Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 132
tin tức..

❊ ❊ ❊

Tiêu Dao Vương phủ

Sắc vàng của ánh mặt trời chiếu xuống, làm mặt đất hiện lên một tầng sáng rực rỡ.

Vương phủ, người ra vào lui lui tới tới.

Một quang cảnh bận rộn, khẩn trương. Đại sảnh, kéo theo cẩm bào đỏ rực, gương mặt xinh đẹp của Bắc Tiểu Lôi căng cứng, cả người tản ra hơi thở tàn nhẫn.

Ở bên cạnh nàng, Dạ Tinh Thần mặc một bộ bạch y nhẹ nhàng, đôi mắt thâm thúy hiện ra quang mang lạnh nhạt.

Hai người đều không nói tiếng nào.

Gió cuốn vào mang theo oi bức, làm cho bầu không khí càng khiến người khác thêm buồn bực.

“Vương gia, Tả công tử đến.”

Theo một tiếng bẩm báo nhàn nhạt của Ngô tổng quản, Tả Quân Mạc với lam bào lay động đã bước dài tiến vào. Khuôn mặt lãnh tuấn càng thêm lãnh mạc không có biểu cảm nào, trong đôi mắt tối đen không có một chút phập phồng, giống như làn nước lặng yên ả: “Quân Mạc, ngươi ở bên kia có tin tức gì không?”

Bắc Tiểu Lôi vừa nhìn thấy bóng dáng của Tả Quân Mạc, lập tức đứng lên. Đôi mắt sáng ngời nhìn vào hắn, ngữ khí nôn nóng.

Tả Quân Mạc ngồi vào một bên, lắc lắc đầu, môi mím càng chặt hơn.

Dạ Tinh Thần nhìn thấy phản ứng của Tả Quân Mạc, trái tim cũng trầm xuống. Khi hắn phái ra toàn bộ lực lượng của Ám Ảnh lâu cũng không tra ra được manh mối là ai bắt đi hai đứa nhỏ, liền hiểu được đối phương khẳng định không đơn giản. Bây giờ nghe đến Sơn trang Thất Dạ của Tả Quân Mạc cũng không cách nào tra được, tâm càng thêm bất an.

“Chết tiệt, rốt cuộc là tên khốn kiếp nào bắt đi hai đứa nhỏ chứ?” Tính tình mấy ngày gần đây của Bắc Tiểu Lôi càng ngày càng nóng nảy, giống như một chuỗi pháo, bất cứ lúc nào đều có thể nổ mạnh. Chỉ thấy đôi mi thanh tú của nàng nhíu chặt lại với nhau, đôi tay mềm đột nhiên nắm chặt, lệ khí tuôn lên trong mắt.

“Nếu để cho ta bắt được tên đó, nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn ta!”

Tả Quân Mạc nghe vậy cũng nheo hai mắt lại, con ngươi dài mảnh bắn ra khí tức nguy hiểm. Bất kể là ai, dám bắt đi cháu ngoại của hắn. Tốt nhất tính toán cho tốt việc sẽ phải làm kẻ địch của toàn bộ sơn trang Thất Dạ đi.

Ba, tay nắm thành quyền đột nhiên nện xuống bàn trà.

Trong ba người, chỉ có Dạ Tinh Thần tỉnh táo nhất. Ngẫm nghĩ lại, với thế lực của hai người bọn họ lại đều không tra ra được tung tích bọn nhỏ. Nhưng ở Dạ Liêu này lại không có thế lực nào cường đại hơn bọn họ, như vậy thì chỉ có một khả năng, người bắt đi bọn nhỏ không phải là người trong nước Dạ Liêu.

“Ta nghĩ bọn nhỏ có thể không ở trong lãnh thổ của Dạ Liêu.”

Ngẩng đầu lên, mày kiếm nghiêng nghiêng cũng nhíu lại thành một khối. Đôi mắt thâm thúy nhìn vào Bắc Tiểu Lôi cùng Tả Quân Mạc nói.

“Có khả năng.” Tả Quân Mạc gật đầu, “Bằng không chúng ta không thể nào lại không tìm thấy hai đứa nhỏ.”

“Vậy còn chờ cái gì? Chúng ta đi các nước lân cận tìm kiếm.” Bắc Tiểu Lôi vừa nghe, lập tức đi ra bên ngoài.

“Lôi Nhi đừng vội.” Dạ Tinh Thần giữ chặt tay nàng, ánh mắt nhìn về phía Tả Quân Mạc.

“Quân Mạc, ngươi cảm thấy đối phương mang hai đứa nhỏ đi, tâm ý thế nào?”

Tả Quân Mạc nghe thấy lời nói của Dạ Tinh Thần thì nhíu lại tuấn mi suy nghĩ, đột nhiên trong đầu hiện lên một đạo ánh sáng, hắn nghĩ đến một người.

“Có thể là y.”

“Ai?” Dạ Tinh Thần cùng Bắc Tiểu Lôi đồng thời truy vấn hỏi.

“Cha thân sinh của bọn nhỏ.” Tả Quân Mạc hiển nhiên rất không muốn nhắc tới, ở trong nhận thức của hắn, nhất định là tỷ tỷ dịu dàng bị lừa mới có hai đứa bé. Mà cái người kia căn bản là lòng dạ lang sói, mới có thể bỏ vợ quên con.

“Là ai?” Hai người lại cùng hỏi, có điều cũng nghĩ đến khả năng này. Cho đến nay thân thế của bọn nhỏ đều là một câu đố. Bất luận bọn họ tra thế nào cũng không tra ra được phụ thân của bọn nhỏ là người nào?

