Ngô Dược Dân có chút hoảng sợ nói: "Ngươi... ngươi là ai? Có phải ngươi đã thiết kế sẵn rồi không?"
Lâm Đông Vân nhìn Ngô Dược Dân, giọng điệu lạnh lùng nói: "Hồng côn Long Bang, Đông Vân Nha Y."
"Long Bang... Lâm Hoại phái ngươi tới?" Ngô Dược Dân căng thẳng nói, "Giữa ta và Lâm Hoại có lẽ là có hiểu lầm."
Đông Vân Nha Y lạnh lùng đáp: "Ngươi có thể xuống dưới địa ngục mà nói."
"Đừng..." Ngô Dược Dân vội vàng nói, "Ngươi không thể giết ta, nếu ta chết, Lâm Hoại cũng chẳng xong đâu. Ta nghĩ gia tộc của ta chắc chắn sẽ điều tra ra, đến lúc đó Lâm Hoại làm sao chịu nổi cơn thịnh nộ từ gia tộc chúng ta?"
"Đó không phải chuyện của ta, việc này không liên quan đến ta." Đông Vân Nha Y lạnh lùng nói, "Ta chỉ phụ trách giết người."
"Đừng." Ánh mắt Ngô Dược Dân lóe lên, lén nhìn về phía cửa.
Đông Vân Nha Y cười nói: "Thực lực của ta hiện tại đã bước vào Hóa Kình sơ kỳ, dù ngươi có hét lên, đám người bên ngoài cũng không thể nhanh bằng động tác của ta. Ta hoàn toàn có thể giết ngươi trước khi bọn chúng kịp xông vào!"
Hóa ra thực lực của Đông Vân Nha Y đã đạt được đột phá. Trước đó nàng vốn đã rất gần với Hóa Kình kỳ, hiện tại đã chính thức bước vào cảnh giới Hóa Kình sơ kỳ, một lần nữa vượt lên trước Đao Tử.
Đông Vân Nha Y đột phá đến cảnh giới Hóa Kình, cũng có nghĩa là nàng hiện đã bước vào cấp bậc Thượng nhẫn trong giới Ninja nước R!
Ngô Dược Dân hoảng loạn nói: "Không được giết ta, thật sự không thể giết ta. Lâm Hoại suy nghĩ quá ít, quá thiếu cân nhắc. Ngươi gọi cho hắn một cuộc điện thoại đi, không, không, ngươi để ta gọi cho hắn một cuộc, ta tự mình nói chuyện với hắn, ta bật loa ngoài được không? Ta sẽ để ngươi nghe thấy."
Đông Vân Nha Y dường như do dự một chút rồi nói: "Được thôi, nhưng ta chỉ cho ngươi năm phút. Nếu không gọi được, ta buộc phải thực thi mệnh lệnh."
Ngô Dược Dân gần như phát điên, hắn run rẩy lấy điện thoại ra. Điều hắn sợ bây giờ không phải là có thuyết phục được Lâm Hoại hay không, mà là sợ cuộc gọi không thông, chẳng phải khi đó hắn tiêu đời thật sao? Nếu điện thoại cũng không gọi được, hắn còn dựa vào cái gì để lay chuyển Lâm Hoại?
Hắn chỉ có thể đặt toàn bộ hy vọng vào việc Lâm Hoại không tắt máy, điện thoại không hết pin, không để chế độ im lặng và Lâm Hoại sẽ bắt máy.
Hắn tìm thấy số điện thoại của Lâm Hoại rồi gọi đi, đồng thời bật loa ngoài.
Tiếng nhạc chuông vang lên trong điện thoại, âm thanh không ngừng reo. Ba giây, năm giây, mười giây, mồ hôi lạnh của Ngô Dược Dân đã tuôn ra, mặt cắt không còn giọt máu. Chẳng lẽ ông trời muốn diệt hắn? Chẳng lẽ ông trời muốn hắn phải chết sao? Đây là suy nghĩ chân thực nhất trong lòng hắn lúc này.
Đột nhiên, tiếng kết nối vang lên. Hai chân Ngô Dược Dân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất. Không phải hắn không có bản lĩnh, mà là vì trong khoảnh khắc sinh tử này, vừa rồi hắn thậm chí đã có cảm giác mình sắp chết đến nơi.
"Alo." Giọng nói lạnh lùng của Lâm Hoại truyền đến từ điện thoại, "Ngô Dược Dân?"
Ngô Dược Dân không còn bận tâm đến việc đối phương gọi thẳng tên mình, hắn nuốt nước bọt, gượng cười nói: "Lâm... bang chủ Lâm Hoại, giữa chúng ta thật sự có hiểu lầm, sao ngươi lại trực tiếp phái người đến giết ta?"
Lâm Hoại lạnh lùng nói: "Không ngờ người của ta lại thất bại, không thể tiễn ngươi lên đường, thật là đáng tiếc."
