Vừa chạy ra khỏi căn nhà cũ, Lý Lập hoảng loạn chạy bừa, loanh quanh lòng vòng cuối cùng lại chạy đến trung tâm làng, rồi đâm sầm vào một thân hình vững chãi, với thể trạng của hắn, lại bị bật lùi lại mấy bước, ngã ngồi xuống đất.
- Uyên Long vệ?!
Nhờ ánh chớp thỉnh thoảng lóe lên trên trời, tuy chưa nhìn rõ khuôn mặt, Lý Lập vẫn đại khái nhìn thấy trang phục của người chắn đường, toàn thân khoác áo giáp đen, trước ngực có một huy hiệu đầu rồng đen to tướng.
Huy hiệu đầu rồng này chính là biểu tượng của Uyên Long vệ!
Uyên Long vệ là bộ phận trực thuộc Quân điện Chùy Tiên thành, chuyên xử lý giải quyết các vụ việc liên quan đến yêu ma quỷ quái trong phạm vi Chùy Tiên thành.
Hơn nữa, xung quanh mơ hồ cũng đứng không ít người, không cần nghĩ cũng biết là dân làng nghe thấy tiếng kêu cứu của hắn mà chạy đến.
Trong lòng hắn lập tức mừng rỡ, vội vàng bò dậy chỉ về phía căn nhà cũ, gấp gáp nói:
- Đại nhân, trong nhà có quỷ quái, ngài mau… ơ?
Nói được nửa chừng, hắn không thể nói tiếp được nữa.
Xoẹt!
Lại một tia chớp xé ngang, chiếu sáng làng Lục gia như ban ngày.
Một bàn tay đen gầy như móng gà xuyên qua lồng ngực Lý Lập, máu tươi phun trào, hắn khó nhọc quay đầu lại nhìn thấy nửa khuôn mặt quỷ dị dị dạng.
- Hê hê, lại thêm một người bạn mới.
Xung quanh, từng khuôn mặt tái nhợt quen thuộc hay xa lạ, điểm chung là nửa khuôn mặt của họ đều bị móc rỗng.
Nỗi tuyệt vọng sâu thẳm tràn ngập trong lòng Lý Lập.
Ánh mắt hắn dần dần mất tiêu cự, xuyên qua làn mưa mù mịt, nhìn thấy phía sau đám người, ở trung tâm quảng trường xuất hiện một khe nứt đen khổng lồ, nuốt chửng làn khói đen kinh khủng, vô số bóng ma quỷ quái chập chờn.
Chúng giống như một đàn châu chấu dày đặc, lặng lẽ trong khe nứt sâu thẳm, hít thở làn khói đen, chờ đợi thời khắc thực sự tỉnh giấc.
Đếm sơ qua, ít nhất cũng có hàng vạn con!
Đó là ổ quỷ?!
Phụt!
Hắn ọe ra một ngụm máu tươi.
Tử Thần không cho Lý Lập cơ hội suy nghĩ, cướp đi toàn bộ ý thức, mặt úp xuống, ngã nặng nề vào vũng nước.
Ào ào ~
Mưa, càng lúc càng to.
Trong ánh chớp chói lòa thỉnh thoảng lóe lên, bóng dáng mặc đồng phục Uyên Long vệ kéo lê thi thể đẫm máu của Lý Lập đi vào nơi tăm tối sâu thẳm trong làng.
Xung quanh, những dân làng quỷ dị cười khúc khích kỳ quái, như những xác sống, nhảy nhót, lảo đảo, tản vào các nhà.
Tại nơi sâu nhất của khe nứt vực thẳm.
Đột nhiên, một đôi mắt to màu đỏ máu sáng lên.
Hắn nhìn xuyên qua sương mù đen của khe nứt, thấy được cơn mưa tầm tã bên ngoài, phát ra âm thanh nghiến răng:
- Sắp rồi, sắp rồi, qua một thời gian nữa, nơi này cuối cùng vẫn sẽ trở thành chỗ của chúng ta.
⚝ ✽ ⚝
Đại Hoang Thánh Thành, Chùy Tiên thành.
Thành trì to lớn như rồng cuộn hổ nằm, khí thế nuốt chửng vạn dặm sơn hà, tọa lạc trên một vùng đồng bằng rộng lớn. Tường đen cao vài trăm trượng uốn lượn như rồng nằm trên đất, rừng lâu đài cao vút tận trời xanh, đường sá tấp nập xe ngựa, cửa hiệu đông đúc khách vãng lai, cảnh tượng muôn màu, một bức tranh thịnh thế phồn hoa nhân gian.
Tòa nhân đạo thánh thành do Trấn Vũ Vương Diêu Thiên Hành thiết lập, thống trị vạn dặm chung quanh, vô cùng đặc biệt trong Đại Hoang. Tuy chỉ mới trải qua vài trăm năm sương gió mưa tuyết, nhưng như vầng thái dương cao ngất chín tầng trời, chói lọi rực rỡ.
Cho đến ngày nay, không thấy dấu hiệu suy tàn, ngược lại càng thêm hưng thịnh, từng giờ từng khắc tỏa ra khí tức nhân đạo cuồn cuộn, uy áp sơn hà tám phương.
Đối với những yêu ma quỷ quái gây loạn trong Đại Hoang, Chùy Tiên thành là một vùng cấm địa không thể chạm đến.
Trong vài trăm năm qua, không biết bao nhiêu kẻ to gan khiêu khích tòa nhân đạo thánh thành này và bị trấn áp đẫm máu, chém giết tan xương nát thịt, hồn phi phách tán.
Từng bài học xương máu khiến chúng đối với Chùy Tiên thành có thể nói đã đến mức nghe tên đã biến sắc, thấy mặt đã run sợ, chỉ có thể trốn ở những nơi tối tăm bẩn thỉu xa xôi, thỉnh thoảng mới dám thò nanh múa vuốt nhưng cũng rất e dè, không dám quá quắt.
Còn đối với bá chủ Đại Hoang là Thăng Tiên tộc.
Sự tồn tại của Chùy Tiên thành chính là một tấm bia nhục nhã, những năm qua không biết đã khắc ghi bao nhiêu lịch sử đen tối khiến họ mất hết thể diện, gần như mỗi người Thăng Tiên tộc đều hận không thể trừ khử nó ngay lập tức.
Nhưng, sức không bằng người, dù bọn họ có nhiều hận thù đến đâu cũng chỉ có thể chôn giấu trong lòng, nghiến răng nghiến lợi, chờ đợi một ngày nào đó rửa sạch tất cả.
Họ cũng đều tin rằng, ngày đó sẽ không còn xa.
Xét cho cùng, ngoại trừ Diêu Thiên Hành và một số người ra, những kẻ khác chỉ là một lũ gà mờ, hoàn toàn không chịu nổi một đòn.
Lúc này đã là đêm khuya.
Chùy Tiên thành không có mưa, sao đầy trời, sáng như ban ngày.
Chùy Tiên thành rộng lớn, từng con phố phường hoa lệ đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào, như từng dải ngân hà, tầng tầng lớp lớp, bao bọc lấy tòa cung điện trung tâm treo cao trên trời, tỏa xuống vạn đạo hào quang trắng, như chúa tể muôn sao – Vũ Vương cung!
Sâu trong vương cung.
Ẩn giấu một ngọn núi cao trăm trượng, trên đỉnh núi, biển mây cuộn trào, kỳ ảo khôn lường, như từng con hoàng long xuyên qua hư không, tiếng gầm vang vọng chín tầng mây, uy áp bốn phương hung mãnh.