Tả Quân Mạc lắc đầu, vết nhăn giữa hai lông mày vẫn chưa biến mất. Lâu như vậy tới bây giờ, hắn đều chưa từng buông tha việc điều tra, nhưng thân phận của tên nam nhân đó tựa như một câu đố, không có cách nào để cho người ta nhìn ra được đáp án.

Cái lắc đầu này của hắn, Dạ Tinh Thần cùng Bắc Tiểu Lôi lại có chút thất vọng.

Ba người nhìn nhau, lo lắng giống nhau đều tràn vào trong lòng. Nói cho cùng nếu người mang bọn nhỏ đi là phụ thân của chúng, thì không biết mục đích của y là cái gì? Dù sao cũng là y bỏ vợ quên con trước, người như vậy chẳng lẽ còn có lòng tốt ư?

“Khởi bẩm vương gia, Thượng Quan công tử cầu kiến.” Ngô tổng quản mặc áo sam bào màu xanh lại xuất hiện ở cạnh cửa.

“Thượng Quan công tử?” Ba người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời nhớ không ra là vị Thượng Quan nào.

“Hồi vương gia, là vị Thượng Quan công tử lần trước đã cứu vương phi.” Tổng quản cúi thấp đầu, bẩm báo nói. Diệu bút thư sinh Thượng Quan Minh?

Ba người đều không dự đoán được hắn sẽ xuất hiện, Dạ Tinh Thần vẫy tay với quản gia: “Mau mời.”

“Vâng.” Một lát sau, Ngô tổng quản dẫn theo Thượng Quan Minh mặc bộ bạch y thắng tuyết đi đến.

“Vương gia, vương phi, Tả huynh.” Thượng Quan Minh hướng tới ba người chắp tay thi lễ.

“Thượng Quan huynh, mời ngồi.” Khuôn mặt Dạ Tinh Thần chứa nụ cười nhẹ, mời Thượng Quan Minh ngồi xuống.

“Thượng Quan huynh đến tìm, làm cho vương phủ rực rỡ hẳn lên.”

“Vương gia khách khí.” Thượng Quan Minh chắp tay với Dạ Tinh Thần. “Hôm nay tại hạ tới là có một chuyện muốn bẩm báo.”

“Ồ? Là chuyện gì vậy?” Dạ Tinh Thần cùng Bắc Tiểu Lôi liếc mắt nhìn nhau.

“Tại hạ ở trong một khách điếm của trấn nhỏ tiếp giáp giữa Dạ Liêu và Nguyệt Diễm gặp được tiểu thế tử, tiểu quận chúa.”

“Cái gì?”

Ba người Bắc Tiểu Lôi kinh hãi, bỗng nàng đứng ở trước mặt Thượng Quan Minh.

“Ngươi nhìn thấy Tinh Nhi, Nguyệt Nhi ư?”

“Phải.” Thượng Quan Minh gật đầu, “Bọn họ cùng hai tên nam tử ở chung với nhau, tại hạ vốn muốn mang hai đứa bé về, nhưng không ngờ lại bị phát hiện, bại sự. Có điều bọn hắn dường như muốn dẫn tiểu thế tử, tiểu quận chúa đi gặp cha thân sinh của hai đứa bé.”

“Quả nhiên là y.” Tả Quân Mạc híp lại hai mắt, sau khi đã vứt bỏ bọn nhỏ rồi, hiện tại tên nam nhân đó rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Thượng Quan huynh, không biết ngươi còn có thể ghi nhớ lại bộ dáng của hai tên nam tử kia không?” Dạ Tinh Thần hỏi.

Thượng Quan Minh gật đầu, lấy bút mang theo bên mình ra. Đi đến bên cạnh bàn, mở giấy Tuyên Thành ra. Vô cùng nhanh chóng, trên tờ giấy trắng đã vẽ ra hình dáng của hai người nam nhân.

“Chính là bọn hắn.”

Sau khi Tả Quân Mạc cùng Dạ Tinh Thần nhìn rồi gật đầu, trong lòng có tính toán.

“Chúng ta đem bức tranh này giao cho họa sư, vẽ nhiều bản, phái người đi tìm hiểu chung quanh.”

“Vương gia, ta nghe khẩu âm của hai người kia hình như là người Nguyệt Diễm quốc.” Thu bút lại, Thượng Quan Minh ở một bên nói.

“Nguyệt Diễm quốc?” Tả Quân Mạc cùng Dạ Tinh Thần đồng thời chau mày lại, xưa nay Dạ Liêu cùng Nguyệt Diễm lui tới không nhiều. Hiện tại muốn đi nước khác tìm người, chỉ sợ sự tình sẽ tương đối phiền toái.

“Ta nghĩ ra rồi.” Đột nhiên Bắc Tiểu Lôi lên tiếng, chỉ thấy nàng gỡ ngọc bội mang theo bên người xuống cầm ở trong tay, hướng tới mấy người nói: “Có lẽ nó có thể giúp chút gì đó.”

Ánh mắt Dạ Tinh Thần sáng lên, ngọc bội kia là lần trước Thu Triệu Ảnh đưa cho Lôi Nhi. Sau đó hắn có tìm hiểu qua Thu Triệu Ảnh kia chính là môn chủ của Nguyệt Ảnh môn, mà Nguyệt Ảnh môn ở Nguyệt Diễm cũng có vị trí, có lẽ lần này thật sự có thể giúp được.

“Được, lập tức liên hệ với Thu Triệu Ảnh.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »