Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 137
thân phận rõ ràng..

❊ ❊ ❊

Ráng chiều tản đi, màn đêm buông xuống.

Vài con tuấn mã cao lớn tiến đến Nguyệt Diễm quốc, trên lưng ngựa là mấy nam tử tuấn mỹ lãnh mạc.

Ước chừng sau một nén hương, mấy nam tử lãnh mạc này ở trong đèn hoa rực rỡ hướng đến khách điếm rộng lớn nhất Nguyệt Diễm.

Lúc này, trong sương phòng của khách điếm.

Mấy người Bắc Tiểu Lôi đang nghỉ ngơi lấy sức, chờ đợi đêm khuya yên tĩnh thì chuẩn bị xông vào hoàng cung, thăm dò xem Tinh Nhi, Nguyệt Nhi có phải đang ở trong hoàng cung hay không.

Thùng thùng thùng...

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vương gia, Thanh Long bọn họ đến rồi.”

Giọng nói lạnh lùng của Ảnh vang lên ngoài cửa.

Tả Quân Mạc nhìn vào Dạ Tinh Thần, chẳng lẽ vương gia còn an bài đến những trợ thủ khác ư?

Dạ Tinh Thần vuốt cằm, con ngươi nhìn ra cạnh cửa, thản nhiên mà không mất đi uy nghiêm nói:

“Để cho bọn họ vào đi.”

“Vâng.” Sau giọng nói của Ảnh là một tiếng chi két, cửa được đẩy ra, bốn đạo thân ảnh cao ngất xuất hiện ở trước mặt mọi người. Một xanh, một trắng, một đỏ, một đen, mỗi người đều dùng trâm ngọc búi cao mái tóc đen, vài sợi tản ra rủ xuống trên trán. Khuôn mặt tuấn mỹ, cả người tỏa ra hơi thở lãnh mạc.

“Tham kiến vương gia, vương phi.”

Bốn người vừa đi vào đến nơi liền quỳ xuống đất khấu bái. Tóc đen theo động tác của bọn họ mà rủ xuống, nhưng lại không giấu được sự lãnh khốc xa cách trong mắt kia.

“Đứng lên đi.”

Dạ Tinh Thần thản nhiên phất tay, vừa quay đầu lại thấy ánh mắt nghi hoặc của Bắc Tiểu Lôi.

“Bọn họ là ai?”

Thu Triệu Ảnh cùng Tả Quân Mạc cũng đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ đêm nay bốn người này cũng muốn cùng đi ư?

“Bọn họ là tứ đại hộ pháp của Ám Ảnh lâu.” Dạ Tinh Thần giới thiệu với mấy người.

“Ám Ảnh lâu?”

Thu Triệu Ảnh, Tả Quân Mạc kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đám người Thanh Long. Bọn họ đương nhiên biết Ám Ảnh lâu này vốn là một tổ chức thần bí to lớn trong giang hồ, nhưng người của Ám Ảnh lâu lại có thể xuất hiện ở nơi này? Chẳng lẽ thân phận của Dạ Tinh Thần là?

Bắc Tiểu Lôi cũng kinh ngạc, nàng cũng đã được nghe nói đến Ám Ảnh lâu, lại không nghĩ tới mấy người này lại là tứ đại hộ pháp của Ám Ảnh lâu. Đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm bốn người cẩn thận đánh giá, nhìn ra được khí chất của bốn người đều lãnh mạc, thân thủ nhất định bất phàm.

“Kẻ gây tai họa, làm sao ngươi lại có quan hệ với Ám Ảnh lâu?”

Bắc Tiểu Lôi quay đầu lại nhìn Dạ Tinh Thần, cho đến bây giờ nàng vẫn không biết chuyện Dạ Tinh Thần có võ công. Vẫn luôn nghĩ hắn là vương gia văn nhược trong truyền thuyết, phu quân họa thủy của nàng.

"Cái này..." Dạ Tinh Thần đưa tay nắm chặt lấy tay của Bắc Tiểu Lôi, vẻ mặt ngưng trọng: “Lôi Nhi, nếu như ta lừa nàng, nàng sẽ tha thứ cho ta chứ?”

“Ngươi lừa ta cái gì?”

Bắc Tiểu Lôi cảm thấy không hiểu ra sao cả, nàng đều đi theo bên người kẻ gây tai họa, sao lại không phát hiện hắn lừa mình cái gì nhỉ?

