Ầm ầm…
Ngoài chiến đài, do va chạm giữa Tiên tộc và tán tu, khắp nơi lửa cháy, sát quang chiếu rọi, dị giới treo cao, mênh mông cương vực đều bị chiến trường điểm sáng.
Nhanh chóng, trận chinh phạt đầu tiên kết thúc.
Hai bóng người từ hư không đi ra, một người nhuốm máu, rơi vào doanh trại tán tu, một người mặt trắng bệch, rơi vào phía Tinh Nguyệt Môn.
- Sư đệ thế nào?
- Phục rồi, ta phục rồi, tên kia là tên điên! Chiêu nào cũng âm hiểm độc ác, dù ta chiếm ưu thế về đạo pháp vẫn khó phòng bị, nếu là sinh tử chiến, mười chiêu ta sẽ nuốt hận!
⚝ ✽ ⚝
- Trương đạo hữu, được đấy, ngươi bình thường hiền lành, không ngờ ra tay độc ác như vậy, mặt hắn trắng bệch.
- Ha ha, ngươi đừng xem công pháp và tài nguyên của bọn họ cao hơn chúng ta bao nhiêu, nhưng chém giết thì như tiểu tử mới ra sơn môn. Ta đoán, trong bọn họ chỉ có những người đỉnh tiêm mới xứng là thiên kiêu, những người khác còn non.
Ví dụ không chỉ một, càng ngày càng nhiều thắng bại phân ra, thiên kiêu Tinh Nguyệt Môn bất đắc dĩ phát hiện, sư huynh nói đúng.
Phía họ, nhiều khi chỉ có một người thắng tán tu, người khác đều ủ rũ, hiển nhiên là thua.
- Thánh tử bên kia chắc nhanh rồi?
- Khó nói, hắn cho ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm, ở Thất cảnh tất nhiên có chiến lực Tôn giả!
Đa phần mọi người không để ý tranh đấu khác, mà dùng thần hồn dò xét chiến trường hỗn độn xa xa.
Chờ đợi kết quả chinh phạt của hai nhân vật lãnh đạo.
- Đến rồi!
Nhanh chóng, sắc mặt mọi người nghiêm trọng, nhìn về phía trời.
Không lâu sau, trên trời xuất hiện một bóng người.
Áo tím hơi rối, Tinh Thần Phiến thiếu một góc, trong cơ thể Ngũ sắc sát quang tàn phá.
- Đao Việt đâu?
Tán tu tìm kiếm Đao Việt, chỉ thấy Lê Tử đi ra, khiến bọn họ có dự cảm không tốt.
Chẳng lẽ hai người đánh ra chân hỏa, nâng lên sinh tử chiến, Đao Việt bị giết?
- Thánh tử!!
Thiên kiêu Tinh Nguyệt Thánh Môn kinh hãi, vây quanh, lấy thiên tài địa bảo cho Lê Tử chữa thương.
Lê Tử là nhân vật lãnh đạo Tinh Nguyệt Thánh Môn, là hạt giống tranh đấu Chí Tôn tương lai, đại diện cho mặt mũi của bọn họ.
Nếu vừa đến Tiên Võ chiến trường đã xảy ra chuyện, Tinh Nguyệt Thánh Môn sẽ thành trò cười của hai thế lực khác.
- Không sao…
Ngũ hành sát quang trong cơ thể Lê Tử tiêu tán, hắn nhìn xa xa, trong mắt là kiêng kị và kính nể:
- Không tầm thường, khó lường a, nếu hắn không chết yểu, tương lai nhất định sẽ cưỡi gió hóa rồng, là tồn tại đủ để quấy động đại thế Thiên Ngoại Thiên.
Nghe vậy, mọi người chấn động.
Nhưng thiên kiêu Tinh Nguyệt Thánh Môn mặt khó coi:
- Thánh tử, ngươi thua sao? Sao có thể?
- Ha ha…
Lê Tử lắc đầu, lại gật đầu, trả lời lập lờ:
- Không phân sinh tử, hòa, nếu phân sinh tử…
Lời tiếp theo, hắn không nói, hiển nhiên cả hai đều có át chủ bài, sinh tử chiến, hắn không thể cho đáp án chính xác.
Ông!
Lúc này, trên trời tiên quang vạn trượng, lại có một thông đạo khác sáng lên, tỏa ra khí tức thoát trần.
Một thế lực Tiên tộc khác đến.
⚝ ✽ ⚝
Sở Hà đương nhiên không có ý kiến, gật đầu đáp ứng.
Lý Ngọc Thanh đứng bên cạnh sắc mặt phức tạp, lúc nhìn Diêu Thiên Hành, lúc nhìn Sở Hà, không biết nên nói gì.
Hồng Hạ cùng những người khác bước vào nơi này cũng bị tiếng “nhạc phụ” của Sở Hà làm cho sửng sốt, nhưng khả năng tiếp thu của bọn họ đều rất mạnh, cũng không để tâm nhiều, nên cười nói vẫn cười nói.
Những thiên kiêu Cổ tộc khác cũng vậy, không ngờ Sở Hà danh tiếng hiển hách lại có quan hệ này với Diêu Thiên Hành mới nổi gần đây, không khỏi kinh ngạc Đại Hoang giới xuất hiện hai yêu nghiệt.
- Các ngươi… cha vợ con rể nhất định còn nhiều lời muốn nói, vậy chúng ta không quấy rầy nữa, từ từ trò chuyện.
Lãnh Hoả kéo Lý Ngọc Thanh đang ngẩn ngơ rời đi.
Diêu Thiên Hành thấy người ngoài rời đi, giọng điệu thả lỏng vài phần, liền hỏi Sở Hà về những thay đổi của Đại Hoang thời gian gần đây.
Nghe nói mọi chuyện đều phát triển tốt đẹp, Đại Hoang cơ bản đã trở thành địa bàn chính của Nhân tộc, hắn thở phào nhẹ nhõm.
- Nhạc phụ, ngươi thế nào đột phá đến Thất cảnh đỉnh phong?
Sở Hà tìm đúng cơ hội, hỏi thắc mắc trong lòng.
- Không có gì đáng ngạc nhiên, ta từ ba bốn trăm năm trước đã là Lục cảnh đỉnh phong, cho đến gần đây mới đột phá phi thăng, khí huyết tích tụ lâu năm cuối cùng cũng có chỗ phát tiết, cảnh giới nhỏ này đối với ta mà nói, căn bản không có trở ngại gì…
Diêu Thiên Hành bình tĩnh kể lại trải nghiệm của mình.
Sở Hà sắc mặt hơi quái dị.
Nghe được trải nghiệm của đối phương, hắn lại một lần nữa nhận ra thiên phú của Diêu Thiên Hành khủng khiếp đến thế nào, cảnh giới người khác khó đột phá, đối với hắn lại dễ như ăn cơm uống nước.
Chỉ có người như hắn mới thực sự là khí vận chi tử.
Nhưng Sở Hà cũng không tệ, còn có ngoại trang.
- Ngọc Chi gần đây thế nào?
- Khá tốt, căn cơ đã vững chắc, qua vài tháng nữa hẳn có thể trùng kích Lục cảnh, thêm vài phần bổn nguyên khí ta lưu lại cho nàng, không quá mười năm, hẳn có thể phi thăng Thượng giới.