Quá hiểm ác!
Rùng mình một cái, Sở Hà không dám tiếp tục nghĩ nữa, điên cuồng chạy về phía một điểm sáng trong bóng tối xa xôi.
- Ha ha ha, ta phát tài rồi, tất cả đều là của ta, tất cả đều là của ta…
Trên đường, Sở Hà phát hiện Bạch Hùng, hoàn toàn bị tài khí nhập ma, điên cuồng trong bóng tối vơ vét.
Ba ba ba!
Sở Hà không khách khí tát hắn hai cái, mắng lớn:
- Ngươi muốn điên à?!!
- Cút! Đừng giành với ta, nếu không… ngươi chết chắc!!
Đồng tử huyết sắc trên đỉnh đầu khẽ động, loại trừ mê chướng.
Bạch Hùng khôi phục lại tỉnh táo, thấy rõ tình huống xung quanh, mặt tái nhợt:
- Đây là Vô Tận Chi Giếng, đại năng rơi vào trong đó đều có khả năng không ra được, làm sao lại có sát cục kinh khủng như vậy, mau đi!
Không cần hắn nhắc nhở, Sở Hà đã sớm chạy mất, tốc độ toàn lực vận chuyển, kéo ra từng đường ngân tuyến, điên cuồng chạy về phía trùng động sắp biến mất.
Vù vù vù…
Hư không chi khí trong tinh hải thổi qua.
Trở về từ cõi chết, một người một gấu nằm trong trùng động, nhìn nhau một cái, lại mặt mũi đỏ bừng cúi đầu.
- Ai, ta thế mà lại bị tài khí mê hoặc, thật sự là mất mặt.
- Đây không phải là thao tác bình thường của ngươi sao?
- Tiểu tử ngươi có mặt mũi nói ta, vừa rồi ngươi cũng là một bộ muốn ăn thịt người sao?
- Đừng nói đến chuyện đó nữa, ngươi thu được mấy đạo?
- À, hai…cái rắm, đều là giả, một đạo cũng không có, ngươi thì sao?
- Ta không có bản lĩnh như ngươi, sao lại có thể có?
Hai người đều vẻ mặt hoài nghi nhìn đối phương, lại đồng thời bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
- Đi thôi, hi vọng đám tạp chủng phía sau đều chết ở bên trong.
Sở Hà thầm cười trong lòng, vẻ mặt lại đen đủi, dẫn đầu đi vào sâu bên trong.
⚝ ✽ ⚝
- Ngươi nghĩ nhiều.
Bạch Hùng nghe Sở Hà nguyền rủa, vẻ mặt lại hiện lên sự hâm mộ:
- Những tên kia, mỗi tên đều là tâm huyết của các đại thế lực Tiên tộc, chắc chắn có bí bảo hộ thân, bảo vệ thần hồn. Còn ta với ngươi, hai kẻ nghèo rớt mùng tơi, chẳng có gì, suýt nữa còn chết ở trong đó.
- Ngươi có Thiên Quan Chúa Tể che chở, lại nói không có chút đồ tốt nào?
Sở Hà căn bản không tin lời Bạch Hùng nói dóc.
Cứ lấy chuyện vừa rồi mà nói.
Cho dù không có hắn tát hai cái, huyết nhãn trên đầu tên kia cũng đủ để bảo hắn bình an vô sự, chỉ riêng bảo vật này thôi đã đủ khiến người khác thèm nhỏ dãi, ai biết hắn còn cất giấu bao nhiêu thứ tốt khác.
- Haiz.
Nào ngờ, vừa nhắc đến chuyện này, Bạch Hùng lại hiếm hoi lộ vẻ buồn bã:
- Ta thân bất do kỷ, thân bất do kỷ…
- Ha ha!
Sở Hà cười lạnh, ta tin ngươi mới là lạ!
Trải qua sát cục vừa rồi, một người một gấu hiển nhiên trở nên thận trọng hơn nhiều, chậm rãi di chuyển, cẩn thận từng li từng tí xuyên qua.
Thật là một trải nghiệm kỳ diệu, vách tường trùng động kỳ lạ, giống như gấp khúc từng mảng hư không, lại như chỉ cần bước một bước là có thể xuyên qua hàng vạn năm thời gian, đang hướng về phía tận cùng thời gian tiến đến.
Không tự chủ được, khiến người ta cảm thấy như đã trải qua sự lên xuống của vạn cổ, quan sát sự luân hồi của năm tháng, tâm tính dần dần trở nên già nua.
- Mẹ kiếp, cái đường này chẳng lẽ không có điểm cuối?
Sở Hà có chút sợ hãi, càng đi sâu vào bên trong, tâm tính càng già đi, hắn lo lắng mình có thể chết già ở chỗ này không.
Bạch Hùng xem ra đã quen rồi, khoát tay nói:
- Con đường trùng động này vốn là đường tắt không gian, lại vô cùng ổn định.
- Nếu không có con đường này, với tốc độ của ngươi, sợ rằng đi ba năm cũng không đến được Tinh Hải Cổ Địa.
- Khoa trương vậy sao?
Sở Hà kinh ngạc, với thân thể và tu vi hiện tại của hắn, chạy không ngừng nghỉ ba năm, đó là khoảng cách khủng khiếp cỡ nào.
- Hắc hắc.
Bạch Hùng cười khoái chí, vẻ mặt ra vẻ dạy đời Sở Hà:
- Giữa thiên địa này, kỳ tích và tạo hóa vô cùng vô tận, ngay cả đại năng cũng không dám nói là nhìn thấu được toàn bộ, ngươi mới tu luyện đến đâu, đường còn dài lắm.
Sở Hà trầm mặc, nhìn thấy Thiên Ngoại Thiên mênh mông, đối với thế giới xinh đẹp và rộng lớn này, hiểu biết của hắn chỉ là một phần nhỏ bé.
Cũng không biết phải tu luyện đến cảnh giới nào mới có thể siêu thoát, hiểu rõ mọi chân lý, quan sát sự luân hồi của chư thiên mà không vui không buồn, có lẽ, chỉ có những tồn tại không thể hiểu nổi trên chín tầng trời mới làm được.
- Tiểu tử, chuẩn bị rời đi, mau bảo vệ thần hồn!!
Không biết từ lúc nào, trong trùng động đột nhiên từ lực đẩy chuyển thành lực hút như vực sâu, Bạch Hùng gầm lên, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt.
Sở Hà không dám chủ quan, vận dụng toàn bộ lực lượng, bảo vệ thân thể và linh hồn, như rơi vào một cái hố sâu, theo lực hút mạnh mẽ, đảo điên, không ngừng rơi xuống.
Ba ba ~
Cuối cùng, dòng xoáy lực hút muốn nghiền nát người biến mất, Sở Hà cảm thấy mình như một con sâu bị ném ra mạnh bạo.