Ngô Dược Dân lau mồ hôi. Đông Vân Nha Y ở bên cạnh lên tiếng: "Bang chủ, ta đang ở chỗ hắn đây, bất cứ lúc nào cũng có thể giết hắn, hắn nói muốn gọi cho ngươi trước."
"Ồ, vậy thì giết luôn đi!" Lâm Hoại thản nhiên nói.
"Đừng, đừng." Ngô Dược Dân vội vàng nói, "Bang chủ Lâm, ngươi nghe ta nói, giữa chúng ta không có thù sâu hận lớn gì cả. Ta biết trước đó ta có sai người đi bắt cóc mẹ ngươi, không không, đó không phải bắt cóc, đó là mời."
Lâm Hoại cười lạnh: "Giết chết người ta phái đi bảo vệ mẹ ta, nếu không phải bên đó vẫn còn người âm thầm bảo vệ mẹ ta, có lẽ bà ấy đã bị bắt đi rồi, đây gọi là mời sao?"
"Ta sai rồi, ta sai rồi." Ngô Dược Dân nói, "Nhưng ta thật sự không có ý làm hại lệnh đường. Lúc đó ta chỉ nghĩ là đưa bà ấy đến thành phố Kinh Đô, rồi muốn ngươi đứng về phía ta. Cho dù ngươi không đồng ý, ta cũng không thể hại chết mẹ ngươi được chứ? Như vậy chẳng phải là tự dựng thêm một kẻ thù sinh tử cho mình sao? Ta thực sự quá thiếu suy nghĩ, chuyện này ta xin lỗi ngươi, ta sẽ bồi thường, bao nhiêu tiền cũng được, chuyện này coi như cho qua được không?"
"Thế là cho qua?" Lâm Hoại cười lạnh, "Ngươi nghĩ nói cho qua là cho qua được sao? Hôm nay có ngươi bắt cóc mẹ ta, ngày mai sẽ có kẻ khác dám làm thế. Có một lần hai lần, sẽ có lần ba lần bốn, ngươi nghĩ chuyện này dễ dàng bỏ qua vậy sao?"
"Ta sai rồi, ta sai rồi... Ngài nói xem phải làm sao..."
Lâm Hoại im lặng. Càng im lặng, Ngô Dược Dân càng sợ hãi, những giọt mồ hôi cứ thế rơi xuống không ngừng.
Ngô Dược Dân căng thẳng nói: "Nếu ta thực sự chết, người nhà ta chắc chắn sẽ đối đầu với ngươi, đến lúc đó thậm chí còn liên lụy đến ngũ đệ của ta. Cha ta sẽ nghĩ là ngũ đệ khiến ngươi làm vậy, hơn nữa nhà họ Ngô sẽ không đội trời chung với ngươi. Dựa vào quyền thế của nhà họ Ngô chúng ta, điều này thật sự không đáng với ngươi đâu!"
"Ừm, ngươi nói cũng đúng..." Lời của Lâm Hoại khiến Ngô Dược Dân mừng rỡ, sau đó hắn nghe Lâm Hoại nói từ phía bên kia, "Vậy ta nên trừng phạt ngươi thế nào đây."
Câu này khiến Ngô Dược Dân cảm thấy nhục nhã, nhưng lúc này lại khiến hắn mừng như điên, hắn vội nói: "Chúng ta có thể thương lượng."
"Ngươi dường như không có quyền thương lượng." Lâm Hoại lạnh lùng nói, "Ta không muốn làm khó ngươi, ta cũng biết thực lực của nhà họ Ngô các ngươi, nhưng vì mẹ ta, ta thà đắc tội với nhà họ Ngô các ngươi, ngươi nên hiểu điều đó."
"Ta hiểu, ta hiểu." Trong lòng Ngô Dược Dân hối hận vô cùng, nếu có thể làm lại lần nữa, dù thế nào hắn cũng không bao giờ sai người đi bắt cóc mẹ Lâm Hoại nữa.
Lâm Hoại nói: "Vì ngươi đã hiểu, vậy thì ngươi phải bù đắp tổn thất này cho ta, để tất cả mọi người đều biết, bắt cóc mẹ ta là phải trả giá!"
Ngô Dược Dân hỏi: "Vậy... ta phải làm thế nào?"
"Không cần ngươi làm, sẽ có người giúp ngươi!" Lâm Hoại khẽ cười một tiếng. Vừa dứt lời, Ngô Dược Dân đột nhiên cảm thấy đau nhói trên đầu, trước mắt tối sầm lại, ngất lịm đi.
Đám thuộc hạ bên ngoài phòng Ngô Dược Dân vẫn đang bàn tán về việc nhị công tử hôm nay đổi khẩu vị, nói về nhan sắc của Đông Vân Nha Y. Không ai trong số họ chú ý tới một bóng người lặng lẽ leo xuống từ cửa sổ. Đông Vân Nha Y vác trên vai một tấm chăn, bên trong quấn một người, cẩn thận leo từ tầng bốn xuống tầng một, sau đó đặt tấm chăn xuống đất, mở ra rồi lặng lẽ biến mất trong màn đêm.
Ngô Dược Dân chỉ nhớ mình đang nói chuyện điện thoại với Lâm Hoại tối qua, sau đó hình như bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hắn thấy đầu vẫn còn hơi đau, nhưng có một điểm đáng mừng, vì biết đau, điều đó chứng tỏ ít nhất hắn vẫn còn sống.
Hắn mơ hồ nghe thấy những tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, hắn mơ màng mở mắt. Ồ, trời sáng rồi. À, không đúng, sao mình lại nằm trên đường phố? Tại sao xung quanh nhiều người thế này, hơn nữa còn đang chụp ảnh mình?
Ngô Dược Dân hơi ngẩn người, ngay sau đó nghe thấy một bé gái bên cạnh chỉ vào mình, giọng trong trẻo nói: "Mẹ ơi, sao chú ấy không mặc quần áo ạ?"
"Đừng nhìn bậy, chúng ta đi mau thôi, người trẻ bây giờ thật là, cái gì cũng có." Một người phụ nữ trung niên bên cạnh vội vàng che mắt con gái mình lại, rồi nhanh chóng rời đi.
Không mặc quần áo? Là nói mình sao?
Ngô Dược Dân nhìn cơ thể mình, ngay sau đó phát ra một tiếng kêu thất thanh, vội vàng đứng dậy từ dưới đất. Nhưng hắn vừa đứng lên, lại càng phơi bày thân thể trần trụi trước mặt mọi người. Mọi người lập tức hét lên rồi tản ra, nhưng người chụp ảnh vẫn không ngớt.
"Chụp cái gì mà chụp, chụp cái gì mà chụp!" Ngô Dược Dân gần như phát điên, phát hiện trên đất có một tấm chăn mỏng, vội vàng nhặt lên quấn lấy những bộ phận quan trọng, rồi chạy về phía cửa tòa nhà hộp đêm bên cạnh.
Hắn chạy phía trước, một đám người hóng hớt đuổi theo phía sau. Hắn đập mạnh vào cửa hộp đêm, hộp đêm vốn chỉ kinh doanh vào ban đêm, lúc này đã đóng cửa từ lâu, mà đám thuộc hạ của hắn rõ ràng vẫn tưởng hắn đang ngủ trong phòng, nên chẳng ai nghĩ đến việc ra tìm hắn.
Hắn hét lớn hai tiếng, người bên trong cũng không nghe thấy. Hắn muốn gọi điện thoại nhưng trên người lại chẳng mang theo điện thoại.
Lúc này hắn vội vàng chạy đi chặn taxi, nhưng tài xế thấy hắn trong bộ dạng này, đến quần áo còn không mặc, trên người làm sao có tiền, chẳng ai chịu dừng lại.
Đúng lúc đó, một đám cảnh sát chạy tới, vây chặt lấy hắn, quát lớn: "Vừa có người báo cáo, nói ngươi giữa ban ngày ban mặt khỏa thân chạy ngoài đường, gây rối trật tự công cộng, đi theo chúng ta về đồn cảnh sát để điều tra."
"Điều tra?" Ngô Dược Dân sắp phát điên, trợn tròn mắt hét lên, "Có biết ta là ai không? Có biết ta là ai không? Ta là Ngô Dược Dân, ta là nhị công tử nhà họ Ngô!!"
Tầng lớp của những người này căn bản không tiếp xúc được với Ngô Dược Dân, còn tưởng hắn bị điên, không nói hai lời liền còng tay hắn lại, tống lên xe cảnh sát, hướng thẳng về phía đồn cảnh sát.
Sau khi Ngô Dược Dân đến đồn cảnh sát, rất nhanh đã xác nhận được thân phận rồi chửi bới bỏ đi. Đám đàn em của hắn cũng tới đón, hắn không dám mắng Lý Đạo Chân, nhưng lại chửi bới xối xả những người khác dọc đường. Nhóm người chưa kịp lên xe, đã nghe thấy tiếng rao từ một quầy báo bên cạnh: "Ai mua báo không? Đại thiếu gia hào môn chơi hệ thuật, khỏa thân ngủ trên phố, mau đến xem đây."
Sắc mặt Ngô Dược Dân lập tức trắng bệch, một ngụm máu già suýt chút nữa phun ra!
"Lâm Hoại!!! Ta hận không thể giết cả nhà ngươi!!"
Lý Đạo Chân ở bên cạnh hỏi: "Có cần phái người đi đối phó Lâm Hoại không?"
Ngô Dược Dân đang định nói vài câu tàn nhẫn, bỗng nhớ lại tối qua mình suýt chút nữa bị giết, hơn nữa sau khi đắc tội Lâm Hoại một lần đã chịu sự nhục nhã lớn đến thế này, mất mặt đến thế này, hắn do dự một chút rồi chui tọt vào trong xe. Lý Đạo Chân cũng thức thời không nói thêm câu nào nữa.