Ngược lại, Thu Triệu Ảnh, Tả Quân Mạc từ trong lời nói của Dạ Tinh Thần nghe ra manh mối, chỉ sợ vương gia cùng Ám Ảnh lâu có quan hệ không đơn giản.

Mắt sáng của Dạ Tinh Thần vẫn nhìn vào Bắc Tiểu Lôi, từng chữ từng câu nói:

“Thật ra ta biết võ công, hơn nữa ta chính là lâu chủ của Ám Ảnh lâu.”

Thu Triệu Ảnh, Tả Quân Mạc hiểu rõ, khó trách bọn họ cảm thấy Dạ Tinh Thần rất thần bí, thì ra hắn chính là lâu chủ của Ám Ảnh lâu.

Bắc Tiểu Lôi trừng mắt nhìn, nàng không nghe lầm chứ.

“Ngươi nói ngươi biết võ công?”

“Ừ.” Dạ Tinh Thần gật đầu, khẩn trương mà nhìn Bắc Tiểu Lôi. Chỉ sợ nàng sẽ nổi giận.

“Ngươi có bệnh à, ngươi có võ công vì sao lại phải giấu?”

Bắc Tiểu Lôi nhớ tới lần đầu gặp nhau, Dạ Tinh Thần có bề ngoài lười nhác, văn nhược kia đúng là nguyên nhân nàng vừa ý hắn. Nhưng hắn có võ công làm gì phải giả bộ như không biết, đây không phải là rất kỳ quái à?

Dạ Tinh Thần thấy vẻ mặt của Bắc Tiểu Lôi không giống như đang tức giận, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

“Đầu tiên là sư phụ muốn ta giữ bí mật; thứ hai là bởi vì hoàng huynh đăng cơ khi căn cơ không vững, trong triều tồn tại rất nhiều vấn đề, có nhiều lúc hoàng huynh không thể chính diện giải quyết. Cho nên ta mới che giấu chuyện mình có võ công, tự mình thành lập nên Ám Ảnh lâu, lặng lẽ xử lý những vấn đề kia cho hoàng huynh, củng cố giang sơn Dạ Liêu…”

Thì ra là như vậy.

Bắc Tiểu Lôi gật đầu, xem như là tiếp nhận lời giải thích của hắn.

“Lôi Nhi sẽ tha thứ cho ta chứ?” Dạ Tinh Thần thật cẩn thận hỏi lại Bắc Tiểu Lôi.

Bắc Tiểu Lôi cố tình nhìn hắn không nói lời nào, lại khiến trái tim Dạ Tinh Thần nhảy mạnh lên. Ngay khi Dạ Tinh Thần còn đang thấp tha thấp thỏm thì Bắc Tiểu Lôi mới mở miệng:

“Muốn ta tha thứ cho ngươi cũng được, nhưng sau này không cho ngươi lại tiếp tục che giấu ta bất cứ chuyện gì nữa.”

“Được.” Dạ Tinh Thần nở nụ cười, muôn vàn nhu tình mà nhìn nàng: “Nhất định sẽ không tiếp tục giấu giếm nàng bất cứ chuyện gì.”

“Vậy còn tạm được.” Bắc Tiểu Lôi gật gật đầu.

Tả Quân Mạc cùng Thu Triệu Ảnh nhìn nhau cười, xem ra Tiêu Dao Vương nhất định bị Bắc Tiểu Lôi ăn chắc một đời một thế rồi.

Sắc trời hoàn toàn tối đen, trăng khuyết treo lên ngọn cây. Vài đốm sao nhỏ làm bạn ở bên cạnh, côn trùng mùa hạ rả rích, xướng vang nhạc khúc đêm trăng.

Gió đêm nhẹ thổi, lay động bóng cây ngoài cửa sổ.

Sau khi Dạ Tinh Thần nói ra thân phận của mình, mấy người bắt đầu tụ lại với nhau nghiên cứu chi tiết hành trình vào hoàng cung đêm nay.

Một lúc sau, thương thảo tốt kế sách.

Mấy người thay đổi y phục dạ hành, đeo khăn che mặt, thổi tắt ánh nến, thân ảnh nhoáng lên, bay vút ra khỏi khách điếm, thẳng hướng hoàng cung mà đi.

Ánh trăng trong trẻo chiếu xuống phía sau bọn họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »