Vưu Vật

Lượt đọc: 9793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
rất hiểu anh ấy

Về tính phóng đãng, nhìn toàn bộ Bạch Thành, nếu Chu Dịch đứng ở vị trí thứ hai thì tuyệt đối không ai dám đứng đầu.

Khóe mắt Khương Nghênh không tự chủ mà giật giật, nhếch môi, "Tôi không muốn thử."

Chu Dịch nghiêng đầu nhìn cô, "Không có hứng thú?"

Khương Nghênh Thừa nhận "Không hứng thú."

Khương Nghênh vốn quen lạnh lùng trước mặt người Chu gia, bây giờ bị Chu Dịch ép hỏi mạnh như vậy, liền sinh ra chút phản nghịch tâm lý, quay đầu đối mặt cùng với anh, đôi môi đỏ khẽ mở:"Kỹ thuật của anh quá kém, tôi vẫn còn nhớ rất rõ."

Khương Nghênh vừa nói xong, Chu Dịch nheo mắt lại dâng lên cảm xúc nào đó.

Khương Nghênh tim đập thình thịch, bỗng nhiên có chúthi hận.

Tại sao không có ý chí như vậy!

Khương Nghênh, "..."

Lớn lên ở Chu gia, Khương Nghênh hiểu được một đạo lý, không nên nói quá nhanh.

Vừa rồi mất bình tĩnh, Khương Nghênh sẽ không bao giờ cho phép mình phạm sai lầm thứ hai, hít một hồi thật sâu và lựa chọn cách im lặng.

Khương Nghênh nghe vậy, đứng dậy đi tới tủ lạnh.

Phòng bếp của nhà Chu Dịch được bố trí là bếp mở, vậy nên hai người chỉ cần ngẩng đầu là có thể chạm mắt nhau.

Khương Nghênh: "Ừm."

Nghe Chu Dịch nói, Khương Nghênh thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu bắt đầu nấu mì.

Bát mì sốt đã làm xong, Khương Nghênh bưng bát mì ra bàn.

Khương Nghênh đáp: "Trong nồi vẫn còn."

Chu Dịch kéo ghế ra ngồi xuống, rũ mày xuống, "Em đi làm thêm một bát, lại ngồi đây ăn cùng tôi."

Khương Nghênh đêm nay đúng là chưa ăn cơm tối, suy nghĩ mấy giây, cũng không phản bác lại yêu cầu của anh.

Thời gian sau đó, hai người yên lặng ăn cơm, không ai nói với ai lời nào.

Chu Dịch rất biết giữ thể diện cho người khác, bình thường phải là đầu bếp nấu mới ăn nhưng bây giờ lại ăn sạch một bát mì do Khương Nghênh làm.

Khương Nghênh không ngờ anh lại hỏi loại chuyện này, khiến cô bị sặc với sợi mì trong miệng, ho hai tiếng rồi vội vàng dùng khăn giấy che miệng lại.

Khương Nghênh nói: "Không thích."

Khương Nghênh cầm thật chặt tờ giấy đã lau khóe miệng trong tay, ngước mắt nhìn Chu Dịch, "Mấy năm ở Chu gia, tôi đều tự nhủ trong lòng, tôi sẽ không trêu chọc làm anh không vui, tôi biết là chuyện hôn nhân giữa hai chúng ta khiến anh không thoải mái, cho nên anh cứ chơi của anh, tôi sẽ coi như không nhìn thấy."

« Lùi
Tiến »