Vưu Vật

Lượt đọc: 9791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
tìm anh

Lúc Khương Nghênh đuổi phòng riêng của Chu Dịch, Khúc Tích đã được Thường Bác chặn ngang ôm chặt trong ngực.

Người trong phòng bao nhìn họ chằm chằm như khỉ, Khúc Tích mắng họ đỏ mắt.

"Thời điểm bà đây biến thành thiên nga, cô vẫn còn là trứng đấy, cô tính gây sự với ai hả!"

"Có bản lĩnh thì đừng trốn sau lưng Chu Dịch!".

"Thật vô liêm sỉ, ở nơi công cộng mà cô còn trốn sau lưng chồng của người khác, lễ nghĩa liên sỉ mà cô học được đều là những thứ rẻ tiền sao?"

Khúc Tích ra sức mắng, Thường Bác lại dùng tay nhéo eo cô.

Khúc Tích vội quay đầu lại, như đà điểu rụt cổ khi nhìn thấy Khương Nghênh đang đứng ở cửa, mọi thứ trở lên im lặng ngay lập tức.

Bạn bè của Chu Dịch hầu hết đều có hoàn cảnh gia đình giống anh, đều là phú nhị đại và đều có chút tài năng trong lĩnh vực riêng của mình.

Đối với sự náo loạn mà Khúc Tích gây ra, phần lớn họ đều không để tâm, chỉ coi như một trò đùa.

Nhìn thấy Khương Nghênh, có người trong đám chủ động mở miệng: "Nghênh Nghênh, bạn của cô à?"

Khương Nghênh mỉm cười đáp: "Đúng vậy."

Khương Nghênh nghe vậy liếc nhìn qua, "Đúng là thế thật."

Khương Nghênh một câu hai ý nghĩa, Quan Lôi dừng lại, nhìn Chu Dịch ở bên cạnh đang nghiền ngẫm ý cười, lập tức biết mình bị vả mặt, nhất thời đỏ mặt.

Khúc Tích chẳng qua chỉ là bạn của Khương Nghênh.

Chu Dịch lại là chồng danh ngôn chính thuận của Khương Nghênh.

Cái nào thân cận hơn?

Khương Nghênh dứt lời, cũng không nhiều lời, đầu tiên ra hiệu bằng ánh mắt với Thường Bác, để anh ta đưa Khúc Tích ra ngoài trước, sau đó bước đến bàn, cầm lấy một chai bia đã mở và tự nhiên phóng khoáng nói: "Hôm nay xin lỗi, bạn tôi uống hơi nhiều, quấy rầy cuộc vui của mọi người rồi, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi mọi người".

Khương Nghênh nói xong, cầm bia lên một hồi uống cạn.

Chu Dịch đưa mắt nhìn sang, chiếc cổ thon trắng nõn đang ngửa lên, thật bắt mắt dưới ánh đèn.

Uống xong, Khương Nghênh khẽ gật đầu với người trong phòng bao, tay cầm theo chai rượu rỗng xoay người bước ra khỏi phòng.

Khương Nghênh giây trước vừa rời đi, giấy sau có người dùng chân đá Chu Dịch, "Không đuổi theo cô ấy xem chút sao?"

Người bên cạnh khẽ cười nhẹ: "Đừng hối hận."

Chu Dịch cuối cùng cũng không đuổi theo, nhưng không lâu sau, anh nhận được điện thoại của Khương Nghênh.

Trong điện thoại, Khương Nghênh hô hấp nhẹ: "Anh còn ở trong phòng bao à?"

Khương Nghênh: "Về nhà hay là?"

Khương Nghênh đáp: "Ừm."

Khương Nghênh đầu kia bằng lòng đáp: "Được."

Cúp điện thoại xong, Chu Dịch sải bước ra khỏi phòng bao.

Chu Dịch vừa dứt lời, Quan Lôi đang ngồi trên sô pha thay đổi sắc mặt ngay lập tức.

Đám người trong phòng bao thấy thế đều im lặng, thở dài một tiếng.

Khương Nghênh uống rượu nên bắt taxi về Thủy Thiên Hoa Phủ, lấy vân tay mở khóa, quen đường bước vào cửa, vừa định bật đèn phòng khách thì có người nắm lấy cổ tay cô ấn người vào tường.

Khương Nghênh khẽ cau mày nói: "Chu Dịch."

« Lùi
Tiến »