hắn đánh tan thành mây khói, căn bản không gây ra bất cứ nguy hiểm nào cho hắn. Hắn ung dung tiến tới gần thân thể Thiên Binh.
Thực ra,
Khi Sở Hà bước vào phạm vi sát trận, Như Sĩ Hải đã phát hiện ra, nhưng hắn chỉ dừng bước một chút rồi bỏ qua, dường như đã nắm chắc trong lòng, không hề sợ Sở Hà ra tay.
- Thiên Binh, thú vị, Đạo Cung này quả nhiên có mưu đồ.
Thấy Như Sĩ Hải phớt lờ mình, Sở Hà không khỏi liếm môi, như một mãnh thú khát máu, trong mắt bắn ra sát khí như thực chất.
Dù thời gian của hắn không còn nhiều.
Nhưng hắn vẫn muốn tranh đoạt một phen, dù sao Thiên Binh ai cũng thèm muốn. Thực tế, yêu đao của Sở Hà cũng có tiềm chất trở thành Thiên Binh, nhưng tài nguyên tiêu hao khiến hắn sởn gai ốc.
Hắn quyết định từ bỏ.
Thay vì tự mình tu luyện, chi bằng trực tiếp cướp lấy một thanh có sẵn!
- Ngươi chậm chạp như vậy, không giống nam tử hán!
Nghĩ là làm, Sở Hà lập tức hành động.
Rống!
Hỗn Độn nổ vang, thiên địa phân liệt, kỷ nguyên khai mở!
Thân thể Sở Hà như một vũ trụ tĩnh lặng đang thức tỉnh, muôn vàn tế bào sáng rực như sao trời, ba ngàn Thần Ma trong xương sống gầm thét, khí huyết áp đảo tinh không, tiếng gầm rú rung chuyển chư thiên vạn giới.
Đông!
Trong nháy mắt, thần quyền hào quang rực rỡ bộc phát, như một viên thái dương cổ xưa ngang trời, trong nháy mắt đè nát vô tận thời không!
Ầm ầm!
Một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra.
Sát trận huyết sắc bao phủ gần ngàn năm ánh sáng, dưới thần quyền ba màu, như giấy vụn, bị xé làm đôi!
Thiên địa rên xiết, vực sâu dữ tợn trên mặt đất như một con ác long đen thoát khỏi xiềng xích, gầm thét lao về phía Đế Bảng ở trung tâm!
Rầm rầm…
Thần quyền ba màu mang theo uy lực hủy diệt cuốn tới, áp lực cuồn cuộn khiến áo bào Như Sĩ Hải không ngừng nổ tung, buộc hắn phải dừng bước.
Nhưng ngoài dự liệu, trên mặt hắn không hề có sợ hãi, mà là vẻ kinh ngạc:
- Quả là yêu nghiệt, thực lực lại tăng lên! Ta tuy không bằng ngươi, nhưng ở nơi này, ta không cần sợ ngươi!
Đinh!
Một tiếng vang giòn!
Như tiếng đá đập vào bình ngọc, thanh thúy, nhỏ bé, lại át đi tiếng sụp đổ của chư thiên.